Một tình yêu ko giống như tên gọi..Nó luôn chỉ khóc 1 mình..3 năm..nó luôn cố nén đi những giọt nước mắt,nó những tưởng nó đã wên hắn rồi...nó nghĩ nó đã hết yêu hắn sau những chuyện hắn làm...nhưng sao tình cảm vẫn như thế..ko lung lay..
Nó cứ cố trốn...nhưng ko đc...nước mắt cứ thế rơi ra... Hắn như bị dao đâm từng nhát 1...khẽ thầm bên nó...ghì chặc vòng tay ...ôm nó...hắn đã làm nó đau khổ nhiều vậy...
Hắn từng muốn từ bỏ nó..nhưng sao khó wá..muốn buông tay nó..nhưng ko dễ dàng gì cả...hắn rất yêu nó..tính trẻ con...sự ngốc nghếch..điều wan trọng là nó đã yêu 1 thằng như hắn...
Nước mắt như chan hòa tất cả...nó vẫn cứ khóc...hắn thì ôm nó..hôn nhẹ lên trán nó..."Em luôn có 1 vị trí wan trọng trong anh đó ngốc à"
Khẽ ngước nhìn hắn...hạnh phúc chăng..ko phải là người thay thế...nó vui sướng hơn khi nghe hắn nói như thế..vậy ra nó ko phải là người yêu đơn phương...vòng tay nó ôm hắn...
Nó và hắn trải wa rất nhiều chuyện..có chắc là sẽ đến đc vs nhau...sẽ bình yên..
...
Một bầu trời vs ánh nắng tinh mai..hắn thức dậy..bây giờ hắn có nó..ngắm nó..hắn như 1 kẻ si mê...
Nó ngủ say giấc..vuốt tay lên tóc nó..hắn như vỡ òa...lần này hắn mới nhân ra..hắn wá ngu..nếu hắn nói sớm hơn vs nó...thì có lẽ 3 năm wa hắn sẽ ko như thế này..
Có lẽ trong tình yêu wan trọng là bản thân..sự lựa chọn cũa chính mình,cười nhạt hắn ko muốn đánh thức nó dậy..vì khi ngủ nó yêu lắm..hôn lên môi nó..hắn cãm thấy lòng rạo rực..
Cứ hôn mãi hôn mãi...vì tính hay ngủ bị mớ...nó vô tình lấy tay tát vào má hắn 1 cái rất kêu....
BỐP!!!!!!!!!!!!!!!!!
"Này ..."-Hắn ôm má nhìn nó...mặt sừng sộ.
Sau giấc mộng wá đẹp nó choàng tỉnh...nhìn lại tay nó...nhìn má hắn nó dần hiểu vấn đề..như điều tất yếu nó vuốt ve hắn...xoa dịu hắn..như 1 đứa con nít..hắn luôn là thế..tình yêu lại way về...những lời muốn nói...tuy ko nói ra nhưng có lẽ cả 2 đều hiễu!Chap 24 :
Hắn chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra..thì thấy nó nhảy lại..ko phải nhảy mà là phóng lên người hắn...nó như 1 con khỉ..trèo trèo...vì wá bất ngờ trước hành động đó..hắn đã mất thăng bằng..
Cả 2 nằm gọn dưới mặt đất..vs khung cảnh là nó nằm trên hắn..té 1 cái rất đau ..nhưng nó ko cảm nhận đc cái đau cũa thể xác..
"Mặt đất sao mà ấm thế nhỉ..?"-Nó lấy tay sờ sờ..mắt no tròn xoe nhìn hắn , hắn đang nhíu mày nhìn nó..khuôn mặt hắn đằng đằng sát khí..
"Cô làm cái wái gì thế hả?"-Tiếng wát lớn cũa hắn làm nó bị ù tai trong chốc lát..
"Tôi ... tôi ko cố ý.."-Nó ấp úng bào chửa...
"Còn ko mau đứng lên."
" Đc ..đc.."-Bật ngồi dậy...nó thấy chân nó bắt đầu đau...nó ôm chân,trán nó xuất hiện những nếp nhăn...
"Sao thế...đau à?"-Hắn vội đặt tay vào chân nó ..nhìn chân nó..1 hồi..hắn bồng nó lên giường..
Sau khi dò hỏi...hắn mới hiểu ra nguyên nhân cũa sự việc nháo nhào này...hắn bắt máy điện thoại lên..wát mắng nhân viên..
Đương nhiên nó ko can nỗi...vì khi tức giận hắn rất đẹp..và...bảnh..lạnh lùng thì ko cần đề cập đến rồi....
Một lát sau nó thấy hắn đi ra ngoài..nó cảm thấy buồn rủ rượi..nhìn căn phòng lớn thế này..nó càng nảo hơn..
"Ko biết hắn ta đi đâu nhỉ..ko nói ko rằng..hừm..Ở đây sợ thật..nếu ko có anh ta..chắc mình cũng ko dám ở..huống chi là ngủ.."-Nóa way đầu lia lịa...Nhìn cánh cữa ban công gió thổi ào ạt khiến cánh cửa đập inh ỏi..
"Mưa lớn wá...!!lạnh thật"-Nó với tới cái mềnh..chùm kín bít nhưng nó vẫn cảm thấy lạnh..1 lúc sao nó thấy hắn way trở lại.
"Đưa chân ra."-Một câu ra lệnh từ hắn..
"Ơ chi thế"-Nó ngước mắt nhìn hắn..tóc thì rối bù xu..2 má ửng lên vì lạnh.
"Đừng hỏi nhiều,đưa ra ko thì bảo?"-Hắn bắt đầu thấy bực..nhìn là đủ biết.
"Đưa thì đưa...từ từ..."
Hắn bóc trong bịch 1 loại thuốc...sau khi đc vinh hạnh..hắn bóp chân thoa kem tận tình nó đã bót đau đi..Nhìn người hắn mồ hôi ra nhiều thế là vì kiếm cái này..nó xoa xoa chân..miệng lẩm bẩm.
"Dù sao..bị như vậy cũng tốt"-Mắt nó hí lại miệng cười toét ra..
"Khùng vừa thôi..nãy giờ cười 1 mình hoài thế.."
"Kệ tôi..anh ko lo ngủ đi?"
"Vậy thì mặt kệ cô."
Nói xong hắn nằm ì trên giường...đúng hơn là nằm sát bên nó..ko muốn nói chuyện vs hắn nhưng vẫn fải nói..
"Này...anh biết câu Nam Nữ thọ thọ bất thân ko đó?"-Miệng nó bắt đầu lên bế giảng.
"Biết..thì sao?"-hắn nhìn nó trả lời tỉnh weo khiến nó thấy bực.
"Ý tôi là anh đừng nằm kế tôi wá.."
"...Đây đâu phải lần đầu chứ..cô lo gì.."-Hắn nói dứt lời rồi way mặtt sang bên kia..bỏ nó bơ vơ hiu wạnh..wê lắm..bụng nó bây giờ hàn vạn tiếng..**** thầm.
Nó nhìn hắn..nhưng chỉ thấy 1 phần người còn cái mặt mốc xích cũa hắn way bên kia rồi..đúng rồi nó từng ước..mỗi buổi sáng nó sẽ thấy cái gương mặt này..nhìn hắn nó như có 1 cái gì đó ùa về..kỉ niệm muốn wên..
Mọi chuyện sẽ ra sao?Nó và hắn sẽ như thế nào?hắn ấm wá..nằm kế hắn...nó ko còn cảm thấy lạnh nữa...nó muốn choàng tay ôm hắn lằm..nhưng sao nó ko làm đc..có cái gì ngăn chặn nó..
Cánh tay nó nhẹ nhàng rút lại..mắt nó rưng rưng..suy nghĩ đi suy nghĩ lại...nó nghĩ chỉ chốc lát sẽ tan biến thôi...sáng hôm sau..mọi chuyện lại như cũ...
..
Đã 1h nó..vẫn mắt trơ đi ko ngủ...vì nó sợ ma..hắn thi way lưng sang bên kia..khiến nó sợ càng thêm sợ..nó có nên kiu hắn way sang bên nó ko đây.."Wân tử đâu chịu nhục..nhưng mà cũng ko thể chịu lỗ.."
"Này này..."-Nó lấy tay khều nhẹ hắn...
"Gì.."
"Way sang tôi đi..tôi sợ"
"Phiền wá...ngủ đi"
"Anh...."
Nói chỉ là nói..hắn biết nó ko ngủ được..vì nó có bạn đồng hành mà..hắn cũng ko ngủ đc...hắn rất muốn ôm nó....ngắm nó.Hắn way sang bên nó..1 câu hỏi bất chợt..hắn ko biết tại sao hắn lại hỏi nó như vậy?Nhưng lời nói vẫn cứ thốt lên
"Tại sao...cô lại ko cho tôi cơ hội hả?"
Nó lặng khi nghe hắn hỏi như vậy...mọi chuyện..có thể giải wuyết trong ngày hôm nay..trong buổi tối này ko? Đúng rồi..nó luôn cho hắn cơ hội..tất cả chỉ là hắn...bây giờ hắn còn trách nó..nó ko hiểu?
"...Cơ hội về điều gì chứ?"
" Về tất cả..cô ko cho tôi 1 lần giải thích..?"
" .. Vậy anh nói đi..cô gái kia là ai..và tôi..từ trước giờ tôi có 1 phần vị trí trong anh ko ?"-Nó khóc...đúng rồi đã lâu nó ko khóc...nó cứ luôn cố che nước mắt trước hắn...nó luôn là kẻ yếu hơn hắn..
"Tại sao?chỉ vs anh tôi lại luôn là 1 đứa mít ướt...tôi ko thể khóc trước bất kì ai...tại sao lại vs anh chứ?"-Nó ra sức đấm mạnh vào người hắn,trong vòng tay hắn..nó cảm thấy an toàn để mình cóa thể khóc...
Một tình yêu ko giống như tên gọi..Nó luôn chỉ khóc 1 mình..3 năm..nó luôn cố nén đi những giọt nước mắt,nó những tưởng nó đã wên hắn rồi...nó nghĩ nó đã hết yêu hắn sau những chuyện hắn làm...nhưng sao tình cảm vẫn như thế..ko lung lay..
Nó cứ cố trốn...nhưng ko đc...nước mắt cứ thế rơi ra... Hắn như bị dao đâm từng nhát 1...khẽ thầm bên nó...ghì chặc vòng tay ...ôm nó...hắn đã làm nó đau khổ nhiều vậy...
Hắn từng muốn từ bỏ nó..nhưng sao khó wá..muốn buông tay nó..nhưng ko dễ dàng gì cả...hắn rất yêu nó..tính trẻ con...sự ngốc nghếch..điều wan trọng là nó đã yêu 1 thằng như hắn...
Nước mắt như chan hòa tất cả...nó vẫn cứ khóc...hắn thì ôm nó..hôn nhẹ lên trán nó..."Em luôn có 1 vị trí wan trọng trong anh đó ngốc à"
Khẽ ngước nhìn hắn...hạnh phúc chăng..ko phải là người thay thế...nó vui sướng hơn khi nghe hắn nói như thế..vậy ra nó ko phải là người yêu đơn phương...vòng tay nó ôm hắn...
Nó và hắn trải wa rất nhiều chuyện..có chắc là sẽ đến đc vs nhau...sẽ bình yên..
...
Một bầu trời vs ánh nắng tinh mai..hắn thức dậy..bây giờ hắn có nó..ngắm nó..hắn như 1 kẻ si mê...
Nó ngủ say giấc..vuốt tay lên tóc nó..hắn như vỡ òa...lần này hắn mới nhân ra..hắn wá ngu..nếu hắn nói sớm hơn vs nó...thì có lẽ 3 năm wa hắn sẽ ko như thế này..
Có lẽ trong tình yêu wan trọng là bản thân..sự lựa chọn cũa chính mình,cười nhạt hắn ko muốn đánh thức nó dậy..vì khi ngủ nó yêu lắm..hôn lên môi nó..hắn cãm thấy lòng rạo rực..
Cứ hôn mãi hôn mãi...vì tính hay ngủ bị mớ...nó vô tình lấy tay tát vào má hắn 1 cái rất kêu....
BỐP!!!!!!!!!!!!!!!!!
"Này ..."-Hắn ôm má nhìn nó...mặt sừng sộ.
Sau giấc mộng wá đẹp nó choàng tỉnh...nhìn lại tay nó...nhìn má hắn nó dần hiểu vấn đề..như điều tất yếu nó vuốt ve hắn...xoa dịu hắn..như 1 đứa con nít..hắn luôn là thế..tình yêu lại way về...những lời muốn nói...tuy ko nói ra nhưng có lẽ cả 2 đều hiễu!
chap 25 :
Noel là 1 dịp lễ của mọi gia đình..và điều đặc biệt nhất là của các cặp tình nhân..mấy ngày trôi wa chân nó cũng đã có thể đi lại đc...mai là ngày nó đi làm lại...
Nhớ đến khi hắn sắp rơi vào tay tử thần..tim nó luôn đập liên hồi..hoảng sợ..kinh khủng...đó ko phải là từ để có thể nói lên đc tâm trạng của nó...Nghĩ lại nó cảm nhận đc tình cảm nó wá đổi chông gai...đó có lẻ là thử thách ông trời dành cho nó.
Tuấn?Bây giờ nhắc đến tên Tuấn nó cảm thấy mình thật có lỗi...nó sẽ nói sao với Tuấn...tình cảm cũa nó và Tuấn rất mông lung..có 1 điều gì đó khiến nó ko thể chạm vào trái tim cũa cậu ta..phải chăng vì cậu ta giả tạo...
Nó ngừng ngay cái suy nghĩ ác ý đó lại...nó luôn tin và vẫn mong..Tuấn cũa nó...là 1 người bạn 1 người tốt đẹp..Nó cứ nghĩ ngợi và suýt wên rằng...hắn đang nằm bên cạnh nó...
Hắn và nó sau ngày ở nhà nghĩ đó...nó cảm nhận đc tình yêu của hắn nhiều hơn...nằm trong phòng hắn..nó như cảm nhận đc sự cô độc...nhưng ko còn nữa..hơi ấm cũa hắn đã đem lại cho nó 1 sức mạnh.. 1 niềm tin...
Hắn ngủ say wá..nhu 1 đứa trẻ,thật vậy..hắn là 1 đứa con nít...sau lớp mặt nạ này...Nó sờ nhẹ vào má hắn..lòng nó ko thôi nghĩ về chuyện 3 năm trước...tất cả..nhanh wá...nó như ko thở nỗi..mọi chuyện đến rồi đi...nó luôn muốn hỏi hắn những khuất mắt trong lòng...
Nhưng sự thật nó luôn im lặng...rất khó để giải bày..nó luôn nhớ...và vẫn nhớ tới người mẹ kế của hắn..người cha luôn tự trách về cái chết của vợ mình...hỗn độn...phức tạp..Hắn wả là 1 đứa bé thiếu thốn về mặt tình cảm...Nó nhẹ nhàng ôm hắn trong lòng...nó luôn mong..nó sẽ giúp hắn 1 phần nào đó...
-"Dậy rồi à?sao ko gọi a thế?"-Hắn mở mắt nhìn nó..
-"..."Ko đáp nó cười nhìn hắn...1 buổi sáng đẹp đối vs nó..nhìn hắn gãi gãi đầu cầm chiếc điện thoại..nó như thấy thêm 1 nét dễ thương của hắn...
Bất chợt nó nhận đc 1 cuộc gọi..là Tuấn..may mắn là hắn đã đi vào nhà tắm,nó bắt máy ngay:
-"Alô!"
-"Dạo này cậu ở đâu thế..?Tớ gọi và nhắn tin đều ko thấy hồi âm?đến nhà thì ko thấy cậu đâu cả?có chuyện gì à?"-Tuấn dồn dập hỏi nó.
-"Ko...mà cũng có thể có..tớ đi làm nên ko chú ý nhiều đến điện thoại.Xin lỗi cậu.?"
-"Hôm nay là 24..tớ muốn hẹn cậu đi cùng..cậu đồng ý chứ?"
-"...Ơ xin lỗi cậu tớ nghĩ ko đc..vì..tớ đang phải lo nhiều chuyện ở công ty lắm..vậy khi khác nhé..."
-"Ok.Vậy bye cậu"
-"Ok..bye"
Thở phào..cúp máy..nó như muốn đứng tim..vì lí do là hắn ko hài lòng nó gặp Tuấn..vs 1 lí do cũ mèm là "Tuấn ko tốt..Tuấn này Tuấn nọ..."- Nó nghĩ có lẽ do hắn ghen hoặc ganh tị..Tuấn nếu nói về ngoại hình là ngang hắn...chứ ko ích..nhưng ngược lại vs Tuấn hắn ko biết bày tỏ vs con gái..ko biết đối xử sao thôi..
Tận bây giờ nó vẫn ko biết tại sao nó thích hắn.?Độc tài..kiêu..lạnh..và thô bạo.Chắc có thể vì ánh mắt chăng?Nó phì cười...
-"Thôi rồi có lẽ chiều nay chúng ta phải đi bệnh viện thôi?"
Nó ngước nhìn hắn...hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của hắn ...
-"Sao lại fải đi bệnh viện ?"
Hắn cười hiền đáp 1 cách tỉnh bơ :"tự nhiên đứng đóa cười hok bik lí do gì , thì fải đi khám mới phát hiện ra bệnh sớm chứ?"
Mặt nó chuyển sắc...:"CÁI GÌ!!!"
Và thế là nó vs hắn đã xảy ra 1 cuộc chiến tranh lạnh ...
"Nghĩ sao mà nói mình điên chứ bực thật!!"-Miệng nó lóe chóe trong bồn tắm...xà phồng bị nó bắn tung tóe...
Ở ngoài hắn cười lắc đầu..cầm chiếc điện thoại trên tay hắn nhìn vào nhà tắm cười hiễm..
Nó bước ra ngoài wấn trong người 1 chiếc khăn..nó trố mắt nhìn hắn đang ngồi đối diện nhìn nó...
"Tại sao anh lại ở trong phòng chứ..em đã nói anh ra rồi cơ mà!!!!!!!!!!!!!"-Nó la toáng lên nhảy cò cò lên giường wấn chăng chùm kính đầu...
"Èo!!Đây đâu fải lần đầu?Dù sao anh cũng thấy hết rồi mà?"
"Làm gì có"-Mặt nó đỏ ửng lên,hơi nhiệt gia tăng rồi.
"Chắc ko?vậy đây là cái gì?"-Cầm trên tay chiếc điện thoại,hắn đưa cho nó xem 1 tấm hình nhưng đủ để khiến nó mém xỉu ngay tại chổ.
Ko nói lên đc gì..đó chính là những tấm hình nude của nó...nói thẳng ra là tấm hình khiến nó làm nô lệ của hắn...nó cứ nghĩ hắn đã del rồi chứ...?
"Sao nào?"-Cười chếch môi..hắn hỏi nó..
"Cái này...cái này...!!"
Hắn tiến lại người gần nó hơn...đè lên người nó,nhìn nó thật sâu...ngày 1 yêu nó..Tuyết Nhi...người con gái hắn yêu..có lẽ 1 người yêu mà hắn sẽ ko wên...kỉ niệm cũa hắn sẽ ko bao giờ thay đổi vs cô ấy!..Giờ đây..1 tình yêu mới...chắp cho hắn 1 hi vọng..1 sự sống...con người luôn tham lam ..ích kỉ...hắn cũng ko ngoại lệ...
Trong ngày giáng sinh này...hắn muốn đc bên nó nhiều hơn..yêu nó nhiều hơn....wãng thời gian 3 năm khiến hắn như chết đi sống lại bao lần...
Mắt nó như đi sâu vào hắn ngay từ lần đầu...đó có lẻ là điểm giống nhất cũa nó về Tuyết Nhi...tính cách thì có thể nói khác rất nhiều...mọi điều đến vs hắn bây giờ là sự ấm cúng...
Hôn nhẹ lên trán nó...rồi hôn lên má..hắn phì cười trêu nó..
-"Ko kháng cự à?"
Nó như muốn độn thổ trước lời nói của hắn..nó cắn ngay tay hắn rồi nhảy ra khỏi người hắn...lè lưỡi là người winer...vô tình....chiếc khăn choàng trên người nó tuột xuống...1bầu ko khí im ắng và vắng lặng trở về..
Chap 26:
Bốn mắt nhìn nhau..hắn bật cười...nhìn nó...nó luốn cuốn .. núp sau cánh cửa...nhìn nó bây giờ nó nghĩ nên đi bệnh viện thôi...
"Điên thật rồi...sao mình lại nhảy nhảy chi ko biết...đúng là"-Nó tự cốc vào đầu nó vài cái..
Hắn mở cánh cửa..nơi mà nó đang tựa vào...bất chợt nó ngã người về sau...đứng phía sau , hắn nhẹ nhàng dìu nó rồi bồng nó lên..nhìn nó cười...nói sao đây..hắn như là 1 hoàng tử vậy?
Hoàng tử của nó đã giải thoát nó khỏi cái đám mây đen...chỉ cần.. hắn vẫn luôn yêu nó..luôn chỉ nhìn nó thôi..như vậy là đủ rồi...Cánh cửa từ từ khép lại...như cánh cữa của trái tim...khép lại..chỉ để dành cho nhau 1 vị trí nhất định..chỉ có nó và hắn..
..
Đêm đến nó và hắn có 1 đêm giáng sinh bên nhau...nó ko thích cầu kì ..nó chỉ muốn đc tay trong tay hắn bên đêm giáng sinh...địa điểm đầu tiên mà nó chọn là 1 wán ăn món Nhật.
Nó và hắn bước vào..wán khá đông...đa số là các cặp tình nhân..nó và hắn ngồi đối diện nhau..từng món ăn đem ra..toàn đồ sống..nó ăn thử shushi..huơ tay lên khen ngón đáo để...
Nó đút hắn ăn vs sự chứng kiến của rất nhiều cô gái...chạnh lòng vì nó có 1 ông bồ rất là đẹp trai đấy!! Nó ăn rồi cười thầm trong bụng..