-Phố Z, số 23.
-Tôi cũng ở phố đấy. – Sếp tổng vừa cười vừa nói, làm cô không biết có bao nhiêu phần là sự thật.
-Trước đây cô từng sống ở Mỹ đúng không? Tôi xem trong hồ sơ của cô. Cô ở bang nào?
-Tôi ở Boston, thưa sếp – Đến giờ, cô vẫn chưa quen với cảm giác ngồi trên xe của sếp tổng.
-À, tôi cũng ở Boston đấy. Có khi ngày trước, chúng ta làm cùng một tòa nhà. Kể cũng từng coi là đồng nghiệp. Thế thì, cô cứ gọi tôi là Đằng Qúy đi. Tôi cũng chẳng lớn hơn cô bao nhiêu tuổi.
-Sao vậy được, sếp tổng. Tôi sao dám gọi tên sếp như vậy. – Nhiên bối rối nhìn anh.
-Thế trước đây cô học trường nào? – Anh không để ý đến lời nói của cô, hỏi tiếp.
-Tôi học ở đại học Boston, khoa tài chính.
Anh cười phá lên:
-Chúng ta thật là có duyên. Tôi cũng học cùng trường, cùng ngành với cô.
Nhiên lẩm bẩm “ Sao lại có sự trùng hợp đến vậy nhỉ?” Cô nói rất nhỏ, nhưng người đàn ông bên cạnh lại có một đôi tai rất nhạy.
-Trền đời vốn dĩ có nhiều chuyện ngẫu nhiên mà.
Rồi anh ta không nói gì nữa cho đến khi xe đỗ trước cổng nhà An. Ngôi nhà này, hiện tại mẹ cô cũng đang sống nhưng ít khi nào cô đến thăm.
Cũng may, cuối cùng cô cũng thoát khỏi xe xếp tổng. Nhưng mà lại phải đối mặt với một sự bồn chồn, lo lắng khác. Cô cúi đầu cám ơn anh rồi kéo cổng bước vào nhà. Trong phòng khách có một người con gái đang xem tivi.
Cô gái này nhìn đằng sau quen lắm.
Nghe tiếng động, cô gái quay mặt lại.
Hai ánh mắt giao nhau đầy sững sờ lẫn bối rối.
Là Từ Minh.
- Nhiên, cậu là …? – Từ Minh ngạc nhiên kêu lên, đôi mắt mở to nhìn cô.
Lúc này, An cũng vừa bước ra, có một chút lúng túng trong mắt anh, rồi anh điềm tĩnh khoanh tay nhìn cô, mỉm cười. Nụ cười này sao mà xa cách đến thế.
-Chào em gái. – Anh tiến đến, vỗ vỗ vào vai cô. Rồi quay sang Từ Minh giới thiệu – Đây là chị dâu tương lai của em, Từ Minh. Lần này là chị dâu thật, không phải là chuyện đùa như ngày xưa nữa.
Đùa ư? Anh có thể nói tất cả chỉ là đùa ư? Cô thấy tai mình ù đi. Từ Minh ôm lấy cổ An, hỏi gặng:
-Anh đã đùa chuyện gì? Anh giấu em chuyện gì phải không?
An chỉ mỉm cười nhìn Từ Minh. Ánh mắt hai người giao nhau, tràn đầy yêu thương. Nhiên bỗng cảm thấy lúng túng lẫn đau đớn, không biết phải xử sự như thế nào. Hai năm nay, không lúc nào cô không nghĩ đến An, chỉ là cô vẫn chưa chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp kì lạ hôm nay. Mẹ Nhiên nghe tiếng ồn ào ngoài phòng khác, vội bước ra.
-Nhiên đã đến rồi hả con? Sao dạo này con gầy thế? – Giong nói của bà pha lẫn xót xa lẫn hối lỗi. Bà tự cảm thấy mình là một người mẹ ích kỉ. Thỉnh thoảng, nhiều đêm trở mình thức dậy, bà bỗng thấy nhớ con da diết, thấy nước mắt mình ướt đẫm gối vì xót đứa con gái đang sống một mình. Nhưng bà tôn trọng quyết định của Nhiên.
Mẹ mặc một chiếc áo dài nhung khá sang trọng. Bà vuốt ve mái tóc rối của Nhiên rồi nắm tay dẫn cô vào bàn ăn.
-Mọi người vào dùng cơm nào. Mẹ đã chuẩn bị xong hết rồi.
Buổi cơm tối diễn ra trong không khí có phần gượng gạo, chỉ có Từ Minh vẫn vô tư gắp lấy thức ăn bỏ vào chén cho mọi người.
-Em dâu, em ăn nhiều vào. Dạo này em làm việc nhiều nên trông ốm quá. – Từ Minh gắp một ít thức ăn, bỏ vào chén Nhiên mặc dù cô chẳng còn tâm trí nào để mà thưởng thức. Mọi việc xảy ra quá đột ngột, làm Nhiên cảm thấy thật khó chấp nhận.
-Em làm việc nhiều lắm à? – An nhìn vào gương mặt có phần hốc hác của cô, có phần đau xót trong giọng nói
-À vâng, thực ra cũng không nhiều việc lắm. Chỉ là em gắng làm cho xong thôi.
-Uh, đừng làm nhiều quá. Làm ít thôi, rồi kiếm chồng đi. – Mẹ xen vào câu chuyện. – Con cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa. Hai, ba năm nữa, nhan sắc tàn phai thì chẳng ma nào thèm để ý. Thế dạo này con đã gặp được ai chưa?
Cô chẳng biết phải trả lời mẹ như thế nào. Cô đưa mắt nhìn bố dượng cầu cứu. Cũng may ông hiểu ý, vòng tay qua ôm mẹ Nhiên, cười hỉ hả bảo rằng:
-Thôi nào em. Em trông đấy, con bé vẫn còn xinh đẹp vậy. Thế nào mà chẳng có đến vài cây si trồng trước cửa. – Rồi ông nâng ly rượu lên – Thôi, cạn ly nào. Lâu lắm rồi gia đình chúng ta mới có dịp tụ tập đông đủ như hôm nay.
Nghĩ một lúc, mẹ hỏi cô :
-Phan Anh và Tương Cầm dạo này thế nào rồi? Gia đình bên ấy đã chấp nhận hai đứa chưa?
-Chưa mẹ ạ. Tương Cầm mang thai năm tháng rồi. – Cô vui vẻ kể, chợt để ý ánh mắt anh nhìn cô vừa bàng hoàng, vừa xót xa.
Nhiên chỉ muốn ăn cho xong buổi tối. Nhưng cô lại không muốn về nhà. Về nhà, gặp Từ Minh, cô sẽ có một cảm giác rất khó chịu. Khi An bảo sẽ lái xe đưa hai chị em về nhà, Nhiên nhất quyết từ chối. Cô không muốn đi cùng một xe với hai người đó. Sẽ đau lòng lắm. Cô đi bộ dọc lối đi của khu biệt thự, không hiểu thế nào, lại đụng phải sếp tổng ở gần đó. Chẳng lẽ anh ta thật sự sống ở đây. Cô định rẽ qua hướng khác tránh mặt thì anh ta đã nhìn thấy cô :
-Nhiên, không ai đưa cô về à? Lên xe đi, tôi chở cô về.
Rồi mặc cho Nhiên từ chối, sếp tổng kéo tay cô, mở cửa xe và ấn cô vào ghế. Anh cho xe chạy chậm chậm, mở cửa kính ra cho gió luồn vào, hưởng chút khí trời. Ban đêm, thành phố thật tĩnh lặng. Sếp tổng đưa cô tới tận trước cổng nhà, lúc ấy đang có một chiếc xe màu xám đang dừng ở đó mà cô đoán là xe của An. Cô cúi đầu chào sếp tổng rồi bước vào nhà, chạm phải ánh mắt An nhìn cô.
-Nhiên, chúng ta cần nói chuyện.
Tiếng An gọi ở đằng sau. Cô nghe thấy rất rõ, nhưng tảng lờ, tra vội chìa khóa vào ổ. Anh bước lại, giật chìa khóa từ tay cô, bỏ vào túi rồi kéo cô lên xe. Anh im lặng, cô cũng im lặng. Khoảng im lặng vô hình đáng sợ. Anh dừng xe trước một nhà thờ.
-Tại sao em nói dối anh?
-Em nói dối điều gì ? – Cô bực bội nhìn anh. – Chính anh mới là người nói dối. Anh bảo rằng anh đã có vợ.
-Thế em thì không à? Em cũng đâu kết hôn với Phan Anh.
Cô im lặng. Đúng vậy, thực ra tất cả là do lỗi ở cô. Nhưng nếu cô nhận lỗi thì có thể quay về như ngày xưa được chăng? Tất cả đã quá muộn rồi. Tự nhiên cô muốn bật khóc nhưng chẳng hiểu sao lại không thể khóc nổi. An cúi đầu xuống úp mặt vào hai tay:
-Là lỗi của anh. Tất cả là lỗi của anh hết.
Cô nhẹ nhàng đến bên cạnh anh. Anh quàng tay ôm cô vào lòng. Cái ôm của anh thật ấm áp và ngọt ngào. Cô chỉ muốn ở bên anh mãi mãi như vậy, không cần biết thế gian có ai, cũng chẳng cần biết phải có lỗi với bao nhiêu người.
Nhưng mà … Nhưng mà, Từ Minh, cô ấy sẽ thế nào?
-Người đàn ông lúc nãy là ai? – An quay mặt Nhiên lại, nhìn sâu vào mắt cô, tự hỏi mình có tư cách gì để tra hỏi cô ấy chứ. Nhưng cảm giác này thật sự rất khó chịu.
Người đàn ông lúc nãy? Ai cơ?
À là sếp tổng.
-Ông ấy là sếp tổng của em. Em gặp ông ấy trên đường về.
An chỉ tạm hài lòng với lời giải thích của Nhiên. Không phải là anh không tin Nhiên, chỉ là ánh mắt của người đàn ông ấy đối với Nhiên, không phải là một ánh mắt bình thường. Một người như Nhiên, tuy không đẹp, nhưng lại có một sức quyến rũ lạ thường, làm cho người khác đã yêu rồi thì không muốn rời xa.
Nhiên đột ngột đẩy An ra. Lòng tự tôn của cô không cho phép mình van xin một chút tình cảm của anh. Hình ảnh anh và Từ Minh ngày hôm nay như một nhát dao cứa vào tim cô mỗi khi nghĩ đến. Cô đọc thấy sự ngỡ ngàng trong ánh mắt anh, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo:
-Anh trai, chở em về nhà đi. Có lẽ chị dâu đang lo lắng đấy.
An thở dài, muốn đưa tay ra ôm lấy cô nhưng rồi lại rụt tay lại. Anh lặng lẽ lấy xe chở Nhiên về.
Đêm ấy, An cứ thế, đứng dưới cửa phòng Nhiên, nhìn cho đến khi đèn phòng cô tắt phụt mới quay xe trở về.
Chương 12: Hiểu nhầm chồng lên hiểu nhầm
Từ Minh ngày càng đối tốt với cô, thường xuyên rủ cô đi mua sắm, uống trà kể từ ngày biết cô là em gái của An. Dù rất ngại, nhưng Nhiên không thể nào từ chối khi nhìn thấy vẻ mặt háo hức của Từ Minh. Cô ngày càng càng cảm thấy mình giống một cô em chồng thật sự. Cứ mỗi lần Từ Minh nhắc đến tên An, cô cảm thấy đau nhói đến chết mất. Thỉnh thoảng, trong giấc mơ, cô nhìn thấy hai người ấy dắt tay nhau tiến vào nhà thờ, lại giật mình tỉnh dậy, thấy xót xa trong lòng.
An trở về làm ở bệnh viện cũ, cũng thường xuyên gặp Tương Cầm. Tương Cầm đã mang thai được hơn sáu tháng. Từ Minh xin vào làm cùng bệnh viện, lúc nào cũng bám đuôi bên cạnh An làm cho các y tá khác cảm thấy rất khó chịu. Có một lần, Tương Cầm chứng kiến Từ Minh tráo đổi hai mẫu chụp X-Quang của một bệnh nhân ung thư phổi và một bệnh nhân chỉ nhiễm virus bình thường. Hai mẫu chụp X- Quang đấy do y tá Đỗ Quyên phụ trách đem đến. Nói một chút về cô y tá này, cô chỉ mới hai mươi mốt tuổi, vừa ra trường, còn ít kinh nghiệm, lại luôn tỏ ra say mê bác sĩ An cho dù biết An đã có hôn thê rồi. Thỉnh thoảng, Từ Minh kín đáo nhìn cô ấy với đôi mắt tóe lửa. Sau khi sự việc vỡ lỡ ra, người nhà của bệnh nhân tức giận đòi làm đơn kiện, y tá Đỗ Quyên bị khiển trách nặng nề, cũng suýt bị đuổi khỏi khoa Nội. Mặc dù Tương Cầm biết là không phải lỗi của cô ấy nhưng cô cũng không thể làm gì bởi vì không có chứng cứ. Có lẽ, lỗi của Đỗ Quyên đó là đã yêu thầm bác sĩ An và vô tình chọc giận Từ Minh, một người phụ nữ ghê gớm đầy nanh vuốt. Khi có mặt An, lúc nào Từ Minh cũng tỏ ra nhẹ nhàng, điềm đạm, đến nỗi đôi lúc Tương Cầm có cảm giác như đang nhìn thấy một Nhiên thứ hai.
Tương Cầm gọi điện cho Nhiên, bảo rằng cô hãy cẩn thận với Từ Minh, nhưng Nhiên gạt đi. Nhiên luôn cảm thấy Từ Minh là một người tốt, lại nghĩ mình thật xấu xa nếu nghi ngờ cô ấy. Tương Cầm thở dài, nghĩ thầm Nhiên đã gặp phải một đối thủ lợi hại. Từ Minh, cô gái này, trước mặt An luôn tỏ ra nhu mì, hiền hậu, nhưng khi An vừa quay đi thì ánh mắt của cô ta đầy nham hiểm. Tương Cầm đem chuyện ấy kể cho Phan Anh.
-Hay là bảo Nhiên đến nhà mình ở tạm. – Phan Anh nghĩ một hồi. – Ít nhất có thể tách rời cô ấy với Từ Minh. Anh cảm thấy không yên tâm tí nào.
Tương Cầm lườm mắt nhìn anh:
-Phan Anh, anh còn tình cảm gì với Nhiên không đấy?
Phan Anh cười hỉ hả, xoa xoa nhẹ bụng Tương Cầm và bảo rằng:
-Con gái ba yên tâm. Bây giờ ba chỉ yêu mỗi mình mẹ con và con thôi.
-Đã bảo anh là con trai rồi mà. – Tương Cầm mắng yêu Phan Anh, rồi chợt chùng giọng xuống. – Không biết đến bao giờ, hai người ấy mới trở về bên nhau.
-Người có duyên thì sẽ về lại bên nhau mà. ***
Buổi tối Tương Cầm về muộn vì phải xử lí một chút số liệu cho bản báo cáo. Khi cô về đến nhà thì thấy xe An ở ngoài cổng. Cô nép người dựa vào cổng vì không muốn làm gián đoạn câu chuyện của hai người. Nhưng những gì cô nhìn thấy thật quá sức chịu đựng: Từ Minh quàng hai tay qua vai An, môi cô chạm môi anh. Nhiên thấy lồng ngực đau nhói, chạy vội ra đường. Nghe tiếng động, An sực tỉnh, chạy theo đằng sau cô, nhưng không kịp vì cô đã lên taxi. Anh bấm số gọi liên tục nhưng cô không trả lời.
Ở phía bên trong cánh cổng, có một cô gái nở nụ cười nham hiểm.
Nhiên dừng lại ở một quan bar trên đường. Cô biết lần này, dù có say đến chết, cũng sẽ chẳng có ai đưa cô về nhà. Nhiên gọi một chai rượu, cứ thế nốc cạn đến giọt cuối cùng. Đây là lần thứ hai cô say, cũng là lần thứ hai vì An mà cô say. Con người đấy, tại sao cứ đem đến đau khổ cho cô mãi như thế.
Cô thấy một bàn tay dìu mình ra khỏi quán, nhưng không thể mở mắt nổi để biết là ai. Là ai thì cũng vậy, đêm nay cô chẳng còn gì để mất.
Sáng hôm sau thức dậy, cô thấy mình đang ở trong một căn phòng lạ. Cô xoa xoa đầu, cố nhớ ra mình đang ở đâu, nhưng đầu cô hoàn toàn trống rỗng. Có một người bước vào phòng, mang theo một khay thức ăn.
Là sếp tổng.
Tại sao lại là anh ta?
Cô không thể nhớ nổi chuyện tối hôm qua.
Sếp tổng đặt khay lên bàn, nhìn cô như ra lệnh:
-Đên đây ăn đi. Cô cần ăn để bù lại sức.
-Sếp tổng, tại sao tôi lại ở đây?
Dù cố nhớ, Nhiên vẫn thấy đầu óc lơ mơ.
-Là tôi tình cờ vào quán bar, gặp cô đang say khướt nên đem cô về đây.
Đằng Qúy cầm lấy ổ bánh mì kẹp thịt, ấn vào tay cô, bắt cô ăn hết rồi bảo cô nằm nghỉ. Nhưng cô còn phải đi làm kia mà. Cô cũng không hài lòng lắm với lời giải thích của anh. Từ trước đến nay, lúc nào cô gặp anh cũng tình cờ, nhiều lúc làm cô cảm thấy thắc mắc.
-Tôi phải đến công ty nữa.
-Nằm xuống nghỉ đi. Tôi ra lệnh cho cô nghỉ việc hôm nay.
Ánh mắt anh nhìn cô nghiêm khắc. Con người này có một uy lực nào đó rất đáng sợ, khiến cho cô, một người vốn dĩ không sợ trời, không sợ đất, lại nghe lời răm rắp. Nhưng tại sao anh ta lại tốt với cô đến vậy?
Cô thật sự không hiểu.
Như nhìn thấy sự thắc mắc trong ánh mắt cô, anh vừa dọn khay thức ăn, vừa nói:
-Đừng hiểu nhầm. Đối với nhân viên nào, tôi cũng tốt như thế. Huống gì cô lại là một nhân tài. Thôi, ngủ đi.
Anh kéo chăn đắp cho cô rồi khép cửa lại. Cô thấy hơi nghi ngờ một chút, nhưng rồi lại nghĩ dù có là tình cờ hay anh ta theo dõi cô thì cô vẫn cảm thấy biết ơn anh ta. Nếu không có anh ta, biết đâu bây giờ cô đang gục ngã cạnh một thùng rác nào đó. Lại càng cảm thấy mình ở trong tình trạng này thì làm sao anh ta có thể tin tưởng giao việc cho mình chứ.
Chiều hôm ấy, thức dậy sau một giấc ngủ dài, cô vội vàng thu xếp chăn gối rồi đi ra khỏi phòng. Căn biệt thự của người độc thân nhưng lại khá sạch sẽ và gọn gàng. Khi cô đang ngắm những bức ảnh trên tường thì có một bức ảnh làm cô sững người lại.
Người này, rốt cuộc là ai? Có quan hệ gì với sếp tổng?
Cô viết vội một mảnh giấy cám ơn trao cho chị giúp việc rồi bước ra khỏi căn nhà. Cảm thấy mình có nhà mà không thể về, đúng là một chuyện kì lạ. Khi cô bước ra khỏi cổng, bỗng thấy một người đang đứng ở trước mặt mình, ánh mắt anh tràn đầy tức giận. An nhìn thấy cô, lao ngay vào xe, mặc cho cô ngây người ra một lúc. Lúc cô sực tỉnh lại thì An đã phóng xe đi mất rồi. Tối qua cô không về nhà, sáng nay cũng không về nhà, lại ở trong căn nhà của sếp tổng suốt một đêm.
Thôi rồi, anh ấy hiểu nhầm mất rồi. Nỗi oan này, có nhảy xuống sông cũng không thể rửa sạch được. Thôi kệ, cô nghĩ, dù sao anh ấy cũng không còn yêu mình. Anh ấy có nghĩ sai về mình hay không thì cũng thế thôi.
Nhưng tại sao anh ấy lại biết nhà sếp tổng? Ai đã báo cho anh ấy?
Nhiên thần người trong giây lát, rồi chợt lờ mờ hiểu ra những chuyện ẩn giấu đằng sau. Nhất định, cô phải làm rõ mọi chuyện.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chương 13: Cô ấy không phải là em gái tôi
Càng nghĩ, Nhiên lại càng thấy nghi ngờ Từ Minh. Tại sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy, từ chuyện thuê nhà của cô đến chuyện trở thành vợ tương lai của An. Tất cả giống như một cái bẫy giăng ra để cô ngây thơ bước vào. Thực ra, cô không ngây thơ, người ngây thơ không thể làm kinh doanh giỏi, chỉ là cô nghĩ rằng nếu mình đối xử tốt với người ta thì sẽ nhận được điều tương tự. Hóa ra, không phải trên đời, người nào cũng hiểu được đạo lí đó.