Tôi sửng sốt một chút, hỏi: "Ông à, ông đây là?"
Ông lão kia ra vẻ biết tôi, thật nhiệt tình nói với tôi: "Nha đầu à, cháu không nhớ rõ ta sao? Chúng ta ở cách một trấn, Vưu Hòa có ở đây không?" Nói xong còn không chờ tôi trả lời, liền đem ánh mắt hướng bên trong thăm dò.
Tôi gật đầu, một người lớn tuổi đến tìm Vưu Hòa, nhất định có cái gì quan trọng hơn chuyện tình cảm, vì thế tôi lập tức cho ông cụ đi vào, sau đó đối Vưu Hòa nói: "Anh yêu, có người tìm anh."
Ông cụ quái dị ngắm tôi liếc mắt một cái, còn Vưu Hòa sắc mặt vừa đỏ vừa trắng, cuối cùng cũng lười xem tôi. Nhìn thấy người tới, Vưu Hòa lập tức cùng ông thân mật ngồi xuống ghế, sau đó nói: "Bác sĩ Trình? Sao ông lại tới đây?"
Bác sĩ Trình cười ha ha, nói: "Ta đến nói cho cháu, bà nội cháu sinh bệnh, cháu nhanh chút trở về lo cho bà."
Vưu Hòa không cần nghĩ ngợi, trực tiếp nói: "Được, cháu hiện tại trở về luôn."
"Đợi chút, bà nội sinh bệnh, em cũng phải trở về." Đừng đùa, người tôi yêu đều rời khỏi tôi đi, tôi như thế nào có thể không nhanh chút bò lên tìm anh? Huống chi bà nội sinh bệnh, tôi quả thật cũng thực kinh ngạc khổ sở, cũng rất muốn ở bên người làm bạn với bà.
Vưu Hòa lúc này cũng không nói gì thêm, trực tiếp hỏi bác sĩ Trình: "Tiểu Vụ đâu?"
"Tiểu Vụ thời gian trước ở trường học xin phép nghỉ nhiều lắm, hiện tại trường học không cho nó nghỉ nữa, cho nên nó không nghỉ được, cho nên ta mới vội vã tới tìm cháu."
Tôi bỗng nhiên nhớ tới, khó trách nhìn bác sĩ Trình này có chút nhìn quen mắt, nguyên lai chính là lão bác sĩ nổi tiếng nhất trấn trên, hình như lúc trước tôi bị rắn cắn, là vị này giúp tôi chữa bệnh.
Vưu Vụ không có biện pháp xin phép, bà nội một mình ở nông thôn khẳng định thực vất vả, trong lòng ta tôi không hiểu sao hiện lên một tia khổ sở, tôi biết, tôi hiện tại là đang lo lắng cho bệnh tình của bà.
Bác sĩ Trình nhìn vẻ mặt lo lắng của Vưu Hòa, khuyên nhủ: "Cháu đừng vội, bà nội cháu chính là thân thể quá mệt mỏi mới có thể bị bệnh, lúc này còn thời gian, cháu ở trong trấn mua chút thuốc bổ đem về đi."
"Vâng"
Vài người bạn ra ngoài ăn Fastfood đến giờ còn chưa trở về, Vưu Hòa cũng không quan tâm, đi theo bác sĩ Trình lên đường đến siêu thị trong thành phố mua thuốc bổ.
Tôi cũng thật nhanh thật nhanh đi theo sau, nghĩ rằng, Vưu Hòa trên người có mang tiền sao? Anh ấy nếu không có tiền thì làm sao bây giờ? Nếu là có tiền, anh ấy lại không có công việc gì, tiền kia của anh làm sao mà có?
Một siêu thị được xem là có uy tín nhất ở thành phố này, vừa vào cửa, không khí lạnh lạnh nháy mắt đã bao phủ chung quanh thân tôi, tôi rùng mình một cái, hiện tại lại không nóng, mở điều hòa lớn như vậy làm gì không biết?
Tuy rằng trong lòng nghi hoặc, nhưng cũng không nói ra, đi theo Vưu Hòa chọn lựa thuốc bổ, dưới sự trợ giúp của bác sĩ Trình, Vưu Hòa lựa được một giỏ thuốc bổ, trong đó có cao dán hắc tử mã, sữa đậu nành bổ sung Canxi, thực phẩm bổ dưỡng.
Tôi nhún nhún vai, lặng lẽ nói với Vưu Hòa: "Bà nội đã lớn tuổi, làm sao ăn nhiều thuốc bổ như vậy được, không bằng mua chút hoa quả cho bà nếm thử đi."
Lời tôi nói bị bác sĩ Trình nghe được, ông nhanh chóng lắc đầu nói: "Không nên không nên, bà ấy hiện tại bị cảm, không thể ăn mấythứ lạnh lẽo đó."
Nói xong, hai người để ý cũng không để ý tôi tiếp tục chọn lựa.
Tôi không nói gì, yên lặng đi theo bọn họ, khoảng nửa giờ sau, bọn họ cuối cùng cũng lựa xong, giỏ lớn đã sớm tràn đầy, đến quầy thu ngân, cô nàng thu ngân vừa thấy có soái ca đến, nháy mắt thay đổi thái độ, khóe miệng chảy ra chất lỏng màu trắng sáng ngời.
Tôi nhất thời tức điên, con bà nó, nam nhân bà đây coi trọng ngươi cũng dám xem, chán sống rồi sao?
Tôi tiến lên, quái thanh quái khí miệng đầy dấm chua nói: "A, nhân viên thu ngân này chẳng lẽ là bị mắc chứng si ngốc, sững sờ ở đó động cũng không động, đây là thái độ phục vụ gì?"
Quái thanh của tôi quái đến mức khiến cho mấy nhân viên khác cùng khách hàng ở gần đó chú ý, nhân viên thu ngân bên cạnh rất nhanh lấy lại tinh thần, dùng chân đá cô nàng thu ngân, cô nàng hồn phách lập tức bị một đá mà quay lại.
Vưu Hòa lạnh lùng liếc tôi một cái, hừ một tiếng, nói: "Trả tiền."
Nếu là một bao lớn như vậy, ở siêu thị thành phố X, ít nhất cần vài trăm đồng, mà lúc trả tiền cho Vưu Hòa, tôi hoàn toàn kinh ngạc!
Thị trấn nhỏ đúng là có chỗ tốt của thị trấn nhỏ! Tiêu phí thấp nha, lặng lẽ, mua nhiều vật phẩm như vậy, đến lúc tính tiền tổng cộng chưa tới một trăm đồng.
Mua này nọ xong, Vưu Hòa trở về nói chuyện cùng mấy người bạn, sau đó ngồi xe bus, ba người cùng nhau chuẩn bị trở về......
Chương 31 - Nửa đường dừng lại chi em gặp nhau
Xe bus có mùi rất khó chịu, hương vị nồng nồng kia làm đầu tôi choáng váng quay cuồng, còn nữa, đường núi khó đi, xe bus phá lệ cố hết sức chạy, lắc lắc lắc lắc, tôi giống như đang ngồi trên đu quay ở trên xe lúc lên lúc xuống......
Bỗng nhiên, phía trước xuất hiện âm thanh tranh cãi ầm ĩ, tôi cố gắng trợn to mắt nhìn về phía trước, phát hiện phía trước có rất nhiều người vây chung quanh, có nam có nữ, có già có trẻ, tất cả vây làm thành một vòng chỉ trỏ nghị luận cái gì ở bên trong.
Bởi vì người đông, ngăn chặn quốc lộ, xe bus không thể đi về phía trước, vì thế liền phải ngừng lại.
Lái xe là một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi, đầu đưa ra ngoài cửa sổ, đối với đám người kêu: "Làm cái gì, mau tránh ra, tôi còn phải lái xe."
Trong đám đông có người đáp lời nói: "Có người té xỉu, chúng tôi cũng không biết người này là ai."
Có người hôn mê, thân là bác sĩ Trình lập tức đứng lên, thanh âm lo lắng nói: "Nhanh lên nhanh lên, tôi là bác sĩ, tôi có thể hỗ trợ xem."
Bác sĩ Trình xuống xe, Vưu Hòa cũng đi theo vô giúp vui, tôi vốn choáng váng hồ hồ, nhìn Vưu Hòa đi xem náo nhiệt, tôi cũng đi theo một khối xuống xe.
Bác sĩ Trình tiếnvào đám người, đám người như là biết ông lão này là bác sĩ, tự động tránh ra, tầm mắt nhìn xuống, phát hiện người nằm là một cô gái tướng mạo thanh tú đáng yêu, tôi trước mắt có chút choáng váng, nhìn cái gì đều rất mơ hồ, cuối cùng khi thấy rõ mặt mũi người nằm ra sao, tôi kinh hô một tiếng!
Tiếng kinh hô của tôi khiến cho người bên ngoài chú ý, đồng thời một giây, khiến cho người bên ngoài lên tiếng kinh hô!
"Oa, hai người là song bào thai?"
"Gì vậy, ban ngày ban mặt gặp quỷ?"
"......"
Mọi người đều nghị luận, tôi đầu đầy hắc tuyến, cô gái nằm trên đường kia, không phải là người vô cùng khoa trương, thích tiêu xài, thích cho rằng người mình yêu là siêu cấp danh nhân chị hai tôi sao?
Lúc này, trên người chị tôi mặc là bộ quần áo thể thao cũ trước kia của tôi, tóc xén, khuôn mặt gầy, nhìn gần, phát hiện màu da chị trắng bệch.
Tôi lo lắng, thúc giục bác sĩ Trình: "Bác sĩ Trình, bác sĩ Trình, mau cứu mạng , người này là chị cháu!"
Bác sĩ Trình tỏ vẻ đã sớm lường trước, sờ sờ chòm râu dưới cằm, chậc chậc nói: "Quả nhiên là song bào thai, sao chưa từng nghe cháu nhắc tới?"
Nói tới nói lui, bác sĩ Trình đại lại ngồi xổm xuống, đưa tay thay chị bắt mạch, xem qua, ông nói: "Cô ấy đại khái là bị đói, trước đem trở về, chờ sau khi cô ấy tỉnh lại, cho ăn no sẽ không có việc gì."
Bà chị thích khoa trương mê tiêu xài của tôi cũng sẽ đói choáng váng sao? Hay là bác sĩ Trình nói giỡn?!
Tôi vẻ mặt bất khả tư nghị, nhưng cũng không dị nghị nhiều lắm, nâng bà chị đang hôn mê bất tỉnh dậy, tôi đầy bụng nghi hoặc, nhưng cũng phải đợi cho chị thanh tỉnh mới có thể biết rõ chân tướng.
Xe bus chỉ chạy đến đầu lộ, cuối cùng chúng tôi còn phải đi hai giờ đường núi, giúp đỡ một người hôn mê bất tỉnh đi đường núi xác thực vô cùng vất vả, nhưng tôi cũng không có yêu cầu bất luận kẻ nào hỗ trợ.
Ngẫm lại, bác sĩ Trình đã lớn tuổi như vậy, chẳng lẽ muốn ông ấy đi đỡ?
Nghĩ đến Vưu Hòa, anh ấy không lời nói lạnh nhạt châm chọc tôi đã may lắm rồi, làm sao tốt như vậy giúp tôi đây?
Đang lúc tôi nghĩ như vậy, bỗng nhiên cảm giác bên người nhẹ hẳn, quanh thân chợt lạnh, đưa mắt nhìn, nguyên lai là Vưu Hòa Vưu đại soái ca chủ động nâng chị tôi dậy, sau đó không nói một lời đi về phía trước.
Tôi đuổi theo, hỏi: "Anh yêu, anh muốn giúp em sao?"
Vưu Hòa trợn mắt, mắt lạnh liếc tôi một chút, nói: "Đã nói biết bao nhiêu lần rồi, không được gọi tôi như vậy."
"Không cần thì thôi ~ anh yêu ~" Tôi buồn nôn hề hề nói, nói xong làm người ở đây hết thảy rùng mình, nổi hết da gà......
Đương nhiên, phương diện này trừ bỏ người chị hôn mê của tôi.
Vưu Hòa chịu không nổi lời buồn nôn của tôi, rõ ràng cõng chị tôi đi nhanh hơn, muốn đem tôi đá ở phía sau, tôi chạy nhanh đuổi theo, nếu là trước kia, Vưu Hòa tuyệt đối sẽ đóng sầm cửa trước mặt tôi, bất quá hôm nay trên người anh đang mang nặng, cho nên động tác chậm lại, tôi liền nhanh chút.
"Anh yêu, đợi chút, tay anh để ở chỗ nào vậy, anh rõ ràng là muốn ăn đậu hủ của chị em thôi." Tôi miệng đầy dấm chua nói.
Vưu Hòa rống giận: "Làm ơn, tôi đang giúp cô nha, cô thế nhưng đem tôi nói thành sói!"
Tôi cuống quít khẩn trương đáng thương lắc đầu nói: "Là anh tự mình thừa nhận, không phải em nói ."
Vưu Hòa giận nghiến răng nghiến lợi, nói một câu: "Chó cắn Lã Động Tân." Phút chốc, anh đem bà chị sau lưng mạnh mẽ thả xuống, cũng không cũng không cần biết người rơi có đau hay không, hừ lạnh một tiếng nói: "Người tốt không thể làm, vậy cô tự mình cõng cô ta."
Tôi còn không kịp phản ứng, chị tôi bị ngã trên mặt đất haimắt hơi hơi mở, mông truyền đến đau đớn làm cho đầu óc ý thức chị ấy dần dần khôi phục, chị hò hét: "Mẹ nó, đứa nào làm ngã lão nương, chán sống à!"
Chương 32 - Nỗi bi ai của chị hai!
Tầm mắt chị từ bắt đầu mơ hồ không rõ nay lại trong suốt phẫn nộ, hơi hơi đánh giá cảnh vật chung quanh, bỗng nhiên bính một tiếng nhảy dựng lên, lập tức không giữ hình tượng như sư tử Hà Đông rống lên: "A! Đây là làm sao?"
Người ở đây đầu tiên là vươn tay che kín hai tai lại, sau đó vẻ mặt hoảng sợ nhìn chị tôi, đồng thời cho rằng, cô gái này vóc dáng nho nhỏ, thanh âm lại rất lớn, thật khủng bố.
Tầm mắt chị tôi dời đi, nhìn đến tôi ở bên người, lại là một trận kinh thiên động địa la lên: "Bảo Châu!"
Tôi liều mạng gật đầu, trong lòng khẩn cầu chị vặn nhỏ âm lượng chút được không?
Đường núi chật hẹp, gió nhẹ thổi, rau dưa trồng hai bên đường theo gió lay động vài cái, trong không khí truyền đến hương cỏ nhè nhẹ.
Bà chị lên tiếng đánh vỡ phong cảnh sơn dã xinh đẹp, nháy mắt, trùng nhi nơi nơi loạn xuyến, chim chóc trên trời nơi nơi bay loạn, cá dưới nước cũng lặn sâu vào nước không dám du ngoạn.
"Ô ô ô......" Chị tôi bỗng nhiên khóc đến kinh thiên động địa, bà chị kiên cường bốc đồng lần đầu tiên ở trước mặt mọi người khóc nháo, thật đúng là chưa nhìn thấy bao giờ.
Tôi sửng sốt, có chút ngây người, không biết phản ứng như thế nào.
Bác sĩ Trình đứng một bên hảo tâm nhắc nhở: "Nha đầu, chị cháu khóc thương tâm như vậy, cháu đi khuyên nhủ đi!"
Trong lòng tôi lại kinh ngạc, chị tôi cho tới bây giờ đều đem mặt mũi đặt ở hàng thứ nhất, khóc trước mặt nhiều người như vậy sẽ rất mất mặt, bà chị tôi khóc nháo như vậy, chẳng lẽ có việc gì làm chị ấy cảm thấy thương tâm hơn cả việc mất mặt sao?
"Chị......"
Tôi vừa kêu một tiếng này, lại khiến cho bà chị kêu khóc còn to hơn, Vưu Hòa chịu không nổi ngoáy ngoáy lỗ tai, nói: "Cầu xin cô ngừng đi, cô biết không, cô khóc giống như bị người ta bỏ vậy."
Vừa nghe Vưu Hòa nói vậy, chị tôi vốn đang khóc nháo bỗng nhiên đứng lên, đối với Vưu Hòa tê tâm liệt phế gầm rú: "Bà đây chính là bị bỏ rơi, bị người ta thích nhất từ bỏ, thế nào, anh xem không vừa mắt a!"
Vưu Hòa sửng sốt, hoàn hồn lại, nói: "Bị nam nhân từ bỏ phải đi quấn quít lấy hắn, đứa em bảo bối của cô không phải thích xài chiêu này sao." Nói xong còn cố ý vô tình liếc tôi một cái.
Trong lòng tôi thùng thùng rạo rực, thật là, không ngờ ngoài miệng còn đùa giỡn tôi a.
"Hừ, tên khốn đó cũng dám vứt bỏ bà đây, bà đây phải đi tìm người đẹp trai hơn hắn, có tiền hơn hắn, ép chết hắn, thử xem hắn có hối hận hay không!" Chị tôi oán hận nói, trong mắt có kiên quyết.
Tôi nghi hoặc, nhỏ giọng hỏi: "Chị, chị nói 'hắn' đến tột cùng là ai vậy?"
Nhắc tới 'hắn', hai mắt chị tôi lại chảy ra hai giọt nước mắt, chị cố nén nước mắt, nói: "Em cũng quen, là anh chàng đẹp trai cách vách nhà chúng ta."
A!
Tôi kinh ngạc, ông anh cách vách kia tôi biết, bộ dáng quả thật là loại bà chị tôi thích, bất quá người nọ tựa như khối băng vạn năm, cho tôi cảm giác giống như một cái xác không hồn, con rối, cho nên đối phương cho dù bộ dạng rất đẹp trai, tôi cũng không có nửa phần cảm giác, nhưng chị tôi từ nhỏ đều mê luyến hắn, cũng từ nhỏ đến lớn theo đuổi hắn, còn hắn thì không thèm nhìn chị bằng nửa conmắt.
Việc này, từ 'vứt bỏ' làm sao có thể dùng trong trường hợp này?
Bởi vì chị tôi thương tâm quá độ, lộ trình chúng tôi đi chậm chút, mắt thấy sắc trời có chút ảm đạm rồi, để ý lộ trình về nhà còn một con đường dài như vậy, mọi người lòng đều nóng như lửa đốt.
Cần phải trở về trước khi trời tối a, bằng không đường đêm sẽ không dễ đi.
Chị vẫn đang treo vẻ mặt bi ai phẫn nộ, vừa đi vừa nói cho tôi biết tên kia là như thế nào vứt bỏ chị, sau đó nói cho tôi biết, chị ấy chọc phải tên kia, vừa vặn tên kia cùng ba mẹ chúng tôi có lui tới mua bán, khách hàng chính là Thượng Đế, ba mẹ sợ đắc tội Thượng Đế, vì thế trừng phạt con gái, đem tiền tiêu vặt cùng thẻ vàng thẻ bạc của chị tịch thu hết.
Cho nên, chị tôi nay cũng liền 'phá sản', hiện tại trên người chị một xu cũng không có, phòng thiết kế trang phục, cũng bởi vì chọc nhầm lông tên khốn lạnh lùng kia, cũng liền trở nên không đáng một đồng .
Cho nên, nay sự thật chính là chị tôi lưu lạc, ngẫu nhiên từ thành phố X rộng lớn chạy đến thôn nhỏ này tìm tôi......
Chương 33 - Chính là thích hắn
Trước khi sắc trời sụp xuống, chúng tôi phong trần mệt mỏi chạy về Vưu gia.
Bà bà có chút ho khan, sắc mặt trắng bệch, cả người vô lực nằm ngủ trên giường, chúng tôi tiến vào phòng, liền nhìn thấy bà bà đang muốn rời giường, kết quả lại bởi vì cả người vô lực, thiếu chút nữa từ trên giường ngã xuống......
"Bà nội." Vưu Hòa kinh hô, chạy lên mạnh mẽ đỡ lấy bà bà, vẻ mặt lo lắng đau lòng: "Bà nội, bà bị bệnh nên nghỉ ngơi cho tốt, đứng lên làm cái gì?"
Bà bà nhìn thấy cháu trai đã trở lại, rất cao hứng, cầm lấy tay Vưu Hòa, không đáp hỏi lại: "Tên nhóc con này, gần đây đã chạy đi đâu."
"Bà nội, thực xin lỗi, về sau con sẽ không chạy loạn là được." Vưu Hòa lập tức thừa nhận sai lầm.
Bà bà thấy Vưu Hòa ngoan ngoãn nhận lỗi, vui vẻ chỉ chỉ, sau đó đem tầm mắt chuyển đến trên người tôi: "A, đây là......?" Bà bà vừa thấy có đến hai Bảo Châu, nhất thời nghi hoặc .