t đầu hành vi ôm chân Phật tổ, trên đầu buộc một mảnh vải ghi chữ “thị tử”, sống chết đọc sách. Ghê tởm hơn chính là sau khi Cửu Du nhìn thấy, len lén dùng bút dạ viết hai chữ “như quy” ra phía sau. (thị tử như quy: coi cái chết như trở về nhà) Lý do của cô ấy rất đơn giản, phẩm chất tốt đẹp của anh hùng cách mạng đương nhiên phải trường tồn, đây mới là người Trung Quốc nha! Kết quả, tôi tặng con bé một cái cốc đầu, A-men, thế giới yên tĩnh lại rồi. Tôi biết, Cửu Du muốn làm một chút chuyện khiến tôi phân tâm, như vậy tôi cũng không nhớ tới anh nữa. Nhưng Cửu Du cũng không biết, tôi vốn không có nhớ, bởi vì nỗi nhớ vẫn đi theo tôi như hình với bóng. Chỉ cần cầm lấy bút sẽ nhớ tới từng câu từng chữ viết cùng anh; chỉ cần vào lớp, thân thể sẽ nhớ tới cảm giác có anh ngồi cạnh, và cả khi anh không chút phiền hà viết xuống lời giải thích những từ tiếng Anh, nói cho tôi biết cách sử dụng của từng loại ngữ pháp. Đó là một loại giày vò thân thiết nhất và cũng ấm áp nhất. Có thể làm cho một người kiên cường nhất từng bước sụp đổ. Thức suốt mấy đêm, rốt cuộc cũng thông qua kỳ thi cuối kỳ một cách thuận lợi. Phát bảng thành tích xong là tới kì nghỉ hè rảnh rỗi đến mức không có việc gì để làm. Tôi sợ cô đơn, thậm chí sợ sẽ nông nổi làm ra một chuyện gì đó. Vì vậy, tôi tìm một công việc làm thêm. Cửu Du lại hiền hòa một cách dị thường, không vội vã liếc mắt đưa tình với bạn trai của con bé, mỗi ngày lại cùng tôi đi làm, nói cái gì mà tiết kiệm chút tiền để đi chơi xa. Chỉ là, sự lỗ mãng và ngốc nghếch ngày thường của con bé làm tôi thường xuyên nghe thấy tiếng dồ đạc rơi vỡ và tiếng gầm rú đòi trừ lương. Đầu bếp không chịu nổi tính điên khùng và hấp tấp của con bé nữa, ném con bé ra khỏi phòng bếp, phụ trách ghi lại những món ăn khách hàng yêu cầu, kết quả là mỗi lần tôi bê cơm ra ngoài là lại nghe thấy con bé bị khách hàng quở trách đã nhớ nhầm tên món ăn. Gần đây tôi thường xuyên hoài nghi người bạn thanh mai trúc mã này là người ngoài hành tinh cải trang, bởi vì con bé lại có thể ghi nhầm bánh pizza thành Doreamon, ghi nhầm coca-cola thành dầu hỏa. Tôi chân thành cầu khẩn con bé tốt nghiệp xong đừng theo ngành ẩm thực, nếu không sẽ chết rất nhiều người. Nhưng tôi cũng cảm ơn con bé từ đáy lòng, nguyên nhân là vì lúc nào con bé cũng làm hỏng cái này vỡ cái kia, làm tôi trở nên vô cùng bận rộn. Bận rộn đến mức không còn thời gian để nghĩ đến người nào đấy nữa. Nhưng, có vài thứ đã khắc vào trong linh hồn con người. Khi đêm thất tịch, tivi lại chiếu bộ phim cũ kĩ đến mức có thể so với kịch nói Quảng Đông, “chuyện tình Lương Chúc”, thì tôi lại ngồi xổm trên sofa, nghiêng đầu tự hỏi, tính cách mình giống nam sinh, không biết nữ phẫn nam trang thì có giống Chúc Anh Đài hay không? Anh thì sao? Nho nho nhã nhã, cũng có chút giống Lương Sơn Bá chăng?! Chỉ là thời đại khác nhau, tuy bố mẹ tôi phản đối những cũng không có bức hôn hay giam tôi lại. Giữa chúng tôi lại có khoảng cách một nửa địa cầu, cho dù sau khi tôi chết, có thật sự hóa thành bướm thì cũng không thể bay hàng nghìn cây số đến tìm Lương huynh của tôi được. Thì ra, bất kể là cổ đại hay hiện đại, con người, đều thất bại trước hiện thực. Vừa nghĩ rằng kì nghỉ này thật là dài dằng dặc, nó đột nhiên lại kết thúc. Năm học thứ ba bắt đầu, mỗi lần ngẩng đầu lên, bầu trời vẫn trong xanh như thế, trái đất vẫn quay như thế, thế giới vẫn bình thảm ấm áp như thế, thứ duy nhất không chuyển động có lẽ chỉ có mình tôi. Mà lễ Trung thu cực kỳ độc ác cũng lại quá bộ tới. Năm nay tôi không ăn bất cứ loại bánh nào khác, chỉ ăn nhân hạt sen. Tôi còn cắt bánh trung thu thành những mảnh rất nhỏ, đặt vào trong miệng. Hạt sen ngọt lịm và lòng đỏ trứng mà tôi ghét hòa chung ở một chỗ, thường thường, chưa được hai miếng, nước mắt tôi đã chảy ra. Anh chưa từng làm chuyện gì cảm động lòng người như trong tiểu thuyết, nhưng lại luôn luôn thể hiện sự dịu dàng với tôi. Tôi nhớ lại động tác cắt bánh ngày đó của anh, cẩn thận, tỉ mỉ đến mức làm tôi đau đớn khóc thành tiếng. Trung thu năm nay, tôi vượt qua trong ánh mắt kỳ quái của bố mẹ. Tôi ngồi ở một bên ôm hộp bánh trung thu, vừa khóc vừa ăn không ngừng, nước mắt rơi vào đĩa bánh, tôi không phân rõ là ngọt hay mặn, không rõ nước mắt nhiều hay ít, chỉ biết tôi vốn không thích ăn hạt sen. Kết quả không ai thích ăn bánh trung thu hạt sen, một mình tôi lại ăn tới ba hộp. Tôi lại oán hận lễ Trung thu, vì sao mỗi năm phải có một lần. Nếu nó rơi vào ngày 29 tháng 2 thì bốn năm mới có một lần, nỗi nhớ vừa mới chìm lắng lại của tôi cũng sẽ không liều mạng tràn ra như bây giờ, thu lại cũng không thu được. Mà nếu quả thật nỗi nhớ có thể thu lại, thả ra thì nó sẽ không được gọi là nỗi nhớ. Khi xem tivi, tôi luôn vô thức chỉnh âm lượng nhỏ đi, càng lúc càng nhỏ, cho đến khi người khác nhắc nhở tôi mới phát hiện âm lượng đã về 0 từ lâu. Khi đi uống trà lạnh, tôi chỉ chọn loại trà đắng nhất, như vậy khi uống xong, dù có rơi nước mắt tôi cũng có lý do giải thích với bạn bè đi cùng. Khi qua đường, tôi đều đứng chờ một lúc lâu mới đi qua, bởi vì mỗi lần tôi đều phải nhìn thấy anh bình yên vô sự mới yên tâm sang đường. Tôi thường xuyên cảm giác được anh ở ngay bên cạnh tôi, nhưng khi quay đầu lại, không có bất cứ thứ gì. Đó là một loại cảm giác thất lạc, lại là một cảm giác vô cùng bất lực. Anh giống như đã biến mất trong trời đất. Tôi chỉ có thể sử dụng từ giống như, bởi vì tôi biết, anh vốn chưa từng tồn tại bên cạnh tôi. Anh đang ở một nơi khác của địa cầu. Tôi có thể rời khỏi anh sao? Từ lâu, anh đã từ từ thấm vào trong cuộc sống của tôi, hòa tan trong sinh mệnh của tôi. Số lần mất ngủ của tôi bắt đầu tăng lên, buổi tối, tôi thường nằm một mình trên giường nghĩ, tôi nên quên anh chăng? Tôi không nên quên anh chăng? Giống như trước đây tôi đã suy nghĩ có nên ở cạnh anh hay không. Chỉ là, lần này là lựa chọn đề bài, không phải chọn đáp án. Nói chính xác, đáp án căn bản là không tồn tại. Chỉ cần tôi còn nghĩ như vậy, tôi sẽ mãi mãi không thể quên anh. Tôi càng ngày càng im lặng hơn, càng ngày càng buồn bã hơn, càng ngày càng nhớ anh hơn, giống như một cơ thể đã đánh mất linh hồn, không tìm được ý nghĩa của việc hít thở. Anh vẫn không hồi âm cho tôi, thậm chí ngay cả một câu “Đừng tìm anh” cũng keo kiệt không nói với tôi. Tôi vẫn cho rằng mình rất kiên cường, bất kể khi thi đấu bóng rổ, chân bị đụng xây xát vẫn sẽ đứng dậy, hay bị bố mẹ quở trách hoặc những người khác cười cợt, tôi đều có thể cười trừ, thản nhiên đối mặt. Nhưng hiện tại, tôi lại yếu đuối đến mức chính mình cũng không thể tin được. Anh nói rất đúng, lời mà mọi người đều nói chưa chắc đã là một lời nói đúng. Phần yếu đuối này không giống như mọi người thường nói, sẽ nhạt dần theo thời gian, mà là không ngừng mạnh lên, có lẽ có một ngày nó sẽ đột nhiên biến chất, nhưng không biến thành kiên cường mà sẽ biến thành những mảnh vỡ. Tôi thường ngồi trên bệ cửa sổ ở ký túc xá, ngây người nhìn lá cây xanh lục ngoài cửa sổ, nó thật huy hoàng đẹp đẽ, giống như làn da của trẻ con mới sinh ra. Vừa nhìn, một lúc lâu đã trôi qua. Có lẽ tình cảm chính là một đường parabol, mọi người đều cho rằng một người đưa ra sẽ có một người nhận. Thật ra người đưa ra là tôi mà người nhận cũng chính là tôi, vui mừng và bi thương đều là tôi tiếp nhận. Thứ anh nhận được là thứ đến từ chính sự nỗ lực của anh, không phải từ tôi. Tôi sống 20 năm, từ khi quen biết anh đến lúc anh rời đi chỉ có 9 tháng 13 ngày. Nhưng 9 tháng 13 ngày này lại trở thành tất cả của tôi. Cửu Du cuối cũng cũng nói đúng rồi, hiện tại tôi vô cùng hối hận, hối hận khi đó vì sao không quyết tâm ở cạnh anh, hối hận đã không thành thật nói ra một câu tôi thích anh, cũng hối hận chưa từng nếm thử cảm giác được giữ anh lại. Nhưng tôi chưa từng hối hận vì đã quen biết anh. Có lẽ Cửu Du bị tôi hù doạ, gần đây thường lo lắng nhìn tôi, nhưng rồi lại không biết nên nói gì. Sự quan tâm của cô ấy với tôi, tôi đều biết, tôi bỗng nhiên phát hiện, thì ra khi đứng ở sát vách núi, Cửu Du và tôi cũng không phải là người cùng một đất nước. Ngay cả khi ở cùng một kí túc xá, ngày đêm cạnh nhau, quan tâm đến nhau, thanh mai trúc mã, mỗi người cũng sẽ có một vương quốc tình yêu riêng. Tôi thuộc về ai? Một nửa của tôi đã bị xé đi mang tới một đất nước xa xôi, vì vậy vết thương của tôi đầm đìa, không ngừng chảy máu. Tình nguyện say trong hồi ức cũng không muốn bò lên. Mặt trời chiếu những tia sáng hoàng hôn ảm đạm, Cửu Du trước giờ vẫn hoạt bát đột nhiên kéo tôi, đưa tôi về ký túc xá vắng người. Vẻ mặt giống như bị hù dọa, con bé xoay người, nét mặt tràn ngập sự lo lắng muốn giấu mà giấu không được, ôm chặt lấy tôi: “Hiểu Toàn! Hiểu Toàn…” Tôi nhẹ ôm lại con bé, vô cùng nhẹ nhàng vỗ lên lưng con bé: “Sao vậy, Cửu Du?” “Tớ xin cậu! Cậu… Cậu đừng làm tớ sợ được không?” Giọng nói của con bé thậm chí có vài phần nức nở, người bị dọa ngược lại biến thành tôi. “Đứa ngốc, tớ đâu có dọa câu? Tớ không phải rất tốt sao?” Tôi cười khẽ, nụ cười nhẹ đến mức gần như không có, nhưng quả thật tôi đã nở nụ cười. Để người bạn tốt nhất của tôi yên tâm. “Hiểu Toàn! Tớ sai rồi! Tớ không nên nói muốn cậu rời khỏi anh ta, câm điếc căn bản cũng không sao, chỉ cần cậu thích anh ta… Chỉ cần cậu thích anh ta… thật sự thật sự thích anh ta… Thì… thì bất cứ dạng người gì đều không sao hết!” Tôi sửng sốt. Không sao? Bất cứ dạng người gì đều không sao? Cửu Du gần như khóc rống lên: “Đều là lỗi của tớ! Tớ không biết cậu thích anh ta như thế! Tớ cho rằng… tớ cứ nghĩ rằng người như vậy, dù thế nào cũng không thể yêu, tớ mong cậu không chìm sâu như vậy! Nhưng tớ thật sự không nghĩ tới… Cậu sẽ như vậy… sẽ thích như vậy… Hiện tại tới thật sự nghĩ, chỉ cần cậu thích anh ta, thật ra cũng chẳng có vấn đề gì!” Phải không? Thì ra… căn bản là chẳng có vấn đề gì? Dù có là người thế nào cũng không có vấn đề gì… Bầu trời ngoài cửa sổ âm u giống như ngày anh rời khỏi tôi, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy những đám mây đỏ rực, đỏ đến mức bất cứ lúc nào cũng có thể chảy máu. Mà rõ ràng là chuyện của tôi, Cửu Du lại khóc toáng lên, nước mắt không ngừng tuôn, tôi lại biến thành người an ủi con bé. Miệng thì mỉm cười, nhưng trái tim dường như đã đánh rơi ở một nơi rất xa. Xa như vậy. Mà tôi, rốt cuộc đang cười vì cái gì, vì cái gì mà mỉm cười? Không biết, tất cả đều không biết. Còn anh? Anh có biết đau khổ là màu sắc thế nào không? Đó là từng tầng màu đỏ thẫm nặng nề đè lên nhau, liên tục rơi, liên tục rơi. Cho dù có giả vờ cười hay rơi nước mắt, cũng không cách nào giảm bớt trọng lượng. Luôn luôn. Tuyệt vọng hơn cả nước mắt. Toàn bộ, toàn bộ, giống như đang nói cho tôi một việc. Rốt cuộc, tôi thích anh đến mức nào. Giống như hoa hồng mất đi mảnh đất ẩm ướt, giống như đám mây mất đi cơn gió làm bạn, giống như màn đêm mất đi ánh trăng, giống như thiên thần mất đi đôi cánh, giống như tất cả cha sứ đều mất đi khả năng mỉm cười, giống như chiếc nhẫn mất đi lời thề ước, giống như Alice lạc mất phương hướng ở trong giấc mơ. Giống như Chúc Anh Đài, vĩnh viễn, vĩnh viễn tìm kiếm khắp Trung Quốc cũng không tìm lại được Lương huynh của nàng. Ngày đó, đứng trong sân bay trống rỗng, anh bỏ đi không quay đầu nhìn lại, không biết tất cả âm thanh của nơi phồn hoa đô thị này cũng đã rời xa theo anh. Tất cả đều yên tĩnh không tiếng động. Vắng vẻ đến mức giống như linh hồn đã bị đưa đi. Chỉ còn lại đau khổ trống rỗng, thân xác trống rỗng, tàn tạ ở nơi này. Ở lại cùng sự trống rỗng này chỉ có tuyệt vọng màu đỏ thẫm. Những thứ khác, toàn bộ, Đều không còn. Cái gì cũng không còn. Trong một buổi tối mơ màng, tôi dường như nằm mơ một giấc mơ rất bối rối. Nhưng trong mơ, tôi đã dũng cảm hạ một quyết đinh - tôi muốn đi tìm anh. Anh từng đưa cho tôi địa chỉ, vì tôi muốn viết thư cho anh, nhưng anh nghĩ viết thư tay quá rắc rối, gửi thư điện tử thì tiện hơn. Ban đầu tôi muốn gửi thư hỏi ý kiến anh một chút, nhưng xuất phát từ tâm lý muốn trả thù, tôi đột nhiên muốn xuất hiện hù dọa anh. Tôi gọi điện hỏi công ty du lịch, một chuyến đi rẻ nhất cũng phải hơn hai vạn. Cái giá này đối với một sinh viên năm thứ ba còn chưa bước vào xã hội, không thể nghi ngờ chính là một con số trên trời. Tôi bắt đầu điên cuồng làm thêm, nhưng ban ngày phải đi học, làm thêm buổi tối cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, một nghìn một tháng thì cũng phải để dành hai năm mới được. Ngay khi tôi cảm thấy bất lực thì Cửu Du giới thiệu một người làm ở tòa soạn báo cho tôi, người này đã đọc truyện ngắn mà tôi viết trên BBS, dự định cho tôi một cơ hội viết tiếp. Tôi cho rằng mình đang nghe được câu chuyện nghìn lẻ một đêm phiên bản hiện đại. “Cậu khẳng định người kia thật sự đọc tiểu thuyết của tớ, muốn quen biết tớ?” “Đúng vậy, cậu thật phiền!” Cửu Du thật sự ghét bỏ trả lời tôi, xem xa hỏi một vấn đề 376 lần trong cùng một ngày quả thật có chút phiền phức. Người ở tạp chí biết tôi cần tiền gấp, bỗng nhiên đề nghị tôi viết truyện dài cho hai tạp chí, 80 nguyên/ một nghìn chữ. Tôi lại đổ mồ hôi lạnh trở về ký túc xá. Suy nghĩ cốt truyện ba ngày, trong đầu ngoại trừ anh đều trống rỗng, giữa lúc tôi đang phiền não thì một suy nghĩ nảy lên trong đầu. Viết về anh? Viết về một người không nghe được không nói được… về một câu chuyện cũ? Đó là một loại động lực đến khó tin, tôi bắt đầu vùng dậy, còn chịu khó hơn cả học bài, tới thư viện tra cứu rất nhiều tư liệu, Helen • Khải Lặc, XXXXXXX, OOOOOO, WWWWWW. Tôi thử tưởng tượng những cảm nhận của anh trong cuộc sống, bịt lỗ tai lại, không nghe không nói, ở trong sự im lặng chỉ còn cảm nhận được hơi thở của chính mình. Bạn học ở ký túc xá thường xuyên vỗ vai tôi nói: Cậu điếc sao! Gọi nhiều lần như vậy mà không trả lời! Khi bỏ bông bịt tai ra, nước mắt tôi cũng rơi theo. Cho tới bây giờ, tôi chưa từng nghĩ thì ra thế giới của anh yên tĩnh, cô đơn như vậy, chỉ cần nhắm mắt lại là có thể thoát khỏi hiện thực khủng khiếp. Nhưng tôi còn phải viết, viết về một người con trai không thể nghe không thể nói, anh có một thế giới nội tâm linh hoạt, kỳ ảo và yên lặng. Tôi phải viết về một người nam sinh lớn lên trong một thế giới như vậy nhưng lại có một cảm giác vô cùng tự nhiên, viết về một người mà chỉ cần nhìn thấy anh, toàn bộ thế giới giống như yên lặng theo. Dùng tất cả những gì tôi cảm giác được cũng như không cảm giác được, tất cả những thứ tôi tưởng tượng được và không tưởng tượng được về anh, hòa với nước mắt mỗi ngày của tôi, tôi liên tục viết. Cuốn tiểu thuyết rất nhanh đã hoàn thành, bình quân mỗi ngày tám nghìn từ. Biên tập biên đọc xong cũng không có ý kiến gì nhiều, chỉ vạch ra một vài chỗ muốn tôi sửa chữa. Tôi lại một lần nữa bịt tai lại, lại một lần nữa rơi nước mắt, lại một lần nữa cố gắng nếm thử cảm nhận của anh. Bạn học cùng ký túc xá nói tôi thật sự đã bị tẩu hỏa nhập ma. Nhưng không sao, tôi thích cái cái giác bị nhập ma hơn bất cứ ai, trong toàn bộ vũ trụ này, chỉ có anh mới có thể cho tôi một thế giới yên lặng như trong mơ. Tôi đột nhiên phát hiện, viết hay không viết tiểu thuyết đã không còn quan trọng nữa, có thể được biên tập và độc giả đón nhận hay không cũng không đáng nói nữa. Tôi chỉ muốn mỗi ngày đều được sống trong cảm giác mơ mơ màng màng này. Tuy anh không ở cạnh tôi những vẫn ở lại trong góc sâu nhất trong trái tim tôi, dịu dàng cười. Trong thời gian này, tôi viết rất nhiều thư gửi cho anh, nhưng cũng không có hồi âm. Chuyện này làm cho quyết tâm của tôi càng cao. Mỗi một lần, biên tập phản hồi yêu cầu sửa chữa ngày càng ít, mỗi lần viết lại càng tiếp cận nội tâm hơn. Tôi chỉ toàn tâm toàn ý muốn mau chóng nhận được nhuận bút để tới Mỹ mà thôi, bỗng nhiên ngoài dự đoán lại nhận được tiền thưởng cho cuốn tiểu thuyết, quả thật là may mắn từ trên trời rơi xuống. Vì có tiền thưởng, tôi dành tiền được nhanh hơn. Bốn tháng sau, tôi ngồi trên máy bay tới nước Mỹ. Tôi, một cô gái 20 tuổi, tiếng Anh lại dốt, dám một mình tới nước Mỹ bên kia địa cầu, còn lừa bố mẹ là cùng bạn học đi Quảng Tây. Tôi thật sự không nghĩ ra còn việc gì điên khùng hơn việc này. Mà hiện tại, tôi đang muốn đi gặp cái người làm cho tôi điên khùng ấy. ~*~ Hết chương 7