- Là em???
Anh ta hình như cũng nhận ra tôi rồi.
- Xem ra chúng ta...thật là có duyên.
- Vô duyên thì có!!!-Tôi nói nhỏ đủ nghe. Định đi lướt qua anh ta thì bị anh ta chặn đường lại.
Anh ta muốn gì đây???
CHƯƠNG 29.3
BÔNG NHỎ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI!!!
Tôi trừng mắt lên:
- Ủa??? Đường này của nhà anh hay sao mà dám cản tôi??? Hả??? Hả???
- Em nói đúng rồi đó!!! Hihi...Bệnh viện này của nhà anh nè!!! Hihi...Cho nên đường này cũng là của nhà anh luôn!!!
T___T
Đúng là thứ mặt dày, mặt dày như da hải cẩu!!! Huhu...Đúng là ra ngõ gặp ma mà!!!
- Anh làm ơn xéo đi cho tôi!!! Xéo ngay khỏi tầm mắt tôi!!!-Tôi lớn tiếng. Không biết vì sao tôi lại có linh cảm anh ta...không phải là người tốt!!!
- Haha...
Anh ta đổi giọng cười vang. Khom người siết chặt cằm tôi, nhìn xoáy vào ánh mắt giống như đang thôi miên tôi vậy.
- Em đang làm gì vậy Nguyệt??????????
Một tiếng hét vang lên rần trời!!! Tiêu rồi!!!
Á a a a a a a!!!!!!!!!!!!
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
CHƯƠNG 30.1
GHEN.
- Em đang làm gì vậy Nguyệt??????????
Một tiếng hét vang lên rần trời!!! Tiêu rồi!!!
Á a a a a a a!!!!!!!!!!!!
- Ơ...Em...em...
Tôi đang định lựa lời giải thích cho anh bớt giận. Huhu...Tại sao tôi lại rơi vào cái diễn cảnh thê thảm này chứ???
Nhìn từ góc độ của anh, bọn tôi giống như là đang...hôn nhau!!! T__T
- À!!! Hóa ra đây là người lần trước làm em khóc hả Nguyệt???-Thằng cha kế bên giống như châm dầu vào lửa. Bồi thêm một câu làm tôi như muốn té xuống vực.
- Ơ...
- Xin chào!!! Tôi là Nghiêm Vĩ.-Anh ta cười cợt, đưa tay ra muốn bắt tay anh.
- Em giải thích đi!!!-Anh không màng tới cái tên Nghiêm Vĩ ấy, nhìn tôi chằm chằm. Tôi cũng đâu phải là tội nhân thiên cổ đâu!!!
- Em nói đi Nguyệt! Vừa nãy tụi mình làm cái gì? Hửm???
- Ơ...Ơ...
- Nguyệt! Theo anh!!!
***********Sunflower
- Anh muốn làm gì vậy??? Đây là bệnh viện mà!!! Hết giờ thăm rồi!!! Em muốn đi về a!!!!
Anh siết chặt cổ tay tôi, ném phắt lên giường. Cũng lúc đó, y tá đi vào giống như để xem người nhà bệnh nhân có về chưa vậy. Tôi định đứng dậy rời đi, thì anh kéo tôi bỏ phắt vào tủ đồ.
Ít phút sau thì anh kéo tôi ra. Từ đầu tới cuối không nói câu gì hết.
- Anh...anh...làm gì vậy?
- Thằng hồi nãy là gì của em???-Anh siết cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
- Là...là...người dưng nước lã.
- Đến mức này em còn giỡn hả???
- Em..em nói thiệt mà!!!
Oan cho tôi quá đi!!! Oan hơn Thị Kính nữa đó!!!
- Hừm!!
...
Anh nằm lên người tôi, trọng lượng cả hai dồn hết lên cái giường đơn trong phòng.
- Anh...anh không phải...không phải...
Anh đặt lên môi tôi một nụ hôn mạnh bạo. Sau đó chỉ tốn một chút sức đem bộ đồ trên người tôi tháo xuống. Mắt tôi trợn trắng thiếu điều muốn rách mắt luôn.
- Em còn không mau nói sẽ thật sự có chuyện đó!!!
- Em đã nói rồi, em không quen hắn!!! Không quen mà!!!
- Ngoan cố!!!
Huhu...Đồ gà mái!!! Sao tôi nói hoài cũng không thấu hiểu vậy?!!
Bàn tay anh vuốt ve cổ tôi, sau đó đặt một nụ hôn lên cổ. Tôi không kiềm được bật ra tiếng rên nho nhỏ. Nghiêm Vĩ chết tiệt!!!! Mi hại chết ta rồi a!!!
...
Lý trí tôi bắt đầu bị những hành động ác ôn của anh làm lu mờ. Chân không tự chủ đem quấn quanh hông anh, tay thì choàng lên cổ anh, rướn người áp sát người anh. Không gian im lặng đắm chìm trong dục cảm đầy kích thích.
CHƯƠNG 30.2
GHEN.
2 ngày sau...
- Thật sự là người ta không biết gì về tên ấy mà!!!
Kể từ cái ngày mà tên quỷ ấy xuất hiện, anh bắt đầu thường xuyên tra khảo tôi. Haizzz...Đúng là mỹ nhân thì có quá nhiều nỗi khổ à nha!!!Hồng nhan bạc mệnh a. Huhu!!! (Hồng...hồng nhan hả trời???)
- Em nói thì hay lắm! Thử là em nhìn thấy anh hôn Lam Như thử coi!!!
- Trời đất!!! Đã nói không có hôn mà!!!
- Em tại sao quen biết hắn???
- Haizzz...Là nhờ anh đó!!! Ngốc!
- Anh??? Hồi nào??
- Là vầy...#$*$$@$^**)*#...???...!!!...0_0...>_<
- Hóa ra là vậy! Sau này, em gặp hắn là phải tránh đi biết chưa?!
- Cần anh nhắc hả??? Hứ!!!
***********Sunflower
Tôi vừa đi ra khỏi bệnh viện thì bắt gặp Nghiêm Vĩ tình cờ đi ngang qua. Ban đầu anh ta có chút ngỡ ngàng nhưng sau đó nhanh chóng bắt chuyện:
- Hahaha....Hai ta thật sự là có duyên. Nguyệt?
- Im đi!!! Đồ ôn thần!!!-Tôi lườm.
- Em có rảnh hay không???
- Không! Rất là bận!!! Bận lắm nhá!!!-Tôi nói với giọng điệu mười phần không có thiện cảm.
- Bận??? Lại là..."làm chuyện tốt" với ông xã khó tính ư???
- Anh!!!
Binh!!!
- Á!!!
Tôi một phát giẫm lên chân hắn. Cái đồ tà lơn!!!!
- Sau này cấm anh bắt chuyện với tôi nghe chưa? Đồ bệnh hoạn. Bệnh dại!!!! Hứ!!!
- Nguyệt!!!! Nguyệt!!!!
Mặc xác hắn phía sau kêu réo đầy lưu lưu luyến luyến, tôi vẫn ung dung ngẩng cao đầu đi thẳng
CHƯƠNG 30.3
GHEN
Thấy mấy hôm nay anh giận lẫy như trẻ em lên ba tôi cũng phải đau đầu tính kế lắm chứ!!!
Nhưng hình như tôi bị khùng hay sao í, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một cách là…dụ dỗ anh ấy. >__<
Tôi ăn cơm no say, sau đó chọn lấy bộ áo ngủ gợi cảm nhất mà hồi kết hôn mẹ và con nhỏ Ngân Châu tặng lấy cho tôi, nhưng vì tôi thấy bộ này…mặc mà như không mặc nên giấu nhẹm luôn. Không ngờ…bây giờ…Huhu…
- Em…em…em…
Anh vừa mới xuất hiện ở cửa đã trố mắt nhìn tôi. Ban đầu tôi cũng hơi bất ngờ nhưng sau đó thì nhớ tới mục đích của mình nên ẻo lả, duyên dáng bước tới áp sát người anh.
- Có phải em thấy anh dạo này hờ hững, có vẻ không quan tâm em, nên mới bày kế này dụ dỗ anh dúng không???
Tôi bắt đầu diễn trò “lùi một bước, tiến ba bước”.
- Rồi! Anh không thích thì thôi. Em lập tức đi thay bộ khác, bảo thủ hơn, kín đáo hơn. Ok???
- Khoan nào!!! Em…mặc như vậy cực kỳ hấp dẫn.
- Anh?!
Tôi giả vờ quay lưng bước đi. Anh phía sau siết lấy eo tôi, thật chặt!
Anh đem tôi lên giường, một tay với lấy tắt hẳn đèn ngủ.
************Sunflower
Trong bóng tối, trừ thị giác thì các giác quan khác của tôi nhạy bén hơn cả. Tôi có thể cảm nhận thấy cả người anh nóng hẳn lên. Váy ngủ của tôi bị vén lên nửa người, không khí trong phòng hơi bị lạnh nên tôi rùng mình lên một cái.
- Hắc hắc…Sao em không làm như vầy sớm nhỉ???
Hừm!!! Hên là tôi chưa nói bản thân đã xịt “một ít” nước hoa Midnight poison…Ok! Thật ra là là xịt hết nửa chai. Huhu…
- Em rất hấp dẫn ư???
- Quá hấp dẫn!!!
Reng reng…Điện thoại của tôi vang lên. Anh hậm hực:
- Thật là mất hứng chết đi được!!!
- Hihi…Vậy thì em không nghe điện thoại là được!
- Tốt quá!!!
***********Sunflower
Anh lột váy ngủ của tôi ra, mạnh dạn đè sấp lên người tôi. Nụ hôn đầu tiên thì dịu dàng vô cùng, nụ hôn thứ hai thì hơi mạnh mẽ, còn nụ hôn kế tiếp thì cuồng nhiệt vô cùng. Nụ hôn bắt đầu di chuyển dọc xuống ngực, nơi đó bị anh mút chặt, đau đến chảy nước mắt.
- Đau a!!!-Tôi rên nho nhỏ.
Tiếp đó anh đem nụ hôn đặt lên tai, lên cổ…
Không khí trong phòng từ lạnh chuyển sang nóng như nước sôi. Tôi bắt đầu thở gấp, anh nâng đùi tôi lên, đem thân thể cường tráng áp sát vào người tôi…
CHƯƠNG 31.1
BỊ GẠT MẤT RỒI!
"Tôi đang nằm ngủ. Ngủ rất là ngon. Thỉnh thoảng lại quàng tay qua ôm lấy anh...
- Yáaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!! Dâm nữ!!!!!
Một tiếng hét vang lên ầm ầm. Tôi mắt mơ màng không nhìn rõ cảnh vật xung quanh.
- Ngân Châu??? Mẹ??? Hai người làm gì ở đây???
Tôi vừa vỗ cái đầu đau buốt vừa hỏi họ với giọng ngạc nhiên.
- Bà...bà...sao bà phản bội Thế Ưu vậy hả??? Hả???-Ngân Châu thét lên. Tôi không hiểu gì, mặt cứ đờ ra.
- Bà nói gì vậy???
- Em còn giả ngây???
Vừa khi đó thì anh xuất hiện, ở trước mặt tôi nói với giọng phẫn nộ. Uả??? Anh...anh đứng đó vậy người nằm kế tôi...là ai???
- A!!!!!!!!!!!!! Sao lại là anh??? Nghiêm Vĩ??????
Tôi bất ngờ khi thấy Nghiêm Vĩ nằm kế mình, giống như vừa mới...vậy. Chuyện gì đây???
- Tại sao bà làm vậy???
- Hiểu Nguyệt ngốc!!! Mày không có đạo đức ư???
- Em dám sau lưng phản bội tôi ư???
Ba người họ thi nhau bồi cho tôi mấy câu mắng nhiếc, tôi ngây ra hết 6s. Tôi...tôi...nằm cạnh Nghiêm Vĩ?! Chuyện này là thế nào???? Hả???
- Mọi người hiểu lầm rồi!!! Tôi không có!!! Không có!!!!!!!!!!!!!!
..."
- Á!!!!!!!!!!!! Tôi không có!!!!!!!!!!
Tôi la lên ầm ầm.Sau đó mới phát hiện...hóa ra chỉ là mơ!!! Phù!!!
- Hả??? Hả??? Có chuyện gì??? Chuyện gì???
Anh nằm bên cạnh cũng bị tiếng hét khủng bố của tôi dọa cho tỉnh dậy. Cũng phải thông cảm cho tôi chứ!!! Gặp trường hợp thế này, không ngất là phước!!! Huhu...
************Sunflower
Tôi ngồi trên du thuyền, đầu óc vẫn miên man suy nghĩ về giấc mơ đó. Haizzz...Thật khiến người ta đau tim quá đi!!!
Yá!!!
- Nguyệt?!
- Sao lại là anh nữa hả???
Thằng quỷ này là cái giống gì mà đi đâu tôi cũng gặp hết trơn vậy nè!!!
- Lại là??? Phải rồi! Em làm như vậy là không công bằng nha! Em biết tên anh rồi, còn tên em anh vẫn chưa biết!!!
- Anh chẳng phải gọi tôi là Nguyệt sao??? Hử?
- Họ tên luôn kìa!!!
Ngu sao khai thiệt. Giống như hồi đó tôi hay gạt mấy sao đỏ trong trường mỗi lần đi học trễ í: Khai tên giả!!! ^__^
- Lưu Linh Nguyệt!!!
- WOA!!! Tên hay ghê nha!!!
May mà không bị phát hiện!!! Hên ghê.
- Em thật là tuyệt vời, ngay cả cái tên nghe cũng dịu dàng. Mặc dù hơi tiếc...
Giọng hắn đột ngột dịu lại. Khỏi nói cũng biết vế sau là gì, chắc chắn lại là "đáng tiếc tính nết thì quá trái ngược!!!"
Cho nên chắc ăn, tôi lườm hắn một cái ý bảo hắn câm miệng lại!!!
Ngoại truyện 3: Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.
Cổ Ngân Châu tính tình ngang ngạnh, độc miệng nhưng lại ngốc hết sức.
Buổi sáng, khi cô đang dung dăng dung dẻ đi mua sắm thì...
Binh...binh...bốp...bốp!!!
Cô toan đi vào WC nữ thì bên WC nam phát ra tiếng động nghe như có nhiều người đang đánh nhau.
Ngoài bản tính khù khờ, cô lại còn rất nhiều chuyện. He he...Tiếng động ly kì như vậy, lí do gì mà không xem chứ.
Bản tính nhiều chuyện trỗi dậy mãnh liệt làm cô nhất thời quên béng mất đó là...WC nam!!!! T__T
***********Sunflower
Cảnh tượng trong đó...quả thật là...hết biết nói.
Một tên cao lớn len lén định đánh sau lưng anh ta thì anh ấy nhanh chóng cho tên ấy lãnh một cước.
- Á!
Cô không kiềm nổi ngưỡng mộ "á!" lên một tiếng. Kết quả là thu hút rất nhiều cặp mắt của bọn họ. Kinh ngạc có, khinh miệt có, bất ngờ có...
- Cô biết đây là đâu không???
Anh chàng tài giỏi khi nãy bước đến hỏi, ánh mắt giống như đang cười cợt cô.
- WC.-Cô thản nhiên.
- Nữ hay nam?
- Nam!
- Vậy mà cô cũng dám vào?!
- Á!!!!!
Hét lên một tiếng, Cổ Ngân Châu ôm gương mặt đỏ rần chạy biến. Nhất thời bỏ quên túi xách lại luôn.
**********Sunflower
Tiêu Duẫn sau khi biết đây là túi xách của cô ngốc ban nãy thì theo địa chỉ đến nhà cô ấy, không ngờ...
- Tiêu...Tiêu Duẫn?!!!
Ba của Ngân Châu bất ngờ khi thấy anh đến nhà. Tiêu Duẫn là con trai một của đại gia đình mà đang hợp tác với công ty của ông.
- Chào bác!
Như đã nhận ra, Tiêu Duẫn lễ phép gật đầu chào. Vừa khi đó, Ngân Châu uể oải từ cầu thang bước xuống, xui xẻo lại vấp té cái oạch, thế là lăn long lóc xuống ba bậc thang còn lại.
- Ui..da!!!!
Cô không kiềm nổi rên lên một tiếng thê thảm vô cùng!!!
- Con gái!!! Sao..sao vậy???
Ba cô hốt hoảng chạy lại đỡ cô lên. Tiêu Duẫn nhìn thấy cảnh tượng này, miệng nhoẻn một nụ cười tỏa nắng.
- Lại là anh???
Ngân Châu bất ngờ khi nhìn thấy cái người mình gặp trong WC lần trước.
- Con quen Tiêu Duẫn ư???
- Ơ...
***********Sunflower
Vậy là, không biết làm kiểu gì mà Tiêu Duẫn dần trở thành khách quen của gia đình Ngân Châu. Cách vài ba hôm lại chạy qua nhà cô ăn cơm ké. Dần dần, anh cũng không có kiêng kị gì, đôi lúc còn chạy lên phòng cô đánh thức "con heo lười" Ngân Châu tỉnh dậy.
...
1 tháng sau...
Mẹ cô lâu quá không thấy cô có ai tới rước đi nên cũng đâm ra lo lắng. Về mặt Ngân Châu, từ lúc có "bạn mới" nên cũng hay cùng anh đi chơi. Thích một cái, đi với anh không bao giờ tốn tiền. ^__O!!!
- Cái gì??? Đám cưới???
Ngân Châu bức xúc hét lên ầm ầm.
- Phải!!! Chẳng phải con có ý với Tiêu Duẫn ư???
- Ai nói!!! Con...con là...là...chỉ là bạn mà!!!
- Không nói nhiều!!! Kết hôn.
Gia đình cô nếu loại trừ tất cả người làm, ba và mẹ, ông bà ngoại, nội, cô và anh. Ngay cả thằng em hàng xóm đáng yêu 6 tuổi cũng được tính.
Do gia đình là dân chủ nên biểu quyết. Kết quả: 8-1
8 người đồng ý, chỉ có mỗi cô là không!
Thua đẹp!!!
...
Vậy là, từ con người độc thân, tiểu thư ngu si của chúng ta đã lọt thỏm vào nấm mồ hôn nhân đầy nước mắt!!!
Giờ thì cô đã hiểu thế nào là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Huhu!!!
CHƯƠNG 31.2
BỊ GẠT MẤT RỒI!
Tôi chán nản call cho Ngân Châu, đường mật rủ rê:
- Hello!!! Goodluck to you!!!
[Hở...]
Rùng mình! Mẹ ơi!!! Giọng này, giọng này...nghe sao giống mấy con ma trong phim kinh dị quá vậy hả???
- Ngân Châu dễ thương đó hả???
Tôi thám thính.
[Là tôi nè!!!]
Giọng nói đó yếu ớt vang lên, nghe sởn cả da gà. Hix!!!
- Bà ổn không???
[Không!]
- Ngày mai đi chơi đi!!! Tôi xin phép chồng tôi rồi!!! Nha???
[Nếu như ngày mai bà tới hốt xác tôi thì được liền!!!]
- Bà đừng nói với tôi là bà bị gì nữa à nha?!
[Chính xác!!! Sinh tôi ra là mẹ, hiểu được tôi không ai ngoài bà!!!]
Hả???
O___o????
- Vậy rốt cuộc có đi không?
Nó đột nhiên hét toáng lên, giống như muốn cho tôi nửa đời còn lại điếc luôn á!
[ĐI!!!! ĐÁNH GÃY CHÂN TÔI CŨNG LẾT MÀ ĐI!!! TỐT NHẤT LÀ ĐI 7 NĂM LÊNH ĐÊNH TRÊN BIỂN NHƯ HẢI TẶC VÙNG CARIBE LUÔN ĐI!!!!!!]
Hơ hơ...Nó là bị ma nhập hay sao???
- Tôi...tôi nghĩ...chắc không cần vậy đâu! Nhỉ???
[Hừm!!! Tóm lại, tốt nhất là tránh khỏi tên Tiêu Duẫn đầu trâu mặt ngựa là ok!!! Hé hé!!!]
Cái này là chắc 100% nè, thế nào chuyện này cũng dính líu đến chồng nó à!!! Nói không đúng là hộc máu liền!!!!
****************Sunflower
Tối khoảng 11h...Bến xe...
Không khí im lặng, hơi lạnh vây lấy tôi. Tôi hai chân hai tay lạnh cóng xách valy đi qua đi lại, vừa đi vừa dõi mắt đợi Ngân Châu đến. Mẹ ơi!!! Lạnh chết con mất!!!