Ăn xong món lẩu nó và hắn ra khỏi wán..nó ko biết điểm tới tiếp theo là đâu?Dang loay hoay nhìn 2 bên đường...nó chậm rãi đi rồi dừng bước trước 1 plaza...1 chương trình giành cho các cặp tình nhân..mặt nó tỏ vẻ..nham hiễm hẳng ra..
Nhanh tay nó chạy lại kéo hắn lại ngay chổ đăng kí..hắn như muốn choáng trước hành động lẹ làng của nó..dù bây giờ có phản kháng cũng đã muộn vì hắn đang đứng trước vạch xuất phát của 5 chàng trai..trong đó hắn là thí sinh tham gia
-"Tất cả mọi người xin các bạn hãy giới thiệu về nhau đi ạ"-Một nữ dẫn chương trình đưa mic về phía nó và hắn.
-"Tôi tên K.Uyên..."-Nó nhanh nhẹn trả lời tặng kèm 1 nụ cười xinh trên môi.
-"Vậy còn..anh đây?"
-"..."-Hắn ko đáp + cử chỉ coi thường...
-"À anh ấy là Khải Vân"-Way mặt lại nó lườm hắn 1 cái rồi way ra cười tiếp..
Chương trình này sẽ giúp nó rửa hận...vì hắn mà nó khóc rất nhiều ...bây giờ đày hắn 1 chút có đáng gì..đúng là nó rất hiền..nhưng hiền phải đúng chổ!
"Vậy là ta đã xong phần làm wen,bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu phần wà tặng của chương trình...đó là 2 cặp gấu bông có inh hình mặt của nhau."
Nó thích ra mặt ...hắn nhìn nó và đoán ra ngay...ko biết tại sao hắn lại muốn đạt đc món wà rẻ tiền đó..theo hắn là vậy...tất nhiên là hắn dư sức mua đc nhưng nếu thua chắc nó sẽ ko thèm nói chuyện và điều hiển nhiên nó đổ lỗi cho hắn...
Way trở về thực tại..hắn đang cõng nó sau lưng..thì thầm tai hắn nó hôn hắn 1 cái thật nhẹ..
"Cố lên nhé anh xã"
...Cuộc thi bắt đầu hắn bồng nó chạy thật nhanh rồi cầm cờ chạy đến đưa cho trọng tài..nó trên lưng hắn hò reo ..hắn thì hì hụt chạy..hắn ko biết sao hắn lại fải có làm việc này..nhưng vui thật..
Vậy là công sức chạy toát mồ hôi đã ko phụ lòng hắn..Người thắng cuộc ko ai khác chính là cặp đôi này đây ...wa nhiều công đoạn nó và hắn đã có trong tay con gấu in hình mặt của nhau..
Cầm trên tay con gấu...tay kia cầm 1 cây kem..nó cười tít mắt..nhìn hắn..mãn nguyện..
"Cười gì chứ..mệt wá nè..nói lấy xe đi mà ko chịu"-Hắn than thở.
"Nhưng như vậy thì tụi mình sẽ ko có 2 con gấu này"-Nó lí lẻ vs hắn.
"Rồi!!Vậy chúng ta về hay đi đâu nữa nào?"
Nó ko biết đi đâu nữa..1 tia sáng lóe lên trong đầu nó...dù sao...hôm nay nó đã thực hiện đc 1 điều ước của nó..và 1 điều ước nó rất muốn thực hiện tiếp theo cùng hắn là...
...
"Tại sao lại tới đây?"-Hắn bực mình
"Sao lại ko...chúng ta tới thăm ba anh..em đc biết anh ko bao giờ về thăm ba cả?"-Nó lí nhí miệng
"Đi về ko nói nói nhiều!"-Nắm tay nó hắn lôi đi 1 cách mạnh bạo.
"Ko.!!"
"Anh hứa sẽ thực hiện hết những điều kiện em giao rồi mà"
Nó làm hắn nhớ lại tiềm thức...
..............................................................................................
Nó ôm hắn thật chặc..tựa vào bơ vai hắn..nó như có 1 chổ dựa...yêu là thế?hạnh phúc là vậy...2 từ này ko bao giờ rời xa nhau khi nói lên nỗi niềm của họ..
Nhẽ nhàng ôm nó hắn như cảm nhận hơi nhiệt đang lan tỏa làm ấm cả bầu ko gian..mà đó giờ hắn luôn làm lạnh... ngắm nó..đây là khoảnh khắc mà hắn đã mong chờ bấy lâu..
"Này..anh hứa đi?"
"..hứa gì nào?"
"Phải nghe lời em..em nói gì cũng phải làm...nha?"-No bật dậy nhìn thẳng mắt hắn.
"Ok...đc thôi."-Dịu dàng nhìn nó..hắn choàng tay ôm nó..hôn nó xối xả..
Nó cười...trước hành đông của hắn...chui vào lòng hắn nó ghì chắc hắn bên nó..như muốn níu giữ thời gian vậy...nó mong trái đất ngừng way...cho nó và hắn cứ mãi như thế...
.............................................................................................
"Ừ thì có..."
"Ko nói nhiều chúng ta vào thôi"-Nó cười rồi ra lệnh cho hắn...nó bắt chước hắn rất giỏi..
.TING TONG.
"Xin lỗi ai vậy?"-Là ông wản gia..nó rất mừng khi vẫn con đc nghe giọng trầm của ông..1 giọng điệu ấm áp.
"Là cháu..K.Uyên đây ạ!!!"-Nó reo lên.
"Ôi..cô chủ...à ko cô bé đã về rồi đấy ư..mau mau vào đây!!"
Cánh cửa nhà rộng lớn từ từ mở ra..3 năm trước nó và hắn cùng bên nhau..đối diện rất nhiều khó khăn...lần này nó sẽ ko để bất kì lí do gì ảnh hưỡng đến tình cảm cũa mình nữa..nó đã học đc cách đối diện,sống thực tế hơn...
Bước vào nhà...khung cành vẫn ko mấy thay đổi..nó vững vàng hơn khi có hắn...
"Cô bé..."-Ông wản gia nhìn nó cười hiền..
"Ông!!"-Chạy nhanh đến ông nó ôm ông 1 cái thật siết...dù sao ông đã luôn giúp nó..nó ko có 1 lời cảm ơn nào hơn...
"E..hèm!!chúng ta vào chào ông ta rồi về nhanh lên!"
"Đợi chút đã nào...vừa mới đến mà?"-Nó nheo 2 cặp lông mày lại.
Nó và ông wàng tay nhau..nó hỏi ông đủ điều về hắn..và mém xíu hắn đã bị nó giận...khi biết tin hắn ở đây wen rất nhiều cô..nghe ông kể về hắn đối xử ba hắn..nó mới càng nghĩ nó làm đúng trong việc tới đây..
"Vậy còn..mẹ kế của anh ấy đâu ạ!"
"Phu nhân đấy sao?...Ông chủ đã đuổi đi rồi!.."-Ông nói với vẻ mặt buồn rồi cười..
"...Vậy ông có thể dẫn cháu đến gặp..."-Nó ấp úng và ngừng ngay cái trí tò mò,nó ko muốn tìm hiểu về người đàn bà mưu mô đó..có lẻ cô ta đi là tốt nhất...
"..Ừm đi theo ông..."
Hắn và nó bước theo sau...nhìn chung wanh..tối om..cũng nhu bây giờ ba hắn cũng đang có tâm trạng này..dần hiễu đc điều đó..nó nắm tay hắn...nhìn hắn..nó nhẹ nhàng khuyên hắn..
"Ba anh..sẽ buồn nếu anh cứ thế đấy..vì em tha thứ cho ba anh nhé!"-Nó cười rồi wàng tay hắn vào người...
Chap 27:
Cánh cửa hé mở...ai cũng sửng sốt đứng nhìn..còn hắn..ánh mắt bất thần nhìn ba hắn...nắm chặc tay nó...những tiếng la với của ông wản gia..khiến hắn bị choáng...ba hắn..ông đang bị cơn đau tim hành hạ..hắn ko thể lếch bước..chỉ có thể nhìn...lòng hắn có gì đó wặng lại..
"Gọi xe cấp cứu mau!!!"-Ông wản gia la lớn.
"Vâng vâng"-Cầm điện thoại trên tay..nó run run lên từng bật..nước mắt rơi lả chả....
...Hắn vẫn đứng im..như 1 pho tượng...thân người hắn..còn phải chóng chỏi bao nhiêu điều đây..giờ đây hắn chạy lại..thật nhanh...hắn làm mọi động tác cơ bản..để giúp ba hắn...wa cơn nguy kịch..
...
Chiếc xe cấp cứu lăng banh..nó chỉ có thể kịp nhìn đc hình ảnh hắn đang nắm tay ba hắn..1 gương mặt xanh xao...cảm nhận của nó bây giờ ra sao ư?Xót thương cho hắn...nó chỉ biết đứng nhìn hắn..nó tự trách mình...nó ko giúp đc gì cho hắn cả...
Đứng bên ngoài cửa phòng..nó biết hắn đau lắm...buồn lắm..nó biết giúp gì cho hắn đây...ngồi kế hắn..nó bật nói..
"Anh hãy khóc đi....em sẽ cho anh mượn bờ vai này.."
"Ko...anh ko phải con nít..em cứ về trước đi?Ở đây có anh là đủ.."
"Anh đừng cố gồng mình để vượt wa nữa..có em rồi...anh cứ khóc đi..đồ ngốc...."-Nó ôm hắn...nước mắt như hòa tan bầu ko khí...
Hắn ko đáp...đáp trả cái ôm..hắn siết chặc nó...hắn khóc...con người mình đồng da sắt...nhưng cũng phải yếu mềm...dù xảy ra chuyện gì hắn vẫn ko khóc...hắn luôn cố mạnh mẽ...hắn muốn cho ba hắn thấy..hắn sắt đá thế nào..
Nếu 1 ngày ông ra đi vậy hắn còn phải cố gắng cái lớp bọc này làm gì...hắn ko khóc lên tiếng..hắn muốn ngừng ngay cái thứ mà người đời hay gọi là yếu lòng này...hắn cắn chặc môi...nhưng nước mắt vẫn rơi..
Tựa vào vai nó..hắn cảm thấy lòng nhẹ nhỏm...và hắn bắt đầu sợ...sợ 1 ngày...nó sẽ xa hắn...hắn sẽ ra sao đây..khi trên cõi đời này...hắn chỉ cô độc một mình...
..
May mắn là kịp thời cứu chữa...nên ba hắn đã wa cơn nguy kịch..nhưng ba hắn vẫn bất tĩnh...điều đó khiến hắn ko thể ko lo lắng...
"Anh à...chiều nay chúng ta thăm ba nhé.."-Nó choàng tay lên vai hắn..
"Ko..anh còn nhiều việc lắm.."-Mắt và tay hắn chỉ chú ý đúng vào màn hình vi tính..
"Dù sao đó cũng là.."
"Em ra ngoài đi.."-Hắn wát lớn.
Nó lắc đầu trước tính bướng bỉnh của hắn...bước ra khỏi phòng nó vô cùng tức tối..về bàn làm việc..nó ko thể tập trung bất cứ thứ gì..
Nó nảy ra 1 ý là bằng cách giúp ba hắn tỉnh lại..nó lên mạng và thu thập về 1 số thông tin có giá trị..hí hững...nó in ra rồi...lóe thêm 1 tia sáng..
..
Buổi nghĩ trưa của nhân viên..nó nhẹ nhàng bước vào phòng...làm việc cua hắn..nó đảo vài vòng...thấy hắn đang ngủ gục trên chiếc ghế sofa...trên bàn còn 1 đống hồ sơ...
Thu gọn tất cả..nó xin hàng trước hắn..1 con người bê bối hết sức...nó tiếp tục phát hiện 1 tật xấu của hắn...đặt nhẹ cốc cafe..nó ra ngoài..
"Em đi đâu vậy?"
"Hả?"-Nó giật mình trước câu nói của hắn...hắn tỉnh dậy lúc nào sao nó ko biết!!Way đầu lại..nó đưa cặp mắt nhìn hắn.
"Anh ko ngủ đc..!!"-Hắn xoa 2 bên trán rồi nhíu 2 con mắt lại.
"Anh đã làm việc wá sức rồi,anh cần nghĩ ngơi đi!"-Nó khuyên hắn..
"Ừ!!"-Hắn thờ ơ đáp...
"Chiều nay...anh hãy đến thăm ba anh đi..em đc biết nếu có người thân đến thăm bác..trò chuyện vs bác..thì bác ấy chắc sẽ mau bình phục đó...!" -Nó giảng đạo... nó cười tươi nhìn hắn...tay nó mở cánh cữa..trước khi bước ra ngoài..nó nháy mắt vs hắn..rồi đi..
Một mình trong căn phòng..hắn im lìm...có nên làm theo lời nó.Hai tay đan vào nhau..hắn gục xuống...điều hắn mong muốn là gì...? Một mặt hắn hận ba hắn..mặt khác lại yêu thương ông...hắn như chìm vào 1 cõi vô định...
...
Nó cảm thấy đói...đói thật sự..và nó muốn giải wuyết nhanh gọn bằng 1 buổi ăn nhẹ...nó xuống quầy cantin...những lời nói chói tai..lại tiếp tục khiến nó khó chịu....
"Cô ta đấy...mới vào công ty mà đã cưa đổ giám đốc..đúng là cáo mà!!"
"Nhìn thì đc..nhưng mà ko biết bản tính thì sao?"
"Ôi zồi!!Chảnh lắm nhá..mới vào công ty làm đc 2 hôm mà đã xin nghĩ phép rồi..."
Ko muốn nghe..cũng chẳng để tâm..nó tiến lại chổ ngồi..cũa nhân viên..đặt mâm đồ ăn..nó nhẹ nhàng đáp..vs 1 ánh mắt hùng hồn..
"Tôi chỉ 2 chị nhé...nếu muốn nói xấu ai sau lưng thì nên khẽ miệng 1 chút..lần này tôi bỏ wa hành động dại dột của 2 chị..nhưng lần sau thì tôi ko dám chắc.."
Nói xong nó bước đi..đẻ lại 1 sự cuốn hút..của nó vs mọi người...tự tin ..mạnh mẽ..đầy lôi cuốn..đặc điểm nổi bật..và gây ấn tượng của nó...khẽ cười..trước hành đông của nó...Tuấn...thì thầm trong miệng..
"Vui đây!"
Lén nhìn vào phòng làm việc của hắn..nó vẫn thấy hắn ngồi đấy...nhìn vào bên trong..nó cảm thấy ngộp thở..có cái gì ở phía sau...đang bịt chặc mắt nó..đang bóp miệng..nó..giảy nảy...nó cố lôi bàn tay ra khỏi...
"Là cậu?"-Nó la toáng lên..
"Ngạc nhiên à?"
Nó ôm miệng rồi lôi Tuấn chạy đi...nó vừa khuất..hắn bước ra cửa..nhìn 2 bên..hắn ko thấy ai..rồi lắc đầu bước vào..hắn nghĩ hắn điên..nhưng ko phải..
..
Sân thượng gió thổi lạnh tê người..nó buông tay Tuấn..rồi vồ tràn cho Tuấn 1000 câu hỏi...
"Sao cậu lại ở đây?Sao lại bịt mắt tớ?..."
Tuấn cười bình tĩnh trả lời từng câu hỏi..."À..nhớ cậu wá..nhưng tớ chẳng biết kiếm cậu ở đâu..hên là.."
"Nhưng cậu ko đc đến đây..neu..nếu K.Vân thấy cậu..nhất định..."-Nó ngừng lại hắn..nó thấy sao mình vô duyên wá..Tuấn đến kiếm nó..thì sao liên wan đến hắn..
"Thì sao nào?"-Tuấn ôm nó...nhìn sâu mắt nó..Tuấn nói tiếp..
"Tớ nhớ cậu..chẳng lẽ cũng sai..."-Nhẹ nhàng Tuấn tiến gần mặt nó..vội trao nó nụ hôn..
...
"Xin lỗi...."-Tay nó đang chống lại nụ hôn cũa Tuấn...nó đẩy Tuấn ra..ấp úng..nó ko biết nói gì hơn..
"Sao lại xin lỗi?"-Tuấn vờ đáp.
"Tớ...tớ ko thể...mong là chúng ta sẽ mãi là bạn tốt của nhau.."-Nó vụt chạy..để lại lời nói..đau nhói...1 vạn con dao có đâm sâu cũng ko đủ..."bạn tốt"...
Nắm chặt tay..Tuấn như con wỷ dữ..nhìn theo bước chạy của nó..."Để xem..sau này..cậu là của tôi hay là của hắn".
Chap 28:
Nhìn Tuấn bước ra khỏi công ty..nó có lỗi...nó sai thật rồi...con người nó wá ích kỉ..đáng lẻ..nó ko nên gật đầu...cho Tuấn 1 cơ hội..để cậu ấy phải hi vọng ở nó...
Nó ko biết và cũng ko hiểu trại sao..trái tim nó..lại bướng bỉnh...1 người như Tuấn..sao nó ko yêu...nhưng việc tình cảm..nó ko ép uổng ai đc..ngay cả nó cũng nhận thấy...
Bước về bàn làm việc..nó ko màng gì cả...nó phải đính chính lại tình cảm..bản thân mình...nó nghĩ vậy..ko thể sai lầm hơn đc.?
Hắn đứng sau lưng nó..thấy mặt nó xanh và mắt đỏ lên..tò mò hắn hỏi.
"Em ko khỏe à?"-Hắn kề mặt vào má nó...tay choàng ôm eo nó.
"Ơ lỡ có người nhìn thấy thì sao?"-Nó cố gở bỏ vòng tay hắn ra..nhưng ko đc.
"Sao nào..anh đang hỏi em mà?"-Hắn thản nhiên đáp.
Nhìn hắn..nó ko thể nói bất cứ điều gì..nếu nói lúc này thì ko đúng lúc..cười gượng nó đáp.
"Em buồn anh đấy!"
"Tại sao?"-Hắn ngạc nhiên..suy đi ngẩm lại hắn ko làm gì wá đáng vs nó cả.
"Anh ko nghe lời em thăm ba!Vậy mà có người hứa..."-Nó nhấn mạnh câu từ ..
"Anh nói rồi mà..anh còn nhiều việc."-Hắn bắt đầu khó chịu.
Thừa hiểu tính hắn..nó chỉ có thể im lặng..hắn ko thích ai nói nhiều..có lẻ kế hoạch của nó đành lùi lại vậy...dù sao cũng để hắn bình tâm lại..
..
Sau công việc nặng nề cả 2 đã về vs tổ ấm của mình...bước vào...hắn nằm phịch xuống ghế...nó thì ko hơn..nằm ngay trước cửa...cả 2 cứ thế cho hết 1 tiếng..
"Anh à...anh có thấy..."-Nó ngước mắt nhìn lên trần nhà.
"Anh cũng nghĩ vậy.."-Hắn bật ngồi dậy..
Thế là nó và hắn...lau mình xuống bếp..người thì nấu nước..người kia lấy mì...nhìn nhau cười...có lẻ bây giờ nó nên gạt bỏ 1 số điều...ko nghĩ đến ...nó yêu hắn..ko thể chối cãi...
Hạnh phúc giữa nó và hắn chỉ mới tìm đc..nó đã hứa và tin rằng..mình sẽ ko để bất cứ điều gì ngăn cản tình yêu của nó...Mong rằng..đây là wuyết định ko sai lầm...
Nhón chân hôn lên má hắn..nó cười rạng rỡ...nụ cười của nó..là thuốc trị liệu tốt vs hắn..luôn bên hắn..wan tâm hắn..điều đó đã đủ.Hắn sợ..sợ cô độc...1 cuộc đời hắn chỉ nhờ tới làm việc..nhờ đến người tình...wá chán nản..
Hắn muốn kiếm 1 nữa của mình...hắn đã yêu nó..rất lâu rồi..hắn luôn mong chờ nó sẽ way về bên hắn..và sự chờ đợi của hắn ko bỏ công..tình yêu ơi mày mới tuyệt làm sao..như 1 bản giao hưởng...cũng như 1 bức tranh sắc màu.
Hắn nhớ lại khi hắn và nó..1 mối tình mà hắn phút chốc đánh mất...lời hắn vẫn chưa nói..tâm trạng hắn ko thể giải bày..nhưng có thể là nó đã biết rồi...
..
RING RING..!!!
Chạy lại bắt máy..nó như nghẹn họng..nhìn hắn..nó ko nói thành lời...là tin từ bệnh viện...hắn sẽ ra sao khi biết...
"Ai gọi vậy?"-Hắn bưng tô mỳ lên bàn đưa mắt nhìn nó.
"...là từ bệnh...viện.."-Mắt nó rưng rưng nhìn hắn
Hắn chạy lại..cầm điện thoại trên tay..như muốn ngất..hắn hay tin ba hắn đang trong tình trạng nguy hiểm...do ông bị lên cơn đau tim bất chợt...
Chạy trên xe..hắn lao nhanh..1 tay cầm lái..tay kia hắn gát lên trán..làm sao đây?đáng lẽ hắn nên đến thăm ba hắn...thường xuyên..hắn vô trách nhiệm wá.Hắn tự trách bản thân..hắn muốn 1 cuộc sống bình dị..cũng khó vậy sao?