Vào giờ này bến xe thật sự rất ít người, chỉ còn khoảng 3, 4 người gì đó mà thôi.
Đang yên bình, đột nhiên...
- Áaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!
- Ngân Châu???
Tôi xoay ngang xoay dọc tìm vị trí phát ra tiếng hét. Từ xa hiển thị một cảnh tượng rất chi là...hùng hậu.
Một toán người mặc toàn đồ đen như đưa ma rượt theo một cô gái mặc áo màu vàng chói lòa là Ngân Châu chạy bán sống bán chết.
Nó chạy tới gần, kéo phắt tôi núp sau xe. Tôi thì thào trách:
- Bà làm gì vậy??? Cướp ngân hàng hay sao mà...
- Mau tản ra tìm họ đi!
Giọng nói này là của??? Chồng Ngân Châu???
Cổ Ngân Châu ra hiệu cho tôi im lặng, cả hai nhanh chóng chuồn vào trong xe, yên vị ở hàng ghế áp chót. Người cúi thấp tới mức không còn thấp hơn nữa.
May thay, khi đó xe đã khởi động rời khỏi bến xe. Hú hồn!!!
************Sunflower
- Trời đất!!! Bà làm gì vậy???-Tôi gắt.
- Thì đi chơi với bà.
- Vậy sao chồng bà cho người bắt bà về?!
- Thì...
- À!!! Chắc là bỏ trốn, không xin phép chớ gì???
- Hihi...
- Vậy mà ban đầu tôi còn tưởng bà tính bắt chước Mộc Quế Anh tòng quân đánh giặc. Hề hề!!!
+___=!!!
- Bà....làm gì mà mặc đồ chói dữ vậy hả???
Thảo nào hồi nãy bị rượt tới tận đây! Haizzz...
- Tôi, tôi...
- Hừm!
...
Lúc thuê nhà trọ. Chủ nhà nói có một căn phòng giảm giá 50%. Tôi đang định thuê thì Ngân Châu kéo tôi tới một góc thì thầm:
- Nhà mà giảm giá kiểu này....
- Sao???
- Hừm!-Nó hắng giọng, tiếp.-Một là có ma. Hai là bị hỏng. Ba là...
Nó đột nhiên lưỡng lự làm tôi càng tò mò hơn, giục nó nói nhanh.
- Ba là...có biến thái!!!
Ba chữ cuối nó chỉnh volume nhỏ hết cỡ.
Tôi hóa đá mất 2s rưỡi.
Tôi còn sợ biến thái sao??? Ở nhà không phải cũng gần gũi một tên biến thái sao???
Sợ cái gì nữa chứ!!! Haizzz...
Kết quả. Tôi cốc đầu nó một cái rồi tiến tới tỏ ý muốn thuê căn phòng ấy.
CHƯƠNG 31.3
BỊ GẠT MẤT RỒI!
Cổ Ngân Châu thật sự nói rất là thiêng a! Căn nhà trọ của bọn tôi không có ma, không bị hỏng nhưng…có biến thái!!!!!!!!!!!!!
Nửa đêm, tôi đang say sưa chìm trong mộng đẹp thì...cộp, cộp, cộp...
Có tiếng bước chân???
Ma thì không thể phát ra tiếng rồi cơ! Chẳng lẽ...trộm?!
- Ngân Châu!!!! Ê! Dậy đi heo!!!!
Tôi hơi sợ, lay lay nó tỉnh dậy. Nó "ưm" một tiếng, quay người ôm chăn ngủ tiếp. >___<|||
- Dậy đi!!! Lẹ!!!-Tôi tức mình nhéo nó một phát, gõ lia lịa lên trán nó.
- Ưm!!! Để tôi ngủ a!!!
- Đừng ngủ nữa!!!
- Chuyện gì hả???-Nó giọng còn ngái ngủ, cau có hỏi tôi.
- Có trộm kìa!!!
- HẢ??????? CÓ TR...Ưm.....
Nó đang hét giữa chừng thì bị tôi bịt miệng lại.
- Suỵt!!! Đừng có hét lớn!!! Chết cả đám bây giờ!!!
- Ứm...ưm...ưm...
- Im đi!!!
Cộp, cộp, cộp...
Tiếng bước chân ấy càng lúc càng gần, càng lúc càng sát sao với chúng tôi. Ý thức được vấn đề nghiêm trọng, Ngân Châu im bặt!
*************Sunflower
- Ai vậy???-Nó run rẩy. Trời ơi!!! Tôi cũng không hơn gì bà đâu mà hỏi han!!! Huhu...
- Sao...sao...sao lần nào đi chơi với bà tôi cũng xui xẻo hết vậy hả???-Nó tiếp. Tôi phát hỏa:
- GÌ????
- A?! Im!!!! Suỵtttttttttttt!!!!
Tôi hố nặng, rụt cổ im lặng. Tiếng bước chân đã ngưng.
- Phù...!!!
Đang lúc bọn tôi thở phào nhẹ nhõm vì nghĩ đã qua được một ải thì...cạch!
- HẢ???????????? Ơ...
Bọn tôi như hóa đá nhìn người đang đứng phía trước! Mém chút thổ huyết tự tử rồi!!!
Kỳ này là bọn tôi gia nhập club Tây phương cực lạc rồi! Hix!!!!
_____________
Mọi người đoán xem là ai nghen!!!!
CHƯƠNG 32.1
XUẤT HIỆN.
- Nó…Nó…Nó…-Tôi chết trân không nói thành lời. Ngân Châu thì há hốc miệng không nói được một câu. Bởi vì người xuất hiện chính là…Hồ Lam Như!!!!!!!!
- Cô ta…
- Mấy người bất ngờ hả??? Hả???-Nó thản nhiên. Sau đó thì quay qua chủ nhà, cười nói.- Cảm ơn vì đã thông báo, Linh!
- HẢ??????
Hóa ra…là có sắp xếp ư???
- Nè!!! Lam Như! Bọn này đi đâu, cô có nhớ nhung chúng tôi quá thì cũng đợi khi tụi tôi kết thúc chuyến đi này rồi hãy làm phiền! Nhé???-Cổ Ngân Châu là người đầu tiên khôi phục lại trạng thái ban đầu. Từ sau khi biết Lam Như là người đẩy tôi xuống cầu thang, nó giống như là muốn đích thân nguyền rủa mười tám đời dòng họ nhà cô ta í! Xui xẻo, hôm nay lại có tấm bia cho Ngân Châu luyện thanh rồi nè!!! Haizzz…
- Chúng ta không thân không thích, không thù không oán, sớm cút đi!!!!!!!!-Lam Như vẫn chưa biết mình đang giáp mặt với “sư tử cái” nên oang oang.
- CÁI GÌ???????? Mày có bệnh hả??? Tự nhiên bước vô đây mà còn la hét, tao điện 113 tới áp đảo mày đi bây giờ!!!-Ngân Châu nổi sùng. Đổi cách xưng hô và đổi luôn tư thế. Ban đầu thì ngồi trên giường, tay còn ôm gấu bông còn bây giờ thì đứng phắt lên giường, tay chống hông hùng hổ la hét.
- Cô đến gặp bọn tôi có gì không???-Tôi có dự cảm chẳng lành, ăn nói hòa nhã một chút. “1 điều nhịn, 9 điều lành” mà!!!
- Ban đầu…thì tôi á, chỉ định “xử” mình cô thôi, không ngờ có con vịt này thích làm ma nữ nên…-Nó nói, dáng vẻ như là đang bố thí cho chúng tôi vậy. Tôi nhịn không được cũng cáu luôn:
- IM!!!!!!!! Đúng là cái thứ mặt dày như mặt lộ. Bị Thế Ưu mắng cho một trận, bị giáng chức, bị người khác nói xấu mà không biết nhục!...
- Không-biết-nhục!!!-Ngân Châu nói.
- Còn nữa! Mặt thì xấu như con gấu, à không, con gấu cũng dễ thương nha! À! Xấu như con cá sấu. Cóc ghẻ mà đòi làm thiên nga. Quỷ sứ mà mơ làm thiên thần. Phù thủy mà thích làm công chúa!!!! HỨ!!!!!!!!!!!!!! Mơ tưởng!
- Mơ tưởng!!!!-Ngân Châu nhại lại.
- Tụi bây…tụi bây…-Nó lắp bắp. Tôi cắt ngang:
- Cái gì? Hả??? Còn không biết nhục lại vác mặt đến đây nói khùng nói điên. Tôi cho cô biết nhá!!! Tôi có võ à!!! Cô mà thích chết, tôi cho cô chết thiệt đó!!!-Tôi nổi điên nói một câu tiến tới một bước. Cuối cùng dùng sức bẻ tay nghe "rắc" một cái.
- Mày…mày…
- Mày cái gì??? Biến đi!!!-Ngân Châu hò hét. Xông tới đẩy phắt nó ra ngoài rồi đóng cửa, khóa trái, đẩy bàn,ghế,vv..chặn cửa lại.
Phù!!! Hết hồn!!!!
- Bà hay quá!!! Tôi ngưỡng mộ ghê! Bà có võ hả???-Ngân Châu thao láo hai mắt nhìn tôi ngưỡng mộ hết cỡ.
- Huhu…-Tôi òa khóc, tay tôi, tay tôi…
- HẢ???? Bà…sao vậy???
- Tay tôi…bị trật rồi a!!!! Oaaaaa!!!!!!
- GÌ??????
Mặt nó hiển thị rõ ràng hai chữ “thất vọng”. Hix! Đau quá!!!!
CHƯƠNG 32.2
XUẤT HIỆN
- Bà thiệt là…Không được thì đừng có cố. Cố quá thành ra quá cố nè, thấy chưa???-Cổ Ngân Châu vừa đỡ tôi từ trạm xá về vừa cằn nhằn liên miên.
- Hừ! Tôi không làm vậy…tụi mình có thoát được không??? Xàm!!!!
Tôi hi sinh oan uổng như vậy mà nó còn sỉ vả tôi ư???
- Xí!!! Mà…bộ bà cướp mộ tổ tiên nhà nó hay sao mà nó căm hận bà quá vậy??? Hả???
- Haizzz…Nói bà cũng không hiểu đâu!!!
- Bà không nói lấy gì tôi hiểu!!! Hứ!!!
- Tôi…Oẹ!
Tôi đang định vặn lại mấy câu cho bõ tức thì đột nhiên có cảm giác một chất lỏng chua chua sắp trào ra…
- Hiểu Nguyệt??? Nguyệt??? Bà chạy đi đâu vậy??? Không sao chứ??? Ê!!!!!!!
Mặc xác Cổ Ngân Châu phía sau la muốn rách cả màng nhỉ, tôi vẫn cắm đầu cắm cổ chạy trối chết về hướng toilet.
WC nữ đâu??? Ở đâu??? Ở đâu nhỉ???
Binh!!!
Tôi luống cuống, va thẳng vào một bóng người. OH-MY-GOD!!!! Là…là…Nghiêm Vĩ?!
Tôi shock vô đối, ói thẳng ra sàn luôn!!! T___T
- Nhìn thấy anh em bất ngờ thế hả???-Hắn ta còn giở giọng thân ái nữa mới kinh chứ!!!
- Phải! Bất ngờ muốn ói luôn nè!!! Ờ, mà sao anh xuất hiện ở đây vậy? Là lao công ở đây hả???
- …!!! Linh Nguyệt, có ai nói rằng em rất độc miệng chưa hả???
- Chưa!!! Ờ, mà sao anh gọi tôi là....
Tôi định nói giữa chừng nhưng ngừng lại vì sực nhớ chính mình đã “đào tạo” ra cái tên kỳ cục ấy chứ còn gì nữa! Aizzz… Vừa lúc đó Cổ Ngân Châu chạy ù tới.
- Nguyệt! Bà ổn chứ? Sao khi không lại ói vậy? Hả???
- Tôi không sao hết á!!! Chỉ thấy hơi…mệt thôi!
- Hay tôi đưa bà vô khám lại lần nữa cho chắc ăn nha?!
- Thôi khỏi!!! Tôi…không sao đâu!!!
- Thiệt không đó?!
- Ừm!
- Nguyệt? Tay em bị gì thế???
- Ờ…Bị té!
- Hồi nào??? Bà là bị…
- Êeeeeeeeeeeeeee!!!!!!!!!-Tôi ngân giọng cảnh cáo nó. Bộ muốn tôi nhục chết hay sao mà kể vậy trời???
- Sao em bất cẩn thế này?! Để anh…
- Thôi bye anh!
Hắn ta mới đưa tay ra, chưa kịp chạm vào một milimet nào trên tay tôi đã bị tôi khước từ, dùng tay còn nguyên vẹn kia mà kéo Ngân Châu ra khỏi chỗ đó!!!
***************Sunflower
[Honey!!!!]
- Anh!
[Em có khỏe không?]
-…Ơ…Hơ hơ…Khỏe!!! Khỏe chứ!!!
[Ừ!!! Nhớ về sớm nhé!!! Còn nữa, ở nhà đồ dơ chất sắp đè anh chết ngạt rồi, mau mau về giặt nhé!!!]
Tưởng tôi là ai??? Ôsin ư??? Không dám đâu nha!!! Được, đã vậy Nhất Hiểu Nguyệt này sẽ biệt tăm luôn, cho đống đồ ấy đè chết anh cho rồi!!! Hứ!!!
Đi băng bó thì gặp Nghiêm Vĩ, đi về thì gặp Thế Ưu. Kiểu nào cũng hết sống!!! Huhu…Tự nhiên bây giờ tôi nhớ mẹ tôi quá à!!!
- Chồng bà hả???
- ỪM!
- Sao…bà có vẻ bực mình quá vậy???
- Bà nghĩ thử xem, có ai như hắn không? Cứ tưởng là lâu lâu lương tâm trỗi dậy, ai ngờ…kêu tôi về giặt đồ!!! Hứ!!!
- Èo!!! Thảm nhỉ???
- Nhưng bà cũng không thể về!
- Tại sao???-Tôi trừng mắt!!!
- Tay bà kìa! Về được không???
- Ờ nhỉ! Haizzz…Số đen như nhọ nồi í!!!-Tôi than vãn, tự thấy thương cho số phận của mình. Ngân Châu đi tắm, khoảng 1 phút sau thì yahoo của nó hiển thị một tin nhắn tới từ…Lion???
CHƯƠNG 32.3
XUẤT HIỆN.
- Ê...-Tôi định gọi nó kiểm mail nhưng ý nghĩ muốn trêu nó làm tôi sượng lại một chút. Tôi phóng lên lap của nó, kiểm mail.
Lion: "Đang ở đâu???"
Ai mà hách dịch vậy nhỉ??? Mail mà cũng không có chủ ngữ nữa. Dốt văn!!!
Candy: "... *Biểu tượng ngơ ngác* "
Tôi thay nó chat.
Lion: "Mau trở về đây!!!"
Candy: "Tên đầu heo ngu si, không phải óc người kia!!! Mi nói chuyện đàng hoàng tử tế không được hay sao hả??? Hả???"
Tôi phang lại một tràng. Thiệt là bực mình quá đêêêêêê!!!
Lion: "Hôm nay ăn phải gan hùm hay sao mà dám ăn nói thế hả???"
Candy: "Mi bộ là ba má ta hay sao mà ta phải sợ. Tốt nhất đừng để ta thấy mặt mũi mi không ta liền chém, chém và chém cho mi tiêu đời luôn! Hứ!!!"
Dứt lời, tôi liền thoát ra. Vừa lúc đó thì Ngân Châu cũng bước ra.
**************Sunflower
- Hồi nãy bà kêu tôi chi vậy???
- Đâu...đâu có gì!!! Hihi!!!
- Quái! Sao không gửi tin đến vậy ta???-Cổ Ngân Châu vừa kiểm tra mail vừa gãi gãi đầu thắc mắc.
- Ờm!!! Ngân Châu, tôi thấy có nick Lion onl kìa. Là ai thế??? Hử???
- Tên khốn kia đấy!!!
- Ai??? Tiêu Duẫn?
- Ừm!!! Đúng vậy!!!
- HẢ???????????? Vậy...vậy...vậy đó là...là...là chồng của bà!!! Mà...tôi...tôi...
- Bà làm gì mà như mới tập nói vậy hả???
Chết rồi!!! Xui quá đi mất!!! Xui xẻo!!! Hix! Như vậy sẽ có đứa chết thảm rồi!!! Thôi kệ, vụ này ém được bao lâu cứ ém luôn đi.
- Không có gì! Hề hề!!!
- Ờ...
- Bà...có...hay bị tên ấy...bắt nạt không?
Tôi lưỡng lự hỏi. Nó đang kiểm mail đột nhiên khựng lại, nhìn tôi chằm chằm.
Tôi bị nó nhìn đến run lẩy bẩy. Một giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống.
CHƯƠNG 33.3
CƯỜI CŨNG LÀ NGHỆ THUẬT!
Cổ Ngân Châu nhìn tôi chằm chằm, ít giây sau liền ngồi phịch xuống ghế. Gương mặt thì...e hèm...rất giống mấy con cún bị bỏ rơi!
- Ê?!-Tôi khều khều. Nó nói với cái giọng than trời trách đất:
- Haizzz...Không mới là lạ đó!
- Gì??? Bà dữ dằn thế mà còn bị hắn ta đè đầu cưỡi cổ ư??? Bà, nhất định phải quyết liệt chống trả lại cho tôi!!!!-Tôi khí thế hừng hực khuyên nhủ nó. Nó lườm tôi một cái sắc như dao lam:
- Hahaha...Nghe mà muốn cười ghê!!! Bà dám quyết liệt chống trả với "anh-Thế-Ưu" của bà không??? Hử???
Ơ...Ơ...Chuyện này...này...
- Sao lại gộp hai cái này lại làm một chứ???-Tôi quê độ, mặt đỏ bừng bừng, cố gắng chống chế để giữ chút sỉ diện cỏn con cho bản thân.
- Hay quá ha!!! Biết nói không à!!! Làm được không mà cứ hò hét? Hứ!
- Tôi...tôi...
Ting...Email của nó lại tới, là từ Lion.
***************Sunflower
Lion: "Em giỏi lắm Ngân Châu!!! Rồi em đừng có hối hận với những gì mình đã nói!!!"
- Ủa???? Mình có làm gì đâu trời???-Ngân Châu thắc mắc. Tôi thật hận vì bản thân không thể thu nhỏ lại như là Doraemon mini. Huhu!!!
Nếu không phải tại tôi táy máy tay chân thì bây giờ chắc nó không đau thương thế này!
Candy: "Anh lại lên cơn sao???"
Lion: "Cổ-Ngân-Châu!!!!! Chuẩn bị sẵn bài văn phúng điếu đi là vừa!!!!!!!!"
- Hả??? Tôi...Tôi...-Ngân Châu lắp ba lắp bắp.
- Ngân Châu! Bà có tâm nguyện gì chưa hoàn thành thì cứ trăn trối ra hết đi, tôi nhất định sẽ giúp bà làm tới nơi tới chốn. Kiếp sau chúng ta sẽ lại là bạn bè thân thiết của nhau!!!
Hix! Không cứu nó khỏi kiếp nạn này thì chi bằng nghe nó hấp hối đi.
Trong đầu tôi ẩn ẩn hiện hiện những cực hình tàn bạo nhất...
Là ngủ giường đinh???
Là căng tay phơi nắng 3 ngày liền???
Là ngăm nước cho đến khi da dẻ trắng bạch, nhăn nheo như cụ bà 80, 90 tuổi???
Hay...là ân ân ái ái cho đến chết???
Yá!!! Huhu...Tôi hại bà rồi Ngân Châu ơi!!!! Oaoaoa...Tôi hối hận quá!!!! Hối hận quá!!
CHƯƠNG 34.1
HẠI BẠN.
Oành.
Một tiếng động lớn vang lên, dội lại làm tôi muốn ngất luôn. Huhu! Không phải nhanh thế đã đến tuyên án chứ?
- Anh...anh...anh...bình tĩnh!!! Bình tĩnh tí nào!!! Uả??? Mà...mà...anh đi...đi bằng máy bay tới hay sao mà lẹ vậy??? Hử???-Ngân Châu lắp ba lắp bắp trông đáng thương ghê gớm.
- Em lặp lại những lời mới nhắn khi nãy. Nhanh!
- Ơ...là...là..."Anh lại lên cơn sao???"
- Trước đó!!!
- Là...là...là cái gì???? Ai biết gì đâu??? Tự nhiên nhào vô đây kêu nói biết nói cái gì?! Vô duyên.-Ngân Châu giận dữ giậm chân oành oành.
- Em còn dám nói!!! Hả?
- Ơ...Ơ...Coi như tôi sorry đi! Ha?! Em...em sẽ...bù đắp cho anh!
- Bù đắp thế nào???
- Em...em...kể chuyện cười cho anh nghe nha?!
- Kể!
Chết rồi! Kể chuyện cười??? Hơ hơ...Cái chiến tích huy hoành hồi đó còn chưa đủ nhục nhã hay sao hả bà???
- Ơ...Là...là...thế này. Có...có một...