Nó rất sợ...hắn đã vượt wa bao cây đèn đỏ...nó cũng rất lo..cho ba hắn...đáng lẽ..nó nên cứng rắng hơn vs hắn...nó vô tâm wá...bây giờ trong nó là sự trách cứ...mong rằng ba hắn sẽ ko sao..sẽ như vậy...nhất định phải thế.
...
Gặp ông wản gia..nó chạy lại hỏi tình hình...hắn chỉ đứng im..luôn như vậy..nhưng hắn luôn là người lo lắng nhất...
"Ông chủ..vẫn cứ hôn mê...nhưng đến vừa mới đây..nhịp tim tăng nhanh..nên.."-Ông wản gia khào giọng nói...
"Tại sao lại lên cơn đau tim chứ..chẳng phải nói ổn rồi sao"-Hắn wát lớn.
"Thật ra ông chủ bị bệnh rất nặng...ông luôn cố giấu...cậu.."
"Các người hay nhỉ...wa mặt tôi sao?"-Hắn nạt
"Đc rồi anh ..ko ai..muốn mọi chuyện như thế này!"-Nó ôm hắn..2 tay nhẹ nhàng xoa sau lưng ...hắn thật sự đã rơi vào hỗn loạn..
Tiếng bác sĩ chen ngang ...cắt đứt bầu ko khí nặng nề.."Ai là thân nhân của ông Trịnh Phát"
"Là tôi?"-Hắn lạnh nhạt đáp.
"Xin mời anh đi theo tôi?"
...
"Mời anh ngồi"
Ko đáp hắn bắt chéo chân ngồi 1 cách sang trọng..luôn điềm tỉnh và tự mãn,hắn lắng nghe ông bác sĩ nói..
"Ba anh cần được mổ tim..."
"Cứ việc thực hiện..chỉ cần ông ta sống là đc"
"Chúng tôi có thể mổ ..nhưng lượng máu ở bệnh viện đã hết..máu của ông nhà lại là loại máu hiếm..tôi..."
"Vậy thì lấy máu tôi đây?"-Hắn nắm áo bác sĩ..dằng giọng nói..
"Chúng tôi phải đi xét nghiệm..xem anh có phù hợp ko đã...có nhiều trường hợp.."
"Vậy các người để ông ta chết à?"
"...Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức..bây giờ xin anh hãy kí đơn cho phép chúng tôi mổ và xét nghiệm.."-Ông bác sĩ mồ hôi chảy ướt trán..nhìn nó ông ta tỏ vẻ sợ...
..
Bước ra ngoài..hắn thất thần...nó cảm thấy..có gì đó ko ổn...dù đã cố hỏi..nhưng hắn vẫn ko nói 1 lời..hắn tựa vai nó...cảm thấy trống wa..may mắn thay hắn còn có nó...nếu ko hắn sẽ sụp đổ mất..
..Thiếp đi hắn như gục ngã...vuốt tay lên tóc hắn...nó như thêm 1 chút sức mạnh...cho hắn vững vàng...
Nhìn chung wanh nó thấy rất nhiều cảnh...gia đình chia li,nhìn họ..nó thầm cảm ơn trời..vì nó hạnh phúc hơn họ...1 cậu bé..chịu nhiều điều như hắn..nó thấy khâm phục..vuốt tay lên hàng lông mi..nó cười nhạt.
"Thưa anh Trịnh Khải Vân là ai ạ?"
Nhìn hắn ngủ..nó ko đánh thức hắn dậy..khá tò mò vs tờ giấy cầm trên tay..nó đã nhờ cô y tá nói lại mọi sự việc..và 1 cái kết ko ai muốn..hắn ko hợp vs máu của ba hắn...
Nếu như ông chết đi..hắn sẽ đau lắm..nhìn hắn..nó ko thể cứ là kẻ đứng nhìn..nó yêu hắn..và yêu là phải biết cho đi...
"Tôi muốn đc đi xét nghiệm..chị hãy làm thủ tục giúp tôi nhé"
"Ơ..nhưng.."
"Ko sao đâu ạ..anh ấy là chồng tôi."
Bước vào giang phòng..nó nằm trên chiếc giường trắng xóa...nó mừng rở khi biết máu nó có thể sử dụng cho ca mổ này...nhắm mắt lại..nó lại như trở về con bé lí lắc...nhưng gặp hắn..nó đã biến đổi...
Hình ảnh mờ nhòa vs nó..vì số máu lấy đi khá lớn..nó sẽ phải tự vượt wa...tiếng nói của những bác sĩ nó nghe xa dần...mắt nó nặng wá..ko thể mở lên...
...
Tĩnh lại..hắn ko thấy nó..way đầu đi kiếm nó...có gì đó ko ổn..hắn chạy nhanh hơn..bước chân hắn khựng lại khi nhìn thấy nó..sao nó trông yếu thế này..bước đi của nó..ko còn vững...
"Anh..à!"-Nụ cười gượng lên...nó huơ ta chào hắn...Mệt mỏi..nó đã cố gắng đến bên hắn nhưng sao cơ thể nó ko theo chủ..nó ngất đi..trước mặt hắn.
Chap 29:
Một màu đen..đó là điều nó đang cảm nhận đc...như bị cô độc..nó ko thể nhìn thấy bất cứ điều gì..cố tìm ra 1 tia sáng..nhưng vẫn vô vọng...nó co rút người lại..như 1 đứa trẻ...sợ hãi..hoang mang...
Nó luôn nghĩ đến hắn và mong hắn giải thoát cho nó...ngồi 1 mình...nó cứ nhìn về bốn bề...mắt nó hoạt động liên tục...nó như ngỡ ngàng ra..khi thấy 1 tia sáng chói...1 bàn tay nhẹ nhàng dìu nó dậy...nó cố nhìn kĩ hơn khuôn mặt người ấy..và rồi mong đợi của nó..đã như hiện thật...
Nước mắt nó khóc rất nhiều...và miệng nó luôn gọi tên hắn...Hắn ko biết khi nào nó tỉnh lại..hắn như muốn vỡ òa...vì hắn nó đã làm nhiều chuyện như thế sao?
Nó ngốc wá...ôm chầm tay nó..hắn có 1 cảm giác lo lắng..nhớ lại khi hắn cũng kề bên mẹ hắn và..Tuyết Nhi..bây giờ chẳng lẽ hắn lại tiếp tục mất cả 2..ko thể đc...sai lầm ko thể lặp lại 2 lần đc...hắn giật phắt người..đứng lên hắn ôm đầu...bây giờ hắn ko thể tính toán..vì hắn ko phải ông trời...
Chạy nhanh hắn tìm bác sĩ..mặt hắn đầy nét đáng sợ..hắn trừng mắt nhìn ông bác sĩ và wát lớn...
"Nếu ông ko cứu đc ông ta..tôi thề..cái bệnh viện này sẽ tan nát...."-Mắt hắn như ngấu nghiến bầu ko gian..mặt hắn tái xanh lại..
Ông wản gia xuất hiện kịp lúc...ông cố hết sức trấn tỉnh hắn...nhìn hắn...ông cũng cảm thấy bộn bề lo ko kém..."Cô bé đó là người tốt..."-Ông thầm nghĩ...thở dài..ông dìu hắn đi vào băng ghế...cả 2 cùng chờ..chờ 1 hi vọng..rồi mọi chuyện sẽ wa...
"Cậu chủ..hãy yên tâm..ông chủ...sẽ.."-Ông wản gia vổ nhẹ vai hắn.."
"Ông ta sẽ sống..sẽ sống.."-Hắn nhìn ông wản gia rồi lại tiếp tục nhìn vào phòng mổ...
"Vâng."-Như 1 điều khẳng định...ông wản gia trả lời khẳng khái..ko biết sao ông lại tin..nhưng như vậy là tốt...tốt cho hoàn cảnh lúc này...
..
Ca mổ kết thúc 1 cách hoàn hảo,ba hắn vẫn chưa tỉnh..và nó vẫn đang hôn mê...nhưng tiếc rằng...ko ai cho mọi chuyện là tuyệt đối..các bác sĩ chỉ có thế nói vs hắn rằng..
"Chúng tôi đã làm hết sức có thể...nếu đêm nay ông Trịnh ko tỉnh lại thì..."
Hắn như muốn choáng...nếu ko thì sao...thì sao hắn gằng giọng..hỏi
"Thì chết à?"-Mắt hắn trơ nhìn vào phòng mổ...
Ko nói thêm gì..ông chỉ có thể nhìn hắn..rồi nhẹ lắc đầu bước đi...
"Ko đâu..còn nguyên 1 buổi sáng nữa mà...haha,còn 5 tiếng nữa là xong thôi.."-Hắn điên loạn gục ngã...người...rồi tiếp tục chờ...chờ cái wái gì thì hắn ko biết nữa?
..
5 tiếng trôi wa trong bầu ko khí nặng nề...dường như hắn tuyệt vọng về mọi thứ..ko nghĩ thêm nữa..hắn bỏ đi vào phòng bệnh của ba hắn..khuôn mặt phẩn uất...hắn hét..
"Ông còn nợ tôi nhiều lắm...ông ko đc đi lúc này..."
"Ông phải đền lại những gì ông đã lấy mất của tôi..tôi ko để ông đi dễ dàng như vậy đâu.."
..
Ghì chặc 2 bên vai ba hắn...hắn hét..rồi khóc như 1 đứa trẻ...1 đứa trẻ bị bỏ rơi...dồn nén...hắn chưa bao giờ khóc thành lời...wá đủ rồi...cho 1 giới hạng của chịu đựng...hắn đã mất người hắn yêu 1 lần..
Giờ đây hắn lại tiếp tục chứng kiến sao?Dù hắn có hận ba hắn cỡ nào...nhưng hắn vẫn kính trọng ông...
Trong tiếng khào...hắn gọi nhẹ bên ông..hắn ko biết tại sao hắn lại nói vậy..nhưng đó là điều hắn muốn nói bây giờ..."Ba à...tỉnh lại đi!!"
..
Trời sáng hẳng..hắn vẫn ngồi nhìn ba hắn..vẫn ánh mắt lạnh lùng.. ưu đen huyền...sáng rồi...và ba hắn vẫn ko tỉnh lại...tia nắng chíu vào..như 1 cầu vồng bảy màu...chiếc màng trắng xóa..bay phất phơ...có lẻ đây là tia nắng của 1 mùa xuân sắp trở về...
Ấm áp bắt đầu trở lại sau bao tháng...trời đông ngự trị...hắn mở cánh cửa...ngước nhìn mọi vật xung wanh = 1 ánh mắt vô cảm..cười mỉa...hắn ko còn wan tâm bất cứ điều gì..
Bất giác...tia sáng hé lên...tay ba hắn động đậy..hắn cứ ngở hắn hoa mắt thật sự..nhưng ko...ba hắn đang cố mở mắt ra..nhìn hắn...nhanh tay hắn nhấn ngay nút gọi y tá....khuôn mặt vui sướng hiện rỏ...ít ra..nó đã hi sinh có ích..
Các bác sĩ nhanh chóng xuất hiện..họ đo nhịp tim..huyết áp...như 1 điều kì diệu..họ chỉ có thể chúc mừng hắn...
Một cô y tá..tiến lại hắn.."Xin lỗi anh đi chung vs cô gái hiến máu cho ông đây hôm wa?"
Nói đến nó..hắn mới nhận thấy..nó vẫn đang hôn mê...way đầu lại.. hắn nhìn thấy nó...đang bước chậm tiến về phía hắn...Nằm mơ ko...hắn chỉ đứng nhìn...
Hắn mong đây là thật..nhìn vòng tay nó ôm hắn..hơi ấm đang loang tỏa người hắn..hắn như càng thêm vui mừng...hắn siết chặc vòng tay...nở 1 nụ cười trên môi...
"Anh làm em ngạt thở đấy"-Nó ngước mắt trong veo nhìn hắn...
"Ko phải em ..em sẽ khó tỉnh lại"-Hắn ấp úng nói.
"Thật ra thì cho máu em thì ko đến nổi đâu?Vì ko có gì bỏ bụng...đói wá..em ngủ xíu ấy mà"-Nhìn hắn nó toe miệng cười ngộ nghĩnh...nó đưa mắt nhìn phòng ba hắn...
"Ông đã tỉnh rồi"
"Thật chứ?"-Nó ngạc nhiên.
"Nhờ em hết đấy....cám...."-Lời nói chưa hết câu..nó lấy tay nhẹ nhàng đặt lên môi hắn cười nhẹ...
"Ko cần phải vậy đâu..."
..
Đúng là ông bà nói ko sai?"Sau cơn mưa trời lại sáng"-Phè phĩnh nó...giơ 2 tay ra..ưởng vai....trên chiếc giường đôi...nó hí hoáy..vui mừng..
Way mặt xuống nó trông thấy hắn đang nằm..ngáy rất to...trán hắn đã xuất hiện 1 cục mụn rồi...nó vô tâm wá...dạo này nó vs hắn toàn là mì thôi...nghĩ bụng nó mặc cảm ra...
Rón rén bước xuống giường...nó sữa soạn rồi chạy ngay xuống siêu thị..nó phân vân ko biết mình nên nấu gì....nghĩ hồi lâu nó mua 5 hộp trứng,rồi 1 số nguyên liệu phụ đạo..
Nó ko biết nấu ăn nhiều cho lắm..nói thẳng ra là nó chỉ biết nấu các món ăn về trứng...tuy nó đã cố học nhưng đều đc trả về vs 1 con số 0 tròn trịa.
Bước lên nhà..nó cười hủ hỉ...mộng mơ...rằng hắn..sẽ khen nó nức nở...tự cười thầm..nó tiếp tục cười rồi bắt tay vào công việc của mình.
Dậy sớm...chạy xuống chợ..nấu 1 buổi ăn..lấy đi khá nhiều năng lượng...nó phịch ngồi xuống bộ ghế..bây giờ nó chỉ có thể chờ hắn vậy..và hắn sẽ thấy điều bất ngờ của nó dành cho hắn..
..
Hắn đang ngon giấc trong chiếc chăng ấm áp...mũi hắn thình lình..nghe đc mùi lạ...nhìn ra cữa hắn thấy mùi khói...chạy nhanh xuống bếp..hắn như té xỉu...khi thấy cảnh tượng..nó đang nằm ngủ trên ghế...còn món trứng và nồi canh đang bốc cháy...
Lẹ tay hắn tắt bếp...nhìn lại đống hỗn độn..hắn wát lớn...
"K.Uyên..em dậy ngay cho tôi!!!!!!!!!!!!!"
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
Chap 30:
Giật thót người nó dậy..dụi 2 mắt tròn xoe..nó nhìn hắn...và nhìn ở phía sau hắn..nó trố mắt nhìn nồi canh cà trứng của nó đã bị khét...
Nhìn tiếp sang món trứng xào vs hủ wa...đã cháy đen...khói vẫn bốc lên hì hụt...nó ho sặc...nhìn hắn...tay kia nó bấm nút máy hút hết khói đi...và giờ khuôn mặt đầy tội lỗi nhìn hắn...
Tay chóng nạnh hắn nhìn nó...Ko biết nên nói gì vs nó..hắn phạt nó phải dọn hết đống này...và mua đồ ăn sáng mới cho hắn..buồn tiu hĩu..nó méo miệng..nhìn lại món trứng xào vs mì...rồi món mì ốp la...tất cả đã tan tành...
Công sức tiêu hao..nó thay wần áo..đi mua đồ ăn sáng vs bộ mặt...bánh bao ế..vừa đi nó vừa đá cục đá trên đường..nó ngía 2 bên đường và ko biết mua gì ăn...hay ăn bún bò..chạy nhanh lại wán..rất đông..đồng nghĩa nó phải chen..
Nó bị cuốn vào dòng người,mùi hôi từ cơ thể...làm nó khó chịu..đang loay hoay..nó bất ngờ bị 1 tên thanh niên đang lom lem...đánh cắp giỏ xách trên người nó...
Dực mạnh chiếc giỏ...nó té xuống đất 1 cái rất đau...la toáng lên nó rượt theo tên ăn trộm...
"Đứng lại..đồ ăn trộm..."-Vừa chạy hổn hển...nó cầm 2 đôi giày...dí sát tên trộm....
Là 1 vận động viên..chạy rất cừ nó nhanh chân rượt được tên ăn trộm..dù đã đc người dân giúp đỡ..bị đưa vào 1 khu ngõ cụt..nó thở dốc...nhìn lại...way mặt kiếm tên trộm...nhưng vô vọng..
Nó ko biết tên kia ở đâu nữa...nó nghĩ là ngỏ cụt rồi...
"Cậu cừ thật đấy?"-Một tiếng nói wen thuộc...nó way nhanh lại phía sau..nhìn..
"Ơ...Tuấn..sao ..?"-Nó ko thể nói gì nữa..miệng nó đang bị 1 ai đó khống chế...chiếc khăn trắng đang bịt mũi nó là thứ gì..sao nó có cảm giác mệt mõi vậy...
Mắt nó từ từ nhắm lại....nó chỉ có thể thấy hình ảnh mờ nhòa của Tuấn..."Tại..sao?"-Nó kịp nói lên lời cuối..rồi nó thiếp đi như 1 đứa trẻ...
Tuấn bồng nó trên tay..ngắm nó miệng cười nhếch môi...Tuấn thì thầm tai nó..
"Tại vì tớ muốn độc chiếm cậu đấy...."
..
"Hừm..!"-Hắn bực bội nhìn chiếc đồng hồ,hắn đi wa đi lại trong nhà..hắn có cảm giác gì đó..bất an...lại cái cảm giác đó...mỗi lần,nó gặp chuyện gì thì hắn lại có cảm giác đó...tại sao vậy?
1 tiếng
2 tiếng
3 tiếng
Hắn ko thể ngồi đợi nữa..hắn phải đi kiếm nó...phóng đi..hắn nhìn 2 bên đường... mở to mắt hắn cố kiếm hình bóng nó...cứ thế rồi hắn lại có 1 đáp án ko như ý muốn...
Dù đã gọi rất nhiều cuộc nhưng hắn vẫn chỉ nghe tiếng chuông..ko ai trả lời....đập vào tay cầm...hắn tức tối tiếp tục kiếm nó...
..
Nó đã ngủ wá lâu..nó choàng mình dậy..nó hết thảy ngạc nhiên...sao nó lại ở đây...wần áo nó..sao lại..
"Cậu tỉnh lại rồi à..?"-Tuấn cười hiểm nhìn nó.
Đưa nhanh mắt nó nhìn Tuấn như tìm 1 lời giải thích..nó dần nhớ lại chuyện gặp Tuấn khi rượt đuổi tên trộm..nó gặp Tuấn và về sau nó ko nhớ gì nữa cả...
"Cậu thắc mắc sao mình lại ở đây à..."-Tuấn cười nhếch mép nhìn nó..tay cầm điếu thuốc Tuấn phì phà hút...
".."-Nó nhìn trân trân Tuấn...sao Tuấn lại..như thế này...mọi chuyện...là như thế nào..
"Sao im lặng vậy...?"
"..Sao cậu lại..làm thế...."
"Hừm...lên tiếng rồi ư..vậy mà tớ nghĩ cậu sẽ im lặng suốt đời đấy..!"
"Tôi đang hỏi cậu!"-Nó trừng mắt nhìn Tuấn..
"À....thì cũng do cậu thôi mà.."-Bình thản Tuấn nhìn nó cười..
"Do tôi..."
"Nếu cậu chịu nghe lời 1 chút thì sẽ ko có ngày hôm nay...!"
"Cậu nói thẳng ra đi!"
Gương mặt tức tối..Tuấn vứt điếu thuốc đang dang dở...nhìn nó như cau xé...báu chặc 2 cánh tay nó...Tuấn nói cho nó hiểu...
"Cô nghĩ cô là ai mà dám từ chối tôi...cô ngoan ngoãn mà nghe theo tôi đi..sao lại cứ là hắn mà ko phải là tôi...hả?hả?"
Nó giùng giẩy...nhưng ko thể...nó thất vọng wá..Tuấn của nó là vậy sao?Tuấn vồ lấy nó như con thú...hôn nó...mặc cho nó ra sức kháng cự...
"Buông ra!!!!!!!!!!"-Nó tát ngay mặt Tuấn...
"..Dám tát tôi à.?"
"Cậu đã làm tôi ....tôi...thất vọng rồi,..Tuấn của tôi đâu..cậu bạn hiền lành đâu? "-Thao thao nhìn Tuấn..nó khóc...
"Chỉ là đóng kịch thôi?Cô tưỡng tôi là thằng ngu như thế à?"
"Đóng kịch...."
"Tất nhiên...?"
"À...tôi có wà cho cậu này..."-Móc ra máy chụp..Tuấn cho nó xem cảnh..nó và Tuấn đang ôm nhau...
"Lừa dối cả?"-Nó huơ tay gạt phắt chiếc máy chụp hình..
"HAHAHA...tùy cô thôi!"
...Nó ko nói gì đc...nó như đứa có wá chừng sai lầm...sai lầm khi wen Tuấn...sai lầm khi rượt theo tên cướp..và sai lầm vì wá chủ wan..nó nên nghe theo lời hắn...
Vậy mà nó luôn tin vào cậu bạn này...nó như vừa rơi vào 1 cái hố lớn....và ko tìm cách chui ra đc..nhìn Tuấn nó dần hiễu đc ý đồ,..nhưng nó ko biết lí do gì Tuấn lại làm như thế...tại nó chăng..ko ..ko dễ dàng gì mà tại nó..phải là 1 nguyên do còn hơn cả thế.
"...Định ngồi đấy đến bao giờ?"