Trong bệnh viện, cửa phòng mổ cuối cùng cũng mở ra, tôi như con chim kinh sợ nhảy lên.
“Bác sĩ! Anh như thế nào rồi?” tôi bắn như tên chạy đến hỏi bác sĩ giải phẩu.
“Xương sọ của anh có vết nứt, tổ chức não chịu phải sự tổn thương nghiêm trọng, bây giờ vẫn còn hôn mê. Còn chừng nào mới có thể tỉnh dậy, thì vẫn không thể nói chắc được. Đây là phim chụp CT não của anh.” Bác sĩ đưa phim trong tay cho chúng tôi xem.
Nhìn tấm phim đen trắng đó, tôi như nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của Vĩnh Thái lúc ngã xuống. Nhưng bây giờ, anh vẫn cứ ngủ say một cách không có tri giác gì cả! Ngủ say như chết!
“Tôi có thể gặp anh không?” tôi cầu khẩn.
“Được. Nhưng chúng tôi vừa đeo bộ máy hô hấp cho anh, mà bây giờ anh tạm thời vẫn chưa thể tỉnh lại. Cho dù cô có gặp được anh, anh vẫn không thể nói chuyện.” Bác sĩ nói.
Bên kia của hành lang, thư ký Lý vừa gọi xong cuộc điện thoại nặng nề.
“Đã thông báo với Hàn xã trưởng rồi.” anh nói với tôi.
Phần 5: Chính tôi đã hại Hàn Vĩnh Thái
Những lời anh nói trong bức thư tình anh gởi cho em
Em đã hiểu hết rồi
Những ấm áp từ tay anh truyền đến
Em cũng đã cảm nhận được rồi
Nụ cười trong mắt anh
Dù là nhìn từ xa
Em cũng thấy được
Lúc Hàn gia gia xuất hiện ở cửa phòng bệnh, trên mặt xuất hiện vẻ mặt bi thương chưa từng có.
“Xã trưởng” – Người mặc đồ tây đi sau ông cúi đầu chào một cái, như đang chờ đợi sứ mệnh gì đó.
“Đi ra! Toàn bộ đi ra cho ta!” Hàn gia gia nổi giận lôi đình, tiếng nói tức giận vang lên trong phòng.
Người ấy giật mình, nhanh chân đi ra khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng đóng cửa.
Trong phòng bệnh, thư ký Lý đang bên cạnh Vĩnh Thái và tôi kinh hãi nhìn dáng vẻ đáng sợ của Hàn gia gia.
“Cô cũng đi ra đi.” Ánh mắt của gia gia rơi vào người tôi, tuy khẩu khí có nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng tôi vẫn nghe thấy sự không vui của ông.
Tôi đứng dậy, từ từ rời khỏi phòng bệnh.
Đóng cửa lại, nước mắt tôi rơi như mưa. Hàn gia gia nhất định là đang trách tôi! Khi tôi ở bên Vĩnh Thái, thường làm anh bị thương. Lần này nếu Vĩnh Thái có chuyện gì, tôi nhất định sẽ không tha thứ cho chính mình. Tôi đã từng hứa với Hàn gia gia, sẽ chăm sóc tốt cho đứa cháu duy nhất của ông!
“Hu hu hu…” tôi thương tâm khóc lớn.
Một đám người mặc đồ tây không biết phải làm sao.
Mười lăm phút trôi qua, cửa phòng bệnh lại mở ra. Tất cả mọi người khẩn trương nhìn thư ký Lý đang đi ra. Anh đi đến chỗ tôi, nói: “Cô Trinh Hy, lão gia cho gọi cô vào…”
Lúc gặp lại Hàn gia gia, ông đã bình tĩnh hơn nhiều. Nhìn thấy ông thẫn thờ nhìn Vĩnh Thái đang hôn mê, tim tôi đau nhói.
Sự mệt mỏi không thể che giấu trên mặt ông, cảng làm cho ông trở nên già hơn. Ai có thể hiểu được sự đau khổ của ông? Ông đã mất đi đứa con trai yêu quí nhất của mình, mà bây giờ, sinh mệnh của cháu ông đang ngàn cân treo sợi tóc! Từ lúc nào, nếp nhăn trên mặt của ông đã trở nên nhiều như thế, tóc ông gần như trắng bạc!
“Gia gia, con xin lỗi…” nước mắt tôi lại trào ra.
“Thư ký Lý đã nói cho ông nghe hết mọi chuyện rồi. Không phải là lỗi của cháu.” Đôi mày ông nhíu chặt, tuy ông đang an ủi tôi, nhưng dáng vẻ của ông càng làm tôi lo lắng hơn.
“Bọn cháu bị thương ở trong hẻm? Tại sao lại đi đến nơi đó?” gia gia nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc đến làm người khác ngưng thở.
“Chúng con đi Thánh đường Thánh Mẫu…” Lời vừa được nói ra, tôi lập tức hối hận! Nơi này và ba mẹ của Vĩnh Thái có mối liên hệ rất quan trọng! Mà cái đề tài này, là tuyệt đối cấm thảo luận trước mặt Hàn gia gia.
“Hứ! Quả nhiên là như vậy!” ngữ điệu của Hàn gia gia đột nhiên trở nên rất kỳ lạ, bên trong tức giận lại có sự mỉa mai, “Người đàn bà này, muốn hại gia đình chúng tôi đến chừng nào nữa!”
Người tôi rung lên, ông ám chỉ mẹ Vĩnh Thái! Thì ra đến bây giờ, Hàn gia gia vẫn còn cho rằng cái chết của ba Vĩnh Thái là do ông kiên trì muốn ở bên mẹ Vĩnh Thái! Sự tự trách của ông và sự hiểu lầm đối với mẹ Vĩnh Thái đã gắn kết với nhau, tạo thành một luồng oán khí nặng nề.
“Cái thằng này đã dẫn cháu đi đến chỗ đó?” ánh mắt của gia gia như đang đánh giá tôi. Hình như tôi không phải là tiểu Trinh Hy mà ông từng biết, mà là một người ông vừa quen biết.
“Dạ đúng.” Trước mặt Hàn gia gia, tôi không thể nói dối.
“Con cái Hàn gia ai cũng cố chấp như thế! Nó tối ngày chê ông cổ hủ, thì chính mình cũng… đặt cái tên này cho nó, là vì hy vọng nó có thể bình an…” cổ ông bị nghẹn lại, thật làm tôi đau lòng.
“Gia gia, con xin lỗi, là con không chăm sóc tốt Vĩnh Thái…” nước mắt tôi lại vỡ bờ.
“Trinh Hy, con hãy về trước đi, con cũng cần phải nghỉ ngơi. Ông đã nhờ thư ký Lý mua vé máy bay cho con rồi. Con cứ yên tâm, nơi đây giao cho ông.” Tiếng của gia gia trầm lắng.
“Nhưng mà… thôi được.” Tôi có chút do dự, nhưng vẫn đồng ý yêu cầu của gia gia. Tuy rằng tôi rất muốn ở bên cạnh Vĩnh Thái, ở bên cạnh anh chờ anh tỉnh lại. Nhưng tôi cảm thấy trong lời nói của Hàn gia gia có sức mạnh nào đó làm tôi bình tĩnh lại.
Dù sao đi nữa, tôi sẽ đợi anh tỉnh lại. Dù là tôi đang ở một nơi xa xôi, nhưng tôi vẫn sẽ đợi anh, vẫn mãi đợi anh, cho đến khi anh tỉnh lại.
Tôi lặng lẽ đi sau lưng thư ký Lý.
Tay anh xách hành lý của tôi. Máy bay sắp phải bay rồi, đây là lúc trước khi tôi rời khỏi Paris, là lần cuối cùng tôi đến thăm Vĩnh Thái. Máy hô hấp bao trùm khuôn mặt màu trắng anh, cũng giống như đêm hôm ấy không hề co chút máu. Hốc mắt anh lõm xuống, để lại bóng đen. Phần trên lông mày, đều bị băng bông quấn chặt.
Trong không khí chết choc, chỉ có đường xanh của điện tâm đồ tim là đang nhấp nháy.
Tôi nhắm mắt lại.
Trên hành lang của bệnh viện, bước chân của tôi trở nên nặng nề.
Những bước chân nhanh, tôi phát hiện vai tôi va phải một người. Tôi đứng lại, lúc này ý thức mới trở về với cơ thể tôi.
Tóc của cô gái bị đụng phải đang đứng trước mặt tôi hơi quăn, bộ đầm kiểu mới nhất bao lấy thân hình đẹp đẽ của cô. Trong phút chốc cô rơi mất cái mắt kiếng đen, tôi đã nhận ra cô – Khương n Anh.
“Kim Trinh Hy, cô thật vô liêm sỉ! Tại sao cô phải làm hại Vĩnh Thái ra nông nỗi này? Tại sao lại mặt dày bám lấy anh? Cô đã cướp mất anh tôi, bây giờ lại giành bạn trai của tôi! Cô là tên bắt cá hai tay! Đồ đàn bà đê tiện! Cô có biết là Vĩnh Thái không hề thích đi chơi với người khác! Nhất định là cô cứ mặt dày bám theo anh, phải không? Cô thật là quá đáng!” n Anh kêu the thé lên, la khóc, giận dữ xé lấy áo tôi, tôi như một con rối mất đi khống chế tùy cô muốn làm gì thì làm…
Cho đến khi cô bị thư ký Lý kéo ra.
“Kim Trinh Hy! Cô thật là vô liêm sỉ!” âm thanh ngày càng xa, nhưng tiếng bên tai tôi lại càng lớn.
Tôi rớt xuống đất như trong chốc lát bị hút hết tất cả sinh khí.
Tôi hoảng hốt, có một tiếng nói vang lên trong đầu tôi:
“Chính cô đã hại anh! Chính cô đã hại anh!”
Đúng, chính tôi đã hại anh! Tất cả là do tôi sai! Tôi đã hại Hàn Vĩnh Thái…
Trong lúc đó, tôi lại nếm được vị đắng trong nước mắt…
Chương 5: Anh đã quên tôi Phần 1: anh và quả táo đều không thể thay thế được
Ngoài cửa sổ
Cái đỏ của buổi nắng chiều đã trùm lên cả thế giới một màu cam
Em nhớ anh
Lúc này
Anh ở phương xa đang nghĩ gì
Trên cái dốc trước nhà, có một chiếc xe đen đang dừng ở bên đường.
Một người đi đến chỗ tôi. Mặt trời lặn sau lưng anh, bóng anh được kéo dài trước mặt tôi.
Tôi đeo cặp táp trên lưng, mắt có chút mơ hồ. Cái hình bóng quen thuộc ấy làm đau mắt tôi. Vĩnh Thái! Cuối cùng anh đã trở về rồi! Từ sau khi trở về từ Paris, em đã sống trong nỗi nhung nhớ, suốt ngày suốt đêm… anh không sao rồi chứ? Có sự chăm sóc của n Anh và Hàn gia gia, anh nhất định là không sao…
“Trinh Hy, em vẫn khỏe chứ?” một âm thanh từ sau truyền đến.
Tôi kinh hãi thụt lùi vài bước. Không đúng, đây không phải là tiếng của Vĩnh Thái!
Cái bóng đen đó đã đứng trước mặt tôi. Khuôn mặt của Vân Trác thật anh tuấn, nhưng khuôn mặt đó lại có thêm nét lạc lõng và bi thương.
“Mấy ngày này, sao em cứ lẩn tránh anh?”
Câu nói này như một con dao sắc, trong chốc lát đã xẻ lại vết thương vừa lành của tôi.
Tôi như trở về cái buổi sáng gặp Vân Trác, mọi thứ thản nhiên như gió.
Anh xuất hiện ở đầu kia của đường Lâm m, để mặc cho bóng lá cây đung đưa in xuống người anh, áo đen trên người anh mặc cho gió thổi lên.
Giây phút đó, tôi tưởng tôi đã gặp lại Vĩnh Thái.
Nhưng người này kêu là Trịnh Vân Trác.
“Xin lỗi…” Tôi nói nhỏ, nhỏ đến nỗi cả tôi cũng không nghe.
“Không cần xin lỗi! Trinh Hy, anh chỉ muốn ở bên em thôi!” Tiếng nói của anh có chút kích động, tôi cúi đầu, không dám nhìn thẳng mắt anh.
“Trinh Hy!” Anh kiên trì, như đang khẩn cầu.
“Xin lỗi…” Tôi đã không biết phải nói gì nữa.
“Đáng chết! Cuối cùng em có chịu ngồi xe anh không?”
“Xin lỗi!” tôi bị lời của anh làm cho kinh hãi. Ngước đầu lên nhìn anh, khuôn mặt nho nhã thường ngày của anh tràn đầy sự phiền não và bất an, như rơi vào vòng buồn khổ.
Đột nhiên, như đụng phải cái gì đó, ánh mắt anh tránh khỏi ánh sáng chói mắt của chiếc nhẫn trên tay tôi. Giữa hai chúng tôi, là sự trầm lặng vô hạn.
“Xin lỗi.” Tôi mở miệng nói. Bao ngày nay, đối diện với sự theo đuổi không dứt của anh, tôi chỉ có thể nói câu này, không hề biết nói gì khác.
Anh vẫn cứ im lặng.
Tôi sợ phải nhìn thấy Trịnh Vân Trác! Lúc lên lớp, tôi cảm thấy đôi mắt đằng sau vẫn đang nhìn tôi. Lúc nghỉ giữa giờ, khi tôi nói chuyện với các bạn gái khác, đôi mắt ấy vẫn cứ dõi theo tôi. Lúc tan học, ánh mắt ấy vẫn cứ bám theo sau.
Nhưng tôi không dám quay đầu lại nhìn anh. Mỗi lần, khi chiếc xe màu đen xuất hiện ở góc đường về nhà tôi, tôi lại cúi đầu đi nhanh qua.
Vì mỗi khi nhìn thấy anh, hình bóng của một người khác không thể tránh khỏi lại đồng thời hiện ra trước mắt tôi. Tôi không thở được, mất đi thính giác, trong mắt tôi chỉ có hình bóng ấy, cứ dao động qua lại. Tôi đã nhớ Vĩnh Thái như thế, chỉ cần tôi nhìn Vân Trác, trong đầu tôi sẽ tràn đầy hình bóng của Vĩnh Thái! Tôi biết như thế đối với Vân Trác là một sự tổn thương. Cho nên, tôi càng phải tránh xa anh!
Từ khi ở Paris về, tay tôi thường lạnh băng. Mà chiếc nhẫn ở ngón giữa mà vì thế cũng lạnh theo.
“Em không đợi được anh ta đâu.” Như đã hạ một quyết tâm lớn, cuối cùng anh đã nói ra câu này.
“Sao anh biết?”
Thật đáng chết! Anh lại im lặng nữa rồi!
“Sao anh biết? Anh đang nguyền rủa tôi, có đúng không? Anh đừng có hù tôi…” Tôi bắt đầu nói năng lung tung. Tôi biết, sự im lặng kỳ quái này, sẽ ép tôi phát điên.
“Trinh Hy, em bình tĩnh chút! Bác sĩ nói anh ta đã thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm, sẽ không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Anh ta đã tỉnh lại, nhưng ký ức thì dừng lại ở hai năm trước. Anh ta đã hoàn toàn mất đi ký ức của hai năm này! Trinh Hy, anh ta đã không còn nhớ em nữa!”
Tim tôi như phải chịu sự đau đớn tột cùng. Hai năm trước, hình dáng của Vĩnh Thái như thế nào? Lúc đó, anh vẫn chưa gặp tôi. Lúc đó, tối nào anh ấy cũng ôm hôn những cô gái khác nhau, với những ly rượu và những chai rượu khác nhau… tôi đau khổ nhắm mắt lại.
“Sao anh biết…” Tôi vẫn còn cảnh giác để lặp lại câu hỏi. Tôi không chịu tin đây là thật. Tôi rất hy vọng anh nói với tôi rằng, đây chỉ là lời nói dối dùng để lừa tôi!
“n Anh vừa gọi điện thoại cho anh.”
…
Tại sao? Tại sao một ca phẫu thuật có thể làm cho anh quên tôi? Ký ức của con người lại yếu ớt đến thế sao, có thể dễ dàng tan biến như thế sao… tất cả những câu thề non hẹn biển đều có thể vứt bỏ hết sao… tôi cười một cách cay đắng.
Ngồi trong xe của Vân Trác, tôi trống rỗng nhìn đèn xanh đèn đỏ trong kính chiếu hậu đến ngây người ra.
Lúc nãy, tôi nói với Vân Trác, tôi không muốn về nhà. Vì về tới nhà, tôi sẽ lại nhìn mãi quả táo thủy tinh đó, tự mình thưởng thức những giọt nước mắt cay đắng của chính mình. Nếu như quá nhớ một người, sẽ xảy ra phản ứng hóa học gì không? Sẽ xảy ra kỳ tích gì không? Chẳng hạn như làm cho một người bị tổn thương não hồi phục trí nhớ? Tôi cố sức tháo chiếc nhẫn trong tay, những cạnh nhỏ của viên kim cương đâm vào da thịt tôi, làm tôi cảm thấy hơi đau.
Tôi bắt đầu sợ mình sẽ la hét, khóc lóc.
“Trinh Hy, chúng ta xuống xe thôi!” tiếng của Vân Trác gọi tôi tỉnh lại. Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa xe, đèn đường Thụy Thảo sáng trưng, người đi qua đi lại, náo nhiệt như ban ngày.
Con đường náo nhiệt này rất thích hợp để tản bộ, thích hợp với bệnh nhân đang chìm trong chứng bệnh trầm cảm. Bây giờ tôi xem mình như kẻ mắc phải bệnh tâm lý trầm trọng. Vì từ từ tôi đã không cười, rồi từ từ, tôi cũng lười khóc. Sự ngủ say của Vĩnh Thái, làm tôi quên rằng mình vẫn còn tỉnh.
Tôi cố gắng cười với Vân Trác, nhưng chính tôi cũng cảm thấy, nụ cười của tôi rất khó coi!
Vân Trác mở cửa xe ra.
Một luồng gió nóng từ ngoài lùa vào.
Những ngọn đèn chớp tắt trên con đường chật chội này liên tục thay đổi màu sắc và hình dạng. Trên một tòa lầu không xa, hình ảnh trên bảng quảng cáo điện tử đang chuyển động. Cả bầu trời như sáng lên. Mắt tôi bị nhức. Như một con quỷ hút máu, tôi quen với đêm tối, không quen với ánh sáng. Trên đường, những đôi chân dài của các cô thiếu nữ đang chuyển động, những con người thời thượng đang nhiệt tình thưởng thức cái đêm tối náo nhiệt của đường Thụy Thảo. Tôi vô ý chỉnh lại tóc mình. Bản chất tóc của tôi vốn là loại tóc mềm nhẹ, chỉ cần một cơn gió thổi qua, hay không chú ý chỉnh chu, nó sẽ rối như tổ quạ.
Lúc trước, Vĩnh Thái thường nhân lúc tôi không chú ý, cố tình làm cho nó rối lên, tôi thì vừa trách móc vừa chỉnh lại tóc tai.
Đủ rồi! Kim Trinh Hy, đừng có nghĩ nữa! Tôi khịt mũi. Gió nóng kèm theo hương thơm của điểm tâm thổi vào mặt tôi.
Cục lục cục lục… bụng tôi phản ứng lại.
“Em đói rồi!” Vân Trác vui như phát hiện ra tin gì hay ho lắm, tôi thì mắc cỡ xoa xoa cái bụng của mình.
Cuối cùng tình yêu là dâng hiến hay nhận được? Có khi
em muốn nuốt anh vào bụng, không bao giờ chia lìa, có
khi em lại muốn nhả anh ra, trả lại tự do cho anh.
Em yêu anh, không phải vì anh là người như thế nào,
mà vì em thích cái cảm giác khi ở bên anh.
Không có ai đáng để anh phải rơi nước mắt, người
đáng để anh làm như thế sẽ không làm cho anh khóc.
Đừng có gấp, điều tốt nhất thường hay
xuất hiện lúc ta không để ý nhất.
Nếu anh ấy không yêu bạn theo phương thức mà bạn
mong muốn, việc đó không thể hiện anh không
toàn tâm toàn ý yêu bạn.
Ở đầu đường lại là hình bóng của anh. Đèn đường của buổi hoàng hôn, chiếu không hết bước chân của chúng ta. Hoa bồ công anh bên đường, dẫn dắt em mở ra một đoạn đường mới.