- Em bị nói lắp sao???
- Không có!!! Để em kể lại! E hèm! Có một cô gái nói với chồng:"Anh thật can đảm khi cưới em!"
Chàng trai hỏi:"Tại sao???"
Cô gái nói:"Vì mẹ em nói chỉ có súc vật mới cưới em!"
Hahahaha...Vui không??? Hử???
Nó kể một mạch. Quác quác quác!!! Đức mẹ Maria ơi!!!
- Sao thế??? Sao không ai cười thế hả???-Nó dáo dác.
- ...Em nghĩ nó mắc cười lắm hả???-Tiêu Duẫn mặt mũi tối như là đêm ba mươi.
- Phải! Trong tuyển tập truyện cười đăng thế mà!!!
- CHẲNG MẮC CƯỜI GÌ HẾT!!!!-Tiêu Duẫn hét tướng lên. Tôi thấy tình thế không ổn nên muốn can thiệp:
- Hai người nên...
Tiêu Duẫn lườm tôi.
- Nên đến nơi kín đáo để...tâm sự. Tôi...đi trước!!! Hahaha...Bye!-Tôi không đủ can đảm nói ra tiếng lòng nên đành hy sinh bạn tốt.
...
Chuyến du lịch đến đây là phá sản. Ngân Châu, bảo trọng nha!!!
CHƯƠNG 34.2
HẠI BẠN.
- Áaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!-Trong phòng truyền ra một tiếng hét của ai đó (Mà mọi người đều biết là ai!)
- Ngân Châu???
Tôi đi được hai bước thì nghe được tiếng la thất thanh ấy của bạn tốt, bước chân định chạy vù đi đột nhiên khựng lại. Tôi...có nên vào cứu nó hay không???
Vào, không vào, vào, không vào...Á!!!! Vào hay là không??????
- Cứu với a!!!!! Huhu...-Tiếng hét đó lần nữa reo lên. Tôi rất muốn xông vào cứu nhưng...tôi sợ vào rồi thì không ra được nữa!!!
- Ngon la nữa đi! Tôi cho em la đấy!!! Hả??? Dám hay không???
Tôi nhiều chuyện ghé mắt vào lỗ hổng nhỏ nhìn trộm.
- A?!-Tôi la nhỏ một tiếng. Do chỉ nhìn thấy qua một lỗ hổng chút xíu xiu nên tôi chỉ thấy Ngân Châu bị đè bẹp trên giường, quần áo xốc xếc, mặt mũi nước mắt ròng ròng.
Phải nghĩ cách, nghĩ cách cứu nó!!! Haizzz...Làm sao đây???
****************Sunflower
- Áaaaaaa!!! Sao không có ai tới cứu mình hết vậy??? Nguyệt ơi! Bà chết ở đâu rồi?!!! Oaoaoa...
Tôi thấy nó thê lương như vậy thành ra cũng không dám vào luôn. Thôi thì...Ngân Châu ơi! Ngày này năm sau tôi sẽ làm đám dỗ cho bà! Còn nữa, tôi sẽ nhắc nhở cho má bà là Xuân này bà không về! ="=|||
- Em nghĩ có người đến cứu em sao??? Đừng có mơ!!!!
- Yá!!!!!!!!!!!!!!!!
*************Sunflower
2 ngày sau, đó là một ngày mát mẻ, trời quang mây tạnh...
Giữa bầu trời quang đãng đột nhiên có một tia sét giáng xuống làm tôi muốn trẹo quai hàm, Cổ Ngân Châu mang thai!!!!!!!!!!
Mẹ của tôi ơi!
CHƯƠNG 34.3
HẠI BẠN.
2 ngày sau, đó là một ngày mát mẻ, trời quang mây tạnh...
Giữa bầu trời quang đãng đột nhiên có một tia sét giáng xuống làm tôi muốn trẹo quai hàm, Cổ Ngân Châu mang thai!!!!!!!!!!
Mẹ của tôi ơi!
...
- Tôi...tôi tới thăm Ngân Châu!
Đứng trước mặt Tiêu Duẫn, tôi ngại ngùng mở lời.
- Tới thăm chứ không được lôi vợ tôi đi cái chốn khỉ ho cò gáy nữa nghen! Cô ấy đang mang trong mình con của tôi đó!!!
- Biết rồi!-Tôi không chút thiện cảm đối lại. Hứ!
************Sunflower
- Ngân Châu! Bà thấy trong người có khỏe không???
- Khỏe!-Nó đáp. Nhưng gương mặt thì có vẻ âu sầu muốn chết.
- Bà định đặt tên cho nó là gì??? Bà muốn nó là trai hay gái???
- Gì cũng được!-Nó chán nản.
- Bà sao vậy? Haizzz...Nếu...nếu bây giờ con tôi còn thì hay quá!!!-Tôi ủ rũ. Nó quay đầu nhìn tôi chằm chằm. Hai đứa cứ như vậy nhìn nhau mãi, không ai nói câu gì.
**************Sunflower
Buổi tối. Tôi dán mặt vào laptop chơi game. Anh giống như là oan hồn không biết từ khi nào đã lượn ra phía sau tôi. Vòng tay một tay siết eo tôi, một tôi chạm vào ngực tôi.
- Anh đừng có phá. Tránh ra mau!!! Thua là em đánh anh đó nha!!!-Tôi không màng tới việc anh làm mà tiếp tục chơi.
- Haizzz...Em xem, Ngân Châu ngay cả con cũng có rồi!!! Em à! Mau mau kiếm cho anh một đứa đi.
Tôi nhấn nút Pause để dừng game, quay sang nói với anh:
- Anh đừng có hòng dùng mấy lời đường mật ngọt ngào ấy mà dụ dỗ em. Em không dễ dàng mắc mưu vậy đâu nha!!!
- Anh đâu có dụ dỗ em đâu!!! Em khờ quá!!! Đây là nhà anh, phòng anh, em cũng là vợ anh, em chạy đi đâu hả??? Có chạy cũng không thoát nổi đâu à nha!!!-Bàn tay anh di chuyển dần dần xuống dưới...
- Anh...anh...anh làm gì vậy a???
CHƯƠNG 35.1
CHIẾN DỊCH TẠO BABY.
- Khoan đã!!! Em..em vào nhà vệ sinh một chút. Ra nhanh thôi!!!-Tôi kiếm cớ, không đợi anh nói ừ đã phóng thẳng vào WC.
- Nguyệt!!!...
...5' sau...
Tôi cười ha hả phía sau cửa WC bắt đầu âm mưu, trưng bày bộ mặt nuối tiếc bước ra nhỏ giọng nói với anh:
- Anh! Em...em...đến tháng rồi!
Khà khà!!!
- Gì?????? Haizzzzz....
ẦM!!!! Anh tức giận đá một phát vào chân bàn rồi kế đó đi nhanh vào nhà tắm. Há! Chắc là tắm nước lạnh cho "hạ hỏa" chứ gì!!! Hihi...Chịu khó nhé!!!
Tôi cười toe toét, mở máy tính chơi game tiếp. Thì phát hiện một chuyện, sao nhân vật tôi đang chơi lại chết ngay đơ thế này??? Rõ ràng tôi đã dừng game rồi mà!!!! Huhu...
Trong nhà tắm vọng ra tiếng nói:
- Em yêu! Quên nói cho em biết, khi nãy anh chơi game, chơi chưa quen nên nhân vật của em bị chết rồi!!! Xin lỗi em nhé!!!
Yá!!!!!!!!!!!! Lâm Thế Ưu!!!
*************Sunflower
Thực ra là...nếu không muốn bị ai kia (Cái người làm nhân vật game online của tôi chết ngay đơ í!!!) đè xuống hành cho một đêm sống dở chết dở thì phải giả bộ thôi. Hừ!!! Có trách thì trách ai kia ác độc, không biết thương hoa tiếc ngọc í!!! Blè.
...
- Em yêu!!!-Anh bước ra, liếc tôi một cái, tôi chột dạ tiếp tục nhìn vào máy tính, không dám nhìn anh.
Tay anh tiếp tục làm xằng làm bậy trên người tôi. Lẽ nào anh phát hiện rồi? >__<|||
- A! Anh à, em đến tháng rồi nha!!!
- Vậy sao??? Hử???... Chứ không phải em học theo Ngân Châu bày trò quỷ ư???
-...-Á khẩu không thốt nổi nên lời. Hix! Đúng là trứng không thể khôn hơn vịt mà!!!
************Sunflower
1h sáng...
- Oaoaoaa...Anh đừng tới đây a!!!! Em mệt lắm rồi!!!-Tôi ôm chăn khóc lóc, đúng là ác quỷ mà!!!
- Sao thế??? Hử??? Anh đâu có ăn thịt em đâu mừ!...
Hừ!!! Vậy mà không ăn thịt??? "Làm" từ lúc 12h tới bây giờ mà nói không ăn thịt ư???
- Đừng!!! Em buồn ngủ rồi!!! Để cho em ngủ đi a!!!-Tôi nài nỉ.
- Thì có gì đâu!!! Em muốn ngủ thì cứ ngủ đi! Anh không có ép em thức cùng anh mà!!!
- Không được!!! Không ngủ được!!! Anh cứ ở trên người em lăn qua lăn lại như vậy thì em ngủ kiểu gì chứ!!! Huhu...
- Hihi^^ Anh "chăm chỉ" như vậy thì sẽ nhanh chóng có baby thôi à!!!
- Ờ! Ờ!!! "Chăm chỉ" bấy nhiêu là đủ rồi!!! Em muốn ngủ!!!! Hix!
Anh tới gần, nâng cằm tôi lên. Mặt tôi trắng như là chuột bạch.
- Còn dám gạt anh hay không???
- Không! Không!!! Chém chết cũng không dám nữa!!!
- Vậy mới ngoan chứ!!!
-...
Tôi còn tưởng đến đây là chấm dứt, nào ngờ, anh vẫn còn kịch liệt "vận động" thêm 15' nữa mới chịu ngưng. Tôi có gả sai người hay không nhỉ?
CHƯƠNG 35.2
CHIẾN DỊCH TẠO BAYBY.
Ngày tháng sau này, chỉ có từ để miêu tả mà thôi: Khó sống!
Hôm nay tôi về nhà thăm mẹ. Mẹ vừa thấy mặt tôi đã ào ra, áp gương mặt kín mít dưa leo lên má tôi không nề hà.
- Huhuhu...Con nhóc này, có chồng rồi thì không cần mẹ già này ư??? Tại sao cả năm nay mới vác mặt về? Hử???
- Mẹ à!!! Con nói rồi, ngày trước nếu mẹ không vác con đem gả cho Thế Ưu thì bây giờ đâu có chia lìa như vầy!!! Hihi...-Tôi nói nhưng trên mặt không hiển thị chút tiếc nuối nào.
- Hứ!!! Ai nói là mẹ hối hận. Kể từ ngày mà con gả đi...Hắc! Thời gian mẹ làm đẹp cà̀ng ngày càng nhiều. Ngủ thì đủ 8 tiếng, còn có thể đắp mặt nạ, đi spa nữa!!! Thật sự không có hối hận!!!
- Mẹ à!!! Con gái mẹ lâu lâu mới về mà!!!...
- Thôi! Vào đây đi, đứng ngoài đây nắng sẽ hư da mặt đó!!!
- Vâng.
Tôi lon ton theo chân mẹ tôi vào nhà.
Mẹ tôi đem dưa leo trên mặt bỏ xuống, rửa sạch bằng nước hoa hồng. Kế tiếp còn đắp cả khoai tây. Thiệt là sướng đến mức khiến tôi có chút ghen tị. Con gái bị "hành xác" thê thảm đến thế mà mẹ còn ung dung thế ư?
***********Sunflower
- A! Đúng rồi!!! Nguyệt à, hai đứa cưới cũng một năm rồi, vì sao tới bây giờ con chưa có con vậy??? Hay là...do chồng con có vấn đề?-Mẹ tôi dè dặt. Tôi đang uống nước bỗng bị sặc.
Có vấn đề??? Người có vấn đề là tôi, là-tôi! Tối nào cũng bị đè bẹp dí. Tức chết mất!!!
- Mẹ à!!! Không có chuyện đó đâu!!!-Tôi lắc đầu.
- Không ổn đâu!!! Con nên..nên..mua thuốc, tẩm bổ cho chồng con đi. Có đứa con thì hạnh phúc gia đình cũng không sợ trượt mất.
Lại còn tẩm bổ??? Hơ. Chưa tẩm bổ đã làm tôi thất điên bát đảo, tẩm bổ thì tôi thành cái dạng gì cơ chứ???
- Mẹ! Con hứa là sinh hai đứa cháu cho mẹ. Nhé??? Nhưng mà phải đợi tới lúc đã!!!
- Khi nào mới tới lúc của cô? Hử????-Mẹ tôi bực bội. Tôi thở dài.
CHƯƠNG 35.3
CHIẾN DỊCH TẠO BAYBY.
Tôi vừa thở dài vừa ôm mấy thứ thuốc bổ về nhà. Định bụng sẽ một phát ném thẳng vào sọt rác cho yên chuyện. Thế nhưng, ông trời quả là ngược đãi kẻ hiền lành nhưng tôi mà…
- Em đang cầm gì thế Nguyệt???
- Á!!!
- Sao thế??? Thuốc???
- Là mẹ đưa! Em không biết gì hết à nha!!! Hức! Oaoaoa…
Tôi bị anh nhìn đến gai cả sống lưng, hoảng sợ đến hai mắt rưng rưng. Sợ quá!!!
- Không sao! Anh không để tâm đâu ha! Mau vào làm cơm đi, chồng em sắp chết đói đến nơi rồi này!!! Hì!
- Dạ!-Tôi vui mừng hết biết. May mà anh không có hiểu lầm a!!! Hihi.
************Sunflower
Buổi tối, tôi lon ta lon ton leo phốc lên giường, trùm chăn định ngủ thì bàn tay to lớn của anh lại luồng vào váy ngủ.
- Anh???
- Anh khó chịu!-Mặt anh đỏ phừng phừng. Tôi lo lắng:
- Anh sao vậy??? Hả? Có cần đi bệnh viện hay không??? Hả???
- Anh…chỉ là uống thuốc em đem về thôi à!!!!!
- CÁI GÌ???????????? Anh nói cái gì???? Cái đó là…thuốc…
- Phải!!! Bây giờ anh rất là khó chịu. Em nhất định phải giúp anh!!! Phải giúp anh a!-Anh lay lay vai tôi. Điệu bộ cầu xin trông thiệt là đáng thương. Tôi tự nhủ không được mềm lòng, không được mềm lòng…Tuy nhiên cũng bó tay.
Trai đẹp nó ác vậy đó!!! Dù cho bạn có ý chí siêu phàm thế nào đi chăng nữa cũng không thể nào chống cự được. Tôi đau khổ gật gật đầu, sau đó thì tôi đã biết số phận tôi đêm nay là toi cái chắc. Mẹ à!!! Hết Midnight Poison rồi tới thuốc bổ. Không biết tôi có phải con của mẹ hay không nữa!!! Hức!!!
CHƯƠNG 36.1
CHỊ EM TỐT.
Thời gian này Ngân Châu bị Tiêu Duẫn cấm tiệt việc chát chít, onl hay là điện thoại. Lý do là không tốt cho sức khỏe của phụ nữ mang thai. Chính vì vậy mà tôi chán muốn chết. Hễ muốn tìm người tám nhảm thì không có, cứ phải cà tàng ngồi ngây ra. Haizzz…
- ORZ…Chán chết mất!
- Sao thế???-Thế Ưu quay sang hỏi.
- Anh à! Em muốn đi thăm Ngân Châu. Ha?
- Được! Anh chở em đi!!!
- Anh chở???
- Không muốn hả???-Mặt anh tối dần, tối dần,…
- Ơ...Dạ không! Hi!
***************Sunflower
Ngân Châu vừa nhìn thấy tôi xuất hiện liền mừng đến mức cười hoài không ngừng.
- Trời ơi! Bà mà không tới thì tôi buồn lắm á!!!
- Thế ư??? Bà buồn hả??? Để tôi kể chuyện vui cho bà nghe nha?!
- Ok!!! Mau kể đi!!!
- Ờ...Chuyện là vầy nè, ngày xửa ngày xưa, có một con rùa rất kiêu ngạo, nó cho rằng bản thân là chạy nhanh nhất nên đã thách thi chạy với tất cả động vật trong rừng. Kết quả nó là người chạy sau cùng và bị một con tê giác giẫm bẹp dí! Hahaha...
- ...
- Sao thế??? Không...không...vui sao???-Tôi thấy mặt mũi ai nấy đều nhìn tôi chằm chằm như người từ hệ hành tinh khác tới thì không khỏi chột dạ. Kỳ vậy ta??? Bữa trước đọc trên mạng thấy vui lắm kia mà!!!
- Bà có thấy...chuyện bà kể...vô duyên lắm không???-Ngân Châu lưỡng lự hỏi.
- Gì chứ? Dây thần kinh cười của bà có vấn đề sao? Hứ! Thế Ưu, chuyện em kể có phải rất vui không?
- Ý kiến của anh giống như Ngân Châu!
- Hả???
Chắc là tôi không có khiếu chọc cười rồi. Hức!
CHƯƠNG 36.2
CHỊ EM TỐT.
Tôi mặt sa sầm khi nhìn thấy bản thân kể chuyện cười vui như thế mà họ không ai chịu cười. Ghét chết đi được!!!
- Thật ra thì tôi nghĩ...
Tôi đang định thêm gì đó cho mắc cười, giảm bớt "khí lạnh" xuống thì đột nhiên cảm nhận được có một chất lỏng chua chua sắp trào ra...
Dùng tốc độ tên lửa vũ trụ xẹt vào WC, ói thiếu điều bữa tối hôm qua cũng muốn nôn ra luôn. Chuyện gì đây hả trời???
- Oẹ!
Không kịp suy nghĩ tiếp thì tôi bắt đầu ói nữa. Có ai nguyền rủa tôi hay sao vậy???
...
- Em không sao chứ???-Thế Ưu lo lắng. Ngân Châu bồi thêm:
- Phải đó! Lần trước đi chơi tôi cũng thấy bà ói như vậy. Bà có khỏe không vậy???
- Khỏe! Chắc chắn! Khỏe như voi luôn í!!!-Tôi nói. Thế Ưu quay sang nói:
- Thôi! Để anh dẫn em đi ăn. Chào cô! Chào!!!-Anh giơ tay chào Ngân Châu và Tiêu Duẫn sau đó kéo tôi đi.
**********Sunflower
- Sao thế Nguyệt??? Bình thường chẳng phải em rất ghét ăn canh chua sao??? Còn nói mùi vị của nó là khó nuốt nhất trần gian kia mà!!! Sao bây giờ em ăn nhiều thế?!!!-Thế Ưu ngồi đối diện không ngừng thắc mắc. Tôi vừa ăn như heo vừa trả lời:
- Cũng không biết nữa! Tự nhiên thấy ngon mà!!!
- Nhưng mà thói quen nhiều năm nay không thể nào một sớm một chiều lại thay đổi thế được?!
- Mệt anh quá à!! Lo ăn đi! Thắc mắc hoài. Em ăn được cũng có gì xấu xa đâu mà anh cứ tra khảo hoài vậy hả???
- Anh là quan tâm mà!!! Hừ!
Tôi không màng tới ánh mắt khó hiểu của anh mà tiếp tục ăn không ngừng miệng. Thật sự là vẫn chưa no!!!
Đang ăn...Chất lỏng chua chua quen thuộc sắp sửa trào ra. Tôi tá hỏa đứng bật dậy, phóng thẳng vào WC ói dữ dội. Là ai đã nguyền rủa tôi vậy hả???
CHƯƠNG 36.3
CHỊ EM TỐT.
- Em thật không sao???-Tôi vừa bước ra thì anh trưng bày vẻ mặt lo lắng hỏi.
- Ừ! Chắc là tiêu hóa không được tốt thôi.
Tôi vừa động đũa đến tô canh chua thì anh nghiêm mặt lại. Nói:
- Không cho em tiếp tục ăn.
- Tại sao chứ?-Tôi mè nheo. Mặt nhăn nhăn nhó.
- Ăn nhiều lại tiếp tục ói nữa à!!! Không được phép ăn. Anh cấm đấy!!!
- Ư!!!-Tôi giận lẫy. Thỉnh thoảng lại nghía nhìn tô canh một cách thèm thuồng.
Anh là người chồng độc ác, vô lương tâm. Tối nay đừng hòng chạm đến một sợi tóc của em. Hứ!!!
*************Sunflower
Tối. Tôi ngồi trên giường, tay cầm di động không ngừng soi mói với tấm lịch, miệng vừa lảm nhảm:
- Kỳ lạ! Kỳ lạ!!! Sao lại không có kia chứ?!!!
- Kỳ lạ chuyện gì đó!!!-Anh đang làm việc thì hỏi tôi. Tôi mặt nóng bừng, lắc đầu nói không có gì. Anh cũng không buồn truy cứu, tiếp tục chúi mũi vào làm việc.
Cái tôi đang đề cập, chính là về "chị em tốt" của tôi. Tại sao lại không thấy tới?! Tôi đã nhẩm tính nhiều ngày rồi, lịch năm cũng đã so sánh nhưng hoàn toàn không thấy tới. Kỳ vậy!