"...Mục đích của cậu là gì...?"
"Thông minh đấy...tôi muốn cho tên khốn kia biết..khi bị người yêu phản bội là thế nào?"-Tuấn nhếch mép cười.
"Cậu.."
"Cô..phải rời bỏ tên kia...?"-Hắn ra lệnh cho nó...giọng nói như lời đe dọa..
"Cậu định dùng những tấm hình đó uy hiếp tôi..?"-Nó hỏi ngược lại Tuấn...
"Đúng...chắc cô thừa biết...nếu hắn thấy xong những thứ này...cô sẽ bị hắn xem là gì nhỉ?"
"Ko..anh ấy sẽ ko tin đâu?"-Nó bắt đầu thấy sợ..sợ cậu bạn mà nó từng wý trọng..
"Chắc chứ...?"-Tuấn nhìn sâu mắt nó...đọc đc ý nghĩ của nó..Tuấn tiếp tục nói..
"Tôi cho cô 1 ngày..đấy..giải wuyết lẹ...rồi tự động way về bên tôi?"-Đóng rầm cữa..Tuấn đi..2 tay đút vào áo khoác...Tuấn cười sung sướng..như vừa đạt đc món đồ chơi mình thích.
Nó như tan nát...ko thể tin đc..nó ko còn đường lui nữa...nó sợ khi nói cho hắn biết..hắn sẽ càng xem thường nó hơn..nó wá tin người...tại nó..nếu lúc đó nó ko ngất đi thì tuấn sẽ ko thể làm gì đc....chiếc di động của nó...có cả trăm cuộc của hắn...giờ đây hắn vẫn gọi..
Nhưng nó ko thể bắt máy đc..sao có thể cho hắn biết nó vừa bên người đàn ông khác..sao có thể cho hắn biết nó đang khóc..
Chap 31:
Một mình trên con phố đông đúc...nó đưa ánh nhìn với tất cả...nó phải xa hắn thật rồi...nó nghĩ suốt cuộc đời này..nó chỉ có 1 mình...đi 1 mình..mà ko có hắn...
Nó cứ đi.. từng bước chậm rãi...nó ko muốn về bên hắn..nó sẽ phải nói lời chia tay vs hắn ư?Ko..điều đó là điều nó ko làm đc...
Nó dằn lòng mình lại...nó muốn nói cho hắn biết rằng Tuấn là nguyên nhân..nhưng lúc đó nó phải nói..nó và Tuấn đã ân ái bên nhau...
Nó cảm thấy nhức đầu...nó muốn bên hắn...nhưng sao luôn ko đc..chỉ toàn có chướng ngại vật...nó phải cố..nhưng có lẽ lần này nó đã thất bại thật sự...
..
Bước vào nhà...điều nó thấy là hắn đang tái mặt vì lo cho nó...khi thấy nó..hắn nạt nó ngay..
"Em đi đâu?Sao anh gọi ko bắt máy hả?Em coi thường anh đến vậy à?"
"Em xin lỗi!Vì em bị mất...điện thoại.."-Nó lúng túng đáp.Nó ko dám nhìn mặt hắn..bởi nó sợ hắn sẽ đọc đc hết điều nó muốn giấu...
"Vậy em đi đâu giờ này mới về...?"-Hắn dò hỏi nó.
".."-Chịu đựng..dồn nén wá đủ...nó ko muốn người nó vấy bẩn bởi ai...nó ko muốn ai chạm vào người nó ngoài hắn...
Nó ghê sợ bàn tay...ghê sợ đôi môi Tuấn chạm vào nó...những điều đó khiên nó như là kẻ tội đồ...Nó ôm hắn...hôn hắn...như sự tẩy rữa...
Ko hiễu điều gì đang xảy ra..hắn đẩy nhẹ người nó ra,nhìn nó hắn biết chắc rằng có điều gì đó đang xảy ra...
"..Anh hãy chiều theo ý em...đừng hỏi gì cả?Được ko?"-Thừa hiểu hắn sẽ nói gì...nó ko muốn hắn hỏi..hôm nay..nó ko muốn điều gì là nghi vấn...cứ để mọi chuyện như vậy đi là tốt...
Nó tiếp tục hôn hắn..nó thật sự sợ..sẽ xa đôi tay này..xa ánh mắt này..xa cái gối ôm này..xa cái khuôn mặt này...ánh đèn mờ nhòa..nó làm hắn ko hiểu gì cả..hắn có cảm giác rất lạ..điều đó hắn ko thể giải thích..cứ như là..đây là đêm cuối cùng hắn bên nó...
..
Một buổi sáng đẹp...đẹp vs những ai đang hạnh phúc..còn nó..1 đám mây đen đang rình rập nó..vòng tay hắn vẫn ôm nó..nó vẫn đc hắn che chở..nhưng thời hạn đã hết..nó sắp nói lời "Tạm biệt" hắn rồi..
Ngồi dậy nhẹ nhàng...nó ko biết mình nên sao đây..hay..cứ nói thẳng ra...biết đâu mọi chuyện sẽ ko như nó nghĩ..nó gấp gáp lau đi những giọt nước mắt..lay hắn dậy..nó dồn dập hỏi hắn..
"Anh..Anh à..dậy đi?"
"Có gì thế..."-Hắn xoay người mắt vẫn nhắm lại
"Em có chuyện muốn hỏi..?"
"Gì nào?"-Mắt hắn híp lại..như bị mộng du vậy..
"Nếu 1 người con gái có người yêu..nhưng..."-Nó ấp úng.
"Nhưng...sao?"
"Nhưng đã ngủ cùng người khác...điều đó cô ấy ko muốn...vậy chàng trai kia tha thứ ko?Có ko anh?"-Nó hớt hải nhìn hắn.
"Tha...gì mà tha..hạng gái đó bỏ đi là vừa..dù muốn hay ko cũng vậy.."-Nói 1 lèo hắn bịt gối ngủ say...
Còn nó...như bị gì đó..nó nắm chặc chiếc gối...hắn ko tha thứ sao?Nó ko dám khóc to lên vì sợ hắn biết...nó cố ghìm mình lại..mắt nó sưng húp lên...nó ko thu xếp hành lí..hay gì cả...nó chỉ thay 1 bộ váy..cầm trên tay cây bút..nó ko biết nói gì..
Giải thích..ko..ko..nó sẽ ko để hắn biết...Nó nghĩ..nó nên ghi 1 câu thôi...Xa nhau nhưng ko có nghĩa ta sẽ ko gặp nhau..Đưa mắt nhìn ngôi nhà lần cuối..nó lê bước đi...bước đi càng ngày càng nhanh..nước mắt nó đọng lại..ko đc khóc...ko đc!!!!
..
Tỉnh dậy..hắn nhìn chung wanh căn phòng ko thấy nó đâu..hắn thấy lạ..gọi tên nó..nhưng vẫn ko thấy ai trả lời cả...hắn thấy 1 tờ giấy nó để lại..hắn sock khi đọc dòng chữ của nó..mọi chuyện là sao..mới đêm wa nó còn bên hắn..sao lúc này nó có thể dễ dàng nói:"Chúng ta chia tay nhau anh nhé..!"
Hắn tối sầm mặt lại..ngồi xuống ghế hắn cố nhớ mình đã nói gì sai sao?làm gì sai ư?Mỗi lần nghĩ..hắn càng thấy hắn ko làm gì cả..vậy tại sao?Ko lẽ tình yêu nó dành cho hắn chỉ vỏn vẹn có nhiêu đây..1 cuộc tình wa đường...
Nó ko phải hạng con gái như thế..hắn muốn tìm nó..để nó có thể giải thích tất cả chuyện này...nhưng điều đó ko mấy dễ dàng gì...hắn đập tay lên bàn...Căn nhà phút chốc chìm vào yên lặng..bầu ko khí lạnh dần khi ko có nó...
..
"Cô em giữ đúng lời ấy nhỉ?"
"..."
"Yên tâm đi...em theo tôi tôi..ko thiệt thòi đâu!"-Tuấn cười nhạt..tay kia nâng cằm..vút ve má nó...
"Đừng chạm vào người tôi!!!!!!!"-Nó hất bàn tay Tuấn ra..ánh mắt nó như lời miêt thị...nó khinh Tuấn..
Dư sức hiểu nó đang nghĩ gì..Tuấn tiếp tục cười...Tuấn nói nhỏ nhưng khiến nó phải tuân theo..
"Cô nên nhớ..tôi còn giữ cuốn hình đấy...ngoan mà nghe theo tôi đi!"-Tuấn nắm chặc tay nó..ép sát nó vào tường...nó hoảng loạng mất rồi...Tuấn bây giờ thật đáng sợ...
Chap 32:
"...Cậu đừng làm tôi ghê sợ cậu thêm nữa..."-Nó thốt lên..xé nát bầu ko khí...Tuấn wá lắm rồi...đã lừa dối tình cảm của nó..đủ rồi..
"Hừm!Ghê sợ thì đã sao nào?"-Trơ mặt..Tuấn nói 1 cách bình thản..nhìn nó..Tuấn vuốt ve khắp cơ thể nó..
"Bỉ ổi..thả tôi ra..!"-Nó cố gắng nhúc nhích..mong thoát khỏi vòng tay của Tuấn...
"Bỉ ổi vậy đấy,thì đã sao?"-Nụ cười khoái chí..Tuấn càng tiến sâu hơn..
Ko nói đc gì cả..vì đôi môi nó..đang bị Tuấn tóm gọn...nó chẳng thể thoát nữa sao...
Nhắm mắt nó cố với đôi tay..như kiếm 1 vật thể nào đó..nó bất giác..khi thấy cây đèn..cố gắng..nó vươn mình..
"Xa tôi ra!!!!!!!!!!"-Đạp Tuấn mạnh..nó cầm cây đèn ngay trước mặt..tóc tai rối bời..nước mắt cứ thế tuôn ra..
"Sao thế..!!Tôi ko bằng tên kia..cô kháng cự à?"-Tuấn chùi mép..rồi nhìn nó bằng ánh nhìn đểu cáng..
"Cậu mà tiến thêm 1 bước nữa...tôi tôi sẽ..."-Nó ấp úng nói.
"Đâm chết tôi à?Vậy thì đây...ngay đây này?Cô đâm đi?"-Tuấn wát,tay chỉ vào trái tim..Tuấn bóp trái tim mình lại...như sự điên cuồng...Tuấn tiến lại nó nhanh hơn.
Wá lúng túng..nó ko biết bắt đầu từ đâu..nó wá sợ..nó cúm rúm người lại trước Tuấn..ôm cây đèn...nó ko khóc nữa..môi nó cắn chặt..đến rướm máu...
"Nín!!!"-Tuấn hét lên.
"..."-Những tiếng nất nhẹ...khiến nó ko thể kiềm lại..nhìn Tuấn..nó ko còn thấy chút gì cậu bạn hiền lành..những kỉ niệm tốt đẹp đã nhanh chóng dìm đi..thay vào đó..là những điều tồi tệ...
"Hừm...từ trở về sau!"-Cô mà khóc trước mặt tôi thì đừng trách..
Nói xong Tuấn bước đi...nó ôm vai...khóc..thét lên...than vản...kêu la...nói ai nghe đây?Hắn có biết..nó đau lắm ko...nó luôn ước hắn sẽ xuất hiện..là hoàng tử...cứu vớt cuộc đời nó..vậy mà...ko còn nữa....
..
Lòng hắn ko biết sao lại cồn cào vậy..hắn cố tìm nó..nhưng ko đc..ba mẹ nó ko hề thấy nó về nhà..họ nghĩ nó bên hắn...số điện thoại thì bị mất..bây giờ nó như khói sương...
Nhưng hắn ko tin no 1lại dễ dàng biến mất như vậy...hắn phải tìm nó..để có sự giải thích tường tận..hắn đã wên đi Tuấn..con người nham hiểm...
Bước vào phòng làm việc hắn vừa đi vừa suy nghĩ..ngước sang chổ làm của nó..hắn hoàn toàn thất vọng...nó đã ko còn ngồi ở đấy nữa...
Điều đó khiến hắn điên lên...bây giờ hắn muốn có nó...nó có biết hắn muốn có nó kế bên..để chia sẽ vui buồn..Đứng lặng người..hắn ko biết nên bắt đầu từ đâu..và kết thúc như thế nào...
..
Nó như 1 con chim..bị nhốt vào 1 cái lồng..ko đc đi đâu..nó thèm khát đc bước ra ngoài..nhưng rất khó,khó nhiều lắm..
Gạt nhẹ chiếc màng..nhìn bầu trời..nó như cảm nhận hơi ấm của tia nắng...Tuấn dạo này ko đến tìm nó..điều đó khiến nó mừng như reo vui..nữa tháng mất tích..hắn còn nhớ..tới nó.
Hắn có khỏe ko?Ba hắn thế nào rồi?Thở dài..nó bước lên chiếc giường...nó rất muốn trốn thoát..nhưng điều đó có tốt...tốt cho nó..
Lắc đầu nguầy nguậy..nó giật mình trước cái ôm lạnh buốt của Tuấn..Cậu ta như ma vậy..xuất hiện lúc nào nó cũng ko thể biết đc..
"Ngồi im!"-Tuấn ra lệnh.
Nó vẫn tiếp tục tháo gở vòng tay của Tuấn..nó chỉ nghe lệnh của hắn..còn Tuấn..thì ko!Nó thành công thật sự..xích sát cạnh giường..nó ko nhìn Tuấn 1 lần...
"Cừng đầu nhỉ?"-Cười mỉa Tuấn nói.
".."
"Cô hãy chuẩn bị đi...chiều nay..cô sẽ đc gặp người cô yêu đấy?"Bỏ tay vào túi wần,móc ra điếu thuốc..Tuấn hút phì phà.
"Tôi ko đi!"-Nó lạnh lùng đáp..
"Hừm!cô ko có cái wuyền đó đâu?"-Nói xong Tuấn đi ra ngoài..khuôn mặt tức tối...Đóng sầm cữa Tuấn khó hiễu con người nó..lúc thì ủy mị,lúc lại bướng bỉnh...khác wá..
..
Nó ngồi trên chiếc xe..gương mặt ủ dột..hôm nay nó mặc 1 chiếc váy vàng lợt...như 1 nữ hoàng...đẹp wý phái...nhưng gương mặt nó thì ko hài lòng...nó chỉ tỏa sáng khi nó bên hắn..
"Cô bỏ cái bộ mặt đó đi?"-Tuấn cầm điếu thuốc...hút răng đe nó..
"..."
Dừng gấp xe..Tuấn bóp cổ nó..thật sự..nó wả là ko biết sợ sao?Vậy mà Tuấn tưởng nó có thể yếu mềm trước cuộn hình đó...chẳng lẻ chỉ có hắn...
"Nếu anh hay vậy..thì giết tôi đi?"-Nó lạnh lùng đáp.
"Cô thách tôi?"-Tuấn siết chặc hơn nữa.
"Tôi thách anh đấy?"-Nó gào lên.
Buông ra...hắn chau mắt lại..nhìn nó...hắn nói.."Nếu thế thì dễ dàng wá rồi?Tôi sẽ cho cô sống như chết vậy..cứ đợi mà xem?"
".."-Thật sự nếu Tuấn giết nó..nó sẽ rất mừng..vì nó ko còn gì để nuối tiêc nữa..1 cuộc sống chẳng mấy gọi là hạnh phúc..
Bước vào 1 nhà hàng sang trọng..nó đc Tuấn kè kè đi sát bên..những nhà báo chụp hình liên tục..khiến nó choáng...
Nó cố hất bàn tay Tuấn ra..nhưng ko thể...Nó đành bước tiếp..sự va chạm...khiến nó...như chết lặng..Hắn đang nhìn nó..= 1 ánh mắt gì đó..
"Ko phải vậy..ko phải vậy.."-Nó đứng trơ nhìn hắn...nó ko thể nói lên đc..vì có 1 bàn tay..đang kiềm *** nó...
Cả 3 đứng nhìn nhau..Tuấn thỏa mảng...còn nó và hắn...thì sao?Nó..ko thể ......khi Tuấn nhắc nhỏ nó..
"Chúng ta đi thôi em!"-Tuấn kéo nó đi vào..bỏ ngang ánh nhìn của hắn...
Bước ngang wa...nó như thét lên..."Hãy cứu em."-Hắn nghe ko?Sẽ có điều đó chứ...Hoàng tử của nó sẽ giải thoát nó khỏi con wỷ này chứ...
Chap 33:
"Hắn ko nghe thấy rồi...hoàng tử..."-Nó bất giác way lại...tay nó..đang đc bàn tay hắn níu lại...
Ánh mắt sắc lạnh...hắn đưa nhìn Tuấn..hắn ko biết có chuyện gì đang xảy ra..nhưng hắn đủ biết...mục đích của Tuấn...là gì..
"Em đi đâu vậy?"-Hắn thốt lên.
"..."-Nó ko nói đc gì cả..nó ko dám nói gì,vì bàn tay kia..nó đang bị Tuấn siết chặc..nó muốn bước lại bên hắn..muốn thoát khỏi con wỉ này...
"Hình như có sự hiễu lầm nào ở đây nhỉ?"-Tuấn cười nhếch mép nói.
"Hiểu lầm sao?tôi ko nghĩ thế?"
"Đừng wá tự cao đấy K.VÂN?"-Tuấn giằng giọng.
"Nếu ko tự cao thì hình như đó ko phải là Trịnh Khải Vân này rồi?"-Hắn nhìn Tuấn...như tóe lửa..
Tuấn lộ vẻ tức giận hẳng,nhưng nó thừa biết Tuấn ko dễ chiu thua như vậy...Như sự che lắp..Tuấn đổ hết wuyền wuyết định cho nó..."Vậy em đi theo anh hay cậu ta?"
Nó wả là ko ngờ..Tuấn lại có thể như vậy..nó ko thể từ chối Tuấn..cũng càng ko thể ko đi theo hắn..người nó muốn bên cạnh..muốn đc che chở lúc này là hắn...sao có thể...
Nhưng theo hắn thì tốt cho nó...cứ thử bước bên hắn..nó sẽ hạnh phúc hơn chăng...hắn biết..sẽ tha thứ cho nó..nó và hắn..có 1 tình cảm sâu sắc....
Tuấn nhẹ áp sát tai nó..thì thầm 1 điều..."Cô dám trở mặt tôi...thì đừng mơ tưởng sẽ yên chuyện."
Đúng...nó đã wá mơ mộng..no biết rằng..dù mong chờ điều gì..thì mọi chuyện sẽ ko như nó nghĩ...ko dễ dàng gì để có 1 tình yêu...
Ánh mắt hắn nhìn nó..như sự trông chờ...hãy về bên hắn...ko..ko đc nữa..đã wá muộn cho sự way đầu,nó đã lở nhún chân vào bùn... đã lún sâu hơn..đến nổi ko tháo gở ra đc...
Nó rút tay ra..đưa ánh nhìn xót xa...về phía hắn..nó như ứa lệ...ko đc khóc..nó ko đc khóc..fải mạnh mẽ...mạnh mẽ..
Hắn đứng nhìn nó...ko thể ngờ nó có thể làm như vậy...nó đã ko còn yêu hắn nữa sao...chẳng lẻ..hắn nhìn nhầm...hắn nghe nhầm...nó wá xem thường hắn...
Choàng tay vào Tuấn..nó như 1 con búp bê..muốn lôi,xách đi đâu cũng đc..thật sự nó rất ghét..ghét phải cứ cười nói..vs Tuấn..1con người wá mưu mô..nhưng ko làm tròn nhiệm vụ..Tuấn sẽ ko tha cho..
Nó ko còn wan tâm tới hiện diện và cách hành động của Tuấn..cái mà bây giờ nó chú ý nhất là hắn...tại sao hắn làm vậy chứ?
Chứng kiến hắn đang bá vai choàng cổ người con gái khác..nó ngứa mắt..muốn thiêu chết họ..nhưng giờ đây nó đâu có cái wuyền đó...
Hắn vẫn nhìn nó..hắn đang cố khiến nó tức điên len..hắn như 1 đứa trẻ...hắn vẫn còn đợi nó nhiều lắm...hắn ko tin..tình yêu nó đối vs hắn như hạt bụi...
Hai người cứ như trò hề...để cho kẻ thứ 3..đứng nhìn..vừa cười...vừa mãng nguyện..Tuấn..1 con người bí ẩn..ko ai biết Tuấn ngoài cái tên và là con trai của 1 công ty lớn...
Ai cũng nghĩ Tuấn là 1 cậu con trai hiền lành,sự thật ko phải thế..1 cậu bé có wá nhiều tham vọng..bất chấp thủ đoạn nào..chỉ cần có đc thứ mình cần..đương nhiên cậu ta cũng làm cho kì đc...
Nó ko biết nhiều về Tuấn ngoài 1 cái mã...1 cậu bé..sinh ra..đã mồ côi ba mẹ...1 cậu bé sinh ra phải hứng chịu nhiều cái đau khổ...ko ai cảm thông.
Tuấn rất ghét...sự thương hại..và cũng bất cần gì cả?thứ cậu ta muốn là sự trả thù..mà nguyên nhân gây ra là gia đình nhà họ Trịnh...đó là cái định hướng sống còn mà Tuấn luôn đề ra cho bản thân...
Vì vậy..nó đã vô tình là 1 wân cờ..của Tuấn..Nó sẽ ko biết còn những gì Tuấn làm vs nó cho tới khi...những ánh đèn.. trong giang phòng tắt vụt...mọi thứ chiềm vào bóng đêm...rồi lại sáng dần...
Mới đó...nó đã thấy chủ nhân của bữa tiệc là Tuấn xuất hiện trên sân khấu...Tuấn đang ngồi trên 1 chiếc đàn piano...và rồi cậu ta trổ tài...1 bản giao hưởng nhẹ..đưa mọi thứ trở nên ồn ào thành tỉnh lặng...
Tuấn đàn nhưng vẫn luôn đưa ánh nhìn về nó...như sự đọi mong...ánh mắt Tuấn lúc xót xa..lung lay...nó ảm đạm..1 nổi buồn khó mà có thể tả..Nó cứ thế thưởng thức...rồi lặng lại...
Ngừng ngay ánh nhìn...Tuấn nở 1 nụ cười nhẹ..tay cầm mic...cậu ta công bố 1 tin mà khiến buổi tiệc xôn xao,...