Đã đến cái tuổi này, Đàm Thư Mặc đương nhiên cũng hiểu có những chuyện mình phải học cách buông tay, nhưng anh tự hỏi bản thân mình thật sự dễ dàng buông tay vậy sao?
Anh đã sớm bỏ ra quá nhiều cho cô bé ấy, cái gì mà yêu một người thì phải học cách buông tay, mấy thứ này đối với anh toàn bộ đều là đồ bỏ, yêu một người là phải bất chấp tất cả đeo đuổi đến cùng.
Đối với Triệu Thủy Quang, anh luôn luyến tiếc cô, muốn trở thành một phần trong cuộc sống của cô, muốn dang đôi tay bảo bọc cô cả đời này.
Thời tiết Nam Kinh vào cuối tháng 8 đã mát mẻ hơn, nhất là buổi tối, rất khoan khoái dễ chịu.
“Tiểu Quang, ăn cơm xong thì ra ngoài mua cho mẹ trái dưa hấu.” Vì một câu của mẹ Triệu làm Triệu Thủy Quang đang định trở về ổ của mình lướt net phải mang giày xăng đan đi ra ngoài.
Cầm trái dưa hấu đi về cư xá, cô bỗng thấy một dáng người quen thuộc đang đứng dưới cây sơn tra, thong dong cúi đầu chơi bật lửa, cảnh vật xung quanh lờ mờ, chỉ có ánh lửa lập lòe trong đêm tối, cô không dám tin vào mắt mình, khẽ gọi, “Thầy Đàm.” Xưng hô này đã bao lâu rồi cô không được gọi.
Giọng nói nhỏ nhẹ truyền đến, người nọ quay đầu lại, đôi mắt đen sáng nhìn về phía cô.
Triệu Thủy Quang chầm chậm đi qua, lúc đến gần cô mới phát hiện Đàm Thư Mặc hôm nay đẹp trai cực kỳ, áo sơ mi lụa màu trắng, đường may tỉ mỉ ôm sát cánh tay, cà vạt sẫm màu nới lỏng ra, trên tay còn cầm áo khoác.
Hay đúng hơn phải nói là Đàm Thư Mặc vốn đã rất đẹp trai, Triệu Thủy Quang đờ đẫn nhìn mãi không thôi.
Thấy Đàm Thư Mặc mỉm cười cô mới định thần lại, bẽn lẽn hỏi, “Thầy Đàm, thầy về rồi à?”
Hỏi xong cô thật muốn đánh chính mình, không về rồi đứng đây làm gì!
Đàm Thư Mặc nhoẻn miệng cười, cũng không trả lời câu hỏi ngốc nghếch của cô, duỗi ra bàn tay ngọc ngà, nói, “Triệu Thủy Quang, đưa đây.”
Triệu Thủy Quang sững sờ đưa trái dưa hấu cho anh, hỏi, “Thầy Đàm, thầy muốn lên nhà anh dưa hấu sao?”
Đàm Thư Mặc phớt lời câu hỏi thứ hai của cô, cầm dưa hấu đi về phía trước, một người đàn ông có thân hình như người mẫu, mặc quần áo hàng hiệu, vai trai vắt áo khoác tơ tằm, tay phải cầm túi nhựa màu trắng, cảnh tưởng vô cùng quỷ dị.
Đàm Thư Mặc nghiêng đầu nhìn Triệu Thủy Quang đang hóa đá, quả thật đối với cô bé con này, anh luôn không biết phải làm sao, thở dài nói, “Triệu Thủy Quang, chúng ta nói chuyện đi.”
Triệu Thủy Quang sớm đã quên cô bây giờ không còn là học trò của Đàm Thư Mặc nữa, bởi thế lúc anh nói “chúng ta nói chuyện đi”, tựa như kêu, “Triệu Thủy Quang, tan học đem bài tập đến văn phòng tôi.” Cô trước giờ đều luôn tuân theo, thế nên lập tức lon ton đuổi theo anh.
Đi được một đoạn, đến bờ sông gần công viên, cô dựa vào lan can, nhìn cảnh vật ban đêm xung quanh mình, xa xa là nhà nhà đèn đuốc sáng trưng, cạnh cô là gương mặt đẹp trai mờ ảo trong đêm tối.
Không gian tĩnh lặng càng làm cô thêm bất an, chắc là anh đến nói lời tạm biệt đấy, hay là muốn nói gì khác, cô khẩn trương cả lên.
Đàm Thư Mặc thản nhiên nói, “ Triệu Thủy Quang, em từng nói không tin khoảng cách thời gian, anh lớn hơn em 9 tuổi thì sao chứ, có gì không tốt ? Mọi niềm vui anh sẽ sẻ chia cùng em, mọi đau khổ khó khăn anh sẽ gánh vác thay em. 50 tuổi anh sẽ giúp em chọn ghế masage thật tốt, 60 tuổi anh sẽ dạy em cách chà rửa răng giả, 70 tuổi anh sẽ giúp em chọn gậy chống. Mấy thứ này anh đều trải nghiệm trước, cho nên em đừng lo sợ tương lai không biết gì, anh sẽ chỉ dẫn toàn bộ cho em. Anh đều làm trước mọi việc cho em, có cái gì không tốt? ”
Anh nói “ Có cái gì không tốt ” mà giọng điệu lại rất nhẹ nhàng, đầy ắp tình cảm, cô còn có thể nói cái gì không tốt chứ, hai mắt cô đã đỏ hoe, khóe mắt ngấn nước, không ngờ anh thật sự tìm đủ lý do để làm cô vui.
Thật ra Đàm Thư Mặc còn muốn nói, nếu như năm 18 tuổi Đàm Thư Mặc biết mười năm sau sẽ gặp được Triệu Thủy Quang thì anh muốn quay trở về quá khứ xem thử lúc cô 8 tuổi ra sao mà giờ lại bướng bỉnh như vậy, anh muốn tận mắt thăm dò trước.
Nhưng anh biết rõ mọi thứ đã qua rồi, anh nâng cằm cô lên, bên bờ sông gió thổi hiu hiu mang theo hơi thở của cuối mùa thu, mùi hương hoa quế thoang thoảng đâu đây, anh nhìn vào đôi mắt nho nhỏ của cô, trìu mến nói, “when you look ahead to future changes, or think about how the past used to be . Don ‘t forget to look beside you, because that ‘s where you ‘ll find me, loving you with all my heart.”
(khi em băn khoăn về tương lai cận kề, hay vẫn đang chìm đắm trong quá khứ đã qua, thì hãy nhìn sang bên cạnh, nơi mà anh luôn đợi em, yêu em bằng cả trái tim anh.)
Người đàn ông này quả thật biết tận dụng tối đa lợi thế của mình, giọng nói gợi cảm, đôi mắt quyến rũ, ai nói chỉ có con gái mới khiến người ta động lòng, rất nhiều đàn ông nghiêm trang thế này cũng đã giết chết bao nhiêu trái tim con gái.
Triệu Thủy Quang cười nhìn Đàm Thư Mặc, anh từ từ cuối xuống hôn môi cô, lần này hai mắt cô nhắm nghiền không mở toang quác như lần trước nữa, môi anh chỉ mới vừa chạm nhẹ vào môi cô mà mặt cô đã nóng như lửa đốt.
Lần này thì cô đã biết rõ, đàn ông chính là kẻ thù truyền kiếp của con gái, chỉ toàn muốn lấy mạng người khác, trước mặt người đàn ông mạnh mẽ thế này cô cũng chỉ có thể đầu hàng.
Cô choàng tay ôm eo anh, đầu áp sát vào khuôn ngực rắn chắc kia, sát đến nỗi cô có thể nghe được tiếng tim anh phập phồng đập, cô thầm nói, “Em là học trò của anh đó.”
Đàm Thư Mặc cười rộ lên, lồng ngực cũng vì thế mà rung mạnh, giọng nói anh vang bên tai cô, “Thì sao?”
Cô ngẩng đầu lên vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai cùng đường nét thanh tao, đôi mắt nhu huyền của anh.
Anh nói, “Hình như là người nào đó trước đây đã cưỡng hôn anh rồi thì phải.”
Cô nghĩ nghĩ, mới sực nhớ anh ám chỉ cái lần ở bar “Tô”, thì ra anh vẫn còn nhớ lần ấy!
Triệu Thủy Quang luống cuống, vội vàng giải thích, “Cái đó không tính.”
Anh không nói gì chỉ yên lặng cười nhìn cô, thật không ngờ một người ngày thường lạnh lùng cao ngạo như anh mà lại có ánh mắt nồng ấm như vậy.
Anh sớm đã nhận ra người lúc đó ở “Tô” chính là cô, vì sao vẫn một mực ở lại trường học làm một thầy giáo ưu tú, còn giúp đỡ cô rất nhiều, một người phóng khoáng như anh, không phải từ trước đến nay không thích gò bó chính bản thân ư?
Cô hỏi, “Vậy tại sao….” Chỉ mới nói được nửa câu thì cô đã im bặt, không biết mở miệng thế nào.
Lát sau, như biết cô đang suy nghĩ gì, Đàm Thư Mặc đưa tay vén lọn tóc bay lất phất trên trán cô ra sau tai, dịu dàng nói, “Bởi vì anh quan tâm em.” Anh nhìn hai má đỏ ửng của cô, chốc lát lại nhíu mày, tóc cô bé con này thật lâu dài, nhưng rất hợp với gương mặt nõn nà kia.
Triệu Thủy Quang ngơ ngác cảm nhận đầu ngón tay âm ấm vuốt mặt mình, đúng vậy, với Đàm Thư Mặc mà nói, anh sẽ không để ý mấy chuyện cỏn con này, nhưng Triệu Thủy Quang từ trước đến nay chỉ muốn làm một học trò gương mẫu, an phận thủ thường mà sống, anh hiểu điều đó, cho nên anh bằng lòng chiều theo ý sống của cô, đơn giản chỉ vì quan tâm cô.
Anh buông cô ra, tay bỏ vào túi quần, tay trái vắt áo khoác, cúi người cầm túi nhựa trên đất, lúc đứng dậy thấy vẻ mặt si ngốc của cô, anh bật cười, nụ cười ngọt ngào đến mê hồn, nhẹ nhàng duỗi bàn tay thon dài từ túi quần ra.
Ngày đó, trong đêm thu tình yêu trào dâng, cô kiên định nắm lấy bàn tay to vững chãi ấm áp của Đàm Thư Mặc.
Hi Vọng này, thì ra trên đời này có rất nhiều người, nhiều đến nỗi mỗi ngày chúng ta đều đối diện với những gương mặt khác nhau, thế mà em đã từng cho rằng sẽ không còn đôi tay nào ấm áp như tay anh, sẽ không còn ai đáng để em quý trọng, cũng sẽ không ai trân trọng em như anh đã từng, thì ra trái tim em vẫn sẽ rung động vì một đôi tay ấm áp khác, thì ra từ trong đáy lòng em vẫn luôn khao khát được ai đó chở che, thì ra cho dù có trốn tránh thế nào thì tình yêu cũng sẽ tìm được anh đấy.
Lúc này đây, em quyết định dũng cảm tiến bước về phía trước, cám ơn mày nhé sự lựa chọn mới, cũng cám ơn anh đã cho em cơ hội được lựa chọn lần nữa, em thành tâm chúc phúc cho anh.
Trên đường về,Triệu Thủy Quang vui vẻ ra mặt, nhìn mãi mà cô vẫn thấy Đàm Thư Mặc thật sự đúng là đẹp trai.
Đột nhiên, cô “A” một tiếng, nhảy cẩng lên, “Em đã tốt nghiệp rồi, không còn là học trò anh nữa, anh cũng không còn là thầy của em.’
Mừng rỡ y như trúng độc đắc, đắc chí nhìn vào mắt Đàm Thư Mặc, bị anh áp chế lâu rồi, xém tí nữa cô đã quên mình cũng có một ngày vùng dậy.
Đàm Thư Mặc cười nhưng không nói gì, đưa tay thưởng cho cô một cái cốc đầu.
Thế là đã về đến nhà, dưới ánh đèn đường loe lóe, Triệu Thủy Quang mới phát hiện đôi mắt đẹp của anh có chút mệt mỏi.
Cô kinh ngạc, nãy giờ cũng không thấy chiếc xe 530LI của anh, lại cẩn thận xem xét áo sơ mi nhăn nhún, mở miệng hỏi, “Anh không phải là vừa xuống máy bay chứ?”
Đàm Thư Mặc không nói chuyện, sờ đầu cô, ánh mắt ôn nhu trong trẻo như mặt hồ mùa thu, đưa cái túi đang cầm trên tay cho cô, nói, “Vào nhà đi.”
Anh sao có thể nói cho cô biết, sau khi diễn thuyết ở hội nghị xong, anh lập tức ra thẳng sân bay, máy bay vừa hạ cánh, anh về nhà cất hành lý sau đó liền đến đây, chuyến bay dài khiến anh mệt lả người, chuyện lỗ mãng như vậy anh đời này rất ít khi làm, một người cao ngạo như anh tuyệt đối nói không nên lời.
Triệu Thủy Quang gật đầu, cầm cái túi, vòng tay ôm anh, đêm nay cô rất rất rất cảm động, đến nỗi không biết dùng từ gì để diễn tả.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cơ thể nhỏ nhắn nồng ấm của cô, mọi mệt mỏi trong lòng đều tan biến hết, cảm giác rất yên bình rất hạnh phúc.
Anh cũng vô số lần đưa con gái về nhà, đa số họ không phải là hôn môi, cũng ngỏ ý muốn anh lên lầu ngồi chơi một chút, cô thì lại hoàn toàn khác hẳn, dùng hành động đơn thuần này để biểu lộ tình cảm của mình, anh muốn ôm cô thật lâu.
Triệu Thủy Quang xoay người, háo hức lên lầu, tâm trạng cực kỳ phấn khích.
“Triệu Thủy Quang.” Nghe anh gọi, cô quay đầu lại, người nọ bỏ tay vào túi quần, ánh đèn đường loe loét hắt vào mặt anh càng khiến gương mặt tuấn tú ấy đảo điên lòng người hơn cả ánh trăng lung linh sáng chói trên cao.
Anh khẽ cười, nói, “Anh quên nói với em, sau khi khai giảng, anh sẽ dạy ở đại học J.”
Cười mê hoặc đầy bí hiểm, Đàm Thư Mặc xoay người bước đi, tâm trạng đặc biệt vui.
Cái gì, Triệu Thủy Quang nhìn người nào đó nghênh ngang đi, thiếu chút nữa đã làm rớt dưa hấu xuống đất, hình như trường đại học cô trúng tuyện cũng gọi là J.
Hì hục chạy lên lầu, giọng mẹ Triệu sau lưng quát lên, “Đứa nhỏ này, mua dưa hấu gì mà cả buổi vậy hả, vừa về là chạy vào phòng lên mạng ngay à.”
Cô vào trang web trường đại học J, mở danh sách giáo sư vừa được công bố, đầu óc cô nhất thời choáng vángg, “Đàm Thư Mặc, khoa quản trị kinh doanh.”
Trời ạ, cô thật không muốn sống nữa, sớm biết như vậy thì đã thi vô đại học Nam Kinh rồi.
Trên xe taxi, Đàm Thư Mặc xoa xoa thái dương mỏi mệt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ lại vẻ mặt của cô bé con kia, anh bất chợt mỉm cười.*** Trong IF ở bài trước, còn dạng đảo ngữ, IF trộn và IF chia 2 vế ở hiện tại đơn, mình sẽ post lên sau, đi 1 lần nhiều quá dễ bị tẩu hoả nhập ma lắm… Với lại bài IF, mình chủ yếu dành cho hs không biết nhiều từ vựng tiếng Anh, không thể dịch nghĩa câu được… Mình áp dụng cách này để dạy hs trung bình + không biết từ vựng, đây là cách làm theo từng bước, có quy tắc riêng… Bởi thế, đối với hs khá-giỏi có vốn từ vựng, dịch nghĩa và đổi nghĩa câu được thì chỉ cần nắm 3 cái công thức IF + quy tắc hạ thì khi chuyển câu có because, so, that’s why sang IF + chuyển câu có and/or/without thành IF + và Unless - IF -15
Còn đối với mục 2 chuyển 2 câu riêng biệt thành IF, phần đó mình dành cho hs không biết từ vựng, nhưng vẫn có thể làm được nếu áp dụng theo 3 bước làm bài, vì vậy nếu là Hs khá-giỏi thì có thể bỏ qua phần 2 này để rỡ bị rối, vì các bạn đã có thể dịch nghĩa được rồi… còn hs nào k biết nhiều từ vựng và k biết cách làm dạng bài này thì nên xem nhé… Trong tuần sau mình sẽ ráng up link file tài liệu Toeic, Toefl, Ielts, các file tiếng Anh khác, vì file trong láp mình gần 5GB, cho nên mình phải moi móc từng cái ra xem cái nào cần thiết, vì thế hơi lâu 1 tí… Những phần ngữ pháp như Passive, Relative, Cleft Sentences, Tag questions bla bla bla… mình sẽ post dần lên nhé !
Chương 19: Vào đại học
Tháng Chín, tại trường đại học J, nắng gắt như lửa.
Triệu Thuỷ Quang bước xuống xe, lấy tay che ánh nắng mặt trời chiếu vào mắt, trường đại học J được xây theo lối kiến trúc hiện đại, cây cối mới được trồng lúp xúp, chẳng có tí gì hình ảnh sân trường đầy ắp cây xanh cả như lời đồn thổi, rồi tiếng kèn xe đinh tai nhức óc, tiếng còi huýt của bảo vệ hướng dẫn đậu xe, ấn tượng về ngôi trường mơ ước của cô đã giảm đi phân nửa.
Trong khi chờ ba Triệu đi đỗ xe, mẹ Triệu kéo Triệu Thuỷ Quang đi thẳng đến sân vận động đăng ký nhập học, bà vừa đi vừa nói, “Đứa nhỏ này, lên đại học phải thông minh lanh lợi một chút chứ.”
Kể cả lúc Triệu Thuỷ Quang nhận được giấy báo trúng tuyển cũng không thoát khỏi vòng kim cô của mẹ, vẫn bị quản thúc như thường, ba mẹ Triệu tuy rằng rất bận rộn, nhưng cũng quan tâm chăm sóc con gái, hai người đều nhận thức được đứa con gái bé bỏng suốt ngày quanh quẩn bên họ giờ đã lớn, sắp phải đi xa, đều muốn dành thật nhiều thời gian ít ỏi này ở bên cạnh Triệu Thuỷ Quang, mấy ngày trước họ còn tất bật hỏi thăm người quen, xem thử lên thành phố lớn học thì cần phải chuẩn bị gì.
Triệu Thuỷ Quang ảo não nhìn đống hành lý mới lấy ra từ cốp xe, cô chỉ học ra ngoại ô học thôi mà, có đi đâu xa xôi đâu mà gói gém cả đống hành lý cứ như thể cô một đi không trở lại vậy, đến nỗi bây giờ cô còn không biết mai mốt đi xe về nhà thì đống hành lý này phải bỏ ở đâu cho vừa nữa, đúng thật là cam go!
Sau này, cô mới hiểu ra, đối với cha mẹ, con cái dù lớn đến chừng nào thì trong mắt họ, những người con ấy luôn bé bỏng và cần được săn sóc chu đáo.
Chỗ ghi danh chẳng có anh nào đẹp trai cả, Triệu Thuỷ Quang cảm thấy bản thân như bị người ta gạt, có trách thì trách cô lậm tiểu thuyết tình cảm quá, mà nghĩ lại cũng phải thôi, mấy anh chàng đẹp trai ắt hẳn đều bị người ta giành hết rồi, mới vừa khai giảng mà nhà trường đã phát cho mỗi sinh viên một bảng nội quy dài ngoằng, cuộc sống sinh viên sau này sẽ cực khổ lắm đây.
Người hướng dẫn cô là một chị năm hai, mặt chị ta lạnh tanh, chẳng cười tẹo nào cả, Triệu Thuỷ Quang bỗng cảm thấy mình đến đây làm ô sin đúng hơn là làm sinh viên, cô được phát nào là mền, gối, cả ra giườn, cái nào cái nấy cũng đều là được may vải hình ô vuông, mỗi người còn có một thau rửa mặt riêng. Nhìn ba chữ “Triệu Thuỷ Quang” to đùng trên bình thủy màu đỏ, cô nhận ra rằng cuộc sống sinh viên của mình đã chính thức bắt đầu.
Ký túc xá này cũng không to lắm, cô ở trong căn phòng dành cho bốn người, giường giống nhau, bàn cũng giống nhau, cái nào cái này đều được sắp xếp rất ngăn nắp, cô xách hành lý đi theo phía sau mẹ, lúc đi đến gần phòng của mình thì đã thấy một cô gái đang đứng ở trước cửa.
Cô gái có dáng người nhỏ nhắn, cột tóc đuôi ngựa, giọng nói nhỏ nhẹ của người địa phương, làn da trắng bóc, đang mỉm cười với Triệu Thuỷ Quang.