Lúc tan tầm, mọi người trong phòng bỗng muốn đi ăn tối cùng nhau. Cũng đã lâu lắm rồi cả phòng không tụ tập. Nhiên bị Phương Linh kéo đi mặc cô phản kháng. Thực ra, hôm nay, cô có hẹn với An, nhưng nghĩ đến tối qua anh chẳng nói chuyện với mình, biết đâu anh vẫn còn giận mà không đến. Thế nên cô đi ăn cùng với cơ quan.
7h. Anh không gọi. Cô yên tâm ăn tiếp
8h. Mọi người kéo nhau đi hát karaoke. Anh vẫn không gọi. Cô cảm thấy có chút bất an, khó chịu, thầm nghĩ sao anh giận lâu vậy.
8h30. Tiếng chuông điện thoại réo rắc. Cô bật máy lên. Giọng anh có phần giận dữ:
- Em đang ở đâu đấy? Sao không đến?
- Em … em đang đi ăn với mọi người trong công ty.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào cô, nhìn nghi ngờ. Bà cô già không màng sự đời lẽ nào lại yêu rồi? Người đó là ai? Sếp tổng ư? Những ánh mắt nhìn nhau dò hỏi.
- Ở đâu?
- Em đang ở quán X đường Y, số 24.
- Được rồi. Anh tới đó đây.
Phương Linh láu lỉnh, nhìn cô thăm dò:
- Bạn trai chị đúng không?
Nghĩ rằng cũng đã đến lúc nên công khai, Nhiên gật đầu, gương mặt đỏ lên.
- A ha ha, em biết ngay mà. Nhất định phải gặp mặt bạn chị. Bà cô già kín tiếng thế không biết. Hai người yêu nhau được bao lâu rồi?
Nhìn ánh mắt chờ đợi của mọi người, cô nhẩm nhẩm tính. Bao lâu nhỉ? Từ ngày cô học cấp 3 cho đến bây giờ đã là gần 10 năm rồi. Thời gian trôi qua thoăn thoắt, giật mình nhìn lại thấy mình đã không còn trẻ.
- Gần mười năm.
Những ánh mắt vốn dĩ đã ngạc nhiên giờ càng mở to ra. Gần mười năm? Lẽ nào thời buổi này còn có một đôi yêu nhau đến mười năm không phai nhạt? Cứ tưởng rằng chuyện này chỉ tồn tại trong tiểu thuyết tình cảm.
Mà vậy thì người đó chắc chắn không phải là sếp tổng rồi.
Mười lăm phút sau…
An gọi điện cho cô, bảo cô xuống đi, anh đang đứng dưới này. Phương Linh đột ngột giật điện thoại của cô:
- Anh hai ơi, chị ấy bảo anh phải lên đây bế chị ấy xuống thì chị ấy mới về. Anh lên tầng 3 phòng số 4 nhé.
Nói rồi chẳng đợi Nhiên phản ứng, cô đóng gập rồi thu luôn chiếc điện thoại, mặc cho cô bực bội.
Tất cả đều im lặng nhìn vào cánh cửa.
Có tiếng gõ cửa.
Có người đẩy cửa bước vào
Là một chàng trai thật sự rất tuấn tú.
Những ánh mắt sững sờ trong giây lát. Sau một vài giây phút ngẩn ngơ, Phương Linh quay sang Nhiên:
- Chị bà cô già ơi, chị làm thế nào mà có thể yêu được anh chàng đẹp trai đến nhường này vậy? Chỉ cho em đi.
Nhiên gườm mắt nhìn Phương Linh. Cô bé này đúng là ăn nói không bao giờ giữ ý tứ. An cũng vừa bước vào, nghe kịp câu nói của cô, mỉm cười:
- Là tôi cam tâm tình nguyện chạy theo cô ấy đấy chứ.
Tiết lộ của An làm hết thảy mọi người bất ngờ. Một người đẹp trai như vậy lại có thể chạy theo Nhiên, vốn dĩ không được gọi là mĩ nhân ư? Nhiên thực ra không xấu, nhưng để được gọi là mĩ nhân thì chưa đến mức đó, nghĩa là sắc đẹp của cô ở đâu đó giữa mức độ xinh và bình thường. Hay là vì anh ta mến mộ sự giỏi giang của Nhiên? Trong này, có một người đàn ông trung niên cỡ bốn mươi tuổi, bỗng nhiên nhận ra An :
- Bác sĩ An, anh đúng là bác sĩ An phải không? Vợ tôi đã từng được bác sĩ điều trị. Bác sĩ nhớ tôi chứ?
Người đàn ông đó là Trung, vốn trước kia là một kiểm toán viên, mới chuyển sang phòng kinh doanh được mấy tháng. An cười khổ. Anh làm sao nhớ được hết tất thảy bệnh nhân lẫn người nhà bệnh nhân. Anh gật đầu chào:
- À vâng, chào anh.
Những ánh mắt ngạc nhiên nối tiếp ngạc nhiên.
Người đàn ông đẹp trai này lại là một bác sĩ. Ai bảo rằng nhan sắc thì tỉ lệ nghịch với trí thông minh chứ? Thật là hoàn toàn sai lầm. Người này không chỉ tuấn tú mà còn giỏi giang.
Chương 16: Kết
- Bà-cô-già-không-màng-sự đời, chị hát một bài nhé. Cả anh đẹp trai nữa. Em bấm chọn bài dùm cho hai người rồi đấy. – Phương Linh đột ngột lấy micro đưa cho Nhiên và An. Nhiên xua xua tay, tỏ ý không muốn. Nhưng dưới sự ép buộc lẫn năn nỉ của mọi người, cô đành cầm micro trong khi An vẫn đang lúng túng. Một người lạnh lùng như anh vốn dĩ chưa bao giờ thể hiện giọng hát trước đám đông. Anh nhìn cô dò hỏi một chút, rồi thở dài, nhìn lên màn hình tivi đang nhấp nháy. Đây cũng là lần đầu tiên cô nghe anh hát. Giọng anh không hay nhưng vẫn có gì đó truyền cảm. Ánh mắt anh hướng về cô, dường như không còn thấy ai ngoài cô.
Rồi một cách bất ngờ, giữa bài hát, anh bỏ micro xuống, từ từ lấy trong túi ra một chiếc nhẫn lấp lánh, quỳ xuống dưới chân cô trong lúc cô vẫn còn đang đờ người không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Lấy anh nhé.
Thời gian dường như ngưng đọng giây lát, rồi chợt vỡ òa ra. Tiếng la hét ủng hộ An:
- Nhiên, đồng ý đi
- Chị mà không đồng ý là em giành anh ấy đấy nhé.
Nhiên đứng sững nhìn An đang quỳ dưới chân mình. Nước mắt từ đâu trào ra. Hóa ra, khi hạnh phúc, người ta cũng có thể khóc được. Một người không có chút nào lãng mạn như An, vì cô, cũng có thể có những hành động như trong phim ảnh. Anh nhìn cô, chờ đợi cái gật đầu từ cô. Có một chút nôn nóng trong ánh mắt anh mà dường như chỉ có cô cảm nhận được. Cô mỉm cười, đưa tay ra cho anh trong tiếng vỗ tay của mọi người. Rồi cô từ từ rút trong túi áo ra một chiếc nhẫn khác, cúi gập người xuống gần anh, cầm lấy tay anh cho vào chiếc nhẫn. Tất cả mọi người vẫn đang đứng sững, rồi đột ngột hiểu ra. Phương Linh nhanh tay lấy chiếc điện thoại chụp lại khoảnh khắc, năn nỉ An mua lại bức ảnh với giá cao. Thấy An mỉm cười, im lặng, cô lại nói tiếp:
- Thôi anh không mua cũng được. Nhưng đổi lại, anh giới thiệu cho em một anh chàng đẹp trai như anh nhé.
Có những tiếng cười vang lên trong căn phòng. An chỉ mỉm cười, gật đầu.
Nhiên vẫn đang chăm chú nhìn chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn có vẻ hơi rộng so với tay anh, còn chiếc nhẫn của anh lại vừa khít với ngón tay Nhiên. Mấy hôm nay, anh thường ngồi vọc vọc tay cô, hóa ra là đo ngón áp út của cô.
- Thật tệ quá. Anh lại giành phần cầu hôn của em rồi. – Cô nói qua làn nước mắt hạnh phúc. Lẽ ra hôm nay cô đã định cầu hôn anh, thầm nghĩ phụ nữ cầu hôn trước cũng chẳng sao, miễn là hai người yêu nhau thật lòng. Cho nên cô đã mua sẵn nhẫn, chỉ còn chờ cơ hội thích hợp.
Lần này, cô đã chọn ngã rẽ đi về phía anh. Bây giờ, và mãi mãi sau này, cô sẽ chỉ nhắm hướng nào có anh để mà bước tới.
An mỉm cười nhẹ. Nụ cười nửa miệng của anh luôn làm cô thấy xao xuyến. Anh vòng tay qua ôm lấy Nhiên, cảm nhận niềm hạnh phúc đang ở trong tầm tay.
- Thực ra tối nay anh đã sắp xếp trước một nơi để cầu hôn em. Chỉ tại em phá hỏng kế hoạch của anh. Ngốc. – An lấy tay lau nước mắt đang lăn dài trên má cô. – Ngày xưa, chẳng phải em từng bảo rằng em thích có một người quỳ xuống cầu hôn em giữa một vườn hoa à?
- Anh vẫn còn nhớ ư? – Cô ngạc nhiên nhìn anh.
Ngày trước, có một lần, khi đang học trên thư viện, anh đang chăm chú giải bài toán, còn cô thì mải mê với cuốn tiểu thuyết trên tay. Cô bỗng bỏ cuốn sách xuống, đập nhẹ bàn:
- Sau này, khi nào anh cầu hôn em, hãy quỳ xuống giữa một vườn hoa nhé.
Không thấy anh nói gì, vẫn dán mắt vào tờ giấy giải toán, cô bực bội, giật tờ giấy trên tay anh.
- Sao anh không trả lời em.
An lại xé một tờ khác, lại chăm chú cúi đầu vào bài toán, khiến cô chẳng còn hứng thú trò chuyện. Cô thở dài, cầm cuốn truyện lên đọc tiếp, cứ nghĩ rằng anh chẳng hề nghe thấy. Lại thầm nghĩ tại sao mình lại yêu một người khô như ngói thế kia chứ.
Hóa ra, anh lại nghe rất rõ, cũng nhớ rất lâu.
***
Sau một vài ngày suy nghĩ, cô quyết định xin nghỉ việc ở Yellow Roe, về phụ giúp công ty bố An. Ngày cô nộp đơn từ chức, Đằng Qúy nhìn cô một lúc rồi hỏi:
- Vì sao? Vì em cảm thấy khó chịu với tôi à?
- Không, không phải. Sếp tổng đối với tôi rất tốt. Chỉ là công ty bố tôi hiện tại đang thiếu người.
Đằng Qúy suy nghĩ một hồi lâu rồi chậm rãi kí tên vào tờ đơn. Khi cô sắp bước ra khỏi cửa, anh gọi giật lại:
- Em gái tôi đã chuyển về nhà tôi rồi. Cô không cần phải đi chỗ khác đâu.
Nhiên gật gật đầu. Điều này, cô đã biết từ tối qua. Khi cô trở về nhà lấy các đồ dùng cần thiết thì gặp Từ Minh đang sắp xếp đồ đạc vào vali. Lúc ấy, cô bỗng nhiên không biết nói gì, chỉ gật đầu chào. Khi cô sắp bước lên lầu thì có tiếng nói vang lên:
- Ngày mai tôi sẽ chuyển về nhà anh tôi.
Nhiên đứng lại, quay người nhìn về phía người đang nói. Ánh mắt cô ấy phảng phất sự đau đớn.
- Tôi sẽ không xin lỗi cô về những chuyện xảy ra đâu. Dù sao thì tôi cũng không cam lòng vì thua một người như cô. – Từ Minh nhìn thẳng vào cô. – Tôi chỉ thua chính tình cảm của An. Tôi biết dù tôi có cố gắng suốt cả cuộc đời đi nữa thì anh ấy vẫn không bao giờ yêu tôi. Thậm chí tôi đã dọa sẽ tự tử nếu anh ấy rời bỏ tôi, nhưng An hoàn toàn không quan tâm. Anh ấy bảo rằng đó là cuộc đời của tôi, không phải của anh ấy. An quá lạnh lùng và độc ác, đúng không? - Nước mắt rơi nhẹ trên gò má Từ Minh, làm Nhiên cảm thấy mình là một người tội lỗi. Nhưng cô nhanh chóng gạt đi suy nghĩ ấy, bởi vì tình cảm thì không bao giờ có lỗi.
Trong lúc Nhiên vẫn đang tần ngần nghĩ về chuyện tối qua, Đằng Qúy đã đi đến gần cạnh cô.
- Tôi có thể ôm cô một lần được không?
Giọng nói của anh tràn đầy xúc động. Nhiên định gật đầu, nhưng ngay trước khi đó, hình ảnh của An hiện lên trong cô với nụ cười mỉm đầy thương yêu. Cô nhỏ giọng:
- Xin lỗi. Tôi đã có chồng rồi. – Nhiên giờ ngón tay có nhẫn lên trước ánh mắt đau khổ của Đằng Qúy.
Nhìn cô chậm rãi khép cánh cửa, anh cảm thấy hụt hẫng và đau đớn. Một lần nữa, anh lại không có đủ can đảm để nói lời yêu cô. Anh tự nhủ, một người như anh, luôn lấy sự nghiệp làm trọng, thì có lẽ cũng sẽ quên mối tình này nhanh như gió thoảng. Chỉ là những lúc trái gió trở trời, anh sẽ nghĩ một chút về cô thôi.
Nhưng tại sao trái tim anh như đang bị ai bóp nghẹt?
Khi Nhiên trở về phòng làm việc đã thấy mọi người đang tụ tập ở trước cửa phòng cô. Phương Linh lên tiếng đầu tiên:
- Chị bà-cô-già-không- màng- sự- đời, chị nghỉ việc thật à?
Nhiên gật đầu, nhìn mọi người.
- Thật là chán. – Phương Linh từ đằng sau ôm cô. – Chị mà nghỉ việc, có sếp khác thay chị. Lỡ như người đó vừa xấu xí vừa đanh đá thì tụi em biết làm thế nào? – Vừa nói, cô vừa tưởng tương ra một người phụ nữ to béo với cặp mắt xếch rồi hoảng sợ xua đi ngay cái ý nghĩ đó.
Nhiên xoa xoa đầu Phương Linh, cảm thấy thật tiếc khi rời bỏ công ty.
Nhưng mà, cuộc vui nào rồi cũng sẽ đến lúc tàn.
Buổi chiều, khi cô đã sắp xếp hết đồ đạc cho vào thùng ôm xuống cầu thang thì đã thấy An đứng đợi cô ở ngoài cửa công ty. Anh bước nhanh về phía cô, giành lấy thùng đồ từ tay cô.
(còn tiếp)
- Sao anh lại đến đây?
- Anh đến đón vợ anh.
Một tay An ôm lấy thùng đồ, một tay anh nắm chặt lấy tay cô đi giữa hoàng hôn. Nắng cuối ngày vàng rực cả một góc trời. Nhiên ngẩng lên nhìn bầu trời, hít một hơi dài rồi tự cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp.
Cô đã hai lần mất anh, cho nên cô hiểu được giá trị của hạnh phúc là thế nào. Cho dù hôn nhân không phải lúc nào cũng là màu hồng, nhưng cô tin tưởng rằng cô và anh nhất định sẽ sống thật hạnh phúc. Sóng gió chẳng qua chỉ là một chút gia vị cho cuộc sống. Tình yêu vượt qua sóng gió là tình yêu vĩnh cữu.
Ngoại truyện 1:
Sau khi kết hôn với An và rời khỏi công ty YR, thỉnh thoảng Nhiên đi ăn tối cùng Phương Linh. Cô nhóc mỗi lần thấy An thì lại mè nheo:
- Anh ơi, sao vẫn chưa giới thiệu cho em một anh chàng đẹp trai như anh?
Bất đắc dĩ, cuối cùng, An đã sắp xếp một cuộc hẹn bốn người tại nhà hàng Lotus. Anh chàng xấu số đó chính là Quang Đình, người hoàn toàn không biết mình đang bị gài bẫy. Chắc hẳn các bạn vẫn còn nhớ đến anh chàng Quang Đình, cây chuyện hài của khoa Nội.
Duy có một điều mà cả Nhiên và An không lường trước được, đó là cuộc hẹn gặp có khá nhiều điều bất thường. Ngay khi nhìn thấy Phương Linh, Quang Đình ngẩn người, nhìn sững giây lát:
- Chào em.
- Chào anh.
Phương Linh, cũng mất đi vẻ lí lắc thường ngày, đưa tay ra bắt lấy tay anh. Trông cô bây giờ hoàn toàn khác lạ, cứ như cô vừa lột xác trở thành một phụ nữ quý phái, thanh lịch. Phương Linh khá xinh đẹp với đôi mắt to tròn và một thân hình chuẩn không thua gì người mẫu, hôm nay lại trông càng nổi bật với chiếc váy đỏ cổ trái tim.
Quang Đình suốt cả buổi chỉ ngắm nhìn Phương Linh. Anh chàng này dường như đã bị vẻ đẹp của Phương Linh làm cho ngây ngất. Trái lại, dường như Phương Linh lại có vẻ hờ hững. Chỉ không ai biết rằng dường như trái tim cô đang loạn nhịp.
Cuối buổi tối, Quang Đình đề nghị đưa Phương Linh về nhà nhưng cô lịch sự từ chối. Điều này làm Nhiên cảm thấy thắc mắc. Cô gái này, thường rất hào hứng trước những anh chàng đẹp trai mà.
- Cho anh số điện thoại của em nhé. – Quang Đình nhìn Phương Linh chờ đợi.
Phương Linh đọc nhanh số điện thoại của mình, rồi chào mọi người, vội vã đi về phía nhà xe. Cô cũng không hiểu tại sao mình lại cho anh số điện thoại. Tim cô thực ra vẫn đang đập rất mạnh dưới dáng vẻ bình thản. Thời tiết hôm nay thật kì lạ, sao trời mới tạnh mưa mà lại nóng nực đến thế.
Đến cổng nhà xe, cô cảm thấy muốn đi dạo, hít khí trời một chút nên ngoặc về hướng ngược lại. Phố về khuya yên tĩnh. Bóng cô trải dài dưới ngọn đèn đường. Cô độc.
Anh rốt cuộc vẫn không nhận ra cô.
Chỉ là cô không biết rằng có một người vẫn đang đi đằng sau cô trong im lặng.
***
Năm Phương Linh mười tuổi.
Cô là một cô bé béo mập, thường xuyên bị bạn bè trêu ghẹo. Duy chỉ có một người vẫn luôn bênh vực cô, thậm chí sẵn sàng lăn xả vào đánh nhau với đám trẻ kia. Người đó chính là anh hàng xóm nhà cô, Quang Đình. Anh thường xoa xoa đầu cô và bảo rằng:
- Đừng lo, Phương Linh. Anh sẽ bảo vệ em.
Kể từ đó, cô nguyện rằng suốt đời này, anh là người duy nhất trong trái tim cô.
Năm Phương Linh mười tám tuổi.
Phương Linh cao một mét sáu lăm, nặng gần sáu mươi lăm kí lô, nghĩa là thân hình cô cũng không được thon thả cho lắm. Cô bước vào năm đầu tiên của đại học X, và Quang Đình đang là sinh viên Y khoa năm cuối. Quang Đình hài hước, nghịch ngợm và thường hay bông đùa. Cô vẫn là người bạn gái thân nhất của anh. Anh không phải là một người hoàn hảo, nhưng đối với cô, anh là người duy nhất có thể làm trái tim cô loạn nhịp đập. Duy có điều anh vẫn thường bảo rằng:
- Khi nào có ai bắt nạt em, phải nói cho anh biết. Anh sẽ bảo vệ em.
Và cô luôn tin vào điều ấy, như là điều duy nhất trên cuộc đời này có thể làm cô hạnh phúc.
Nhưng rồi có một cô gái đã tiếp cận cô. Người đó luôn luôn đối xử tốt với cô, khi