“Kỳ Tu?”
Phó phu nhân có chút ngạc nhiên, ngay sau đó liền thở phì phì cất giọng dạy dỗ anh.
“Ngươi về rồi, tin tức trên tivi là thế nào? Ngươi cùng Dĩ Na trong lúc đó rốt cuộc là thật hay giả? Ngươi như vậy còn Vũ Đồng làm sao bây giờ? Ta như thế nào sinh ra ngươi như vậy một cái ghê tởm…”
Ngày hôm qua bà vừa nhìn thấy tin tức liền lập tức gọi điện thoại muốn tìm con trai hỏi cho rõ ràng, nhưng kết quả cũng giống như những người khác, hoàn toàn liên lạc không được với anh.
“Mẹ, những điều giới truyền thông nói đều là cái rắm, mẹ không nên đi theo bọn họ múa may.”
Anh hỏa đại đến ngay cả lời bất nhã cũng đều mắng đi ra.
“Con không có gạt ta?”
“Con là do mẹ sinh, chẳng lẽ mẹ không hiểu tính con?”
Phó phu nhân nhất thời trầm mặc xuống, thật ra bà cũng cảm thấy con mình sẽ không làm chuyện như vậy.
“… Nếu chuyện này cùng con không quan hệ, con nên nhanh chóng giải quyết, đừng làm cho mọi người tiếp tục hiểu lầm.”
“Con biết, con sẽ sớm liên lạc với Dĩ Na, nói cô ấy làm sáng tỏ lời đồn này.”
“Vậy thì tốt, được… Dĩ Na thật sự mang thai sao? Đứa bé trong bụng là con ai ?”
Phó phu nhân sau khi yên lòng, cũng là quan tâm đến Bát Quái nội tình.
“Con cũng không phải là phi thường khẳng định, cho nên mẹ cũng đừng hỏi, con gọi điện thoại về nhà có chuyện trọng yếu hơn, mẹ biết tung tích của Vũ Đồng không?”
“Không biết, Vũ Đồng sao vậy, sẽ không bị tin đồn của con làm cho tức giận bỏ đi chứ?”
Anh nhịn không được mắt trợn trắng, nào có người làm mẹ nào nói như vậy?
“Con phải nhanh chóng tìm được cô ấy, có tin tức gì mới sẽ báo cho mẹ, cúp máy .”
Cùng nói chuyện điện thoại xong, anh lập tức gọi vào điện thoại di động của Tuyên Lý Hòa.
Nếu như có thể liên lạc được Tuyên Lý Hòa, cơ hội tìm được Vũ Đồng cũng cao hơn rất nhiều, cho dù biết rõ sẽ bị Tuyên Lý Hòa gây khó khăn, anh cũng tuyệt đối sẽ không buông tha cho đầu mối này.
Điện thoại vang lên mấy tiếng sau, rốt cục cũng có người nhấc máy.
“Uy?”
“Tuyên Lý Hòa, Vũ Đồng đâu? Cậu có biết cô ấy hiện ở đâu không?”
Đầu dây bên kia trầm mặc trong chốc lát, giống như là không nghĩ tới anh có thể gọi đến.
Sau giây phút trầm mặc ngắn ngủi, chính là một trận điên cuồng hét lên.
“Phó Kỳ Tu, ngươi tên khốn kiếp này!“
(End chương 8)
Sau khi cùng Tuyên Lý Hòa nói chuyện điện thoại xong, Phó Kỳ Tu lập tức một mình lái xe phóng như bay đến Hoa Liên.
Anh lần này trở về vốn là muốn có tự mình nghỉ ngơi mấy ngày, không có dự tính sớm đến công ty, vốn tưởng rằng có thể đưa Vũ Đồng đi ra ngoài chơi một chút, không nghĩ tới lại gặp loại chuyện này, khiến kế hoạch hảo hảo nghỉ ngơi cùng cầu hôn của anh đều đi tong .
May là Tuyên Lý Hòa đối với anh tuy rằng ấn tượng không tốt, cũng còn sáng suốt, sau khi anh liên tục bảo đảm anh và La Dĩ Na tuyệt đối không có quan hệ, Tuyên Lý Hòa mới chịu nói ra địa điểm nơi bọn họ đang ở. Bọn họ hiện tại ở Hoa Liên, nơi mẹ và cha dượng của bọn họ đang kinh doanh.
“Chị vẫn khỏe, sau khi khóc một hồi rốt cục cũng tỉnh táo lại. Tôi sợ tiếp tục đợi ở đó sẽ bị giới truyền thông làm phiền, cho nên tạm thời đem chị ấy đưa đây, coi như đi hóng mát một chút, thay đổi tâm tình.”
“Nếu không phải chị vẫn còn chờ anh trở lại tự mình hướng chị ấy giải thích chuyện này, tôi cũng không muốn nói cho anh biết hanh tung hiện tại của bọn tôi.”
“Tôi trước cảnh cáo anh, nếu anh thật sự làm chuyện có lỗi với chị tôi, anh cứ chờ đi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!”
Nhớ tới cuộc nói chuyện mới vừa rồi của hai người, anh vốn trong lòng hoảng loạn liền an tâm không ít, theo như lời nói Tuyên Lý Hòa có thể biết, cô cũng chưa hoàn toàn hủy bỏ lòng tin với anh, lòng của cô vẫn là hướng về anh.
Chỉ cần có thể thuận lợi cùng cô đối mặt, liền có thể giải thích này hết thảy, anh tin tưởng quan hệ giữa hai người sẽ không bởi vì chuyện này mà dao động, anh sẽ càng thêm vững vàng nắm chặt lấy cô.
Anh vừa lên đường, vừa thử liên lạc với La Dĩ Na muốn làm rõ ràng trạng huống, nhưng La Dĩ Na đang lúc tránh đầu sóng ngọn gió, điện thoại di động không liên lạc được, anh cũng không thể gọi được.
Cô cùng anh, đều có người yêu khác, nhưng không hi vọng đối phương bị đưa ra ánh sáng, miễn cho đoạn tình cảm này bị đem ra soi mói, mà những nhóm đối tượng có tin đồn xấu với cô, đều không phải là người cô chân chính yêu thương.
Cô lần này cũng với nam nhân cô thật lòng yêu có chút tranh chấp, cho nên thường hay tìm anh tả oán, anh vốn không quan tâm, không nghĩ tới anh vừa ra nước ngoài không lâu, cô lại tuôn ra tin tức kinh người như thế, còn hại anh gặp vạ lây.
Xe băng qua đường hầm Tuyết Sơn, đi tới phía Đông Đài Loan. Dựa vào hệ thống định vị vệ tinh, anh rốt cục thuận lợi tìm được địa chỉ khu dân túc Tuyên Lý Hòa đã nói.
Đó là một chỗ được rừng cây to lớn bao quanh, nhà gỗ theo phong cách Nhật, có diện tích không nhỏ, gồm hai tầng lầu, mỗi một tầng lầu có mười mấy gian phòng. Sau phòng có đình viện được bố trí tỉ mỉ, cảnh sắc thanh u nhã trí.
Phó Kỳ Tu đến gần mười một giờ đêm mới tới nơi, trong phòng khách lầu một đèn vẫn còn sáng.
Tuyên Lý Hòa vừa nghe thấy tiengs xe bên ngoài, liền ra trước cửa, thấy xe của anh, tức giận hừ nhẹ một tiếng:
“Động tác rất nhanh.”
“Lý Hòa, Phó thiếu gia tới sao?”
Bà Tuyên từ phòng bếp bên trong đi ra, bà rất biết cách chăm sóc bản thân, cho dù đã hơn năm mươi tuổi, thoạt nhìn cũng chỉ giống như mới bốn mươi mà thôi.
Phó Kỳ Tu xuống xe, cẩn thận hướng Tuyên mẫu chào hỏi.
“Dì, đã lâu không gặp .”
Thật ra anh nên sớm tìm đến chào bà, bất quá chưa có dịp nào thuận tiện, cái này vừa lúc, sau khi anh thuận lợi giải quyết xong cái sự kiện “hắc ám” kia, có lẽ có thể trước mặt bà bàn chút chuyện về hôn sự của anh và Vũ Đồng.
“Đã lâu không gặp.”
Bà Tuyên ôn hòa cười một tiếng, không giống Tuyên Lý Hòa bày ra gương mặt tăm tối.
“Cháu ăn cơm chưa, ta chuẩn bị ít thức ăn khuya, có muốn ta cũng giúp cháu chuẩn bị một phần hay không?”
Vũ Đồng đã đem chuyện hơn một tháng trước cùng anh hẹn hò nói cho bà biết, bà lúc mới nghe được cũng cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng sau khi tỉnh táo ngẫm lại, thật ra có rất nhiều dấu vết có thể nhìn ra. Từ lúc bà vẫn còn ở Phó gia giúp việc, anh và con gái bà đã rất thân thiết.
Tin tức về La Dĩ Na bà đương nhiên biết, cũng biết anh đuổi thoe con gái mình đến đây là vì nguyên nhân gì, trên căn bản trước lúc chân tướng rõ ràng, bà vẫn là bảo trì thái độ trung lập.
Huống chi lấy thời gian bà lúc trước ở Phó gia giúp việc đối với anh hiểu rõ, bà cảm thấy anh không phải là loại người hoa tâm.
“Cám ơn dì, cháu trên đường đã ăn rồi, không biết Vũ Đồng cô ấy… Có khỏe?”
Thật ra anh căn bản không có ăn, trong lúc mấu chốt này anh một chút tâm tình để ăn cũng không có.
“Nó? Cũng không biết rốt cuộc nên coi là tốt hoặc không tốt.”
Bà Tuyên nụ cười trên mặt hơi lớn, nhìn ra thần sắc lo lắng của anh, cũng không có tiếp tục trở ngại anh và Vũ Đồng gặp mặt .
“Bữa tối chỉ ăn có vài miếng rồi thôi , bây giờ còn chưa có ngủ, ta thật lo lắng nó nửa đêm đói bụng, cháu có thể giúp ta nhân tiện mang bữa ăn khuya cho nó không?”
Tuyên Lý Hòa tức giận nhìn mẹ mình một cái, này rõ ràng chính là quang minh chánh đại cho Phó Kỳ Tu lý do gặp chị, mẹ có thể hay không quá tốt bụng?
“Dĩ nhiên!”
Phó Kỳ Tu hưng phấn trả lời, anh chính là cầu cũng không được!
Bà Tuyên đem mấy cặp sandwich đặt ở trong mâm, giao cho Phó Kỳ Tu, cũng nói cho anh biết mã số gian phòng của Tuyên Vũ Đồng trên lầu hai, xong liền để anh đi lên lầu .
Cùng trong lúc đó, Tuyên Vũ Đồng một mình đợi ở bên trong phòng, ngồi thu người trên ghế sofa nhỏ, trên đùi bày ra mấy quyển tiểu thuyết, thất thần sững sờ .
Mới quá một ngày, cô nhưng lại cảm thấy thời gian dài như một tháng vậy, rấ khó chịu, cô muốn xem vài quyển tiểu thuyết cho hết thời gian, dời đi lực chú ý, nhưng một chút tác dụng cũng không có.
Cô bây giờ cái gì cũng không muốn làm, chỉ muốn lẳng lặng chờ anh trở lại.
Trái tim có loại trống rỗng buồn bã, làm cho mọi hứng thú đều rã rời, hoàn toàn không dậy nổi sức lực…
Tiếng gõ cửa vào lúc này vang lên triệu hồi thần trí của cô, cô nghĩ thầm mới vừa rồi mẹ có nói muốn làm đồ ăn khuya cho cô, liền không chút do dự đứng dậy mở cửa.
“Tới.”
Cửa mở ra, cô vừa nhìn thấy nam nhân hiện ra bên ngoài cửa, nét mặt trong nháy mắt ngu ngơ ở, hoàn toàn phản ứng không kịp, không có ngờ tới người ở bên ngoài lại là anh.
Phó Kỳ Tu vung lên nụ cười, ôn nhu gọi cô.
“Vũ Đồng, anh đã trở về.”
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Cô ngu ngơ một lúc lâu, chậm chạp không có có bất kỳ phản ứng nào, chờ cô rốt cục có điểm phản ứng, cũng là lúc hai mắt bắt đầu rơi lệ, khiến Phó Kỳ Tu sợ hãi.
“Vũ Đồng, đừng khóc! Có gì chúng ta hảo hảo nói, được không?”
“Ô…”
Cô vẫn là khóc, càng khóc thanh âm càng lớn, càng thê thảm, hoàn toàn không dừng được.
Anh khẩn trương đem cô kéo vào trong phòng, đem cái mâm đặt lên bàn, liền lôi kéo cpp ngồi ở bên giường, ủng cô vào lòng, an ủi hống:
“Đừng khóc đừng khóc, nhìn em khóc như vậy, anh đau lòng muốn chết.”
May là cô không có đẩy ra anh, không có gọi anh cút ngay đi, chẳng qua là ở trong lòng ngực của anh không ngừng khóc. Anh chỉ có thể kiên nhẫn dụ dỗ cô, chờ cô tâm tình bình tĩnh, bọn họ mới có biện pháp nói chuyện tiếp.
Tuyên Vũ Đồng nhất thời cũng điều khiển không được tâm tình của mình, vừa nhìn thấy anh xuất hiện, đầy bụng ủy khuất trong nháy mắt trào ra.
“Vũ Đồng, anh sẽ đem tất cả mọi chuyện giải thích rõ ràng. Đừng khóc! Anh không nỡ nhìn em thương tâm như vậy, nha…”
Anh ôn nhu ở bên tai cô nhẹ lẩm bẩm.
Khóc mười mấy phút đồng hồ, nước mắt cô rốt cục từ từ ngừng, tỉnh táo lại, thấy trước ngực áo sơmi anh ướt một mảng lớn, cô nhịn không được cười khẽ một tiếng, tâm tình rốt cục cũng tốt lên.
“Y phục của anh bị em khóc ướt .”
“Ướt liền ướt, dù sao em phải chịu trách nhiệm giúp anh giặt.”
Anh dùng tay áo của mình giúp cô lau nước mắt trên mặt, động tác phi thường mềm nhẹ .
“Có thể nghe anh nói chuyện chưa?”
Cô gật đầu, lại đột nhiên lại nhớ tới một chuyện khác.
“Được, làm sao anh trước thời gian đã trở về?”
“Anh vốn là định trước thời gian trở về, cho em một quả vui mừng, không nghĩ tới tối hôm qua vừa về tới Đài Loan, thì ngược lại bị em mất tích hù dọa đến rồi.”
Anh tự giễu cười khổ.
“Tối ngày hôm qua em gọi điện thoại cho anh không ai đón, khi đó anh đang ở trên phi cơ?”
Khó trách gọi đến khách sạn cũng không ai đón, bởi vì anh đã sớm rời đi.
Phó Kỳ Tu gật đầu.
“Điện thoại di động của em tắt, hại anh hoàn toàn không liên lạc, anh khẩn trương đã chết, khi biết em ở đây, anh liền lập tức chạy tới.”
“Đó… Em rời đi có chút vội vàng, chỉ mang điện thoại di động, có thể hết pin tự động tắt!”
Nhìn anh thần sắc có chút mệt mỏi, cô mới ý thức tới hiện tại đã là mười một giờ tối, nghĩ anh không có nghỉ ngơi liền chạy thẳng tới Hoa Liên, chỉ vì muốn gặp cô, tâm tình vốn là xuống thấp cũng đi theo vui mừng không ít, cũng đau lòng anh cả đêm đuổi theo khổ cực.
Không nghĩ tới nguyên nhân này, Phó Kỳ Tu còn tưởng rằng cô là cố ý không muốn đón điện thoại của anh mới tắt điện thoại, hại anh lo lắng một hồi.
“Kia… chuyện La Dĩ Na mang thai…”
Cô có chút bất an mở miệng hỏi.
“Anh không xác định cô ấy rốt cuộc có hay không mang thai, nhưng cho dù Dĩ Na thật sự mang thai, đứa bé kia cùng anh một chút quan hệ cũng không có.”
Anh như chém đinh chặt sắt trả lời.
Không kịp chờ Dĩ Na cho phép, anh trực tiếp thẳng thắn nói cô trong lòng đã có nam nhân khác, mà cha của đứa trẻ trong bụng chính là người đàn ông kia.
“La Dĩ Na có người yêu khác?”
Tuyên Vũ Đồng kinh ngạc trợn to hai mắt.
“Em còn tưởng rằng cô ấy đối với anh… Ách…”
Cô đột nhiên câm mồm, cô hoài nghi La Dĩ Na đối với anh không tin tưởng, không hiểu anh nghe xong có tức giận hay không?
“Dĩ Na đối với anh như thế nào? Vũ Đồng, thành thật trả lời anh.”
Phó Kỳ Tu đột nhiên nheo nheo mắt, bưng lấy gương mặt của cô, không cho phép cô trốn tránh, cần phải làm rõ cô rốt cuộc đang suy nghĩ gì.
Cô không thể làm gì khác hơn là biết điều một chút nhận tội.
“Em cho là La Dĩ Na đối với anh có ý tứ, muốn từ bên cạnh em cướp đi anh, mới có thể thường tìm cơ hội đến gần anh.”
Nghe được câu trả lời của cô, anh nhịn không được cảm thấy buồn cười.
“Em tại sao phải nghĩ như vậy?”
“Bởi vì cô ấy cùng anh trai tài gái sắc, gia thế tương xứng, điều kiện so với em tốt hơn rất nhiều. Hơn nữa giao tình của anh và cô ấy cũng có thể nói là phi thường tốt, cho nên em… Tự ti …”
Cô càng nói thanh âm càng nhỏ, trong lời nói mang theo vẻ trầm buồn như đưa đám.
“Ngốc, tự ti cái gì?”
Anh lắc đầu mắc cười.
“Em chẳng lẽ không biết em rất lợi hại? Người khác ngược lại còn phải sùng bái em sao.”
“Em nơi nào lợi hại? Người khác sùng bái em cái gì?”
“Nước hoa do em điều chế tất cả mọi người đều rất thích, cùng tranh cướp mua, ngay cả Dĩ Na cũng thích, chẳng lẽ không lợi hại? Chẳng lẽ không đáng được các nàng sùng bái?”
“Ách?”
Khuôn mặt như đưa đám của cô trong thoáng chốc phục hồi chút tự tin, thì ra là ở trong mắt người khác, cô cũng là một người lợi hại nha!
“Vũ Đồng, cho dù ở trong mắt người khác, em cái gì cũng không phải, nhưng ở trong lòng của anh, em thủy chung là sự tồn tại chói mắt nhất, không có bất kỳ người nào có thể thay thế được. Em không cần phải cùng những người khác so sánh, cũng không nên tự ti, bởi vì đối với anh mà nói, em chính là tốt nhất.”
(Tim ơi, mềm nhũn ra mất rồi >__<)
Anh chưa từng nghĩ tới, thì ra cô sẽ vì tự ti mà cảm thấy khổ sở, là anh sơ sót, thân phận chênh lệch giữa hai người, trong lúc vô hình mang cho cô bất an cùng áp lực.
Hiện tại anh đã biết, sẽ phải cố gắng xóa bỏ của cô bất an, làm cho cô đối với mình có lòng tin hơn, cũng có thể tín nhiệm anh hơn.
Anh đem cô nhẹ ôm vào lòng, ôn nhu hỏi:
“Còn có vấn đề gì cảm thấy bất an, em tất tật một lần nói ra, một lần giải quyết xong.”
“Còn nữa… Anh cũng không mang em lộ diện…”
Đó cũng là vấn đề khiến cô cảm thấy khó chịu.