"Cám ơn quý vị đã đến dự buổi tiệc của tôi!...Hôm nay...tôi mời mọi người đến đây..là để chung vui cho cuộc hôn nhân sắp tới giữa tôi và K.Uyên..."
Vừa nói xong Tuấn đưa tay nhìn nó...nó vẫn ko thể hình dung mọi chuyện..nó cứ nghĩ Tuấn sẽ chỉ muốn chọc tức hắn thôi...ko ngờ...
Bàn tay Tuấn đưa về phía nó...bao nhiêu ánh nhìn..bao nhiêu sự chủ ý chỉ dồn về nó...nhưng nó ko wan tâm...Tuấn như 1 vị thần..chào đón nó...1 lần nữa nhờ Tuấn..nó lại có thể bước vào cái thế giới trắng tinh..
Nó nhớ về kỉ niệm trược băng của nó và Tuấn..1 cậu bạn đáng yêu trong mắt nó...nếu...như nó gặp Tuấn sớm hơn...nếu như Tuấn sẽ ko gây ra mọi điều này thì..có lẽ mọi chuyện sẽ khác đi nhiều...
Nó vẫn đứng nhìn Tuấn ko lay động...1 bầu ko khí nặng nề...wan khách đang nhìn nó..họ trông chờ ở nó 1 cậu..trả lời...
Thất vọng..ko...hối hận..ko..bây giờ nó nói ko vs Tuấn..tất cả chỉ có thế..nó sẽ ko để Tuấn lún sâu theo nó..hãy để nó tự kết thúc mọi chuyện = cái way lưng thay cho lời nói..
"Xin lỗi cậu...tôi ko thể lừa dối bàn thân tôi..."-Nó nói thầm trong miệng..nhưng Tuấn đã biết mọi chuyện..cậu ta ko thể nắm bắt nó đc..vì con chim này..đã có chủ nhân rồi..
Chap 34:
Siết chặc bàn tay..ánh mắt dõi theo bước chạy của nó...Tuấn như 1 tên bẻ mặt tại cái chốn này...cậu ta ko dễ dàng từ bỏ đâu.Nếu nó nghĩ nó ko nói thì Tuấn cũng co thể nói hộ mà...
"Xin lỗi tất cả wý vị!Có lẽ vợ sắp cưới của tôi wá bất ngờ nên hơi wá xúc động....!!!"-Tuấn cười tươi nhìn tất cả,cậu ta giỏi đóng kịch..nên vừa nói xong ai cũng cạn ly chúc mừng..tuy ko có mặt nó..
Hắn thì sao ư?Cứ như có gì đó khiến hắn đứng yên tại 1 chổ..Câu nói đó..cử chỉ đó..hắn muốn làm cho nó từ lâu..vậy mà bị Tuấn...1 thằng thua hắn mọi mặt...tướt đoạt đi dễ dàng chỉ cần 1 lời nói....
Nhưng dù sao?Hắn vẫn còn hi vọng mà..nó đã đâu trả lời...hắn nhất định phải tìm hiểu ra nguyên nhân...Hắn nhìn Tuấn..ánh mắt như nói rằng.."Trò chơi đã bắt đầu rôi!!"
...
Chạy nhanh thật nhanh...nó muốn trốn đi thật xa..trước khi Tuấn bắt đầu tìm ra nó...bây giờ nó càng ko dám đối diện vs hắn.Nếu Tuấn biết nó gặp hắn...cậu ta sẽ nói tất cả...nhưng có khi nào cậu ta sẽ bỏ cuộc..
Bước chạy chậm dần..chậm dần...nó ngước nhìn sông Bạch Đằng...huyền diệu lung linh...cây cầu có lẽ chắp nối nhiều tình yêu..nó cứ đứng nhìn tất cả,cuối mặt xuống chân cầu...nó choáng và hơi sợ...nó cao và rất sâu..té xuống là chết...
Có thể nào mọi cô gái như nó khi gặp trường hợp bế tắc..đều tự giải thoát mình....nó có thể làm như vậy mà..nhưng như có 1 cái gì vô hình..níu chặc nó..
Thật ngu xuẩn khi nghĩ đến điều chết chóc...nó tiếp tục chạy..chạy thật nhanh...nó wả là bây giờ ko thể tìm đc 1 lối rẻ nữa..vì đây là đường chính.....chạy như điên..nó ko thể thoát đc vòng xoáy của tình đời..
"Tại sao chứ...tại sao tất cả mọi chuyện luôn đổ ập lên tôi chứ?"-Nó hét lên....đây rồi..nơi mà nó và hắn ngày đầu tiên gặp nhau...mắt nó vô hồn..thân người ướt đẩm mồ hôi..tay nó gồng lên...đá mạnh vào thành ban công...nó khóc..tức tối..dồn nén..nó chỉ có thể trút lên hết vào 1 thứ ko có tội tình...
Đã tự hứa..sẽ mạnh mẽ...lạnh hơn tất cả..nhưng sao nó ko làm đc...!!...Bàn tay ấm áp wá...nó ko biết là ai..nhưng nó mừng..vì bây giờ..nó có 1 bờ vai để dựa vào...1 điểm tựa...để nó ko phải 1 mình chống chọi...
Nước mắt mờ nhòa..miệng nó hòa lẫn vị mặn...thiếp đi..nó wá mệt rồi..giờ đây chỉ có ngủ...ngủ 1 giấc thật sâu mới khiến nó có sức để tiếp tục chống chọi thôi..
..
Bật dậy..nó thấy nó đang trong căn phòng...wen thuộc..chiếc giường này...những tờ giấy tiện lợi có khắc dòng chữ nó...
"Em tỉnh lại rồi à?"-Là hắn nó way ngoắc người lại nhìn hắn...
"Anh..."
"Em ko cần nói gì hết..hãy nói cho anh biết...tên đó đã làm gì em?"-Hắn bước lại gần..2 tay hắn ghì chặc vai nó..
"..."-Nó khóc..sao có thể chứ...
"Em ko nói..có nghĩa là thằng khốn đó đã làm gì em..ĐÚNG KO?"-Hắn nhấn mạnh..
"Ko..."-Nó ko nhìn hắn...nó sợ ánh mắt hắn...sắc lạnh...nhìn thấu tim nó..
"Vậy sao em lại kiu anh cứu em...vậy sao em lại bỏ chạy...sao em ại khóc...tất cả mọi chuyện là sao?Em nói đi...em biết nữa tháng wa..em khiến anh như thế nào ko?"-Hắn wát nó,hắn trách nó thật rồi...
"...Em xin lỗi..."-Nó cứ khóc..nó khóc trong lòng hắn..cứ thế nó và hắn lại tiến sâu hơn...
Hắn hôn nó nhẹ nhàng,...ko biết tự khi nào ..nó đã lặng lẽ có 1 vị trí wan trọng trong hắn....
Luồng tay wa bờ vai...nó ôm nhẹ..hắn...nó bất chợt nói lên...nước mắt chảy dài....thều thào nó nói........
"Nếu..em và Tuấn đã.......wá mức cho phép..anh sẽ sao?"
Hắn ngạc nhiên..tai hắn như ù đi..hắn cứ ngỡ mình đã nghe nhầm..nhưng ko phải...nó ở ngay bên hắn...lại còn nhấn từng nốt ..."Wá mức cho phép"có thể nào là vậy..
Hắn nhìn nó..hắn nghĩ nó đùa...nhưng đùa là 1 chiện ko thể..vì bây giờ..mắt nó nghiêm nghị ..ko phải nói đùa...Tuấn..và nó sao?
"Sao ...?"-Hắn chỉ kịp thốt lên 1 lời...vòng tay hắn nới nhẹ ra..nó cảm nhận đc...mà...cảm nhận đc..hắn đang xa dần nó....
Ko nói gì nó bước xuống giường..hắn vẫn ngồi đó....Nó bước ra cánh cửa..hắn vẫn bất động...Thật rồi..hắn ko chấp nhận nó...
.............................................................................................
"Tuấn mày giỏi lắm.."-Hắn đập phá hêt đồ trong phòng...1 con người..có lòng tự cao như hắn....sao có thể...
"Khốn kiếp!!!!!!Mẹ nó!!!!!!!!!!"-Hắn đá mạnh vào thành giường...Hắn cần thời gian..cần thời gian để suy nghĩ..để chấp nhận..
Cứ thế...mọi chuyện lại như thế..nó và hắn..như 2 linh hồn đã tách biệt..như người vô hình,...
Nó đã về bên Tuấn..."về à" Tuấn bắt ép nó thì đúng hơn..Tuấn đã sử dụng bạo lực vs nó...nó bây giờ đã wá rõ con người Tuấn...đành chấp nhận..nó ko còn hắn nữa....nó cũng ko thiết wan tâm...
..
"Bộ váy cổ ống này hợp vs cô dâu lắm đấy ạ?"
"Ừ..đúng...đẹp thật"-Tuấn trố mắt nhìn nó.Khi tấm màn từ từ hé mở..
Nó vs gương mặt ảm đạm.khoác lên người chiếc váy..khoác lên người cái mà bao cô gái khi về nhà chồng đều ao ước....Tới đây chỉ là ép buộc..nó đã cố giải thoát Tuấn..nhưng sao Tuấn khó mà hiểu..khó mà rời bỏ...
Nó nhìn Tuấn rồi kí ức ùa về..
"Cô em nghĩ có thể chạy trốn à?"-Tuấn nắm tóc nó..khuôn mặt nó xanh xao hẳng đi..
"...Cậu vẫn chưa hiểu sao?..."
"Hiểu gì?Hiểu là cô xém chút nữa làm bẻ mặt tôi tại đám đông đó thôi......."-Tuấn gầm lên.
"...Cậu hãy thôi đi..K.Vân và tôi..chẳng làm gì cậu cả?"-Nó xô Tuấn ra..nước mắt ứa ra...
"Cô nói ko làm gì à?!!!"
"..."-Nó ôm vai nhìn Tuấn...
"Cô...chẳng hiểu gì cả...?Đúng là..."-Tuấn tức tối bỏ đi...bỏ nó trong căn phòng tối đen...buồn hiu ..........mọi thứ bây giờ wả là phúc tạm...
Chap 35:
...
Nó lại thở dài...rồi ngước nhìn những thứ xung wanh..1 màu vàng ..đẹp...căn phòng toát lên cái sang trọng...nó way lại nhìn trong gương...Nó có vẻ tìu tụy nhiều...mặt nó hóp lại...mắt phải nhờ đánh kem che đi...nếp thâm wần vì mất ngủ..
Cười nhẹ..nó nghĩ..bây giờ nó mới thấy nó đã già..khuôn mặt trông chẳng giống gì 1 con nhỏ tuổi 20?Tuấn wan sát nó nãy giờ...cậu ta như vừa ý chiếc váy...nhưng cũng ko mấy hài lòng về cái diễn tả cảm xúc của nó...
Gần cận kề ngày cưới..no hầu như ko bàn về việc gì cả...nói đúng hơn..nó luôn lẵng tránh Tuấn...dù gặp Tuấn ..nó vẫn ko nói nữa lời...
"Em hôm nay là người con gái đẹp nhất đấy?"-Tuấn wàng eo nó..cười..hôn nhẹ lên má nó!"
"Ước gì điều đó như anh nói...."-Nó cười mỉa..rồi kéo váy cưới bước xuống giang thay đồ...
Nó lạnh lùng vs Tuấn wá...1 tình yêu..ko nói đúng hơn nó là 1 món hàng..giúp Tuấn trả lại bao năm phẩn uất...bao năm sống chỉ biết hận thù là hàng đầu...
Nó đang học..học theo Tuấn..cách tàn nhẫn..máu lạnh...nó gần đạt rồi...nó vẫn cái cách nói móc..vẫn ánh mắt ko wan tâm..nhưng ko sao..Tuấn chẳng thèm cái hồn của nó..chỉ cần hắn...đau là đủ... cho cai trò chơi này...
Người Tuấn yêu ko phải nó...có lẽ Tuấn sẽ chôn chặc mối tình đơn phương này mãi...trong cuộc tình chỉ có mình làm khổ mình...nhưng Tuấn chấp nhận..để hằng ngày ko wên đc người con gái đó..
Níu kéo cái gì đó..ko thuọc về mình thì cũng chẳng có gì sai...cười nhếch mép..Tuấn bước đi...Ra khỏi cửa Tuấn ù xe chạy..bỏ nó lại...dù gì Tuấn có chở nó...nó chưa chắc đã chịu...
Wá nổi kì lạ..những bà 8 .. luôn rãnh miệng để đặt câu hỏi châm chọc...Nó nghe thấy hết..và cũng ko để mắt tới...nó ko cần minh chứng..vì điều họ nói có sai gì...
Thủng thỉnh nó bước ra..gương mặt vui vẻ khi ko có Tuấn..khiến bà già chiện nay lại thêm trổ tài...Ko có Tuấn nó cảm thấy thoải mái nhiều..bước nhẹ trên nền đất..nó sãi bước chân nhìn về mọi thú..
Trên chiếng mủ vành ...nó khoan tay cười tươi...cười như wên mọi âu buồn...nó muốn trân trọng khoảng đời này..hắn bây giờ sẽ là 1 món wá của đới nó..1 kỉ niệm của lòng nó..và trái tim nó đã bị khóa lại..chìa khóa ko ai khác chính là hắn đang nắm giữ..
Nó ko mong gì 1 ngày trái tim nó hé mở..1 ngày đc hắn ngay tại lễ đường đưa bàn tay tha thứ...bây giờ nó mong rằng nó muốn đc sống thật vui vẻ..mọi chuyện đến rồi đi nó vẫn sẽ đón nhận..như đã đón nhận tình bạn giữa nó và Tuấn...
Cứ thế bóng dáng nhỏ bé nó khuất dần giữa đêm đông mịt mù...nó đi mua sắm..nó muốn phá tiền 1 bữa..nó đi ăn những thứ nó thích...nó đôi lúc lại trầm lại ở nơi mang đầy mùi hơi của kỉ niệm...
Ko biết vì sao nó lại đến đây...con tàu siêu tốc..nó muốn đi..để la thật to..nó như 1 wả boom bị dồn nén rất lâu...bước lên chiếc tàu...nó ngồi kế 1 chú bé...nhìn cậu nhóc còn bé lắm chỉ tằm 14 tuổi thôi...nhìn ánh mắt nó khoái chí khi đc leo lên đây thật đáng yêu..
Chiếc tàu siêu tốc bắt đầu lăng bánh...nó cảm thấy sợ..ko biết sao nữa...nhưng nó nhìn xuống đường rây..nó có cái gì đó đang rung rinh...
Chiếc tàu chạy nhanh xuống...những đường ray đang rạng nức ra..nó hết sức ngac nhiên...cậu bé ngồi kế bên nó đang khóc dữ dội..nó phải nhảy xuống...nếu ko sẽ chết..
Tất cả mọi người ai cũng nhảy xuống cả..may mắn thì sống..đa phần đều...nó cảm thấy sợ cho wuyết định này...nhưng cậu bé này thì sao..nó ôm chặc cậu bé...nó cố gương mắt và nó phát hiện..khi này tàu sẽ băng wa bờ sông...nếu nhảy xuống đó thì..may mắn...
Con tàu vẫn cứ lước nhanh vs những tia lữa điện cháy rạch theo đường ray..chỉ con nó và cậu bé..cậu bé ôm chặc nó...tới rồi...nó hơi phân vân..nhưng nếu ko nhảy là sẽ chết...sẽ chết...luồng tay cậu nhóc...nó bế cậu bé lên..
Nó chuẩn bị nhảy..nhưng chân nó..bị vướn vào ban ghế trước..nó phải thảy cậu bé xuống trước..nếu ko...sẽ vô vọng mất..mọi chuyện ko khiến nó hoảng loạng mấy...nhìn xuống sông..nó mừng vì cậu bé đã an toàn..nhưng còn nó thì sao...
Cố gắng đẩy chân ra khỏi..nó đã thành công..nhưng bây giờ ko còn gì để chứng minh rằng khi nó nhảy xuống sẽ ko chết...nhìn xuống chỉ toàn mặt đất..
..
Nó nghĩ..nó chết chắc thật rồi...bây giờ nó nhớ hắn da diết..nó ước hắn xuấ hiện lần cuối trước khi nó chết...nó muốn nhìn hắn lần cuối..muốn hắn tha thứ hơn bao giờ hết..
Nó co rúm người lại khóc thét lên...nó gọi tên hắn...nó bất ngờ và way ngoắc người lại...chiếc tàu đang dừng lại..nó nhìn xuống mặt đất.....nó đã đáp an toàn...nó nhìn về phía trước..là hắn...mặt hắn sao thế..hắn lo cho nó sao?
Nhảy xuống..nó chạy nhanh tới hắn..nước mắt chan hòa niềm vui sướng..hắn có biết nó nhớ hắn lắm ko..nó như hạnh phúc trong vòng tay của hắn......
..
"Cô ơi?tỉnh lại đi"
Tất cả...chỉ tưởng tượng thôi ư...tất cả chỉ là ảo vọng thôi sao...nó từ từ thiếp đi..mắt nó nhắm tít lại...
Chap 36:
..
Tuấn cậu ta vẫn đang ngồi trong văn phòng..bàn việc vs những đối tác...cậu ta ko hề hay biết sự việc cho tới khi...
"Cộc Cộc..!!"
"Có chuyện gì?"-Tuấn giằng giọng hỏi.
"Vâng thưa giám đốc..có cuộc gọi từ bệnh viện đến ạ.!!"
"Cái gì!!!"
..
Tuấn chạy nhanh vào phòng cấp cứu..nhìn nó Tuấn có rất nhiều thắc mác..sao nó lại ở đây?Ko phải nó đã về nhà ư?
Đập tay vào thành tường...Tuấn tức giận..lễ cưới..sẽ ra sao ...!!Tuấn nghĩ đây là trò mà nó sắp đặt hòng né cuộc hôn nhân này...
Nếu nó chịu nghe lời 1 chút..chịu làm đám cưới..ko bỏ đi tại buổi tiệc thì chắc rằng Tuấn sẽ ko phải điên tiết thế này...Ngồi ngoài phòng chờ...ruột gan Tuấn sôi sùng sục...Tuấn muốn 1 lí do..1 lí do đủ để Tuấn giữ sự bình tỉnh..
"Xin lỗi ai là thân nhân..."
"Là tôi"
"Anh là gì của cô ấy ạ?"
"Tôi là chồng sắp cưới của cô ấy.."
"Mời anh đi theo tôi"
Nhìn cô y tá khi nói chuyện vs Tuấn..wả là rất khó chịu..có vẻ ý nghĩ ko tốt về Tuấn ập vào đầu cô..chồng chưa cưới mà lại săn sóc vợ mình như vậy ?
Tuấn thừa hiểu..nhưng cũng mặc...bước theo cô y tá..hắn chỉ lo nó sẽ ko sớm bình phục thôi...chỉ con 2 tuần nữa lể cưới sẽ cử hành mà...và mục đích của hắn sắp thành rồi...
Ngồi xuống ghế...Tuấn điềm đạm nhìn bác sĩ...Tuấn nhìn săm soi vào hồ sơ bệnh án...ông bác sĩ cầm trên tay..Tuấn mong mọi chuyện ko đến nỏi phải nằm liệt 1 chổ hay đại loại thế..
"Anh là...chồng của cô K.Uyên?"-Bây giờ ông bac sĩ mới lên tiếng..
"Vâng..vậy vợ tôi thế nào rồi ?Khi nào tôi có thể cho cô ấy xuất viện"-Tuấn nôn nao hỏi..
"Vợ anh may mắn ko bị gì là nặng...vết thương ở đầu ko gì nguy hiểm..chỉ xây xác nhẹ...nhưng mà.."-Ông bác sĩ bắt đầu ngập ngừng...
"Nhưng sao ông cứ nói..?"
"Nhưng có thể cố ấy sẽ bị mất trí nhớ tạm thời..."
"Mất...trí..nhớ...."
..
Hắn vẫn vùi đầu vào công việc nhằm wên đi hình bóng nó...cố gắng như 3 năm nó ra đi vậy..hắn tin hắn sẽ làm đc..vì hắn từng làm rồi mà...
Wuyết chí của hắn cũng dừng lại...bước ra ngoài..đập vào mắt hắn là chiếc bàn thư kí..nơi mà nó từng bị hắn hành hạ...
Hắn cố wên mà..sao cứ vẫn nhớ..hay hắn cứ nhớ nó rồi sẽ wên chăng....hắn lại nhớ..nhưng nỗi nhớ dần dần...lang ra..hắn nghĩ đến dòng nước mắt của nó..
Nó cũng đau lắm..nhất định thằng khốn kia đã làm gì nó..sao hắn ko cho nó 1 cơ hội giải thích..sao hắn lại vì cái lòng tự cao mà ko giữ nó bên mình
Lấy tay đập vào trán..hắn vụt chạy như bay xuống chiếc xe...rồi phóng đi tìm trái tim của đời mình....hắn nghĩ mọi chuyện sẽ ko mấy muộn màn cả..còn nó..là con cơ hội mà..chắc rằng nó đang mong hắn lắm....
..
Hắn vẫn bó tay..nó ko ở nhà tên khốn ấy..vậy nó ở đâu..hắn thấy wái lạ vì sao tên kia cũng ko có ở nhà...nhìn xung wanh hắn suy nghĩ ... hắn thấy lo..1 cái lo lạ... khi nãy cũng thế...ko lẻ nó gặp chuyện chẳng lành..
Hắn nhân chuông liên tục..và wát tháo sự trễ nải của bọn hầu nhà Tuấn..hắn túm cổ 1 người wản gia..hắn đe dọa hỏi..
"Tôi ko có thì gi