“Nhà ăn bận quá, không thể dẫn em đi hưởng tuần trăng mật được, cho nên chúng ta sẽ ở chỗ này 1 tuần.” Phí Kiệt hào phóng nói.
“Chỗ này rất đắt, ở ba ngày là được rồi.” Cô lắc đầu.
“Anh có tiền.”
“Có tiền thì cũng nên tiết kiệm, chúng ta sắp mở hai nhà hàng nữa, cũng nên để tiền dự phòng chứ.”
Phí Kiệt đi đến trước mặt cô, nâng cằm cô lên, cẩn thận đánh giá cô.
“Em chỉ là có sao nói vậy thôi, chứ anh muốn sao ?” Cô khoanh hai tay trước ngực, bộ dáng đề phòng.
“Anh có cảm giác sau khi cưới em, nửa đời sau của anh sẽ rất an toàn.” Phí Kiệt nhíu mày nói.
“Anh vì điều này mà cưới em sao ?” Cô nhăn mặt nói, ánh mắt tò mò nhìn Phí Kiệt.
“Em nói xem.” Đầu ngón tay Phí Kiệt khẽ vuốt cổ cô, làm cả người Ân Ân run lên.
“Đương nhiên không phải, em vừa xinh đẹp vừa tài giỏi, có thể thay anh chăm sóc Đình Đình mới có một tuổi, em là người vợ mà đàn ông trên thế giới này đều muốn kết hôn.” Cô đứng thẳng lên, cố gắng thể hiện tầm quan trọng của mình.
“Phải không ?” Anh tao nhã bước lên phía trước vài bước, cơ thể hai người giờ dính sát vào nhau.
“Vậy tại sao anh lại cưới em ?” Cô nhìn đôi mắt anh lóe sáng tựa như bảo thạch, hai má cô liền ửng đỏ, không tự chủ thụt lùi lại vài bước, cả người cô vì thế mà ghí sát vào vách tường.
Một tay Phí Kiệt vuốt hai má Ân Ân, nhẹ nhàng hôn vành tai cô, ánh mắt tràn đầy dục vọng.
“Anh cưới em đương nhiên vì anh không khống chế được thú tính đàn ông của mình. Vì muốn giải phóng dục vọng của anh, để từ nay về sau anh có thể ở trong phòng muốn làm gì em cũng được mấy chục năm, nên chỉ còn cách cưới em về.” Một tay anh ôm chặt thắt lưng cô, làm cơ thể cô gần sát vào anh thêm nữa.
“Dục vọng đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.” Cô nhéo cánh tay Phí Kiệt, chính là bị anh nhìn chằm chằm, cả người cô cứ run rẩy mãi.
“Anh không nghĩ như vậy. Anh cũng không biết sao bản thân mình lại muốn em đến như vậy, muốn đem em khóa lại ở trong phòng, yêu em thiên trường địa cửu….” Phí Kiệt lần theo môi cô xuống đến cổ Ân Ân, khẽ hít lấy mùi thơm nữ tính trên người cô.
“….Cảnh sát đáng lẽ nên bắt tên biến thái như anh…” Cô thở hổn hển, cảm giác toàn thân như mềm hóa bởi đôi môi của anh.
“Cảnh sát chắc chắn sẽ thả một người đàn ông yêu thương vợ như anh…”
”Nói xạo. Anh không có yêu em.”
“Không biết từ lúc nào, chỉ cần một ngày không thấy em, cả người anh rất khó chịu. Em đi ra ngoài mà không gọi cho anh, anh sẽ mất ngủ. Anh rất ghét thấy em đi cùng Kỉ Đại Vũ. Em mà lấy người khác, anh nhất định sẽ đóng cửa Philadelphia, tìm một nơi hẻo lánh nào đó mà sống…”
Thân mình Phí Kiệt đột nhiên động đậy, cả hai giờ đang nằm trên chiếc giường lớn.
Hứa Ân Ân nằm dưới người Phí Kiệt, nhìn hai mắt anh lóe sáng, mặt cô đỏ lên, tim đập thình thịch như muốn nhảy cả ra ngoài, cô cảm giác được dục vọng trong người anh đã lên đến đỉnh điểm.
“Như vậy với em, còn chưa yêu hay sao ?” Anh nói.
“Em một chút cũng không tin anh.” Cô kéo cổ Phí Kiệt, hôn lên môi anh. “Bởi vì em yêu anh quá lâu, lâu đến nỗi không thể đếm nỗi những người phụ nữ đã đi qua anh, lâu đến nỗi cho dù có đau lòng, cũng sẽ không thổ lộ với anh.”
“Từ nay về sau anh chỉ yêu cô gái ngốc này thôi…” Phí Kiệt cuồng liệt hôn môi côi, nhấm nháp từng hương vị trên đôi môi đó.
Lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, đầu lưỡi anh chạm vào từng góc ngách trong miệng cô, cuồng nhiệt hôn như sợ sẽ bỏ lỡ gì đó, làm cho Ân Ân thở hổn hển, cả người mềm nhũn, đến nỗi cái gì cũng quên hết.
Part 9.3
“Em yêu anh ở điểm nào ?” Phí Kiệt cắn cái cổ trắng ngần của Ân Ân, đầu ngón tay khẽ vuốt ngực cô.
Cô mẫn cảm không chịu nổi đụng chạm, cong người lên, bỗng dưng cô cảm thấy cả người lành lạnh, thế này mới phát hiện bản thân đang nằm gọn trong người Phí Kiệt với mỗi nội y trên người mình.
“Em còn chưa tắm…. Em đi tắm cái đã.” Cô đẩy anh ra, đột nhiên thẹn thùng.
Trời ạ, cô chưa từng khỏa thân trước mặt ai cả !
“Không cần, em rất thơm.” Phí Kiệt hôn bầu ngực trắng sữa của cô, thích thú nhìn toàn thân cô trở nên hồng nộn.
“Không được, em nhất định phải tắm. Hôm nay là đên tân hôn, tất cả con gái đều hy vọng bản thân như là một miếng bánh chocolate khiến người khác nhìn vào thèm nhỏ dãi. Đều tại anh giục em, hại em ngay cả một bộ áo ngủ xinh đẹp cũng không mua được.”
“Anh mua cho em rồi, ở trong phòng tắm.”
“Anh mua?” Cô trừng lớn mắt, không thể tin người đàn ông ghét làm mấy chuyện lặt vặt lại mua áo ngủ cho cô.
Anh tựa vào đầu giường, áo sơmi đã cởi nút hết phân nữa cùng đôi mắt ám muội nhìn cô, làm cho anh giống như quân vương tà ác.
“Anh mua một bộ áo ngủ để thỏa mãn thú tính đàn ông của anh.” Anh tựa tiếu phi tiếu nói.
Hứa Ân Ân trừng lớn mắt hơn, cảm thấy hoảng sợ. Cô cùng làm việc với đám nhân viên nam bao lâu nay, cũng hoàn toàn hiểu rõ đầy đủ định nghĩa của chữ “sexy” là thế nào.
“Em không thích áo ngủ lộ liễu như vậy.” Cô lớn giọng nói, lấy cái gối che trước ngực mình, rất nhanh xoay người xuống giường.
“Em cũng có thể chỉ choàng khăn đi ra.” Phí Kiệt cười gian xảo, tràn đầy chờ mong. “Hoặc là… không mặc cũng được.”
Mặt Hứa Ân Ân đỏ lên, le lưỡi làm mặt quỷ trêu Phí Kiệt, ôm gối chạy trối chết vào phòng tắm —
Trong phòng tắm mười mét vuông, tất cả mọi thứ đều được chuẩn bị cả.
Bồn tắm lớn đổ đầy nước ấm, hoa hồng rải đầy trên đất, mùi thơm tinh dầu hoa hồng phảng phất trong không khí cùng ánh đèn vàng mờ ảo…
Cạnh tấm kiếng lớn, trên giá áo bằng gỗ có treo một áo ngủ hai dây màu trắng bằng lụa mỏng, cùng áo khoác dài bên ngoài. Một chiếc áo ngủ có ren, được thêu rất tinh tế, hoàn toàn giống như mơ ước của mỗi cô gái, đêm tân hôn lãng mạn cùng một bộ áo ngủ quyến rũ.
Hứa Ân Ân vuốt chiếc áo ngủ kia, đưa tay lên hôn chiếc nhẫn cưới.
“Cám ơn mày.”
“Cái mà em nên hôn không phải là nhẫn cưới đâu.”
Cô kinh ngạc ngẩng đầu, anh đang đứng ở cửa, dựa vào cánh cửa gỗ, khuôn mặt điển trai như được tạc ra, như ma quỷ dụ hoặc cô rơi vào bẫy.
“Anh anh anh… sao lại vào đây?”
“Tắm.” Anh nhếch miệng cười, đi vào phòng tắm, bắt đầu cởi quần áo của mình ra.
Cô nhìn người anh không một mảnh vải che thân, rất nhanh lấy tay che mắt, nhưng lại không nhịn được, cô he hé mắt nhìn chiếc lưng rắn chắc nhẵn bóng của anh.
“Hứa Ân Ân, lại đây.” Phí Kiệt xoay người, ngoắc ngoắc cô. Cô xấu hổ vội vàng nhìn lên trần nhà.
“Em tới số rồi, đàn ông kiêng kị nhất là bị con gái xem thường, vì thế em phải trả giá rất đắt.” Phí Kiệt chậm rãi bước đến bên cô, tao nhã giống như một vương tử.
Ngược lại, Hứa Ân Ân cố gắng lấy tay che người mình, liều mạng chống đỡ.
“Chuẩn bị trả giá chưa? Mắc cỡ cái quái gì.” Phí Kiệt kéo tay cô ra, đôi mắt đen sâu nhìn xuyên suốt người cô, đột nhiên anh cúi xuống mãnh liệt hôn cô.
Ba giây sau, Hứa Ân Ân ngay cả tên mình cũng đều quên, càng không nói đến chuyện thẹn thùng nhỏ nhặt này….
*** Như anh Dê Béo nói, “lời ít hiểu nhiều”… vợ chồng người ta tân hôn làm gì kệ người ta… đừng làm fiền đừng làm fiền….đi ngủ thui các nàng…
Part 9.4
Hứa Ân Ân nửa đêm tỉnh dậy, mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Phí Kiệt.
Anh nằm sát cô, một tay để trên hông cô, chiếc mền màu trắng che khuất thân dưới cùng đường cong đầy nam tính của anh, chỉ lộ ra cánh tay mạnh mẽ cùng khuôn ngực rắn chắc.
Cô hít sau một hơi, vẫn là cảm thấy mọi thứ như một giấc mộng.
Có bao nhiêu nhiêu người con gái có thể gả cho bạch mã hoàng tử trong mộng của mình chứ? Cô nghĩ con số cũng không nhiều lắm.
Nghĩ đến tối hôm qua anh bao nhiêu ác liệt dùng đủ loại phương thức ép hỏi cô yêu anh ở điểm nào, cô đỏ mặt, kéo mềm trùm hết cả đầu.
“Anh còn nghĩ em tối hôm qua đã dùng xong bộ mặt thẹn thùng đỏ bừng này rồi chứ.”
Giọng nói trêu tức truyền vào tai Hứa Ân Ân, giây tiếp theo, chiếc mền bị kéo xuống, cô nhìn Phí Kiệt đang cười đến híp mắt.
Cô hít một hơi, cả người bỗng nhiên thụt lùi lại, gáy đập vào đầu giường rất mạnh.
“Cô gái ngốc!” Phí Kiệt biến sắc, lấy tay xoa xoa đầu cô, lần tìm đến chỗ vừa bị đụng, “Rất đau sao? Có cần bôi thuốc không? Khi không lại bị đụng đầu, sợ anh lắm sao?”
“Em không sao.” Cô kéo tay anh xuống, nhìn anh cười, thân mình vẫn là không tự chủ được mà lùi về phía sau.
“Anh đáng sợ lắm sao? Làm gì mà thấy anh là đã trốn? Có phải anh làm em đau không, nên em sợ? Thực nghiêm trọng sao? Anh quên em chưa có kinh nghiệm gì.”
Phí Kiệt nằm đè trên người cô, trực tiếp quăng mền trên người cô sang một bên, tách đùi cô ra.
“Nằm yên, để anh xem có cần bôi thuốc hay không….”
“Không cần!” Hứa Ân Ân thét chói tai ra tiếng, dùng chân đá bờ vai của anh, “Anh dám xem, từ này về sau em không cho anh thân mật cùng em.”
Phí Kiệt cầm mắt cá chân của cô, thân người rắn chắc tao nhã đặt giữa hai chân cô.
“Em khẩn trương cái gì? Không phải tối hôm qua anh đã chứng thật anh không chỉ dám xem sao?” Anh nhẹ cắn vành tai cô.
Hứa Ân Ân nhắm chặt hai mắt, đảo tai, làm bộ mình không nghe được Phí Kiệt nói gì cả, cô cảm nhận được thân người nam tính nóng rực của anh đã chạm vào người mình, còn có nhiệt độ trong máu của cô cũng tăng lên rất nhanh.
“Nghe không được cũng tốt, anh cũng không cần nói nhảm cả buổi.” Phí Kiệt hôn môi Ân Ân, đầu ngón tay vờn trên cơ thể cô.
Cô rất nhanh quên mất bản thân mình, chỉ nhớ rõ mình thần hồn điên đảo ở dưới người Phí Kiệt.
Nhiều năm yêu say đắm bị vạch trần, cô quả thật vẫn e lệ không dám nhìn thẳng mặt anh, nhưng anh lại muốn bù lại mấy năm nay không thể thận mật, cuồng liệt dùng nhiều phương cách dụ hoặc cô.
Anh lão làng kinh nghiệm, anh biết cách dễ dàng đưa hai người thăng hoa cảm xúc, cũng biết nên như thế nào kéo dài nhiệt tình đến khi cô không thể chịu nổi mà khóc ra tiếng.
Vì thế, sau vài lần hoan ái cao trào, Hứa Ân Ân ngã xuống giường mà ngủ, mệt mỏi nằm gọn trong lòng Phí Kiệt.
“Em mệt quá, để cho em ngủ được không…” Cô ôm mềm, không có sức lực, nhưng cũng không kháng cự được thú tính ác ma đang trỗi dậy.
“A…” Khi anh lần nữa phóng túng thật sâu trong cơ thể cô, cô cong người lên, cảm giác một luồng điện ngàn vôn lướt qua người mình.
“Một lần nữa thôi.” Anh hôi môi cô, thân hình rắn chắc dán sát vào cơ thể nóng ấm của cô, làm anh không nỡ buông xuống.
Anh chưa bao giờ quyến luyến một cô gái nào như vậy, vừa mới hoan ái xong, nhưng anh vẫn chưa thỏa mãn hoàn toàn. Chỉ cần liếc mắt nhìn cô, dục vọng như nắng hạn gặp mưa rào mà bùng phát ra hết.
Hứa Ân Ân phe phẩy đầu, hoàn toàn không thể ngăn cản anh phóng túng dưới thân người cô, làm cho người ta phát ra những âm thanh thẹn thùng, cho đến khi tiếng điện thoại vang lên làm anh có chút xao lãng gục trên người cô.
Reng reng reng….
Di động Phí Kiệt vang lên, Hứa Ân Ân nhìn đồng hồ trên tường — 4h sáng.
“Mặc kệ nó.” Phí Kiệt hôn phía sau lưng cô, hai bàn tay ôm chặt chiếc eo thon gọn cùng đường cong quyến rũ của cô, lưu luyến hôn chiếc cổ trắng ngần của cô.
Reng reng reng….
Điện thoại vang lên lúc này là của cô.
“Nhất định có việc.” Hứa Ân Ân quay đầu, tứ chi vô lực, đành phải dùng ánh mắt cầu xin nhìn anh.
Anh ôm người cô lên, đưa điện thoại đến bên tai cô.
“Alo, tôi là Ân Ân.” Vừa nghe đến lời nói đối phương, sắc mặt lập tức trắng bệch, hait ay cũng run run cầm lấy tay anh đang đặt bên hông cô.
Phí Kiệt lập tức ngồi dậy, chờ cô nói chuyện điện thoại xong.
“Được, tôi sẽ xử lý, chúng tôi lập tức đến đó.”
Hứa Ân Ân cúp điện thoại, Phí Kiệt liền cầm bả vai cô.
“Chuyện gì ?” Anh trầm giọng hỏi.
Cô nhìn anh, nước mắt đột nhiên trào ra.
“Bà lao công trực buổi tối gọi điện nói nhà hàng bị cháy.” Cô nói.
Đầu óc Phí Kiệt nháy mắt trống rỗng, ngực chợt nhiên nhói lên, làm cho anh không tự giác nắm chặt bàn tay.
“Mặc quần áo, anh đi gọi xe.” Phí Kiệt ôm cô đi xuống giường, đi về phía vòng tắm.
Trong hai phút, hai người rời khỏi phòng
Ba phút sau, hai người đón taxi đi thẳng đến Philedelphia.
Part 9.5
Từ khách sạn đến Philadelphia chỉ mất 10 phút đi xe, vì vậy lúc Phí Kiệt cùng Ân Ân đến hiện trường thì lửa vẫn chưa được dập tắt.
Hứa Ân Ân nhìn nhân viên chữa cháy chạy ra vào nhà hàng, cô cũng không nhịn được chạy vọt vào đám cháy, nhưng Phí Kiệt đã nhanh hơn ôm chặt thắt lưng Ân Ân, ngăn cản cô.
“Anh có thể mất nhà hàng, nhưng không thể mất em. Ở yên cho anh.” Phí Kiệt nói.
Cô xoay đầu nhìn anh, hốc mắt ngấn nước, lệ rơi xuống hai gò má.
Lúc trước lúc mời kiến trúc sư thiết kế nhà hàng, anh xì mũi coi thường thiết kế cổ điển bên trong, cô lấy bản thiết kế đánh đầu anh… Ngày đầu tiên khai trương, anh chỉ vỏn vẹn có 5 phút nghỉ ngơi, kéo cô đến cửa sau, trừng mắt nhìn cô, hại cô run như cầy sấy, nghĩ đến việc ngày hôm sau anh gom hành lý chạy lấy người… Mở nhà hàng được nửa năm, bọn họ lấy lại vốn, Phí Kiệt bao cả đám nhân viên đi tắm suối nước nóng, hôm đó anh uống say cứ nhìn cô mà cười…
Cô nhớ hôm qua còn ở chỗ này nói nói cười cười với mọi người, nhưng hôm nay mọi thứ đều bị cháy sạch hết…
Hứa Ân Ân khóc bù lu bù loa, cô nhận khăn giấy từ tay Phí Kiệt, nhưng như thế nào cũng không lau được nước mắt.
“Mọi người không sao cả, không có chuyện gì đâu, ngoan.” Phí Kiệt hôn trán cô, mặt không chút thay đổi nhìn ngọn lửa hừng hực đang cháy.
Cô gật đầu, dùng sức nắm chặt tay anh, bàn tay anh lạnh cóng, cô biết anh không phải hoàn toàn không quan tâm.
“Em yêu anh, bất luận có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ ở bên cạnh anh.” Cô ôm chầm người Phí Kiệt, nức nở nói.
Phí Kiệt cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ nhăn đầy nước mắt của cô, lại còn cố gắng an ủi hắn. Anh cảm thấy cay cay mũi, nhưng anh không khống chế được, vì thế úp mặt vào tóc cô.
“Em tỏ tình ở thời điểm này quả thật là rất lãng mạn.” Anh thật muốn khóc, nhưng anh nói với chính mình anh còn có cô, mọi thứ không quá tệ.
Anh chính là tiếc nuối, chính là luyến tiếc, luyến tiếc nơi này, luyến tiếc cô mới gả cho anh, mà đã phải chịu khổ theo anh.
“Phí lão đại.” Bác lao công buổi tối thấy bọn họ liền vội vàng chạy tới.
“Bác, làm sao bác phát hiện được?” Phí Kiệt hỏi.
“Lúc đó tôi dọn dẹp được một nửa, thấy đói nên định đến phòng bếp kiếm đồ ăn, Tiểu Sa nói hôm nay các người kết hôn, có để dành cho ta bít tết và sâm banh, tôi còn chưa đi đến phòng bếp thì chợt nghe có tiếng gì đã ngã, tôi nghĩ là có trộm, nhưng lại nghe được mùi kì kì, đi đến nhìn thì đã thấy khói dày đặc, có người la lên “cháy”, nên tôi vội đi báo cảnh sát….” Bác lao công vội vàng giải thích.