- Phương Linh, cố lên, tớ tin là một ngày nào đấy, anh ấy sẽ yêu cậu.
Sinh nhật Quang Đình, cô vẽ một bức tranh định tặng anh. Tất cả tình yêu của cô thổi hồn vào bức tranh. Tối hôm ấy, cô lâng lâng vui sướng, đến trước cửa nhà anh, nhưng rồi đứng khựng lại. Trái tim đau vỡ tan ra từng mảnh.
Đôi môi anh gắn chặt vào môi cô gái ấy, cô gái đã tiếp cận cô.
Bức tranh rơi xuống vũng nước dưới chân cô.
Cô im lặng, khẽ nép vào cánh cửa cổng, nhẹ nhàng lau khô nước mắt, rồi nhặt bức tranh lên. Càng cố gắng lau khô thì bức tranh càng loang lỗ màu sắc.
Kể từ đó, cô tránh anh, tránh cô ấy.
Có cảm giác bị phản bội dấy lên trong lòng cô. Cảm giác này hóa ra đau như bị hàng nghìn mũi kim đâm vào.
Mỗi lần anh tìm cô, cô lại vội vã chạy trốn. Anh níu tay giữ cô lại, cô lúng túng hất ra. Anh gào lên “Cho anh một lí do”, cô im lặng quay đi, giấu vội những giọt nước mắt. Cô không cần lòng thương hại của anh.
Cô chuyển ra khỏi nhà, ở trọ cùng bạn bè, lấy lí do muốn tự lập sớm.
Hai người bặt tin nhau từ đấy.
Cô ép mình theo chế độ ăn kiêng hợp lí, và tập thể dục đều đặn, vẫn mong có một ngày gặp lại anh với ánh mắt ngỡ ngàng.
Khi đã quá đau khổ, con người có thể dùng đau khổ hóa thành niềm tin và ý chí mãnh liệt. Cô nhanh chóng lấy được một vóc dáng cân dối. Gương mặt đẹp ngày xưa bị giấu đi dưới lớp mỡ thừa giờ trở nên thanh gọn. Cô trở thành một mĩ nữ được hàng tá nam sinh theo đuổi.
Nhưng trái tim cô trống rỗng.
***
Năm Phương Linh hai mươi ba tuổi.
Chính là Phương Linh của hiện tại.
Gặp lại Quang Đình, cô cảm thấy trái tim mình vẫn bị xáo trộn như ngày xưa.
Cô đã chờ ngày này lâu lắm rồi, ngày cô xuất hiện trước anh với vẻ xinh đẹp quyến rũ.
Anh cuối cùng đã không nhận ra cô. Thế cũng tốt, cô thầm nghĩ.
- Chị, anh ấy đã từng có bạn gái chưa? – Cô nhìn Nhiên chờ đợi.
- Có. Rất nhiều. Nhưng không yêu ai quá ba tháng. – Điều này, Nhiên được biết từ Tương Cầm. Quang Đình vốn là một người đào hoa nhưng không chung thủy.
- Em biết rồi. – Phương Linh thở dài. Cô cũng từng có rất nhiều bạn trai, nhưng cô chẳng yêu ai quá một tháng. Điều này chẳng phải kì lạ lắm sao? Chỉ là vì trong thâm tâm cô, vẫn muốn có một ngày được gặp lại anh ấy.
Khuya.
Phương Linh không ngủ được. Bước ra ngoài ban công hóng gió, cô lại nhìn thấy bóng dáng ai đứng trước cổng. Người ấy cứ đứng lặng im như thế.
Tại sao anh ấy lại biết nhà cô?
Anh ấy … thật ra có ý gì?
Cô lấy điện thoại, bấm một tin nhắn vào số quen thuộc. Số điện thoại này, vốn dĩ cô đã xóa từ lâu trong điện thoại, nhưng tại sao cô vẫn nhớ vanh vách từng con số. Cô do dự, bấm rồi lại xóa, xóa rồi lại bấm. Có tiếng tin nhắn reo lên:
Tin nhắn 1: Em khác ngày xưa rất nhiều.
Anh ấy, lẽ nào, đã nhận ra cô?
Tay cô bấm tin nhắn trong vô thức. Bấm rồi lại chợt cảm thấy mình ngu ngốc. Không hiểu tại sao khi đứng trước anh, cô không còn tự tin. Điều duy nhất cô giữ lại chính là lòng kiêu hãnh.
Tin nhắn 2: Ngày xưa, anh xem em là gì?
Cô nhìn xuống dưới. Người ấy đang mở điện thoại, đứng tần ngần một lúc, rồi bấm bấm.
Tin nhắn 3: Là bạn đặc biệt.
Cô cảm thấy trái tim mình đang rung lên bần bật.
Tin nhắn 4: Vậy còn đối với cô ấy?
Tin nhắn 5: Cô ấy???
Cô do dự một lúc rồi gửi tin nhắn đi.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Tin nhắn 6: Em đã nhìn thấy anh hôn cô ấy trong đêm sinh nhật anh.
Nhìn xuống dưới, cô thấy gương mặt anh có chút gì đó nhíu lại, rồi bỗng giãn ra. Anh khẽ mỉm cười, lắc lắc đầu.
Tin nhắn 7: Là cô ấy bất ngờ hôn anh. Em tránh anh chỉ vì chuyện này?
Lẽ nào sự thật chính là như vậy?
Lẽ nào cô đã mất mấy năm để cố gắng quên anh chỉ vì một hiểu lầm đáng tiếc như thế?
Cô nên tin anh hay không?
Cô đi tới đi lui trong phòng, cảm thấy nóng ruột. Một cảm giác xáo trộn trong cô.
Cứ cho là anh ấy nói dối đi thì đã là sao chứ? Miễn là cô yêu anh.
Anh nói dối cũng được, nói thật lại càng tốt. Miễn là cô có thể ở bên anh.
Tin nhắn 8: Chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé. Đừng chạy trốn anh nữa.
Cô mỉm cười, chạy vội xuống cầu thang, cảm thấy cuộc đời thật đẹp vì biết rằng có một người đang đứng ngoài kia. Nhưng chỉ được nửa đường, cô đứng khựng lại, bấm bấm một tin nhắn cuối cùng.
Tin nhắn 9: Nếu em vẫn xấu xí như ngày xưa thì anh có theo đuổi em nữa không?
Trái tim cô khẽ rung lên. Hồi hộp, lo lắng.
Không có tin nhắn trả lời.
Tại sao? Tại sao? Tại sao?
Lẽ nào cô đã nói trúng những điều anh nghĩ. Lẽ nào điều đó làm khó anh đến thế.
Sự im lặng của anh làm cô cảm thấy khó chịu. Cô chạy vội ra cổng.
Anh đã đi mất rồi.
Cô cảm thấy hoảng hốt trong giây lát.
Anh ấy đi đâu rồi? Anh đi đâu rồi?
Cô cuống cuồng lên, chạy dọc con phố. Bắt kịp bóng dáng anh lầm lũi trên đường, cô kéo tay anh lại:
- Tại sao anh không trả lời em? – Cô nói qua làn nước mắt. Gương mặt anh có chút gì đó giận dữ, nhưng nhìn thấy nước mắt rơi từ khóe mắt cô, bất giác động lòng. Anh thở dài, rút khăn tay từ túi quần, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước mắt trên má cô.
- Là bởi vì em không tin anh. Yêu một người thì cần gì lí do. Cho dù bây giờ, em không xinh đẹp thì anh vẫn yêu em. Chỉ là, vì ngày xưa, em không cho anh cơ hội để nói. Anh đã nghĩ rằng em không hề thích anh. – Giọng anh nhỏ lại - Nếu em đã không tin thì có tiếp tục cũng vô ích.
Đúng vậy, chính là cô đã tránh mặt anh.
Chính là cô đã không cho anh cơ hội để nói.
Tất cả là lỗi của cô.
Cô mỉm cười, vòng tay qua cổ, ôm lấy anh thật chặt. Như không bao giờ rời xa.
Ngoại truyện 2:
Tôi vốn không phải là một người đẹp, nhưng bù lại, tôi cho rằng mình có một bộ óc siêu đẳng hơn người. Tôi sống một mình trong một căn hộ cao cấp, và tự cảm thấy cuộc sống của mình khá đầy đủ. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi sẽ tự pha cho mình một cốc ca-phê, bật một bản nhạc nhẹ nhàng và ngồi chiếc ghế nhìn ra ngoài ô cửa sổ.
Nhưng cuộc sống của tôi đã thay đổi hoàn toàn từ khi tôi yêu một người đàn ông có trái tim ấm áp ẩn đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng. Tôi yêu anh ấy không phải bởi vì anh ấy đẹp trai như một vị thần hay anh ấy thông minh ít ai bì kịp. Tôi yêu anh ấy bởi vì khi tôi ốm, kiệt sức vì những ca mổ thì anh ấy đã ngủ gật bên cạnh giường chăm sóc tôi suốt đêm hôm ấy. Tôi biết tôi yêu anh ấy bởi vì khi anh ấy cô độc trong những nỗi buồn, tôi cũng cảm thấy trái tim mình nhói đau.
Tên tôi là Từ Minh. Và tôi là một bác sĩ. Tôi có thể chữa bệnh cho nhiều người nhưng lại không thể tự chữa bệnh cho trái tim mình.
Vì yêu anh ấy, tôi trở nên ích kỉ. Vì yêu anh ấy, tôi trở nên điên cuồng. Từ một người hiền lành, tôi sẵn sàng giơ nhanh vuốt lên để bảo vệ tình yêu của mình, không cần biết tôi đang làm đúng hay sai.
Tôi cố chấp đeo đuổi anh ấy, cố chấp van xin một chút tình cảm thừa của anh ấy. Tôi bảo với anh ấy rằng “Anh thử yêu em một năm đi.” Anh im lặng, nhìn nước mắt tôi rơi, rồi chậm rãi gật đầu. Nước mắt rơi trên khóe mắt tôi, ấm áp một niềm hạnh phúc. Lần đầu tiên tôi yêu và được yêu. Tôi kiêu hãnh khi nghĩ rằng giữa hàng chục cô gái sẵn sàng chết vì anh, anh đã chọn tôi, một người không hề đẹp. Và tôi đã nghĩ rằng mình có lẽ là người có cuộc sống yên bình nhất trên thế gian này.
Nhưng hóa ra, tôi chỉ là bản sao của cô ấy. Cho nên tôi ghét cô gái ấy, cô gái có mái tóc rối xù y hệt tôi. Tôi hả hê khi biết được sự thật họ là anh em, nhưng rồi lại hoảng sợ đến tột cùng khi biết rằng hóa ra chỉ là vì ba anh ấy lấy mẹ cô ấy. Sợ mất anh ấy, tôi tìm cách tiếp xúc với cô ấy, bắt chước từng cử chỉ, từng lời nói của cô ấy. Nhưng khi anh nhìn tôi, ánh mắt anh của anh vẫn ở nơi nào xa lắm. Ánh mắt ấy không hề có tôi.
Tôi thầm vui mừng khi khoảng cách giữa hai người ấy ngày càng xa.
Tôi đau khổ khi nhìn thấy anh hôn cô gái trong đêm tối, ngay trước cổng nhà cô ấy. Tôi thấy trái mình bị xé nát rách toạt khi anh ấy thừa nhận trước bao nhiêu người rằng cô ấy chính là bạn gái cũ của anh. Tôi cay cú khi hình ảnh cô ấy vẫn tràn đầy trong trái tim anh, lại càng hả hê khi gây ra sự hiểu nhầm giữa hai người.
Nhưng tại sao … trái tim tôi vẫn đau đến nhường ấy?
Nhìn anh ấy đau khổ, tôi thấy mình thật đáng ghét, nhưng trái tim tôi lại không chịu từ bỏ.
Không có anh ấy, cuộc sống của tôi sẽ thế nào? Sẽ chỉ là một cuộc sống vô hồn, chằng chịt những mâu thuẫn và đau đớn tưởng như không thể nào có lối thoát.
Anh ấy nói lời chia tay tôi, tôi thấy trời đất như sụp dưới chân mình. Tôi khóc, khóc, khóc, cố gắng níu kéo anh ấy, nhưng anh chỉ im lặng. Tôi lao vào cào cấu cánh tay anh ấy. Rỉ máu. Anh ấy vẫn đứng im, mặc cho tôi xả cơn giận điên cuồng.
- Tại sao? – Tôi hỏi anh ấy.
- Mỗi người trong cuộc đời này chỉ gặp được đúng một người, và khi đã tìm đúng người ấy thì không thể từ bỏ.
- Nhưng anh là tình yêu duy nhất của em. Em cũng không muốn từ bỏ – Tôi gào lên.
- Không, anh chỉ là một sai lầm trong cuộc đời em. Người đó vẫn chờ em phía trước.
Anh chậm rãi bước về cánh cửa, để lại tôi vẫn đang điên cuồng trong giận dữ.
- Đứng lại. Anh dám bước ra khỏi căn phòng này thì em sẽ chết cho anh hối hận suốt đời.
Anh quay lại nhìn tôi, lắc đầu.
- Đó là cuộc sống của em. Em có quyền chọn lấy cái chết. Cho dù hôm nay anh đứng lại thì ngày mai anh vẫn ra đi. Anh yêu cô ấy.
- Mãi mãi ư?
- Đúng vậy. Mãi mãi. – Anh gật đầu chắc nịch.
Trái tim tôi vỡ ra từng mảnh. Tôi chỉ có thể nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa. Tôi đã thua rồi. Tôi thua tình cảm của anh dành cho cô ấy.
Hằng đêm, tôi đứng trước cửa nhà anh ấy, nhìn đèn phòng cô ấy tắt phụt, rồi lặng lẽ ra về. Nước mắt rơi ướt đẫm má. Tôi đã làm đủ mọi cách, tại sao anh ấy vẫn không trở về bên tôi?
Là vì tôi là người đến sau? Hay vì anh ấy chỉ thấy cô ấy qua hình dáng tôi?
Đau. Đau như bị hàng nghìn mũi tên đâm vào.
Cô gái ấy, thậm chí chẳng một lần cố gắng giành lấy anh, tại sao lại có được anh?
Tôi không cam tâm. Tôi không cam tâm.
Tôi gọi điện cho anh ấy.
- Em sẽ cùng chết với cô ấy nếu anh không trở về bên em.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
- Sao anh không nói gì? – Tôi hy vọng sẽ nghe được một lời chửi bới từ anh. Nếu vậy, cơn ghen của tôi sẽ lên đến tận cùng. Tôi sẽ cho anh phải đau khổ suốt đời.
- Đừng làm hại cô ấy. – Anh van xin tôi.
- Vậy thì anh phải trở về bên cạnh em. – Tôi hả hê trong sự điên rồ của mình.
- Em đang cố chấp làm khổ mình đấy.
- Em không cần biết. Em chỉ cần biết anh phải trở về bên em.
- Nếu cô ấy chết, anh sẽ đi cùng cô ấy. Vậy thì cô ấy sẽ không bao giờ thấy cô độc.
- Còn em?
- Nghe này Từ Minh, quên anh đi. Anh nói rùi, người đó vẫn đang chờ em ở quãng đường phía trước. Và người đó không bao giờ là anh.
- Anh cam tâm nhìn cô ấy chết ư?
- Anh biết em sẽ không làm như vậy vì em là một người tốt.
- Rồi anh sẽ biết.
Tôi dập máy. Nghe mình cười trong nước mắt. Phải rồi, trước khi gặp anh ấy, tôi cũng là một người tốt. Tôi thích làm từ thiện, tôi sống bình yên. Chính anh đã làm đảo lộn cuộc sống của tôi. Chính là anh. Tôi căm hận anh, nhưng cũng căm hận chính bản thân mình.
Có một vòng tay ôm tôi vào lòng.
- Từ Minh, từ bỏ đi em. – Đằng Qúy đau khổ nhìn tôi.
Anh trai tôi lúc nào cũng ở bên cạnh tôi những lúc tôi rơi vào khủng hoảng. Anh trai tôi có lẽ cũng đau khổ lắm, bởi vì anh yêu cô gái ấy lâu lắm rồi.
- Sao anh không giành lấy cô ấy.
- Vì yêu một người không cần thiết phải có người đó. Hãy lấy người đó làm động lực sống của mình. Chỉ cần nhìn người ấy vui thì mình cũng sẽ cảm thấy vui, đúng không?
Tôi khóc ngất đi trên vai anh trai. Nếu tôi cố chấp có bằng được người ấy, liệu tôi có cảm thấy hạnh phúc hay không khi mà trong lòng anh ấy không có hình ảnh tôi?
Tôi chẳng biết mình chìm vào cơn ngủ như thế nào, chỉ biết rằng khi tôi tỉnh dậy, ánh nắng đã rọi chiếu vào căn phòng. Lâu lắm rồi tôi không có một buổi sáng ngắm nắng rơi từng vệt dài bên cửa sổ. Hóa ra dù tôi chìm ngập trong đau khổ thì ngoài kia trời vẫn sáng, vẫn đẹp. Nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thấy bà cụ già lưng còng đang lê lết trên đường với xấp vé số, người đàn ông khắc khổ ngồi vắt chân trên chiếc xe ba gác trái cây. Những con người hối hả mưu sinh ngoài kia. Tôi vốn dĩ đang có một cuộc sống tốt đẹp hơn rất nhiều người, sao cứ phải cố chấp đau khổ vì một tình yêu không được đáp lại?
Tôi cứ im lặng ngắm bầu trời như thế, cho đến lúc cảm thấy linh hồn mình đã được giải thoát. Tôi vẫn yêu anh ấy, nhưng tình yêu này không còn làm tôi đau khổ nhiều nữa. Là vì tôi chấp nhận sự thật rằng anh chẳng hề yêu tôi. Tôi sẽ sống một cuộc sống khác, bình yên và nhẹ nhàng hơn. Tôi sẽ sống có ích với cuộc đời hơn. Tôi sẽ bước đi trên một con đường không hề có anh ấy. Trước khi anh ấy xuất hiện, chẳng phải tôi đã sống rất tốt đó ư? Cứ nghĩ rằng không có anh ấy, tôi sẽ chết mất, nhưng hóa ra tôi vẫn đang sống, vẫn đang hít thở một bầu không khí trong lòng.
Bước qua một nỗi đau sẽ làm con người mạnh mẽ hơn. Thế giới này vốn dĩ không hoàn hảo, một người hạnh phúc thì sẽ có một người đau khổ. Cho nên chỉ có thể cố gắng vượt qua đau khổ mà đi tiếp.
Tôi bật một bản nhạc nhẹ nhàng, xoay ghế về phía cửa sổ và lặng ngắm dòng đời ngoài kia đang hối hả, tất bật. Và tự cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều cái ở ngoài kia đang chờ đợi mình.
Rồi một ngày nào đó, tôi sẽ chỉ nghĩ về anh ấy với những kỉ niệm đẹp. Không còn đau khổ vì lúc ấy, tất cả chỉ còn là kí ức.
Hôm nay là một ngày mới. Trời vẫn đẹp, và tôi vẫn đang sống. Trái tim tôi vẫn đập nhẹ nhàng.
Tôi mỉm cười, tự nhủ rằng hôm nay mình sẽ sống hạnh phúc.
Ngoại truyện 3:
Năm 2002.
Từ nhỏ, cuộc sống của tôi lúc nào cũng theo một lịch trình nhất định. Tôi không chấp nhận bất kì một sự sai sót nào.
Người tôi yêu duy nhất là mẹ.
Người tôi không bao giờ tha thứ được là bố.
Niềm đam mê duy nhất của tôi là Toán Học.
Tất cả những sắp xếp trong cuộc đời tôi đều hoàn hảo đến từng chi tiết.
Chỉ cho đến khi cô bé ấy xuất hiện. Cô bé có mái tóc rối bời, cái miệng rộng rộng, và đặc biệt ánh mắt sáng trong như nước mùa thu.
Cô ấy bước nhẹ nhàng vào cuộc đời tôi.