“Rất muốn rất muốn ôm em
Nghe nhịp đập bên trong em – nức nở,
Nghe đến tận cùng những hơi thở
Để em không thể chối bỏ tình yêu tôi.
Giọt nước mắt vuốt nhẹ bờ môi
Em đang buồn gì, người yêu tôi hỡi?
Nắng thủy tinh sao vỡ quá vội
Để đôi tay này...chợt chơi vơi.
Rất muốn thời gian ngừng trôi
Tôi sợ mình sẽ già ngay khi tình còn trẻ
Rất muốn, rất muốn kéo lại những khoảnh khắc vui vẻ
Gài lên tóc mai em khi còn xuân.
Rất muốn, rất muốn nhìn em
Rất muốn, rất muốn ôm em
Rất muốn, rất muốn yêu em
Rất muốn, rất muốn bên em
Rất muốn, rất muốn...
Rất muốn, rất muốn...”
Tiếng đàn cứ du dương du dương, đưa con người ta như chìm vào một thế giới yên bình. Hương cà phê vẫn lẩn quất bên cánh mũi.
Rồi thấm vào tận trái tim!
.
.
.
Không gian vắng lặng chỉ còn nghe thấy hơi thở của chính bản thân, ánh đèn màu trắng rọi xuống dáng người của Thiên Hoàng. Anh đứng giữa phòng, hai tay để trong túi quần, ánh mắt lạnh lùng hướng thẳng vào người con gái đang ngồi trên giường.
Trong lòng anh hiểu rõ, khi mình bước vào căn phòng này là mình đã chấp nhận chơi một trò chơi rắc rối với hai người con gái quái gở kia. Và cũng là lần đầu tiên anh tự hỏi bản thân rằng: Từ bao giờ mình lại cam chịu như vậy nhỉ? Vì một người con gái mà để bản thân phải cực khổ như thế này hay sao?
Khi Thiên Hoàng còn đang chìm ngập trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình thì Hoàng Mai đã hỏi dồn:
- Sao thế Vĩnh Khanh? Anh không trả lời được à? Em đang hỏi là tại sao năm đó anh lại biết bức thư ấy là của Kim Ngân?
Thiên Hoàng **** thề trong lòng. Mẹ kiếp, anh biết sao được chứ? Cô ta đang nói cái gì thế? Bức thư nào? Hỏi hóc búa như vậy thì anh biết xoay sở ra sao đây?
Cuối cùng, Thiên Hoàng cười cười, ung dung bước đến ngồi vào mé giường của Hoàng Mai đáp:
- Em thực là, anh làm sao mà nhớ được chứ? Thời gian đã qua lâu như vậy, hơn nữa trái tim anh chỉ dành cho em, chuyện Kim Ngân viết thư cho anh...anh hà tất phải nhớ rõ đến bây giờ? Phải không?
Hoàng Mai chỉ cười giễu trong lòng, mối hồ nghi càng ngày càng lớn hơn. Không nhớ gì ư? Không quan tâm ư? Tại sao anh ta có thể trả lời không chớp mắt như vậy được? Nếu không nhớ thì anh hà tất phải hận Kim Ngân đến tận xương tận tủy. Sao phải bỏ sang tận đất Mỹ để không phải nhìn mặt cô ấy? Nếu không quan tâm thì anh hà tất phải đập phá đồ đạc sau khi đọc xong bức thư đó? Hà tất phải ôm cô như sợ mất cô vào trong lòng sau khi đập phá đồ đạc xong?
Anh ta đang nói dối!
- Vĩnh Khanh, anh không nhớ thật sao?
Thiên Hoàng vẫn giữ một nụ cười cố hữu trên môi. Anh đáp:
- Ừ, anh không nhớ thật mà!
Hoàng Mai nhếch môi cười nhạt. Vết thương ở cổ tay vốn đã lành, nhưng sao khi nghe xong câu nói này của người đàn ông trước mặt là lại bùng lên đau nhói. Giống như niềm hy vọng trong cô đang sụp đổ, để lộ ra một thế giới điêu tàn của sự thất vọng.
Cô cố gắng hít một hơi thật sâu để bình ổn rồi hỏi:
- Em nói lại một lần nữa. Anh có nhớ không?
Thiên Hoàng bị gặng hỏi mãi như thế liền tức giận. Anh đứng bật dậy quát lớn như một phản xạ rất tự nhiên:
- Cô làm sao thế? Tôi đã nói là tôi không nhớ rồi mà.
Hoàng Mai mở to mắt nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt. Lần này thì đúng là cô đã thấy anh xa lạ thật rồi. Ngoài khuôn mặt và hình dáng ra thì anh không hề giống với Vĩnh Khanh của cô ở bất kỳ điểm nào. Giọng nói khàn khàn đặc trưng của anh chẳng lẽ cũng chỉ là ảo giác?
- Anh...- Hoàng Mai run run nói. Đôi mắt nhìn thẳng vào Thiên Hoàng. Trái tim cô như đang rỉ máu.
Thiên Hoàng đã bình tĩnh hơn chút ít, anh hoang mang nhìn ra phía cửa. Nếu sự việc đổ bể thì coi như là chết chắc rồi...
Cuối cùng, Thiên Hoàng đành thở dài rồi chạy nhanh đến ôm chầm Hoàng Mai vào trong lòng. Ôm rất chặt, chặt tới nỗi Hoàng Mai có muốn vùng ra cũng không được. Dưới ánh đèn, chiếc áo sơ mi màu đen của anh trông thật mạnh mẽ và bí ẩn. Y như con người anh vậy.
Thế rồi, Thiên Hoàng nói bằng một giọng rất xúc động và lo lắng:
- Đừng...Đừng nhìn anh bằng đôi mắt ấy, anh sợ lắm!
Quả thực là không biết tại sao, khi Hoàng Mai nhìn Thiên Hoàng bằng đôi mắt đó, trong lòng anh như có gì đó xao động. Không phải là động lòng, mà là...có cái gì đó rất khó nói. Như là cảm giác khi bị bóng tối kéo đến bất chợt, cố gắng mở mắt để nhìn rõ mọi vật ngay tức khắc nhưng lại không thể thấy được. Đó là một cảm giác khó chịu vô cùng.
- Vậy anh nói cho em biết, tại sao anh lại quên? – Hoàng Mai cũng hơi bất ngờ. Cảm giác trong lòng như đang phân vân, đang rối ren và đang đứng giữa hai bờ vực thực – hư.
Thiên Hoàng im lặng một lúc. Rồi anh cũng tìm được lý do cho mình:
- Anh...bị mất trí nhớ!
Hay lắm, cuối cùng thì cũng có một lý do đầy thuyết phục rồi. Thiên Hoàng mừng thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt thì vẫn phải tỏ ra mình rất đau khổ. Sau đó anh nói vội, hòng bịt mọi câu hỏi của Hoàng Mai:
- Xin đừng hỏi nữa, có được không? Anh đang rất đau đầu.
Đây là cách trốn tránh nhanh nhất. Chỉ cần cô ta không hỏi anh nữa, anh nhất định sẽ biết ơn cô ta ngàn vạn lần.
Hoàng Mai kinh ngạc tới nỗi cô không biết nói gì. Mất trí nhớ? Mất trí nhớ ư? Tại sao lại mất trí nhớ? Cô hoang mang suy nghĩ. Liệu đây có phải một phần nguyên do khiến Vĩnh Khanh thay đổi? Liệu đây có phải lý do anh bắt cô chờ đợi mười năm qua? Nhưng tại sao không ai cho cô biết? Tại sao mười năm qua không ai cho cô biết là Vĩnh Khanh đã phải chống chọi khổ sở với căn bệnh mất trí nhớ này?
Anh nói cô đừng hỏi nữa, nhưng sự việc này thực khiến cô không hỏi không được. Cô muốn biết, thực sự rất muốn biết tường tận mọi thứ.
Nhận thấy Hoàng Mai lại sắp hỏi mình, Thiên Hoàng thầm kêu khổ trong lòng. Nếu còn bắt anh giải thích nữa thì giết anh đi cho rồi. Cuối cùng, không còn cách nào khác, Thiên Hoàng đành lao tới khóa mọi lời nói của Hoàng Mai bằng một nụ hôn.
Có người nói, khi được hôn sẽ quên đi rất nhiều điều.
Thiên Hoàng không biết anh và cô ta sẽ quên đi những việc gì, nhưng cái anh cần chỉ là muốn cô ta quên đi những câu hỏi đang xuất hiện trong đầu cô vào lúc này.
Khi trong phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ của hai người, môi lưỡi quyện vào nhau đầy tình tứ và lưu luyến thì cửa phòng bỗng nhiên bật mở. Và người xuất hiện ở cánh cửa đó, nhìn hai người bằng một đôi mắt rất phức tạp ấy không ai khác chính là Kim Ngân.
Một thoáng im lặng qua đi, như để ba người tự định hình cho mình được bản thân đang ở thế giới nào và đang ở trong tình cảnh nào.
Khoảng ba giây sau, Kim Ngân vội vàng tránh mắt đi. Trong lòng rối ren và hụt hẫng tới nỗi khiến lời nói cô rời rạc đến lộn xộn:
- Xin..xin lỗi! Anh và..à, hai người cứ tiếp tục đi. Tôi...tôi...
Không để mình kịp nói tiếp, Kim Ngân liền xoay người rồi chạy một mạch xuống nhà. Trong lúc ấy, cô không hề để ý rằng, đôi tay cô đã đưa lên che đi đôi mắt một cách vô thức. Cơ hồ không muốn để ai nhìn thấy mình trong bộ dạng này.
Và cô cũng không muốn thấy ai vào lúc này hết.
Đôi chân không biết đã bước qua bao nhiêu bậc cầu thang. Trong lòng không biết đã trống rỗng được bao lâu. Nhưng...
Sao cô cứ có cảm giác, thế giới lại một lần nữa sụp đổ dưới chân cô thế này?
Chương 12
- Kim Ngân, cô không ở lại ăn cơm à? – Thấy Kim Ngân xách túi chạy ra ngoài, bác sĩ Đường liền gọi với theo.
Nhưng Kim Ngân đã chẳng nghe thấy gì, cũng không nhìn thấy gì nữa rồi. Tất cả những cô làm lúc này chỉ là do cảm tính. Cô có cảm giác mình đang bị cả thế giới vứt bỏ, lạc lõng vô cùng. Tại sao cô lại như thế? Tại sao cô lại có cảm giác giống mười năm về trước như vậy?
Người ta nói trông cô lúc nào cũng u buồn, mệt mỏi. Còn cô lại thấy nếu không u buồn và mệt mỏi thì cô đã chẳng là cô nữa. Ông trời luôn muốn cô như thế mà! Thiên Hoàng không phải Vĩnh Khanh, cô biết điều đó, nhưng tim cô đau lắm khi thấy anh hôn Hoàng Mai.
Đó là sự ích kỷ, là sự không cam tâm của con tim. Cô không lý trí được như những người khác, đó cũng là lý do người đau khổ luôn là cô. Nhưng đau khổ hay sống thiên về tình cảm là sai hay sao? Đâu phải cô không muốn bản thân vui vẻ? Cô cũng là con người, cô cũng muốn mình hạnh phúc lắm chứ? Nhưng đâu phải cứ muốn là được?
Kim Ngân đưa tay lên quẹt ngang mắt, những giọt nước trong suốt cũng theo đó tan đi. Cô không muốn khóc, bởi vì khóc lúc này chẳng có nghĩa lý gì hết. Thiên Hoàng làm như thế là đúng, chẳng phải cô vẫn mong muốn mọi chuyện sẽ đi theo chiều hướng như vậy hay sao?
Đau buồn chỉ là do bộc phát. Chỉ là do hồi ức xưa kia hiện về mà thôi.
Đúng không? Đúng vậy. Và cô hy vọng những điều cô đang nghĩ là đúng.
Không để ý đèn đỏ, Kim Ngân vội băng qua đường. Giờ đây trong lòng cô đâu còn quan tâm tới chuyện gì nữa. Tất cả những gì cô muốn lúc này chính là chạy đi thật xa, xa tới nỗi không ai có thể nhìn thấy cô. Cô muốn ngồi xuống một góc để khóc, khóc đến nỗi trời có sập xuống cũng không can hệ gì đến cô. Cô muốn nhắm mắt một lúc, rồi cứ thế đi vào giấc mộng lúc nào không biết.
Dẫu biết bản thân yếu đuối, nhưng những điều cô muốn chỉ đơn giản vậy mà thôi!
Kít!
Ngay khi Kim Ngân vừa bước chân xuống đường thì có tiếng xe phanh gấp lại. Y như cái cảnh lần đầu tiên gặp Thiên Hoàng ấy. Cô cũng không hề để ý đến cột đèn giao thông mà cứ thế lao qua, rồi bản thân lại bàng hoàng đứng đó, tự hiểu là Tử thần đã tìm tới nơi rồi.
Nhưng khoảnh khắc chiếc xe không phanh kịp kia sắp lướt qua người cô, thì có một bàn tay vội kéo cô lại. Bàn tay ấy thật rộng, thật ấm. Nếu có thể, Kim Ngân mong nó đừng bao giờ buông.
- Em muốn chết à?
Thiên Hoàng tức giận nhìn Kim Ngân. Trong đôi mắt anh như có ngàn nỗi sợ hãi. Ngay đến chính bản thân cũng không phát hiện ra là anh lại sợ hãi đến mức độ này.
- Tôi...Tôi... – Kim Ngân lắp bắp. Nước mắt không hiểu sao lại tuôn rơi.
Giống như khi xưa cô bị ngã, không có ai nâng cô dậy...Cô đã tự đứng dậy và không rơi một giọt nước mắt nào. Nhưng cho tới khi về đến nhà, bà nội ôm cô vào lòng rồi xoa thuốc cho cô nói:
- Không sao đâu, sẽ hết đau nhanh thôi!
Thì cô đã bật khóc nức nở.
Tâm trạng con người thật khó nắm bắt. Ngay đến chính chủ thể là ta cũng không thể nắm bắt được nó một cách chắc chắn. Ta không biết khi nào thì buồn, khi nào thì vui. Không biết khi nào thì cười, khi nào thì khóc...Tất cả đều đến bất chợt, rồi đi lại chẳng bất chợt chút nào. Dẫu rằng khoảnh khắc đã hết, nhưng trong lòng ta đã có một ấn tượng về nó.
Mới lúc trước Kim Ngân còn tự dặn lòng là phải chạy đi thật xa. Rằng cô sẽ không khóc khi chưa tìm được nơi cất giấu nỗi niềm cho mình. Nhưng khi chiếc xe ấy sắp lao vào người cô, khi Thiên Hoàng kéo cô lại thì cô đã thấy...Chao ôi! Ranh giới giữa sống và chết sao mà mong manh. Con người lại càng mong manh hơn nữa.
Tới đó cô đã bật khóc. Khóc thành tiếng. Khóc đến xé gan xé ruột. Khóc như một đứa con nít bị kẻ khác cướp mất đồ chơi mà nó yêu thích nhất.
Kim Ngân, mày thảm lắm. Mày thảm lắm...Thực sự rất thảm!
- Được rồi, được rồi. Đã có chuyện gì xảy ra đâu nào. Đừng khóc nữa, người ta nhìn kìa. – Thiên Hoàng vừa ôm cô, vừa vỗ vào lưng cô vừa an ủi.
Thường ngày Kim Ngân mà anh biết không như thế này. Cô ấy không dễ dàng để lộ cảm xúc và tâm tư cho người khác biết đâu. Với anh thì lại càng không!
Thiên Hoàng đang tự hỏi, liệu có phải vừa rồi anh cứu cô nên cô mới như vậy hay không?
Ôi! Nếu thế thì chẳng hóa ra cô ấy quá đơn giản rồi. Kim Ngân không đơn giản. Anh có cảm giác, cô ấy có cả một kho tàng bí mật chưa ai khám phá được. Cô làm anh thấy hứng thú bởi ánh mắt đầy những ưu tư của cô, làm anh thấy hứng thú vì vẻ hững hờ của cô...Vậy nên anh hiểu, Kim Ngân không phải là một con người đơn giản, tầm thường như lúc đầu anh vẫn nghĩ.
Sao càng ngày Thiên Hoàng càng cảm thấy mình như người bị sa vào vũng lầy vậy? Sa vào rồi mới biết bản thân không thể dứt khoát thoát ra.
Kim Ngân vòng tay ra sau ôm chặt lấy Thiên Hoàng. Vừa khóc cô vừa nói:
- Để tôi ôm anh một lúc!
- Được được, cứ ôm đi. Nhưng anh sẽ tính phí đấy! – Thiên Hoàng hóm hỉnh pha trò.
Anh mong rằng cô sẽ cười. Bởi khi nghe tiếng cô khóc, anh thấy tim mình đau và tội nghiệp cho cô ấy.
Nếu anh biết được sự thật về toàn bộ câu chuyện này, chắc chắn anh sẽ giúp cô gỡ bỏ mọi khúc mắc trong lòng. Thiên Hoàng biết Kim Ngân là một người tốt, vì cô ấy tốt cho nên mới khổ. Anh không nói tốt là sai, nhưng cô ấy lại tốt tới nỗi gạt cả bản thân ra ngoài.
“Người không vì mình, trời tru đất diệt”. Thân xác ta là do cha mẹ ban cho, chuyện tình cảm chỉ là thứ yếu, nếu cứ mãi u mê vì tình thì thực là bất hiếu với cha mẹ. Đó là lời mà bố anh đã từng nói với anh. Ông sống ly thân với mẹ từ bao nhiêu năm rồi anh cũng không nhớ rõ. Chỉ biết rằng mỗi lần nói tới tình yêu và hôn nhân thì ông đều bảo:
“Sống tới tầm tuổi này bố đã không còn nhiệt huyết nữa. Thân xác là do cha mẹ ban, trái tim là do trời ban. Sống vì tình ít thôi, phải để lại một con đường cho bản thân được sống với. Con hiểu chứ?”
Anh hiểu. Vì hiểu cho nên nhiều năm qua, anh chưa một lần quỵ lụy vì tình. Quan điểm của anh về tình yêu mờ nhạt tới nỗi gần như không quan tâm.
Đúng lúc ấy, từ đằng sau Thiên Hoàng bỗng vang lên một tiếng gọi quen thuộc:
- Ôi trời, anh trai đại gia của em đây mà?
Cả Kim Ngân và Thiên Hoàng cũng quay lại nhìn người con gái đang đứng dựa cả người vào cửa xe với vẻ hứng thú. Nếu Kim Ngân không nhầm thì đó chính là chiếc xe vừa rồi suýt đâm phải cô.
Thiên Hoàng mỉm cười nhìn Linh. Sau đó anh hơi nghiêng đầu nhìn người con trai từ phía cửa xe bên kia bước xuống. Khóe môi liền nhếch lên một nụ cười đầy hàm ý, sau đó anh nói:
- Sao? Tôi phá hỏng buổi hẹn hò của cô à?
Linh bật cười:
- Câu đó lẽ ra phải là em nói mới đúng chứ?
Thiên Hoàng nắm lấy tay Kim Ngân rồi bước đến chỗ Linh. Dưới ánh đèn đường, trông hai anh em họ như mang chút gì đó của sự huy hoàng, rực rỡ. Kim Ngân nghĩ, có lẽ hôm nay Thiên Hoàng mặc chiếc áo sơ mi như lần đầu tiên gặp cô cho nên cô mới thấy vậy. Quả thực ấn tượng ban đầu là ấn tượng lâu phai nhất. Cô vẫn nhớ rõ màu đen lạnh lùng mà nam tính của chiếc áo sơ mi đó. Vẫn nhớ rõ nó như ôm trọn cả con người anh vào màu đen đầy huyền bí ấy.
Kim Ngân mỉm cười gật đầu chào Linh. Cô không biết cô gái xinh đẹp này là ai, nhưng nghe qua cách nói chuyện và phong cách ăn mặc thì có thể thấy đây là một cô gái rất phóng khoáng và vui vẻ.
Linh cũng gật đầu mỉm cười chào Kim Ngân. Cô còn tự giới thiệu về bản thân mình:
- Chào chị, em là Linh. Cô em cùng cha khác mẹ với Thiên Hoàng.
Thiên Hoàng đang định chêm vào câu gì đó thì Hữu Quân đã tiến lại, khoác vai Linh, nhìn Kim Ngân nói nói: