Tôi sợ đến mức suýt nữa nhảy dựng lên: * Sao anh biết em chửi anh là đồ đểu?
- Em quên mất anh có thể đọc được môi ngữ đơn giản sao. Đừng tưởng có thể nói bậy sau lưng anh mà anh không biết, hừ!
Nguy rồi! Ngựa mất móng, đại ý mất Kinh Châu* rồi! Chuyện quan trọng như vậy mà tôi lại quên mất, sám hối thôi!
0 Một tích xưa của thời Tam Quốc: Chư Cát Lượng phái Quan Vũ trấn giữ Kinh Châu, Quan Vũ xuất binh tấn công Tào Tháo, Tôn Quyền thừa cơ tập kích Kinh Châu, Kinh Châu bị chiếm đóng. Hiện dùng để so sánh những người bởi vì sơ sẩy, lơ là mà thất bại hoặc tạo thành tổn thất, còn ý chỉ kiêu ngạo khinh địch.
* Anh, anh, anh, anh lừa em, anh rõ ràng biết lại không nói cho em biết, còn cố ý
Không đợi tôi viết xong, anh lại bắt đầu liên tục công kích tôi, tôi cười đến mức nước mắt cũng tuôn ra, ngã vào đệm lông mềm mại, hoàn toàn không phải đối thủ của anh. Thân thể tôi lại trượt xuống, suýt nữa cùng chăn trượt ra khỏi giường, lại được một bàn tay lớn nắm được, nhẹ nhàng kéo lại. Anh lo lắng kéo tôi vào lòng.
Tôi bĩu môi.
* Anh bắt nạt em, người xấu.
- Anh đâu có, là em…
Anh hơi nghiêng đầu, thấy mắt tôi hồng hồng ngập nước, lại không viết tiếp nữa, ôm chặt lấy tôi, rồi nhìn vẻ mặt hồng hồng đầy uất ức của tôi.
- Xin lỗi, là anh không tốt.
* Đúng vậy! Chính là anh không tốt! Chính anh bắt nạt người ta!
Đạt được mục đích, tôi đắc ý cười.
Thấy vẻ mặt tôi biến đổi nhanh như vậy, anh hết cách mà cười cười, vừa nhấc bút lên, đột nhiên ngoài cửa có bóng người lay động, anh trốn vào trong chăn theo phản xạ, hoàn toàn vùi thân hình cao một mét tám vào trong. Tôi nghi hoặc nhìn anh, anh khoát khoát khoát tay, bảo tôi đừng nhúc nhích, sau đó căng thẳng nhìn chằm chằm ra cửa. Một lúc lâu, sau khi xác định không có ai, anh mới thở phào chui ra khỏi chăn.
Tôi thấy anh như chim sẻ sợ cành cong, thì ra anh thật sự sợ bị bố mẹ phát hiện như vậy! Lúc này nhìn anh thật sự giống một đứa bé lớn. Nhưng anh lại lập tức biến trở lại thành một ông anh trai nghiêm túc, giục tôi mau đi ngủ, Aiz, đàn ông đều là thế này sao?
Bôn ba cả một ngày, tôi cũng rất mệt mỏi. Tôi cười, ôm lấy cánh tay trái của anh rồi nằm xuống, hơn nữa ôm rất chặt, đừng mơ có thể chờ tôi ngủ rồi bỏ đi.
Tựa trên vai anh, tâm tình mới bình tĩnh lại, nhưng cánh tay không hề thả lỏng dù chỉ một chút, cứ như vậy ngủ mất!
Khi vừa mở mắt ra trong nắng sớm, thấy anh còn ở bên cạnh, điều này làm tôi vô cùng vui vẻ.
Anh ngủ như một con mèo nhỏ, hình dung một người đàn ông cao 181cm mà lại như một con mèo nhỏ có vẻ có chút kỳ quái, nhưng anh thật sự đáng yêu giống một con mèo nhỏ. Nửa đêm, anh muốn giãy khỏi tay tôi, nhưng tất nhiên là thất bại, bởi vì tôi ôm rất chặt.
Nhìn vẻ mặt ngủ rất điềm tĩnh của anh, tôi nghĩ chỉ có lúc này, dù anh có thể nghe hay không, dù anh có thể nói hay không, anh đều giống những bé trai lớn xác khác, ngủ rất yên bình. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt anh. Tôi yêu đứa bé trai này, yêu đến mức không cách nào có thể buông tay, tôi cũng mong muốn sau này mỗi ngày tỉnh lại đều có thể nhìn thấy vẻ mặt chọc người yêu mến này.
Mái tóc anh làm tôi không nhìn rõ gương mặt anh. Tóc anh dài hơn trước rất nhiều, có lẽ căn bản là chưa từng cắt, anh luôn luôn quên phải cắt tóc, tóc đã dài đến mức chạm vào áo. Tôi nhẹ nhàng đẩy những sợi tóc trên trán anh, nhìn lông mi dài và mảnh của anh, lông mày thô đậm của anh, cái mũi thẳng của anh, đôi môi đáng yêu của anh, cái cổ trắng nõn của anh. Tôi thật sự không nghĩ ra lý do gì có thể không thích đứa bé này.
Quen biết anh 9 tháng, rời xa nhau cũng đã 9 tháng, hiện tại, cuối cùng tôi vẫn trở lại bên cạnh anh.
Tóc mái của anh lại trượt xuống, tôi lại đẩy ra. Lần này anh cảm giác được, nhăn mặt, thay đổi tư thế khác. Tôi vốn không muốn làm phiền anh ngủ, nhưng nhìn anh như vậy, tính tình thích đùa cợt của tôi lại không nhịn được mà nổi lên. Tôi nhẹ nhàng thổi khí bên tai anh, anh cảm giác được, lại khó chịu thay đổi một tư thế, nhưng mặc kệ anh đổi thế nào, tôi vẫn đuổi theo thổi vào tai anh. Rốt cuộc, anh mở mắt, nhìn thấy nụ cười gian của tôi.
Anh liếc mắt nhìn tôi một cái, lại chẫm rãi nhắm mắt lại. Chưa được ba giây, anh mở mắt ra, ngồi bật dậy. Anh cầm lấy đồng hồ trên đầu giường, nhìn thấy kim chỉ vào sáu giờ ba mươi mới thở phào. Thì ra anh vẫn đang lo bố mẹ anh nhìn thấy sẽ mắng anh!
Anh đứng dậy, nhìn tôi một cái, rồi lại khẽ hôn tôi. Đây là lần thứ ba anh hôn tôi, đôi môi mềm nhẹ giống như đang hôn một bảo bối mà anh trân trọng nhất. Sau đó, anh sờ sờ đầu tóc rối bời, chỉ chỉ xuống dưới, ý bảo anh phải xuống lầu, chờ tôi gật đầu rồi anh mới ra khỏi phòng.
May mà bố mẹ anh còn chưa dậy, sau khi rửa mặt chải đầu, tôi xuống lầu. Anh đang làm bữa sáng, được, mỳ xào và cháo ngô đều rất thơm! Dù sao tôi cũng không phải đứa con gái am hiểu chuyện bếp núc nên cũng không khách khí mà tận hưởng thành quả lao động của anh! Hắc hắc, rất ngon, lại thêm một bát nữa đi!
Sau khi ăn xong, anh để lại bữa sáng cho bố mẹ ở trên bàn, viết một tờ giấy nhắn. Sau đó thay quần áo, cầm lấy hành lý đơn giản của tôi, đi cùng tôi tới khách sạn mà đoàn du lịch đã đặt sẵn.
~*~
Hết chương 9
Chương Thứ Mười
(Chương Cuối)
Đoàn du lịch của tôi tổng cộng có mười chín người. Hôm qua, trong điện thoại, tôi đã giải thích đơn giản với hướng dẫn viên, tất cả phí tham quan sẽ do chúng tôi tự chi trả, xin hướng dẫn viên để chúng tôi đi cùng nhau. Hướng dẫn viên cũng rất thông cảm, lập tức đồng ý. Còn thấm thía nói với tôi một loạt lời nói khích lệ, tôi thật sự muốn ngất xỉu, họ lại biến chúng tôi thành đôi tình nhân bị ép phải xa cách nhau!
Khi tôi xuất hiện cùng anh, một cô gái xấp xỉ tuổi tôi trong đoàn chạy tới nói nhỏ vào tai tôi: “Bạn trai của cậu à? Thật đẹp trai nha! Cậu quen anh ấy ở đâu?”
Đẹp trai sao? Tôi nhìn anh. Tuy diện mạo anh cũng không tệ, nhưng cũng chưa đến mức đẹp trai nha! Nhưng cũng có thể vì tiêu chuẩn trai đẹp của tiểu thư đây đặc biệt cao, đặc biệt là sau khi quen thuộc với anh, chỉ cảm thấy anh là một đứa bé thích giả vờ giả vịt, aizz~. Tiểu thư đây đã nhìn thấu anh rồi mới không bị cái mặt kia lừa gạt!
Tôi nhìn vẻ mặt lén lút, hạ thấp giọng của cô gái, đành phải nói: “Thật ra cậu không phải nhỏ giọng như vậy, anh ấy không nghe được.”
Cô ta nghi hoặc: “Không nghe được? Tai anh ấy không tốt à?”
“Chuyện này…”
Tôi do dự không biết có nên nói ra hay không, nếu nói thật, mọi người nhất định sẽ dùng ánh mắt kỳ quái như nhìn dị nhân để nhìn anh. Nhưng ở cùng nhiều ngày như vậy, cũng không thể che dấu mãi được, sớm muộn gì họ cũng sẽ biết.
“Anh ấy… Anh ấy không nghe được, cũng không nói được.” Tôi không thể nói được từ “câm” và “điếc”, mặc dù anh không nghe được nhưng tôi vẫn cảm thấy như vậy là đang sỉ nhục anh.
“Sao? Vậy anh ta không phải câm điếc sao? Cậu qua lại với anh ta?” Cô gái này lập tức nâng cao đê-xi-ben, làm tất cả mọi người nhìn sang, tôi không vui nhíu mày.
“Xin lỗi, chúng tôi phải lên xe.” Bỏ lại cô ta, tôi kéo anh lên xe.
Thật đáng ghét, đều tại cô ta gào lên như thế mới làm ánh mắt mọi người đều đặt vào anh! Mọi người nghĩ tôi rất kỳ quái sao? Chẳng lẽ vì anh không thể nghe cũng không thể nói mà tôi không thể qua lại với anh?
Ngay khi tôi vừa dùng bút nói chuyện với anh, mọi người đã hiếu kỳ vươn đầu sang xem chúng tôi viết cái gì. Tôi hung hăng trừng mắt lườm bọn họ, bọn họ lại rụt đầu về, nhưng một lúc sau lại duỗi ra.
- Em không cần trừng bọn họ, bọn họ muốn nhìn cứ để họ nhìn đi.
* Sao anh biết?
- Loại chuyện này anh gặp rất nhiều, bọn họ chỉ hiếu kỳ thôi, một lúc sau sẽ quen, sẽ không như vậy nữa.
* Anh gặp rất nhiều sao? Bọn họ, luôn dùng ánh mắt kỳ quái như vậy nhìn anh? Em ghét như vậy.
Tôi bĩu môi. Anh chọc lên môi tôi, nhẹ nhàng nở nụ cười.
- Đây không phải chuyện đáng ghét hay không. Cũng giống như khi em nhìn thấy một người cụt chân trên đường cũng sẽ nhìn vài ba lần, chuyện này thuần túy chỉ vì hiếu kỳ, bởi vì bình thường em rất ít gặp người như vậy. Em sẽ không nghĩ đến việc người bị nhìn kia có vui hay không.
Tôi cúi đầu, anh nói trúng suy nghĩ của tôi. Thật ra tôi và những người khác đều như nhau, nếu hôm nay tình cảnh ngược lại, chính tôi cũng sẽ muốn nhìn xem cặp đôi kỳ quái này nói chuyện gì.
* Xin lỗi.
- Không cần xin lỗi, đây chỉ là bản tính con người.
* Sau này nhất định em sẽ không như vậy nữa. Quen biết anh rồi em mới biết trước đây em dở hơi đến mức nào.
Anh vuốt tóc tôi, yêu thương hôn trán tôi. Người bên cạnh lại nhìn nữa, quên đi, mặc kệ mấy người! Anh thích tôi, tôi cũng thích anh, điều này quan trọng hơn bất cứ chuyện gì khác. Miệng lưỡi người đời cũng chỉ là những thứ dở hơi quẩn quanh bên ngoài, chỉ cần có anh ở bên, sẽ không ai có thể phá hoại thế giới hạnh phúc bên trong. Nhưng người này cũng chỉ tò mò muốn biết vì sao tôi lại có thể ở bên anh, bọn họ sao có thể hiểu cảm giác tình yêu thật sự giữa tôi và anh, cứ để bọn họ tiếp tục dở hơi đi.
Hôm nay chúng tôi tới vườn hoa trung tâm, quảng trường Thời đại, Manhattan, khu phố Tàu, tượng nữ thần tự do, và cả nơi tưởng niệm. Ngoại trừ tượng nữ thần tự do từ sau sự kiện khủng bố đã không cho du khách tham quan nữa, những nơi khác đều rất đẹp.
0
Sau khi mặc niệm vì những người tử nạn trong vụ khủng bố, anh nói cho tôi biết, khi đó, có một số người sống sót đã vì áp lực của vụ nổ mà gần như điếc. Tôi trả lời anh:
* Không giống. Không giống không phải vì bọn họ là ngoài ý muốn còn anh bẩm sinh đã vậy. Không giống bởi vì địa vị của anh ở trong lòng em rất khác. Nếu có một người nào đó không nghe được xuất hiện, em sẽ cảm thông họ, sẽ giúp đỡ họ, nhưng người em yêu là anh. Đây chính là điểm khác biệt lớn nhất.
Anh không viết gì nữa, chỉ nhẹ nhàng ấn đầu tôi xuống, tựa trên vai anh. Ngày đó, gió vô cùng thanh mát, giống như chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt sẽ hiện lên cảnh tượng thảm kịch mấy năm trước, có lẽ trong một khắc cuối cùng trước cái chết, bọn họ đều sẽ vừa khóc vừa gọi điện cho người bọn họ yêu thương nhất. Tôi bỗng nhiên nghĩ, nếu tôi cũng gặp phải một ngày như thế, liệu tôi có kịp gửi một tin nhắn cho anh trước khi kết thúc cuộc đời?
Trong lòng chợt chua xót, bởi vì tôi biết, cho dù một khắc ấy có thật sự đến, tôi cũng không cách nào có thể nghe được giọng nói của người mà tôi yêu nhất như những người khác. Khi mọi người gọi điện, tôi lại chậm rì nhắn tin, có lẽ chưa nhắn xong thì đã bị ngọn lửa cắn nuốt rồi.
Nhưng tôi không khóc. Bởi vì hiện tại tôi có anh bên cạnh, chỉ cần có bờ vai ấm áp rộng rãi của anh, tôi có thể mạnh mẽ.
Khi ăn cơm tối, tôi vốn muốn ngồi một mình với anh ở bàn khác, đỡ phải nhìn vẻ mặt của những người khác. Nhưng anh viết rằng không có chuyện gì, hiếm khi nào lại được ăn cơm cùng đồng hương ở nước ngoài, không cần phải lãng phí cơ hội này. Hướng dẫn viên cũng khuyên tôi nên cùng mọi người nói chuyện, không nên tách riêng như vậy, tôi đành đồng ý ngồi cùng bọn họ.
Trong lúc ăn, mọi người cùng đoàn cười cười nói nói, một câu anh cũng không nghe được, chỉ chăm chú giúp tôi bóc tôm hùm, giúp tôi cắt bít tết. Tay tôi bị vỏ tôm cắt vào, anh lập tức đưa tôi đi rửa vết thương. Khi tất cả mọi người kể chuyện cười rồi cười lớn, anh nhìn thấy cũng sẽ mỉm cười, không làm mọi người mất hứng, tuy anh cũng chẳng biết vì sao mọi người lại cười. Tôi nhìn anh miễn cưỡng chính mình như vậy, trong lòng rất không vui.
* Thật ra anh không cần miễn cưỡng chính mình vì em.
Tôi không nhịn được mà viết cho anh.
- Anh không miễn cưỡng chính mình mà.
* Nhưng anh căn bản không biết bọn họ đang nói cái gì, cười cái gì mà anh cũng cười theo, em nghĩ anh đang miễn cưỡng chính mình phải phụ họa với mọi người.
- Anh thật sự không miễn cưỡng, cho dù không biết vì sao bọn họ cười, nhưng thấy người khác vui anh cũng sẽ vui.
* Nhưng…
Không đợi tôi viết xong anh đã giật lấy bút.
- Không nhưng nhị gì nữa, dù sao em hiếm khi mới được đi chơi một lần, đừng lo lắng cho anh, em nên thoải mái chơi đùa mới đúng.
Sau khi cơm nước xong, còn chút thời gian, anh đưa tôi đến một hành lang triển lãm tranh ở gần đó. Bên trong treo đến mấy trăm bức vẽ, đi suốt một đường, hành lang rất rực rỡ sắc màu. Anh dẫn tôi tới trước mấy bức vẽ, nói cho tôi biết, những bức tranh này đều là anh vẽ. Tôi nhìn những bức tranh đẹp đẽ này, kinh ngạc đến mức không kéo cằm lên được. Không giống những bức tranh màu nước tôi nhìn thấy trong bệnh viện, mỗi bức tranh ở đây đều tinh tế xinh đẹp đến mức làm người ta không nỡ dời mắt.
Tôi nhìn giá phía dưới những bức tranh, rẻ nhất cũng phải hai trăm đô Mỹ, đây…. là hơn một nghìn nhân dân tệ nha!
* Đây đều là tranh của anh?
- Ừ, tiếc là đã bán đi mấy bức, không thể cho em xem.
* Anh gửi bán tranh ở đây?
Anh gật đầu: - Ông chủ hành lang triển lãm này là bạn của chú anh.
* Wow! Trước mặt em là một họa sĩ chân chính đây sao!
Tôi há hốc mồm, rất cường điệu mà nhìn anh. Anh cười cười.
- Không lợi hại như vậy! Trước mặt anh cũng là một tiểu thuyết gia chân chính nha!
* Em không phải tiểu thuyết gia, em chỉ là tay bút nghiệp dư thôi.
- Anh cũng chỉ là họa sĩ nghiệp dư thôi.
* Nhưng, một bức tranh những hai trăm đô nha!
- Không phải mấy tháng nay em cũng buôn bán lời được mấy vạn sao?
* Nhưng, tiểu thuyết thì ai cũng có thể viết, còn tranh thì không phải ai cũng có thể vẽ, anh thật sự là rất lợi hại!
- Được rồi, em không cần tâng bốc anh!
* Anh có thể dựa vào cái này mà sống rồi!
- Không, vẽ tranh chỉ là nghề tay trái thôi. Anh có công việc cố định khác.
* Công việc? Anh có đi làm?
- Ừ. Anh làm ở công ty kiến trúc.
* Anh từng học kiến trúc?
- Trước đây từng học ở đại học.
Trời ạ! Tôi cảm thấy anh ở trước mắt lóe ra những tia sáng lấp lánh, trên đầu còn có mặt trời chói lóa. Tôi bất giác lui ra sau một bước.
* Em quen một người tài hoa như vậy mà bản thân mình cũng không biết.
- Anh nói em đừng tâng bốc anh nữa, anh sắp nuốt không trôi rồi.
* Em không tâng bốc, em nói thật mà.
Anh lại cúi đầu, đỏ mặt xấu hổ. Tôi không nhịn được lại viết.
* Anh như vậy thật đáng yêu.
Mặt anh càng đỏ hơn, tay phải chống lên mặt, nhìn về phía khác, ý đồ trốn tránh xấu hổ.
* Thật đáng yêu!
* Thật đáng yêu!
* Thật đáng yêu!
Rốt cuộc anh không nhịn được nữa, hai tay nhéo má tôi, kéo ra ngoài. Tôi không cười được nữa, đến lượt anh bắt đầu cười. Cầm lấy quyển sổ trong tay tôi, chỉ vào ba câu “Thật đáng yêu!”, tôi tức đến mức giơ tay đấm anh.
Sau đó anh lại giới thiệu ông chủ hành lang triển lãm tranh cho tôi, là một Hoa kiều hiền hòa hơn ba mươi tuổi. Khi tôi đang nói về giá trị của bức tranh, ông chủ nói cho tôi biết, anh không chịu nói cho người mua tranh anh là người tàn tật, nếu không giá trị sẽ càng cao.
“Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, chính bản thân người vẽ cũng làm nên giá trị của bức tranh. Người Mỹ rất tôn sùng tinh thần kiên cường bất khuất, nếu cậu ấy đồng ý công khai, tranh của cậu ấy sẽ bán được với giá rất cao. Tôi đã đề cập qua với cậu ấy, nhưng cậu ấy nhất định không chịu.”