"Thưa thưa.....tôi.."
"NÓi...."-Hắn wát.
"Dạ da...cô chủ K.Uyên đang ở...bệnh viện..."
Hắn sửng người..ánh mắt chau lại..hắn bỏ đi nhảy lên chiếc xe..lòng hắn bây giờ như bị dò xé...sao hắn wá ngu ngốc...bây giờ hắn thấy nuối tiếc thời gian nhiều lắm..mong rằng...nó sẽ bình an....
Hắn đã làm gì thế này...1 tay thì yêu nó..tay kia luôn đẩy nó vào cái của sự đau khổ..hắn wá thất vọng...thất vọng về mình...có thể nào vì bản tính kiêu ngạo này..hắn đã đánh mất đi nó ...
...
Và thế là chỉ trong tíc tắc..hắn đã có mặt tại bệnh viện...hắn tìm kiếm nó ..hắn chạy hết thảy tầng lầu...nhưng người mà hắn ko muốn gặp thì lại phải đối diện...là Tuấn.
Hắn từ từ đi lại..nhìn vào phòng..hắn thấy nó đang hấp hối trên hàng tá..bình oxi..nước biển,..nổi lo rì rào ập về...
Hắn siết chặc cổ áo Tuấn hắn ko còn gì phải là cái công tử nữa...
"Mày đã làm gì mà khiến cô ấy phải thế hả?"
"Tao ko làm gì cả..chính mày..mày mới là thủ phạm..."-Tuấn hất bàn tay hắn ra..ánh mắt như dao bén đâm sâu vào tim hắn...
"Là tao ư?là tao sao?là tao mà mày dám..dám.."-hắn đẩy mạnh Tuấn vào tường..2 mắt trân trân nhìn Tuấn....đọc đc cái suy nghĩ của Tuấn..hắn ghê tởm ...
"Vậy ra mày biết..rồi à....cô ấy cũng béo bở đấy chứ..tuy là thằng tới sau..nhưng cũng tuyệt đấy chứ...?"-Tuấn cười mỉa..
"Mày.........là thằng chó chết.!!!"-Hắn đập vào mặt Tuấn 1 cú đấm..hắn ko ngờ Tuấn lại có thể phát ngôn câu nói thiếu suy nghĩ như vậy...
Một cú đấm mà hắn chưa bao giờ sử dụng..hắn rất ít đánh ai..nhưng khi hắn đánh..thì chỉ có nước bò lê..hắn cứ đánh đánh Tuấn..trước sự can ngăn của các bác sĩ...
Ánh mắt rực lữa..hắn cứ thế..đánh..đánh cho Tuấn thấy rằng..sự gu ngốc của bản thân..hắn muốn cho Tuấn tỉnh ra...Vẫn thích thú..vẫn vui cười..Tuấn như 1 thằng ngô nghê nhìn hắn điên lên..đó là điều Tuấn muốn chứng kiến...để như cho hắn thấy...khi Tuyết Nhi mất đi..Tuấn đã phải đau khổ như thế nào..........
Chap 37:
..
Nó vẫn chưa tỉnh...hắn đang tay vào nhau...trong sự mệt mỏi...hắn cố gương đôi mắt về phía căn phòng...hắn đang hi vọng...hi vọng của hắn rất mong manh..
Hắn ko để ý đến Tuấn..cậu ta đang nằm lê trên băng ghế..nhìn thật tội..cậu ta luôn là kẻ đến sau...cậu ta có thể nói là 1 thằng đáng thương...dù gì nếu là Tuấn có thể hắn đã ko thể gắng gượng đến giờ..
3 năm trước..hắn đã điều tra về Tuấn..và hắn ko muốn nói nó biết...Tuấn của nó ra sao...Sau bộ mặt của thiên thần..Tuấn là 1 tên bê bết ra sao?...Và hắn cũng đã vô tình nhận ra..Tuyết Nhi cũng là người cậu ta yêu..
"...Hừm...tôi sao lúc nào cũng thua thiệt cậu chứ....tôi có gì kém cậu..."-Tuấn thều thào nói...
"..."-Hắn im lặng..1 sự im lặng đáng gờm...nhưng hắn biết hắn ko nên trả lời câu hỏi này...vì hắn ko có lời đáp..nếu có thì chỉ khiến Tuấn đau khổ hơn thôi...
"Cuộc đời tôi đã bị cái gia đình các người phá hoại...tại sao ông trời ko giúp tôi chứ.."-Tuấn nói tiếp..
"..."-Hắn nhìn Tuấn...trong Tuấn bây giờ người toàn máu me..hắn mạnh tay wá chăng..
"Tôi sao nào?tồi tệ lắm đúng ko?hahaha...."-Tuấn phì cười...rồi cậu ta ko biết sao nước mắt lại rơi ra..cậu ta nghiến răng lại...sao cậu ta lại khóc trước hắn..cậu ta rất ghét hắn... vậy mà nước mắt vẫn cứ tuông trào..có lẽ đó là bao giọt nước mắt mà nó đã đc Tuấn kìm lại sau bao năm chịu đựng...
"Tôi đã cố gắng...tôi đã cố gắng để có thể chiếm đoạt Tuyết Nhi...tôi đã cố bỏ đi cái hận thù...nhưng sao....cậu lại làm cô ấy chết chứ..."-Tuấn nắm lê chiếc áo của hắn...
Wá khứ ..ko thể nào hắn chối cải...chính vì hắn,...hắn nhìn Tuấn...bây giờ hắn mới nhìn ra đc..hắn đã gây ra bao khổ đau cho mọi người...hắn wá sai..sai vs mọi chuyện..
Tuấn im lặng hồi lâu..cậu ta đã lấy lại đc bình tỉnh..cậu ta nhìn vào phòng bệnh...cười mỉa cậu ta nói...
"Cô ta...wá ngu ngốc ấy nhỉ..."
Hắn way mặt sang Tuấn..lộ vẻ ko hiểu..
Tuấn nhìn hắn cười rồi kể lại câu truyện.
..
Tuấn đưa nó vào phòng của cậu ta...bây giờ Tuấn mới nhìn nó..nhìn say mê..cậu ta như đc lại thấy Tuyết Nhi...vuốt ve nhẹ trên má nó..Tuấn cười...
Cậu ta suy nghĩ và đã tính toán kỉ lưỡng rồi...đang hôn má nó..cậu ta ko thể kiềm lòng đc...thì Tuấn vô tình ăn 1 cái tát trời ban cho ...
Đúng nó mắc bệnh mộng du..ko phải mình Tuấn lãnh đạn đâu...Tuấn ôm má...nhìn nó...Tuấn thấy miệng nó đang lẩm bẩm điều gì đó....
Ráng gắng tai lên nghe Tuấn mới biết nó gọi tên K.Vân...Nhìn nó hồi lâu Tuấn từ bỏ dự định ban đầu...cậu ta có thay đổi nho nhỏ trong kế hoạch...là chỉ dàn dựng cảnh sao cho giống..chứ ko hề làm gì nó cả ...Cậu ta đóng kịch wá giỏi..ngay cả nó cũng sao biết đc...
Nhưng cái gì cũng có giá của nó...khi chụp hình vs nó Tuấn đã bị chịu nhiều cái đau của thể xác...nào là bị đá..bị làm cái gối ôm bất đắc dĩ...
Wá trình thực hiện 1 Album...phải mất hết 2 tiếng...nói album cho hoành trán..thật ra chỉ chụp đc 3 tấm...vì nó cứ chuyển động mãi khiến Tuấn muốn điên lên...nhưng vì sự nghiệp cậu ta đành hi sinh...
..
Hắn nghe xong..vừa ngạc nhiên vừa thương nó hơn..may mắn wá..may mắn Tuấn chưa làm gì nó cả...nếu nó tỉnh lại hắn sẽ kể nó nghe...
Hắn bây giờ có thể nói hiểu Tuấn hơn như 2 người đàn ông vs nhau..như 2 người bạn....cậu ta nếu ko vì thù hận sẽ ko làm như vậy..và 1 phần sai là thuộc về gia đình hắn..về hắn..
"Này....đừng nghĩ tôi nói thế là yên chuyện....trò chơi chưa kết thúc đâu!!"-Tuấn lê bước đi..miệng ngậm điếu thuốc...
"Vậy là sao?"-Hắn giằng giọng đầy thắc mắc..hắn nghĩ Tuấn đã wên ân oán chuyện cũ rồi chứ..
"Chỉ tạm đình công để bảo trì thôi...!!"-Tuấn cười châm chọc hắn rồi bóng dáng cậu ta bước chậm rãi...hắn nghĩ hắn nợ Tuấn 1 lời xin lỗi...có thể là muộn nhưng hắn vẫn muốn Tuấn biết...lời xin lỗi chân thành của hắn...
"Này...."
" Hửm..gì thế..?"
"Xin...."-Hắn nhìn Tuấn...
"Xin gì?"-Tuấn thừa biết nhưng cậu ta cứ vờ thế...
Hắn nhíu mày..miệng méo lại...nhìn cử chỉ của Tuấn vậy thì để 1 ngày khác hắn sẽ nói xin lỗi vậy...
"Xin điếu thuốc đi!"
Cười xòa Tuấn trao cho hắn hộp thuốc... và chiếc hột wẹt...đi tiếp...Tuấn lắc đầu cười...có lẻ...Tuấn đã biết hắn định nói gì rồi...đúng là hắn wá tự cao...
Hắn vẫn đang mong ngóng nó dữ lắm....hắn đang chờ..chờ để nó và hắn có thể hàng gắn sau bao chuỗi ngày xa cách..bây giờ nó ko còn phải sợ bất cứ điều gì nữa...
Mọi chuyện đã kết thúc rồi...đã sáng tỏ rồi...nhìn vào phòng bệnh lòng hắn dân trào...
..
Đã 1 tuần nhưng nó vẫn chưa tỉnh..hắn rất lo...tất cả...chỉ vì hắn....hắn chau mày lại...2 tay cứ suy nghĩ..hắn mong chờ 1 cuộc điện thoại..nhưng vô vọng..
RENG RENG
Hắn bất giác..cầm chiếc điện thoại...mắt hắn lộ vẻ vui mừng....nó đã tỉnh lại..tỉnh lại thật rồi...tình yêu của đời hắn...Chạy nhanh nhu bay hắn đã xuất hiện ngay tại phòng bệnh...
Nó đã tỉnh thật rồi...mái tóc dài xỏa ra..nó ngồi trên chiếc giường...hướng ánh mắt nhìn về cửa sổ...nó trông gầy wá nhưng ko sao?hắn sẽ tẩm bổ cho nó...cười hí hoái...hắn gọi tên nó...
"K.Uyên..em tỉnh lại rồi ?"
"..."
"...K.Uyên..em sao thế.."-Hắn nhanh tay kéo vai nó way mặt lại hướng hắn...nó nhìn hắn..ánh mắt kinh ngạc..nó thốt lên..
"Anh là ai?"
Ba chữ của nó..như hàng tấn dao búa đâm xuyên đầu hắn...tại sao nó nói thế..chẳng lẻ nó ko nhớ hắn là ai sao?Nó đã mất trí nhớ rồi sao?
Chap38:
...
Hắn ko nói đc nữa lời..hắn chỉ có thể nhìn nó vs 1 ánh mắt..sửng sờ...hoặc ngạc nhiên trước câu nói của nó..
Hắn là ai sao?Nó nói như thể là chưa từng wen biết hắn..nó có những cử chỉ rất kì lạ vs hắn..hắn để ý hết..và hắn đang muốn điên lên...khi phải chứng kiến cảnh này...
"Em đừng đùa...anh ko có thời gian giỡn đâu?"-Hắn lay nó.
"Anh đang nói gì thế..buông tôi ra..anh làm tôi đau?"-Nó vướn vai lên tay kia cố tháo gở vòng tay hắn ra khỏi người..khuôn mặt nhăn nhó..
"...Em..."-Hắn như chết đứng...
"Xin lỗi...anh là..."-Ông bác sĩ chau mắt lại nhìn hắn vs ánh mắt dò hỏi...
"Tôi là chồng chưa cưới của cô ấy...?"-Hắn trả lời 1 cách bình thản...
Nhưng lời nói của hắn khiến tất cả mọi người trong phòng đều há mồm ra...lại xuất hiện 1 vị hôn phu...những nữ y tá...rồi tới ông bác sĩ..cuối cùng là nó đều ngỡ ngàng trước câu nói đó..
Thật sự trong đầu nó bây giờ có 1 vùng đen...che lắp mọi thứ...nó ko nhớ và nhận thức ra..ai là ai?Nó rất muốn nhớ lại..những wá khứ...nhưng có lẽ nó ko cho phép bản thân nó...
Nhìn cử chỉ của họ..hắn đều biết là họ sẽ ko tin nhưng hắn ko cần..hắn chỉ cần nó biết là..nó sẽ là vợ của hắn..nhưng có lẽ nó ko tin..ánh mắt nó đã nói lên điều đó...
Hắn cảm thấy bực..hắn wát lên:-"Cô ấy tại sao lại bị như thế này hả ...ông cứu người kiểu đó đấy à!!"
Khiếp hải trước ánh nhìn của hắn...ông ta như đớ họng...ông chẳng hiểu gì cả..lúc kà 1 ông chồng sắp cưới...nay lại xuất hiện thêm 1 người nữa..vậy đâu mới là chồng thật sự...
"Nhưng...nhưng ko phải anh Tuấn mới là..."
"Cậu ta chỉ là kẻ mạo danh thôi!!"-Hắn gườm lên.
Bây giờ ông bác sĩ cảm thấy đảo lộn mọi việc..khó hiểu cho tình yêu tuổi trẻ bây giờ ông lắc đầu ...rồi mời hắn vào phòng giải thích bệnh tình của nó..
Ba mẹ nó ko hay biết tin con gái mình bị nạn cho tới khi hắn thông báo cho ông bà biết..họ rất sock trước tin này...từ khi về đây..nó luôn vào viện..bây giờ nó lại mất trí..
Ba mẹ nó cứ nghĩ rằng nó đang hạnh phúc bên hắn...nhưng ko ngờ..họ nữa trách hắn..nhưng cũng ko thể trách lâu..vì điều này..họ thừa biết hắn ko muốn...
Mỗi ngày hắn đều đến thăm nó..hắn chỉ mang đầy hi vọng..nó sẽ nhớ ra hắn là gì của nó..nhưng 1 lần đến là 1 lần thất vọng tràn trề..ba mẹ nó dù có giải thích..nhưng nó vẫn ko tin..
Hắn ko ngờ nó lại cứng đầu và ương bướng hơn cả hắn..đây là con người thật của nó sao?Có thể nào vì yêu hắn..mà nó ko thể bộc lộ con người mình..vì phải trải wa bao rào cản..nó đã tự mình tạo ra vỏ bọc...
..
Tối đêm đen đến..nó cảm thấy sợ...nó có cảm giác gần gủi thân thiết vs hắn lắm..nhưng có 1 khoảng cách nào đó..ngăn cản nó..tội lỗi..hay là vì lí do gì...nó ko nhớ ra nỗi..cái wái gì kiềm nó lại...
No cứ ngẩn người ra trong dòng suy nghĩ mà biết là ko đưa nó tới đâu..hắn là ai...hình ảnh wen thuộc..mỗi lần nhắc đến hắn..nó như nhói cả con tim vậy..
Nó bây giờ mong sao nó có thể về nhà..và may mắn sẽ mỉm cười vs nó...nó sẽ nhớ ra mọi việc...nhẹ nhàng nó vuốt mái tóc lên...mong rằng..mọi chuyện sẽ như nó nghĩ....
..Sáng rồi..và nó bắt đầu thấy ánh nắng đang chiếu rọi con người nó..đang thúc đẩy mọi giác wan con người nó..đang chăm chăm nhìn mọi thứ..nó cười toe lên như vừa thoát khỏi địa ngục..
Nó sợ phải mỗi đêm ở trong bệnh viện...giờ thì khác..nó sẽ về nhà..và người hộ tống nó ko ai khác chình là hắn...Nó ko mấy khó chịu..nó đc ngồi băng ghế sau..nhìn ánh mắt hắn wa ô cửa kính,nó như bị mê hoặc...
"Hôm nay em cảm thấy thế nào?"-Hắn cười nhìn nó..
"..."-Nó ấp úng im lặng..hắn cười nhìn thật đẹp...
"Sao con ko trả lời?"-Mẹ nó vuốt ve nó..hỏi.
"...Đúng đấy...con gái.."-Bố nó dịu dàng nhắc nó..
Họ ko hiểu gì cả..nó rất muốn..nhưng sao khó wá...cứ nhìn hắn..là nó như khúc gổ vậy...e thẹn chăng?nhưng nó cũng vô duyên thật..nó phải có một câu trả lời chứ...nghĩ thế nó trả lời vs chất giọng nhỏ..dịu...
"Vâng..."-Nhắm mắt lại..nó đáp..
Hắn nhìn nó cười nhẹ..ngang wa...1 con đường..nó như ngừng đọng...đầu óc nó như đang làm việc..trí nhớ mập mờ trong nó..ngôi trường Tây Phong..nghe sao wen thuộc wá..
Nó ôm chầm lấy đầu...nó thấy có 1 hình bóng nào đó..cố nhớ ..nhưng nó ko thể vì chiếc xe đã lướt wa ngôi trường rồi..way đầu lại..nó la toáng lên..
"DỪNG XE"
Thắng gấp hắn way đầu lại..thì thấy nó đang chạy đi đâu mất..nó đang nhớ lại chăng...Nó đã nhớ dần ra rồi...hắn vui sướng nhìn nó..hình ảnh nhỏ bé nó đang dần bước trên ngôi trường đầy kỉ niệm...
Nó nhìn ngồi trường ..1 buổi sáng vắng lặng..ngôi trường yên tĩnh...thoắt thoắt no thấy hàng lá xanh rơi..nó nhíu mày lại..nhớ...đến cái gì đó..đúng rồi..cũng như bây giờ..nó đã gặp..hắn...gặp 1 tên kiêu ngạo..
Chap 39:
Đúng rồi..dãy sông này...nó từng chạy..wa...nó đã từng bị thu hút bởi ánh nhìn đó..phải rồi..cứ ngỡ như là khó lắm... nhưng hắn đang ở đây...đang đứng trước mặt nó thôi..
Chỉ cần bước 1 bước..nó có thể đến bên hắn..vậy lí do gì ngăn cản nó chứ..thử bước bên hắn xem...những bước chân của nó cứ bước..từng bước...
Nó ko biết tại sao nó có cảm giác gì đó..thôi thúc nó...có lẻ..lúc trước nó đã yêu hắn thật...nó cứ thế bước đi ngày 1 nhanh hơn...
"K.Uyên?"
Nó khựng lại..wảnh mặt về phía sau...1 cô gái mặc 1 chiếc áo dài...hồng nhạt..nhìn nó...Khó hiểu...cô gái này biết nó chăng?Nhìn cô gái đó...rất dễ thương...trong mái tóc dài thẳng...đến eo...ánh mắt to tròn..nhưng bị che đi bởi cặp kính to...
"Cô...biết tôi ?"-Nó ấp úng...
"Cậu ko nhớ hả...L.Đang nè?"
"Linh...Đang.?"-Nó cố mò lại trong đầu nó..nhưng vô vọng..cơ thể nó cảm thấy mệt nhoài..bây giờ nó chỉ muốn nằm ngủ thôi...
Nó ko biết tại sao cơ thể nó luôn ko nghe lời chủ...nhìn đứa bạn thân..nó chẳng tài nào nhận ra...Tại sao nó lại bị mất trí chứ?Nó muốn biết...nhiều lắm...nó ngã đi..trước mặt cô bạn thân....
..
Sau 1 hồi trò chuyện...L.Đang..cảm thấy thương nó lắm..kể từ sau khi nó đi Mỹ..hầu như..L.Đang ko hề liên lạc vs nó..có lẻ may mắn nên 2 người đã gặp nhau..
Bây giờ L.Đang là 1 cô giáo dạy Hóa,ước mơ của cô đã trở thành sự thật..nhiều lúc muốn liên lạc vs nó..nhưng cũng rất khó..vì ko hiểu sao nó chuyển trường và đi du học..
Cô đưa mắt nhìn hắn...hắn và nó đã yêu nhau sâu đậm vậy sao?Mĩm cười có thể nói cô mừng cho đứa bạn thân...nhưng lại buồn cho cái tình yêu của mình..1 tình yêu đơn phương...
Hắn vẫn ngồi trong phòng nó..hắn cảm thấy phòng nó khác hẳng..và sự thay đồi này..khiến hắn khó chịu...hắn rất thích chiếc giường đơn của nó..vì như thế nó sẽ nằm lọt vào tay hắn...nó có biết điều đó ko?
Nhìn ngắm nó..hắn rất lo..lo cho sức khỏe của nó...vuốt nhẹ lên trán nó..hắn đặt 1 nụ hôn nhẹ..nụ hôn của 1 sự hi vọng..mà kể ra từ khi yêu nó..hắn đã biết hi vọng nhiều hơn...hắn đã thực hiện đc nhiều điều hơn..
Nhìn nó say giấc luôn sễ thương ngoài trừ..nó mớ ngủ thôi..nhưng nói cho cùng..hắn phải cảm ơn cái tật xấu của nó nhờ vậy nó mới ko rơi vào tay kẻ khác..
Cười nhẹ..hắn nhìn nó hồi lâu rồi bước ra ngoài...hắn bắt gặp Linh Đan..
"Ko ngờ 2 người lại...!!"-Ko nói hết câu cô bạn thân của nó cười rồi nhìn hắn...
"Ko thể nói trước bất kì điều gì cả!"-Hắn đáp..
"Đúng..tôi từng mong...mình sẽ biết mọi thứ..nhưng chỉ luôn vụt mất thôi...?"-Cười nhạt L.Đan đáp vs ánh mắt buồn rượi..hắn ko mấy để ý...nhưng lời nói của L.Đan khiến hắn ngạc nhiên..