Cô ấy có lẽ là sai sót lớn nhất và cũng ngọt ngào nhất trong đời tôi.
Tôi không biết tôi yêu cô ấy từ lúc nào. Chỉ biết rằng hình ảnh cô ấy cứ lấp đầy những khoảng trống trong trái tim tôi.
Nhiều lúc tôi tự hỏi cô ấy có điểm gì hấp dẫn.
Để rồi tự trả lời rằng mọi điểm ở cô ấy đều thu hút tôi. Tôi muốn ngắm nhìn cô ấy từ ngày này qua tháng nọ. Càng ngắm càng thấy cô ấy đẹp.
Khi cô ấy cười, tôi thấy lòng bình yên kì lạ.
Khi cô ấy khóc, tôi thấy rối bời, cuống lên như một đứa trẻ mắc lỗi.
Tôi nhớ cô ấy ngay khi tôi vừa mới đưa cô ấy về nhà.
Năm 2003.
Cô ấy quyết định đi du học.
Cô ấy chọn một ngã rẽ không có tôi.
Tôi không níu kéo cô ấy. Không phải vì tình cảm của tôi đã phai nhạt dần, mà vì tôi tôn trọng quyết định của cô ấy.
Nhưng hơn hết, tôi biết được một sự thật đau lòng: Ba tôi yêu mẹ cô ấy.
Mẹ cô ấy là người phụ nữ vô hình đã chen vào cuộc sống gia đình tôi.
Ngày cô ấy ra đi, nước mắt tôi rơi.
Lần đầu tiên tôi khóc là khi nằm bên linh cữu của mẹ.
Lần thứ hai tôi khóc là khi cô ấy bước vào phòng chờ máy bay. Ánh mắt cô ấy da diết, hoảng hốt và ngân ngấn nước tìm hình bóng tôi. Còn tôi chỉ có thể đứng ở một khoảng cách khá xa và nhìn theo tấm lưng mảnh mai ấy mất hút dần.
Tôi ngẩn ngơ nhìn máy bay lao vút lên bầu trời cao, mấp máy môi: Sống tốt, Nhiên.
Năm 2009
Tôi gặp lại cô ấy khi cô ấy đã có bạn trai. Là một anh chàng đã từng chờ đợi cô ấy bao nhiêu năm nay.
Tôi không biết tôi và cậu ấy, ai yêu Nhiên nhiều hơn.
Cô ấy hiểu nhầm tôi đã kết hôn, và tôi cũng không thấy có lí do gì để đính chính.
Tôi gặp lại cô ấy với một tư cách khác: Ba tôi lấy mẹ cô ấy.
Nên tôi xếp tình yêu vào ngăn tủ sâu nhất của trái tim.
Tôi chạy trốn đến nước Mỹ xa xôi, đi lang thang trên những con đường cô ấy có lẽ đã từng ngang qua.
Tuyết rơi rơi. Lòng tôi nặng trĩu, tự hỏi Nhiên có đang hạnh phúc.
Rồi tôi gặp một cô gái khác. Cũng mái tóc rối bời, cũng nụ cười tươi như sớm mai và thánh thiện như đóa hoa trong sương sớm.
Ở bên cô ấy, tôi có cảm giác như nhìn thấy Nhiên.
Tôi biết tôi chưa bao giờ yêu cô ấy.
Tôi lừa dối cô ấy, và cũng tự lừa dối bản thân tôi.
Năm 2011.
Tôi thấy trái tim đau nhói khi Nhiên bước ra khỏi nhà người đàn ông ấy. Người đó, Nhiên gọi là sếp tổng. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt đầy yêu thương của anh ta đối với người con gái tôi yêu.
Tôi ghen. Tôi điên cuồng vì ghen.
Tôi không kiềm chế được cảm xúc, chỉ muốn đem cô ấy ôm vào lòng, hôn lên đôi môi mềm mại ấy.
Sự nghiệp đánh mất rồi có thể gầy dựng lại, tiền mất đi có thể kiếm lại được.
Chỉ có mất đi cô ấy, một nửa cuộc đời của tôi cũng sẽ mất đi.
Và tôi quyết không bao giờ buông cô ấy ra nữa.
Mỗi người chỉ có thể tìm được một nửa cuộc đời mình. Tôi đã tìm thấy rồi, lẽ nào lại buông tay?
Tôi nhất định sẽ nắm chặt tay cô ấy đi hết cuộc đời này.
Chỉ cần ánh mắt, nụ cười của cô ấy duy nhất dành cho tôi.
Năm 2013.
-An, con gái chúng ta sẽ tên gì?
-Bí Ngô, Bí Đao, Củ kiệu, Dưa Hấu, Dưa Leo, Củ Cải. Em thích tên nào?
-Bí Ngô
-Vậy được. Đứa thứ hai sẽ là Bí Đao. Đứa thứ ba là Củ Kiệu… Chúng ta sẽ lần lượt sinh sáu đứa con. Bí Ngô sẽ đi chợ, Bí Đao nấu cơm, Củ Kiệu giặt áo quần, Dưa Hấu lau nhà, và Dưa Leo sẽ trông coi Củ Cải. Nhà mình sẽ không tốn tiền thuê osin. Em thấy thế nào?
-…
-Không chịu à?
-Em không muốn sinh nhiều vậy đâu. Đau lắm.
-Vậy à? Vậy thì sẽ sinh ba lần, mỗi lần hai đứa.
-…
-Không chịu à? Vậy thì sinh hai lần, mỗi lần ba đứa.
-…
-Em vẫn không chịu à. Để anh nghĩ coi. Vậy thì sinh một lần sáu đứa nhé?
-…
Tuy nhiên, rốt cuộc, chúng tôi chỉ có duy nhất một Bí Ngô. Bởi vì tôi không thể chịu nổi cảm giác khi nhìn thấy cô ấy đau đớn trên bàn mổ.
Ngoại truyện 4:
Năm 2003.
Lúc ấy Nhiên đã là bạn gái của An được một tháng. Nhưng nhiều lúc cô buồn kinh khủng vì An không bao giờ bộc lộ tình cảm của anh trước nhiều người, mà cô thì cũng chẳng đủ can đảm để hét lên với thiên hạ rằng “An là bạn trai của tôi đấy. Các bạn nữ xinh đẹp nên tránh xa anh ấy ra.”
Những người trẻ tuổi thường hay nông nổi và mãnh liệt trong tình cảm. Cho nên có rất nhiều nữ sinh xinh đẹp trong trường vẫn lén bỏ thư và socola dưới hộc bàn An. Tuy rằng rất tức tối, nhưng bù lại, Nhiên cảm thấy có chút vui vẻ và hãnh diện khi anh chưa bao giờ chạm tay tới những món quà ấy. Nhưng mà cô quyết định phải đi trước một bước, chặn đường các tình địch.
- Ngày mai, anh phải chờ em đi học cùng. – Cô gọi điện cho anh, giọng kiên quyết. Cô không thể bắt anh chờ về cùng, bởi vì anh thường phải học bồi dưỡng đội tuyển Quốc Gia ngay sau giờ học chính. Nghĩ lui, nghĩ tới, chỉ có thể đi học cùng anh mới chứng minh được cô là bạn gái anh.
Giọng anh ngái ngủ trả lời:
- Được rồi.
Xong rồi, mặc cho cô huyên thuyên, anh chẳng còn nghe được gì mà chìm vào mộng đẹp.
Lúc ấy đã là 12h đêm.
Sáng hôm sau.
Nhiên chờ mãi, chờ mãi, vẫn không thấy An đến. Cuối cùng, không chờ được nữa, cô đành lấy xe đạp đạp tới trường. Vừa đi vừa cảm thấy tức tối. Điều đầu tiên khi tới trường sẽ là phải tìm bằng được anh để mắng một trận cho hả tức.
Nhưng mà, hay là anh gặp tai nạn? Cô bỗng cảm thấy lo lắng không yên. Mọi bực tức dường như biến mất, thay vào đó là bồn chồn, lo lắng.
Rốt cuộc, cô tới lớp muộn nên cũng không kịp ghé qua lớp anh thì đã bị giám thị mời vào phòng viết bản kiểm điểm, sau đó lại được giám thị đích thân đưa tới lớp. Mặc dù, ngồi học mà cô cứ nhấp nhổm không yên. Nghe tiếng trống hết giờ, cô quýnh quáng xếp sách vở lại.
- Nhiên, ra căng-tin với tớ đi. – Phan Anh gãi gãi đầu, khóe miệng nở nụ cười tươi. Nhưng cô chẳng còn tâm trí đâu mà nói chuyện với anh.
- Xin lỗi, tớ có chuyện phải đi đây. – Nói rồi, cô chạy một mạch, báo hại Phan Anh đi theo đằng sau.
Khi Nhiên tới lớp Toán thì lại gặp một chuyện kì lạ. Mọi người đang đổ xô, người này đẩy người kia, chen lấn nhau giữa hành lang lớp để xem chuyện hay đang xảy ra. Bởi vì có một nữ sinh rất xinh đẹp đang trao cho An một lá thư kèm socola. Nhiên bỗng cảm thấy bực tức, khó chịu. Cô cố trấn tĩnh, lay lay người đứng bên cạnh:
- Này, chuyện gì vậy?
- Cậu không biết à? Hoa khôi trường mình đang tỏ tình với An đấy. Đẹp đôi thế không biết. Tớ nghe nói hai người này ngầm thích nhau lâu rồi đấy. – Cô gái bên cạnh, ánh mắt mơ màng, nhìn đôi trai tài gái sắc kia.
Nhiên thấy tai mình ong ong đi. Thật tức chết mà. Có phải đây là lí do mà An không muốn công khai tình cảm với cô không. Cô quày quả bước đi, trong lòng tự giận mình sao lại bị An xỏ mũi đẹp thế không biết. Chả trách mà sáng nay không thèm đón cô đi học, báo hại cô đi trễ bị giám thị gọi, lại còn tốn biết bao nhiêu nơ-ron thần kinh lo lắng cho anh. Thật là tức chết mà.
Chỉ là cô không biết, ngay khi cô vừa bước đi, An điềm nhiên nói với cô hoa khôi kia:
- Xin lỗi, tớ có bạn gái rồi.
Sau đó, anh lại bình thản trở về lớp. Cô hoa khôi ấy thẩn thờ, rời đi. Mọi người thì lại được dịp bàn tán. Có một người la lên:
- Ê, có phải bạn gái của An là Nhiên không? Chẳng phải lần trước An đứng đợi Nhiên rồi trao cuốn sách cho Nhiên à?
- Cậu bị gì đấy. Nhiên sao đẹp bằng hoa khôi trường ta được.
Mỗi người mỗi ý, lao nhao cả hành lang, khiến An đang muốn đọc sách cũng không thể nào tập trung được. Đầu óc anh lờ mờ nhớ ra hình như tối qua Nhiên bảo anh đón cô thì phải. Chết rồi. Anh thấy tim mình run rẩy. Cô ấy có giận mình không?
- Lúc nãy tớ có thấy Nhiên đấy. Hình như cô ta giận dữ lắm. Hay là không được yêu lại nên ghen nhỉ? – Có một giọng nói ngoài hành lang vang lên khiến An chú ý.
Nhiên đã thấy cảnh vừa rồi ư? An bắt đầu toát mồ hôi, bồn chồn không yên. Anh chạy vội ra khỏi lớp.
Thực ra, An không biết thế nào mới có thể gọi là một đôi yêu nhau. Lần đầu tiên thích một người làm anh cảm thấy có chút không quen. Anh cũng không biết làm những chuyện mà con trai thường làm như nói những lời yêu thương hay tặng quà, tặng hoa. Lịch học của anh cũng kín mít cả ngày ở trường, buổi tối lại còn phải đi làm thêm ở quán café bởi vì từ lâu rồi, anh không muốn nhận tiền của bố. Cho nên thời gian của An giành cho Nhiên thật sự rất ít ỏi. Chỉ có những ngày cuối tuần gặp nhau ở quán café vỉa hè, cô dựa lưng vào người anh đọc sách, hoặc cùng nhau đi dạo trên phố vắng người. Những lúc ấy, anh cảm thấy rất bình yên. Chỉ cần nhìn thấy cô tinh nghịch, đáng yêu, phụng má và huyên thuyên những câu chuyện không đầu không cuối thì đã cảm thấy mọi áp lực cuộc sống biến mất rồi.
Một lúc sau, trên loa phát thanh vang lên một giọng nói trầm ấm, thu hút sự chú ý của toàn trường:
- Alo, à … ừm… bài hát này được dành tặng cho Nhiên khối 11: Thank you for loving me. Anh xin lỗi vì đã quên mất lời hứa tối qua. Tha lỗi cho anh nhé.
Nhiên đang cúi gầm mặt xuống bàn, loáng thoáng nghe ai nhắc tới tên mình, ngẩng đầu lên nghe bài hát trong tiếng bàn tán của bạn bè. Có vài người lay lay, hỏi Nhiên về anh chàng trên loa phát thanh đấy có phải là Phan Anh không.
“Thank you for loving me
For being my eyes when I couldn’t see for
Parting my lips when I couldn’t breathe
Thank you for loving me
Thank you for loving me
I never knew I had a dream
Until that dream was you
When I look into your eyes
The sky’s a different blue”
Nụ cười hạnh phúc, tươi như hoa nở trên môi Nhiên. An cũng biết lãng mạn thế này ư? Cô mơ màng lẩm nhẩm theo lời bài hát, không biết đến có một người đang đứng trước mặt mình.
- Còn giận không? –An bối rối, gãi đầu nhìn cô như đứa trẻ mắc lỗi. – Tối qua, lúc em gọi, anh ngủ rồi nên chỉ nghe loáng thoáng rồi quên mất. – Anh chìa tay nắm lấy tay Nhiên, bỏ vào một phong kẹo Alphelibe, loại kẹo ngọt ngào thịnh hành ngày đó mà nữ sinh nào cũng mơ ước được một chàng trai tặng.
Hóa ra thiên tài lạnh lùng khi yêu cũng chẳng khác gì những anh chàng khác. Ai cũng ngạc nhiên trước hành động của An, như một cậu học trò bình thường chứ không phải là một người lạnh lùng mọi ngày.
- Hết rồi. – Cô mỉm cười ôm lấy An, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người. Người đứng, người chen, cốt chỉ để nhìn rõ cảnh có một không hai của ngày hôm nay.
Cuối cùng thì nam sinh ưu tú nhất cũng đã có bạn gái. Và cái tên Nhiên cũng được nhắc đến liên tục, tốt có xấu có, chung quy lại là cô trở thành một nhân vật nổi tiếng toàn trường chỉ qua một ngày.
Kể câu chuyện này để kể tiếp một câu chuyện khác. Đó là vào năm 2011, khi Nhiên đang loay hoay ở quầy đông lạnh và An đang đứng mua một ít gói café thì có một cô gái xinh đẹp mỉm cười đứng trước mặt anh.
- Còn nhớ em không? – Người phụ nữ đó nhìn anh, ánh mắt tha thiết. An cố lục lọi trong kí ức mình nhưng tuyệt nhiên anh không thể nhớ rõ cô là ai.
- Em là người hồi đó tặng quà cho anh trước cửa lớp anh. – Có một chút thất vọng thoáng qua trên gương mặt cô gái, cộng thêm một chút ít tự ái của phụ nữ đẹp bị phớt lờ. Chẳng lẽ anh lại không có cảm giác gì với cái đẹp.
An lại cố lục lọi tiếp kí ức những người đã tặng quà cho mình, nhưng tuyệt nhiên anh lại cũng không thể nhớ được ai.
- Ngày hôm đó, anh đã lên loa phát thanh trường, công khai tình cảm với cô gái tên Nhiên. – Người phụ nữ thở dài. Chẳng lẽ mị lực của mình ngày đó tệ đến thế. Dù gì, cô cũng là hoa khôi của trường kia mà.
- Xin lỗi, tôi vẫn không nhớ ra cô. – An nghiêm túc nhìn cô gái trước mặt.
Có một sự sụp đổ lớn trong ánh mắt cô. Cô cố trấn tĩnh lại, cố giữ cho gương mặt nở một nụ cười xinh đẹp nhất
- Không sao. Vậy em tự giới thiệu, em là Phan Linh Linh, giám đốc đối ngoại công ty X. Em học lớp Anh dưới anh một khóa. – Nói rồi, cô chìa tấm danh thiếp cho anh. Lần đầu nhìn thấy anh, trái tim cô gần như ngừng đập. Kể từ đó, cô quyết phải có được anh. Chỉ tiếc là, anh lại yêu một cô gái không có điểm nào bằng được cô. Thế mà, trải qua gần tám năm, gặp lại anh, trái tim cô vẫn bồi hồi như thưở thiếu nữ. Gặp anh ở đây, lẽ nào chính là duyên phận cho cô một lần nữa theo đuổi anh? Ngày xưa, có lẽ cô còn non nớt trong tình yêu, nhưng bây giờ, cô tự tin rằng với nhan sắc và địa vị của mình thì anh chắc chắn sẽ động lòng. Chưa có người đàn ông nào có thể qua được cửa ải nhan sắc của cô, dù đã có vợ hay là còn độc thân.
Đúng lúc cô thầm đắc ý thì Nhiên chạy vội tới, bỏ một lô thịt nguội, chả đông lạnh vào giỏ xách của An. Đến lúc bỏ xong hết, nhẩm tính giá tiền rồi, Nhiên mới chú ý đến cô gái xinh đẹp trước mặt.
- An, đây là …? – Nhiên nhướng mày, cười chào cô gái trước mặt trong khi ánh mắt cô gái có chút sững sờ. Phan Linh Linh thấy mồ hôi túa ra. Cô gái tên Nhiên này, suốt đời cô cũng không thể nào quên được. Lần ấy, chính cô gái này hại cô bị bao nhiêu người chỉ trỏ, đàm tiếu, trong khi Nhiên lại chẳng hề xinh đẹp như trong tưởng tượng của cô.
- Hình như là học cùng trường mình hồi trước. Cô nói cô tên gì nhỉ? – An lắc lắc đầu hỏi Linh Linh, khiến cô dở khóc dở cười. Cô đã cố tình nhấn mạnh tên mình, lẽ nào anh vẫn không thể nhớ nổi cái tên cô.
- Ah, mình nhớ ra rồi. Bạn là Phan Linh Linh, hoa khôi trường hồi trước. – Nhiên reo lên, trong khi An vẫn im lặng, không nói gì, chỉ xếp xếp đống thức ăn trong xe cho gọn lại – Tình cờ vậy. Bạn cũng ở gần đây à?
- Mình sống ở tòa nhà X. – Phan Linh Linh cảm thấy tự trọng của mình được vớt vát một chút. Ít ra tình địch cũng nhớ được tên của mình.
- Trùng hợp vậy. Vợ chồng mình cũng sống ở tòa nhà X, tầng 23. Khi nào rảnh, tới chơi nhé.
Vợ chồng ư? Nghĩa là họ đã kết hôn rồi ư? Linh Linh thất vọng, cảm thấy trời đất như sụp xuống. Anh ấy, rốt cuộc vẫn không giành cho mình. Cô nói qua loa vài lời rồi chuồn thẳng. Có một chút cảm thấy thất bại, nhưng bù lại, lại cảm thấy có chút ánh sáng le lói cho cuộc đời xám xịt này. Ít ra cô đã nhìn thấy được một người đàn ông chung thủy, không như những kẻ hằng ngày vẫn vây quanh cô. Nhất định, cô sẽ tìm được một người đàn ông như An.
Khi Phan Linh Linh đi rồi, Nhiên nheo mắt nhìn An:
- Anh không thấy cô gái đó đẹp à?
- Có. Đẹp. Nhưng mà sao? – Vẻ mặt An hờ hững khi nhắc tới Linh Linh.
- Thì anh không thấy rung động à? – Nhiên háo hức, tò mò nhìn sâu vào mắt An nhưng lại chẳng thấy gì cả.
- Phụ nữ đẹp thì nhiều nhưng phụ nữ duyên thì ít. – An bình thản trả lời cô, tay xếp đống hàng hóa lên quầy tính tiền. Cô thu ngân cố tình làm chậm chậm để ngắm nhìn An, khiến Nhiên muốn bật cười.
- Vậy em có duyên không? – Nhiên hôn lên má anh, một phần thể hiện chủ quyền trước mặt cô gái thu ngân.