“Không sao đâu, mình có đem dù.” Tôi cười để Vịnh Nhi yên tâm, “Cậu mau đi đi, Thượng Dân nhất định là đang đợi cậu đấy!” thật hy vọng Vịnh Nhi có thể về nhà trước khi trận mưa bão giáng xuống.
“Lỡ như mưa lớn quá không về được, cậu có thể gọi di động của Vân Trác…” Ý, hay trực tiếp gọi cho mình đi, mình sẽ nhờ Thượng Dân đến đón cậu.” Hình như Vịnh Nhi nhớ ra mình không tin tưởng Vân Trác lắm, nên mới nói thêm một câu. Những ngày này, sự chăm sóc của Vân Trác đối với tôi, cậu ấy đều thấy cả.
Tôi gật đầu.
“Đúng rồi, lúc sấm sét đừng gọi bằng điện thoại di động.” Cậu ấy vừa đi ra, đã quay đầu lại dặn tôi.
“Biết rồi!” cuối cùng tôi đã lĩnh giáo được sự dài hơi của Vịnh Nhi.
Gió mạnh thổi qua, tôi bất chợt rung người. Vịnh Nhi đã đi ra ngoài cửa, đóng cửa lại. Đột nhiên, một luồng gió thổi qua, lại làm cửa mở ra, cửa lớp bị gió thổi đập vào tường.
“Kim Trinh Hy! Bắt đầu làm việc thôi!” tôi cổ vũ cho chính mình.
Mệt thiệt! Tô đứng thẳng lưng lên quan sát thành quả nửa tiếng qua của tôi- trần nhà lớp học đã được lau sạch sẽ, bảng đen tuyền phát sáng, bàn ghế được sắp xếp ngăn nắp!
Lúc này, bên ngoài cửa sổ đã là một màn đen, mây đen đã che hết cả bầu trời, không để lộ một tia sáng nào. Vô số những giọt nước rơi xuống, bên tai chỉ nghe tiếng va chạm của nước mưa và đất. Đây là trận mưa lớn đầu tiên của hè năm nay!
Hơi nước bao phủ lấy lớp học, những giọt mưa lớn đánh vào cửa sổ, trên người tôi và mặt tôi đều là những giọt nước nhỏ. Bên ngoài cửa sổ, những người cầm dù đang nhanh chóng bước đi, để thoát khỏi trận mưa này.
Trong lòng tôi, xuất hiện một ý nghĩ.
Anh đang làm gì?
Đột nhiên tôi có một cảm giác rất lạ. Trong cái thế giới vô tận này, tôi cảm nhận được sự cô độc chưa từng có. Lúc này, người trong lòng Vĩnh Thái, lại là ai đây? Tôi mơ hồ nghĩ, đẩy cửa ra, nước mưa tạt vào mặt tôi.
Trên hành lang, không một bóng người. Nước mưa đã làm ướt áo tôi, bất giác, tôi phát hiện mình dừng lại ở trước cửa một lớp học. Trên cửa phòng học có viết một chữ “Cao (tam) A”. Nhìn những chữ này, tôi như đột nhiên tỉnh lại- tôi cứ như đang mộng du, đi đến lớp học của Vĩnh Thái!
Chỗ của anh, vẫn quen thuộc như thế. Mở đèn lên, tôi đi qua những chiếc bàn khác, đi đến chỗ ngồi đó. Lớp học trống rỗng, không một bóng người. Những hạt mưa lớn đánh vào cửa sổ.
“Vĩnh Thái… em nhớ anh…” tôi ngồi ở chỗ của Vĩnh Thái mà tự nói. Những lời này, tôi không dám nói với Vịnh Nhi, sợ cậu sẽ lo lắng. Tôi cũng không thể nói với Vĩnh Thái, vì tôi đã không còn cơ hội.
Không còn cơ hội… điều này thật làm người khác đau lòng, tuyệt vọng.
“Vĩnh Thái…”tôi nhè nhẹ gọi tên anh. Trong phòng trống không, chỉ có tiếng vọng của chính tôi.
“Vĩnh Thái, anh còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Không, nhất định là anh đã quên. Hôm đó, em đến quét dọn cho căn hộ của anh. Việc này là dì Phó nhờ em, em đã nhận lời. Nơi anh ở thật là bẩn! Khắp nơi đều là quần áo dơ và bình rượu, rác cũng không đổ. Vì em quá thích phòng tắm hào hoa của anh, nên đã nhất thời xúc động, tự tiện vào tắm. Đột ngột xông vào, làm em hết cả hồn. Anh còn ói đầy vào người em! Lúc đó, em cứ tưởng là anh uống say lắm! Nên em đã cứu anh, nào ngờ, anh lại ngủ thiếp đi… hình dáng lúc anh ngủ thật đẹp. Cái mũi cao cao, lông mi dài dài! Lần đầu tiên em gặp được người đẹp trai như thế. Anh ngủ rất say, em không nhẫn tâm quấy rầy anh…” tôi như trở về cái thời gian, cái địa điểm lần đầu chúng tôi gặp nhau, tất cả mọi việc như vừa mới xảy ra.
“Sau đó em gặp lại anh, em tưởng anh sẽ bắt em bồi thường, vì em đã dùng lén phòng tắm của anh. Không ngờ, anh dùng việc này để uy hiếp em! Từ đó về sau, em đã trở thành nô bộc của anh. Thật đáng ghét, lúc đó em cảm thấy anh là một tên cực kỳ xấu xa! Đương nhiên mỗi khi thấy anh là em quay đầu bỏ chạy, nhưng em đâu có biết anh lại là đứa cháu mà Hàn gia gia nhờ em tìm kiếm khắp nơi! Lúc đó, mắt em đã không thể rời khỏi anh, anh đẹp trai như thế, bất kỳ ai cũng sẽ bị anh mê hoặc. Vịnh Nhi nói em là nữ sinh cuối cùng của trường Thụy Thảo yêu mến Hàn Vĩnh Thái…” tôi từ từ hồi tưởng lại tôi và Vĩnh Thái ngày càng tiếp cận nhau như thế nào, cứ như là sự an bài của vận mệnh.
“Sau đó nữa, anh bắt đầu ăn hiếp em, trêu chọc em, có khi anh lại bảo vệ em không để người khác tổn thương. Mỗi ngày ở bên anh, tuy rất mệt, có khi cũng rất nguy hiểm, nhưng thật sự em rất vui. Em cho rằng cứ tiếp tục như thế thì em đã mãn nguyện rồi, nhưng em bắt đầu trở nên không biết thỏa mãn. Em rất muốn biết suy nghĩ của anh, muốn biết anh có yêu em không. Tiếc là, lúc đó em không hề hiểu được tấm lòng của anh, cho đến khi phát hiện ra những chữ anh để lại trong quả táo thủy tinh. Lúc đó, anh đã bỏ đi…”
“Nên em phải trở nên kiên cường hơn, đúng không? Sự hiểu lầm nghiêm trọng đã không thể vãn hồi được. Sự hiểu lầm ngu ngốc đó của em, anh cũng có thể tha thứ, còn có chuyện gì có thể chia cắt đôi ta nữa chứ?” nói đến đây, ngực tôi đột nhiên rất đau rất đau. Lỗi lầm có thể vãn hồi, thế thì trí nhớ có thể vãn hồi không? Vĩnh Thái đã mất đi trí nhớ! Anh đã hoàn toàn quên hết tất cả những gì tôi nói hồi nãy!
Trí nhớ mất đi có thể vãn hồi không?
Hàn Vĩnh Thái, anh đã không còn là Hàn Vĩnh Thái mà tôi quen biết rồi! Ký ức của anh chỉ là một màu trắng, anh đã bắt đầu ghét tôi rồi.
“Xẹt-xẹt!”
Một tia chớp làm sáng cả bầu trời.
“Đúng rồi! Những chuyện này anh cũng đã quên hết rồi… Vĩnh Thái, anh hãy dạy em làm sao mới có thể quên hết những chuyện này đi! Em đau khổ lắm! Nếu anh đã quên em rồi, thì em còn nhớ để làm gì nữa? Vĩnh Thái…nhớ anh…chỉ làm em càng thêm đau khổ…” Tôi dụi dụi con mắt đang đau.
“Hàn Vĩnh Thái, nếu anh đã ghét em, thì em cũng sẽ học cách ghét anh! Dạy em đi, làm sao để có thể ghét anh…”
Lúc từ bàn Vĩnh Thái đứng dậy, không biết tôi đã khóc bao lâu.
Tôi quên mất mình đã đi ra lớp Cao (tam) A như thế nào.
Đừng chết! Mưa lớn như thế, xe của anh lại bị chết máy! Chiếc xe chết tiệt!
Anh thất vọng muốn đi bộ về nhà. Đi được mấy bước, những giọt mưa đã rơi xuống như muốn làm đau đầu người ta. Anh chán ghét, nguyền rủa cái thời tiết quỷ quái này. Đang do dự, đột nhiên một trận mưa ập xuống, làm anh ướt như chuột lột. Anh không tránh kịp, chỉ có thể chạy vào khu lớp học ở cách anh không xa.
Nếu biết trước xe sẽ hư, thì anh đã mang dù theo rồi!
Anh thất vọng đi tới hành lang, vắt nước trong áo. Định lấy điện thoại di động ra thì phát hiện điện thoại đã bị ướt. Thật đáng chết! Anh vốn muốn gọi người đến đón anh!
Anh buồn bã đi trên hành lang. Lúc này, anh đột nhiên thấy một bóng người, trên người toàn là nước mưa, khuôn mặt trắng bệch cũng chỉ toàn những giọt nước. Anh nhìn kỹ- sao lại là cô? Lại là cô gái tên Kim Trinh Hy kì lạ đó!
Anh cố tình tránh cô, núp ở một góc- anh thật không muốn trong lúc xui xẻo này lại gặp cô gái xúi quẩy đó.
Anh trông thấy cô đi vào lớp anh- cô muốn làm gì chứ?
Lòng hiếu kì đã thôi thúc anh đi tới gần phòng học đó.
Nghe xong từng đoạn, từng lời nói của cô, anh kinh ngạc tới há hốc miệng-
Chẳng lẽ, thật như cô đã nói, cô thích anh như thế, mà anh cũng từng thích cô như thế? Nhưng tại sao anh chẳng có chút ấn tượng gì cả? Rốt cuộc cô là người như thế nào? Tại sao cô cứ cố tình tiếp cận anh, mà căn bản thì anh không hề quen biết cô!
Cô đã từng là bạn gái của anh? Trò đùa gì thế này, cô vốn không phải mẫu con gái mà anh thích! Đối tượng hẹn hò của anh chưa từng xuất hiện những cô gái mặt mày bình thường như thế.
n Anh nói với anh rằng, cô là một người đáng ghét, cô là một kẻ lừa đảo. Nhưng bạn gái của Thượng Dân lại nói, cô là một người bạn đáng thương?
Đau đầu quá! Không khí ẩm thấp này thật làm người khác khó chịu!
Đột nhiên anh nhìn thấy trên chỗ anh có một chiếc dù. Đây là dù của cô sao? Mưa lớn như thế, cô lại bỏ quên dù ở đây, cô sẽ về như thế nào?
Tôi đi xuống cầu thang, lúc nhìn bầu trời âm u, mới phát hiện ra mình đã bỏ quên cây dù ở chỗ ngồi của Vĩnh Thái! Tôi sao lại sơ ý như thê chứ?
Tôi đang muốn quay lên lầu, đột nhiên trong mưa xuất hiện một bóng người màu đen, anh đang cầm một cây dù, đi về phía tôi.
“Vân Trác, sao anh lại ở đây?” tôi nhìn rõ người trước mắt tôi, không thể không mở to mắt ra nhìn.
Giây phút đó, tôi nhìn thấy cây dù trong tay anh, phát hiện ra mình hỏi chỉ là nhiều lời. Anh đã cố tình đưa dù đến cho tôi. Cổ tôi như bị ngẹn phải, không nói được lời nào, là Vịnh Nhi gọi điện cho anh để anh đến đón tôi sao?
“Anh vừa gọi điện đến nhà em, bác gái nói em vẫn chưa về, nên anh đã đến trường tìm em. Anh không biết hôm nay em phải trực nhật, nếu không thì anh sẽ không để một mình em ở lại.” Vân Trác rất buồn, như việc tôi bị nhốt ở đây toàn là lỗi của anh.
“Ừm”
Tôi do dự một lát, nhưng cũng tiếp nhận yêu cầu của anh.Trong trận mưa như trút nước này, tôi chỉ cảm thấy một sự cô độc đang tấn công tôi. Trong cái thế giới mênh mông nước này, nếu thật phải về một mình, chắc tôi sẽ cảm thấy cô đơn vô cùng.
Trong trận mưa lạnh giá này, có một trận gió ấm áp thổi qua.
Đó chính là nhiệt độ cơ thể của Vân Trác.
Chương 6: Âm mưu và nói dối Phần 1: Một âm mưu cực lớn
Trời càng ngày càng tối
Càng ngày càng dày
Mây đen che phủ
Như phong cảnh giữa đôi mày anh
Em phải làm thế nào mới có thể vãn hồi tất cả
Em đã mất hết tất cả mọi thứ
Thật sợ anh sẽ nói ra câu
“Đừng đến làm phiền tôi nữa”
“Trinh Hy về rồi à?” vừa vào cửa, tiếng của mẹ từ trong nhà bếp đã truyền đến.
“Cũng xem như là chưa bị dầm chết!” tôi kể khổ với mẹ. Để cặp xuống, tôi chạy vào phòng lấy khăn lau khô đầu. Thật ra, những giọt nước trên người tôi đã để lại trong lúc tôi đi qua hành lang. Cây dù của Vân Trác là dùng để che cho tôi, tiếp đó lại nhét tôi vào trong xe, trên đường từ trường trở về, tôi hầu như không bị dầm phải một giọt nước mưa nào cả! Bản thân anh thì bị dầm tới ướt như chuột lột.
Tôi bắt đầu tự trách.
“Sao người con lại ướt thế? Vân Trác vừa gọi điện thoại đến, nói là sẽ đi đón con. Con không gặp cậu ta sao?” mẹ thấy tôi lau tóc, kinh ngạc hỏi.
“Anh đã đưa con về.”
“Con thật là! Sao không kêu người ta vào nhà ngồi chơi? Người ta tốt như thế, cố tình đến trường đón con, con còn không vui à?” mẹ tôi đã bắt đầu trách tôi.
Mẹ thương Vân Trác thế à! Nếu tôi để Vân Trác vào nhà ngồi, mẹ trông thấy bộ dạng ướt như mới vừa được vớt từ trong nước lên, chắc tôi sẽ bị mắng cho một trận.
Ánh mắt tôi rơi vào đĩa cơm trứng mẹ bưng. Hôm nay mẹ vào bếp à! Ngoài trừ tết và sinh nhật tôi, bà rất ít nấu cơm! “Mẹ, hôm nay là ngày gì vậy?” tôi xếp đũa, hoài nghi nhìn mẹ.
“Đồ ngốc! Con xem đã mấy giờ rồi!” tôi nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, chết thật, đã 8 giờ kém 15 rồi. Đã muộn thế rồi sao! Bình thường cơm tối đều do tôi chuẩn bị, vừa tan học là lập tức xuống bếp. Hôm nay nhất định mẹ đợi tôi đến nỗi đói hoa cả mắt, mới quyết định tự mình lâm trận!
Tay nghề của mẹ quả nhiên không tồi. Minh sư xuất cao đồ, thế cao đồ nhất định cũng có minh sư rồi! Tôi biết nấu cơm như thế, thì cơm của mẹ nấu nhất định sẽ rất ngon- đây là lý luận kỳ quái gì thế này!
Ăn cơm xong, cũng sắp 8 giờ rồi! Hôm nay không có bài tập về nhà, lúc này, ti vi chỉ chiếu những phim mà chỉ có các bà nội trợ mới xem thôi, phim thần tượng vẫn chưa bắt đầu. Tôi chỉ còn một lựa chọn- mở máy vi tính thôi!
Lên BBS của trường Thụy Thảo cũng được! Tuy tôi rất ít ghi tin nhắn, chỉ toàn là xem tin nhắn. Nhưng là một thợ lặn chính hiệu, tôi vẫn giữ vững tần suất mỗi hai ngày lên một lần. Tôi vẫn như bình thường mở diễn đàn này lên, trong giây phút mắt tôi nhìn thấy tiêu đề cao nhất đó, một luồng điện lập tức đi qua người tôi, làm tóc gáy người tôi dựng cả lên.
“Vạch trần sự thật việc người đàn bà vô liêm sỉ Kim Trinh Hy quyến rũ Hàn Vĩnh Thái!”
Tôi cảm thấy đầu như muốn nổ! Là tên sát thủ nào đã đưa tin này lên diễn đàn công cộng của trường thế này?
Đầu óc tôi trống rỗng mở đoạn văn đó ra:
Vạch trần sự thật việc người đàn bà vô liêm sỉ Kim Trinh Hy quyến rũ Hàn Vĩnh Thái!
Kim Trinh Hy người đàn bà vô liêm sỉ đã cố tình quyến rũ Hàn Vĩnh Thái!
Con tiện nhân Kim Trinh Hy biết được người thừa kế của tập đoàn Hàn thị, Hàn Vĩnh Thái sẽ về nước. Do đó đã dùng trăm phương ngàn kế tìm đến nơi ở của Hàn gia gia ở núi Mộc Tê, lợi dụng cơ hội lúc nghỉ đến phát báo để tiếp cận Hàn xã trưởng. Dựa vào sự tín nhiệm của ông, sau khi biết được địa chỉ nhà của Hàn Vĩnh Thái, cô đã đi đến căn hộ của Hàn Vĩnh Thái, dùng những thủ đoạn hạ cấp tạo hiện tượng giả, mê hoặc Hàn Vĩnh Thái. Cô đã cố tình tiếp cận Hàn Vĩnh Thái như thế, mục đích đã rất rõ ràng! Chính là lừa được tài sản của Hàn gia!
Chúng ta phải bắt kẻ bại hoại đó của trường Thụy Thảo, một con hồ ly tinh không có gia giáo!
Đầu tôi như bị nổ ra! Rốt cuộc chuyện này là sao? Tại sao lại có người như thế này? Tâm lý của tên này nhất định là đã ngàn năm không phơi nắng mà trở nên thối mốc rồi!
Khi tôi đang căm ghét nhìn tin nhắn đó, hận là không thể kéo nó từ trên mạng xuống, chiếc điện thoại di động đột nhiên reo lên. Thật tệ, tôi có linh cảm không hay cho lắm.
“Trinh Hy, cậu đang ở đâu thế?” tiếng của Thượng Dân sao lại nóng lòng như thế, gấp gáp như thế. Bình thường anh nổi tiếng về bình tĩnh, tài trí lắm cơ mà! Dây thần kinh tôi bị thắt lại.
“Mình đang ở nhà!” tôi vội nói. Anh đang lo lắng cho sự an toàn của tôi sao?
“Thế thì tốt!” bên đó hình như đã thở một hơi dài.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” tôi rất muốn biết chuyện gì có thể làm cho Thượng Dân vẫn luôn bình tĩnh trở nên lo lắng như thế.
“Vịnh Nhi bị người khác đánh bị thương, bây giờ tụi mình đang ở bệnh viện.” Anh khẩn trương nói, “Đã tối rồi, mai cậu hãy tới, nếu bây giờ cậu muốn đến thì hãy gọi xe taxi, bên ngoài nguy hiểm lắm!”
Bên ngoài, đèn đường trắng lạnh giá chiếu lên con đường ướt nhem, làm người khác có chút lạnh, có chút bất an.
Lúc tôi tới bệnh viện tổng hợp Thụy Thảo, mưa đã ngưng hoàn toàn. Trên hành lang bệnh viện không nhiều người, đôi khi có những bước chân đi lại gấp rút của các bác sĩ và y tá tuần phòng. Dạo gần đây, hình như tôi đã quen với mùi thuốc sát trùng của bệnh viện.
Đẩy cửa phòng bệnh ra, lúc thấy Vịnh Nhi, cậu không còn sức lực và đang nằm núp trong lòng của Thượng Dân. Đầu tóc rồi bù, cô có vẻ hơi tiều tụy, và trên mặt, là nỗi sợ chưa được định thần lại được! Hình như cậu ấy vừa khóc xong, trên mi của cậu vẫn còn những giọt nước mắt. Trên chiếc đùi xinh đẹp của cô, bị quấn những lớp băng dày, xem ra rất yếu.