- Thật không ngờ là lại trùng hợp như vậy.
Kim Ngân cảm thấy hơi ngượng ngùng. Vụ trong khách sạn lần trước khiến cô bị ám ảnh mãi không thôi. Và ác cảm về Hữu Quân chưa thực sự tan biến hết trong lòng Kim Ngân. Cho nên khi vừa thấy anh, cô hơi lùi lại như để giữ khoảng cách rồi nói với vẻ nửa bất ngờ:
- Là anh à?
Hữu Quân cười cười, nhướn mày nói:
- Là tôi thì sao? Thế, lại là chị à?
Kim Ngân hiểu, trước mặt cô gái trẻ này anh ta sao có thể xưng hô bừa bãi. Vả lại, người anh ta đứng cạnh còn là em gái của Thiên Hoàng – giám đốc công ty điện ảnh AP – nơi mà Hữu Quân đang làm việc. Nếu có một chút “trục trặc” nhỏ, e là anh ta sẽ mất mối làm ăn.
Kim Ngân tuy cười giễu trong lòng, nhưng ngoài mặt thì vẫn phải tỏ ra vui vẻ:
- Phải, là tôi.
- Hai người quen nhau? – Linh đứng bên cạnh nghe thấy cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy thì không khỏi ngạc nhiên.
Thiên Hoàng lập tức đáp lại để chứng minh mình không bị bỏ thừa:
- Tất nhiên, Kim Ngân là phóng viên của báo Ngôi Sao Mai. Cô ấy đã từng phỏng vấn Hữu Quân.
Kim Ngân không nói gì, cô chỉ cười cười rồi cúi mặt xuống. Bỗng nhiên cảm thấy thế giới của mình quá khác thế giới của bọn họ. Lạc lõng vô cùng.
Một thế giới toàn ánh đèn chiếu rọi như thế, đến bao giờ cô mới với tới đây? Tuy nỗi sợ hãi mỗi khi gặp Thiên Hoàng đã giảm đi ít nhiều, ác cảm về anh cũng đang dần dần phai nhạt...Nhưng sao cô vẫn cảm thấy giữa mình và anh lúc nào cũng tồn tại một khoảng cách vững chắc. Khoảng cách ấy luôn nhắc nhở cô hãy biết thân biết phận của mình. Tuyệt đối đừng nên mơ tưởng để đỡ phải lặp lại bi kịch như mười năm về trước.
- Tôi hơi mệt, anh đi với họ đi. Tôi về trước – Kim Ngân vội vàng gạt bàn tay đang nắm của Thiên Hoàng ra. Sau đó cô bước đi một mình.
- Này, em về thật đấy à? – Thiên Hoàng gọi với theo.
Kim Ngân không quay lại, cô cứ thế bước đi, hòa lần vào dòng người xa lạ trên con phố
Thiên Hoàng chống hai tay vào hông, sau đó anh thở hắt một cái vẻ bực tức. Lại là thái độ này. Tại sao cô ta lúc nào cũng thích tỏ ra như thế nhỉ? Lúc nào cũng thích tỏ ra mình là một người con gái mệt mỏi, đau khổ, sống vì tình hơn là sống vì mình...Vui lắm sao? Hành hạ bản thân như vậy thực khiến anh phát ghét!
Đúng thế, anh ghét nhất là những con người như Kim Ngân. Phụ nữ trên đời này đối với anh nhiều như sao trên trời, anh hà tất cứ phải theo đuổi cô ta? Anh mặc kệ cô ta cho rồi!
- Anh không đuổi theo à? – Linh nhìn theo dáng người gầy gò của Kim Ngân hỏi với vẻ quan tâm.
Thiên Hoàng bực tức cho tay vào túi quần rồi nói nhát gừng:
- Không. Kệ!
Chỉ có Hữu Quân là vẫn trầm ngâm không nói gì. Trong lòng càng chắc chắn hơn chuyện mình hẹn Kim Ngân ở khách sạn Phương Nam bị bại lộ là do cô ta nói với “sếp”. Nhưng giờ đây, điều làm anh ngạc nhiên không phải là chuyện đó nữa, mà chính là chuyện Kim Ngân có quan hệ tương đối mờ ám với Thiên Hoàng
Trước đó, Hữu Quân biết Hoàng có qua lại với rất nhiều người con gái, nhưng anh ấy rất tế nhị và kín đáo trong chuyện này. Còn giờ đây, nhìn thấy anh ôm Kim Ngân giữa đường, không để ý tới đám Paparazzi rình rập săn ảnh ở khắp mọi nơi, không để ý tới danh tiếng của bản thân...Điều này khiến Hữu Quân cảm thấy rất tò mò về Kim Ngân. Rốt cuộc thì cô ta là một người con gái như thế nào?
Lần đầu tiên gặp, anh có cảm giác cô ta là một người đơn giản, không biết dùng đầu óc để phân tích vấn đề.
Nhưng lần gặp lại này, anh lại có cảm giác, cô như một làn sương khói mờ ảo. Dễ dàng đánh lừa cảm xúc của con người ta.
Hữu Quân nhếch môi cười nhạt. Nếu nói Thiên Hoàng phải lòng Kim Ngân thì anh không tin. Nhưng ông trời khi để anh gặp lại cô ta thì anh thấy, mình nên tin vào cảm nhận của bản thân một lần!
.
.
.
- Chị Đường, nói cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra với Kim Ngân? – Hoàng Mai rất bình tĩnh hỏi bà Đường.
Bác sĩ Đường dừng đôi tay đang gọt hoa quả lại, bà thở dài rồi đáp:
- Tôi đã nói với Kim Ngân là mười năm qua cô không hề bị điên!
- Cái gì? Tại sao chị lại nói ra cho cô ấy biết?
- Bởi vì tôi nghĩ mọi chuyện đã hết rồi. Vĩnh Khanh đã trở về, Kim Ngân cũng phải chịu sự dằn vặt, đau khổ suốt mười năm qua...Tôi nghĩ là nên để cô ấy biết, cũng là giải thoát cho cô ấy.
Hoàng Mai thần người ngồi xuống. Con mèo nhỏ vội trượt khỏi tay cô. Hóa ra là Kim Ngân đã biết rồi. Chẳng trách cô ấy lại xuất hiện đúng lúc ấy. Liệu có phải vì quá sốc nên mới chạy lên tìm cô nói chuyện? Tính cách của Kim Ngân vốn luôn thế mà. Yếu đuối nhưng vẫn muốn tỏ ra mạnh mẽ. Để đến khi nhận lấy một đòn chí mạng về phía mình thì cô ấy không đủ sức phản kháng lại nữa.
Mà nếu Kim Ngân biết rồi thì sao chứ? Đứa con của cô có trở về được không? Tháng ngày hạnh phúc có trở về bên cô được hay không?
Hoàng Mai nhếch môi cười nhạt, trong lòng như trào lên một niềm chua xót. Cô nói cho chính mình nghe:
- Tất cả chỉ nên trách số phận đã an bài.
Bác sĩ Đường thoáng nghe thấy câu nói đó liền dừng tay lại. Bà liếc nhìn người con gái tiều tụy trước mặt. Vài năm trước gặp cô trong tình trạng điên loạn, luôn nói những lời rất độc ác và cay nghiệt. Bà chẳng thể ngờ được những lời nói đó lại dành cho người đã tìm đến bà nhờ chăm sóc cô ấy – Kim Ngân. Tới chăm sóc được chừng mấy ngày thì bà Đường phát hiện, Hoàng Mai không hề có biểu hiện của bệnh tâm thần. Ngoài nói năng lung tung, ánh mắt vô hồn và những vẻ bề ngoài có thể ngụy trang ra thì tình hình sức khỏe của cô ấy là hoàn toàn bình thường, có khả năng kiểm soát được.
Lúc bị bác sĩ Đường hỏi tới thì Hoàng Mai xin bà đừng nói cho Kim Ngân biết. Cô ấy kể chuyện đã xảy ra cho bà nghe. Nghe xong, bà chỉ lẳng lặng đồng ý rồi đi làm công việc của mình.
Bà không muốn can dự vào chuyện của họ. Bởi nếu đúng như những gì Hoàng Mai nói, thì mọi khúc mắc, khổ đau này nên để chính họ hóa giải thì hơn.
Thiết nghĩ tình yêu luôn thế, lúc nào cần yêu thì sẽ yêu không hối tiếc. Khi đã yêu không hối tiếc tức là ta đã chấp nhận coi những thứ khác chỉ là thứ yếu. Và Hoàng Mai đã yêu Vĩnh Khanh tới nỗi khiến bản thân phải hận Kim Ngân.
Mười năm qua, hai người họ vẫn cứ chấp nhận như thế đấy.
Thở dài một cái, bà Đường liền lắc đầu vẻ bất lực. Rồi như nhớ ra được chuyện gì đó, bà vội nói:
- Hoàng Mai này, tôi thấy lạ lắm.
Hoàng Mai nghoảnh lại nói:
- Lạ cái gì cơ?
- Tôi có cảm giác, người đàn ông này không phải là Vĩnh Khanh!
- Tại sao chị lại nói như vậy?
- Bởi vì ánh mắt của anh ta không hướng về cô!
Hoàng Mai chợt cảm thấy tim mình như nhói lên một cái. Ruột gan như bị người ta đổ acid vào. Đau xót vô cùng. Ngay cả bác sĩ Đường cũng nhận ra điều ấy: Ánh mắt của anh không hướng về cô? Và cô cũng biết nó mãi mãi không hướng về cô.
Chỉ là cô tự dối mình mà thôi. Mười năm trước ánh mắt đó cũng đâu hướng về cô.
Vĩnh Khanh ơi là Vĩnh Khanh, đến bao giờ thì anh mới toàn tâm toàn ý chấp nhận em đây?
Có người từng nói, thứ gì là của mình thì sẽ mãi mãi là của mình. Thứ gì không phải của mình...có cướp cũng không được. Điều ấy đã thành chân lý, nhưng có mấy ai chấp nhận đâu?
Kể cả cô cũng vậy!
Hoàng Mai cười khổ, cô cúi mặt xuống nói như kể:
- Tôi có một chuyện như thế này. Chị có muốn nghe hay không?
Bà Đường không trả lời, nhưng ánh mắt đã lộ rõ vẻ mong chờ. Con dao đang gọt hoa quả cũng dừng lại, như đang lắng nghe.
Hoàng Mai hít một hơi rồi mở đầu bằng một câu nói:
- Thực ra...mười năm trước, người Vĩnh Khanh yêu không phải là tôi!
Chương 13.
Trong một căn phòng có ánh đèn vàng vọt chiếu xuống. Một đôi nam nữ đang ôm nhau say ngủ. Dưới đất là quần áo của hai người. Cơ hồ họ vừa trải qua một màn ân ái. Hương rượu nồng nặc khắp căn phòng, như muốn dẫn con người ta vào cơn say không thấy lối.
Tiếng thở đều của hai người vang lên khiến bầu không khí càng thêm tịch mịch, mờ ám. Bất giác, người con gái kia khẽ động người. Cái động người ấy khiến cho người bên cạnh phải thức giấc.
Đôi mắt Vĩnh Khanh mở ra, đi từ mơ hồ cho tới rõ ràng. Cảm giác trong đầu như có một thứ gì đó đang tàn phá. Vừa nặng mà vừa nhức! Anh đưa mắt nhìn lên trần nhà, cảm giác quen thuộc khiến anh thấy chút an tâm. Đây đúng là phòng của anh rồi. Nhưng còn người bên cạnh thì sao? Người đó là ai?
Vĩnh Khanh từ từ quay sang nhìn, phút chốc, cả người anh như bị điện giật. Vĩnh Khanh bật người dậy, anh mở chăn nhìn xuống, đôi mắt khó hiểu vừa rồi được thay thế bằng sự kinh hãi. Không, không thể nào...
Đây là một giấc mơ. Nhất định là anh đang mơ.
Nhưng không phải vậy, tất cả đều là hiện thực. Một thứ hiện thực chết tiệt nhất trong lịch sử làm người của anh!
Vừa lúc ấy, bên cạnh Vĩnh Khanh bỗng vang lên tiếng thở nhẹ. Anh hồi hộp quan sát sắc thái của người con gái đó, cảm tưởng như bản thân sắp bùng nổ tới nơi.
Hoàng Mai khẽ mở mí mắt, cô nhìn anh bằng một vẻ mơ hồ...Rồi nghe anh nói bằng một sự không tỉnh táo:
“Tại sao lại là cô?”
Như bị một vật đánh trúng, Hoàng Mai sợ hãi ngồi dậy. Cô cũng lật chăn tự nhìn xuống, thấy từ đầu tới chân mình không hề có một mảnh vải che nào...Và trước mặt cô chính là Vĩnh Khanh.
Nghe Vĩnh Khanh hỏi vậy, trong đầu Hoàng Mai bất giác trở lên trống rỗng. Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ sợ hãi rồi nói không thành câu:
“Em...Tại sao em lại ở đây?”
Vĩnh Khanh với lấy cái áo mặc vào. Động tác anh dứt khoát và nhanh gọn tới mức lạnh lùng. Sau đó anh quay sang nhìn Hoàng Mai nói:
“Cô hỏi tôi? Cả hai chúng ta đều không biết!”
“Nhưng...”
Vĩnh Khanh xỏ chân vào ống quần. Mặc xong nó anh quay sang nhìn người con gái đang thẫn thờ ngồi trên giường kia bằng một ánh mắt phức tạp.
Chết tiệt thật! Không ngờ anh lại để chuyện này xảy ra. Tối hôm qua là sinh nhật anh, anh không hiểu tại sao mình lại uống nhiều như thế. Chắc là vui quá, bạn bè cũng chuốc nhiều nên mới...Và Vĩnh Khanh cũng không hiểu tại sao mình có thể uống say đến mức mất kiểm soát như vậy...
Vĩnh Khanh cúi xuống nhặt chiếc váy của Hoàng Mai rồi bước tới đưa cho cô. Đôi mắt lạnh của anh hơi dịu xuống, hỏi:
“Cô cũng không nhớ gì sao?”
Hoàng Mai lắc đầu. Trong đôi mắt đã ầng ậng nước. Vĩnh Khang sợ nhất là nhìn thấy con gái khóc, lại càng sợ hơn khi những giọt nước mắt của cô ta rơi ra là vì mình. Anh không nhịn được liền ngồi xuống mé giường, sau đó dùng tay vuốt nhẹ khóe mắt cô, dịu dàng nói:
“Đừng khóc! Tôi sẽ chịu trách nhiệm chuyện này. Được chứ?”
Hoàng Mai lắc đầu vẻ ngượng ngùng:
“Không cần đâu. Em biết anh không yêu em!”
“Sao?”
“Em cũng không muốn anh phải chịu trách nhiệm cho em. Chuyện xảy ra ngày hôm nay, em không thấy hối hận đâu.”
Vĩnh Khanh ngạc nhiên nhìn Hoàng Mai. Trong đôi mắt anh như ẩn chứa nhiều sự bất ngờ...Cô ta đang nói gì vậy? Trinh tiết bị anh lấy đi mà còn bảo là không hối hận. Đầu óc cô ta có vấn đề không?
Còn chưa kịp hỏi thì giọng nói của Hoàng Mai lại tiếp tục vang lên:
“Chuyện ngày hôm nay...Em sẽ coi nó chưa từng xảy ra.”
Vĩnh Khanh nghe vậy liền tức giận nói:
“Cô coi tôi là loại con trai vắt chanh bỏ vỏ như vậy à? Dù gì thì người ngủ cùng cô tối qua cũng là tôi. Tôi không cho phép cô nói những lời đó.”
Hoàng Mai nhìn Vĩnh Khanh, đáy mắt như lộ ra ngàn tia phức tạp. Vĩnh Khanh luôn là vậy, anh ấy lúc nào cũng thích độc chiếm như thế đấy. Hoàng Mai cô đã là người con gái của anh rồi...anh không cho phép cô nói những lời đó cũng phải thôi.
Hoàng Mai mỉm cười, sau đó cô gật đầu đáp:
“Thực ra...Đây là việc em đã mong từ lâu. Vĩnh Khanh, cảm ơn anh!”
Mùi rượu trong phòng vẫn nồng nặc như thế. Cảm tưởng như tất cả đang chìm vào cơn mộng mị một cách điên cuồng. Không ai biết, đó mới là sự khởi đầu của những chuyện sau này. Định mệnh đâu phải là thoáng qua với họ...
Ván cờ này...Thực ra đã bị ông trời ngắm rồi!
...
...
...
“Kim Ngân, Vĩnh Khanh và mình đang hẹn hò. Hôm nay anh ấy muốn mời mình đi ăn, cậu bảo mình nên mặc gì đây?” – Hoàng Mai dường như đang sống trong tình yêu. Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ hạnh phúc. Ánh mắt như lấp lánh hơn ngày thường.
Kim Ngân đứng lặng người, mãi một lúc lâu sau cô mới mới đáp:
- Thế à? Chúc mừng cậu nhé!
- Cậu nói đi. Tớ nên mặc gì bây giờ?
Trông sắc mặt của Kim Ngân lúc đó hình như không được tốt lắm. Đôi môi cô từ hồng chuyển sang màu tím nhạt. Ánh mắt trở lên thẫn thờ như bị ai đó rút mất hồn. Phải mất một lúc rất lâu cô mới ngỡ ra là Hoàng Mai đang hỏi mình. Rồi sau đó lại trả lời trong nụ cười gượng gạo:
- Vĩnh Khanh thích màu đỏ. Màu đỏ của sự nhiệt huyết, tượng trưng cho ánh sáng. Màu đỏ như màu của dòng chảy trong ta, như là nguồn cảm hứng sống cho anh ấy...Mình nghĩ cậu nên mặc một chiếc váy màu đỏ.
Sau khi Kim Ngân nói câu đó, Hoàng Mai liền quay lại nhìn cô bằng một ánh mắt như giễu cợt. Không hiểu là cô đang giễu cợt chính mình hay giễu cợt Kim Ngân, chỉ biết rằng cô đã nói:
- Kim Ngân, sao cậu hiểu Vĩnh Khanh thế?
Kim Ngân lắc đầu:
- Cái này cả trường mình đều biết mà. Cậu lên profile của Vĩnh Khanh trên website trường mình là thấy ngay sở thích và sở ghét của anh ấy...
- Nhưng ở đó không nói tới chuyện anh ấy thích màu đỏ. Lại càng không nói lý do tại sao anh ấy thích màu đỏ.
Kim Ngân cúi xuống như tránh ánh mắt dò xét của Hoàng Mai, cô trả lời:
- Là mình tự suy diễn thôi. Hôm nọ thấy anh ấy quàng chiếc khăn màu đó nên mình đoán thế. Cậu đừng để ý gì nhé?
Nghe tới đó, nét phức tạp trong mắt Hoàng Mai bị cô giấu đi. Hoàng Mai chợt bật cười rồi huých tay với Kim Ngân trêu chọc:
- Cậu làm sao thế? Cậu tưởng mình sẽ nghi ngờ cậu thích Vĩnh Khanh hay sao? Đồ ngốc này!
Kim Ngân không trả lời. Chỉ thấy ở đuôi mắt cô như tụ lại một giọt nước trong suốt. Giọt nước trong suốt ấy tựa những tâm tư của cô bị ai đó chặn lại, kéo lấy...Mãi mãi không thể thoát ra...
Cũng là, mãi mãi không thể để anh ấy biết những tâm tư đó vẫn luôn bùng cháy như một ngọn lửa đỏ rực trong cô suốt thời gian qua.!
.
.
.
Hoàng Mai dùng nĩa xiên lấy một miếng cam trong chiếc đĩa kia. Dưới ánh đèn, đôi mắt cô như mang vẻ khó đoán. Sau đó, cô nói:
- Mọi chuyện xảy ra đều là do bản thân đã tự gây lên...Không thể đổ lỗi cho ông trời được.
Bà Đường ngồi đối diện sau khi nghe câu chuyện xong cũng hơi ngỡ ngàng. Tưởng như những gì mình suy đoán trước kia đều sai. Nghĩ đi nghĩ lại, tất cả đều là do ba người họ tự tạo lên...Đúng như Hoàng Mai đã nói, không thể đổ hết là do ông trời được. Nếu không thì con người sinh ra luật nhân – quả để làm gì?
Có nhân ắt sẽ có quả. Có quả thì phải có nhân.