"Joon nữa sao?" Fany nhìn qua chúng tôi về phía JoonHyung. Anh đang đứng dựa vào tường, gương mặt căng thẳng chờ đợi.
"Em nghĩ là để Joon đi cùng cũng chẳng sao." Byul giải thích.
Mặc dù không hoàn toàn hiểu ý định của Byul, nhưng Fany vẫn gật đầu và quyết định rằng ý kiến của cô chắc chắn phải có lý do chính đáng: "Được rồi."
Fany lần lượt nhìn mọi người, và ngạc nhiên dán chặt ánh mắt vào Noeul. Anh há miệng kinh ngạc trước sự giống nhau đến kỳ lạ giữa họ. "Trời đất quỷ thần ơi... em hoàn toàn đúng, Byul.". Hikaru nhìn sang Byul thắc mắc, không hiểu cô bé đã nói gì với Fany.
"Em... em phải nói với anh Fany về Noeul." Byul thú nhận... "nhất là sau khi gặp anh ấy, em không thể nào mà không nói được..."
"Sau khi gặp... ai cơ" Hikaru hỏi.
Byul quay sang nhìn Fany, Fany nhìn lại Hikaru và mọi người. Anh buông một tiếng thở dài nặng nề rồi từ từ mở rộng cánh cửa cho mọi người tiến vào căn phòng.
Bước chân vào căn phòng, Hikaru choáng váng. Cô đưa tay ôm lấy ngực, trái tim cô đập liên hồi như muốn vỡ tung ra ngoài. Noeul kéo cô lại gần anh, và chợt nhận thấy mình đang đối mặt với một-mình-khác: Bi.
"HIKKI!" Bi đứng vụt lên, chạy lại, và chỉ cách Hikaru và Noeul vài bước. Đằng sau anh, joey trong chiếc áo choàng da màu đỏ cũng tiến lại gần.
"Bi!" Hikaru cảm thấy trái tim cô như đang căng phồng lên và muốn nổ tung. Hikaru muốn chạy đến bên Bi, nhưng Noeul giữ cô lại. Cô bối rối không biết phải làm thế nào.
Bi nhìn xuống bàn tay cô và Noeul đang đan vào nhau. "Hikki..."
Hikaru nhìn lên Noeul, ánh mắt anh nheo lại nhìn Bi đầy hăm doạ. Thường thường, những người máu mủ tìm lại được nhau phải cảm thấy vui mừng, nhưng Noeul không hề có cảm giác như vậy. Ba năm qua, anh đã luôn phải đi tìm kiếm bản thân mình. Và giờ đây, chỉ trong vài tiếng đồng hồ, người ta nói với anh rằng anh trước kia là một tên tội phạm. Mặc dù anh không hòan tòan nhớ ra hết mọi chuyện, nhưng anh biết đó chỉ là thời gian trước khi anh quay lại với chính mình ngày trước. Đứng ở đây, đối diện với Bi, Noeul cảm thấy như anh đang đối diện với bản thể tội lỗi của chính mình. Dường như anh đã đi đến cuối con đường..., và kia là JunSap đang trở lại. Anh không muốn giao Hikaru cho JunSap mà không biết rõ về hắn.
"Noeul...?" Hikaru nói khó nhọc, gần như van nài anh hãy nói gì đó. Bất cứ điều gì.
Nhưng anh tiếp tục im lặng.
Ánh mắt lạnh lùng.
Hơi thở chậm và sâu.
"Mọi người." Fany cắt ngang, cố gắng giải quyết tình thế. "Tôi nghĩ rằng tốt hơn nên để họ ở đây một mình một chút, nhỉ?" Byul và JoonHyung gật đầu đồng ý rồi đi theo anh ra khỏi căn phòng. Như một võ sĩ nhà nghề, Joey uyển chuyển bước lại gần Noeul, nâng nhẹ tay anh ra khỏi tay Hikaru.
"Cậu chủ..." Joey nói với giọng nhẹ nhàng. "Cậu còn nhớ tôi không?" Noeul dứt mắt khỏi Bi quay sang nhìn người phụ nữ cao và xinh đẹp đang đứng trước mặt anh. Những hình ảnh rời rạc bất chợt hiện về trong tâm trí anh lần lượt, và anh nhận ra gương mặt không hề biểu hiện cảm xúc của cô ta, gương mặt từ bao lâu nay vẫn vậy.
"Tôi..." Noeul ấp úng.
"Nếu cậu chủ muốn biết mình là ai, thực sự là ai? Tôi sẽ nói cho Cậu Chủ biết."
Noeul trao đổi ánh mắt với Hikaru, anh vẫn phân vân chưa biết trả lời người phụ nữ lạ mặt thế nào. Hikaru mỉm cười thông cảm, cô cũng cảm thấy sợ hãi cho những gì đang đợi anh phía trước. Tuy nhiên, Hikaru thấy rõ ràng rằng cả cô và anh đều cần phải mạnh mẽ.
"Sẽ... ổn thôi!" Hikaru động viên anh. "Anh sẽ không sao đâu... Cả em cũng thế." Hikaru cố gắng nới lỏng bàn tay anh vì anh không chịu buông. Anh không muốn để cơ ở lại với Bi, nhưng những gì Joey sắp tiết lộ là việc trước sau gì anh cũng phải đối mặt. Những ngón tay của anh tuột dần khỏi tay cô, và anh bước theo Joey ra cửa trong khi vẫn liên tục ngoái lại nhìn.
"Noeul," Hikaru nó ivới theo, "Hãy nhớ rằng, với em, anh sẽ vẫn luôn là Noeul."
Noeul nhìn thẳng vào mắt cô trong giây phút. "Mãi mãi."
Và anh rời khỏi căn phòng, đóng lại cánh cửa phía sau lưng.
"Hikki..." Bi gọi tên cô một lần nữa. Vẫn cách cô vài bước, anh không biết mình cư xử thế nào. Bi biết rằng Hikaru không bao giờ thích người lạ chạm vào mình, vậy mà cô để Noeul nắm tay thật âu yếm. Có thể nào cô đã quên anh? Và giữa cô và Noeul có chuyện gì rồi sao?
Hikaru chăm chú nhìn vào mắt anh. Bi và Noeul có cùng màu mắt. Con mắt hai người cũng giống nhau. Cả cái tiasáng lấp lánh phản chiếu trong đáy mắt cũng giống nhau. Nhưng thế nào đó... đôi mắt của Bi vẫn khác. Vẫn là của riêng Bi. Vẫn luôn tìm kiếm cô. Mọi người nói rằng ta có thể lãng quên được ai đó sau thời gian dài xa cách. Hikaru đôi khi vẫn thầm nhủ rằng có lẽ ở bên Noeul, cô có thể sẽ quên được đôi mắt thân thuộc của Bi, và mọi chuyện sẽ khép lại.
Nhưng mọi người sai rồi.
Hikaru không quên.
Bởi cô nhớ rõ đến từng chi tiết.
Bi nuốt nước miếng. "Chúng nói... chúng nói anh không được phép liên lạc với em," anh giải thích. "Anh không thể chịu đựng nổi suy nghĩ em gặp nguy hiểm vì anh, nên anh đã nghe theo chúng..."
"Bi..." Hikaru ngập ngừng, "Chuyện gì... chuyện gì đã xảy ra ba năm trước? Anh đã đi đâu vậy?" Hikaru khao khát được hỏi anh, "Tạo sao anh rời bỏ em?", nhưng cô không muốn mình tỏ ra ích kỷ.
"Khi đó anh đang ở nhà một mình... căn hộ mà ngày trước anh và Fany cùng thuê... Rồi có vài tên đột nhập vào.
Chúng dọa giết anh nếu như anh không thu dọn hết đồ đạc và đi cùng với chúng. Chúng còn dọa rằng chúng sẽ giết những người khác nếu như anh không chịu hợp tác, rằng chúng sẽ giết Fany... hoặc bất kỳ ai gần gũi với anh..."
Giọng nói của anh chợt run lên, và những giọt nước mắt ứa ra. Anh cố chớp chớp mắt để xua chúng đi. Hikaru chợt nhận ra cô cũng đang làm như vậy.
"Những kẻ làm ăn với JunSap được hứa hẹn sẽ có hàng tỷ... Say khi anh ấy biến mất, những tên cùng hội cùng thuyền với JunSap muốn phía bên kia nghĩ rằng JunSap vẫn còn ở đó để bảo vệ chúng. Bằng cách nào đó mà chúng tìm ra thông tin về anh... Lúc đầu chúng nghĩ anh che giấu JunSap, nhưng khi thấy anh thực sự không hề biết là anh có một người anh trai... và bởi vì trông anh giống hệt anh ấy..."
Lần này Hikaru để mặc những giọt nước mắt lăn dài trên má, cô chăm chú lắng nghe. Thà rằng nước mắt chảy, còn hơn trái tim cô tan chảy vì đau đớn thêm một lần nữa.
"... Chúng... chúng bắt anh đóng làm JunSap để chúng có thời gian đi tìm JunSap thật và nơi cất giấu số tiền... Khi phe bên kai đợi quá lâu, chúng liền giết chết hết tay chân của JunSap... Joey giúp anh chạy thoát cùng với cô ta... Trong vòng 2 năm qua, bọn anh phải sống chui lủi... Anh rất sợ không dám liên lạc với em, vì chỉ cần một tên trong số bọn chúng biết được em quan trọng với anh đến nhường nào... chúng..."
"...Vậy lúc này, đang có chuyện gì đang có chuyện gì xảy ra với anh và JunSap?" Hikaru hỏi trong lúc cố gắng trấn tỉnh và tỏ ra cứng cỏi.
"À... Có một tên đồng đảng nữa của JunSap cũng trốn thoát được. Tên hắn là Nicholas Tse...Hắn là kẻ không hề bíêt khoang nhượng... Anh không biết Fany đã nói rõ với em chưa, nhưng Tse biết được Fany là bạn cũ của anh, vì thế hắn dọa giết Fany nếu như cậu ấy không giúp hắn tìm ra anh hoặc JunSap. Anh nghĩ hắn muốn trả thù vì bây giờ hắn không thể quay lại Trung Hoa được nữa... Anh biết được tất cả những điều này vài tháng trước khi anh trở về nhà. Anh quay lại vì anh muốn tìm em."
"Tìm... em?" Chừng ấy năm qua, Hikaru đã nghĩ rằng Bi chẳng hề quan tâm. Và bây giờ khi cô chìm đắm trong những điều rối tinh rối mù này, nghĩ rằng Bi quá thiếu quan tâm đến nổi đau của cô, nghĩ rằng anh không còn yêu cô nữa. "Cả thời gian qua... em đã nghĩ rằng... em..."
"Hikki..." Bi cố gắng ôm cô, nhưng cô đẩy anh ra.
"Em... Em đã muốn ghét anh. Em đã muốn giận anh vì anh đã rời bỏ em! Lẽ ra sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu như em có thể giận anh! Nhưng em... em đã không giận. Em không thể!" Hikaru kêu lên, vùng vẫy khỏi vòng tay Bi cho dù cô khát khao được ở trong đó quá lâu rồi. "Em đã quá lo lắng cho anh. Em... quá lo lắng... để mà có thể... ghét được anh."
Hikaru buông xuôi, thả lỏng mình trong vong tay Bi. Cô nhìn xuống, khóc nức nở trong nỗi cay đắng tủi thân vô hạn.
"Em nghĩ rằng chỉ có em bị tổn thương thôi sao Hikaru?" Bi thì thầm vào tai cô. "Chẳng lẽ em nghĩ rằng anh không quan tâm đ16n em? Em có nghĩ rằng từng ngày từng ngày anh không còn muốn sống, vì không còn được ôm em... được ở bên em... được yêu em?"
Anh nâng cầm cô lên, lùa tay vào tóc cô mê mải, hết lần này đến lần khác, cố gắng để nói mà không bật khóc. Đôi môi anh run rẩy.
"Anh xin lỗi... Hikaru. Anh xin lỗi em nhiều lắm... Nhưng em không biết rằng đã bao nhiều lần anh nhìn lên bầu trời, ao ước rằng em cũng đang ngước nhìn lên; bao nhiêu đêm anh không ngủ và khóc vì nhớ em. Anh không biết tại sao, nhưng em đã trở thành một phần của anh, Hikaru. Chừng nào em còn ở cách xa anh, chừng đó anh thấy mình như mất mát. Mọi thứ đều trở nên vô nghĩa, mọi lời nói đều là vô ích. Từng giây, từng ngày..."
"Dừng lại đi" Hikaru khóc nấc lên, "Đừng làm thế với em nữa. Làm sao em biết được đây không phải là một giấc mơ!? Làm sao em chắc được rằng anh sẽ lại không bỏ đi nữa!?"
"Chẳng lẽ đến giờ em vẫn không biết sao, Hikaru?" Bi khẽ khàng, đau đớn khi cô nói với anh như vậy. "Anh chưa bao giờ rời xa em. Anh vẫn luôn luôn thuộc về em."
Anh thở mạnh vì xúc động, khẽ đỡ cô ra sau và hôn cô say đắm với tất cả tình yêu của mình. Hikaru vẫn khóc, cô tan biến vào trong nụ hôn của anh, chạm nhẹ vào gương mặt anh, cố gắng để lau đi những giọt nước mắt trên má... nhưng không thể. Không gì có thể làm anh ngừng khóc. Anh lặng lẽ khóc trong lúc vẫn hôn và ôm chặt cô vào lòng. Anh không muốn họ rời xa nhau nữa. Anh không thể chịu đựng điều này thêm một lần nữa.
Hikaru cố gắng hít thở... cô chìm vào bóng tối đang từ từ nuốt chửng lấy cô. Cơ thể cô trở nên mềm rũ, và Bi nhận thấy cô đã ngã xuống trong vòng tay anh.
"Hi... Hikaru?" Anh lay người cô nhẹ nhàng, và lo lắng đợi chờ một phản ứng từ phía cô. Không có pảhn ứng nào cả. "Hikaru? HIKARU?"
Bi muốn nói với cô rằng anh yêu cô. Anh muốn nói rằng ngay cả Chúa cũng không thể ngăn được anh ở bên cô. Nhưng anh không thể nói. Vì Hikaru đã ngất đi, chìm trong tình yêu nồng nàn của anh.
*Chương cuối*
JoonHyung khá ấn tượng trước việc Joey có thể giữ một thái độ bình tĩnh và thản nhiên đến vậy trong khi từng lời nói của cô về quá khứ của Noeul còn nặng hơn đá tảng. Cô đúng là một vệ sĩ mẫu mực. Và khôn ngoan nữa. Từng lời nói của cô kín kẽ đến độ hầu như không có khe hở cho trí tưởng tượng. JoonHyung đã đứng quay lưng lại phía Noeul và Joey trong suốt thời gian hai người nói chuyện, cố gắng tỏ ra tôn trọng sự riêng tư của hai người. Nhưng đương nhiên Joey vẫn dễ dàng nhận ra là trong suốt khoảng thời gian đó, anh chưa để lọt bất cứ một chữ nào khỏi tai. Quá khứ của Noeul quả là một câu chuyện hấp dẫn, nhất là lại đối với một tay găngx -tơ.
"Tệ thật..." Noeul thở dài với chính mình khi đã nghe xong câu chuyện về những việc mình đã làm khi còn là JunSap. Còn JoonHyung thì, đột nhiên trong lòng nảy sinh một sự kính nể nhất định đối với Noeul. Có vẻ như trong tất cả vụ trộm Noeul tham gia từ trước đến nay, chưa từng có hệ thống bảo vệ nào, dù có tối tân và phức tạp đến đâu, có thể ngăn được anh. Gọi anh là một thần đồng ăn trộm cũng chẳng sai. Nhưng JoonHyung biết, điều đó cũng gây tổn hại đến tinh thần con người ta ghê gớm lắm..
Fany ngó qua nhìn JoonHyung, tự hỏi sao trông anh trầm ngâm. "Sao anh chàng này cũng đến đây vậy?" Anh hỏi Byul.
Byul nhún vai, lấy chân đá đá JoonHyung. "Ừ nhỉ, này, sao anh lại cũng theo chúng tôi đến đây nhỉ?"
"Eh! Tức là chính em cũng không biết tại sao á?" Fany nói, trợn tròn mắt nhìn Byul.
JoonHyung thở dài, vẻ như bị hai kẻ phiền toái này cắt đứt mất dòng suy nghĩ. "Tôi đã nói với mấy người rồi mà. Tôi muốn chứng thực xem Bada có nói dối không."
Byul chớp mắt. "Chuyện Bada có nói dối hay không thì có liên quan gì chứ?"
"Bởi vì, nếu cô ấy không nói dối chuyện này, thì tất cả những lời cô ấy nói đều là sự thật."
"Thế cô ấy có nói gì về chị Hikaru à?" Byul hỏi.
"Không." JoonHyung nhoài người ra phía trước và nhe răng cười. "Nhưng cô ấy nói là cô ấy vẫn còn tình cảm với tôi."
"KHỐN KIẾP! HÃY NÓI CHO TA BIẾT SỰ THẬT!" Noeul đột nhiên hét lên rất to. Anh túm lấy hai bên cổ áo của Joey và lôi cô đứng dậy, kéo cô vào sát mặt anh. "TẠI SAO MI LẠI LÀM THẾ?"
Byul lấy tay che miệng trong khi JoonHyung và Fany đều đứng bật dậy theo bản năng, nhưng họ quá ngỡ ngàng nên chẳng hiểu mình nên làm gì cả.
"Bởi vì.." Joey vẫn nói với giọng bình thản. "Chính cậu yêu cầu tôi làm điều đó, Cậu Chủ."
"KHÔNG!" Noeul lắc mạnh người cô, như muốn tìm kiếm một câu trả lời khác. "Cái đống rắc rối này bắt đầu từ ngày ta bị bỏ lại một mình bên mấy cái tàu hỏa! TA ĐÃ GẦN NHƯ LÀ MẤT TRÍ!"
"Noeul, anh bạn, anh định..." JoonHyung nói, tay cố gỡ cho người phụ nữ thoát khỏi gọng kiềm của Noeul.
"TRÁNH RA, Joon! Đây là chuyện riêng giữa tôi và cô ta!" Không nói thêm một lời nào, Noeul nện mạnh lưng của Joey vào tường và hét vào mặt cô. "Nào, BÂY GIỜ MI CÓ CHO TA BIẾT SỰ THẬT KHÔNG?"
Với một sự bình tĩnh đáng nể, Joey từ tốn trả lời. "Tôi, đang nói thật, thưa Cậu Chủ."
"ĐỒ NÓI DỐI!" Noeul gào lên giận dữ, tay phải bóp chặt cổ họng Joey.
"WOA, này này, Noeul, bình tĩnh lại đã nào. Có chuyện gì đâu." JoonHyung mềm mỏng thuyết phục.
"Người đàn bà đáng ghét này nói rằng nói tôi đã ra lệnh cho cô ta để tôi lại một mình ở Hàn Quốc! CÓ LÍ NÀO TÔI LẠI RA MỘT LỆNH NHƯ THẾ?"
Dần dần, vẻ mặt của Joey biến đổi. Đứng ở tận cuối căn phòng mà Byul còn thấy mắt cô đang trợn lên như van xin một hơi thở. Cô cũng là con người mà. "Noeul! Thôi ngay đi!" Byul nói giọng khẩn khoản. "Anh đang làm cái gì vậy? Anh không thấy là cô ấy đang đau đớn lắm sao?"
"Gì cơ?" Noeul chợt dịu xuống, như vừa chợt bừng tỉnh từ một cơn mê. Anh nhìn xuống tay mình..
"Từ khi nào.." JoonHyung vừa nói vừa gỡ nhẹ tay Noeul ra. Rồi sau đưa tay lên đỡ Joey, nhưng cô quay đi, từ chối sự giúp đỡ.
Chẳng mấy chốc, cơn giận dữ của Noeul đã nhường chỗ cho cảm giác tội lỗi và hối hận. Anh nhìn vào mắt Joey và vẫn thấy sự hỏang loạn lẩn khuất trong đó. Cô e sợ anh. E sợ JunSap. Và Noeul chợt hiểu ra đây không phải là lần đầu tiên mình đối xử với Joey như vậy. "Chúa ơi.." Noeul bước lùi lại, ngồi xuống cái ghế. "Joey... Tôi xin lỗi."
"Joey chậm rãi xoa ngực, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh vốn có của mình. "Không thưa Cậu Chủ... là lỗi của tôi. Là tại tôi đã không giải thích cặn kẽ cho Cậu Chủ."
"Bố khỉ!" JoonHyung chen vào. "Cô cứ bỏ qua cho hắn như thế sao?"
"Tha lôi cho tôi nói ra điều này, thưa ông, nhưng ông đâu có biết nguyên nhân khiến Cậu Chủ tôi giận dữ." Joey nói, không quên ném qua JoonHyung một cái lườm đe dọa.
"Được rồi, Joey,.. nhưng tôi vẫn không hiểu gì cả." Noeul nói, cố gắng kiềm chế không cho mình run lên. Trí nhớ của anh vẫn chưa hòan toàn quay lại với anh. Nhưng càng ngày, anh càng cảm thấy anh không hề muốn nó quay lại với anh chút nào.
Joey lại dịu dàng. "Tôi xin phép được giải thích mọi việc lại từ đầu, thưa Cậu Chủ?"
"..Được, Joey, nếu cô không ngại..."
Joey gật đầu. "Là một vệ sĩ, tôi có nghĩa vụ phải bảo vệ chủ nhân của tôi. Chính là Cậu. Tse dù sao cũng còn tôn trọng quy tắc đó, nên đã để cho tôi sống khi bắt gặp tôi còn lại một mình, sau khi tôi đã giúp cậu trốn thoát sang Hàn Quốc..."
"... Nhưng... tại sao cô lại bỏ ta một mình trong khi đáng ra cô phải bảo vệ ta?" Noeul hỏi.