Quan Tử Tu nuốt miếng cơm.“Phải không? Ba nhất định rất vui.”
“Đúng vậy! Vốn cho rằng đã mất rồi, nhưng kỳ thực ai mới là người đối tốt với nó nhất, nó đều biết cả, ở bên ngoài vài năm, nó nhất định cũng rất muốn về, chỉ là không biết phải trở về thế nào thôi. Ba ngoại trừ luyến tiếc, trong lòng có lẽ cũng tin tưởng nó sẽ quay về, cho nên những thứ mà Tiểu Hắc đã từng dùng lại không hề bỏ đi.”
Động tác gắp đồ ăn của Quan Tử Tu dừng lại một chút, không lên tiếng trả lời.
“Anh có hỏi qua ba, vì sao không để cho anh em mình tìm một con chó để thay thế? Nhưng ba nói, con chó quý thế nào cũng không thể thay thế được những hồi ức ấm áp của ông và Tiểu Hắc. Anh hỏi ông:‘Nó từng bỏ đi như vậy, trong lòng ba không có cảm giác không an toàn, không sợ nó lại trốn đi sao?’ ba nói, không, bởi vì nó đã quay lại, chính là nó đã cam tâm tình nguyện trở về, không ai bắt buộc nó, trải qua nhiều năm như vậy, nó còn nhớ rõ cái nhà này, vất vả để trở về như vậy, tuyệt đối sẽ không bỏ đi nữa. Nó vẫn còn yêu cái nhà này thì tại sao chúng ta không cho nó một cơ hội?”
Quan Tử Tu một giây trầm mặc, khuôn mặt nhìn không rõ cảm xúc.
Quan Tử Ngôn mỉm cười.“ từ từ ăn, anh đi cho Tiểu Hắc ăn cơm.”
Cơm nước xong, Quan Tử Ngôn ngồi phía trước đọc báo, không thấy bóng dáng hai tiểu quỷ đâu, anh mở miệng hỏi:“Duyệt Duyệt đâu?”
“Nằng nặc đòi bơi, Tử Cần mang nó đi rồi.”
Tiểu quỷ này đứng núi này trông núi nọ, có mấy ông chú chiều chuộng, cái gì cũng quên hết rồi.
“Duyệt Duyệt…… không biết bơi sao?” Là anh nhớ lầm hay là người làm papa kia đã quên?
“Đúng vậy!” Người cha nào đó trả lời thật khoái trá.
“Vậy anh còn để nó đi!” Rất nguy hiểm nha.
“Anh có dặn Tử Cần lưu ý, không sao đâu. Nó mấy hôm trước còn năn nỉ học Taekwondo để bảo vệ papa, nghe thật là có hiếu nha, anh đồng ý khiến nó cảm động 3 phút liền. Nhưng mới một tuần, mặt mũi nó bầm dập, khóc lóc chạy về nói với anh, nó không muốn học nữa.”
Nghe qua, hình như cũng rất giống người nào đó, tính trẻ con hồn nhiên, làm việc gì cũng chỉ được một nửa, hoàn toàn không biết tự lượng sức mình, ý nghĩ rất kỳ lạ, chuyện làm được chỉ đếm trên đầu ngón tay, thực khiến cho người ta đau đầu.
“Vì sao em cảm thấy anh rất vui sướng khi người khác gặp họa? Biết rõ không được còn để cho nó làm liều.” Khóe miệng dương cao như vậy, rốt cuộc anh có phải cha đứa nhỏ không nữa!
“Không cho nó thử sao biết nó không làm được?”
“Nhưng khi nó bị thương anh không thấy đau lòng sao?”
“Có chứ, cho nên khi nó bị thương, anh sẽ ở bên cạnh, để cho nó vừa khóc vừa ôm chặt lấy. Làm cha mẹ luôn cho rằng mình có tư cách nói ‘Cha là vì tốt cho con’, kỳ thực đôi khi để cho nó vấp ngã, đau đớn, mới có thể lớn lên. Cái này gọi là đi một ngày đàng học một sàng khôn, nếu em lúc nào cũng chỉ muốn bảo vệ nó thật tốt, chỉ biết nuôi nó thành một đóa hoa trong nhà kính, vậy sau này nó làm sao để đối mặt với cạnh tranh và áp lực cuộc sống? Có rất nhiều cách để thể hiện tình yêu, nếu như phương thức của em, cũng là thứ nó muốn, như vậy mới có thể cộng minh, bằng không tình yêu và sự bảo vệ của em chỉ khiến nó bị trói chặt, khiến nó bị áp lực không cách nào giải tỏa. Buông tay để cho nó bước, sau khi vấp ngã tự nó sẽ quay đầu, cùng với ngay từ đầu đã bảo nó đừng đi, bảo vệ không để cho nó ngã, tuy rằng kết quả cuối cùng giống nhau, nhưng ý nghĩa lại khác nhau, ít nhất khác nhau trong quá trình. Có khi, em nghe cảm thụ của đối phương một chút, tôn trọng ý kiến của người ta một chút, có lẽ thứ cô ấy muốn chỉ là khi bị thương, có thể được em ôm, có thể dựa vào em, như vậy mà thôi.”
Tiểu Hắc không biết từ lúc nào đã tới bên chân anh, khẽ cọ, Quan Tử Tu ngồi thẳng lưng, lặng im, nhíu mày trầm tư.
“Đại ca, anh có chuyện gì cứ nói thẳng ra được không?” Cả một buổi sánglời anh nói luôn mang hai tầng ý nghĩa.
“Còn tưởng rằng em sẽ giả bộ không hiểu chứ!” Rốt cục cũng phải đối mặt.
“Em không phải không hiểu, chỉ là……” Anh dừng một chút.“Em đã thử qua, thực sự, em cũng đã tự nói với mình cho cô ấy một cơ hội, nhưng cô ấy không cần. Em không biết cô ấy đang nghĩ gì, cũng không muốn tìm hiểu, em thực sự rất mệt rồi, ấy khiến em…… dù muốn cũng không thể buông tay……”
Khó trách cảm xúc của anh lại tệ như vậy.
“Đừng trách Tử Cần, nó hát loại bài hát này không phải để chọc giận em, chỉ là lo lắng cho em, lại không biết biểu đạt thế nào, đành phải dùng cách này để em đối mặt với mọi chuyện thôi.”
“Em hiểu mà, để em bình tĩnh một chút, không sao đâu.” Anh đứng lên, phủi phủi mông quần.“EM ra ngoài một chút.”
Chương 10:
Phần 1
Trên bờ đê hẹp của đồng ruộng, anh bước đi thật chậm, đàu óc trống rỗng, không muốn suy nghĩ gì nhưng từng dòng hình ảnh lại theo trí nhớ mà hiện lên.
Con đường này, anh và cô từng dắt tay cùng đi qua. Anh học ở Bắc Thượng, gần một năm bị người nhà trêu là nhớ người yêu, cho nên mỗi lần trở về, chắc chắn sẽ gặp cô, kể chuyện cuộc sống, số lần càng ngày càng nhiều, bất tri bất giác đã không thể đếm trên đầu ngón tay.
Lần đầu tiên hôn cô, là ở cạnh gốc bàng kia, cả hai đều là lần đầu tiên, không biết cách chọn vị trí, cũng không biết thế nào là lãng mạn, cho nên nó qua rất nhanh, hai người căng thẳng đến mức không nói với nhau câu nào.
Mỗi lần hẹn hò xong, anh đưa cô về nhà sẽ đi qua con đường này, vòng lại một chút nữa chính là nhà cô…
Bước chân anh chậm một chút, xoay người quay lại.
Không được, con đường này sau này anh không nên tới nữa.
“Quan thúc thúc…” Tiếng gọi quen thuộc đó khiến anh ngừng bước chân, ngạc nhiên quay đầu.
“Tiểu Tinh?!” Sao cậu bé lại ở đây? Vậy Hạ Vịnh Tự…… Chưa kịp nghĩ nhiều đã nhanh chóng bỏ của chạy lấy người.
“Quan thúc thúc, chờ cháu…” Bước chạy bịch bịch phía sau, kích động anh.
Quan Tử Tu nhắm mắt lại.“Tiểu Tinh, thúc cầu xin cháu đừng nói với mẹ cháu được không?”
Anh thực sự rất muốn cắt đứt, không muốn dậy dưa gì với cô nữa, nhưng vì sao dù anh có làm cách nào cũng không thoát khỏi cô?
“Cháu…… Nhưng mà…… Cháu không ở cùng mẹ……”
Bước đi của anh đột nhiên dừng lại, quay đầu trừng cậu bé.“Có ý gì?”
“Mẹ…… đem cháu về nơi này với ông ngoại, bà ngoại, bảo cháu thay mẹ làm bạn với ông bà…… Mẹ nói, mẹ có chuyện quan trọng, không biết khi nào mới có thể đón cháu về…… Quan thúc thúc, có phải mẹ không cần cháu nữa?”
Quan Tử Tu nghe được lửa giận phừng phừng.
Đúng là con người không có trách nhiệm! Đối với anh không nói làm gì, dù sao anh đã quen rồi, nhưng đứa trẻ là con của cô, có bản lĩnh sinh ra, chẳng lẽ không có bản lĩnh nuôi dưỡng?
Anh ngồi xuống, vòng cánh tay ôm lấy thân hình bé nhỏ kia, trầm mặc không nói.
“Cháu nghĩ là…… Mẹ ở cùng với thúc chứ……”
“Không có, thúc không biết mẹ cháu ở đâu cả.” Cũng không muốn biết, tất cả những thứ thuộc về cô anh không muốn hỏi tới nữa.
“Vậy…… không phải vì thúc không thích cháu, cho nên mẹ cháu mới mang chấu để ở đây sao? Quan thúc thúc…… hay là mẹ không cần cháu nữa…… Cháu không muốn trở về cô nhi viện……”
Cô nhi viện?!
Ba chữ này làm đầu anh chấn động một lúc. Tiểu Tinh từng ở cô nhi viện? Là từ đầu cô bỏ rơi nó, hay là…… Đứa con này không phải do cô sinh mà cô nhận nuôi?
Với hiểu biết của anh với cô, cô không có dũng khí làm ra chuyện sinh tử, sinh con còn chẳng dám chứ nói gì đến vứt bỏ?
Vì vậy…… Tiểu Tinh đúng là đứa trẻ nhận nuôi? Như vậy có thể giải thích vì sao cậu nhóc lại không có cảm giác an toàn như thế, lo lắng người yêu của mẹ không thích mình, lo lắng mẹ có gia đình mới sẽ vứt bỏ nó.
Đầu óc của cô hoàn toàn không có quan niệm tiền bạc, năng lực quản lý tài sản kém cỏi, nuôi sống mình còn khó, vậy tại sao lại nhận nuôi thêm một đứa trẻ tăng thêm gánh nặng cho mình? Hơn nữa lại là nhận nuôi một đứa bé…… cực kỳ giống anh như thế……
Quan Tử Tu vươn tay, khẽ vuốt khuôn mặt bé nhỏ tuấn tú kia. Đứa bé này, thực sự rất giống anh…… vậy có phải là vì cô muốn coi Tiểu Tinh như là đứa con chung cảu họ để có điểm tựa cho cuộc sống?
Hạ Vịnh Tự, rốt cuộc em còn điều gì giấu anh?
Anh thực sự không hiểu, rõ ràng tình cảm sâu nặng như vậy, vì sao cô không cần anh, không cần tương lai của họ?
“Tiểu Tinh, đừng sợ, cháu ngoan ngoãn, ở lại đây với ông bà ngoại, thúc thay cháu đi tìm mẹ, hỏi rõ ràng, xem có phải mẹ không cần cháu nữa không, nếu cô ấy thực sự không cần cũng không sao, thúc cần cháu.”
Phần 2
Lại một lần nữa đứng trước cửa nhà cô, tâm trạng Quan Tử Tu rối bời.
Đêm đó khi rời đi, anh từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ không bao giờ tới gần cô thêm một bước nào nữa, nhưng một lần lại một lần, anh luôn vì cô mà phá bỏ nguyên tắc, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay khiến tro tàn lại ẩn ẩn những ánh lửa nhỏ, giống như trái tim anh vì cô mà đập mạnh.
Có khi anh cũng đã tự hỏi mình cuộc đời này, rốt cuộc anh thiếu cô bao nhiêu, mà trả nợ cả đời vẫn chưa xong? ……
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, anh không quay đầu.
Người nọ tùy ý liếc mắt nhìn anh.“Tìm Tiểu Hạ sao? Cô ấy không ở đây.”
“Vậy xin hỏi… cô ấy ở đâu? Khi nào trở về?”
Người phụ nữ đang tìm chìa khóa mở cửa quay đầu lại, nhíu mày nhìn anh thật kỹ.“Cậu là Quan Tử Tu?” So với ảnh chụp, ngoài đời càng đẹp trai hơn, thật là nghiệp chướng, khó trách Tiểu Hạ làm thế nào cũng không quên được hắn ta.
“Chính tôi đây. Nếu chị biết cô ấy ở đâu, xin nói cho tôi biết, có một số việc, tôi phải tìm cô ấy hỏi cho rõ ràng.”
Trịnh Minh Quyên lại nhìn anh lần nữa.“Vào nhà rồi nói.”
Bước vào trong phòng, Trịnh Minh Quyên rót cho anh một ly nước, nói:“dây là nhà tôi, cũng xem như nhà có chút tiết kiệm, kỳ thực không thiếu người muốn thuê nhà này, chỉ là trước đây khi tôi gặp cô bé đó, một cô gái rất trẻ mang thai một thân một mình, không nơi nương tựa, thật sự rất xót xa. Khi đó tôi cần người trông giúp cửa hàng, cô ấy vốn là đến xin việc, tôi kiên quyết cho cô ấy ở trên căn phòng phía trên, để tạm thời có chỗ ở an tâm dưỡng thai.”
Cô thực sự từng mang thai sao?!“Vậy…… Đứa bé đâu? Chẳng lẽ là Tiểu Tinh sao?”
“Tiểu Tinh? à, đó là bởi vì có người nói với cô ấy, mỗi ngôi sao, đều tiêu biểu cho một đoạn tình cảm lưu luyến trong cuộc sống, ngôi sao sáng nhất kia chính là tình yêu của họ. Lời nói lãng mạn ấy khiến cô liều mạng tin tưởng, cô ấy nhớ kĩ từng chi tiết một, khi nghe thấy tên Tiểu Tinh, nước mắt sẽ chảy ra đến mức không ngừng được, cảm thấy đó là món quà của ông trời cho cô, chỉ cần cô còn có một miếng cơm ăn, tuyệt đối muốn nuôi dưỡng đứa trẻ này.”
Quan Tử Tu cầm ly nước, ngẩn ngơ chăm chú nhìn hơi nóng ben trong, hai mắt hơi đỏ, đáy mắt một mảnh sương mù.“Tôi rất tin chị, nếu cô ấy chịu nói, tôi rất muốn nghe từng chút từng chút mọi chuyện của cô ấy trong sáu năm này, nói gì cũng được, chỉ cần cô ấy chịu nói. Nhưng cô ấy lại chưa bao giờ nói với tôi gì cả, để tôi suy đoán, để tôi hiểu lầm…… Tôi phải làm gì bây giờ?”
“Cô ấy không nói, cậu có thể tự tìm hiểu.” Trịnh Minh Quyên đem chìa khóa quăng cho anh.“Ngày hôm nay, căn nhà này giao cho cậu, nơi nào cậu cũng thể đến, có lẽ cậu sẽ có nhiều thu hoạch đó — à, đúng rồi! Cậu biết cô ấy có thói quen viết nhật ký chứ, tuy rằng đọc trộm nhật ký của người ta thức sự không tốt, nhưng mà con người cũng có ngoại lệ, không sao đâu……” Cô lầm bầm lầu bầu, thì thào đi ra cửa.
“Chị còn chưa nói cho tôi, Vịnh Tự ở đâu rồi? Vì sao lại đem Tiểu Tinh giao cho cha mẹ cô ấy chăm sóc?”
“À, đúng rồi! Tôi đến đây giúp cô ấy lấy quần áo để vào viện tắm rửa!” Cô gõ vào trán vài cái.“Nhưng cậu tới đây rồi, nhiệm vụ này giao cho cậu.”
Quan Tử Tu biến sắc.“Vì sao cô ấy nằm viện?”
“Phải hỏi cậu chứ!” Nói đến đây, nhịn không được đã muốn trừng anh.“Luôn làm người ta to bụng rồi vẫy vẫy ống tay áo chạy lấy người, hại cô ấy gặp bao nhiêu khổ cực cậu có biết không! Trước khi gặp lại cậu, cô ấy biết trong tử cung có một khối u, thỉnh thoảng lại rất đau đớn, cũng biết rằng đó là khối u ác tính, cũng biết là nó nguy hiểm đến tính mạng vì vậy cô ấy làm sao dám nói cho cậu biết? Vốn đã sắp xếp là vào viện kiểm tra, thực sự chuyện gì cũng đã làm xong rồi, thằng nhóc thì nhờ bố mẹ chăm sóc, ai biết sẽ gặp lại cậu, cô gái ngốc này rất tham lam được ở cùng cậu, muốn nhìn cậu nhiều hơn một chút, lại sợ cậu đến tìm mà không thấy cô ấy sẽ buồn. Vậy cho nên khá lắm, trở tay không kịp lại mang thai, bảo cô ấy bỏ đi, cô ấy thà chết cũng không chịu, liều mạng muốn giữ lại đứa con của cậu, tuần trước bị đau đến mất đi ý thức, bác sĩ không có cách nào, phải quyết định phẫu thuật, hiện tại người thì ở bệnh viện, không sao nữa rồi.”
Thật là ngốc nghếch! Chỉ là tiểu phôi thai chưa hình thành hình dáng, đáng để cô dùng mạng đi đổi sao?
Quan Tử Tu thở dài một hơi.“Cô ấy không sao là tốt rồi.”
“Nhưng không thể sinh em bé nữa.”
“Vì vậy?” Anh không hiểu hỏi lại.
Vì vậy? Trịnh Minh Quyên với phản ứng của anh vừa lòng nở nụ cười.“Không có vì vậy.”
Một người đàn ông coi trọng Tiểu Hạ hơn tất cả, không có vì vậy!
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Phần 3
Trịnh Minh Quyên hy vọng anh biết thêm điều gì?
Đi một vòng từ trong ra ngoài, cuối cùng đứng trước chiếc giường từng cùng cô kích tình triền miên.
Tại đây trên chiếc giường này, bọn họ từng cùng nhau, từng có một đứa bé…… Mất đi rồi, anh không thể nói không thương tiếc, nhưng so với tính mạng của cô, muốn anh vứt bỏ tất cả, đều là đáng giá.
Ánh mắt anh dừng ở chiếc điện thoại trên đầu giường. Cô hôm đó… gọi điện thoại cho anh là muốn nói cái gì?
Khi anh muốn nghe, cô không chịu nói, đợi đến khi anh bị thương, nản lòng thoái chí cái gì nghe cũng không hiểu, cô mới liều mạng muốn nói cho anh, vận mệnh sao lại trêu người như vậy chứ?
Anh nhẹ nhàng thở dài, kéo ngăn kéo ở tủ đầu giường, đều là tạp chí, tùy ý mở một trang, bên trong tất cả đều là những bài viết liên quan tới anh, còn có chuyên mục anh viết, cẩn thận cất giữ như vậy, cô dùng cách này để quan tâm tới cuộc sống sáu năm qua của anh.
Cách đó một chút, là mấy tờ giấy ghi chú gì đó, bên trên có vài tấm ảnh họ từng chụp chung. Khi đó bọn họ còn rất trẻ, chưa từng vấp ngã gì, thường nghĩ tình yêu thật ngọt ngào, trong nụ cười kia là thoải mái vô ưu vô lo, cứ tưởng chỉ cần nắm chặt nhau thì chính là thiên trường địa cửu.
Anh rút một quyển sổ phía dưới ra, thoạt nhìn đã hơi cũ, anh tùy ý mở một trang ra…