- Phụ nữ có duyên thì ít, nhưng phụ nữ đặc biệt hợp với anh thì chỉ có một. – An nhìn Nhiên nóng bỏng khiến cô bối rối. Cũng thật lạ, lấy nhau đã mấy tháng rồi mà sao đôi lúc cô vẫn bối rối khi anh nhìn cô như vậy.
- Thế tại sao anh biết em đặc biệt hợp với anh? – Cô bỗng nhiên thắc mắc.
- Nếu biết thì anh đã biết cách ngừng yêu em rồi. – Anh mỉm cười, vuốt vuốt mái tóc rối của cô. Đúng là anh không biết thật. Sau này, khi đã về già rồi, An mới lờ mờ hiểu tại sao cô đặc biệt hợp với anh. Hợp nghĩa là sự hòa hợp, mà sự hòa hợp nghĩa là sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc và bình yên khi ở bên nhau.
Ngoại truyện 5:
- An này, bố của Tương Cầm thật tội nghiệp. – Nhiên buồn rầu lên tiếng trong khi tay cô đang gọt táo.
An đặt tờ báo xuống, ngẩng mặt sang nhìn cô:
- Tại sao?
- Thì em thấy ông sống một mình rất cô độc. Tương Cầm và Phan Anh lại ở riêng. Mà bố Tương Cầm đã chấp nhận Phan Anh rồi đấy. – Cô hớn hở kể cho An, hươ hươ cây dao. An định nhắc nhở cô cẩn thận với cây dao thì bàn tay cô đã bị dao cứa vào một nhát, khiến An cuống cuồng lên, chạy vội đi lấy hộp thuốc.
Trong lúc nhìn anh cúi xuống sát trùng vết thương cho mình, cô tưởng tượng ra cuộc sống sau này già nua, không có An bên cạnh, bất giác cô muốn khóc ghê gớm.
- Sau này, anh và em, ai sẽ chết trước nhỉ?
- Em. – Anh không ngẩng đầu lên, vẫn chăm chú sát trùng vết thương trên tay cô.
- Anh muốn em chết trước để cưới vợ mới à? Đừng hòng. – Cô bỗng thấy tức giận quá. Sao anh lại có thể ích kỉ vậy chứ. Sao lại muốn sống lâu hơn cô cơ chứ. - Bà thầy bói cũng bảo rằng em 97 tuổi mới chết đấy nhé.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
- Thì em chẳng bảo người sống một mình sẽ rất tội nghiệp đó à? Anh không muốn em cô độc ở nơi này. – Anh vẫn không ngẩng mặt lên, cẩn thận bó vết thương.
Nhiên cảm thấy cảm động đến khóc mất, cảm thấy có chút xấu hổ vì suy nghĩ vừa nãy. Hóa ra lí do là vì anh nghĩ cho cô.
- Nhưng mà em cũng không muốn thui thủi một mình ở thế giới bên kia. – Cô nũng nịu ôm lấy anh khi anh đóng hộp thuốc lại.
An ngẫm nghĩ một lúc, nhìn gương mặt phụng phịu đáng yêu của cô, không nhịn được, cúi xuống cắn vào tai cô, thì thầm:
- Vậy thì anh chết trước hoặc mình sẽ cùng chết. – Nói xong, anh hôn mải miết trên môi cô đến nghẹt thở.
- Nhưng mà chết thế nào? Tự vẫn à? – Cô đẩy anh ra, muốn nói cho hết câu chuyện.
- Em muốn thế nào cũng được. – Anh nôn nóng lắm rồi, ánh mắt có phần hoang dại. - Còn đến mấy chục năm để suy nghĩ cách chết mà. Nếu em không muốn cô độc sau khi anh chết thì có thể sống với Bí Ngô. Mà muốn có Bí Ngô thì chúng ta phải làm chuyện hiện tại này đã. – Ánh mắt anh ánh lên sự gian xảo trong đêm tối với nụ cười đắc ý.
Và đèn được tắt. Mọi thứ chìm vào trong bóng tối.
***
Hai tuần sau.
Tivi đưa tin về trận động đất Nhật Bản, tâm chấn tại Sendai. Hàng nghìn người chết, hàng nghìn người mất tích. Chỉ qua một đêm, nhiều thành phố tươi đẹp của nước Nhật chỉ còn lại ngổn ngang những mảnh vụn đến xót xa.
Nhiên dán mắt lên tivi, cảm thấy màn hình nhòe đi. Cô hiếm khi khóc nhưng lại rất dễ mũi lòng trước những cảnh thương tâm. Lúc này, An đang xem một video phẩu thuật để chuẩn bị cho bài báo cáo ngày mai, loáng thoáng nghe tiếng cô sụt sịt, liền quay người lại, chui vào chăn và ôm lấy cô.
- Sao vậy?
- Em thấy người Nhật tội nghiệp quá. – Cô bỗng nhiên khóc òa lên, làm anh lúng túng, chỉ biết xoa xoa nhẹ đầu cô.
- Sau này, anh không cần chết theo em đâu. – Cô nói qua tiếng nấc. – Em không muốn anh chết một cách đau đớn bằng bất kì phương pháp nào.
- Ngốc. – An bật cười lớn, ôm chặt cô hơn. – Ai cũng phải trở về với cát bụi mà.
Anh lấy tau lau những dòng nước mắt vương trên má cô, rồi nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Đêm ngọt ngào.
**
Hai ngày sau.
9h tối.
Nhiên lo lắng bất an, đi vòng từ phòng ngủ ra nhà ăn rồi lại vòng qua phòng khách. Vừa đi, vừa đếm:
- 1 vòng, 2 vòng, 3 vòng. Em đếm đến 100 vòng mà anh không về tới nhà là biết tay em.
Cô liên tục gọi điện thoại cho anh nhưng không ai bắt máy.
- Này, con có ngồi xuống đi không. Cứ đi lòng vòng làm mẹ chóng mặt quá. – Mẹ buông lời trong khi mắt vẫn dán vào hai cây đan len và cái áo vừa được đan xong một nửa.
- Có khi nào anh ấy bị tai nạn không nhỉ?
- Nói nhảm gì đấy. Nó là bác sĩ, nếu nó bị tai nạn thì gia đình đã được thông báo rồi. – Mẹ nói với vẻ không hài lòng.
- Vậy con đi tiếp chứ ngồi yên một chỗ sẽ cảm thấy nóng ruột lắm. Mẹ chóng mặt thì mẹ nhắm mắt lại đi. – Nói rồi, cô lại lê dép loẹt xoẹt từ phòng khách vào phòng ngủ, miệng vẫn đếm liên tục “ một vòng, hai vòng, ba vòng…”
- Nhắm mắt lại thì mẹ thấy gì mà đan len. – Mẹ lắc đầu, miệng lẩm bẩm.
10h tối.
Có tiếng leng keng của chìa khóa cửa. Nhiên lao nhanh như bay ra mở cửa, ôm chầm lấy An trong khi anh vẫn đang ngẩn ngơ.
- Cuối cùng anh cũng về nhà rồi. – Cô hít hít mùi quen thuộc tỏa ra từ người anh. Cứ như xa cách đến cả tháng.
- Sao vậy?
- Anh đi đâu đến giờ mới về. Em gọi cũng không bắt máy? – Cô đổi giọng, giận lẫy.
- À, máy anh để chế độ im lặng mà anh quên mất. – An cho tay vào túi quần, lấy chiếc điện thoại ra trình diện cô.
- Thế anh làm gì đến giờ này? – Cô giận dữ nhìn anh, tay vẫn không buông ra khỏi cổ anh.
- Anh cãi nhau với Quang Đình và Phúc.
- Sao cơ? – Nhiên lo lắng nhìn anh. An vốn là người trầm tính, rất ít khi cãi nhau với ai. Nhất định là có chuyện gì nghiêm trọng lắm thì anh mới như vậy. – Thế chuyện gì vậy anh? – Cô nhỏ giọng, nhẹ nhàng hỏi anh, trong lòng thầm nghĩ những lúc như thế này, mình cần thể hiện đúng vai trò người vợ hiền, biết quan tâm chồng.
- À, tụi anh tranh luận về sóng thần. Ví như tại sao lại có sóng thần sau động đất. – Anh nói với giọng bình thản, ôm cô ngồi xuống ghế.
- …
- Em yên tâm, anh thắng. Chồng của em lúc nào cũng chiến thắng cả.
- …
Nhiên ngẩn người, nhìn anh uống cạn sạch ly nước cô để trên bàn. Lửa giận bốc lên phùng phùng trên đầu cô.
- Sao các anh dư thời gian dữ vậy? Cãi nhau đến ba tiếng chỉ vì chủ đề đó thôi à? – Cô hét lên với âm lượng khá lớn.
- Uh, hai đứa nó rảnh quá em ha. Anh cũng thật bó tay với tụi nó luôn. Để sáng mai, gặp hai đứa nó, anh sẽ nói lại dùm em.
- …
- Thôi, đi ngủ thôi em. – Anh vừa huýt sáo vừa nới rộng chiếc cà vạt rồi đi vào phòng tắm.
- …
Ngoại truyện 6:
Lúc này, Nhiên đang mang thai Bí Ngô được 7 tháng. Bụng cô đã to lên như quả trống, cân nặng cũng tăng lên vùn vụt. Hằng ngày lại được mẹ bồi dưỡng đủ loại thuốc bổ, khiến cô chỉ cần ngửi mùi là muốn bỏ chạy. Nhưng mỗi lần nghĩ đến Bí Ngô sinh ra sẽ bụ bẫm, đáng yêu, miệng nhỏ xíu liên tục liếng thoáng, tự nhiên lại cảm thấy một niềm hạnh phúc khó tả.
-Con ơi, đừng đạp nhé. Sau này phải biết nghe lời và hiếu thảo với mẹ, hiểu không? – Nhiên xoa xoa bụng, thì thầm.
-Bí Ngô phải nghe lời anh hơn chứ. – Đang loay hoay với món gà ác, An quay người lại nói với Nhiên, cô lúc này đang nằm dài trên ghế dựa nghe nhạc Mozart để tăng trí thông minh cho con.
-Tại sao? – Cô nhướng mày thắc mắc.
-Dĩ nhiên rồi. Bí Ngô xinh đẹp, thông minh là nhờ mang các yếu tố di truyền từ anh còn gì. Em nghĩ kĩ lại đi, em chỉ mang thai Bí Ngô trong 9 tháng, còn những điều anh mang đến cho con lại ảnh hưởng cả đời. Công lao của anh dĩ nhiên phải to lớn hơn.
-…
Cô chỉ biết im lặng, đập đầu vào gối than thân trách phận.
***
Buổi chiều, dưới sự kiên quyết của Nhiên, An đành lái xe chở cô ra siêu thị. Quanh quẩn cả ngày ở trong nhà làm cô cảm thấy thực sự ngột ngạt. An một tay đẩy chiếc xe siêu thị, một tay dìu cô đi. Trông anh cẩn thận như đang nâng niu một món đồ bằng sứ dễ vỡ.
-Nhiên.
Có giọng nói trầm ấm vang lên. Cô quay đầu lại nhìn người đàn ông nở một nụ cười sáng chói. Ánh mắt An tóe lửa tuy rằng ngoài mặt, anh vẫn cố tỏ ra điềm đạm.
-Anh đi một mình à? – Nhiên gượng gạo chào, nhẹ huých tay vào An trong khi anh vẫn im lặng và trơ mắt ra nhìn một cách không thiện cảm.
-Tôi đi cùng với một người bạn. Cô ấy đang mua một ít đồ ở đằng kia. – Đằng Qúy phớt lờ An, lăm lăm vào bụng Nhiên. – Chắc phải 7 tháng nhỉ?
-Vâng. 7 tháng 1 tuần. Anh dạo này thế nào?
-Vẫn tốt. Tôi vẫn đang chờ cô li hôn.
-Tốt nhất là anh nên biến đi trước khi tôi nổi nóng – An gằn từng tiếng với một âm lượng vừa phải nhưng không kém phần đe dọa, uất hận không thể đấm vỡ bản mặt đáng ghét của Đằng Qúy.
Đằng Qúy chẳng nói gì, chỉ cười ha hả rồi giơ tay vẫy chào Nhiên, thong dong đẩy xe đi về phía trước.
-Lần sau đừng có cười với hắn ta. Anh không thích em cười với ai cả, nhất là hắn – Gương mặt An xám xịt lại, khiến Nhiên không nhịn được bật cười. Cô bỗng cảm thấy mình thật may mắn vì đã không đánh mất anh. Có đôi khi, cô cảm thấy anh yêu cô hơn chính bản thân anh.
-An, cám ơn anh. – Cô hôn lên má bên trái anh rồi nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tuấn tú của anh, cứ như đang chạm vào một điều gì đó vô giá.
Anh ngẩn người trước hành động của cô, đưa tay sờ vào trán cô, khiến cô dở khóc dở cười.
-Tại sao? – Anh hỏi
-Vì đã không buông tay. Nếu anh không quay lại thì có lẽ em đã kiêu hãnh để anh ra đi.
-Em chẳng cần cám ơn anh đâu. Anh làm thế là vì mình thôi. – An vòng tay ôm lấy cô, cúi đầu nhẹ hôn lên trán cô. – Bởi vì anh không thể chịu được cái cảm giác phải gần gũi một người nào đó không phải là em. Nhưng mà này, nếu được quay lại thời gian thì em có rời bỏ anh sang Mỹ không?
-Sẽ không. – Cô lắc đầu một cách nịch, không cần phải suy nghĩ. – Ước mơ của em sẽ không thể trọn vẹn nếu thiếu anh.
Gương mặt An bừng sáng, rạng rỡ như ánh mặt trời xua tan đi những ngày đông ảm đạm. Nhiên ngẩn ngơ nhìn anh, tự hỏi sao chồng mình lại đẹp đến nhường này. Lại ngẫm nghĩ rằng Bí Ngô chắc chắn sẽ một búp bê xinh đẹp như chồng mình.
***
Buổi tối.
Khi Nhiên đang nằm dài trên ghế sofa xem phim thì có điện thoại gọi.
Cô ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ trên tường điểm đến con số 10.
Ai mà bất lịch sự gọi điện vào giờ này nhỉ, cô nhủ thầm, rồi lại tiếp tục dán mắt vào chiếc tivi.
Một lúc sau, An đi ra khỏi phòng đọc sách, áo quần chỉnh tề như sắp ra khỏi nhà.
-Anh đi đâu đấy?
-Anh có ca mổ. Em ở nhà ngủ trước đi.
-Em đi với. – Nói rồi, cô bế bụng, xỏ dép, đi như bay vào phòng thay đồ, khiến An không kịp nói gì. Cô thường không yên tâm mỗi lần anh có ca bệnh vào lúc khuya, cũng chẳng hiểu lí do tại sao. Một phần cô đi theo vì sợ buổi tối anh lái xe về nhà một mình sẽ cảm thấy buồn.
Cô ngoan ngoãn ngồi ở căn-tin của bệnh viện trong khi An vào phòng mổ. Từ dạo có thai, cô ăn nhiều đến mức cô cũng cảm thấy khiếp sợ. Các bà, các chị ngồi quanh đấy, có lẽ cũng chờ người nhà nên chẳng có việc gì làm, ngồi nhâm nhi tách trà và tám chuyện. Nhiên lôi chiếc laptop ra lướt web, nhưng tai thì không thể bỏ qua câu chuyện của bàn bên cạnh:
-Chị biết bác sĩ An chứ? Anh ấy đẹp trai quá đi mất.
-Ai cơ?
Nhiên đưa mắt nhìn qua, thấy một người phụ nữ cỡ ba mươi tuổi với mái tóc xoăn dài và một cô gái trẻ cỡ 20 tuổi, tóc cắt ngắn úp gọn vô gương mặt trái xoan thanh tú.
-Cái anh bác sĩ lạnh lùng và cuốn hút ấy. – Cô gái trẻ cỡ 20 tuổi chu miệng lên, lấy gương soi soi rồi bôi bôi trát phấn son lên mặt. Nhiên tự hỏi không biết mình đang ở bệnh viện hay sàn diễn thời trang mà ai cũng trang điểm đậm như sắp lên sân khấu.
-Ah, tôi biết rồi. Phòng tôi có một bà bốn mươi tuổi mà suốt ngày cứ nhắc đến anh ý miết. Cứ mỗi lần bác sĩ An đến thăm bệnh là bà ấy phải soi gương, trang điểm kĩ càng mới chịu gặp. Nghe đâu hôm nay bà ấy lên bàn mổ đấy.
-Gìa rồi mà bệnh thế nhỉ. – Cô gái hai mươi bĩu môi. – Trâu già mà cứ thích gặm cỏ non cơ.
-Ờ, thế còn chưa hết. Cứ hễ bác sĩ An xuất hiện là bả phải diện đồ thật đẹp, thật bắt mắt. Y tá bắt thay ra thì bà ý gân cổ lên cãi “Áo quần bệnh nhân làm tôi ngứa quá. Các chị là y tá mà giặt đồ thế này đấy à” Rồi mỗi lần chồng bả làm gì không vừa ý là bà ý cứ gào ầm ỉ, khiến tôi chẳng thể ngủ được “Anh không bằng một góc của bác sĩ An”
-Em là chồng bả thì em li dị ngay. – Cô gái hai mươi gay gắt phán, rồi bỗng nhiên gương mặt trở nên mơ màng. - Cơ mà, bác sĩ An đúng là hoàn hảo thật. Ứơc gì em được làm vợ anh ấy, em sẽ sinh cho anh ấy một đàn con. Đứa nào đứa nấy sẽ xinh đẹp và giỏi giang như anh ấy.
-Này, cô em, cô em ăn tương với mỡ nhiều quá nên mơ tưởng hão huyển quá nhé. Người như anh ấy không hợp với chúng mình đâu. Chỉ để ngắm thôi, chứ lạnh lùng như thế thì có biết yêu là gì? Mà biết đâu anh ấy là dân đồng tính nhỉ? Tôi chả thấy anh ấy thân thiết với đồng nghiệp nữ nào.
-Chị nói cái gì đấy? Đồng tính sao được mà đồng tính. Cơ thể rắn chắc đến thế, gương mặt nam tính đến thế mà. Chỉ cần được anh ấy hôn một lần thôi là em mãn nguyện rồi.
Nhiên suýt nữa phun luôn tách trà vào laptop.
An là người đồng tính ư? Nếu mà biết được An cáo già, hành hạ Nhiên mỗi đêm đến kiệt sức thì chắc cô ấy sẽ sốc mà chết mất. Nghĩ đến, hai má cô tự nhiên nóng bừng bừng.
-Thôi cô em, tỉnh lại đi cho chị nhờ. Em mà lấy anh ấy thì mức độ hoàn hảo của anh ấy chẳng thể bù trừ được cho cái sự ngớ ngẩn của em đâu. Mà này, nhìn cô gái bên kia kìa, bụng bầu to thế mà chả ai chăm sóc, tội nhỉ.
-Chị đang nói cái cô tóc xoăn xoăn đấy à? Có khi bị chồng bỏ cũng nên.
Nhiên lắc đầu, cười thầm. Đúng là hai người đàn bà và một tách café cũng có thể họp thành cái chợ. Cô đeo tai phone vào, cố không để ý đến những mẩu chuyện của bàn bên cạnh nữa.
Có cảm giác mí mắt đang trĩu nặng, trĩu nặng rồi cô chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Một bàn tay nhẹ nhàng bế xốc cô lên, khiến cô choàng tỉnh.
Là An.
Cô lơ mơ dụi mắt, ôm lấy cổ của An, cảm thấy hình như có hàng trăm mũi tên đang chỉ hướng về phía mình. Bất giác lạnh ở sống lưng.
Cô ngoái đầu quay lại, bắt gặp ánh mắt trân trối của những người ngồi xung quanh, đặc biệt là hai người phụ nữ bàn bên cạnh. Cô tinh nghịch nháy mắt với họ, kiêu hãnh ôm lấy An. Anh nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trước mặt cô, rồi dịu dàng bế cô đi xuống gara để xe. Trong lúc chờ An thắt dây an toàn quanh người, cô xoa xoa bụng hỏi:
-Thế cái bà bệnh nhân hôm nay có trang điểm không anh?
-Sao em biết? – An tròn mắt ngạc nhiên.
-Bí mật. Em có mắt thần đấy.
Cô ra vẻ bí hiểm, nháy mắt với anh.
-Mà nếu sau này em cũng trở thành một người như bà ấy thì anh có yêu em nữa không?