“Vịnh Nhi…” tôi chưa nói xong, nước mắt đã chảy xuống! Tại sao lại xảy ra nhiều chuyện thế này?
“Trinh Hy mình không sao…” Vịnh Nhi như đã nghe được câu hỏi của tôi mà trả lời. Sợ tôi lo lắng, nên trước mặt tôi luôn cố gắng tỏ ra kiên cường, nhưng thạch cao trên chân cậu đã bán đứng lời nói dối của cậu.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Mình cũng không rõ lắm… lúc tan học mình đang đi ra khỏi cổng trường, đột nhiên có bốn năm chiếc xe chạy đến vây lấy mình, mình không cẩn thận đã bị họ làm ngã… bọn họ còn nói cái gì ‘đừng có nhiều chuyện quá’. Lúc đó vừa hay Thượng Dân đi tới, bọn họ đã lái xe chạy mất tăm…” lúc Vịnh Nhi nói vẫn còn rất khẩn trương, trên mặt không một tí máu, có thể thấy được cô đã sợ hãi như thế nào.
Đột nhiên tôi có một sự phẫn nộ khó lòng diễn tả. Có thật là “Không cẩn thận bị họ làm vấp ngã” đơn giản như thế không? Tôi nhìn thấy trên tay và đầu gối đều có vết bầm, tình cảnh lúc đó nhất định là rất đáng sợ. Vì không muốn chúng tôi lo lắng, nên cậu chỉ nói sơ qua như thế thôi.
“Mình đã phái người đi điều tra, chắc là sẽ nhanh chóng có tin. Từ lời bọn chúng nói với Vịnh Nhi cho thấy, bọn chúng chỉ là muốn hù dọa chúng ta thôi, không có mục đích gì khác- Nhưng xem ra sự việc không đơn giản như thế.” Thượng Dân đang im lặng đột nhiên lên tiếng, như đang an ủi chúng tôi. Thực ra, đau khổ mà Thượng Dân hứng chịu sẽ không ít hơn Vịnh Nhi, có lẽ còn nhiều hơn Vịnh Nhi, vì anh đã yêu Vịnh Nhi như thế.
Việc này, có liên hệ với tin nhắn trên diễn đàn không? Nghĩ tới việc có người nào đó đang âm thầm theo dõi chúng tôi trong bóng tối, lòng tôi bất chợt có chút sợ hãi. Rốt cuộc là ai đã đánh Vịnh Nhi bị thương, rốt cuộc là kẻ nào đã viết tin nhắn đó? Tại sao lại đối phó chúng tôi bằng cách bỉ ổi như thế? Nghĩ đến vấn đề này, tôi hận là không thể lập tức lôi tên đó ra để chất vấn! Nhưng tiếc rằng hiện giờ chẳng có chút manh mối nào cả!
Lúc này, tôi có một dự cảm kỳ lạ- việc này là nhằm vào tôi! Nếu như Vịnh Nhi vì tôi mà bị thương, thì nhất định tôi sẽ hận chết bản thân mình!
Kim Trinh Hy, bình tĩnh!
Trời đã rất tối, nhưng tôi vẫn lăn qua lăn lại trên giường không ngủ được.
Người viết tin nhắn đó là ai? Tại sao hắn ta lại biết rõ những chuyện xảy ra giữa tôi và Vĩnh Thái như thế? Khẩu khí này hoàn toàn không giống là đang đoán mò, cũng không phải là suy đoán, là hoàn toàn biết được toàn bộ câu chuyện. Mà không tính đến những suy đoán đó có đúng hay không, những chuyện nói trong tin nhắn, không nhiều một chuyện, cũng chẳng ít đi một chuyện. Cái khẩu khí này, rất giống lời nói của một đương sự có thành kiến với tôi, tức giận mà nói ra. Nhưng những chuyện này, ngoài tôi và Vĩnh Thái ra, thì còn có ai biết được? Bây giờ anh đang mất trí nhớ, biết được những chuyện này chỉ còn mình tôi.
Tôi tỉ mỉ suy nghĩ về vấn đề này. Tôi từng nói với Vịnh Nhi chuyện của dì Phó… Nhưng cậu không phải là người như thế! Trời ơi! Sao đầu tôi lại loạn thế này, ngay cả người của mình cũng nghi ngờ.
Bình tĩnh chút, Trinh Hy! Đây chỉ là một sự suy đoán, một giả định.
Tôi ngưng lại hít thở một lát.
Biết được chuyện này chỉ có tôi, Vịnh Nhi, Thượng Dân, và người nhà của Vĩnh Thái.
Không thể là tôi.
Cũng không thể là Hàn gia gia.
Không thể là Vịnh Nhi, Vịnh Nhi là người bị thương, cũng không thể là Thượng Dân.
Không thể là dì Phó, dì Phó không biết được chuyện tôi cứu Hàn gia gia.
Không thể là Hàn Vĩnh Thái, trừ phi tên đó hồi phục trí nhớ. Nhưng mà nếu đã hồi phục trí nhớ, anh còn lý do để ghét tôi sao?
Manh mối bị đứt đoạn. Tôi lại chìm vào trong sự suy tưởng rối loạn.
Rốt cuộc là ai đã tra rõ chuyện của tôi như thế? Tôi có cảm giác vô cùng căm phẫn: một người ngoài cuộc nào đó cũng có thể hiểu rõ chuyện như thế, mà chính người trong cuộc là Hàn Vĩnh Thái, lại chẳng nhớ gì cả! Thật là một sự chế giễu to lớn!
Đầu đau như muốn nổ! Tôi xoa xoa huyệt thái dương đang đau điếng, đẩy cửa phòng học ra. Tối hôm qua cả đêm tôi gần như không ngủ!
Vừa bước vào cửa lớp, tôi liền nghe thấy những tiếng xì xầm to nhỏ.
“Ái chà, chính là người đàn bà vô liêm sỉ đó…”
“Mình sớm đã thấy kỳ, cô xấu thế, Hàn Vĩnh Thái sao có thể thích cô được? Những cô gái đẹp hơn cô còn rất nhiều, tại sao Hàn Vĩnh Thái lại đi quen với cô? Quả nhiên là cô đã dùng thủ đoạn! Đây quả nhiên là một âm mưu!”
“… Thật là quá ác độc!”
“Kim Trinh Hy, sao cô còn dám đến trường nữa?”
Những lời nói đó như ruồi bu lấy tôi, đầu tôi lại kêu lên. Tôi kéo ghế muốn ngồi xuống, nhưng sao ghế hôm nay lại trở nên nặng thế! Tôi đứng không vững, té ngã xuống đất.
“Trinh Hy, em không sao chứ?” đột nhiên có người đỡ tôi dậy, trong không khí truyền đến một mùi thơm của hoa cúc. Tôi đã tỉnh hơn.
“Không sao… em chỉ là không cẩn thận…” tôi thở gấp, cuối cùng cũng ngồi xuống được.
“Trước khi sự việc được làm rõ, các bạn không thể ác ý tổn thương Trinh Hy như thế. Tốt nhất là đừng để tôi nghe được những lời bàn tán vô vị đó, nếu không hậu quả tự gánh.” Trong lời nói của Vân Trác chứa đầy sự băng giá. Từ ngày anh bước chân vào trường Thụy Thảo, ngoài nụ cười nho nhã và cử chỉ phong độ, không ai thấy được bất kỳ biểu hiện khác trên mặt anh. Nhưng hôm nay, trên mặt Vân Trác lại có nộ khí.
Nộ khí như muốn giết người!
Trong lớp đột nhiên không còn một tiếng.
Vân Trác đứng cạnh tôi, cây thánh giá trước ngực phát ra một luồng khí lạnh. Lúc đó, tôi có cảm giác anh như thiên thần hộ mệnh của tôi.
“Vân Trác, kệ họ đi. Sau khi tan học, anh cứ trực tiếp chở em đến bệnh viện, em muốn thăm Vịnh Nhi.” Tôi vẫn còn rất lo cho Vịnh Nhi, cũng hy vọng có thể biết nhiều điều hơn từ chỗ Thượng Dân.
Lúc tôi và Vân Trác đẩy cửa ra, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm kinh sợ. Bốn năm tên có đầu tóc năm sáu màu, mặc bộ đồ lái xe quỳ bên góc tường. Trên giường bệnh, Vịnh Nhi còn đang nắm chặt áo của Thượng Dân, kinh hãi nhìn những người đó. Thượng Dân ôm chặt Vịnh Nhi trong lòng, trên mặt toàn là những nộ khí không thể giải thoát.
Bọn họ chính là hung thủ đã tập kích Vịnh Nhi! Tôi lập tức hiểu được điều đó.
“Là ai kêu bọn họ tập kích Vịnh Nhi?” tôi vội hỏi Thượng Dân.
“Để họ tự nói đi.” Trên khuôn mặt âm u của Thượng Dân đang bao trùm lên một màng sát khí.
“Rốt cuộc là ai đã chỉ thị cho các ngươi làm chuyện này?” tôi như tên phóng về phía trước, nhắm lấy áo của một tên. Trên mặt tên đó có một vết thẹo, mái tóc cố tình chải chuốt giờ đây đã méo qua méo lại, thật khiến người khác muốn ói. Tên đó như chưa định thần lại, hình như vừa rồi phải gánh chịu một trận. Tên đó đang dùng ánh mắt cầu xin để nhìn Thượng Dân, như đang đợi Thượng Dân lên tiếng.
“Mau nói!” tiếng của Thượng Dân như sét đánh ngang tai, làm tên đó sợ đến rung người.
“Là… là Trịnh Vân Trác.”
Lỗ tai tôi lùng bùng.
Tôi quay người ra sau nhìn Trịnh Vân Trác, anh cũng kinh ngạc như tôi. Điều không giống là: tôi phẫn nộ nhiều hơn kinh ngạc.
Phần 2: Âm mưu và đối chất
Ngủ không được
Ngoài anh ra
Không muốn nghĩ đến cái khác
Vừa mơ thấy một giấc mơ
Trong mơ
Vẫn không thấy rõ khuôn mặt anh
“Chát”-
Tiếng bạt tai vang lên trong phòng
Tay tôi nóng lên, cảm giác tê tê và đau rát truyền đến lòng bàn tay tôi.
Dấu năm ngón tay vô cùng rõ ràng, một cái bạt tai vừa rơi vào mặt của Vân Trác.
Tôi phải sớm biết được! Tối hôm qua, tôi đã phải nghĩ đến anh rồi!
Hôm qua lúc tan học anh đã chỉ thị những tên này tập kích Vịnh Nhi, sau đó lại cố ý xuất hiện trước mặt tôi để đưa tôi về nhà. Như vậy, anh sẽ không bị nghi ngờ… sao tôi lại không nghĩ tới anh chứ? Sau khi đưa tôi về anh đã phát tin nhắn, do đó lúc tôi vừa ăn cơm xong là có thể xem được! Một kế hoạch hoàn mỹ biết bao! Một thủ đoạn cao minh biết bao! Chúng tôi đều bị anh lừa!
Công chúa Bạch Tuyết vừa cắn một miếng táo, đã chết
ngay. Tôi cảm thấy mình càng thảm hơn! Lúc xem những
trái táo đỏ đó, không cẩn thận là sẽ bị trúng độc ngay.
Em cảm thấy, phương thức anh quan tâm em có chút kỳ
quái, vì anh cứ thường bắt nạt em. Nhưng các bạn ấy
đều nói con trai ăn hiếp con gái đều là vì con trai đã
không cẩn thận yêu phải con gái.
Tối không ngủ được là vì ai?
Mỗi ngày đều ôm lấy áo anh tặng và nằm
trên tên anh mà ngủ!
Mộng tưởng sẽ gặp anh lần nữa!
Hôm nay anh còn giả bộ bảo vệ tôi trước mặt các bạn khác… cách thức giả bộ trăm phần trăm… anh và cô em họ Khương n Anh của anh, đều là những người hai mặt! Kỹ thuật diễn xuất cao minh ngay cả Vịnh Nhi và mẹ, đều bị anh gạt cả.
Dưới lớp mặt nạ nho nhã đó, lại là một nội tâm xấu xa vô cùng! Thật là dơ dáy!
Nghĩ tới tin nhắn đáng kinh tởm đó, tôi muốn phát rung, lúc tan học anh xuất hiện ở tòa nhà phòng học, tôi đã phải nghĩ đến việc anh lén nghe những lời tôi nói trong phòng của Vĩnh Thái. Đột nhiên tôi hiểu ra- những lời đó thì ra đều là do tôi nói ra! Trước đó tôi còn suy nghĩ xem ai đã tiết lộ bí mật này! Tôi lại không hoài nghi chính mình! Thật là trớ trêu, thật đáng buồn cười! Vĩnh Thái đối với quá khứ không biết gì cả, mà những lời phải nói với anh thì bị cái tên kinh tởm này lấy làm vũ khí lợi hại nhất mà tổn hại tôi!
Trời ơi! Trò đùa này có quá tàn nhẫn không?
Toàn thân tôi không còn sức lực, mặt đất đột nhiên trở nên mềm nhũn. Vân Trác đi tới, muốn đỡ tôi dậy. Trời ơi, đến lúc này anh còn diễn kịch nữa sao?
Tôi kinh tởm quăng tay anh ta ra, nước mắt như đã vỡ bờ. Anh càng tiếp cận tôi, thì tôi càng cố sức đấm vào người anh. Những cú đấm liên tiếp rơi xuống ngực của anh, tay tôi đột nhiên bị nắm lại.
“Trinh Hy, dừng tay!”
Câu này lại từ trong miệng Thượng Dân.
“Trinh Hy, đợi một lát, mình có chuyện muốn hỏi.” Tiếng của Thượng Dân vô cùng bình tĩnh. Bình tĩnh đến nỗi tôi không tin vào tai mình nữa.
“Ngươi nói thử xem mặt mũi Trịnh Vân Trác như thế nào?” Thượng Dân nghiêm túc hỏi cái tên đang quỳ ở góc tường. Cái tên đó rung cầm cập, mặt cũng sắp đụng mặt đất.
“Nói mau!” tôi bị tiếng của Thượng Dân làm cho ngẩn ra. Tại sao anh lại hỏi việc này? Trịnh Vân Trác chẳng phải đang đứng trước mặt chúng tôi sao? Sự việc kỳ lạ đã xuất hiện, cái tên đó cố gắng suy nghĩ, trong mắt tên đó có nỗi sợ hãi không thể che giấu được. Tên đó hình như không biết Trịnh Vân Trác đã xuất hiện trong phòng này rồi.
“Anh khoảng 30 tuổi… một người mập, cao khoảng mét bảy!” tôi bất chợt mở to miệng ra. Cái bóng người đen bên cạnh tôi, rõ ràng là cao mét tám mươi lăm, thân hình của người mẫu. Tại sao? Trịnh Vân Trác mà hắn ta nói, không phải là Trịnh Vân Trác mà chúng tôi quen biết- rốt cuộc chuyện này là sao?
“Hứ!” một tiếng khinh rẻ phát ra từ trong miệng Thượng Dân, “Lúc ngươi đánh người chẳng phải là dũng cảm lắm sao, sao bây giờ lại như con rùa rụt cổ thế, toàn là những lời nói dối! Nói mau, rốt cuộc ngươi có biết mặt mũi của Trịnh Vân Trác không?”
“Không biết!” nghe được lời của Thượng Dân, cái tên đó đột nhiên có dũng khí dám làm dám chịu. Tôi thật khâm phục Thượng Dân, bất giác xấu hổ cho chính mình. Thượng Dân như một quan tòa sáng suốt. Còn tôi? Chỉ mấy miếng võ mèo, lại muốn làm trinh thám.
Nói như vậy, Vân Trác là vô tội sao?
Tôi hận là không thể kiếm cái hố để chui vào, để Vân Trác không thấy tôi.
“Xin lỗi…” tôi nói ra những chữ này, nhưng vẫn không dám nhìn thẳng vào mặt Vân Trác. Lúc nãy tôi còn hoài nghi nhân phẩm của Vân Trác, thực ra, đều là do tôi tự cho mình là thông minh!
Bàn tay ấm áp của Vân Trác nắm lấy tay tôi. Những ngón tay lạnh giá của tôi cảm nhận được sự ấm áp. Anh không hề trách tôi! Nghĩ đến đây, tôi tự trách muốn chết.
“Nói ra đi, rốt cuộc ai là chủ nhân của các ngươi?” Vân Trác vẫn không nói gì đột nhiên lên tiếng, “Ngươi mau nói, nếu để chúng tôi nói ra trước, thì có phim hay để xem đó.” Những lời rộng lượng của Vân Trác lại có chút sức uy hiếp. Cái khẩu khí đó, như anh đã biết người đó là ai.
“Là Khương n Anh! Khương n Anh! Tôi không biết gì cả, tôi chỉ nghe theo dặn dò của cô là dọa tiểu thư Vịnh Nhi một chút, sau khi lấy được tiền là tôi có thể đi… tôi không biết tiểu thư Vịnh Nhi là bạn gái của Quyền Thượng Dân… chúng tôi chỉ muốn hù dọa tiểu thư Vịnh Nhi thôi, không còn mục đích nào khác…” tên ấy nói một hơi, như muốn nói hết tất cả những bí mật của mình ra.
Khương n Anh! Cái tên đó như sấm nổ ngang đầu tôi.
“Cái tên Trịnh Vân Trác, cũng là do cô nói với các ngươi sao?” Vân Trác muốn xác định nghi ngờ của mình.
“Cô nói… chỉ cần nói tên này ra thì chúng tôi sẽ được an toàn… không ngờ…” tên ấy sợ sệt nói. Điều này, đúng là Khương n Anh đã suy nghĩ rất chu đáo.
“Tại sao cô lại làm như vậy?” tôi rất tức giận.
“Điều này không lạ! Lần trước ở trước mặt của Vĩnh Thái, suýt chút nữa mình đã vạch trần lời nói dối của cô!” Vịnh Nhi như nghĩ ra điều gì. Nhưng nói cho cùng, chuyện giữa Vịnh Nhi và n Anh, đều do tôi cả. Thật ra n Anh là vì tôi mà đến.
Quả nhiên là như vậy!
Nội dung của tin nhắn đó được tiết lộ như thế nào? Hôm đó rốt cuộc là ai đã nghe được những lời của tôi? Ôi, đau đầu quá…
Mọi việc đã sắp được làm sáng tỏ, nhưng tôi lại cảm thấy ngày càng mơ hồ.
Tôi chạy đến gõ cửa nhà Vĩnh Thái ầm ầm.
Đêm tối của Mộc Tê sơn trang có chút lạnh. Gió núi thổi vào mũi tôi có mùi thơm của hoa cỏ, đèn màu vàng trước cửa nhà Vĩnh Thái chiếu vào mọi thứ, làm cho mọi thứ đều rất yên tĩnh.
Ầm ầm ầm… tiếng đập cửa của tôi tiếp tục vang lên.
“Cạch!” cửa lớn mở ra. Quản gia nhìn thấy tôi, trong mắt toàn là sự kinh ngạc, “Thì ra là tiểu thư Trinh Hy, đã lâu cô không đến chơi, Hàn xã trưởng ngày nào cũng nhớ đến cô…”
Tôi đã không còn nhớ lần trước tôi đến đây là hồi nào. Tối hôm nay, có một động lực đưa tôi đến đây. Sự thật đã được phơi bày, mọi người đều ngỡ cả người. Lúc đó, tôi đột nhiên muốn biết tâm tình của Vĩnh Thái rốt cuộc là như thế nào. Trên thế giới này, anh chính là người mà tôi muốn nói nhất. Tôi đã bị oan, nhất định anh phải biết!
Tôi gần như đã chạy từ nhà đến Mộc Tê sơn trang.
“Vĩnh Thái đâu?”
“Vĩnh Thái thiếu gia vẫn chưa về…” quản gia đột nhiên lộ vẻ khó xử. Lúc tôi rời khỏi nhà, tiếng chuông mười giờ vừa đổ. Bây giờ ít nhất cũng mười giờ rưỡi rồi, Vĩnh Thái vẫn chưa về sao! Đúng rồi, anh đã không còn là Vĩnh Thái đã bị tôi cải tạo rồi. Anh bây giờ, là Hàn VĨnh Thái tay ôm gái đẹp, toàn thân nồng nặc mùi rượu!