Tôi sẽ tiếp tục luyện chữ. Anh có phát hiện chữ tôi viết ngày càng đẹp hay không. Chín tháng vừa qua, mặc kệ có bận rộn tới mức nào, tôi chưa bao giờ ngừng luyện chữ, tôi cũng biết chuyện này rất ngốc, nhưng hiện tại tôi nghĩ làm một việc ngốc như vậy cũng đáng.
Tôi cũng muốn học thủ ngữ. Anh từng nói tôi không cần vì anh mà học thủ ngữ, nhưng hiện tại thì cần, bởi vì tôi đã quyết định sẽ ở bên anh cả đời.
Tôi còn phải học giỏi tiếng Anh. Tôi sẽ học thuộc hết những từ trước nay không thể thuộc được. Tôi phải là cái tai của anh, nói cho anh tất cả những thứ tôi nghe được; là giọng nói của anh, nói ra tất cả những điều anh muốn nói.
Xin lỗi bố! Xin lỗi mẹ!
Thiếu gia nhà họ Mã tuy có tốt nhưng Anh Đài vẫn yêu Lương huynh.
Con biết bố mẹ muốn bảo vệ con mới không cho con ở cạnh anh, nhưng bố mẹ chỉ nhìn đến những chỗ thiếu hụt không thể làm con hạnh phúc của anh mà không biết nơi chốn hạnh phúc của con chính là anh. Con phải đi đâu mới tìm được một người yêu con hơn anh? Con phải đi đâu mới tìm được một người khiến con yêu hơn anh?
Trong toàn bộ những người không tàn tật trên thế giới, tôi lại chỉ yêu anh, một người không thể nghe không thể nói.
Giương mắt nhìn bức tường không thể dùng mắt thường nhìn thấy và khoảng cách địa lý ngăn cách chúng tôi trong hiện thực tàn khốc này, tôi lựa chọn phá vỡ nó.
Tôi biết nó rất dày, mà tôi chỉ là một cô gái bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa.
Nhưng tôi có dũng khí độc nhất vô nhị, đó chính là động lực từ sự dịu dàng vô hạn mà anh dành cho tôi, mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì khác.
Khiến cho tôi không sợ trời không sợ đất, cho dù thời gian tới là khoảng thời gian khó khăn nhất.
Tôi cũng tuyệt đối không bỏ cuộc.
Dù thế nào đi chăng nữa, rốt cuộc tôi cũng không phải Chúc Anh Đài, anh cũng không phải Lương Sơn Bá. Tôi không đào mộ, cũng không hóa bướm, vẫn có thể bay qua cả vạn cây số để tìm được Lương huynh của tôi.
Người xưa nói, trung hiếu khó song toàn, đại khái là tôi sẽ phải trở thành một đứa con bất hiếu. Cuối cùng tôi nhất định sẽ rời khỏi bố mẹ, rời khỏi tổ quốc, tới bên cạnh anh.
Tôi nghĩ số phận thật ra cũng không phải nằm trong tay anh và tôi, giữa tôi và anh dù có cũng chỉ là ánh mặt trời ấm áp có thể hòa tan chúng tôi, nóng bỏng mà thuần khiết, một thứ sẽ không bao giờ cúi đầu chấp nhận trước hiện thực.
Bởi vì trong sân bay Los Angeles ồn ào này, tất cả đều đang nhốn nháo tràn ngập tiếng động, nhưng tôi chỉ nghe được tiếng nói của một mình anh.
Nói rằng, anh yêu tôi.
♥ Kết Thúc ♥
Lời Cuối Truyện
Dương Vũ nói, có chỗ thiếu sót so với hoàn mỹ sẽ càng hoàn mỹ.
Những lời này làm tôi ấn tượng rất sâu.
Vì đạt được hoàn mỹ có chỗ thiếu hụt này, tôi lăn qua lăn lại đã 5 năm.
Lúc đầu, đây chỉ là một câu chuyện bình thường của một người bình thường, là cuốn tiểu thuyết hoàn chỉnh thứ hai của tôi từ khi chào đời đến nay. Không có từ ngữ hoa lệ, không có cách hành văn rung động lòng người, không có tình tiết chấn động.
Tôi chỉ muốn viết một câu chuyện cảm động.
Một câu chuyện cảm động đơn thuần không chút tạp chất.
Không ngờ lại được mọi người yêu thích, bất kể là độc giả, biên tập, đồng nghiệp, tất cả mọi người đều nói với tôi, thật cảm động, rất thích câu chuyện này.
Đúng vậy, bởi vì tất cả mọi người đều có sở thích rất đơn thuần.
Khi đó, đây chỉ là một truyện ngắn hơn ba vạn chữ, nhưng gần như từ lúc bắt đầu, tôi đã có ý niệm muốn câu chuyện này phải thật hoàn mỹ. Tôi từng nghĩ sau này sẽ thêm một chút chuyện về sau, nhưng nghĩ câu chuyện kết thúc ở đây đã là rất đẹp rồi. Điều duy nhất làm tôi tiếc nuối chính là hành văn của năm đó quá trẻ con, không đủ để biểu đạt hết suy nghĩ trong đầu.
Vì vậy tôi dùng thời gian một năm, cố gắng bổ sung trọn vẹn.
Không dám nói là hoàn mỹ, bởi vì hiện tại thấy giọng văn 5 năm trước thật đáng xấu hổ, sau năm năm nữa, nhất định tôi cũng sẽ khinh bỉ tác phẩm ngày hôm nay.
Nhưng có những thứ sẽ không bị thời gian biến đổi, sẽ không bị cách hành văn nông sâu ảnh hưởng, cũng sẽ không bị phai màu.
Đó chính là tấm lòng.
Xa cách nhiều năm, nhưng rất nhiều độc giả online vẫn hò hét: mau đăng tiếp đi, thật nhớ, thích nhất câu chuyện này.
Tôi lập tức hiểu ra, cho dù không sửa sang cách hành văn, dù không bổ sung tình tiết, dù không sửa đổi thêm thú vị, nhưng như vậy là đủ.
Bởi vì đây vốn là một câu chuyện không có bất cứ điều gì khác ngoài sự cảm động đơn thuần.
Vì vậy, không bằng để tất cả thật đơn thuần đi.
Mong mọi người thích phiên bản đã chỉnh sửa này, rất nhiều chỗ đã được cải biến. Ngoại trừ kết cấu và kết thúc, gần như tất cả những chỗ lớn nhỏ đều có sự thay đổi về câu chữ. Nhưng tôi cố gắng giữ vững phong cách cũ, không dám phá hoại.
Tôi biết dù là phiên bản đầu tiên mọi người cũng sẽ thích. Vì vậy lần chỉnh sửa này cũng không phải muốn giành sự khen tặng của mọi người, gần như chỉ vì tâm nguyện hoàn mỹ của tôi.
Người con trai không thể nghe không thể nói, thậm chí cả tên cũng không có, tôi yêu quý cậu ta hơn bất cứ ai. (Nhưng thật sự toát mồ hôi, tôi thật sự từ đầu tới cuối chưa từng nghĩ tên cho cậu ta)
Mà Hiểu Toàn vừa kiên cường vừa yếu đuối, vừa bình thường lại rất dũng cảm, cũng là tình yêu của tôi.
Đối với tương lai của bọn họ, tôi nghĩ không ai cần phải hỏi nữa.
Bởi vì đó là cậu ấy.
Bởi ví đó là cô ấy.
Vì vậy tôi chỉ hy vọng, mọi người sẽ đọc vui vẻ. Sau đó giống nhiều người khác, thỉnh thoảng nhớ lại câu chuyện này, thậm chí có ý định đọc lại lần nữa.
Đó chính là hạnh phúc lớn nhất của tác giả tôi.
*^-^*
Trong nhà, 2 giờ 53 phút, ngày 18 tháng 7 năm 2007
Hậu Đã
———-oOo———-