Đàm Thư Mặc mỉm cười, cô bé này hễ làm chuyện gì đều rất hăng hái, cũng rất dễ dàng nhập tâm, anh liếc nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm, quyết định ngồi xuống bên cạnh cùng cô xem phim.
Hai người có điểm chung chính là hễ tập trung vào gì rồi thì rất chuyên tâm, suốt cả buổi đều im lặng xem cho tới khi phim kết thúc.
Kết cục là nam chính và nữ chính đều đã già, tay nắm tay cùng nhau chết trên giường bệnh. Nam chính đã nói một câu rất cảm động, vợ của ông ta bị mắc bệnh đãng trí người già, cả người sớm hôm đều gặp là ông ấy cũng không nhớ được, nhưng ông vẫn kiên trì ở lại bệnh viện chăm sóc bà ấy, con cái hết lòng khuyên ông nên về nhà, nhưng ông lại nói rằng: “She’s my home, your mother is home”. (Mẹ của các con chính là nhà của ba)
Triệu Thuỷ Quang nghe đến đó thì mắt đã ươn ướt muốn khóc.
Sau khi xem xong, Đàm Thư Mặc dọn dẹp bàn chuẩn bị chở cô về, nhìn bờ vai vững chải của anh, cô thình lình hỏi, “Tương lai anh nguyện chết sớm hơn em hay là chết sau em?”
Đàm Thư Mặc biết cô vẫn còn đang trong phim, quay sang búng vào trán cô một cái, vừa bực mình lại vừa thấy buồn cười, “Đồ ngốc, đây không phải là do anh quyết định, đừng suy nghĩ lung tung nữa, đi thu dọn đồ đi, không còn sớm nữa, anh chở em về nhà.” Cuối cùng suy nghĩ của một người lớn hơn cô chín tuổi vẫn chín chắn hơn.
Triệu Thuỷ Quang dọn dẹp đồ đạc, Đàm Thư Mặc đã đứng chờ sẵn ở cửa, Triệu Thuỷ Quang không thích để người khác đợi, thế nên cô lập tức nhanh chân chạy qua, trực tiếp xọt chân vào giày trong tủ, dây giày không chịu cài, cũng không chịu cúi người xuống cài, đi được hai bước thế nào cũng té ngay.
Cô đã quen lười biếng như vậy rồi, Đàm Thư Mặc nhìn mà buồn cười, anh thẩy lại chìa khoá lên kệ, cúi người giúp cô buộc dây giày.
Triệu Thuỷ Quang vẫn đeo cặp nặng trĩu trên vai đứng yên ở cửa, nhìn người nọ ngạo nghễ thật sự khom lưng, gập gối buộc lại dây giày cho mình, động tác buộc dây của anh rất nhanh, từ góc độ của cô chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen mềm mại của anh, hàng lông mi cong vuốt rất tinh tế, ngón tay thon dài linh hoạt loáng cái đã buộc xong dây giày cho cô. Cảnh tượng thế này càng khiến cô điên đảo tâm hồn.
Đàm Thư Mặc đứng thẳng người, nhìn vẻ mặt ngây ngốc của Triệu Thuỷ Quang, anh vuốt tóc cô, hỏi, “Sao vậy? Bé ngốc.”
“Một người tài giỏi lịch lãm như anh sao lại gặp em nhỉ.” Triệu Thuỷ Quang buột miệng thốt ra.
Đàm Thư Mặc không quan tâm mấy lời nói lung tung của cô, cầm chìa khoá đi ra ngoài, trời cũng đã sập tối, anh mở đèn hành lang lên, nghiêng đầu trìu mến nhìn cô và nói, “Đi nào.”
Triệu Thuỷ Quang ngây ngất nhìn bóng lưng anh trong ánh đèn vàng mờ ảo huyền diệu, cảm giác êm ái mà ấm áp.
Cô bước tới cầm chặt lòng bàn tay anh, cô chợt hiểu ra những câu chuyện cảm động trong phim có lẽ chỉ có thể xảy ra trong phim mà thôi, tuy rằng thế giới thực và phim ảnh khá khác nhau nhưng cũng sẽ xuất hiện một tình yêu chân thật mà rung động lòng người, cũng giống như bây giờ vậy, cô nhận ra rằng chỉ cần anh nắm chặt tay cô thì cả đời này hai người sẽ không bao giờ lìa xa, cùng nhau đi đến chân trời hạnh phúc.
Mấy ngày sau, mọi người trong phòng nói với cô rằng Đằng Dương muốn mời cả bọn ăn cơm, Triệu Thuỷ Quang gãi gãi đầu do dự nên đi hay không, cô tuy là thích ăn uống thật, bình thường cũng tham mấy lợi lộc được ăn chùa như thế này lắm chứ, nhưng tốt nhất chớ nên ăn của người lạ, bởi thế cô nói cô không muốn đi.
Dương Dương nói thẳng với cô, “Mình thấy Đằng Dương thích bạn đó!”
Triệu Thuỷ Quang đang nghe nhạc, cô vờ như không nghe thấy Dương Dương nói gì, liền bị Dương Dương giật phăng tai nghe và quát lên, “Đừng có giả bộ, nói đi, có phải bạn đã thích ai rồi phải không?”
Triệu Thuỷ Quang cũng thẳng thắn nói, “Có”, cô rất nhanh nghĩ đến Đàm Thư Mặc, lòng trào dâng niềm hạnh phúc ngọt ngào.
Hứa Oánh lên tiếng, “Bạn được lắm, có mà cũng không nói bạn bè biết, bình thường cũng không thấy nhắc tới.” Hứa Oánh bực bội nói ra một tràng.
Triệu Thuỷ Quang không biết phải giải thích thế nào, đành bịa đại lý do nào đó để cho qua chuyện, nếu không chắc cô sẽ bị ép cung đến chết mất.
Triệu Thuỷ Quang tuy nhiều chuyện, nhưng cô biết rõ chuyện tình cảm tốt nhất không nên thảo luận cùng người khác, cũng không có chuyện người ngoài cuộc sáng suốt hơn người trong cuộc, đã yêu nhau thì đều là hai người tự nguyện đến với nhau, giận hờn vui vẻ đều tự biết, nhưng càng nói với đám con gái nhiều bao nhiêu, thì càng dễ dàng để mất tính khách quan và trực giác mạnh bấy nhiêu, ví dụ như nói một hồi có thể biến người xấu thành người tốt, còn người tốt thì lại thành người xấu, bị huỷ hết hình tượng.
Bởi thế cả đám người chỉ biết Triệu Thuỷ Quang đang thầm thích ai đó nhưng “cách mạng chưa thành công” mà thôi.
Chuyện hẹn ăn cơm cũng không ai nhắc lại nữa.
Lại mấy ngày sau đó, Triệu Thuỷ Quang nhận được một cuộc điện thoại, giọng người gọi đến nhẹ nhàng hào sảng nói, “Xin chào, mình là Đằng Dương đây.”
Triệu Thuỷ Quang đang ở bên ngoài mua trái cây cùng Dương Dương, Dương Dương đang lựa quýt, cô nói “xin chào” sau đó liền tìm nơi yên tĩnh để nghe điện thoại.
Đằng Dương nói, “Chuyện lần trước mình xin lỗi, hại bạn phải nộp gấp luận văn.”
Triệu Thuỷ Quang nghĩ đến luận văn bị giục giờ cũng đã viết xong và nộp rồi, cô cũng không giận hờn gì, “Không sao, tôi đã nộp rồi.”
Đằng Dương lại nói tiếp, “Vậy thì tốt rồi, có rảnh mình mời bạn dùng cơm, thật sự ngại quá.”
Triệu Thuỷ Quang lờ mờ cảm thấy gì đó không đúng, vội trả lời, “Tôi thật sự không có để bụng chuyện đó, thật không có việc gì đâu mà, nếu như bạn áy náy thì tôi sẽ nhận lời xin lỗi của bạn, còn mời cơm thì không cần đâu, cũng không phải chuyện gì to tát.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, Triệu Thuỷ Quang đang nghĩ điện thoại có bị vấn đề gì không thì tiếng Đằng Dương thình lình cất lên, nghe giọng có chút vui mừng, “Triệu Thuỷ Quang, mình cũng đã chủ động đến vậy rồi, chẳng lẽ bạn nhìn không ra mình thích bạn sao.”Cách tác giả này viết có nhiều chỗ thêm vào hay nhắc tới “bất chợt”, có thể gây ra khó hiểu, những ngẫm lại thì cái “bất chợt” đó cũng hay hay bởi những điều tác giả viết ra là rút từ cuộc sống thực tại, điển hình như vụ “cách nói” mỗi vùng của mọi người trong đại học… mình đây cũng có rất nhiều bạn từ tứ phía, bắc và trung nữa, nhờ suốt 4 năm học cùng mà dần dần nghe quen cách và giọng nói địa phương tác giả này hay ở chỗ là làm người ta “ngẫm” và “cảm”, khi cảm nhận đc hai điều đó thì mới thấy được cốt lõi và cái hay ở truyện.
Chương 23: Từ chối thẳng thừng
Cậu ta nói, “Chẳng lẽ bạn nhìn không ra mình thích bạn sao.”
Triệu Thuỷ Quang thật không biết phải trả lời thế nào, mà Đằng Dương cũng quá ranh mãnh rồi, nếu cậu ta mà không nói rõ ra thì cô có thể tiếp tục nói chuyện với cậu ta, còn có thể trò chuyện vui vẻ nữa, như thế không phải là tốt cho cô sao.
Đằng Dương cũng không đợi cô trả lời đã nói tiếp, “Triệu Thuỷ Quang, chúng ta gặp nhau nói chuyện đi, tối 8 giờ ở bãi đất trống sau thư viện, vậy đi nha.” Sau đó cậu ta liền cúp diện thoại.
Triệu Thuỷ Quang đứng sững tại chỗ mãi cho tới khi Dương Dương đến đánh vào lưng cô một cái, “Đang nghĩ gì vậy?”
Triệu Thuỷ Quang cất điện thoại, nói, “Không có gì”, chuyện của Đằng Dương cô nghĩ không biết có nên kể cho người khác biết hay không, nhưng theo như Triệu Thuỷ Quang biết thì với loại người hiếu thắng như cậu ta, những chuyện thế này không nói thì tốt hơn.
Tám giờ tối, bãi đất trống phía sau thư viện là nơi nổi tiếng dành cho những cặp tình nhân, là nơi kinh điển trong trường đại học.
Triệu Thuỷ Quang ngoại trừ buổi sáng đi học phải đi ngang qua đây thì cô chưa từng đến đây bao giờ, trên đường tới đây có chút xấu hổ.
Đằng Dương đang ngồi trên lan can của bờ sông nhỏ Thạch Thế, vừa nhìn thấy Triệu Thuỷ Quang tới liền nhảy xuống đất, gương mặt non choẹt như đứa con nít cười rạng rỡ đến độ các vì sao đang toả sáng trên trời cũng không sánh kịp.
Triệu Thuỷ Quang thầm nghĩ sao trong năm học này cô chưa từng gặp qua người con trai đẹp như cậu ta, nhưng những đồ vật đẹp mắt thế này chỉ cần nhìn một cái là được rồi.
Cô nhỏ giọng nói, “Xin lỗi, tôi đã thích người khác rồi.”
Ánh mắt Đằng Dương sáng trong cười nhìn cô, cậu ta nói, “Mình biết bạn sẽ nói thế mà, nhưng người bạn cùng phòng trong ký túc xá của bạn không phải nói chưa từng thấy hai người đi cùng nhau sao? Mình đây không tin bạn đã có bạn trai.”
Triệu Thuỷ Quang thật muốn chạy ngay về ký túc xá đá vào cái miệng nhiều chuyện ấy cho thoả, tuy lòng bực bội càu nhàu nhưng cô vẫn nói năng rất lịch sự, “Tôi đã nói tôi có bạn trai rồi, sao bạn biết hai chúng tôi không quen nhau? Nhưng mà dù có quen nhau hay không, hiện tại tôi không có ý định quen với bất cứ ai hết, thực xin lỗi.”
Cô cũng không thể nào nói bạn trai hiện tại của cô là Đàm Thư Mặc – thầy Đàm. Trong lòng cô mặc dù không thể chịu đựng được nữa muốn la lớn lên cho mọi người biết, nhưng ngẫm lại đây chính là con đường mà cô đã chọn, cô chỉ có thể kiên trì mà thôi.
Đằng Dương cúi đầu, Triệu Thuỷ Quang đứng ngoài bờ sông bị gió thổi đến lạnh cả người, cô cho rằng mọi chuyện đã được giải quyết, đang định quay về ký túc xá thì Đằng Dương bỗng hô to ở phía sau, “Triệu Thuỷ Quang.”
Cô quay đầu lại, cậu ta cười lộ ra má lúm đồng tiền thật sâu đến say lòng người, ánh mắt quật cường và kiên định, cậu ta nói, “Mình không ngại bạn đã thích ai, ở tuổi chúng ta ai mà không có người mình thích chứ, tóm lại bạn hãy suy nghĩ lời của tôi đi.”
Sau đó cậu ta xoay người rời đi.
Triệu Thuỷ Quang sửng sốt trợn má hốc mồm đứng nguyên tại chỗ, cô cũng đã nghe kể trong đại học có rất nhiều đôi tình nhân đang yêu nhau, mặc cho ở dưới quê họ đã có bạn trai hay bạn gái, nhưng cả hai bên đều không ngại, tuy nhiên Triệu Thuỷ Quang lại không thể chấp nhận điều đó, thích một người thì làm sao lại không ngại chuyện đó chứ, tình yêu vốn không phải là một hình tam giác!
Trở về ký túc xá, cô chỉ giữ chuyện này trong lòng không hề nói cho ai nghe.
Mấy ngày sau mới biết được người phản bội chính là Bành Hiểu Hiểu, ai bảo bạn trai của bạn ấy là bạn cùng phòng với Đằng Dương, nói ra cũng thật kỳ diệu, thì ra từ ngày gặp nhau ở giảng đường, hai người đã nảy sinh tình cảm với nhau,
Làm bất cứ chuyện gì thì câu cửa miệng của cô gái nông thôn đến từ Vô tích này luôn là: “Hứng thế nào”, “Mất hứng thế nào”.
Triệu Thuỷ Quang lúc đầu thật sự không hiểu sao lại nói như vậy, đoại loại như hỏi Bành Hiểu Hiểu, “Bành Bành, muốn đi ăn cơm không?”
Bành Hiểu Hiểu sẽ trả lời là, “Mới tan học, nhiều người lắm, hiện tại mất hứng đi.”
Người Nam Kinh như Triệu Thuỷ Quang tính tình thẳng thắn đã quen, thật sự không hiểu nổi ăn có một bữa cơm có gì mà có hứng hay không hứng chứ?
Ngay từ đầu cô cũng không thoải mái khi nghe như thế, nhưng lâu dần mọi thứ cũng thành thói quen, mới biết được thì ra cách nói chuyện của Bành Hiểu Hiểu là như thế rồi.
Ở tỉnh Giang Tô, mọi người nói chuyện lại hoàn toàn trái ngược đấy, ví dụ nói hôm nay trời rất nóng, thì mỗi nơi lại có một cách nói khác:
Người Nam Kinh nói, “Mẹ ơi, trời hôm nay sao lại nóng quá vậy.” Nghe có vẻ như là câu hỏi.
Người Thường Châu thì nói, “Trời nóng quá nóng quá.” Nhấn mạnh nhiều lần.
Người Tô Châu lại nói, “Hôm nay nóng quá!” Giọng lên cao.
Chỉ có trong đại học mới có thể học được những điều này!
Mấy ngày hôm nay phòng ký túc xá của các cô nhộn nhịp cứ như ăn Tết vậy, người mới nhậm chức bạn trai đương nhiệm của Bành Hiểu Hiểu phục vụ cả phòng hết bao ăn cơm rồi hát karaoke, rồi tối còn dẫn cả đám đi ăn khuya nữa. Triệu Thuỷ Quang đương nhiên là phải tham dự rồi, cô cũng cảm thấy xấu hổ nhưng Đằng Dương thì lại tỏ ra như không có chuyện gì, bề ngoài vẫn đối đãi đúng mực với Triệu Thuỷ Quang.
Luật bất thành danh, nữ sinh trong ký túc xá mỗi khi tắt đèn thì có đủ thứ chuyện để tám, có nói cũng không nói hết, Dương Dương lay lay Triệu Thuỷ Quang nói, “Triệu Thuỷ Quang, bạn mau mau giành lấy Đằng Dương đi.”
Hứa Oánh nói theo, “Bạn nhìn Bành Bành đi, ăn sáng có người mua cho, lấy nước thì có người xách dùm, tuyệt quá còn gì.”
Triệu Thuỷ Quang đáp lại, “Được rồi được rồi, mấy bạn lại muốn chiêu mộ osin mới chứ gì, thôi khỏi nói nữa. Đi ngủ.”
Trùm mền kín mít, Triệu Thuỷ Quang đôi lúc cũng miên man nghĩ tới nếu như cấp 3 năm đó cô không gặp được Đàm Thư Mặc thì cuộc sống của cô giờ sẽ thế nào, nhưng nếu không có Đàm Thư Mặc thì không có Triệu Thuỷ Quang hiện tại, tự dưng cô thấy tưởng tượng như vậy lại sỉ nhục Đàm Thư Mặc quá.
Mấy cặp tình nhân trong đại học không hề biết kín tiếng, lúc họ yêu nhau chỉ muốn thông báo cho cả thế giới này biết mà thôi, Triệu Thuỷ Quang cũng đã từng nhìn thấy các cặp nam nữ yêu nhau mặn nồng thế nào, cô cũng từng mường tượng đến cảnh có người ăn cơm với mình ở căn tin, cùng mình đi lấy nước, cùng mình học đến khuya, cùng nhau tản bộ trong sân trường mặc cho ai nói gì, nhưng cô tự nói với mình một khi đã lựa chọn Đàm Thư Mặc rồi thì phải biết quý trọng tình cảm này, Đàm Thư Mặc lấy tư tưởng chín chắn của một người hơn cô chín tuổi để yêu cô, cô đương nhiên là mang tư tưởng khác với anh, nhưng cô cũng đã giữ vững được mối quan hệ này!
Yêu đương cũng giống như làm việc, quan trọng nhất chính là nhẫn nhịn và dằn lòng !
Em là học trò anh == Part 23.2 ==
sorry mình chia cháp lộn nên cháp này nó ngắn ngủn T____T vì truyện k ghi số chương, nên mình hum trước kéo chuột xuống quá lố, thành ra lấn sang cháp 24 T___T nãy trích ra thì cháp 23 hơi ngắn tí
Nhẫn nại của Triệu Thuỷ Quang đối với Đằng Dương có hạn, cuối cùng cũng bùng phát vào một buổi tối, hôm đó cũng rất kì lạ, điện thoại Triệu Thuỷ Quang hết tiền, Triệu Thuỷ Quang bực mình vô cùng, đúng là hoạ vô đơn chí! Nhưng mà nghĩ lại thì hai ngày nữa cũng sẽ về nhà rồi, có gì thì cô về xin tiền nạp điện thoại.
Qua một lúc, điện thoại bỗng rung lên, cô mở ra xem thì thấy một tin nhắn: Kính chào quý khách, ….. (tĩnh lược) đã nạp thành công 50 tệ.
Triệu Thuỷ Quang cảm thấy kì lạ, liền gửi tin nhắn cho Đàm Thư Mặc: vừa rồi anh nạp tiền điện thoại cho em sao?
Một lúc sau, Đàm Thư Mặc gửi tin nhắn lại: Không có, sao vậy?
Dạo gần đây cái người này gửi tin nhắn cực kỳ ngắn gọn, Triệu Thuỷ Quang biết không phải là anh nạp tiền cho cô, nên trả lời: Không có gì, hỏi vậy thôi.
Triệu Thuỷ Quang biết rõ Đàm Thư Mặc có thể cho cô số tiền đó, nhưng với cá tính của Triệu Thuỷ Quang, cô không chủ động nhờ vả ai cả, cô từ trước đến nay luôn cho rằng Đàm Thư Mặc có tiền thì đó là tiền của Đàm Thư Mặc. Một khi tình cảm mà dính líu đến tiền bạc thì ý nghĩa sẽ đi theo một hướng khác.
Tuy nhiên Triệu Thuỷ Quang chưa từng gặp tình huống như thế, nhưng lúc này cô cũng không biết thực sự ai đã nạp tiền cho mình.
Triệu Thuỷ Quang gục đầu xuống bàn, cô nghĩ không biết có phải số tiền này là từ trên trời rơi xuống không nữa.
Một lúc sau, hung thủ đã tự chui đầu vào lưới: Có nhận được tin nhắn chưa? Đằng Dương.
Triệu Thuỷ Quang không nói hai lời, lập tức gọi điện lại, “Đằng Dương đó à? Năm phút nữa bạn gặp tôi ở dưới lầu, tôi có chút chuyện muốn nói với bạn.”