Tôi thất vọng quay đầu trở về.
Đúng lúc đó, tiếng xe từ sau truyền đến . “Ha ha ha…” tiếp đó là tiếng cười của một cô gái.
Chiếc BMW dừng trước cổng Mộc Tê sơn trang. Cửa xe mở ra, bóng một người con trai và con gái, đang đi vào vườn của Hàn gia.
Tôi kinh ngạc đứng nhìn họ.
Trong đêm tối, gió thổi lạnh thấu xương.
“Sao lại là cô?” Hàn Vĩnh Thái nhìn tôi, lời nói đầy tức giận. Khương n Anh đang đắc ý nhìn tôi, như đang đợi xem phim hay.
“Vĩnh Thái, em đến để nói cho anh nghe sự thật.”
“Ồ, cô nói thử xem!” Vĩnh Thái nói với một thái độ khinh đời. Tiếp xúc ánh mắt của Khương n Anh, tôi lại cảm thấy sự lạnh giá.
“Tin nhắn trên diễn đàn của trường đều là giả. Em không hề nghĩ như vậy, em không hề có mưu đồ tiếp cận anh…” tôi bắt đầu nói năng lung tung, không biết phải bắt đầu từ đâu nữa.
“Thế như thế nào mới gọi là có mưu đồ? Đêm khuya chạy đến nhà tôi để bám lấy tôi, chỉ nói toàn những lời giả tình giả nghĩa, có thể xem là có mưu đồ không?” ánh mắt moi móc của anh như một lưỡi dao, rạch một đường vào tim tôi.
“Em không hề giả tình giả nghĩa! Em cũng không hề cố tình! Em chỉ nói thật lòng thôi! Lời em nói đều là sự thật!” tôi điên cuồng giải thích cho chính mình.
“Những chuyện đó đúng là có thật! Nhưng cũng quá trùng hợp đó chứ! Tại sao người đưa báo cho ông nội lại là cô? Tại sao người đưa ông nội vào bệnh viện lại là cô? Cô cứ luôn lảng vảng trước mặt tôi, đây cũng là sự sắp đặt của cô phải không? Phải không? Cô như thế không phải gọi là cố tình sao? Không ngờ Hàn Vĩnh Thái tôi lại bị cô lừa…” anh giận đến nỗi không lựa lời mà nói.
“Vĩnh Thái! Anh hồi phục trí nhớ rồi à?” tôi đột nhiên vui lên. Những điều này, anh đều nhớ cả sao!
“Cô nói tầm bậy gì thế?” cái tên đó không hiểu nhìn tôi, ánh mắt anh xa lạ như thế, còn kèm theo sự chán ghét, hình như tôi là người thù mười kiếp của anh vậy.
Tôi như một trái bóng bị bơm căng, đột nhiên bị một cây kim đâm bể. Những chuyện này, chẳng lẽ là nghe nói! Tôi không biết Khương n Anh đã nói xấu gì tôi, cứ cố nói sự gặp gỡ của chúng tôi là sự sắp xếp cố tình của tôi…
“Ngoài việc muốn lừa gia tài của Hàn gia, cô còn có mục đích gì khác nữa?” sự trách cứ của Vĩnh Thái như những cây sắt lạnh, đánh tan hy vọng cuối cùng của tôi.
“Khi em gặp anh lần đầu… em không hề biết anh có nhiều tiền như thế…” tôi thảng thốt không biết phải nói gì nữa, trong mắt chỉ toàn là nước mắt.
“Ha ha… đồ lừa gạt!” n Anh đứng bên đổ thêm dầu vào lửa, trên mặt lộ nụ cười đắc ý, cười đi, cứ cố mà cười đi… đây đều là cạm bẫy của cô, cô đã được như nguyện rồi…
“Hàn Vĩnh Thái, những gì anh biết đều là do n Anh nói anh nghe phải không? Anh không hề nghĩ qua người bị lừa là anh sao? Anh dựa vào đâu mà khẳng định những điều anh biết đều là sự thật chứ? Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. Hôm nay dù có chết, Kim Trinh Hy tôi cũng phải lật bỏ bộ mặt giả dối của Khương n Anh!
Vĩnh Thái bị tôi hỏi đến ngây cả người. Chắc là anh không ngờ tới bình thường tôi hiền như con cừu thế mà lại có thể nói ra những lời như thế.
“Vĩnh Thái! Anh xem! Người đàn bà này đã lừa anh rồi, bây giờ còn quay qua ăn hiếp em nữa!” mắt n Anh lập tức có những giọt nước mắt lấp lánh, cơ thể yếu ớt rung lên.
“n Anh nói cô là kẻ lừa gạt, thì cô chính là kẻ lừa gạt! n Anh là cô gái thuần khiết trong sáng như thế, sao lại có thể đen tối như cô!” Hàn Vĩnh Thái, anh lại kiên định bảo vệ Khương n Anh thế! Lúc anh tỉnh đến giờ, n Anh luôn ở cạnh anh, cho nên, những lời của n Anh đều đáng tin cả, những lời của tôi đều là nói dối sao?
“Vĩnh Thái… sao anh lại không tin em…” nước mắt tôi trào ra.
Vĩnh Thái lạnh băng đúng đó, ánh mắt băng giá phát ra khí lạnh. Một giọng lạnh giá thông qua gió truyền vào lỗ tai tôi:
“Mau cút! Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa!”
Bóng hai người biến mất sau cánh cửa. Tôi đứng đó rất lâu, cứ nhìn ánh đèn vàng trước cửa. Gió lạnh trên núi ngày càng lạnh, tôi trở về thì hơn.
“Chị Trinh Hy!” vừa quay người, tiếng ngọt ngào của n Anh vang lên sau lưng tôi.
Cửa lớn mở ra, cô vừa đi vừa nhảy đến chỗ tôi, trên mặt không còn cái vẻ ấm ức hồi nãy. “Chị Trinh Hy! Hàn gia gia biết chị muốn đi, kêu em lấy chiếc áo khoác cho chị. Buổi tối ẩm khí rất lớn, ông nói chị cẩn thận coi chừng bị cảm!”
Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh từ cột sống xông lên đầu! Kỹ thuật diễn xuất của cô thật là thay đổi khó đoán, có thể đề cử cô cho giải OSCAR!
“Gia gia còn nói gì nữa không?” tôi một chút sức lực cũng không có.
“Ông ấy vốn định mời chị ở lại, nhưng em nói là tâm tình chị không được tốt lắm, nên tốt nhất là nên để chị về nhà. Chị Trinh Hy, hình như gia gia vẫn còn rất thương chị đó!”
Tôi nhìn cái dáng cố làm vẻ hiền lành của n Anh, mà thật muốn ói.
“Chị Trinh Hy, đừng có giận mà… báo cho chị! Hôm đó tan học em muốn đi tìm Vĩnh Thái, nhưng vì trời mưa nên đi hơi trễ. Lúc đến lớp anh, vừa hay thấy chị ngồi trong phòng khóc, không biết tại sao Vĩnh Thái lại đứng ngoài cửa không vào… em đâu có cố ý nghe lén… đúng rồi, bạn chị đã biết chuyện của Vịnh Nhi rồi chứ? Nhanh thế đã bị phát hiện thật không vui chút nào!” Đây chính là cái chân tướng sự việc đấy ư? Tôi giận tới nỗi không biết phải trả lời như thế nào.
“Khương n Anh cô là người hai mặt!” toàn thân tôi phát rung.
“Đừng có nói thế mà! Em chỉ muốn hù dọa bọn chị thôi! Đừng có nói xấu em trước mặt anh Vân Trác nhé, nếu không em lại phải chịu mắng nữa đó… Nhưng chị có thể đừng bám theo Vĩnh Thái được không, em làm như vậy, cũng là vì tốt cho Vĩnh Thái thôi!”
Tôi cảm thấy sự bi ai trước đây chưa từng có. Vì để cướp Vĩnh Thái, cô lại có thể làm nhiều chuyện như thế! Mà Vĩnh Thái thì lại bị những lời nói dối này lừa! Thật buồn cười! Quan hệ tay ba thật vô vị và ấu trĩ! Cuộc cãi nhau thật cổ lỗ! Tình huống hiểu lầm thật thô thiển! Nếu anh đã để ý… nếu anh đã tin tưởng n Anh như thế, thì tại sao không trực tiếp cưới cô luôn đi!
Dù gì, anh cũng sẽ không chịu tin bất kỳ lời nào của tôi.
…
Gió thổi bay đất cát.
Tôi cảm thấy hít thở hơi khó.
Đột nhiên, tôi có ý nghĩ muốn chết.
Phần 3: Nụ hôn của ác ma
Có phải vì anh quá hoàn mỹ
Thượng đế mới để cho tình yêu của chúng ta không hoàn mỹ
Những thứ càng đẹp càng không thể có được
Vì thế giới này vốn không cho những tình yêu hoàn mỹ như thế tồn tại
Một cuộc chiến hoành tráng xảy ra trong trường Thụy Thảo.
Đây là cuộc tuyển chọn nữ hoa khôi, nam hoa khôi lần thứ 17 của trường Thụy Thảo. Nữ hoa khôi và nam hoa khôi của trường Thụy Thảo đương nhiên là người đẹp nhất, tuấn tú nhất của trường. Tuy đây chỉ là hoạt động trong trường, nhưng sức ảnh hưởng của nam nữ hoa khôi ở trường Thụy Thảo sẽ không ít hơn các BIG STAR. Đi theo sự biến mất càng ngày càng lâu của nữ hoa khôi lần thứ 16 Phó Mỹ Linh, mọi người đã không còn nhớ đến người này nữa. Còn nam hoa khôi lần thứ 16 thì sao? Từ khi Hàn Vĩnh Thái chuyển trường, cái tên đã từng là nam hoa khôi trong trường cũng đã ít được người khác nhắc đến.
Cho nên, là lúc phải tiến hành một cuộc bầu chọn hoành tráng rồi!
Nam khôi, đương nhiên là sự phân chia thắng thua giữa hai người!
Sau khi Trịnh Vân Trác xuất hiện ở trường Thụy Thảo, thành tích chuyên cần của trường đã được tăng lên mấy trăm điểm. Nữ sinh bắt đầu trở nên thích học tập, vì chỉ có thể thảo luận vấn đề với Vân Trác, thậm chí là ôn tập… đây là mục tiêu phấn đấu của không ít nữ sinh, nhất cử nhất động của anh, đều rất nho nhã, nụ cười lại dịu dàng thế, không thể nào không bắt được con tim của nữ sinh trường Thụy Thảo. Xuất thân trong gia đình giáo dục có tiếng, nhất cử nhất động của anh không cái nào không phải là hai chữ mô phạm.
Và Hàn Vĩnh Thái, chàng đẹp trai đã từng tạo ra một trận sóng gió ở trường Thụy Thảo, địa vị của anh là không thể chối cãi. Cái ánh mắt kiêu ngạo, cử chỉ lãnh đạm, nụ cười cứ như trêu chọc, khí chất cao sang, cũng đã làm cho biết bao nữ sinh mê mệt! Anh có thể làm cho người khác mê như điếu đổ! Cái dáng người tuấn tú và cái tính cách coi trời bằng vung đó nói cho người khác biết rằng, anh là một hoàng tử không ai bằng!
Cuộc chiến Hàn- Trịnh đã bắt đầu! Những người ủng hộ Hàn Vĩnh Thái và Trịnh Vân Trác đã hò la cổ vũ om sòm! Cái đêm phân định thắng bại càng ngày càng ngắn, vừa tan học, hai đoàn cuồng nhiệt đã như con ong bu lấy thần tượng của họ.
“Trinh Hy, cậu sẽ chọn ai?” Vịnh Nhi sao lại quan tâm vấn đề này.
“Mình đương nhiên là sẽ chọn cậu!” tôi gấp sách lại, ngẩng đầu nhìn cậu.
“Chọn mình? Để làm gì?” cậu không hiểu mà hỏi.
“Đương nhiên rồi! Cả thế giới đều quan tâm nam hoa khôi, đã quên mất việc tuyển chọn nữ hoa khôi rồi!” tôi nhìn cậu. Theo thông lệ, việc tuyển chọn nữ hoa khôi thì càng làm người khác chú ý mới đúng.
Vịnh Nhi có thân hình đẹp, lại có khí chất thuần khiết, nhìn như thế nào thì cũng cảm thấy cậu là nữ hoa khôi tuyệt nhất.
“Ha ha!” Vịnh Nhi cười lên, “Chọn mình cũng tốt, lỡ như mình được chọn, mình sẽ chọn hôn Hàn Vĩnh Thái của cậu, thì cậu đừng có mà ghen đó.” Trường Thụy Thảo có một quy định. Đó chính là khi tuyên bố nam nữ hoa khôi mới, nam hoa khôi mới sẽ phải đứng giữa đám đông hôn nữ hoa khôi mới! Mọi người đều chìm đắm trong tiết mục nóng bỏng này, cái quy định này thiệt khó làm người khác quên được.
“Mình sẽ bỏ phiếu cho Trịnh Vân Trác!” tôi biểu thị kháng nghị đối với câu “Hàn Vĩnh Thái của cậu” của Vịnh Nhi.
“Tại sao?”
“Không tại sao cả, dù gì anh cũng đẹp trai, cũng không có lý do gì không chọn anh.” Khách quan thì Hàn Vĩnh Thái và Trịnh Vân Trác đúng là khó phân thắng bại, vì bề ngoài của hai người họ quả thật rất giống nhau. Nếu thật phải PK thì chỉ có thể PK từ tính cách của họ thôi. Nhưng tính cách của hai người thật là quá cực đoán, bất luận so sánh như thế nào, cũng khó phân thắng thua. Ban bình chọn cũng từ bỏ quyền quyết định, đem kết quả cuối cùng cho mọi người bầu phiếu quyết định. Cho nên, bọn họ mới điên cuồng như thế!
Vịnh Nhi lại có chút thất vọng, đợi lúc tôi hiểu ra, mới phát hiện ra mình thật là ngốc. Sao tôi không nghĩ đến Vịnh Nhi là vì kéo phiếu cho Thượng Dân mà đến chứ?
“Vịnh Nhi, mình chọn Thượng Dân!” tôi kiên quyết nói với Vịnh Nhi. “Thượng Dân đẹp trai phong độ, thành tích học tập lại tốt, lại còn rất thân thiết, và còn là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Vũ Trụ. Bỏ những thứ đó không nói, anh vẫn là một chàng đẹp trai tuấn tú không hơn không kém. Nhưng chỉ biết nhiệt tình của các fans đã dành hết cho hai người kia rồi!”
Hi, Vịnh Nhi bị tôi nói trúng tim đen, mắt đỏ chót.
Trong sự nín thở của tất cả mọi người trường Thụy Thảo, tối thứ 7 cuối cùng đã đến.
Dạ hội chính thức bắt đầu! Sảnh lớn của trường Thụy Thảo đầy ắp cả người. Những tiếng nhạc sôi động vang lên, càng làm căng thẳng hơn thần kinh vốn đã căng thẳng của mọi người.
“Ladies and gentlemen! Trải qua sự tích cực nỗ lực của toàn thể học sinh trường Thụy Thảo, nam nữ hoa khôi mới đã ra đời!” người dẫn chương trình kích động nói.
“YES!” tiếng la hét và tiếng hoan hô đồng thời vang lên, như muốn điếc lỗ tai. Mọi người cầm những cây đèn huỳnh quang, quơ qua quơ lại, như những tia lửa nhảy múa.
“Sau đây sẽ công bố kết quả kiểm phiếu của nam hoa khôi, nữ hoa khôi lần thứ 17!” lời vừa được nói xong, hội trường im lặng như tờ, như có thiết bị tiêu diệt âm thanh cực lớn, đem những âm thanh ồn ào hồi nãy hút đi hết.
“Quyền Thượng Dân, 281 phiếu.”
“Trịnh Vân Trác, 359 phiếu.”
“Hàn Vĩnh Thái, 360 phiếu. Người thắng cuộc là- Hàn Vĩnh Thái!”
“YEAH!...” ngay lúc đó, đèn huỳnh quang chiếu sáng toàn hội trường. Hội trường như đang làm ảo thuật ánh lên bảng “Vĩnh Thái tất thắng”. Còn fans của Vân Trác chỉ vì một phiếu mà ảo não, buồn khổ, bọn họ còn đưa ra cây cờ “Tôi yêu Vân Trác” để ủng hộ Vân Trác.
“Sau đây là kết quả kiểm phiếu của nữ hoa khôi!” mọi người lại nín thở chờ đợi.
“Kim Trinh Hy, 103 phiếu.”
“Lý Hiền Nhiên, 210 phiếu.”
“Trương Vịnh Nhi, 522 phiếu. Người thắng cuộc là- Trương Vịnh Nhi!”
Thật tuyệt! Tôi đã biết là Vịnh Nhi sẽ thành công mà! Tôi vui mừng nhảy lên. Dưới sân khấu tiếng vỗ tay vang lên, fans của Vịnh Nhi đưa ra bảng “Vịnh Nhi đẹp nhất.” “Nào chúng ta hãy chào đón nam nữ hoa khôi mới của chúng ta!”
“YEAH…” cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt. Dưới ánh mắt quan tâm của mọi người, Vịnh Nhi mặc một chiếc đầm trắng dài, trên mái tóc đen tuyền, cài thêm một chiếc kẹp tóc nhỏ. Vịnh Nhi bước lên thảm đỏ, cứ như một nàng tiên nữ.
Phía bên kia hội trường, Hàn Vĩnh Thái cũng đang đi lên. Ngũ quan đẹp như được chạm khắc tỉ mỉ phát ra khí chất làm mọi người mê say. Ánh mắt lạnh giá ấy vẫn xem thường mọi chuyện, như là cuộc thi của mọi người chẳng liên quan gì tới anh. Hàn Vĩnh Thái, dù là ở trong tình huống nào cũng là trung tâm của mọi người!
Vịnh Nhi và Vĩnh Thái đều đã đi vào trung tâm sân khấu, Vịnh Nhi cười xã giao với Vĩnh Thái, miệng Vĩnh Thái cũng nhếch lên một nụ cười.
Những cây đèn huỳnh quang đang quơ qua quơ lại, đang vì nụ cười của anh mà điên đảo!
“Tiết mục tiếp theo, là nam hoa khôi sẽ cho nữ hoa khôi một nụ hôn nồng cháy!”
Trên sân khấu, Vĩnh Thái ôm tay trước ngực, vẫn đứng yên. Mọi người nín thở, ánh mắt tập trung vào người của Vịnh Nhi. Tim tôi cũng như muốn ngừng đập. “Mình hôn Hàn Vĩnh Thái của cậu, cậu đừng có ghen đó.” Lúc Vịnh Nhi nói câu này, tôi không hề cảm thấy khó xử. Nhưng khi thấy Vịnh Nhi ngày càng gần Vĩnh Thái, tôi gần như nhắm mắt lại. Người bạn thân nhất của tôi, sẽ phải hôn người mà tôi thích nhất!
Thật hỗn loạn! Tiếng la hét của cả hội trường đã nhấm chìm ý thức của tôi. Đây không phải là hôn thật sự, đây chỉ là quy tắc trò chơi! Tôi đau khổ mà nghĩ.
Vịnh Nhi thong dong lấy cái micro của người dẫn chương trình, dịu dàng mà kiên định nói: “Cảm ơn sự ủng hộ của các bạn, bây giờ, tôi sẽ nhường cơ hội hôn với nam hoa khôi mới Hàn Vĩnh Thái cho người bạn tốt của tôi Kim Trinh Hy.”
Vịnh Nhi đang nói gì thế? Tôi trợn mắt nhìn lên sân khấu, Vịnh Nhi đang cười nhìn về phía tôi.
Vịnh Nhi, cậu thật giống một thiên sứ màu trắng!
Sức mạnh của tình bạn thật khiến người khác cảm động! “Xin mời- Kim Trinh Hy!” trong tiếng hoan hô, tôi bất giác bước lên sân khấu.
Tôi có thích hợp với sân khấu này không? Một chút cũng không thích hợp! Đứng trên sân khấu, và cái bím tóc trên đầu không hề thích hợp với sân khấu hoa lệ này.