"Cô ta không có một gia đình đàng hoàng, ngay tại Nhật Bản," bà lạnh lùng nói. Nhưng bà cũng vẫn không quan tâm.
Chàng nghiêng người về phía trước, cùi chỏ trên đầu gối, và cố mỉm cười, tìm kiếm một ánh sáng trên mặt mẹ.
"Vậy thì thế nào, mẹ?"
Bà nhìn vào mắt chàng. "Nếu đã xong rồi, như con nói - "
Chàng quả quyết nói, "Chuyện đó đã xong rồi."
"Điều duy nhất là - "
"Thưa mẹ, cái gỉ"
Bà không muốn nói tiếp. "ồ, không có gì. Một ý kiến ngu ngốc của mẹ."
"Nhưng, thưa mẹ."
Ngay lúc ấy bà kêu lên một cách tha thiết. "Thôi, James, hãy để mẹ Ở yên một lúc. Mẹ sẽ phải nói cho ba con biết. Ba con sẽ đau đớn lắm. Ba mẹ đã nghĩ con sẽ kết hôn với một người khác ở đây - và hy vọng là Monica - và ba mẹ đã mơ ước được trông thấy các cháu nội chạy quanh nhà. Đây là một căn nhà quá lớn. Mẹ không có nhiều con như mẹ muốn. Con biết đấy, mẹ không thể có nhiều con được."
"Sẽ có nhiều trẻ con, thưa mẹ." Chàng nói an ủi mẹ và rồi nhận thấy cái lỗi lầm đáng sợ. Đến đây bà không thể kiềm chế được nữa.
"ồ, không, James!" Bà kêu lên và đứng nhỏm dậy.
"Mẹ!" Chàng hoảng hốt la lên, nhào lại ôm bà. Bà rơi vào vòng tay của chàng và khóc mùi mẫn. Chàng không thể làm gì để ngưng cơn nức nở của mẹ. Chàng chưa bao giờ thấy mẹ khóc, bà chưa bao giờ dùng nước mắt với chàng, và chàng biết những giọt lệ này không phải để bảo vệ bà. Chàng nắm tay mẹ và lẩm bẩm luôn miệng, "Mẹ Ơi, đừng! Mẹ sẽ thấy - "
Nhưng bà vùng ra khỏi tay chàng và bỏ chạy khỏi căn phòng.
Ông Peterson đi dạo quanh thị trấn trở về, cảm thấy sự lộn xộn trong không khí trong nhà. Chuyến đi dạo buổi sáng đều đặn kể từ khi bố ông chết khiến ông trở thành người thừa kế duy nhất của một tài sản lớn của một nhà mại bản vải sợi tại Nashville, Tennesse, và một nhà nuôi ngựa tại Kentuckỵ Mỗi buổi sáng sau bữa điểm tâm, ông Peterson thăm viếng một số bạn nào đó, không bao giờ cùng một người trong hai ngày liên tiếp, và vì ít nói và biết chú ý lắng nghe, ông trở thành người biết nhiều chuyện nhất của thành phố này. Mỗi năm vài lần ông làm những chuyến đi tới những vùng khác của đất nước, để tìm hiểu người ta nói và nghĩ gì. Sự khôn ngoan của ông đủ để ứng cử vào Quốc hội hoặc Thượng viện, nhưng ông không bao giờ muốn dùng hoặc chia xẻ sự hiểu biết của ông. Nếu ông được nuôi dưỡng trong một gia đình khác thì ông đã trở thành một giáo sư triết học rồi, hoặc nếu ông khéo dùng chữ thì ông đã trở thành thi sĩ rồi. Nhưng ông chỉ là một người dễ thương có một cái giếng khôn mà ông không muốn đào sâu, nhưng chỉ thích trong cái thói quen nội tâm sâu xa của ông.
Bản chất của ông nhạy cảm đến nỗi ông mới chỉ bước vào nhà một ngày đẹp trời như thế này, gần giờ trưa, là biết ngay có chuyện rắc rối. Ông bước nhẹ tới tủ áo, treo áo choàng và nón lên, và bỏ cây gậy vào một cái bình sứ Trung Hoa tại góc phòng. Ngay lập tức ông nghe thấy tiếng bước chân của con trai ông trên lầu đi xuống cầu thang.
James chạy tới cái vòng cuối cùng của cầu thang và nói, "Con rất mừng ba về. Con không biết tìm ba ở đâu. Con sợ con đã làm mẹ bực mình lắm. Mẹ khóa cửa ở trong phòng."
Cửa khoá là một dấu hiệu. Hai người nhìn nhau. James nói, "Con không biết nói với ba thế nào."
Ông Peterson trả lời, "Ba nghĩ ba có thể đoán được."
Ông dẫn đường vào phòng khách và ngồi xuống. Ông tiếp tục, "Ba biết chuyện này rồi thế nào cũng xảy ra. Ba mẹ từ lâu đã biết con có một chuyện riêng tại Nhật Bản. Đại tá - "
James xen vội vô, quá bồn chồn. "Thưa ba, cái làm mẹ khó chịu là vì con đã kết hôn với Dục Thủy Sơn Điền." Chàng ngồi vắt vẻo trên thành của một chiếc ghế bành lớn, vô tình bất tuân một trong những điều lệ từ tuổi thơ ấu của chàng.
Khuôn mặt tái nhợt của ông Peterson thoáng hiện sắc hồng. Ông có nước da đẹp đẽ, và bộ râu màu cát được cạo cẩn thận, chỉ để lại một hàm râu dệ Mí mắt của ông chỉ hé mở. Ông không nhướng mặt lên trừ phi ông bực mình. Bây giờ ông nhướng mặt lên.
Ông phản đối. "Con, đáng lẽ con phải cho ba biết trước."
"Con không định kết hôn ngay lập tức. Nhưng bỗng nhiên việc trở thành cấp bách phải làm. Bây giờ con vẫn nghĩ con làm thế là đúng. Gia đình cô ta rất tốt. Ngoài ra, con không phải là loại người có thể làm bất cứ chuyện gì khác. ít nhất con không nghĩ thế. Có lẽ đó chỉ là cái thứ mà con đã trông thấy quá nhiều của người khác và làm con kinh tởm."
Ông Peterson không trả lời. Mối liên hệ giữa cha con thì rất gần gũi và tự dọ Tình cảm không xen vào đấy.
Ông dò hỏi, "Cô ta là loại người thế nào?" Bàn tay to lớn của ông vươn ra nắm lấy cánh tay con trai, và bàn tay ông trông có vẻ tuyệt vọng, như thể ông không dùng bàn tay thường lắm.
James lý luận. "Mẹ sẽ thích Dục Thủy, nếu mẹ nghĩ chuyện ấy có thể xảy ra được. Ba ơi, sự thực là con rất may mắn. Chúng con yêu nhau ngay khi gặp nhau lần đầu. Con tưởng cô ta chỉ là một người con gái đẹp. Nhưng cô ta còn hơn thế nữa."
Ông Peterson hỏi, "Con biết cô ta bao lâu rồi?"
"Cũng không lâu lắm, nhưng đủ lâu để biết con còn có nhiều thứ nữa để biết."
Chàng đứng dậy và đi lại trong phòng, không nhìn cha, tiếp tục nói. "Con không thể cho ba biết tại sao hoặc chuyện ấy xảy ra như thế nào. Năm nay con làm việc quá vất vả, nhất là sau khi thay đổi cấp chỉ huỵ Rồi một hôm, một vài người lấy vài ngày nghỉ di Kyoto và Nara, và con nghĩ con không được nghỉ một ngày phép nào từ nhiều tháng rồi và thế là con đi theo. Con tình cờ trông thấy cô ta tại cổng trường đại học. Con nghĩ chúng con đã nhìn thấy nhau vào đúng giây phút định mệnh ấy. Có trời mới biết được! Con có thể đi ngang qua mà không có một ý nghĩ gì. Nhưng con không bỏ đi luôn. Ngày hôm sau con trở lại cũng vào giờ ấy, thế là chúng con gặp nhau. Con cho ba biết không phải chỉ vì cô ấy đẹp đâu. Có lẽ cô ta có cái nét bất thường nó làm con nhận ra được. Cô ta không giống bất cứ người con gái nào khác mà con đã biết. Có lẽ bởi vì cô ta là người đông phương - làm sao con biết được? Con ở bên đó hơn ba năm rồi, và có lẽ cái đó đã bò vào máu huyết con. Con nghe người ta nói thế. Con nghe nhiều người nói không thể lấy vợ Mỹ được sau khi đã biết và thương một người đàn bà Á châu."
Ông Peterson ngồi nghe nhưng bất lực, miệng ông hơi thở mạnh, nhưng ông thực là bất lực. Ông nghe và suy nghĩ. Ông biết rất rõ vợ Ông nghĩ về việc này thế nào.
Ông nói bằng giọng yếu đuối. "Mẹ con sẽ không bao giờ thích chuyện này. Mẹ con không bận tâm nếu là chuyện khác. Ba nghĩ đàn bà Mỹ thường như vậy. Nhưng có một người đàn bà trẻ không phải da trắng, bước vào nhà làm con dâu thì là một việc khác hẳn, và ba không biết mẹ con có thể chịu đựng được việc ấy không. Thôi ba phải đi lên lầu đây."
Ông chống người đứng dậy trên hai bàn tay rộng của ông và bước nặng nề qua sàn nhà tới cầu thang, và chậm chạp trèo lên, cẩn thận đặt chân lên mỗi bậc thang. Khi lên tới phòng ngủ của vợ, ông khẽ lúc lắc cái núm cửa, và gọi:
"Mở cửa ra, mình ơi."
Ông chờ đợi, và sau một lúc ông nghe tiếng bước chân trên sàn nhà. Rồi cửa mở và ông bước vào, thân mật ôm lấy vợ. Đầu bà tựa lên vai ông, và ông vuốt tóc bà.
Bà hỏi, "Nó kể cho ông nghe rồi, phải không?"
"Phải."
"Chúng ta phải làm gì?"
"Mình ơi, tôi luôn luôn nói cái điều hay nhất là chẳng làm gì cả. Cứ để mặc theo dòng đời."
"Nhưng nó sẽ đem cô gái ấy về đây!"
"Chúng ta phải để cô ta vào nhà."
"Tôi không cho phép thế!"
"Hừ, nếu bà không chịu thì là vấn đề đấy. Tôi nghĩ lúc đó nó sẽ bỏ nhà ra đi, và chúng nó sẽ tạo lập một gia đình ở nơi khác."
Bà đẩy ông ra; ông thở dài và đứng chờ đợi trong khi bà bước quanh căn phòng, dùng một chiếc khăn tay thơm nước hoa xoa bóp thái dương.
"Tôi bị nhức đầu kinh khủng."
"Tôi nghĩ bà sẽ phải nhức đầu."
Ông cẩn thận ngồi xuống một chiếc ghế thấp. Ông quá to lớn đối với chiếc ghế và cảm thấy khó khăn, nhưng ông biết đây là chiếc ghế duy nhất ông có thể ngồi xuống trong phòng này.
Ông chờ đợi trong lúc bà tiếp tục thoa bóp thái dương, yêu thương bà, biết rằng mặc dù lòng dạ nhỏ nhen và ích kỷ, và phong cách áp đảo người khác, bà vẫn là một người đàn bà tốt, một người vợ tốt, và sức mạnh của quốc gia ở trong bà. Nếu mọi người giống ông thì sẽ không còn trật tự và có thể không còn phép tắc gì nữa. Căn nhà sẽ là một cảnh bừa bãi và mọi người trong thành phố sẽ lợi dụng. Ông ước ao rằng bà có thể yêu ông tha thiết hơn đôi chút nữa, nhưng một người đàn ông không thể có một người vợ tốt và một người tình cùng một lúc. Nếu ông hăng hái hơn, ông có lẽ đã rơi vào sự cám dỗ như những đàn ông khác, nhưng cuộc đời sẽ rất rắc rối. Ông yêu sự bằng an, và trong nhà ông, ông tìm thấy sự bằng an theo lối sống của ông.
Ông dịu dàng nói, "Mình ơi, bà là một người đàn bà quá vĩ đại không thể chấp nhận được chuyện này. Tôi biết bà cảm thấy thế nào. Tôi cũng cảm thấy như thế nữa. Tôi thực tình muốn Monica là mẹ những đứa cháu nội của chúng tạ Nhưng con trai chúng ta lại thích cái gì khác thế, và đã làm xong rồi. Chúng ta không thể lấy lại được nữa. Chúng ta phải chắp nhận chuyện ấy. Hãy tìm cách nào đó để hôn nhân này là một thành công."
Bà đang vặn chiếc khăn mặt, thắt lại rồi cởi ra, khuôn mặt đỏ bừng của bà vẫn còn xinh đẹp bên dưới những lọn tóc xám cuộn lại, cúi xuống cái nhiệm vụ đáng lọ Bà hỏi, "Làm thế nào chuyện này là một thành công được? Hôn nhân liên hệ nhiều hơn hai người. Đó là xây dựng một gia đình. Nhưng chúng nó không được có con cái. Chúng nó không được có con!"
Ông không trả lời. Ông hiểu bà muốn nói gì. Cái hình ảnh những đứa trẻ lai Nhật chạy quanh trong nhà quả thực mất đi niềm tự hào. Ông nói, giọng yếu đuối. "Có lẽ chúng nó không nên có con."
Bà cãi lại. "Tôi biết chúng nó sẽ có con. Ông chưa đọc về tỷ lệ sinh sản ở đó hay sao? Tất cả những người đàn bà Á châu đó đẻ nhiều như thỏ. Không, chúng ta phải ngăn cấm chuyện này."
Ông là người quá tế nhị với đàn bà nên không hỏi bà có ý định gì, và ông không nói gì nữa. Ông ngồi đó, trông to lớn nhưng mệt mỏi, mặt ông là cái màu xám của bộ râu dê, lông mày và tóc.
Bà nói, "Phải bắt James trở về với lý trí của nó. Nó phải tự thấy rằng việc này không thể được."
Ông gợi ý, "Nhưng nếu nó đã kết hôn rồi thì sao?"
"Nó có thể ly dị."
Ông trông thấy cái vẻ sáng lóe trên mặt bà, một hy vọng và ý nghĩ chợt rực sáng. Bà buông chiếc khăn tay xuống.
"Này, có lẽ chúng nó chưa kết hôn đâu!"
"Nó bảo hai đứa đã kết hôn rồi."
"Có thể là chưa. Dẫu sao Phật giáo là cái gì? Đó không phải là tôn giáo thực. Và chắc chắn chùa không phải là nhà thờ - đầy rẫy những tượng thần. Những người Nhật ấy chắc chắn đã lợi dụng nó."
Bây giờ ông cảm thấy buồn cho bà. "Chuyện ấy không có nghĩa gì với James đâu. Nó muốn tin rằng nó đã kết hôn với cô ta rồi."
"Chưa đâu - nhưng hãy chờ đợi. Khi nó thấy hôn nhân này không thể thành được - Ông không thể tưởng tượng được một người đàn bà mắt xếch đi lại trong căn nhà này, và ngay cả trong thành phố này! Ai sẽ mời nó tới dự partỷ Đó là lúc chấm dứt toàn thể cuộc đời của chúng tạ"
Bà là người có thể làm bất cứ chuyện gì, dù tốt hay xấu. Ông nói, "Mình ơi, tôi vẫn nghĩ một người đàn bà vĩ đại như bà tại đây ở thành phố này, bà có thể giải quyết được vấn đề này. Bà làm việc tốt nhất và người ta phải quý trọng bà."
Bà lắc đầu, cắn đôi môi run rẩy, và đưa hai tay lên tóc như che giấu mặt. "Mình ơi, tôi không thể. Tôi sẽ coi như không có chuyện này - và rồi cố gắng làm cho James phải nhìn thấy việc này như tôi nhìn thấy."
Ông đứng dậy. "Hừ, tôi đã cho ý kiến về những cái gì xứng đáng. Tôi sẽ thêm ý kiến nữa. Bà nên biết rõ con trai bà."
Rồi ông thong thả bỏ đi, cảm thấy cái nhu cầu tuyệt vọng nhất của đời ông là uống một ly rượu mạnh.
Sau khi pha ly rượu, ông ngồi nhấm nháp thong thả bên ngoài hàng hiên trước, suy nghĩ vấn đề này. Nếu cái sinh vật Nhật bản nhỏ bé ấy bước vào nhà này, ông sẽ tiếp tục sống cuộc đời ông như trước. Cô gái ấy sẽ không làm ông bực mình khó chịu gì cả. Nếu ông không thể làm cho cả vợ và con hạnh phúc được, thì ít nhất chính ông phải được hạnh phúc, và hạnh phúc của ông được đặt nền tảng trên ý nghĩa của đồ ăn ngon miệng, một chiếc giường êm ái nhất nước, và khả năng có thể ngủ ngon suốt đêm. Ông biết rằng ông đã mất đi một số xúc cảm của con người, nhưng ông cũng không muốn bị quấy rầy.
Trong lúc ông biết ơn cái tin xấu đã loan ra và vợ Ông đã đương đầu với tin ấy, mặc dù ông không biết với hậu quả nào. Ông biết vợ Ông sẽ không nói thêm về chuyện này nữa. Kế hoạch của bà được đặt ra và bà sẽ thực hiện kế hoạch ấy, và sớm muộn thế nào ông cũng biết, tuy lúc đó đã quá trễ khiến ông không làm gì được nữa. Bà là người được giáo dục cẩn thận để không cho một bầu không khí thù nghịch nào trong nhà, và khi bà ngồi xuống ăn tối, bà sẽ trở thành một người bề ngoài như thường. James cũng rất giống mẹ, và nó cũng sẽ cư xử như thường lệ. Thời gian sẽ trở thành hàn gắn, hoặc tan vỡ thêm, hoặc sẽ sống với sự rắc rối này trong một thời gian, và cuối cùng sẽ sống thế trong suốt cuộc đời còn lại. Người ta có thể quen với mắt xếch.
Khi James bước ra khỏi nhà, chàng trông thấy ông bố ngủ gật với cái ly rượu cạn trên sàn nhà. Nghe tiếng bước chân, ông Peterson tỉnh dậy và trông thấy con trai tay cầm cặp, áo choàng trên cánh tay, và đầu đội nón.
James báo cho bố biết. "Con phải đi vắng vài ngày."
Ông Peterson gần như không mở được cặp mắt buồn ngủ. "Đi đây vậy?"
"Hoa Thịnh Đốn."
"Con đi đến cái chỗ chết tiệt ấy làm gì?"
"Con đi xin việc. Và con cũng xem con cần phải làm gì để đem Dục Thủy qua đây ngay lập tức."
"Con đã cho mẹ biết chưa?"
"Chưa. Cho con gửi lời chào mẹ, được không? Con chỉ đi vài ngày thôi. Nếu có việc làm, con sẽ phải trở về đây để lấy đồ đạc."
"Được rồi, con."
Mí mắt ông xụp xuống, nhưng James đứng lại. "Mẹ thế nào?"
"Mẹ con sẽ khá hơn." Ông uể oải trả lời. Rượu whisky bao giờ cũng làm ông buồn ngủ.
Ông nhìn theo con trai bước lên chiếc xe hơi mà ông bà đã giữ gìn trong những năm chàng xa nhà, rồi ông ngủ thiếp đi.
Chương 10
Đứa Con Hai Dòng Máu Chương 10
Bà Peterson không bao giờ tin vào những gì coi là không thể tránh được. Vì không tin nên bà không bao giờ chấp nhận. Bà không có người tâm sự trong số đông đảo bạn bè, tuy mọi người đều tin rằng mình đủ thân để biết mọi điều bà suy nghĩ và làm. Bà cũng không cho chồng biết bất cứ chuyện gì, ngoài những chuyện bà muốn ông biết; ông cũng rất vui thích khi bà không tâm sự với ông. Biết tất cả tâm hồn và trí óc của người đàn bà có ý chí mạnh mẽ này thực là đáng sợ đối với ông. Bà đoán biết rằng ông chỉ muốn biết càng ít càng tốt, bà cũng hiểu rằng vì cảm tình, ông cũng sẽ đứng về phía người con gái Nhật ngây thơ này, người con gái ngoại quốc sẽ bước vào nhà ông. Ông sẽ che giấu cảm tình của ông đối với người con gái Nhật, và sẽ bí mật đứng về phe James.