- Mẹ đâu em? – Hữu Quân đặt túi đồ xuống rồi hỏi.
- Ở trong phòng ăn. Thức ăn cũng đã làm xong hết rồi, chúng ta vào đi thôi.
Hữu Quân nghe vậy liền theo Linh bước vào trong bếp. Nhưng khi Linh đã đi vào rồi thì anh thấy Thiên Hoàng từ cầu thang đi xuống. Sắc mặt anh ta có vẻ không được tốt cho lắm, đôi mắt lạnh tới nỗi khiến người khác nhìn vào thấy phát run. Hữu Quân không lạ gì vẻ mặt này của Thiên Hoàng nữa, nhưng lần này, khi nhìn vào đôi mắt kia, anh lại cảm thấy trong lòng như trào lên một sự bất an.
Hữu Quân không để ý tới nữa mà bước vào trong phòng ăn, nỗi bất an trong lòng như được tăng dần theo mỗi bước chân anh.
- Hữu Quân, tới đây ngồi này!
Một người phụ nữ ăn mặc rất đơn giản gọi anh. Tuy là ăn mặc đơn giản, nhưng không ai có thể phủ nhận sự tôn quý tỏa ra từ con người của bà. Nhìn đường nét trên khuôn mặt, nhất là đôi mắt của bà rất giống Linh, khiến cho Hữu Quân vừa vui mừng mà cũng vừa căng thẳng.
- Cháu chào bác! – Hữu Quân hơi cúi người xuống chào người phụ nữ đó.
- Sau này cứ gọi cô Hải là được. Cô tên là Hải. – Bà Hải rất tự nhiên giới thiệu tên mình. Còn hiền từ đặt tay xuống chiếc ghế bên cạnh và nói – Con ngồi đây này.
Cái đại từ gọi người mà bà dùng cho anh sao mà thân thương đến thế! Hữu Quân bối rối tới nỗi lúc ngồi xuống còn thấy khó khăn. Anh cúi mặt nhìn những món ăn được bày biện trên bàn, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Bữa ăn không hề có một chút nào gọi là sơn hào hải vị cả. Chỉ có cá kho, rau luộc, đậu sốt cà chua, thịt kho tàu...Tất cả đều thật giản dị mà cũng thật ấm cúng.
Đã lâu lắm rồi Hữu Quân không ăn những món này. Cơ bản vì anh hay ăn đồ tây. Có những lúc làm việc tới khuya, anh chỉ kịp dùng đồ ăn nhanh cho qua bữa...Dần dà, anh cũng quên mất có một thứ gọi là ẩm thực của quê hương.
Hữu Quân xúc động tới nỗi chỉ biết nhìn chăm chăm vào đĩa đậu sốt. Một câu nói cũng không thốt ra nổi.
Linh ngồi cạnh anh thấy vậy không khỏi mỉm cười tủm tỉm. Đây mới là Hữu Quân của hai năm về trước. Biết ngượng ngùng, biết bối rối và cũng biết xúc động. Cô cứ tưởng môi trường làm việc và ánh hào quang đã tôi luyện anh thành một con người sắt đá, kiêu ngạo rồi cơ. Ai ngờ...
Đúng như người ta vẫn nói “Giang sơn khó đổi, bản tính khó dời.” Con người ta sinh ra, cái tính cách là do trời ban. Đâu phải qua vài năm là có thể thay đổi được!
Linh giở trò, vung tay đập mạnh vào lưng của Hữu Quân, nói với vẻ quan tâm:
- Trông anh đói quá, hay là làm một miếng trước đi. Kẻo cái ly trước mặt lại bị nước miếng của anh làm ô uế mất.
Hữu Quân trừng mắt nhìn Linh, nghẹn ngào nói:
- Cô nương quả hiểu ý tại hạ. Tại hạ thực chỉ biết khóc để tỏ lòng biết ơn!
Hai người cứ nói nói cười cười, không để ý đến ánh mắt của bà Hải ở bên cạnh. Trong lòng bà dường như có một thứ gì đó lướt qua...như là nhung nhớ và tiếc nuối.
Bà chợt nhớ tới một người đã cũ. Đã cũ lắm rồi...Cũ tới nỗi mỗi lần nhớ lại, bà không thể nhớ rõ mặt của người đàn ông ấy nữa. Nhưng dẫu vậy, những kỷ niệm về mối tình đầu đó vẫn cứ nằm mãi trong tim bà. Cho dù mai này có chết đi, thì nó vẫn cứ ở đó...An ổn và gắn chặt...Mãi mãi không thể phai nhạt đi.
Rất nhiều năm trước, nếu không phải do biến cố thì bà và người đàn ông đó đã chẳng phải xa nhau. Tuổi trẻ của bà chóng vánh qua đi trong niềm tiếc nuổi, tình yêu của bà cứ thế chết trong sự chờ mong. Quá khứ dần bị thời gian vùi lấp...
Cuối cùng thì người đàn ông đó cũng quên bà. Ông ta không còn trở về nữa rồi!
...
...
Đúng lúc ấy thì Thiên Hoàng bợt bước vào. Vẻ lạnh lùng từ anh anh vẫn chẳng hề thuyên giảm đi khi đứng trước mẹ con Linh. Ánh mắt anh chỉ chăm chăm vào Hữu Quân. Sau đó anh nói:
- Cậu ra đây, tôi có chuyện muốn nói với cậu.
Ba người kia nhìn nhau, tuy không hiểu nhưng cũng chẳng ai dám lên tiếng. Thiên Hoàng đã lớn, anh có đủ khí chất để khiến người ta bội phục. Nhất là đôi mắt, lúc tức giận, đôi mắt anh rất lạnh. Lạnh tới nỗi không ai dám xâm phạm vào nó.
Hữu Quân thở dải rồi đứng lên, theo Thiên Hoàng bước ra ngoài.
Linh nhìn theo dáng hai người, trong ánh mắt không hề cảm thấy có chút điều gì tò mò cả. Vì tất cả mọi chuyện, anh trai đã nói cho cô biết rồi. Cái cô chờ đợi chính là...phản ứng của Hữu Quân.
Tiết trời vào thu, gió buổi tối thổi có chút se lạnh. Nhưng cái khiến Hữu Quân cảm thấy lạnh trong lòng không phải là những cơn gió nhẹ nhợt nhạt như thế này, mà chính là người đàn ông đang đứng quay lưng về phía anh.
Hữu Quân cho tay vào trong túi quần, cố làm vẻ bình thản nói:
- Hẹn tôi ra đây có chuyện gì?
Thiên Hoàng không vội vàng, anh lấy một điếu thuốc trong bao ra và châm lửa. Ánh lửa vừa lóe lên đã vội tắt đi. Để lại một tàn sáng màu đỏ cùng một làn khói trắng bốc ra từ đầu lọc. Thiên Hoàng rít một hơi rồi bỏ thuốc ra. Điếu thuốc như vẽ một đường mờ ảo trong làn khói. Cùng với đó là tiếng nói không nóng không lạnh của Thiên Hoàng vang lên:
- Nói cho tôi biết cái thai trong bụng của Quyên Vỹ là sao?
Chương 15.
Hữu Quân nghe vậy vội lùi lại. Nụ cười trên môi đã méo đi một nửa, để lại trên khuôn mặt sự bàng hoàng, lo lắng.
- Anh đang nói cái gì thế?
Thiên Hoàng lúc này mới từ từ quay người lại. Anh vứt điếu thuốc xuống dưới đất rồi hung hăng dùng chân dập tắt nó. Cơ hồ muốn trừng phạt ai đó!
Quyên Vỹ định lấy cái thai trong bụng cô ta để uy hiếp anh ư? Đợi kiếp sau đi! Anh không phải một con người vô trách nhiệm, nhưng anh hiểu giữa mình và Quyên Vỹ đã xảy ra chuyện gì. Dù trước đó anh có qua lại với cô ta, thì cũng sẽ không bao giờ có chuyện anh để cô phải có con với anh cả. Vậy mà cô ta dám mang tờ xét nghiệm đó tới gặp mẹ anh. Thực là to gan!
Thiên Hoàng nhếch một bên khóe môi lên thành ý cười lạnh, anh nói:
- Cậu vẫn còn diễn kịch? Nếu không phải do chính miệng Phong Lan và Quyên Vỹ nói ra thì tôi có tin chuyện đó không? Vả lại, cậu nghĩ có sự trùng hợp đến nỗi hai người cùng nói giống nhau à?
Hữu Quân đã lấy lại được bình tĩnh, nụ cười trên môi anh thâm trầm lại. Sau đó anh đáp:
- Tại sao lại không có sự trùng hợp đó được? Vậy sao anh không nghĩ tôi bị họ *** hại?
Thiên Hoàng trứng mắt nhìn Hữu Quân, trong đôi mắt như thấp thoáng lửa giận. Nếu đứa con trong bụng Quyên Vỹ là đứa con của anh thì anh không đời nào để cô ta mang đi phá. Anh không phải một thằng đàn ông tồi đến mức độ ấy. Nhưng đó không phải đứa con của anh, anh có thể khẳng định điều đó. Cái Thiên Hoàng muốn chỉ là muốn xác nhận bố của đứa bé đó là ai thôi.
Thực không ngờ...Khi kim Ngân nói Hữu Quân chính là bố của đứa bé thì anh đã những tưởng mình nghe lầm. Anh còn nói Kim Ngân đừng đùa ác như vậy, nhưng trước giờ Kim Ngân không phải một người thích đùa. Những điều cô nói với anh tuy mới chỉ từ một phía Quyên Vỹ mà ra, nhưng anh thực muốn biết động cơ cô ta đổ cái thai trong bụng là của Hữu Quân là gì?
- Hữu Quân, tôi tin cậu. Chỉ là làm sao để tôi tin khi mà có quá nhiều thứ bất lợi cho cậu? Phong Lan nói hai tháng trước cô ấy có đặt một phòng ở khách sạn Phương Nam cho cậu và Quyên Vỹ. Còn Quyên Vỹ thì lại khóc lóc nói rằng cô ấy thấy có lỗi với cậu vì đã để mất đứa bé đó. Cậu nghĩ họ mất công làm như vậy là vì lý do gì đây?
Hữu Quân hoảng hốt lùi lại một bước, trên khuôn mặt như không còn chút sắc khí nào. Bàn tay anh nắm chặt lại với nhau. Cơ hồ muốn chọc thủng lớp da bên ngoài. Anh nghiến răng định nói nhưng lại không biết phải thốt ra lời nào...
Bởi tất cả đều đúng!
Đứa con ấy là đứa con của anh. Nhưng sau khi Quyên Vỹ mang đi phá rồi cô ấy mới nói cho anh biết. Trước đó anh không hề biết chuyện cô ta có thai với anh.
Hai tháng trước, tại khách sạn Phương Nam.
“Hữu Quân, nghe nói chúng ta sẽ cùng hợp tác với nhau trong ‘rất muốn yêu em’ nhỉ?
Hữu Quân không hiểu tại sao Quyên Vỹ lại hẹn mình ở đây, nhưng nhìn trong con mắt của cô ta hình như không có điều gì tốt đẹp cả. Nếu không phải cô ta nói có một thứ rất quan trọng muốn đưa cho anh thì anh đã chẳng mất công tới cái nơi mờ ám này làm gì.
Quyên Vỹ rất tự nhiên, cô chỉ quấn quanh mình một chiếc khăn tắm hờ hững. Tóc cô ướt bết vào da thịt nhìn rất quyến rũ. Đôi mắt to nhìn chằm chằm vào người con trai đạo mạo trước mặt. Hừ, anh lúc nào cũng thích mặc đồ trắng. Lúc nào cũng thích tò ra mình là một người thanh cao. Lúc nào cũng muốn tỏ ra mình ơ hờ với tất cả. Cô ghét cái màu trắng thuộc về anh. Màu trắng thuần khiết ấy làm cô thấy buồn nôn!
Cô đã làm đến mức độ này, để xem anh ta còn giữ được vẻ thanh cao đó hay không.
“Có gì muốn nói thì nói nhanh lên.” – Hữu Quân không nhìn vào Quyên Vỹ, bình thản nói.
Quyên Vỹ mỉm cười bước tới, sau đó cô mạnh dạn ôm lấy Hữu Quân từ đằng sau. Hai cánh tay cô như hai con rắn trườn trên cơ thể anh, rồi sau đó siết chặt đầy mờ ám. Các ngón tay di động trên lớp vải trắng của Hữu Quân, không ngừng đùa nghịch.
Hữu Quân rùng mình rồi đẩy Quyên Vỹ ra xa, trừng mắt đáp:
“Cô làm cái quái gì thế?”
“Làm gì ư? Chẳng lẽ anh không biết? Hữu Quân, em yêu anh! Em yêu anh!”
Quyên Vỹ như bị kịch động, trong đôi mắt như hiện lên ngàn sự say mê. Tại sao anh ta lúc nào cũng thích tỏ ra thanh cao trước cô? Cô có điều gì không tốt? Cô là ngôi sao hàng đầu Việt Nam. Cô là ước mơ của rất nhiều người. Chỉ cần cô liếc mắt một cái cũng sẽ có nhiều kẻ phải quỵ lụy dưới chân cô. Nhưng Hữu Quân thì sao? Anh lại không thèm để ý tới cô lấy một lần. Cô cũng như Hữu Quân, là do một tay Thiên Hoàng dẫn lên ánh hào quang. Hai năm trước còn là một cô gái trẻ tầm thường, không ai biết tới. Cô cùng với Hữu Quân học chung một lớp sân khấu điện ảnh. Sớm đã đem lòng mến mộ người con trai đó. Lúc ấy cô đã tự hứa với lòng rằng phải thật cô gắng, phải thật nổi tiếng...Nổi tiếng rồi anh sẽ chú ý đến cô. Ánh mắt sẽ chỉ dành cho cô mà thôi.
Bây giờ cô đã thực sự nổi tiếng rồi. Hơn nữa lại còn được giải rất cao trong buổi liên hoan phim vừa rồi. Thảm đỏ vinh quang cô đã dẫm lên đầy kiêu hãnh, Ánh đèn cùng sự chú ý cô cũng đã tự mình hướng về phía cô...Còn ai dám nói không thích cô chứ?
Hữu Quân, anh cũng không thể thoát khỏi tay cô.
Nhưng mọi sự không như Quyên Vỹ mong muốn, ngay khi cánh tay không chịu yên phận của cô trườn đến hàng cúc áo của Hữu Quân thì cô đã bị anh vô tình đẩy mạnh ra. Cùng với đó là một câu nói tuyệt tình không kém:
“Cô bị điên à? Tôi chẳng có cảm giác gì với cô cả!”
Quyên Vỹ sững người lại..
Tôi chẳng có cảm giác gì với cô cả!
Tôi chẳng có cảm giác gì với cô cả!
Câu nói đó như một quả bom bùng nổ trong phút chốc, khiến cho trái tim Quyên Vỹ nát vụn ra. Cô không tưởng được rằng một người luôn kiêu ngạo như cô lại có thể bị Hữu Quân nói như vậy. Để được lên ánh hào quang, cô không tiếc thân mình cặp với cả giám đốc AP. Để được anh chú ý, cô không còn cách nào khác mới phải bán thân bán mình để anh chú ý...
Chỉ vì một câu nói hai năm trước của anh:
“Tiêu chuẩn về con gái của tôi rất đơn giản. Chỉ cần hơn tôi là đủ.”
Câu nói đó rất mơ hồ, không rõ ràng...Nhưng Quyên Vỹ đã tự vạch nghĩa cho mình. Vạch thế nào thì chắc cũng không cần phải nói tới nữa. Thế mà cuối cùng cái cô nhận được lại là sự tuyệt tình này đây.
Quyên Vỹ đứng ra xa, cảm thấy khoảng cách giữa mình và Hữu Quân như càng ngày càng bị kéo giãn. Nước mắt cô tuôn rơi, nhưng giọt nước mắt kiêu hãnh nhưng cũng đầy đau thương. Cô chưa bao giờ để mình khóc trước ai đó, nhưng giờ đây cô lại để nó rơi vô thức trước sự tuyệt tình của Hữu Quân.
“Tại sao? Tại sao lại đối xử với sự trân trọng của tôi như thế?” – Quyên Vỹ đau khổ gào thét. Đôi môi không kìm được liền run run theo từng câu nói.
Hữu Quân hơi chạnh lòng, anh bước lại gần, giọng nói cũng dịu lại đôi chút:
“Chúng ta là từ một điểm đi lên. Tôi không biết tình cảm của cô sâu đậm bao nhiêu...Nhưng tôi đã có người để nhung nhớ rồi.
Choang!
Quyên Vỹ lảo đảo, bàn tay vô tình quờ vào chiếc ly cạnh đó khiến nó rơi xuống vỡ tan. Bàn chân cô lại càng không cẩn thận, chiếc ly vừa rơi xuống cô đã hốt hoảng tới nỗi bước lên dẫm vào đống thủy tinh sắc nhọn ấy.
“A!”
Quyên Vỹ chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi ngã thụp xuống. Máu đỏ dưới chân theo vết thương bắt đầu rỉ ra.
Hữu Quân thấy vậy liền chạy tới bế thốc cô lên rồi đặt lên giường. Sau đó cúi xuống nhìn bàn chân của Quyên Vỹ. Đôi mày anh khẽ cau lại, sơ qua cũng thấy có ba mảnh thủy tinh nhỏ đang nằm trong bàn chân của Quyên Vỹ.
“Cô làm gì thế? Sao chẳng chú ý gì vậy?”
Quyên Vỹ nén đau nở một nụ cười, nhưng nụ cười của cô trông thật méo mó. Mồ hôi trên trán bắt đầu túa ra, cô nói trong tiếng thở khó khăn:
“Tất cả sự chú ý của em đều đã nằm ở anh...Anh không biết sao?”
Một thoáng qua đi, Hữu Quân nhất thời không biết nói gì. Cuối cùng, anh đành mím môi rồi đáp:
“Cô mau mặc quần áo vào, tôi đưa cô đi bệnh viện gắp thủy tinh ra. Để lâu sẽ bị nhiễm trùng đó.”
“Không, em không đi bệnh viện đâu...”
Nhìn Quyên Vỹ sợ hãi chạy trốn như vậy, trong lòng Hữu Quân như cũng dâng lên một thứ gì đó như là thương xót. Tại sao cô lại cứ phải làm khổ mình như vậy? Anh hiểu cảm giác yêu đơn phương một người. Có hy vọng, có chờ mong và có biết bao nhung nhớ, đau khổ..Bởi vì chính anh cũng đang phải chịu cảnh đó. Nhưng anh không yêu Quyên Vỹ, thực sự là không yêu cô.
Cuối cùng, không hiểu sao Hữu Quân không kìm được liền cúi xuống hôn Quyên Vỹ. Cái hôn mang đầy sự chiếm đoạt cùng cuồng nhiệt...Và thêm một chút mất kiểm soát.
Trong đầu Hữu Quân lúc ấy chỉ có đấu tranh. Một tiếng nói vang lên ngăn cản anh...Nhưng một nửa lại đẩy anh xuống bờ vực cùng lý trí.
Tại sao anh lại làm thế này? Không, anh không được làm như thế. Người anh yêu là Linh chứ không phải là Quyên Vỹ.
Nhưng cô ấy rất đáng thương. Cô ấy làm tất cả như ngày hôm nay là vì anh...Anh sao có thể tuyệt tình như thế được?
Hữu Quân, mày điên rồi. Mày điên rồi! Nếu còn không mau thức tỉnh thì mày vạn lần cũng không chuộc được lỗi!
Nhưng nếu để một người con gái đau khổ vì mình, thì còn khó khăn hơn cả việc mình từ chối người khác. Nước mắt cô ấy đã rơi, máu cũng đã nhỏ xuống rồi...Tại sao anh phải tuyệt tình với cô? Cô toàn tâm toàn ý vì anh...Cô cần anh. Nhưng Linh thì có cần anh không?
Ý nghĩ cuối cùng của Hữu Quân như là trách móc ai đó. Linh ư? Có lẽ là thế! Bởi vậy mới nói sự ích kỷ rất đáng sợ. Nó có thể nuốt trọn con người ta lúc nào không hay.
Cuộc đời này thực buồn cười, cứ người này đuổi, người kia bắt...Không bắt được thì tự tìm cho mình một con mồi để tức giận. Tức giận xong rồi lại tự dằn vặt chính mình.