Họ không biết rằng đó chỉ là một sự dằn vặt giả dối mà thôi!
Chuyện gì xảy ra sau đó chắc cũng không cần phải kể ra nữa. Điều chúng ta quan tâm lúc này chính là Hữu Quân định giải quyết thế nào khi mọi chuyện vỡ lở.
Hữu Quân cúi mặt xuống nói:
- Tôi có lỗi với Linh!
Ngay sau khi nói ra câu đó, Hữu Quân lãnh trọn một cú đấm của Thiên Hoàng. Dường như Thiên Hoàng đã dồn toàn bộ sức bình sinh vào cú đấm đó. Sau khi cánh tay anh vung lên, hướng về phía của Hữu Quân, chỉ thấy Hữu Quân ngã bật người ra sau, khóe môi đã bắt đầu rỉ máu.
Thiên Hoàng tức giận, hai mắt vằn vện tia máu đỏ. Anh lao tới nắm lấy cổ áo của Hữu Quân, gằn giọng nói:
- Cậu không có đủ tư cách để nói câu đó.
Hữu Quân vẫn không để ý gì đến nỗi đau về thể xác, ánh mắt anh như trở lên mơ hồ. Sau đó anh nhếch môi cười giễu chính mình rồi đáp:
- Tôi biết!
Thiên Hoàng không nhịn được liền vung tay lên toan giáng xuống khuôn mặt của Hữu Quân một lần nữa. Hữu Quân cũng khẽ nhắm hờ đôi mắt để hứng chịu...Nhưng đúng vào lúc ấy thì tiếng nói của Linh chợt vang lên:
- Anh Hoàng, đừng đánh nữa.
Thiên Hoàng trước giờ làm việc luôn rõ ràng. Việc gì đã làm là phải làm cho xong, sẽ không vì tác động từ ai mà bỏ dở. Kể cả khi Linh đã lên tiếng ngăn cản. Thiên Hoàng vẫn giáng cú đấm đó xuống khuôn mặt của Quân. Vừa đánh anh vừa nói:
- Cậu biết mà vẫn làm vậy? Cậu có não không hả? Lý trí cậu vứt cho chó gặm rồi à?
Phải tới khi Linh chen vào giữa hai người thì Thiên Hoàng mới dừng lại. Anh không để ý các đốt xương tay của mình cũng đã tím bầm lên tự khi nào. Nhưng anh đâu còn tâm trí để ý nữa chứ? Sự tức giận trong anh dang bùng nổ, bùng nổ như một quả bom không cách nào ngăn cản. Những người ở trong phạm vi của nó chỉ có thể âm thầm mà chịu được.
Anh là ai chứ? Là Thiên Hoàng. Anh có tự tôn của anh, một Hữu Quân thấp cổ bé họng mà dám lừa anh sao?
Quyên Vỹ, cô ta vì cái gì mà dám tới gặp mẹ anh để thông báo cái thai đó? Đáng lẽ ra người bị bắt vạ phải là Hữu Quân chứ không phải là anh.
Cảm giác như mình là một con rối trong tay bọn họ, bị họ mang ra chơi đùa, lừa phỉnh. Thiên Hoàng liền nhổ một bãi nước bọt, sau đó anh nói với giọng đầy miệt thị:
- ********! Đó là đứa con của cậu. Sao cậu lại có thể chó má đến mức đó hả?
Linh nghe vậy mà cũng thấy đau lòng. Cô không hiểu tại sao Hữu Quân lại có thể hành xử như vậy. Tại sao anh lại đang tâm vứt bỏ đứa con của mình, vứt bỏ người đã mang thai đứa con của anh cơ chứ? Nếu câu trả lời rằng: “Là do cô” thì cô chỉ còn biết đau lòng và dằn vặt mà thôi.
Chỉ vì cô mà Quyên Vỹ phải phá bỏ cái thai đó.
Chỉ vì cô mà Quyên Vỹ không có được trái tim của Hữu Quân.
Tất cả mọi thứ...đều bắt đầu từ cô.
- Thiên Hoàng, tôi không hề biết Quyên Vỹ có thai!
Hữu Quân khó nhọc nói. Mỗi khi phát âm, vết thương nơi khóe miệng lại nhắc nhở khiến anh nói không hề dễ dàng gì.
Thiên Hoàng quay người lại, tâm trạng cũng bình ổn được đôi chút. Anh nhìn Hữu Quân nói:
- Cậu không biết? Qua đêm đó cậu thực sự không biết ư?
- Đúng, tôi không biết! – Hữu Quân cũng không sợ hãi, nhìn đáp lại ánh mắt của Thiên Hoàng.
Linh cảm thấy tình hình có vẻ không ổn lắm. Sợ rằng mẹ cô nghe thấy tiếng cãi vã lại chạy ra xem nên đành đứng ra hòa giải:
- Thôi nào. Chuyện này để sau hãy nói được không? Hai người vào ăn cơm đi đã, mẹ đợi rất lâu rồi đó.
Thiên Hoàng nhếch môi cười:
- Nếu em ngồi ăn được với đống rác thì em cứ ăn. Anh không có đủ sức kiên nhẫn để làm việc đó.
Nói rồi Thiên Hoàng quay người bước đi. Anh ấn tay vào điều khiển xe, chiếc BMW X6 từ đằng xa khẽ nháy lên một cái như chào đón chủ nhân, sau đó đưa anh ra khỏi ngôi biệt thự rộng lớn này.
.
.
.
Trong một không gian vắng lặng, sự tĩnh mịch như bao trùm lên tất cả, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích đằng xa. Tiếng quạt trần vù vù ngay trên đầu...Nhưng những âm thanh ấy chỉ càng khiến không gian thêm yên lặng mà thôi.
Kim Ngân ngồi đối diện với Hoàng Mai, trong ánh mắt có rất nhiều nỗi ưu tư, như nỗi khổ mười năm qua chưa bao giờ được giải tỏa.
Kim Ngân đưa tay vén nhẹ lọn tóc của Hoàng Mai. Các ngón tay cô lạnh khi chạm vào da thịt của Hoàng Mai khiến cô ấy khẽ run lên. Sau đó Kim Ngân nói:
- Tại sao cậu phải giả điên?
Hoàng Mai thở dài, cô quay mặt không nhìn Kim Ngân đáp:
- Bởi vì tôi muốn cậu phải chịu nỗi đau khổ như tôi!
Kim Ngân không hề tức giận trước lời nói đó. Đôi môi hồng của cô hơi giãn ra như muốn cười, nhưng vẫn không thể thành được một nụ cười trọn vẹn. Cuối cùng, Kim Ngân đành mang hết tâm tư của mình ra nói:
- Mười năm trước, bố mình thua đề nên đã vay tiền của Minh Duy. Cậu cũng biết Minh Duy thích cậu, còn Hương Liên thích Vĩnh Khanh...Hai người họ đã lấy bố để ép mình...
Còn chưa nói hết thì Hoàng Mai đã cắt ngang cô bằng một câu nói mang đầy vẻ giễu cợt:
- Và cậu đã vì bố mà chấp nhận phản bội tớ? Cậu chấp nhận giết một sinh mạng còn chưa nhìn thấy ánh sáng mặt trời? Cậu chấp nhận nhìn Vĩnh Khanh đau khổ ra đi?
Từng câu nói của Hoàng Mai như những nhát dao đâm vào lòng của Kim Ngân. Những nhát dao ấy bao nhiêu năm qua Kim Ngân cũng đã tự đâm vào lòng mình rất nhiều lần. Đau khổ ư? Không, đau khổ bây giờ có là gì với cô nữa! Cô đã mất đi cảm giác rồi, mất cảm giác tới nỗi bản thân có muốn tìm lại cũng rất khó.
Không phải cô chấp nhận làm việc đó. Mà là do bất đắc dĩ, hoàn cảnh xô đẩy, và cô không có lựa chọn thứ hai. Nhưng ai hiểu cho cái bất đắc dĩ ấy của cô? Có nhiều người sẽ nghĩ rằng việc bố cô làm thì để bố cô tự gánh lấy. Ông làm khổ cô còn chưa đủ hay sao mà cô phải tự làm khổ mình như vậy? Nhưng họ có hiểu chữ “hiếu” nặng nề thế nào không? Bố dù có điên thì cũng là bố của mình, dù có xấu xa cỡ nào thì cũng là bố của cô...Huống hồ ông chưa một lần đánh mắng cô. Nếu không phải vì thua đề thì ông cũng chẳng lâm vào bước đường đó.
Chuyện của mình tự gây lên thì mình phải chịu. Không chịu được thì đành đổ lên người khác mà thôi. Điều đáng nói ở đây là bố cô cũng chẳng vui vẻ gì khi nhìn thấy cô như vậy cả. Thế nên lúc nào cô cũng tỏ ra vui vẻ trước mặt ông, để ông được yên lòng.
Các bạn có hiểu cảm giác dằn vặt khổ sở như thế nào không? Cô không hề muốn ông giống cô. Không hề muốn ông lại vì những lỗi lầm năm xưa mà tự trách bản thân. Bố cô đã già rồi, cô không muốn ông phải chịu khổ nữa.
Kim Ngân đứng dậy, cô bước tới gần cửa sổ. Ngẩng đầu ngắm nhìn vầng trăng lạnh treo lơ lửng trên cao, trong lòng có một cảm giác đau thương tràn dâng. Cố nén nó lại, Kim Ngân nói:
- Rốt cuộc thì cậu vẫn không hiểu mình, Mai ạ!
- Hiểu cậu thì ai hiểu cho tôi đây?
Hoàng Mai cười lạnh. Đúng vậy, ai sẽ hiểu nỗi khổ cho cô? Cô cũng là con người, cũng là một người có tình mẫu tử. Có người mẹ nào không đau khi đứa con của mình chết đi? Có người nào không đau khi nghe tin người mình yêu đã bỏ sang Mỹ? Cảm giác lúc ấy là một cảm giác tuyệt vọng, đau khổ và chỉ muốn kết thúc cuộc sống này.
Vĩnh Khanh không yêu cô, rốt cuộc thì anh vẫn không yêu cô.
Anh có thể vứt bỏ cô để sang Mỹ, vứt bỏ tất cả những cố gắng của cô để ra đi...
Vậy nên cô chỉ có thể biết trút hết những tuyệt vọng, khổ đau đó vào Kim Ngân mà thôi.
Nếu có người nói cô ích kỷ thì cô cũng chấp nhận. Họ khinh thường cô cũng được, ghét cô cũng được...Nhưng nếu họ đặt bản thân vào hoàn cảnh của cô thì họ sẽ hiểu thôi. Cái gì cũng có hai mặt, chỉ yếu là ta để mình nghiêng về mặt nào. Cô đã nghiêng về cảm tính. Lý trí không đủ để làm chủ con tim...Cô chỉ có thể ích kỷ để bản thân hận người bạn của mình mà thôi.
Con người sống trên đời phải tự biết tìm được rút lui cho bản thân. Nếu cô cũng như Kim Ngân thì còn có thể sống tới ngày hôm nay không? Mỗi người mỗi tính, mỗi người có một mức độ chịu đựng khác nhau. Trước đó cô đã tự tử vì không thể chịu nổi một lần. Nếu cô cũng như Kim Ngân thì cổ tay này phải cắt bao nhiêu lần mới đủ?
- Tôi biết cậu yêu Vĩnh Khanh!
Đột nhiên Hoàng Mai nói câu này khiến Kim Ngân giật mình quay lại. Đó như một đòn kích trúng điểm yếu của cô, khiến cô như một đấu sĩ bị đánh gục trong phút chốc.
- Đúng...Cậu nói đúng! – Kim Ngân thừa nhận.
- Nhưng anh ấy lại chọn tôi...Cậu có biết vì sao không?
Kim Ngân nghiêng đầu nhìn Hoàng Mai, tự cảm thấy hình như cô ấy đang có điều muốn nói cho mình nghe. Đây là điều cô vẫn luôn tự hỏi bao nhiêu năm qua, nhưng không có ai trả lời cho cô cả. Và cuối cùng thì cũng đã có người nghe thấu nó. Hoàng Mai, cuối cùng thì cô ấy cũng nghe thấu những lời tự vấn trong cô.
Kim Ngân bước lại gần, ánh mắt mang vẻ mong chờ:
- Vì sao?
- Bởi vì...
Đúng lúc ấy thì có tiếng chuông điện thoại vang lên, ngắt quãng cuộc nói chuyện của hai người. Kim Ngân và Hoàng Mai cùng nhíu mày nhìn chiếc điện thoại để trên bàn của Kim Ngân. Kim Ngân vội vàng đưa điện thoại lên nghe:
- Alo.
- Có rảnh không?
Kim Ngân liếc nhìn Hoàng Mai, cô không muốn để Hoàng Mai biết người gọi điện cho cô là ai. Tại sao anh ta lại gọi điện vào lúc này chứ? Cuối cùng, cô bước nhanh ra ngoài ban công nói:
- Có chuyện gì không?
- Có rảnh không?
Cái kiểu nói chuyện đáng ghét này! Kim Ngân cau mày vẻ khó chịu, cuối cùng cô cũng đáp cộc lốc:
- Không!
- Được rồi, mười phút nữa anh sẽ ở trước cổng nhà Hoàng Mai đón em. Em chuẩn bị nhanh lên đấy!
Kim Ngân còn chưa kịp trả lời thì điện thoại đã vang lên tiếng tút dài. Cô bặm môi vẻ tức giận, trong lòng không ngừng rối ren. Thiên Hoàng, anh ta lại có chuyện vui gì dành cho cô đây? Tại sao cứ vào lúc không muốn gặp nhất thì anh ta lại xuất hiện? Chẳng lẽ anh ta là khắc tinh của cô?
Kim Ngân thở dài, cuối cùng cô cất điện thoại vào túi rồi bước vào. Xem ra, nếu như không đi cùng Thiên Hoàng thì cô cũng vẫn phải đi. Bởi anh ta là Thiên Hoàng. Việc gì đã quyết định rồi tuyệt đối sẽ không thay đổi.
Kim Ngân không hề nhận ra là từ bao giờ cô lại hiểu Thiên Hoàng như vậy? Ngay cả tính cách của anh cô cũng thuộc lòng bàn tay. Phải chăng như người ta vẫn thường nói “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”? Nhưng cô và anh quen biết nhau còn chưa lâu mà!
Có lẽ lại như người khác nói...Tất cả đều là do duyên số. Người có thể lý giải cũng chỉ có ông trời mà thôi.
Kim Ngân khoác túi lên vai, sau đó cô quay ra nói với Hoàng Mai:
- Mình có chuyện ra ngoài một chút. Chúng ta nói chuyện sau nhé?
- Cậu đi đâu? – Hoàng Mai hỏi với vẻ nghi ngờ.
Kim Ngân nhất thời không biết trả lời thế nào. Cô cúi xuống che đi vẻ khó nghĩ trên mặt, cuối cùng trả lời:
- Chú Sáng có gọi cho mình. Mình phải qua đó bàn giao nốt công việc.
Kim Ngân có nói cho Hoàng Mai biết chuyện cô đã xin nghỉ việc ở tòa soạn Ngôi Sao Mai. Mấy ngày cuối cùng này cô phải bàn giao lại công việc cũng là điều đương nhiên thôi. Chỉ có một điều không thể không nghi ngờ được là tại sao lại bàn giao công việc vào đúng lúc quan trọng như thế này? Hơn nữa lại đúng vào lúc Hoàng Mai định đem tất cả mọi chuyện mười năm trước ra nói cho Kim Ngân biết.
Chỉ tiếc là Kim Ngân không lường trước được việc Thiên Hoàng lại tới tìm cô lúc này. Nếu nói cô phải ra ngoài cùng Thiên Hoàng thì không biết Hoàng Mai sẽ nghĩ gì nữa. Buồn? Đau? Thất vọng? Hay là sẽ càng khinh ghét cô hơn? Vì vậy cho nên Kim Ngân phải giấu cô ấy.
Hoàng Mai tất nhiên là là sẽ không tin, nhưng cô vẫn cứ gật đầu nói:
- Cậu đi đi!
Kim Ngân không an tâm lắm nhưng cũng chẳng biết làm thế nào. Cô đành thở dài rồi bước ra khỏi nhà.
Chỉ còn lại Hoàng Mai ngồi trong phòng. Ánh sáng lạnh từ bóng đèn phủ xuống người cô, như muốn bao vây cô trong nỗi cô đơn. Cô đang nghĩ không biết người vừa gọi cho Kim Ngân là ai? Nếu câu trả lời đúng như những gì cô nghĩ thì...
Hoàng Mai sợ hãi tung chăn ra rồi chạy xuống nhà. Bước chân cô như cuồng lên trước những ý nghĩ của bản thân.
Không, không thể là Vĩnh Khanh được. Bọn họ không thể giấu cô gặp nhau bên ngoài được
Hoàng Mai vội vàng chạy ra, nhưng khi cô tới cổng thì chỉ còn thấy được bóng dáng sắp khuất xa của chiếc BMW X6 kia. Trong lòng thẫn thờ một hồi, tâm trạng rơi như không có điểm dừng. Không kìm được, Hoàng Mai gào khóc, gọi tên người đã đẩy cô xuống dòng sống mười năm trước:
- Kim Ngân, Kim Ngân...
Bác sĩ Đường nghe thấy tiếng gào khóc ở bên ngoài thì cũng nhanh chóng chạy ra xem. Lại có chuyện gì rồi? Tại sao Kim Ngân đã vội vàng, Hoàng Mai lại càng vội vàng hơn thế này?
Và lúc bà Đường đặt tay lên vai của Hoàng Mai thì cũng là lúc cô sụp đổ. Bóng dáng cô đổ xuống như tất cả những khi vọng bấy lâu này tan vỡ. Cô vừa khóc vừa nói:
- Chị Đường, hãy gọi cho tôi một chiếc xe...Nhanh...Xin chị đấy! Tôi phải đuổi theo bọn họ.
Cho dù không kịp thì cô cũng phải đuổi theo. Bởi hạnh phúc sau này của cô đều nằm trong cuộc rượt đuổi không bao giờ ngừng nghỉ này!
- Anh muốn đưa tôi đi đâu? – Kim Ngân không kìm được lòng liền quay sang hỏi Thiên Hoàng.
Từ đầu tới giờ, anh ta không hề nói câu gì với cô. Khác hẳn với thường ngày. Nếu là ngày thường, gặp cô, Thiên Hoàng đã ba hoa chích chòe đủ mọi thứ trên đời này rồi. Còn cô thì vẫn chỉ im lặng. Nhưng lúc này, người im lặng là Thiên Hoàng chứ không phải là cô.
Anh ta đang có tâm sự gì hay sao? Kim Ngân suy nghĩ. Nếu như Thiên Hoàng có tâm sự thì sao lại tới tìm cô?
Thiên Hoàng mắt vẫn nhìn đường, không để ý gì tới câu hỏi của Kim Ngân. Qua ánh đèn vàng vọt chiếu vào, khuôn mặt anh như phủ mờ một thứ gì đó bàng bạc. Do vừa rồi ra ngoài vội nên anh vẫn chỉ mặc bộ thể thao ở nhà. Trông bộ dạng anh lúc này giống một vận động viên hơn là một giám đốc AP lạnh lùng luôn gây áp lực cho người khác.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Chỉ biết hai người cứ im lặng như thế cho tới lúc xe dừng lại. Thiên Hoàng đưa Kim Ngân đến quảng trường. Điều này khiến cho cô không khỏi khó hiểu.
- Tại sao lại tới đây?
Thiên Hoàng nhìn Kim Ngân, không nóng không lạnh đáp:
- Ở đây nhiều người, nhộn nhịp. Mua một lon cà phê rồi ngắm đường phố cũng vui.
Lúc Thiên Hoàng xuống xe rồi Kim Ngân vẫn còn ngồi đó thẫn thờ. Hôm nay anh ta sao vậy? Lại có nhã hứng ngắm đường ngắm phố nữa. Không phải là có ai tiêm thuốc vào đầu anh ta rồi đó chứ?
Cuối cùng thì vẫn không có ai giải đáp cho cô sự khó hiểu này. Kim Ngân vội lắc đầu rồi mở cửa xe bước xuống.
Thiên Hoàng đợi Kim Ngân bước đến bên cạnh mình, sau đó anh rất nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Nhưng không ngờ khi hai bàn tay vừa chạm vào nhau thì Kim Ngân đã vội rụt lại không suy nghĩ. Sau khi nhận được một cái nhìn đầy lạnh lùng của Thiên Hoàng, Kim Ngân vội cúi đầu xuống giải thích: