- Vào lớp học, cậu ngồi sau, tay tớ vẫn còn nắm chặt 2 cây kẹo. Làm sao dám đưa cho cậu đây. Nhờ tụi bạn chuyền xuống sao. Thôi kỳ lắm, tụi này nổi tiếng bép xép. Nó đồn lên thì mệt. Mà đã hứa hôm nay đưa cho cậu rồi. Tớ đã hứa thì phải làm cơ. Nhưng mà ngại quá. Đúng là khó xử mà. Phải chi cậu đi một mình thì hay biết mấy. Hết giờ mau mau đi. Thầy giảng nhanh nhanh thầy ơi. Cuối cùng cũng xong. Lần này chắc chắn cũng sẽ đưa được thôi. Cậu đeo cái cặp con khỉ lên, ra về. Cái gì vậy trời !!. 2 quỷ kia đi chung nữa hả. Chắc ông trời giỡn mặt với mình rồi ! Kiểu này có nước đem kẹo về nhà ngậm thôi quá. Sao mà xui quá đi. Bực dọc đi xuống cầu thang, 2 bà tám kia vẫn cứ đi chung nữa. Về rồi, để cho con cái người ta về đi kìa. Núp đi theo sau lưng cậu. Cuối cùng 2 đứa kia cũng chịu về, lúc đó cậu cũng đang dắt xe về luôn rồi.
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
- Nhanh chân lên, Yến sắp về mất rồi. Chạy vội vàng ra, lấy hết dũng khí nói với cậu. Bắt chuyện với 1 người con gái mình thích thầm lâu nay. Trời ơi, không bao giờ mình nghĩ có đủ can đảm để làm việc này :
- Cậu ơi ! Tớ đền kẹo cậu nè !
Cậu ngạc nhiên, như vẫn chưa biết đó là ai. Quay lại, 2 mắt tròn xoe :
- Ủa H hả, sao giờ mới đứa thế, người ta về mất rồi
- Tại nãy giờ cậu đi chung với 2 bạn kia nên tớ, tớ tớ….
- Hi hi, cám ơn cậu nha, tưởng cậu quên luôn rồi chứ !
- Sao mà quên được. Ăn xong nhớ đánh răng nha, ăn kẹo nhiều sún răng bây giờ !
- Sún thì cậu lo mà đên cho tớ
- Thôi tạm biệt cậu tớ về nha !
- Ôi thành công mỹ mãn. Cuộc nói chuyện đầu tiên diễn ra hết sức suôn sẻ. Không ngờ cậu lại ko ngượng khi nói chuyện với tớ - 1 đứa con trai câu chưa quen bao giờ. Tớ thì hoàn toàn ngược lại đấy. Cảm giác lân lân quả thật khó tả. Nó giống như 1 thứ con người ta luôn ao ước đã được đáp trả đấy. Hạnh phúc lắm. Đúng là tình yêu con nít mà.
Đứng xa nhìn cậu dắt xe về. Một tay cầm ghi đông xe đạp, 1 tay cầm 2 cây kẹo của tớ. Mái tóc con rết đánh ngang, hai tay áo xắn lên. Chắc tớ sẽ không bao giờ quên được hình ảnh này đâu !
Chương 3 : Cảm nắng cậu mất rồi!
- Đêm đó về nhà, lòng nôn nao lạ thường. Online ngay lập tức, không biết cậu có thế không nhỉ. Chắc không rồi. Con gái người ta còn ăn, tắm, ngủ nghỉ, học hành, hơi đâu mà chực chờ lên mạng suốt ngày như vậy được. Tớ thì chỉ biết nhìn chằm chằm vào cái friends list thôi. Cái mặt đen đen trước nick cậu, sáng đèn lên dùm đi. Mong lắm. Sáng đèn rồi kìa. Lần này PM tớ trước luôn
- Cám ơn cây kẹo của H nha
- Cám ơn hoài, tớ ngại ghê, có cây kẹo thôi mà !
- Hông ngờ cậu lại nhớ đó
- Sao lại không nhớ được, tớ hứa rồi mà !
- Sao cậu dám chắc thế, hứa cũng quên hoài chứ bộ
- Tin tớ nhé, cái gì tớ hứa với cậu thì tớ sẽ làm hết sức mà !
- Tạm tin đấy !
- Đêm đó là đêm tớ ngon giấc nhất. Nói thế không biết có đúng không nhỉ. Tại ngủ có mấy tiếng thôi ! Nằm trên giường lăn qua lăn lại, không ngủ được. Sướng lắm, vui lắm cơ. Cứ nghĩ về lúc ngại ngùng đưa 2 cây kẹo cho cậu mãi. Nằm không, cười ! giống tự kỷ quá đi mất. Nhắm mắt lại, ngủ đi. Mai mày còn dậy sớm đi học nữa mà.
- Cậu ơi kẹo tớ đền cậu này
- Cám ơn nha, cậu thiệt tốt bụng quá đi mất.
- Hihi không có gì mà - vừa nói mình vừa gãi đầu ngượng ngùng.
- Tớ cũng có này tặng cho cậu
- Gì thế ??
- Cậu lại gần đây, nhắm mắt vào !
- Ơ
- ...... chụt .........
- Tú tu tù tu, tú tu tù tu tú ! Cục gạch 1280 reo inh ỏi bên cạnh. Cái nhạc chuông kinh điển của nokia. 4 rưỡi sáng. ‘Dậy chạy bộ đi thằng cờ hó’. Cái gì thế này, đệt đang mơ đến đoạn hay thì.
- Kể từ hôm đó, lên kế hoạch cưa đổ được cậu. Chắc là “nhiệm vụ bất khả thi 5” đây. Bắt đầu kế hoạch thay đổi bản thân nữa chứ. Đặt báo thức lúc 4 rưỡi sáng với lời nhắc : “Dậy chạy bộ đi thằng cờ hó”. Để lời nhắn thế cho nó quyết tâm. Ráng ăn nhiều hơn, mỗi ngày 3 chén, tối đến nấu mì ăn nữa, ăn xong thì lại uống thêm sữa. To đi, mập đi mau lên! Không hiểu sao cái “tình yêu con nít” này nó lại có sức mạnh thế nhỉ. Chịu ! Không giải thích được. Yêu đi thì biết thôi. Cố gắng to được thêm 1 xíu, cho ai đó ôm cho âm nhé !
- Leo xuống nhà, xỏ giày chạy bộ. Rửa mặt mấy cũng không tỉnh. Kệ chạy đi xíu là tỉnh. Chạy bộ với một con mắt, con kia đang ngủ. Chạy bộ qua cầu Bình Triệu để đến công viên sát bờ sông. Ôi sáng sớm ở Sài Gòn đẹp thế sao ! Sáng sớm se se lạnh, cái lạnh sót lại sau cơn mưa hồi nữa đêm hôm qua. Dòng xe cộ vẫn tấp nập, những chuyến hàng chở trái cây, chở vịt, chở gà, ... chở đủ thứ cả, để tới được chợ sớm ở trung tâm Sài Gòn.
- Qua tới công viên dưới chân cầu rồi. Còn ngỗn ngang lắm. Đang xây mà, nhưng cái bờ kè thì xong rồi, kéo dài từ cầu Bình Triệu với cầu Thanh Đa bên kia. Chạy bộ ở đây thì lý tưởng quá rồi chứ muốn gì nữa. Tới đây mới biết có nhiều người tập thể dục thật. Vừa chạy bộ vừa nghỉ vẩn vơ. Hi vọng gặp một cô bé nào xinh xắn mặc quần short, áo sát nách, đeo tai nghe chạy nhỉ. Trông xì tai phết đây. Ha ha nhiễm phim quá rồi. Ở đây toàn U40 trở lên không cả. Đa số tụi con gái toàn nắm nướng ở nhà, chứ có mấy ai rảnh mà ra đây !
- Trời bắt đầu hửng sáng, qua lại cầu về nha. Thấy đã có sẵn ổ bánh mì trứng trên bàn với ly sữa tươi mà mẹ đã dọn sẵn. Hạnh phúc là đây sao ?? Cám ơn mẹ nhiều nhé ! Con ăn liền xong tắm rồi đi học không thôi muộn nữa.
- Tới trường, hôm nay thấy sung lắm. Có tiết còn xung phong trả bài nữa chứ. Ngày thường thì : Lạy hồn lạy hồn đừng trúng con. Bây giờ thì cô nói gì cũng giơ tay. Tụi xung quanh tụi nó nghĩ chắc thằng này hôm nay uống nhầm thuốc kích .... rồi. Ai làm được bài này nộp nhanh cho tui, đúng được 10 điểm, chỉ lấy 3 cuốn nhanh nhất. Con, con, con. Nộp bài xong hí hửng về chỗ. Hôm nay hên quá đi bài dễ thế mà cũng hỏi. Kết quả là xơi ngay con Big Zero đầu tuần do cái tội ẩu. Nhưng chả thấy buồn nhỉ. Đúng là khi yêu cái gì nó cũng màu hồng. Còn vẽ mặt cười vào con số 0 trong tập nữa chứ ! Đúng là điên mất rồi.
- Hôm nay rủ được cậu đi ăn kem. Cậu còn nhớ sao không nhỉ, kết quả của việc chọc cậu giận liên tiếp đây mà. Trước đó lang thang google, tìm không biết bao nhiều câu đố để chọc cậu, chỉ chờ cậu trả lời không được thì tớ lại nhanh miệng kêu cậu là ngốc, là heo chỉ biết ăn với ngủ. “Con gì càng to càng nhỏ”, “Mèo gì sợ chuột”, “con gì có cánh, màu trắng, chuyên đi hút máu con gái”,... Cậu ngố, đương nhiên là hông trả lời được rồi, trả lời được thì tớ còn đố làm gì. Trước đó đã nói ai trả lời không được thì phải đền kẹo nhé. Bị tớ chọc nhiều quá, thua kẹo nhiều quá, cậu .... xù !!!
- Bây giờ tui không đưa kẹo nữa đó, sao kêu tui ngốc hoài vậy, giận luôn, lo mà năn nỉ tui đi.
- Chơi gì kì quá >.< , thua thì lo đền kẹo cho tớ !
- Không đền, ghét ! Cho 3 phút suy nghĩ cách năn nỉ đó. Không ra là tớ đi ngủ !
- Ơ ơ, thôi tớ đền kẹo cho cậu nha
- Hông thèm kẹo, làm như tui con nít á, suốt ngày kẹo !
- Thế tớ dẫn cậu đi ăn kem nhé ?
- Xạoooo, mấy người nói cho tui hết giận rồi quên luôn phải không ?
- Không mà, thiệt đó, mai nhé, tớ chờ cậu trong trường nha !
- Hứa nha !
- Đúng là lớn rồi mà còn chơi kiểu con nít, “đáng ghét” dễ sợ, đúng là đồ con gái mà ! 7 giờ tối tới trường (cả 2 đứa học thêm chung ở đây mà). Chết tới trễ 10’ rồi. Cái tội chải chuốt với ‘ngựa’ trước gương đây mà. Không biết cậu tới chưa nhỉ, cầu trời cậu đừng tới sớm, không thôi bị giận nữa chắc năn nỉ gãy lưỡi luôn quá. A ! Thấy cậu rồi, đang đứng ở xa kia. Cậu mặc chiếc áo màu cam, chiếc quần jeans lửng, mái tóc nâu xỏa ra phía sau nhưng trông vẫn rất gọn gàng. Đây là lần đầu tiên tớ và cậu đi với nhau đó. Cậu thấy tớ, nở nụ cười, từ xa bước lại.
- Yến đợi tớ lâu không vậy ?
- Không, tớ mới học ra, cũng mới tới luôn mà !
- Hên quá tớ tưởng tớ tới trễ, bị cậu giận mất rồi
- Ai rảnh mà giận cậu hoài, đồ ngốc !
- Thôi ăn kem nhé, celano nha
- Hì hì cậu đãi mà, cho cậu chọn đó ^^!
- Trông cậu ăn kem ngố cực, nhất là lúc mút kem ấy, cứ thích nhìn cậu lúc đó. Mà đứa con trai nào không thế (cấm nghĩ bậy nha). Tối qua nằm nghĩ, hôm nay ăn kem nhất định phải trét được kem lên mặt cậu đồ ngốc à. Nhưng ghét ghê, cậu tinh ý thật đó. Tớ mới đưa cây kem lên mặt cậu thì đã cúi người lại rồi. Đã thế còn trét lại tớ, may tớ né kịp, 2 đứa rượt trét kem nhau suốt hành lang,... cuối cùng tớ bị rớt cây kem, cậu thì khoái chí vì cho kem dính được lên mũi tớ. Đúng là
- Từ ngày hôm đó tớ và cậu thân thiết với nhau hẳn, cứ muốn nói chuyện với cậu chọc cậu cười, chọc cậu giận, để lại được xuống nước, để lại được năn nỉ cậu. Tối về thì chat chit, nhắn tin không ngớ. Mê cậu mất rồi. Nhớ mái tóc của cậu, nhớ nụ cười của cậu. Phải gọi là nụ cười tỏa nắng vì mỗi lần nghĩ tới thấy lòng ấm áp lắm. Sến quá đi nhỉ ?? Nhớ lúc tớ chở xe đạp cậu đi học, chọc cậu lùn quá chống chân không tới rồi bị giận. Cậu đòi xuống xe luôn cơ. Rồi lần nào đạp xe chở cậu cũng bị kêu là đi chậm quá, làm như tui nặng lắm đó. Ngốc ơi, tớ muốn được đi thật chậm, tớ muốn cậu ngồi với tớ thật lâu, tớ muốn nghe giọng cậu thật nhiều...
- Bắt đầu thấy mình thật sự thích cậu, bắt đầu tìm hiểu về cậu nhiều hơn. Mới biết thằng Thái lúc đó khi nói cậu có bồ rồi đã không xạo. Thì ra trước khi tớ làm quen cậu, cậu mới chia tay với bạn trai cũ được 1 tháng thôi. Chắc cậu buồn lắm nhỉ. Thôi tớ sẽ cố gắng làm cậu vui mà, sẽ cố gắng làm cậu cười thật nhiều khi bên tớ.
Chương 4 : Cậu ơi làm gà bông của tớ nhé...
Tớ còn nhớ, trong 1 lần chat với cậu, bị cậu giận vì cứ chọc câu là heo lùn
- Này sao kêu tớ là heo hoài thế !
- Thế cậu thích làm con gì nè
- Hông hông, hông làm con gì hết
- Thôi tớ kêu cậu là gà bông nhé !
- Sao lại là gà bông ??
- Tại hồi bữa tớ đọc tên báo Mực Tím, thấy tụi nó hay kêu bạn gái mình là gà bông ^^!
- Nhưng tớ có phải là bạn gái cậu đâu mà
- Ờ, Uhm. Thế mai mốt tớ gọi nhé
- Sao không phải là bây giờ mà lại là mai mốt !
- Hì hì bí mật !
- Câu lo mà nhanh đi đó, không người ta bắt gà bông của cậu là ráng chịu nha !
- Và thế, lên kế hoạch tỏ tình với gà bông. Chà sao đây, dịp gì đây nhỉ, chẳng lẽ đi học gặp cậu rồi nói sao. Thôi ! Sao mà được. Chuyện quan trọng thế cơ mà phải đợi dịp đặc biệt mới nói được chứ. À đúng rồi đêm trung thu. Tuyệt. Tớ sẽ chở cậu lên phố lồng đèn, lướt theo dòng người, ngắm nhìn những chiếc lồng đèn xinh xắn đêm trung thu . Bất giờ tớ đứng lại, nắm tay cậu, nhìn thằng vào mắt cậu và ... Chắc lãng mạn lắm đây, cậu sẽ đồng ý cho mà xem. Kế hoạch là thế ! Còn vài ngày nữa thôi ráng đợi đi nào.
- Đêm trung thu đến. Hẹn gặp cậu trước nhà lúc 6 giờ, mà từ 4 giờ đã nôn nao rồi. Tắm, chải suốt cả nữa tiếng. Chùi lại đôi giày trông cho thật mới. Lấy cái áo sơ mi tay dài, chiếc quần kaki, ủi thẳng tắp. Mặc như thế cho nó đúng đắn 1 xíu. Soi gương lại lần cuối trước khi đi. Trông mình cũng OK nhỉ ? Dắt chiếc wave của mẹ ra. Bình thưởng thì 1 đời cũng không cho lấy, lần này đã xin trước 1 tuần rồi, năn nỉ muốn gãy lưỡi mới cho đấy. Vi vu tới nhà cậu, nghĩ thầm trong đầu : không biết lúc tớ nói câu đó mặt cậu sẽ như thế nào nhỉ, không biết cậu có bất ngờ không ta, cậu sẽ trả lời liền hay sẽ phải suy nghĩ mấy ngày đây, không biết đêm nay tớ sẽ có nụ hôn đầu tiên với cậu không nhỉ ?? Chút nữa sẽ biết thôi mà !!
- Tới nhà cậu rồi, đứng đầu hẻm, đợi cậu ra. Nhưng lâu quá đi, chắc lại điệu nữa đây mà. Thôi kệ ai đó điệu cho mình ngắm mà. Ai đó ra rồi kìa, cậu đội cái nón bảo hiểm màu vàng, mặc chiếc áo thun tím sát nách, chiếc quần short ngắn nữa chứ. Chà hôm nay mới mưa xong, trời lạnh thế mà. Mặc sexy kiểu này chút lạnh lắm đây, tí nữa sẽ có người ngồi sau ôm mình rồi.
- Ngồi ở trong nhà điệu fởi hông, sao mà ra lâu thế !
- Điệu hồi nãy rồi, bây giờ người ta đang ngồi ăn mà !
- Thôi lên xe tớ đi nè ! Đi thôi !
- Đường phố Sài Gòn về đêm đẹp thật, ánh đèn vàng khắp mọi nơi. Đêm trung thu ai cũng đổ xô ra thường. Đa số là đi theo cặp thôi. Chứ đi 1 mình, nhìn người ta có đôi có lứa như thế, buồn mà đập đầu chết mất. Nhưng đêm nay có cậu ngồi sau tớ rồi. Lần đầu được gần cậu như vậy. Cảm nhận được rõ mùi hương mái tóc xinh xắn của cậu. Ai đó còn khoe là tóc thơm với tớ nữa chứ.
- Con đường Lương Nhữ Ngọc – phố đèn lồng đâu nhỉ, sao đi hoài mà không tới. Ngồi bên cậu chả quan tâm được gì nữa. Hu hu. Lạc đường mất rồi :
- Anh ơi cho em hỏi phố lồng đèn ở đâu vậy ?
- Em cứ chạy thẳng là tới, nó ở trước mặt đó !
- Em cám ơn ạ
- Chạy thẳng, có ra cái gì đâu, lại lạc nữa.
- Chú ơi, phố đèn lồng ở đâu vậy chú ?
- Chạy lố rồi cháu ơi, quay xe lại đi
- (WTF ???)
- Thì ra lúc lần đầu hòi đường không để ý, 1 đám thanh niên giữ xe, trông đứa nào cũng ra dáng trẻ trâu cả. Tụi nó chỉ đường bậy, may mà tới đây tớ hỏi lại liền. Tớ đã kêu hỏi mấy người lớn tuổi xíu cho yên tâm. Cậu kêu hỏi ai cũng vậy à. Ngốc thiệt. Lần sau mọi người hỏi đường chú ý nhé.
- Coi chừng trễ giờ mất thôi 8g15 rồi, chạy nhanh nhanh thôi nào. Cậu ơi ôm tớ lại đi, không thôi lạnh lắm đó :
- Tớ đâu có lạnh đâu !
- Nhưng tớ... có
- Thế là cậu đưa 2 tay vòng ngang eo của tới, rồi cậu khẽ áp đầu qua vai. Thật ra chả lạnh xíu nào đâu. Tớ muốn được câu ôm đó thôi. Cảm giác ấm áp vô cùng. Rung động đầu đời chắc là đây rồi ?? Tớ sẽ trân trọng giây phút này mãi thôi !
- Phố Lương Nhữ Ngọc đây rồi ! Trời ơi người đông còn hơn kiến. Lồng đèn thì ít lại rồi. Vì là ngày cuối cùng mà. Nhưng vẫn đủ để tạo nên 1 phố lồng đèn nổi tiếng ở SG. Dòng người hòa vào nhau đi chậm ra qua những chiếc lồng đèn bé nhỏ. Khẽ nắm tay cậu bước đi. Bàn tay nhỏ nhỏ, trắng trắng, xinh xinh, giống như tay con nít ấy. Nắm thích lắm cơ. Nhí nhố hỏi cậu :
- Ba mẹ cậu làm bánh bao hả ?
- Không ! Sao lại bánh bao
- Nhưng sao nặn ra cậu trắng bóc vậy !
- Cậu này khùng quá đi à !
- Cậu cười ngại ngùng, hai gò má trắng của cậu ửng hồng lên 1 xíu, ai đó đỏ mặt rồi kìa. Phố lồng đèn gì bán lồng đèn không bao nhiêu. Đa số để trưng, còn bán những món đồ chơi khác thì nhiều. Như là mấy cái tai thỏ chớp chớp đèn. Đi trên đường thấy tụi con gái đứa nào cũng đeo. Tụm năm, tụ ba chụp hình chu mỏ.
- Cậu thích mấy cái đó không, tớ tặng cậu 1 cái nhé
- Nhìn ngố lắm, hông đeo đâu !
- Cậu ngố sẵn rồi mà ! Đeo lên xinh lắm đó, lo mà đeo cho tớ ngắm, không biết đâu !
- Không đợi cậu trả lời, nhanh nhảu, kéo tay cậu tới chỗ bán tai thỏ.
- Cô ơi, lấy con cái màu hồng đi !
- Đây nè, cậu đeo lên thử xem. Trông ... ngố thật đó. Nhưng mà tớ thích lắm, con thỏ này làm tớ mê mất rồi. Ước gì được bắt về nhà nhỉ.
- Bắt về làm gì ?? – cậu tròn xoe mắt hỏi
- Để trước khi ngủ ôm cho ấm
- Để ôm thôi sao !
- Uhm để ôm thôi !
- Mỗi lúc dòng người một đông, không còn chỗ để đứng nữa. Đi sát vào dòng người, không quên nắm tay cậu. Sợ bỏ ra thì lạc cậu mất thôi. Con thỏ dễ thương thế này, chắc nhiều người muốn bắt cóc lắm. Khẽ choàng tay qua cậu từ phía sau. Cậu vội vàng lấy 2 tay cậu đặt lên 2 tay tớ. Sao thế cho tớ ôm đi mà, đừng bỏ ra. Không cậu níu chặt lại, ôm luôn cả 2 tay của tớ. Không ngờ tớ lại là một người may mắn như vậy. Cậu là tất cả những gì tớ muốn ngốc ơi ! Nhưng tớ chưa nói cho cậu biết đâu.