Trong hơi thở dốc hắn áp mặt vào nó nói:-"chưa cô gái nào thoát khỏi tôi đâu,kể cả cô"hắn cười mĩa rồi từ từ bõ đi...
"Vậy à!anh quá tự cao rồi đó.Đối vs tôi trong lúc này anh chả có gì cuốn hút cả,đồ tồi"
Hắn khựng lại và lặng hồi lâu.Nó thì đứng một chỗ cố gắng lau chùi chùi miệng nó...hắn đứng trước mặt nó từ lúc nào.Nó trợn mắt,bây giờ trong hắn thật đáng sợ.
Hắn lấy dây nịt trói tay nó.Bây giờ nó hốt hoảng thật sự.Nó có hối hận cũng đã muộn.Áo nó bi xé toẹt làm đôi,nước mắt ngắn dài chảy trên mặt nó.Lúc này hắn móc trong tuối chiếc điện thoại chụp đủ kiểu,vừa chup hắn cười mỉa.Còn nó như khóc òa.Miệng nó ko thể nói đc câu nào.Mặt nó xanh rồi trắng bệt ra.
"Vậy ra cô vẫn muốn chơi vs tôi à!Để xem khi ngày mai hình cô đc toàn trường thấy cô còn dám dùng những lời lẽ đó ko?"vừa nói hắn cười mỉa.
Nó ko thể tưởng tượng nổi nó đã từng động lòng vì tên bỉ ổi như hắn.
"..."-Nó im lặng ôm hai bả vai nó,nó như muốn ngất đi khi nghe hắn nói xong từng câu từng chử cũa hắn thốt lên.
"Anh muốn tôi làm gì?Anh nói đi"-nó thét lên ánh mắt to tròn vs những giot nước mắt rưng rưng còn đọng lên tren khóe mi khiến nó đẹp.
-"khà khà!sao tôi ko đùa vs cô thêm nhỉ cô vẩn chưa biết hết về tôi đâu vậy để tôi tạo cơ hội cho cô vậy.Nếu cô chịu lam tất cả những gì tôi nêu ra cô thì hình cô sẽ ko bị ai biết cả,còn nếu ko chắc cô cũng hiểu nhỉ?!"
Nó chết lặng và câu trả lời cũa nó chắc ai cũng biết.Cuộc sống của nó sẽ thay đổi rồi và cả hắn nửa.
Chap4:Quá khứ
-Sự thật thì bây giờ nó ko thấy đau hay gì cả vì bây giờ nó ghét hắn,căm hận hắn tột độ.Loại người như hắn nó nghĩ nó quá ngu khi "từng" động lòng vì hắn,suy nghĩ,lo âu.blom...blom.
-Nó nhớ lại những lời hắn nói,những điều kiện quá đáng cũa hắn.
"Vậy là cô đồng ý rồi đúng ko?" hắn nhìn nó vs ánh mắt khoái chí.
-Nó im lặng,nhìn hắn vs ánh mắt hình viên đạn...
"Như vậy nhé!cô sẽ là nô lệ cũa tôi.Tôi sai cô điều gì cô cũng phãi làm còn ko thì đừng trách tôi ác.Dễ mà!hắn cười híp mắt,lô ra cái lúng đồng tiền mà nó từng rất thích.Nhưng bây giờ thì nó chỉ muốn đấm hắn cho bỏ tức mà thôi.
-Trở về vs thực tại,nó đang hầm hầm tức thì Linh Đan goi nó.
"Ê mày!sao sang ko thấy mày trong lớp,đi chơi vs "hoàng tử" à?Ghê nhỉ!!!"
Mắt nó nheo lại,mặt nó đỏ lên,nó hét :"Đừng nhắc tên khốn ấy trước mặt tao."
Con ban nó đơ nguyên con,chưa kịp nói gì nó cúp máy cái rụp.
"Hoàng tử à?Tên đó là ác quỷ đội lớp cừu thì đúng hơn"-Nó nhớ tới cảnh hắn xé toạt áo nó ra...mặt nó đỏ ửng.
"AAAAAAAA!ko biết hắn có thấy?Nhưng như vậy chắc hắn đã thấy hết rồi..."- Nó đập đầu giường la inh ỏi.
Về nhà họ Trịnh:
- Hôm nay,hắn ko đi đua xe vs đám bạn hiền cũa hắn nữa mà thay vào đó hắn xem lại những tấm hình cũa nó.Hắn cười 1 cách khoái chí, rồi nhìn về phía khung ảnh.Mắt hắn buồn lại...
_Cạch!-hắn úp khung ảnh... lại đi ra lang cang,trời cũng se lạnh,nhưng hắn làm lạnh bầu trời thì đúng hơn.Ánh mắt hắn ko thôi nhìn về khoảng ko vô tận.
................................
"Anh à!đẹp ko?hoa này là hoa Ly Ly đó!-Nụ cười rực rỡ cũa cô gái khiến ai nhìn vào cũng tưởng là một thiên thần cupid,đáng yêu và tỏa sáng.
"..."-Là hắn nhưng hắn ko đáp chỉ nhìn cô gái vs ánh mắt triều mến,ánh mắt ấm áp mà đã lâu người thân hắn đã ko thấy nữa.
"Anh lúc nào cũng im lặng cả,em đi xem tiếp đây!"-Gương mặt phụng phịu khiến cô bé nhìn thật yêu.
-Hắn níu cô gái lại bắng 1 nụ hôn...hanh phúc,những từ giành cho niêm vui,ấm áp chỉ giành cho hắn bây giờ.
..............................
"Cậu chủ?"-Ông quản gia lay hắn đưa hắn về tiềm thức.
"..."-hắn im lặng
"Bà chủ mai sẽ về nước,cậu có đi đón ko ạ?"-Ông quản gia có vẻ hơi lúng túng khi nói lên như vậy.
"Ông sẽ biết kết quả mà."-lời nói lạnh lùng cũa hắn khiến ông quản gia khúm núm lại và tự động lui ra.
-Ông đã quá quen vs hắn bản tính lạnh và kiêu ngạo cũa hắn.Nhưng ông lại rất mực thương hắn vì hắn là 1 cậu bé đáng thương...
-Ông quản gia đâm chiêu nhớ lại khi mẹ hắn và người hắn yêu bi tai nạn giao thông mà chết.Hai người mà hắn yêu quý nhất trần đời đã cùng lúc rời bỏ hắn.Lòng ông quặng lại...
Chap5:Hoàng tử?
-Buổi sáng trời xuất hiện những tia nắng đã lâu ko xuất hiện.Nó trong trạng thái ko mấy tốt đẹp vì từ khi wen biết hắn nó chưa từng ngủ đúng giờ...
"Ko biết hôm nay tên "hoàng tử giả tạo" đó lại khiến mình điên lên vì việc gì nữa đây"-Nó chạy như điên,vì nó là 1 vận động viên điền kinh có tiếng mà,nó muốn thoát đi thoát đi cái suy nghĩ về hắn.Nó quá mệt về cái cách trả đũa táo tợn cũa hắn,bây giờ lại phải là nô lệ cũa hắn...
"Mình ko thể chấp nhận số phận như vậy đc?mình phải làm gì đó chẳng lẻ để hắn kiễm soát cuộc đời mình sao?"
-Nó suy nghỉ và nụ cười hiễm như chưa từng đc hiễm hiện lên trên khuôn mặt nó:"Hãy đợi đấy"
.
-Đang hì hụt lên lớp nó thấy hắn.Nó ko tỏ mấy ngạc nhiên khi hắn đang đứng trước cửa lớp nó.Nhưng nó ngạc nhiên khi thấy đám bạn mình bu lại hắn nó nghĩ bụng:-"Thế đấy!vậy mà nói khi tao bi ăn hiếp tụi bay xử hắn.Một lũ mám trai".
-Mặt nó hầm hầm đi ngang qua hắn nó cố tình mà vì lớp có 2 cửa lận.Nó tặng hắn 1 cái nhìn ko mấy là thiện cảm,rồi tò te bước vào lớp.
-Đang mãi nhìn bầu trời xa xa away của nó...
"Em làm anh đợi lâu lắm biết ko?sao em ko nói anh chở em tới trường?thôi đừng giận nữa.."giọng nói ngọt như mía lùi cũa hắn khiến nó nổi cả da gà.Nó trợn tròn mắt nhìn hắn.Và ko chỉ riêng gì nó đâu mà cả lớp đều vậy cả.
"Reeng!Reeng!"-tiếng chuông khiến ai cũng thôi nhìn hắn nhưng nó thì ko.Nó nhìn hắn vs ánh mắt cũa sự ngạc nhiên.Đâu là con người thật cũa hắn?
Tiết đầu tiên vào lớp nó đã trần trồ náo nhiệt rồi.Phải là lớp nó có hotboy vào học.Nhất la phái chị em thì còn rộn ràng hơn nữa kia.
Nó thì chả có wan tâm mấy vì nó đã chán nản vs những hotboy lắm rồi điển hình là tên "hoàng tử chết bầm" cũa nó.Nhưng nó khựng lại khi thấy tên học sinh mới đó.
-Một cái đẹp hiếm hoi đấy.Nó nghĩ vậy vì hiếm khi nó thấy 1 người đàn ông toát lên vẻ sang trọng và lịch lãm như cậu ta.Ai cũng im lặng nhìn cậu học sinh mới.
-"E hèm!À mình là Phan Trọng Tuấn,vui đc làm wen vs các bạn"-cậu ta nở 1 nụ cười duyên vs tất cả khiến ai cũng đỏ mặt.Phải thôi đẹp quá mà lị.
-Nó ko mấy đỏ mặt lắm khi biết thầy chủ nhiệm sắp hắn ngồi kế nó...hạnh phúc quá lun đi chớ!
.
Nó và Tuấn nói chuyện rất là tâm đầu ý hợp.Mới chuyển wa ngồi chung vs nó chưa đầy 2 tiết học 2 người đã kết bạn thân vs nhau.Khiến ai cũng ganh tị hết.
"Này bạn nói chiện nghe vui thật đấy!"-Nụ cười khiến nó như muốn ngã nó nhìn Tuấn và nghĩ tới hắn.Nó lắc đầu lia lịa vì nó ko muốn nhớ tới hắn tên khiến nó đau lòng.
Tuấn ngạc nhiên trước hành động đó ngơ ngác hỏi:"Bạn sao thế tôi nói sai gì à"
Nó lại lắc đầu nguầy nguậy:"Ko ko chỉ là.....tôi nghĩ tới cún con nhà tôi.Nó cũng xinh giống bạn.Ngặc nỗi nó ko đáng yêu bằng bạn"
Tuấn trợn tròn mắt,mặt đơ ra:"Ban so sánh tôi vs con cún nhà bạn ư?
Nó đỏ mặt,im ru,nói sao đc vì tính nó bịa chuyện ko đc giỏi gì cho mấy.
......Ra Chơi......
Nó vs Tuấn đang định làm 1 chầu ra mắt,thì kẻ thứ 3 chính là hắn đã chen ngang.Hắn đứng đợi nó chắc cũng lâu vì nó vừa nghe tiếng chuông là phóng liền mà vẫn thất bại.
Nó quá ngạc nhiên khi thấy hắn,Tuấn thì trong gương mặt khó hiểu.Hắn thì gương mặt lạnh như tiền kéo tay nó lại nhìn Tuấn.
Nó ko hiểu gì cả,nó ko thể thoát khỏi tay hắn.Hắn quá tự cao,1 cái tôi quá lớn mà nó có thể với tới và tìm cách lật đổ hắn là điều ko thể.
...............................
Chap6:Giới hạng
-Nó suy nghĩ hắn bị điên sao lại hành động như vậy,...
"Cậu là người mới tới à?"-Ánh mắt cũa hắn vẫn lạnh và bàn tay vẫn nắm chặt nó.
"Đúng thế?"-Lời nói thản nhiên cũa Tuấn khiến hắn như đã gặp đc đối thủ vậy.
"Vậy chắc cậu chưa biết cậu ấy là bạn gái tôi thì phải?"-Hắn nói 1 câu như nhấn mạnh vs Tuấn.Nó thì ngạc nhiên,nó đưa mắt nhìn hắn....
"Vậy thì đã sao nào?"-Tuấn nhìn hắn vs ánh mắt cũa sự thách thức.Tuấn bỏ đi,như sự coi thường hắn.
"Hãy để tôi cho cậu thấy có sao ko nhé!"- Hắn trầm giọng lại gương mặt ko tỏ vẻ tức giận.Hắn lôi nó đi.
Đám đông bu chật cứng,ồn ào khiến nó ko định hình đc việc gì cả nó suy nghĩ những lời nói cũa hắn.
.
Nó nghĩ nó và hắn đã kết thúc rồi chứ.Nó đã hết cái thân phận là bạn gái cũa hắn rồi mới đúng?Nó thiết nghĩ bây giờ mình chỉ là nô lệ cũa hắn...
.
Hắn kéo nó đến phòng photo.nó chết lặng,nơi đau lòng này...
"Cô hay nhỉ?cô định khiến tôi bẻ mặt vs tụi bạn à?"-Hắn giằng giọng nhìn nó.
-"Anh nói gì tôi ko hiểu?"-Nó ko nhìn hắn,ánh mắt nó như trốn tránh.
-"Cô đang giả vờ ko hiểu à?Cô thừa biết cô đang mang tiếng là bạn gái tôi.Mà cô ngang nhiên cặp thằng khác trước mặt tôi à"-Hắn quát lên,2 tay áp vào tường áp mặt nó gần hắn tới mức có thể.
_"Tôi và anh đã kết thúc rồi mà?bây giờ tôi chẳng hiểu anh đang nghĩ gì cả?chẳng phải tôi chỉ la món đồ chơi cũa anh thôi sao?"-Mắt nó như sự trách móc vs hắn...
-Hành động của hắn đã khiến nó khó hiểu,mà ngay cả hắn cũng ko biết hắn tai sao lai làm như vậy...
-Như 1 sự chối bỏ câu hỏi cũa nó hắn ôm nó hôn nó 1 cách mãnh liệt.Nó ko kháng cự,nó nghĩ từ khi wen biết hắn nó quá yếu đuối.Nó muốn mạnh mẽ...nhưng ko thể nó đã trót yêu hắn thật rồi dù hắn chỉ coi nó la trò chơi,hay chỉ là nô lệ cũa hắn.Ko còn ý nghĩa gì nữa.
-Nó hôn hắn ko chút kháng cự...hắn thì cứ nhìn nó.Hai người trong lúc này muốn giải quyết mọi chuyện = 1 cái hôn.Nó sẽ giúp mọi chuyện ko con` phức tạp nữa....
-Nó nghĩ có lẽ nó đã vượt quá giới hạng.hắn ngay từ đầu ko hề tốt vs nó.Tại sao nó vẫn cứ thích hắn...
-Hắn ko muốn nghĩ...hắn biết những chuyện hắn làm là vì điều gì.Nhưng hắn ko muốn nó đi vs bất kì ai.Cười noi vs bất kì ai.3 ngày yêu nhau cũa nó và hắn thiết nghĩ thì đơn giản nhưng vs hắn thì khác.hắn chưa từng hôn ai,nói chuyện thân mật vs ai khi wen nó.
-"Có lẽ dù anh có làm tôi đau cỡ nào thì tôi vẫn chỉ thích anh thôi.vì tôi đã yêu anh mất rồi?"-Ánh mắt nó như kẻ bại trận,nó đã thành 1 kẻ yếu đuối mất rồi...yếu đuối chỉ vì hắn.
-Ý nghĩ báo thù đã ko còn.Con người hắn đã nói lên tính cách hắn,một kẻ ko bao giờ chịu thua cuộc.
2 người nhìn nhau...lấp ló đâu kia 1 kẻ chen chân nghe toàn bộ câu chuyện.Hắn đang có ý nghĩ gì?
Trở về lớp học nó ko thấy Tuấn đâu.Nó nghĩ nó nợ Tuấn 1 lời xin lỗi.Chỉ vì nó mà ngày đầu tiên đi học cũa Tuấn ko đc mĩ mãng cho lắm...
Hôm nay thời gian trôi chậm quá,vì nó có cảm giác nặng nề lắm.Nó nhớ tới cái hôn mãnh liệt cũa hắn,nó nhớ tới cách cư xữ hắn khi nó đi chung vs Tuấn."Phải chăng hắn ghen..."
Nó lai cúi đầu xuống vs đống tập.,những cử chỉ điên khùng đã đc đám bạn trong lớp nó chiêm ngưỡng.
"Ê!mày sao vậy?tối wa quên uống thuôc hả?"-Linh Đan tỏ vẻ phân vân nhìn nó.
"..."-Nó lại tiếp tục hành động như kẻ điên khùng,nó mặc kệ câu hỏi Linh Đan,bây giờ nó ko muốn nói gì nữa.Nó muốn có sự chắc chắng rằng hắn có thích nó ko?
-Nó nhớ tới lúc nó tỏ tình vs hắn,gương mặt hắn trầm lắng nhìn nó.Ánh mắt hắn đen huyền,1 sự buồn bã...Nó ước sẽ là người xoa diệu cho hắn.Nó mong hắn sẽ chấp nhận nó...có lẽ nó quá ngu ngốc chăng?
..............................
Bước chân nó hôm nay có vẻ nặng nề,nó đi từng bước thì lại suy nghĩ từng điều.
"Lên xe đi!"
-Nó ngước nhìn qua,là Tuấn,sao cậu ấy lại ở đây?
"Ko lên sao,hay chê xe tớ cùi?"-Tuấn cười híp mắt lại.
-Nó ngẩn tò te,rồi cười bù trừ:"Ko ko đâu"
-"Cậu sao sáng giờ tớ ko thấy?cúp học à"-Nó nhìn Tuấn vs ánh mặt của 1 tên nghi phạm.
-Tuấn im lìm nhìn nó,nhưng nhìn mặt nó bây giờ rất la tếu.Hai má nó phụng phịu + thêm cái mắt híp lại,miệng thì bặm lại,..
-"hahahaha!thôi cậu thôi làm mặt đó đi,ko để tớ lái xe à?"
-"vậy cậu phải trả lời câu hỏi cũa tớ!"-nó quay mặt đi tay vỗ vỗ vào mặt.
-"Ừ thì tớ đi công chuyện,.., thật ra thì cún con nhà tớ bị bệnh á mà!"-Tuấn nhìn nó vs ánh mắt cũa sự trêu trọc.
-"Thật ko?"-mắt nó to tròn như con nai vàng nhìn Tuấn.
-Mặt Tuấn đỏ ra...:"Tớ ko lẽ nói dối cậu"
-Nó nhìn mặt Tuấn lộ vẻ khó hiểu cũng ko hiểu chuyện gì nên nó ngước mắt tới bên đường.Nó nhìn cảnh vật,trông nó thích thú,đc hòa mình vào bầu ko khí náo nhiệt cũa thành phố...
-Nó khựng lại khi thấy hắn,hắn đang tay trong tay vs người phụ nữa khác...nó tức.
-Nó quay mặt đi,lộ vẻ tức tối,ghen tuông cũa nó.Nó ko biết nó và hắn có thật sự yêu nhau ko.
"Tụi mình đi chơi chứ?chịu ko?"-Tuấn nhìn nó cười.Cười toét miệng lun chớ!
"Ừm.."Giọng nó buồn đi...mắt nó như muốn khóc,...
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
-"Tại sao cậu ta lại đi kế bên người con gái ấy ..." -Gương mặt nó thất thần , nó nói rất nhỏ nhưng nó ko ngờ Tuấn đã nghe thấy
"Cậu sao thế ? Đi chơi với tớ , cậu ko thích sao ?"- Tuấn nhìn nó vs ánh mắt trìu mến , cậu ta như hiểu được tâm trạng của nó . Chắc nó không biết Tuấn cũng thấy hắn ...
"Không đâu con cún nhà tớ làm tớ buồn thôi ấy mà"- Gương mặt nó như 1 cái bánh bao chiều vậy .
"Tới nơi rồi , thôi nào đừng có làm gương mặt đóa nữa !!!"- Tuấn mở cửa xe cho nó vừa nói vừa cười y như 1 thiên sứ vậy , như vẫy chào nóa,như muốn đưa nó tới nơi thần tiên...
-Không biết vì lí do gì nóa cảm thấy bớt buồn đc 1 chút , cóa lẽ vì nụ cười của Tuấn chăng .
-À đây là khu trượt băng,nó cãm thấy lạnh,nó ngước nhìn những vận đông viên trượt băng như 1 con thiên nga vậy .
"Này ! Cậu định đứng ở đóa tới chừng nào không mau ra trượt đi."-Tuấn đưa cho nó đôi giày trước vừa noi vừa thúc nó mang giày.
-Nếu kêu nóa chạy đua thì phần thắng sẽ đương nhiên thuộc về nóa . Còn đằng này kêu nóa đi trượt băng là cầm chắc nóa bầm mông...
RẦM!!!-Tớ sẽ cố gắng , tớ sẽ cố gắng.
15 phút trôi qua
RẦM!!!- Cho tớ 1 cơ hội nữa đi.
Nửa tiếng sau
RẦM!!!- Tớ chịu thua thật rồi.
-Nóa bây giờ vừa bò vừa đảy tới thành tường. Nhìn lúc này nóa như 1 con ngố vậy. Tuấn cũng là 1 vận động viên trượt băng cóa tiếng cũng đành gác kiếm bó tay .
"Này cậu cóa sao không vậy , dầu nè sức đi !"- Tuấn như đang kiềm nén không dám cười trước mặt nóa.
"Tại cậu hết đấy , chân tớ bầm hết rồi nè "- 2 má nóa phình ra miệng nóa chép chép mặt tỏ vẻ tức tói.
"Tớ từng dạy rất nhiều người nhưng cậu là người mà làm tớ đầu hàng đấy "- Vừa nói Tuấn dơ 2 tay xin hàng.
"..."- Nóa wê bây giờ nóa chỉ muốn biến khỏi đây thôi . Vì nãy giờ trong lúc học trượt băng nóa đã gây sự chú ý của đông đảo mọi người.
Tuấn hiểu ý :"Đi , tớ dắt cậu đi ăn ở đây cóa món pasta ngon lắm."
Nói tới học thì không hiếu động chứ nói tới ăn nhất là pasta thì nóa như 1 con heo bị bỏ đói chục năm vậy .
... Tại Quán Ăn ...
1 Dĩa
2 Dĩa
3 Dĩa
4 Dĩa
-"Cậu là heo àh ! Đây là dĩa thứ 5 rồi đấy"- Mặt Tuấn đơ ra , Tuấn hết sức ngạc nhiên trước tài năng ăn uống phi thường của nóa .
Nóa thì không trả lời vì mỗi lần vận động nhiều hay gặp chiện buồn thì 5 dĩa này đáng gì vs nóa .
Rời khỏi quán nóa ấp úng mặt nóa đỏ như trái cà chua :"Xin lỗi ! Tớ đi quên mang tiền , nhưng lần sau tớ sẽ nhất định khao cậu nha ."