Người khác mà bị như tôi ít nhiều sẽ thấy tự ái và chán đời a, nhưng tôi thì khác, mỗi ngày đều ăn no ngủ kỹ, hoàn toàn vô tư.
Tuy nhiên trong thực tế cái gì cũng có cái gọi là giới hạn. Củ cải sau khi học xong đại học về quê nghe nói liền có việc làm, còn ba mẹ tôi vì nhiều năm nuôi tôi tốn hao sức lực nên đã đưa ra tối hậu thư.
Hôm đó sau bửa ăn gia đình, cả nhà tụ họp ở phòng khách. Ba tôi nét mặt nghiêm túc nhìn tôi phán một câu: "Hân à, hôm nay ba trịnh trọng tuyên bố, trong năm nay ba sẽ gả con. Nếu con không tìm được người thích hợp ba mẹ sẽ tận dụng mối quan hệ tìm cho con. Tóm lại ba mẹ sẽ không nuôi con nữa".
Bên tai tôi sấm nổ đùng đùng, nét mặt sợ run nhìn họ. Ai ngờ bình thường họ thương yêu tôi hết mực mà nay tuyệt tình như thế. Một người quen chìa nay nhận tiền như tôi đùng một cái bị tuyên bố cắt trợ cấp làm sao không hoang mang. Hơn nữa chốt lại vấn đề là phải lấy chồng nha.
Lấy chồng là sao? Có nghĩa là bạn phải tạm biệt mái nhà thân yêu dọn đồ sang sống cùng với một gia đình khác, cùng một người đàn ông giành giật chỗ nằm trên một chiếc giường, bị một gia đình họ bao nhiêu miệng ăn chia nhau phần cơm, đối mặt với bà mẹ chồng ác như Tàu thị và có mấy đứa em chồng ngỗ nghịch giống như cải lương "phận làm dâu".
Tôi cố gắng thương lượng: "Ba à, cho con chút thời gian, "ép dầu ép mở ai nở ép duyên" phải không?" Tôi cảm thấy đây là câu nói hay nhất trong lịch sử làm người của tôi.
Tuy nhiên ba tôi không hiểu nguyên tắc đàm phán, mới có câu đầu câu thứ hai ông thẳng thắng mà lạnh lùng nói: "Không được, ba mẹ đã quyết định rồi".
Tôi cố gắng lần cuối: "Người đời có câu, khi thượng đế đóng cánh cửa chính sẽ mở cho bạn cánh cửa sổ. Ba à thượng đế không bà con với ai còn như thế, ba là ba ruột con lẽ nào nhẫn tâm dồn con vào đường cùn".
Tâm ba tôi giống như tượng ngàn cân, xô đẩy cũng không nhúc nhích, nghe câu nói đầy xúc động của tôi ông đáp: "Ba không phải là thượng đế. Ba quyết định rồi, con tự mình lo liệu đi".
Tôi đâu có nói cái vấn đề thượng đế tôi đang nói vấn đề cửa sổ a, nhưng mà ba tôi không hiểu ý của tôi, tôi định giải thích thì ba tôi đứng lên về phòng.
Mẹ liền lật đật theo ba. Tôi thật bất hạnh trước khí thế của ba mà không thể trông cậy vào mẹ được, mẹ và ba lúc nào cũng một phe cả. Trong nhà chỉ có mình tôi hết bị áp bức rồi đến chịu áp bức.
Nếu còn có người có thể nghe tiếng nói của tôi lúc này, chỉ còn Củ cải. Tôi nghĩ xong liền chạy sang nhà hắn, đứng trước cổng đợi đến 9h hắn mới về tới. Hắn trông thấy nét mặt khổ sở của tôi lo lắng hỏi: "Bí lùn, xãy ra chuyện gì vậy?"
Tôi nghe hắn nói nước mắt ấm ức chảy ra. Hắn kéo tôi vào nhà. Hôm nay ba mẹ hắn đi đám cưới đến giờ vẫn chưa về.
Hắn lấy cho tôi một cốc nước để tôi bình tĩnh. Một lúc sau tôi cũng có thể hồi phục tinh thần bắt đầu kể cho hắn nghe chuyện bi đát mới rồi. Hắn nghe xong nét mặt trầm ngâm. Tôi rối rít hỏi: "Củ cải, ông nói tui làm sao bây giờ?"
Hắn mở miệng tặng tôi ba chữ quý giá: "Tui không biết".
Tôi giận. Trong đầu chợt nhớ ra chuyện cũ. Ánh mắt lóe lên chút tà ác nói: "Củ cải ông còn nhớ năm lớp mười một ông từng nói, sau này không ai cưới tui ông sẽ cưới tui không?"
Củ cải ánh mắt phức tạp nhìn tôi. Hắc hắc, ai bảo hắn lỡ mồm, tôi là người thù dai, ai lỡ hứa gì với tôi cho dù mấy chục năm sau tôi cũng nhớ rõ.
Hắn trầm ngâm hồi lâu hỏi: "Bà thật sẽ lấy tui? Chắc chắn?"
Tôi nói: "Tất nhiên nhưng tạm thời thôi, sau này tui gặp người tui yêu chúng ta ly hôn. Không chừng lúc đó ông cũng gặp được người trong mộng. Nói thật ông không giúp tui sẽ đi tìm người khác".
Hắn nghe tôi định tìm người khác vội vàng nói: "Thôi được, tui giúp bà". Thấy chưa tôi biết ngay mà, với ai tôi không có cách nhưng với Củ cải tôi còn nhiều chiêu lắm đấy.
Vậy là Củ cải nhanh chóng thưa chuyện với người lớn. Hai nhà lập tức tiến hành đám cưới, tôi chưa đến tuổi hai lăm đã có gia đình.
Kỳ thật tôi không hề hối hận khi có quyết định hôn nhân này, vì tôi và Củ cải từ lâu đã thân như anh em, cho dù chưa từng ngủ chung một phòng nhưng tôi nghĩ cũng không có gì to tát. Có lẽ chật chội một chút thôi chứ có gì đâu. Hơn nữa là ba mẹ Củ cải cũng rất thân thiện không ác như Tàu thị nha, em chồng thì càng không có mống nào.
Lâu nay có lúc vẫn thường so sánh hôn nhân cũng giống như hợp đồng kinh tế: hai bên vừa ý nhau thì tiến hành ký hợp đồng (ký lên giấy đăng ký kết hôn), sau đó hợp tác với nhau (sống chung một mái nhà). Nếu như lâu dài hai bên cảm thấy hợp đồng này không mang lại lợi nhuận có thể tìm đối tác khác (ngoại tình), sau đó đến khi đã có đối tác thích hợp thì chấm dứt hợp đồng hiện tại (ly hôn). Trường hợp nếu như hai bên không thể dùng phương pháp hòa bình mà nãy sinh tranh chấp thì nhờ pháp luật can thiệp (ra tòa). Thế đấy kết thúc chu trình hôn nhân.
Tôi còn đang chìm trong suy nghĩ của mình chợt nghe tiếng Củ cải mở cửa. Hắn cả người đầy hơi rượụ tiến vào. Hiện tại quần áo xốc xếch chứ không phẳng phiu như hồi sáng, hắn nhìn tôi cười ngốc, dang rộng tay gọi: "Bà xã".
Tôi hung hăng lại gần cốc vào đầu hắn một cái, hắn kêu lên oai oái. Sau đó tôi đi đến tủ quần áo lấy cho một bộ liệng vào người hắn, thành công ép hắn vào nhà tắm.
Tôi ra khỏi phòng đi vào bếp lấy cho hắn ly nước chanh giải rượu. Bên ngoài từ lúc nào đã không còn khách khứa nữa, chỉ có mấy nhân viên cho thuê rạp đang tháo dỡ nó xuống. Ba mẹ Củ cải thì đang ở phòng khách nói chuyện với mấy người bà con. Tôi lẹ làng chuồn vào phòng.
Củ cải tắm xong ra khỏi nhà tắm. Hắn vốn thường e ngại nên trước nay tôi chưa từng thấy hắn cỡi trần, hiện tại cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng.
Nhìn người hắn dong dõng cao thế nhưng cơ bắp cũng săn chắc tuy không thể gọi là huấn luyện viên thể hình nhưng trông cũng mạnh mẽ. Tôi ngồi trên ghế nhìn hắn nói: "Ông xã củ cải, mau lại đây muốn nước chanh giải rượu".
Hắn sau khi tắm xong dường như đã có phần tỉnh táo cho dù ánh mắt có vẻ mơ hồ nhưng bước chân đã không loạng choạng, đến bên cạnh tôi cầm lấy ly nước nói: "Không được gọi ông xã củ cải".
Tôi đáp: "Vậy thì gọi Củ cải".
Hắn"..." Một lúc sau hắn miễn cưỡng nói: "Vậy thì cứ gọi ông xã củ cải".
Haha, tôi biết ngay mà. Khi nào tranh luận mà hắn thắng tôi đâu nào.
...
Buổi chiếu tôi cũng Củ cải, í chết "ông xã củ cải", ra bàn ăn cơm cùng ba mẹ hai bên. Chắc là chỉ có tôi mới vừa về nhà chồng đã gặp lại ba mẹ ruột thế này thôi. Chúng tôi sáu người ăn uống vui vẽ. Ăn xong hai người mẹ rửa chén, ba tôi và ba của củ cải thì đánh cờ. Vì vậy tôi và củ cải chỉ có mỗi việc: "Về phòng ngủ".
Đúng vậy về phòng ngủ, chúng tôi vẫn còn một số vấn đề cần phải thương lượng nữa a.
Thực ra cũng không có quy định gì nhiều, chủ yếu là chúng tôi chia ranh giới địa bàn của Củ cải. Không nói cũng biết sẽ không có công bằng, tất nhiên là tôi lấy phần nhiều rồi. Hắc hắc.
Xong đâu đấy, Củ cải nhìn tôi nói: "Bí lùn, ngày mai chúng ta đi đâu?"
Cái vấn đề này cũng đáng suy nghĩ đây. Bởi vì theo xã hội hiện đại sau khi kết hôn sẽ có chuyến đi du lịch, gọi cho phô trương là hưởng tuần trăng mật. Tôi một hồi suy nghĩ quyết định nói: "Ngày mai đi xuống Hòn Đá Bạc ngắm mặt trời mọc đi".
Hòn Đá Bạc là một trong những địa danh du lịch khá nổi gần đây của tỉnh Cà Mau, thuộc phạm vi huyện Trần Văn Thời, nghe nói trước đây phải có xuồng máy mới ra được nhưng hiện tại đã xây cây cầu lớn rất dễ dàng đi qua.
Tôi chỉ nghe chứ chưa từng được đi, ngoại trừ mấy ngõ ngách tại thành phố Cà Mau này ra, thì chỉ có lần đi Cần Thơ thi đại học là xa nhất, tuy nhiên lần đó có Củ cải đi cùng.
Tôi có một cái yếu điểm trí mạng nữa gọi là: "ngu đường". "Ngu đường" nghĩa là sao? Chính là nếu lỡ bạn bắt cóc tôi quẹo qua vài ngã ba ngã tư thôi mà lương tâm thức tỉnh thả tôi ra, tôi cũng không biết đường về nhà. Gọi cho đúng nghĩa là không nhớ đường đi.
Đồng thời nếu bạn nhét vào túi tôi tấm bản đồ tôi thực sự mong rằng bạn cho tôi con dao cho xong, tôi sẽ tự vẫn a. Bởi vì khi nhìn vào những đường chỉ chi chít trên bản đồ tôi không nhận biết mình nên đi thế nào cho đúng. Ngay cả thành phố Cà Mau bé tẹo mà tôi là thổ địa nơi đây hai mươi bốn năm đôi lúc vẫn đi lạc như thường.
Vì vậy mỗi lần đều có Củ cải hoặc nhỏ Thy đi cùng tôi, tôi mới dám đi xa đâu đó, tôi thừa nhận tôi cầm tinh con thỏ.
Cũng không thể trách tôi, tôi là bình bông trong tủ kính. Từ nhỏ đã được thương yêu nên mọi người luôn lo tôi đi xa gặp chuyện. Phạm vi ở huyện xã tôi chưa bao giờ đặt chân đến, nhà nội ngoại tôi đều giáp ranh khu vực thành phố. Có đôi lúc tôi vẫn luôn cảm thấy mình làm người thật thất bại, chỉ nghe truyền hình lãi nhãi nói Cà Mau có tám huyện và một thành phố mà chưa từng biết tám huyện nó thực sự là như thế nào đâu.
Củ cải nghe tôi nói liền gật đầu, thật sự Củ cải là đáng yêu nhất trên đời.
Tôi vui sướng đi vào giấc ngủ, trong mơ tôi thấy mình và Củ cải đi dạo gần bờ biển sau đó chúng tôi nướng cá ăn. Cá nướng vừa thơm vừa ngon mắt. Tôi ngay lập tức thò tay bắt lấy con cá nướng to cầm lên há miệng ra cắn một cái thật mạnh, con cá giẫy giẫy thoát ra khỏi miệng tôi, kêu lên oai oái. Tôi đỗ mồ hôi lạnh từ trong mơ choàng tỉnh, nhìn thấy Củ cải đang xoa cánh tay, dưới ánh đèn ngủ mờ mờ tôi nhìn thấy trên cánh tay hiện rõ dấu răng.
Tôi hết hồn. Trong cái khó ló cái khôn, ngu ngơ cười với hắn sau đó ngã người xuống nệm ngủ tiếp giống như người bị mộng du không hay biết, bên tai còn nghe tiếng thở phì phò của Củ cải.
Tôi tỉnh dậy lần thứ hai trong đêm bởi tiếng chuông báo thức, vội vàng ngồi thẳng lên, sau đó bò qua người Củ cải nhảy xuống giường. Rất nhanh chọn một cái quần Jean màu xanh nhạt và một cái áo sơ mi màu hồng, tiếp theo tiến vào nhà tắm.
Tôi hoàn thành toàn bộ khâu sinh hoạt cá nhân chỉ có hai mươi phút, xong xuôi chạy đến giường lôi cái con sâu ngủ kia: "Củ cải, dậy mau. Dậy đi ngắm mặt trời mọc".
Củ cải bị lôi kéo từ từ mở mắt, chậm rãi xuống giường. Tôi giống như nô tỳ nhiệt tình hầu hạ hắn, đem quần áo vào đến nhà tắm sau đó dịu dàng tặng hắn một cước bổ nhào.Haha. Hắn cũng hay ghê không bị tôi đẩy ngã sấp úp mặt vào tường. Tôi tiện tay đóng dùm hắn cánh cửa.
Lát sau Củ cải từ nhà tắm bước ra tóc tay gọn gàng, quần áo thẳng thớm chỉ có đôi mắt còn có tơ máu. Hừ, hôm qua tôi cũng hắn ngủ một lượt mà mắt tôi cũng đẹp chứ có lờ đờ cá chết như hắn đâu.
Thời tiết sắp tết nên có hơi lạnh, chúng tôi hai đứa học thiên hạ đi tìm cái gọi là lãng mạn trong truyền thuyết. Nói thật, tôi nghe nói đi chơi xa là mừng mê đi, ra khỏi nhà mà miệng vẫn ngoác ra cười.
Nhưng chỉ đi được một lúc tôi từ tâm trạng háo hức sang cả người co rúm. Cho dù đã mặc áo lông rất ấm nhưng vẫn cảm thấy như đang đi lạc trong Bắc Cực. Vì vậy, để bản thân có thể sinh tồn tôi đưa hai tay ra phí trước thành tư thế ôm Củ cải, nhưng mục đích là làm ấm người.
Quả thật kinh nghiệm tôi nào có sai, người của Củ cải rất ấm. Đáng hận, trong khi tôi lạnh đến cắt da không thấy máu thì hắn thân nhiệt ấm áp như vậy. Lạ lùng cơ thể hắn cũng hơi nóng lên, hình như mới rồi tay lái còn hơi chao thì phải.
Tóm lại tôi là người hèn mọn nên khi đã ôm được lò sưởi thì sống chết không buông, làm ngơ những câu yêu cầu của hắn:
"Bí lùn, bà xã đừng ôm chặt như vậy".
"Bí lùn, nóng chết ông xã rồi".
Tôi khinh thường. Trời lạnh thế này mà nóng chết sao? Coi tôi là con ngốc à?
...
Chúng tôi đến Hòn đã là năm giờ rưỡi sáng, ông mặt trời sau một đêm ngủ ngon cũng lười biếng ló mặt ra cho chúng tôi thưởng thức.
Thật sự cảm giác của tôi lúc này chính là vô cùng hưng phấn, đứng trước mặt biển bao la, trong buổi sớm mai chim hót líu lo, trên cây vẫn còn đọng giọt sương. Tia nắng mặt trời dần dần ló dạng thật là một quang cảnh làm cho con người ta cảm giác hưởng thụ mà.
Nói ra thì tài văn lẻ tẻ của tôi không đủ nói lên cái vẻ đẹp vô vàn trước mặt, tôi chỉ biết suýt xoa khen ngợi và ngây ngốc nhìn ông mặt trời to như chiếc nón lá đang lóe ra những tia sáng soi rõ nhân gian. Mặt biển phản chiếu những tia nắng ban mai ánh lên sáng rực. Cảm giác này thật là tuyệt.
Một hồi lâu ước chừng gần một giờ đồng hồ, tôi vẫn giữ nguyên tư thế. Bên cạnh nghe tiếng Củ cải nói: "Bí lùn, có sợ mõi cổ không?"
Tôi giận dử quay đầu mạnh mẽ liếc hắn một cái, không may dây thần kinh nào bị căng hay sao, tôi có cảm giác cái cổ mình đau điếng "á" lên một tiếng. Sau đó khung cảnh trước mặt hổn độn, tôi đau quá ngất đi.
Vậy là chuyến du lịch của chúng tôi chỉ trong một giờ đồng hồ ngắn ngủi đã kết thúc bởi sự kiện tôi nhập viện điều trị.
Nghe Củ cải nói bác sĩ bảo do tôi trong tư thế đó quá lâu mà bất ngờ cử động mạnh, cơ thể chưa kịp thích ứng, nên dây gì gì đó ở cổ bị giãn ra, cơ bị co giật dẫn đến ngất. Tôi hận, nếu không phải tại tên Củ cải kia lắm miệng tôi có thể tức giận mà quay đầu gấp vậy không? Nếu không quay đầu gấp thì thử hỏi cái cổ tôi có bị thế này không? Nếu không bị thế này tôi có bị nhập viện không?
Suy cho cùng lỗi là Củ cải, trăm ngàn cái sai nơi hắn mà ra.
Tôi phải ở bệnh viện mấy ngày, Củ cải cũng ở đó mấy ngày chăm sóc, bởi vì hắn trong lòng ăn năn nên rất nhiệt tình hầu hạ. Tôi được hưởng đãi ngộ nên trong lòng khoan khoái, quên cả bản thân đang nằm bệnh viện. Trong một lần hắn đang bóc vỏ trái cây dâng lên cho tôi, tôi đắc ý nói: "Củ cải, hiện tại bà xã cảm thấy mình rất giống phi tần thời trước a".
Hắn nghe tôi nói vậy thì nhìn tôi cười cười hỏi: "Vậy nói xem ông xã giống ai?"
Tôi không cần nghĩ liền cười đáp: "Thái giám".
Củ cải: "..."
...
Chẳng mấy chốc đã đến tết. Dù đã sống cùng nhà một tháng nhưng mỗi lần gọi ba mẹ của Củ cải bằng "ba" - "mẹ" tôi vẫn có chút không thuận miệng. Không được như hắn gọi ba mẹ tôi thân thiết hơn cả ba mẹ ruột. Hắn trông qua thật giống "gian thần bán nước cầu vinh".
Tôi cùng mẹ Củ cải đi chợ tết, không khí ba mươi tết náo nhiệt. Vì trong nhà có trồng mấy chậu mai nên chúng tôi không phải mua hoa chỉ mua thức ăn đãi khách. Tôi đi một vòng siêu thị gặp cái gì cũng muốn mua, mẹ Củ cải không hề cảm thấy hành động này bản chất là tiêu tiền như nước, từ đầu đến cuối dáng vẻ người giàu đi chợ. Còn tôi cũng tạm coi là người giàu đi, nhưng mà còn phải thêm đuôi hai từ "mới nổi".
Đêm ba mươi tết cả nhà quây quần, một lúc sau tôi xin phép người lớn đi xem đốt pháo bông. Vị trí đốt pháo ở công viên Hùng Vương mới có mười một giờ ba mươi đã rất đông người.
Củ cải nắm chặt tay tôi vì sợ tôi bị lạc. Tình hình đông người nên hổn loạn phức tạp, hành động này của Củ cải tôi cảm thấy thật đáng khen nên biểu dương hắn bằng một cây kẹo mút.
Trước giờ tôi vẫn luôn ôm mộng tưởng "thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt", nên khi nhìn thấy pháo hoa bay lên trời, trong lòng tôi rộn ràng vui sướng. Tôi rất thích giây phút pháo hoa vụt lên nổ tung bắn ra những tia sáng, hình ảnh đó thật đẹp mắt, thật sinh động.