“Không được gạt em nha!”
“Ừ.”
“Không được không cần em nha!”
“Sẽ không.”
“Không thể ôm người khác, làm cho em buồn nha.”
“Em có thể giám sát chặt chẽ.”
“Hử?” Cô nháy mắt mấy cái, không hiểu.
“Anh muốn nói là, nếu em thi được vào trường anh, làm học muội của anh, anh sẽ chăm sóc em.”
“Không, không thể nào, em không đậu được đâu……” Cô hoảng sợ, theo bản năng muốn lùi bước. Không phải tất cả mọi người đều giống như anh, các kì thi dễ dàng như trở bàn tay.
“Em có thể. Tin anh, anh nói em thi đậu, thì tuyệt đối có thể thi đậu.” Trình độ học hành của cô, cô gắng thêm chút nữa, không thành vấn đề.
“Nhà trọ……”
“Chúng ta ở chung, tất cả anh có thể lo được.”
“Cha mẹ em sẽ không đồng ý……”
“Anh sẽ đi thuyết phục chú Hạ.”
“……” Cô cố gắng đào sâu trí óc đơn giản tìm lời phản bác, nhưng dưới thái độ kiên quyết của anh, một chữ cũng không nói ra được.
“Được không, bé con.”
“…… Được.”
Chương 1
Phần 3
Edit: mushr00m
Năm đó, anh đã năm thứ ba, mà cô thì mới năm nhất, anh là học trưởng của cô, mãi cho đến khi còn nửa năm nữa là anh tốt nghiệp cô mới được gặp anh, nhưng với cô mà nói, cũng đã biết nhiều về anh lắm rồi. (hai anh chị học cấp 3, anh học lớp 12, chị học lớp 10, nôm na là như thế)
Mỗi khi nghe đám bạn trong lớp thảo luận về anh, vô thức đem cái tên kia nhập vào trong lòng, từ ngày mới vào học đó, đã lặng lẽ chú ý đến anh.
Anh rất vĩ đại, mọi người khó tránh khỏi suy nghĩ anh lạnh lùng, khó gần với, bởi vậy người thích anh thì rất nhiều, nhưng lại chưa có ai có dũng khí tiến thêm một bước tới gần anh.
Còn cô, luôn im lặng, không nói nhiều, không có cái gì khiến người ta chú ý, hơn nữa trời sinh tính tình ôn hòa, dễ bị ăn hiếp, cũng dễ bị xem nhẹ, lại không biết cách nói chuyện với mọi người, cho nên lúc nào cũng chỉ một mình.
Bởi vậy, cô luôn ở giúp người khác trực nhật, cán bộ lớp gửi công việc cho cô, biến cô thành chân chạy, lên lớp thay người ta chép bài…… Thậm chí trong đợt viết bản thảo truyện chờ xuất bản, bị phát hiện có cách hành văn tốt, cô còn “được” nhờ viết thư tình hộ.
Cô không phải không muốn từ chối, nhưng thứ nhất, vô ích, thứ hai khi cô biết được đối tượng nhận thư tình là “người kia”, thì trái tim cô lại cổ vũ nhiệt tình, ngay cả cô cũng không hiểu được mà căng thẳng chờ mong.
Lúc đầu, với anh chỉ là tò mò, về sau, nhìn nhiều hơn, nghe nhiều hơn, lại không tự giác ôm ấp tình cảm ngưỡng mộ của thiếu nữ.
Động tâm thực sự, là sau khi tiết học thể chất cuối cùng của một ngày kết thúc, người trực nhật giao công việc đem trả dụng cụ thể dục cho cô, còn cô lại không biết cự tuyệt thế nào, đành phải ở dưới ánh mặt trời chói chang, cố hết sức chuyển dụng cụ thể dục đi.
Anh đi ngang qua, chăm chú nhìn, ngay cả một chút suy nghĩ cũng không có, nhanh chóng bước lên nhận lấy gánh nặng trên tay cô, cùng cô đi đến phòng chứa đồ, sau đó nói với cô:“Cậu là con gái nên có chút khó khăn, lần sau tìm nhiều người khác hỗ trợ.”
Chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng so với việc hai tên con trai kia đem công việc của mình quăng cho cô, anh quả thực tuyệt vời đến tận chân trời!
Chưa từng có một tên con trai nào, cảm thấy thương tiếc cho cô, muốn săn sóc cho cô, giọng nói của anh ôn hòa nhàn nhạt, nhưng lại vô cùng dễ nghe, cô lúc đó, thực sự cảm giác được tim đập thình thịch.
Cô biết mình không có dũng khí đi tới hướng anh, bọn họ khác nhau quá nhiều, mãi mãi cũng không thể cùng xuất hiện, ngay cả tâm sự của cô, cũng phải cẩn thận che giấu, sợ bị phát hiện, thành trò đùa cho mọi người.
Cảm ơn danh nghĩa của người kia, lý do cô đã thể hiện, cô chỉ dám kí tên lên, kỳ thực là cô không dám nói ra cảm xúc đó của mình.
Thư tình này, cô viết tuyệt đối không miễn cưỡng.
Lần này, lá thư mất nửa năm.
Có vài lần như vậy, cô không chỉ viết giùm, còn phải đưa hộ, người kia cơ hồ muốn dùng dũng khí cả đời của cô, cô còn nhớ rõ, lần đầu tiên bị bắt buộc đi đưa thư, cô căng thẳng đến mức tay chân run rẩy, ánh mắt không hiểu nhìn về phía nào, tệ hơn là, còn ngã trước mặt anh nữa.
Anh còn nhớ rõ hoàn cảnh khi đó –
Cô bé ngốc đến ngay cả đưa thư tình cũng không nổi, lại để đầu chạm đất ngay sát chân anh, anh giật mình khẽ nhếch miệng, nhưng lại không đi tới.
Anh không cần… đại lễ này đâu?(hì, chị ấy ngã mà anh nghĩ anh là hoàng thượng đấy chắc )
Nếu lớp nước trong mắt cô không đạt đến độ bão hòa, một bộ dáng chuẩn bị khóc lớn, anh nghĩ anh sẽ rất quá đáng mà cười to ra tiếng.
Đây cũng là lần đầu tiên, anh không thể bày ra biểu cảm ôn đạm từ trước đến nay với một cô gái… chắc là ai dưới tình huống như vậy cũng chẳng có cách nào khác phải không?
“Cậu …vẫn ổn chứ?” Anh đưa tay về phía cô, nhưng cô cực độ ảo não và thất bại, không suy nghĩ được nhiều, kích động bò lên, vội vàng đem thư đưa cho anh, quay đầu bỏ chạy.
Cái này … có phải là thư tuyên chiến không?
Căn cứ vào việc duy trì lòng tự tôn với con gái, anh sẽ có phong độ mà nhận lấy từng bức thư, nhưng cũng chỉ vứt lên chồng giấy ở trong góc phòng, cũng không để ý đến. Bởi vì một phần tò mò, khi anh đem quăng bức thư vào góc lại nhớ kỹ chữ kí trên đó.
Anh em nhìn thấy, hỏi anh vì sao, anh không lương tâm trả lời:“Bởi vì tư thế cô ấy té ngã thật sự rất xấu.” Muốn loại ra khỏi đầu cũng khó, anh còn không cẩn thận nhìn thấy màu sắc của quần lót nữa chứ, chậc!
Về sau vô tình mới biết được, thì ra nhà họ chỉ cách hai cái ngõ nhỏ.
Ngày Valentine năm đó, cô tặng một hộp bánh ngọt, lại vụng trộm đặt ở trong hòm thư nhà anh, lúc đó vừa vặn anh đi ra đổ rác, cô hình như trông thấy , vô cùng sợ hãi chạy trốn.
Lá gan cô ấy làm sao có thể nhỏ như vậy chứ?
Anh bắt đầu cảm thấy cô gái này rất thú vị, có dũng khí viết thư tình, đưa bánh ngọt, nhưng lại không có dũng khí tự tay đưa cho anh, mỗi lần đều giấu giấu giếm giếm, lại ngốc nghếch trăm ngàn sai sót, nhiều lần bị vạch trần.
Anh nghĩ chắc là hồi đó làm cô quá mức xấu hổ, chữ kí cuối bức thư còn xấu tệ, đến nỗi về sau cô thế nào cũng không có mặt mũi đối diện với anh, vài lần đụng phải trong trường học, luôn cúi đầu xuống giả bộ không nhìn thấy.
Valentine qua đi, có một dịp gặp gỡ, anh nói với cô:“Ngày đó cậu đi nhanh quá, không kịp nói cảm ơn cậu. Với cả, bánh ngọt ăn ngon lắm.”
Anh không ăn đồ ngọt, nhưng từ sự miêu tả của tên tiểu quỷ tham ăn mười tuổi nhà anh, anh quả thực hoài nghi hộp bánh kia là độc nhất vô nhị, là mỹ vị của nhân gian kinh thiên địa quỷ.
Cô dường như có chút kinh ngạc.
Bởi vì một câu khen ngợi dễ nghe của anh, cô bắt đầu dành thời gian làm vài cái bánh ngọt, đặt ở sản phẩm thủ công của tên tiểu quỷ nhà anh – trong một hộp thư bằng gỗ xấu tệ.
Nhiều lần như vậy, đừng nói huynh đệ tỷ muội, ngay cả cha mẹ anh cũng biết có một cô gái như vậy, cũng nếm qua tay nghề của cô.
“Thật ngọt.” Hôm nay là bánh ngọt Gangzi, Quan Tử Ngôn thử một miếng, nhận xét.
“Thật không?” Anh không ngẩng đầu, đem ánh mắt di chuyển trên quyển sách giáo khoa toàn học, chuyên tâm giải đề.
“Ý em là, tình cảm của các cô gái trong mối tình đầu, thật ngọt.”
Anh không nói gì, chuyên tâm giải toán, viết lên giấy nháp, giải từng câu một.
“Anh không nếm thử sao? Cô bé đó thực sự thích anh đó.” Quan Tử Ngôn nói tiếp.
“Chưa muốn nghĩ tới chuyện đó.” Lúc này, ngay cả anh cũng không ngẩng lên.
Quan Tử Ngôn không nhiều lời, đứng dậy rời đi, để cho anh chuyên tâm đọc sách.
Mãi cho đến khi làm xong bài tập, anh buông bút, xoa bóp cái cổ cứng đờ, lơ đãng nhìn thấy Gangzi ở góc, nghĩ ngợi, vươn tay ra lấy một chiếc…
“…… Quả nhiên rất ngọt.”
Chương 1
Phần 4
Edit: mushr00m
Nửa năm sau, gặp nhau trong trường học cũng sẽ tán gẫu một vài câu, tuy rằng cô không giống như lại gặp quỷ kinh hách đào tẩu (sợ hãi mà chạy mất), nhưng lại luôn thấp đầu, đỏ mặt, lắp bắp một câu nói cũng không nên lời.
Người mù cũng nhìn ra được, cô gái này có bao nhiêu thích anh.
Vừa mới bắt đầu, hô hấp của cô luôn dồn dập, nói chuyện căng thẳng đến bừa bãi không thể hiểu được, sau đó khi xoay người thì nhụt chí suy sụp, một bộ dáng rất muốn khóc; Mãi cho đến sau này, cô mới có thể nhìn vào ánh mắt anh, nói chuyện với anh vài câu, nhưng vẫn là không sửa được tật xấu mặt đỏ.
Giọng nói của cô, rất nhẹ, thật ngọt ngào, tính cách ôn thuần y hệt như tiểu bạch thỏ.
Cô nói chuyện rất hay, nhưng lại không biết cách cự tuyệt người khác, bởi vì khi đi qua lớp học của cô, anh đều nhìn thấy cô ít nhất ba lần lau bảng một tuần. Sao lại có người ngày nào cũng phải trực nhật?
Trước khi tốt nghiệp một tháng, anh nhìn thấy một bức thư của mình trong hòm thư, nhưng lại không có dấu bưu điện, có lẽ là tự mang tới nhưng lại không có can đảm gặp mặt giao cho anh. Người làm ra loại chuyện này, ngay cả suy nghĩ một chút anh cũng không cần, còn có chữ kí kia, giống hệt như chữ kí lần trước vậy.
Lời mời bí ẩn của cô trong bức thư, anh còn đang suy nghĩ cô đột nhiên đổi tính đổi nết, cô gái nhát gan đến mức ngay cả khuôn mặt khi đối diện với anh cũng sẽ đỏ lên, thế mà dám chủ động bày tỏ với anh? Anh hiếu kì điều này, lại phát hiện người đó chẳng phải cô.
Loại cảm giác này… anh không thể nói rõ ràng, không biết tức giận là vì bị lừa gạt, hay là vì tự mình đa tình, tóm lại anh vô cùng khó chịu.
Mà cảm giác khó chịu này lại đến trước buổi lễ tốt nghiệp vài ngày.
Anh là đại biểu của buổi lễ, phải lên sân khấu đọc diễn văn, buổi tập luyện đó, cô cố lấy dũng khí hẹn anh ra ngoài.
“Chuyện gì?” Thái độ anh lạnh lùng.
“Cái kia……” Lần đầu tiên trong đời, lấy danh nghĩa của mình viết thư cho anh, nhưng lá thư lại bị làm nhàu mất rồi cho nên cô không có can đảm đem ra.
Hơn nữa, khẩu khí của anh rất lạnh mạc, không giống như trước đây……
“Ờ…… Biểu hiện của cậu rất khá……”
“Cám ơn.” Anh vẫn không có biểu cảm gì.“Cậu tìm tôi ra đây chỉ muốn nói điều này?”
“Còn có…… Còn có…… Phong độ của cậu rất ổn định…… Ơ…… Tôi muốn nói, chẳng lẽ cậu không thấy run?”
Bây giờ có phải cô căng thẳng quá mức không?
Khi cô gái này căng thẳng, nói năng sẽ rất lộn xộn.
“Thôi miên chính mình, mặc kệ là một ngàn, hay hơn một vạn người cũng phải coi như chỉ có một người. Nếu cậu ngay cả đối diện với một người, cũng không thể biểu đạt ý tứ của mình hoàn chỉnh, thì tôi có nói nữa cũng không có tác dụng. Còn chuyện gì nữa? Nếu không có …”
“Ai nói tôi không thể biểu đạt ý tứ của mình!” Bị anh kích động, cô xúc động rút bức thư trong túi ra.“Cái này, cho cậu!”
Lần này, cô không té ngã, động tác rõ ràng ngắn gọn, cô thật muốn vỗ tay cho chính mình, cô sợ rằng cả đời cũng khó được khí phách như giờ phút này.
Nếu không tính khuôn mặt đỏ hồng đến mức sung huyết kia.
Cô không biết mình tại sao lại dũng cảm như thế, có lẽ là nghe nói, anh thi vào một trường đại học ở phía Bắc! Nghĩ đến anh sắp phải tốt nghiệp, có thể cô sẽ không còn được gặp lại anh, lần đầu tiên trong đời thích một tên con trai như vậy, cô muốn, ít nhất cô muốn cho anh biết, vì mối tình đầu của cô nói một câu hoàn chỉnh, sau này nhớ tới mới không tiếc nuối.
Cô không dám nhìn anh, giơ cao hai tay chờ anh nhận lấy. (nghe giống dâng trà quá chị ơi)
Không khí lặng im trong ba giây –
“Rẽ trái 5 bước, bên tay phải có thùng rác, phiền cậu, cám ơn.” Anh thu tay lại, thậm chí biểu tình không có chút biến hóa, cứ nhàn nhạt như vậy nói ra mấy chữ này.
Cô vừa kinh ngạc, vừa không thể tin được anh nói ra điều đó.
Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên cô dũng cảm như vậy, thật tình chân ý về nói cho một người biết, anh sao có thể làm như vậy……
Đôi mắt mở lớn, chứa đầy hơi nước, cô chính là trừng anh, hốc mắt đỏ hồng.“Cậu — rất quá đáng!”
Thích một người không có gì sai, anh có thể không tiếp nhận, nhưng không thể đạp hỏng tâm ý của cô như vậy chứ!
Không trở mặt, từ ngữ mắng chửi người khác của cô cùng lắm cũng chỉ có như vậy, nhưng đôi mắt ủy khuất kia, đã hoàn toàn nhắn truyền tải được một bản cáo trạng trong im lặng.
“Nếu tôi quá đáng không phải cậu cũng nhàn rỗi hơn ư? Rảnh rỗi thay người khác đưa tin như vậy, sao không đi làm người đưa thư đi?” Anh trào phúng.
“Tôi, tôi không có, cái này là tôi viết……”
“cậu viết? Thì ra cậu không chỉ truyền tin, còn kiêm viết thay?” Anh sửa lại, người này có thể chọn làm gương người tốt việc! Thật nhiệt tình, sau này cô thật sự có thể trở thành người phát thư tận tình đó.
Cậu ta hình như…… càng không thích. Cô muốn giải thích, nhưng lương tâm tội lỗi lại không thể nào nói lên.
Anh nói oan cho cô sao? Nhưng việc này cô quả thật đã từng làm, không phải sao?
“Tôi cũng không muốn hỏi cậu đã thay bao nhiêu người làm chuyện này, nhưng cậu có nghĩ tới hay không, đây là cậu đang giúp người khác lừa gạt tôi. Nếu viết bao nhiêu bức thư mà thành ý cũng không có một chút, vậy tôi cần gì phải xem?”
Cho nên…… Anh đang giận cô lừa gạt anh?
“Đúng rồi, xin lỗi.” Cô đã giúp người khác lừa gạt anh, lá thư này, cô nghĩ là anh sẽ không đọc, cho nên –“Học trưởng, em rất thích anh.” Anh không đọc, nhưng là cô muốn nói cho anh biết.
Nói xong, cô nén nước mắt xoay người quay đi.
“Đợi chút.” Quan Tử Tu bất ngờ nắm lấy cổ tay cô.“Tôi hỏi cậu một lần cuối cùng, lá thư này cậu viết?”
Cô khịt cái mũi hơi hồng hồng.“Tôi viết.”
“Của danh nghĩa của cậu?”
Cô ủy khuất khẽ gật đầu.“Danh nghĩa của tôi.”
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
“Cậu có biết tính của cậu rất kì lạ không? Rõ ràng muốn nói, vì sao không nói? Rõ ràng không muốn làm, vì sao phải đồng ý với người khác? Từ chối khó đến như vậy sao? Lớn tiếng biểu đạt ý nghĩ của chính mình khó đến như vậy sao? Cậu vừa rồi rõ ràng đã làm được, hơn nữa làm rất tốt.”
Đến kẻ ngốc cũng hiểu được tâm ý của cô, anh cũng không phải mù chữ, làm sao mà không hiểu chứ? Anh khó chịu chính là cô ấy rõ ràng động tâm với anh, lại còn thay người khác đưa thư tình cho anh, hơn nữa lại nhanh chóng đồng ý!
Cô đã được đào tạo thành ngoan ngoãn, một tiếng cũng không dám nói.
Sau một lúc lâu chăm chú nhìn cô, đưa tay về phía cô.“Đưa đây.”
“Cái gì?” Cô sửng sốt, sửng sốt.
“Thư.”
“Thư” Anh ấy muốn đọc sao?