Mặc dù tài nghệ của Phí Kiệt rất giỏi, đối với nguyên liệu nấu ăn và nhân viên đều yêu cầu cao, cũng không phải hạng người hẹp hòi nhưng nhìn gương mặt lạnh lùng của anh, không ai dám đến gần cả.
Nếu cô mà không ở bên để dập lửa, chắc nhân viên nhà hàng đã sớm bỏ chạy hết rồi, thì làm sao mà còn hoạt động tới bây giờ được.
Ngày mai Phí Kiệt quay lại nhà hàng lúc 10h30, chắc chắn anh sẽ thử tài nấu ăn của 3 đầu bếp mới của chi nhánh vừa mới khai trương. Hứa Ân Ân uống một ngụm canh, nghĩ đến ngày mai sẽ cùng Phí Kiệt gặp 3 đầu bếp mới, kiểm tra nguyên liệu nấu ăn của chi nhánh mới, lại phải cùng với kiến trúc sư bàn thảo cách trang hoàng….
Dù sao cũng nên chuẩn bị tốt một chút, nếu không anh lại tức giận !
Reng Reng Reng….
Tiếng di động vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Hứa Ân Ân tháo kiếng cận của mình sau đó tiếp điện thoại.
“Ân Ân, anh là Kỉ Đại Vũ, có làm phiền em nghỉ ngơi không ?”
“Xin lỗi, em quên là về nhà phải gọi anh.” Hứa Ân Ân ngồi thẳng lên, chột dạ thè lưỡi.
“Không sao, ngày mai buổi tối em có đến nhà hàng không ?” Kỉ Đại Vũ là nha sĩ nên anh nói chuyện rất giống bản thân anh, vô cùng chậm rãi.
“Có.”
“Sau khi tan ca, anh đến đón em, được chứ ?”
“Được.” Cô lớn tiếng nói.
“Kia…. Chúng ta ngày mai gặp lại.”
“Vâng, ngày mai gặp.”
Hứa Ân Ân cúp điện thoại, cô không tự chủ mà nhíu mày lại. Cô có dự cảm Kỉ Đại Vũ ngày mai sẽ nói với cô cái gì đó. Kỉ Đại Vũ là người nhã nhặn, tính tình lại tốt, săn sóc rất chu đáo, dáng người cũng cáo ráo, đúng là người thích hợp nhất với cô.
Nhưng là – vì sao đến giờ họ vẫn chỉ là bạn ?
Từ lần trước cô quen bạn trai, tính đến nay cũng đã nhiều năm rồi, chừng nào mùa xuân của cô mới đến nữa đây ?
Khuôn mặt đẹp trai động lòng người đang mỉm cười của Phí Kiệt đột nhiên hiện lên trong đầu cô. “Tránh ra tránh ra tránh ra….” Hứa Ân Ân la lên, dùng sức vung tay trong không trung.
“Giúp anh mở cửa !”
Bên phía ngoài cửa truyền đến âm thanh của Phí Kiệt rống to một tiếng, đến 9 dãy phố còn nghe được. Giây tiếp theo, Hứa Ân Ân lập tức lao ra khỏi phòng khách, dùng tốc độ của tuyển thủ chạy nhanh đến cửa.
Đùa sao ? Bây giờ là 12h khuya rồi !
Cô ra tới cửa chính, trừng ánh mắt đang bốc hỏa nhìn Phí Kiệt.
Phí Kiệt đứng cạnh cửa, trên người đang mặc chiếc áo sơmi đen chỉ cài có 3 nút áo, khuôn ngực rắn chắc của anh ẩn hiện đầy gợi cảm.
“Ân Ân, anh về rồi.” Anh nở nụ cười ngọt ngào nhìn cô.
Anh nghiêng người về phía trước, nháy mắt với cô, hành động này nếu mà đối với những người con gái khác, cô dám chắc từ đứa con nít mới lên 8 tới bà già 80 tuổi cũng phải thẹn thùng đỏ mặt.
Hứa Ân Ân vòng tay ôm ngang người anh. Phí Kiệt mà nháy mắt phóng điện với cô thế này, chỉ duy nhất tại vì — Anh uống rượu !
Tim Hứa Ân Ân đập ngày càng nhanh, nhưng cô cũng rất nhanh hít thật sâu, dùng thần thái tự nhiên đã qua huấn luyện của mình nói : “Phí Kiệt.”
“Có.” Phí Kiệt uể oải đáp, đôi mắt nháy nháy nhìn chằm chằm cô, như nhắc nhở cô chính là bảo bối quý nhất của anh.
“Cái này gọi là chuông cửa.” Hứa Ân Ân nắm tay anh chỉ vào chuông cửa.
“Chuông cửa, xin chào.” Anh đứng đắn nói.
“Cái này gọi là di động.” Cô lấy di động tử túi áo trước ngực anh, lắc lắc trước mặt anh : “Dùng để gọi điện thoại liên lạc người khác.”
“Biết.” Anh dùng sức gật đầu, bộ dạng rất nghe lời.
“Anh lần sau mà còn dám la ó lúc giữa khuya thế này, em sẽ đuổi hết đệ tử của anh, sau đó đem dao của anh đi bán, để anh luống cuống tay chân.” Cô hạ giọng, uy hiếp nói.
“Được mới lạ.” Phí Kiệt ôm lấy thắt lưng cô, khom người lấy trán mình cụng vào trán cô, vẻ đầy thâm tình nói : “Em luyến tiếc anh mà. Em đối với anh tốt nhất, anh mà không có em, cũng chẳng biết sống làm sao.”
Lòng Hứa Ân Ân như bay lên tận trời xanh, nhưng cô chỉ cho phép chính mình lâng lâng trong vài giây ngắn ngủi.
“Mau vào nhà đi. Đừng làm mất mặt nữa.”
Hứa Ân Ân dìu anh vào nhà , Phí Kiệt ngoan ngoãn nghe lời, chẳng qua là anh chỉ muốn cô ôm anh thật lâu.
Chính là mới đi được vài bước, anh liền ngồi ngay xuống sofa sau đó kéo cô ngồi vào trong lòng mình. Hứa Ân Ân bị nhiệt độ cơ thể anh vây quanh, cô nghe thoang thoảng mùi xì gà và rượu Whisky, còn có hương vị độc đáo của anh – đó là mùi nước hoa pha lẫn với mùi cơ thể anh, tạo nên một hương vị tươi mát lại khêu gợi.
“Ân Ân” Anh đem mặt vùi vào trong tóc cô, nỉ non nói.
“Đi tắm rửa trước đi, người anh toàn mùi rượu.” Cô lấy tay đẩy bả vai anh sang một bên.
“Em theo giúp anh đi.”
“Em đếm đến ba, nếu anh không đi, em đuổi anh về nhà liền.” Hứa Ân Ân hai tay chóng nạnh, biết chắc anh nghe cô nói vậy sẽ đi tắm ngay.
Phí Kiệt chu chu miệng, vẻ mặt làm nũng như đứa con nít 3 tuổi. Hứa Ân Ân rất muốn cười, cũng rất muốn lấy máy ảnh chụp lại để đem cho nhân viên cùng đầu bếp nhà hàng xem bộ dáng đùa giỡn như con nít 3 tuổi của anh, nhưng trong lòng cô cũng mong không ai thấy được bộ mặt này của anh ngoài cô cả.
“Một, hai….” Hứa Ân Ân nheo mắt, bắt đầu đếm.
Phí Kiệt lập tức đi về phía nhà tắm.
–Cứ tưởng phải lấy chân đá anh chứ, ai biểu anh ngày thường trước mặt cô là tên đại ma vương, chỉ có khi uống rượu mới bày ra bộ mặt con nít đó—Hứa Ân Ân vừa đi đến phòng bếp rót cho anh ly nước vừa tự nhủ trong lòng.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Part 1.3
Một lúc sau, anh từ phòng tắm đi ra – khăn tắm màu trắng quấn quanh thân hình cao ráo, rắn chắc màu đồng của anh, chỉ để lộ ra khuôn ngực vạm vỡ, mái tóc đen lòa xòa trước trán, mơ hồ che khuất đôi mắt đen dài của anh.
“Mặc quần áo.” Cô ra lệnh cho anh, sau đó đem ly nước tới đầu giường.
Phí Kiệt đi đến tủ lấy quần áo của mình. Anh đưa lưng về phía cô, thay quần đùi. ( @__@ anh anh í anh í giữa thanh thiên bạch nhật mà nờ u nu dờ e de chết ngất mất)
Phí Kiệt thay xong quần đùi, cầm máy sấy, đi đến trước mặt cô.
“Uống nước.” Cô lại ra lệnh cho anh, biết anh không có người nhắc nhở, tuyệt đối sẽ không động tới ly nước.
Phí Kiệt cầm ly nước uống một hơi cạn sạch, ôm lấy thắt lưng cô trực tiếp đi đến bên giường, “Giúp anh sấy tóc.” Nói xong, anh ấn người cô ngồi xuống giường, còn mình thì tựa đầu trên đùi cô.
Hứa Ân Ân nhìn anh giống như con nít, cô hy vọng anh cứ mãi như bây giờ. Cầm lấy máy sấy, sấy mái tóc bồng bềnh của anh. Anh từ từ nhắm hai mắt, khóe môi lộ ra vừa lòng tươi cười.
Lúc anh say rượu, chỉ biết xoay quanh tìm cô, một khi tìm không thấy thì sẽ giận dữ lên, chạy đi tìm cô, ai mà ngờ đầu bếp nổi tiếng lúc uống rượu lại trở thành đứa con nít 3 tuổi hay dỗi hờn như bây giờ chứ.
“Xong rồi, ngủ đi!” Cô đem đầu anh đặt lên gối.
Phí Kiệt nằm trên gối cô, thỏa mãn hít sâu 1 tiếng, nhìn cô mà cười: “Đều là hương vị của em.”
Hứa Ân Ân kéo mền đắp cho anh, chuẩn bị đi đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ.
“Này….” Phí Kiệt nghiêng người, nắm lấy tay cô. Hứa Ân Ân nhìn anh chờ đợi, cô thở dài, để mặc anh cầm chặt tay mình, tiếp tục ngồi ở mép giường.
“Hôm qua anh mơ thấy mình trở về lúc 20 tuổi, lúc đó anh mới tới nhà em, liền bị ba em rượt đuổi. Làm anh sợ đến nỗi tỉnh dậy lăn cả xuống giường.” Anh cười nói.
“Đáng đời. Ai bảo anh lúc đó mới đến nhà em, liền có ý đồ dụ dỗ em.” Cô nhớ lúc đó bị anh đè sát vào tường mà tim đập loạn xạ, cảm giác không thở nổi.
“Bởi vì lúc đó em cứ nhìn chằm chằm vào anh, rõ ràng là rất mê anh.”
“Bộ dạng của anh so với con gái còn đẹp hơn, người bình thường thì đương nhiên ai cũng phải nhìn, chẳng lẽ anh muốn dụ dỗ mọi ánh mắt của con gái sao?” Cô vỗ vỗ hai má anh, nếu như lúc anh tỉnh rượu, cô tuyệt đối sẽ không làm hành động này.
Phí Kiệt áp tay cô vào má mình, ngây ngốc cười nói: “Anh khi đó chỉ muốn gần gũi em thêm chút, dù gì lúc đó anh cũng ở nhờ nhà em, mà dù sao lúc đó anh dựa vào khuôn mặt không sợ chết này đánh khắp thiên hạ vô địch thủ.”
“Ba anh đời này làm được chuyện tốt duy nhất, chính là quăng anh đến nhà em. Ba em chính là siêu cấp ân nhân của anh, anh muốn làm tấm biển cho ông.” Phí Kiệt đột nhiên nghiêm trang nói.
“Ba em nhất định sẽ kêu là nhảm nhí.”
“Sau đó sẽ kêu anh xuống bếp nấu cho ông anh.”
Hai người nhìn nhau cười, Phí Kiệt kéo cô nằm kế anh, cảm thấy hài lòng, cười mỹ mãn.
Ba cô Hứa Tinh Tiến là ông chủ của một công ty dệt may lớn, cũng rất thích ăn uống. Năm đó khi nhận nuôi Phí Kiệt, ông liền đưa anh đến nhà hàng Pháp làm việc, còn cùng Phí Kiệt cá 10 vạn tệ rằng anh sẽ không làm việc ở nhà hàng này quá 3 tháng. Phí Kiệt vì 10 vạn tệ mà phải cắn rắn chịu đựng. Thấy sự kiên trì cùng tài năng của anh, một đầu bếp Pháp muốn nhận anh làm học trò và đề nghị anh cùng ông ấy đi Pháp để học nghệ. Phí Kiệt ngay lập tức gật đầu, mang theo hành lý tiêu sái rời đi.
Năm năm sau, khi anh quay lại Đài Loan, anh không chỉ đã học hết trù nghệ của vị đầu bếp đó mà còn trở thành một trong số ít người trẻ tuổi đảm nhiệm chức vụ đầu bếp chính của nhà hàng lớn.
“Anh hối hận học làm đầu bếp sao?” Cô nhẹ giọng hỏi, biết anh còn chưa ngủ.
“Hỏi cũng như không hỏi. Khi ở nước Pháp, không quen biết ai cả, lại phải ngồi trong phòng bếp nóng hừng hực mà học tiếng Pháp, anh hối hận muốn chết.” Anh nói rồi yên lặng nhìn cô.
“Khó trách khi đó lỗ tai em mỗi ngày đều rất ngứa. Nhất định là anh ở đâu đó nguyền rủa em với ba đày đọa anh, đúng không?”
“Hiện tại nghĩ lại tất cả đều rất đáng.” Phí Kiệt giơ tay cô lên, hôn nhé lên đó. “Hai người là sinh mệnh của anh, là người thân quan trọng nhất của anh.”
Hứa Ân Ân ngừng thở, cảm giác lâng lâng giống như là cầu hôn. Ngay sau đó, Phí Kiệt nhắm mắt lại, an ổn đi vào giấc ngủ, hô hấp rất nhanh trở nên đều đều.
Hứa Ân Ân nhìn anh cứ như là thiên sứ, tay phải cô nắm tay anh, nhưng tay trái lại dùng hết sức nắm chặt ngăn chặn đau đớn trong lòng.
Cô biết ngày mai anh tỉnh dậy, anh sẽ không còn nhớ những gì của tối này.
Tửu lượng của anh rất dở, uống có một tí thôi là đã say. Việc này một năm có thể xảy ra một hay hai lần, mà chỉ cần anh say, anh sẽ giống như thiêu thân lao đầu vào lửa chạy đến bên cô. Khoa trương nhất là một lần anh đi xe taxi 3 tiếng đồng hồ đến Nhật Nguyệt Đàm để tìm cô, bởi vì lúc ấy cô đang cùng đồng nghiệp nghỉ phép ở đó. Hứa Ân Ân cắn môi, nhịn xuống một tiếng thở dài.
Anh là người cô yêu, cô tùy ý anh sai bảo, giận dữ với cô. Cô có thể thành công quản lý chuỗi nhà hàng nổi tiếng lẫn tài chính, nhưng sao cô vẫn không quản được lòng mình?
Nếu có một ngày, chân mệnh thiên nữ của anh xuất hiện, thì cô phải làm sao?
Hứa Ân Ân đau lòng bắt mình dời tầm mắt khỏi người đàn ông đang ngủ kia, cô buông tay anh ra, cẩn thận kéo mền đắp cho anh, rồi xoay người ra khỏi phòng.
Yêu một người suốt 10 năm vậy là quá đủ !
Ngày mai cô nhất định phải nhận lời theo đuổi của Kỉ Đại Vũ, nếu không bỏ được tảng đá trong lòng, cô cả đời sẽ cứ vướng vào nó mãi, cả đời này đừng mong yêu ai nữa.
Cô muốn có bạn trai, cô muốn kết hôn!
Cô phải có gia đình và đứa con !
Chỉ đơn giản vậy thôi !
Part 2.1
Mặt trời chói chang chiếu rọi khắp nơi, ánh nắng bao trùm hàng cây hai bên đường khiến từng phiến lá nổi lên một màu ngọc bích xanh ngời, thật sự rất đẹp!
Hứa Ân Ân mặc chiếc áo sơmi màu đỏ mà cô thích nhất, đeo chiếc kính đen bản to, điều khiển chiếc xe Audi ra khỏi garage đi đến nhà hàng Philadelphia. Cô dùng tốc độ chậm rãi chạy xe vào bãi đỗ xe của nhà hàng.
Trong bãi đỗ xe cũng có 1 chiếc Audi khác cùng kiểu với cô nhưng mà màu lam, thì ra sáng sớm anh thức dậy sau đó liền tới nhà hàng làm việc.
Hứa Ân Ân nhìn thoáng qua đồng hồ — 8 giờ rưỡi, còn nửa tiếng nữa mới tới giờ làm việc. Cô cũng đã dặn các nhân viên rằng hôm nay anh sẽ quay lại nhà hàng làm việc, họ phải đi làm đúng giờ, nếu không Phí Kiệt lại nổi bão.
Cô xuống xe, không cần hỏi thì cũng biết anh nhất định đang ở nhà kính kiểm tra xem nguyên vậy liệu có được bảo quản cẩn thận hay không. Đối với nguyên liệu để nấu ăn, anh lựa chọn rất tỉ mỉ. Anh từn nói việc quá trình vận chuyển đồ ăn rất quan trọng, nếu càng vận chuyển tốt bao nhiêu thì đồ ăn sẽ càng tươi lâu hơn, phí tổn cũng thấp hơn, cho nên nếu có thể mua ở Đài Loan có thể mua được những nguyên liệu đó, thì anh tuyệt đối sẽ mua. Huống hồ, anh nói cà tím, ớt xanh, cà chua ở Đài Loan đều rất ngon và tươi, nếu dùng chúng để làm thành món ăn thì càng tuyệt, bởi vậy cũng tự mình tìm một nông trại để gieo trồng các loại rau quả.
Bởi vậy, cũng vì sự kiên trì của Phí Kiệt mà nhà hàng mới có nguyên liệu thơm ngon để nấu ra những món ăn tuyệt vời.
Hứa Ân Ân đi vào nhà hàng, mở ra cửa gỗ đi vào văn phòng, rồi đến cửa sổ màu đen tại bàn làm việc. Cô dùng sức kéo kiểu sổ lên, mùi hương của mấy ngồi lang cang ập vào mũi cô, cô khom người hít lấy mùi hương đó tựa như sợ nó sẽ mất đi. Cô chuyển tầm mắt về nhà kính tìm kiếm thân ảnh của Phí Kiệt. Mái tóc anh hơi dài nên anh dùng kẹp của cô kep tóc ra đằng sau, làm lộ ra gương mặt đẹp trai, chiếc áo trắng không tay vì vận động của anh mà làm lộ ra khuôn ngực màu đồng rắn chắc.
Mặc dù cá tính của anh siêu ác liệt, nhưng bộ dáng của anh thực sự khiến người ta chỉ nhìn thôi mà đã mê mẩn.
Không biết sao tim cô cứ đập thình thịch liên hồi, cô ôm ngực cố gắn trấn tĩnh, Phí Kiệt vừa vặn ngẩng đầu nhìn cô.
Anh nhướng mi, khóe miệng tươi cười, giơ ta ra dấu muốn uống nước. Cô thấy anh ra hiệu liền xoay người đi đến bàn café. Cô lấy bột café ra, rồi bỏ vào máy sau đó ấn nút, nhất thời cả văn phòng đều ngập tràn mùi vị café. Đợi cho café nhỏ giọt cuối cùng, thì cửa ban công cũng bị mở ra.
Phanh!
Phí Kiệt đi đến bắt lấy tách café cô vừa làm, uống một ngụm. Anh đứng tựa cạnh bàn nhìn cô, sáng tới giờ anh rất phiền muộn, nhưng giờ thấy cô thì tâm cũng thoáng bình ổn. Hứa Ân Ân khoanh tay trước ngược, con mắt sáng yên lặng nhìn anh.
Phí Kiệt cau mày, môi hơi nhếch, trong mắt đột nhiên lóe lên lửa giận, cả người anh bây giờ toát lên sự phẫn nộ không thôi.
Hứa Ân Ân bước tới nắm tay anh, “Anh sao vậy?”
Phí Kiệt nhìn cô, lòng cảm thấy ấm áp, “Đêm qua ba anh gọi cho anh.”
Cô hít sâu một hơi, khó trách hôm qua Phí Kiệt nhận điện thoại xong liền ra ngoài, sau đó còn uống say nữa. Nhắc đến ba anh thì chẳng có chuyện gì tốt cả !
Hứa Ân Ân pha một tách café khác cho anh, lúc anh tức giận, trong người như phát hỏa, vẫn là đem cho anh chất lỏng gì đó thì tâm tình của anh mới mau chóng bình phục. Phí Kiệt đem café một hơi uống cạn sạch.