- - Hờ hờ ! Thử bảo mấy cô người mẫu của cậu cởi bỏ cả " tảng " son phấn trên mặt ra xem ...lúc ý có bằng nổi một phần " bông lúa " kia ko !
Chỉ vài câu nói ngắn gọn , đã khiến cả lũ phải im re . Nó ngồi một mình , khẽ nhếch môi mỉm cười thích thú " hắn cũng biết đánh giá nhan sắc đấy chứ !" .
..........................
Khẽ nhấp chút rượu có vị hơi nồng , ngọt và cay lên miệng , nó cảm thấy cũng khá dễ uống , có lẽ vì vị nhẹ nhàng . Còn đang ngây ngất trong men rượu ... Bất chợt ! Con nhóc giật mình khi thấy bàn tay ai đó đang ... cố tình sờ vào vùng ngực của nó . Vội vàng hất mạnh ra rồi bẻ ngược lại lên tiếng " Crắc !!!" khiến tất cả ngỡ ngàng ... Con nhóc giận đến tái mặt còn cả lũ thì ngây người , mấy đứa con gái xì xào lên tiếng ...
- - Cô ta làm cái quái gì thế nhỉ ...
" Làm cái quái gì ?!!! " - Câu đó đáng nhẽ phải để nó hét vào mặt thằng mất dạy kia chứ !!!
Thằng đầu chỏm vội vung mạnh tay ra , giọng gằn gằn nhăn nhó một cách khó chịu . Hắn quát lớn !!!
- - Cô bị điên à !!! Cứ làm như mình trong sáng lắm ý !!!
- - Tất nhiên !!! Tôi không như mấy người !!!
Nó hét lên trong sự tức giận và vô cùng thất vọng ... Hắn đâu rồi ... Vẫn còn ngồi kia... say bệt ra đấy ... y như một tên bặm rượu... hình ảnh mà nó vẫn còn nhớ về người bố khi còn năm tuổi lại chợt hiện lên trong kí ức ... Tiếng xì xào bàn tán của bọn con gái mạt hạng xung quanh cùng với hơi cay nồng của rượu khiến đầu óc con bé mỗi lúc một hoang mang... đôi mắt như nhòa dần đi vì choáng váng ...
- - Không giống mới sợ chứ ... hờ hờ ... Đứa con gái nào ngồi đây mà chẳng là đồ hư hỏng ... còn cái quái gì nữa đâu mà phải sợ mất... ha ha ...
Tụi nó cười hô hố lên với nhau như thế mà không biết nhục sao ... Để cho tụi con trai giày vò thân xác , chắc tụi nó còn thấy ... sướng ! Phải , " sướng " vì được tiền , được vuốt ve cung phụng như những " quý bà rẻ rách " mà . Con nhóc thầm nghĩ trong đầu như thế khi thấy tụi nó chịu ngồi im cho tụi con trai đổ rượu lên ngực mà liếm láp ... thật là tởm !!! Cuộc sống của bọn nhà giàu hư đốn - đấy là tất cả những gì khiến nó không muốn dính dáng tới chúng , cũng như cái kẻ đã mang con bé tới đây .
Bất ngờ , nó đứng phắt dậy rồi quát lớn lên trước khi chạy nhào ra khỏi căn phòng chưa đầy ô hợp ấy ...
- - TÔI CÓ HƯ ... NHƯNG MÀ CHƯA HỎNG !!!
-
Phải ! Đúng vậy , đúng nó là một đứa trẻ hư , không nghe lời mẹ , hay làm mẹ buồn ... hay đi gây gổ , hay đánh nhau , rồi lại liên tục bị đuổi học ... Nhưng - nhưng nó chưa hỏng - nó không giống bọn con gái kia - vì thân xác nó vẫn còn HOÀN TOÀN TRONG SẠCH !
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
Lê bước mệt mỏi trên một con hẻm nhỏ gần nơi vừa diễn ra buổi party"đốn mạt"kia...Nó ngả nghiêng, cố gắng xiêu vẹo lết từng bước một trong con người của một kẻ say rượu. Bởi, đây là lần đầu tiên nó uống cái thứ men nồng này!
Nhưng...lạ làm sao... cảm giác lúc này không phải thế! Người nó cứ nhũn ra không sao kiểm soát được...Cơ thể dường như không còn sức chống đỡ...Đôi mắt nó cứ nhòa dần đi trong sự hoang mang, choáng váng của đầu óc...Sao lại thế ?! Hay là...
..........
Bất thình lình, nó chợt nghe thấy tiếng cười khinh khích của mấy thằng dị hợm phát ra từ phía đằng sau. Con bé giật mình vội quay lưng lại, nó ngớ người nhận ra... chính những kẻ khốn nạn ở trong"phòng vip".
Con bé trừng mắt dọa hét lên!
- Sao bọn mày lại ở đây!!!
Tụi nó vẫn thản nhiên, thậm chí còn cười khả ố hơn lúc trước. Mỗi lúc, dần tiến gần con bé...
- - He he! Không ở đây thì ở đâu! Tụi anh theo"cưng"nãy giờ mà...Thế"cưng"không có cảm giác gì à...
-
Nhìn cái vẻ mặt nham hiểm đến sởn gai ốc của bọn nó, con bé bắt đầu thấy sợi lạnh chợt chạy dọc sống lưng...nó vội vàng lùi lại vài bước...
- - Tụi mày...tụi mày đã làm gì tao...
Thằng đầu chỏm khẽ nhếch miệng cười khẩy, rồi lấy tay ngoe nguẩy ngón áp úp với cái nhẫn bạch kim gắn viên kim cương to bự chảng lên mà khoe khoang trong sự thích thú.
- - Hehe...cô em có thấy chiếc nhẫn của anh đẹp không! Nhưng nó chẳng chỉ đẹp suông thôi đâu, nhờ nó mà anh rắc được ối thuốc mê vào ly rượu của cô em đấy...Hờ hờ...Giờ thì để bọn anh thưởng thức đi nào...
"Khốn kiếp! Thì ra lúc rót rượu cho mình hắn đã kịp rắc chút thuốc mê có dấu ở đầu viên kim cương vào ly của mình rồi! Bọn đê tiện!!!"- Con bé thầm nguyền rủa...Nhưng, trong cái hoàn cảnh này, nó biết phải làm sao đây...có muốn chửi lớn cũng không được...Sức kháng cự còn không có TT___T T!!!
Con bé vội vàng chạy giật lùi về phía sau...
[ Trong khi đó, tại căn phòng Vip ]
Ngả mình trên chiếc ghế salon màu xanh tím mềm và mượt như nhung, hắn vẫn đang mê mệt bởi dư âm của trận đánh nhau ban chiều lại thêm chút ảnh hưởng của men rượu nồng khiến đôi mắt cứ trĩu xuống mơ màng không sao tỉnh nổi...
Bỗng, hắn cảm giác có cái gì nằng nặng, mềm mềm đè lên ngực mình...khẽ nheo đôi mắt để nhìn quanh...Kyoshi giật mình khi thấy mấy thằng con trai cùng Kimio đã biến mất tự khi nào! Hắn vội vàng bật dậy, mặt tái mét, hét um lên như một tên cuồng bạo...
- - Kimio đâu rồi! Cả hội thằng Hotaru nữa!!!
Chẳng thèm trả lời, tụi con gái lại mau chóng vây lấy hắn, rồi đè xuống...không ngừng vuốt ve, mơn trớn. Một con khẽ tiến tới gần hơn, lướt nhẹ trên làn môi hắn, rồi thì thào bằng cái giọng đầy phấn khích...
- - Anh à...Quan tâm tới con nhỏ"bông lúa"ấy làm gì...Ở lại đây"vui vẻ"với tụi em nè...
Nhìn cái vẻ lả lơi của tụi"cave cao cấp"này...sao tự dưng hắn lại thấy ngứa mắt thế không biết! Bất ngờ, hắn túm phắt lấy cổ áo của con nhỏ đó, quát loạn lên rồi quăng mạnh xuống đất, ánh mắt trừng trừng nhìn tất cả tụi con gái xung quanh...
- - Tao không hơi đâu mà đùa cợt với tụi mày! Nói mau! Tụi nó đã giở trò gì với Kimio rồi!!!
- - Em...em không biết...
Con nhỏ nằm dưới đất xanh mặt lắp bắp đáp trước sự giận dữ của Kyoshi, dường như - hắn không đùa thật! Một nhỏ khác lại líu díu thưa...mong sao hắn nguôi giận mà bỏ qua...Nếu không, cái"tụ điểm"này sẽ sập mất!
- - Em...em nghe nói...anh Hotaru có bỏ chút thuốc mê vào ly của nhỏ đó...Giờ...chắc họ đang vờn nó ở con hẻm ngoài kia...
"Biết ngay mà! Thằng khốn nạn! Bạn với bè, chó má thế đấy!!! Thế mà mình cứ coi nó là anh em, quân súc sinh!!!"- Vừa đi, hắn vừa thầm nguyền rủa, rồi nghĩ tới cảnh Kimio sẽ bị tụi nó hành hạ...Lòng hắn như thắt lại, vì một đứa con gái mới quen. Tại sao ?! Hắn không biết...Mà cũng không cần biết...Chỉ có thể hiểu là bây giờ hắn đang rất lo...
........................
"Kịch!"- Chân con bé bất ngờ chạm phải một bức tường sau nó. Ngỡ ngàng quay đầu lại, con bé tái mặt khi nhận ra...đây đã là đường cùng! Chẳng còn gì để mà lùi lại nữa, nhịp tim nó mỗi lúc một đập nhanh và gấp hơn...
Cầm cái roi da quăng quăng xuống đất, hắn quật ngang quật dọc sang hai bên tường, rồi dừng lại khi nhìn con bé...y như mèo vờn chuột. Thằng Hotaru khẽ nhếch mép nhoẻn cười khinh khỉnh...
- - Sao nào! Cô em...lùi nữa đi! Giỏi thì lùi nữa đi...
Vừa nói, hắn lại vừa giơ tay lên, quật túi bụi vào mấy chiếc thùng rác bên cạnh khiến chúng bắn ra túi bụi ( eo ôi, bẩn =.="). Thằng Tomo càu nhàu...
- - Thôi nào, đừng có vờn nó nữa..."Thằng nhỏ"của em hết chịu nổi rồi nè, anh Hotaru ~_~!!
Cùng với hắn, mấy thằng bên cạnh cũng cười phá lên khà khà...âm thanh nghe thật ghê rợn >"
Chúng đã đi cả, thằng Kyoshi thì gần như kiệt sức, nó cũng chẳng khá hơn...vì vẫn còn dính thuốc mê mà. Nhưng, ít nhất là, trong giây phút ấy, đã có"thứ gì đó"khiến nó đột ngột thức tỉnh!
Đang định quay sang kéo hắn dậy, thì bất ngờ...con bé đã thấy hắn tỉnh rụi từ lúc nào o_O~! Bất ngờ, hắn tiến tới chỗ nó.... Ôm!!!!
Một cái"ôm"thật chặt...
Một vòng tay ấm áp...
Mà nó chưa bao giờ được biết đến...
Mà con bé chưa bao giờ được cảm nhận...
.... Nhưng, nó chợt giật mình sực tỉnh, rồi nhớ lại mấy cảnh trong bộ phim Hàn Quốc hay xem, tụi con trai nhà giàu thường hay làm trò giả lâm trận để thể hiện mình là"anh hùng cứu mỹ nhân"trước mặt bọn con gái. Ờ...Chắc lắm chứ! Cho dù nó không phải là mỹ nhân, và thằng Kyoshi cũng không đến nỗi đểu. Nhưng, biết đâu được đấy, chơi với lũ bạn như thế...nhỡ đâu, đây chỉ là một trò đùa!
[ nhiễm phim Hàn Quốc nặng rồi -_-"!]
Nghĩ vậy, và đoán thế!
Nó vội vàng đẩy mạnh hắn ra...trước sự ngỡ ngàng của thằng nhóc.
- - Ưm... tôi xin lỗi... có lẽ...tôi cũng không biết sao mình lại hành động vậy nữa...
Trước cái vẻ ấp úng có vẻ thành khẩn của Kyoshi, con bé lại trừng mắt nhìn, buông ra một câu thật lạnh như cả tảng đá đập thẳng vào mặt hắn.
- - Hạ màn được chưa! Xong kịch rồi đấy...
Nó cười khẩy, liếc mắt lườm nguýt, rồi lặng lẽ bước đi...
Hắn không dám tóm tay con bé trở lại...Vì có cái gì đó khiến con tim nát tan...
Trong màn đêm, bóng nó khuất dần dưới những ánh đèn mờ ảo loang loáng bên đường...
Gió khẽ ùa về...Từng cơn thổi rít lên rên rỉ đến tái lòng...
Hắn không biết...Vì sao...Tự dưng khóe mắt lại cay cay đến thế...
Hắn không biết...Vì sao...Người con gái mới quen một ngày đã khiến lòng mình đau đớn đến thế...
Hắn muốn chạy theo, giữ lại, giải thích...Nhưng không thể!!!
[ Sáng hôm sau, lại một ngày đẹp trời như bao ngày đẹp trời khác...]
Chiếc xe bus màu xanh lá cây vừa dừng bến, nó vội vàng nắm chặt lấy tay con bạn cùng lớp, rồi kéo tuột xuống xe...lôi xềnh xệch trên đường. Nhưng lần này, có vẻ là lạ, thấy bàn tay con bạn hình như to hơn bình thường đôi chút, nó lại cứ ú ớ đằng sau...
- - Ơ...này...Ki...Kimio...
Con nhóc càu nhàu - nhưng không thèm quay mặt lại - nó cau có nhiều hơn vì cũng sắp muộn học mất rồi ~_~!
- - Ơ ơ cái gì mà ơ... ngơ à! Sắp muộn rồi đấy!!
Bỗng, tiếng một thằng con trai cất lên sang sảng từ phía đằng sau, thậm chí là rất gần nó...
- - He he! Cô bé hồn nhiên, dễ thương quá ha ^^!!!
Trước cái nụ cười mà nó cảm thấy là vô cùng"khả ố"ấy, con nhóc chợt giật mình, nhưng...chẳng vội buông tay. Nó cười - một nụ cười rất trìu mến, rồi bất ngờ, con bé căng cơ, bóp thật mạnh khiến toàn bộ bàn tay hắn lên tiếng cái"crắc":]]...
Thằng bé trước đó còn nhăn nhở, giờ thì đau đến nỗi mặt tái cắt không còn một giọt máu. Nhưng đố hắn dám hét lên là bị một đứa con gái bắt nạt đấy...Hehe!!!
.....................
Nhăn nhó sải bước tới trường, con nhóc vẫn không ngừng cằn nhằn.
- - Norikhông! Biết tớ nhầm mà sao cậu còn chẳng chịu nhắc thế mà!!
Nhỏ bạn hiền lành, chỉ biết rụt rè ấp úng.
- - Híc híc! Tớ nhắc rồi mà Mio-Chan có nghe đâu...
"Thôi được, chịu cậu -___-"!"~~~ Một buổi sáng thật tệ >_<"!!
Lon ton bước vào trường, thậm chí còn chưa kịp an tọa trên chiếc ghế số 8 thân yêu, nó đã phải nghe loa báo lên phòng hiệu trưởng có việc...Biết ngay mà! Cái tên Kyoshi đáng ghét đó, hắn chỉ giỏi lẻo mép, nào thì"hãy tin tôi", rồi thì"sẽ chẳng có chuyện gì đâu"...Thế đấy! Thế mà bây giờ chắc nó sắp bị ông thầy hiệu trưởng già ca cho một bài rồi chốt hạ ngay vào mặt bằng cái tờ biên bản đuổi học rồi đấy...Vui nhờ! - Con nhóc vừa đi,vừa càu nhàu khó chịu như thế -__-"!
Cho đến khi...nó dừng chân lại trước cánh cửa phòng hiệu trưởng ~ Ôi! Cái nơi yêu thương, thân thuộc mà nó luôn phải tới lui hàng tuần này TT___TT!
Rụt rè mở cửa bước vào, con bé khẽ cúi đầu chào chào ông hiệu trưởng. Ổng cũng chào nó, nhưng với thái độ không được bình thường cho lắm, rồi chỉ tay bảo con bé ngồi sang một chỗ. Con bé cũng lễ phép nghe theo, kể ra thì nó cũng không đến nỗi lấc cấc với người già cho lắm!
Ngước mắt qua nhìn phía đối diện, nó giật mình khi nhìn thấy thằng HiKuRi cũng đang xuất hiện ở đây, hắn ngồi cười khinh khỉnh trước mặt con bé =.="...
"Hừ... cái tay...Ôi! Cái tay... yên nào... không được bức xúc!!!"- Nó nhìn hắn, và muốn đấm!
Còn chưa kịp mở miệng ra hỏi xem có chuyện gì, bỗng... thằng HiKuRi đứng dậy, khệnh khạng bước đến trước mặt hiệu trưởng, nhoẻn miệng nhìn nó cười đắc ý...
- - Thầy à! Hôm nay, em tới đây là để góp ý với thầy một chuyện. Trường mình là trường cao cấp, không thể chứa chấp những phần tử hay gây chuyện, đặc biệt là một đứa con gái côn đồ như cô ta được...Thầy biết đấy, những vết bầm tím trên mặt em...
Trời đất! Hắn dám đem cái"thành tích"đáng xấu hổ đấy đi"khoe"với thầy hiệu trưởng được hả trời!!! Bị con gái đánh mà cũng dám mách nữa o_O~! Thật nhục hết chỗ nói -__-"...Nó thầm thở dài chán nản trước khi nhận được kết quả - đuổi học!
Vậy mà...
Thậm chí...
Còn chưa có một lời thanh minh, thanh nga...
Thậm chí...
Còn không cần thêm một lời giải thích...
Thầy hiệu trưởng bất ngờ đập bàn cồm cộp, rồi đứng phắt dậy quát vào mặt hắn o_O~!!!
- - Im ngay! Anh nghĩ tôi là con rối hả!!! Có chuyện gì trong trường, tôi là hiệu trưởng tôi tự biết! Học sinh như anh lo phận mình được rồi, đừng có rách việc tham gia chuyện bao đồng! Anh nghĩ là tôi sẽ tin anh bị một đứa con gái"yếu ớt"như Kimio đây đánh ra nỗng nỗi này hả!!! Đừng có mà bịa đặt! Giờ thì về lớp mau!!!
Hơ...
Thằng HiKuRi mặt như nghệt ra trước những lời giận dữ của thầy hiệu trưởng...
Nó cũng vậy, dù không bị mắng, nhưng mà buồn cười! Trời ơi! Nó mà"yếu ớt"ý hả :]]! Mười hai năm rồi không nghe thấy ai nói câu này à nha. Lạ tai quá!
Nhưng mà thấy thằng nhóc bị bẽ mặt, nó đã lắm! Hậm hực chả làm gì được, hắn phừng phừng đi ra khỏi phòng, không quên đạp mạnh vào cửa một cái... hết biết =.=!
Mà kể ra thì cũng lạ thật, gia đình thằng HiKuRi cũng có tiếng trong trường, sao thầy hiệu trưởng lại dám làm bẽ mặt nó nhỉ ?!
Chẳng lẽ...lại có một thế lực nào đó lớn hơn xen vào chuyện này...
Nghĩ tới đó, nó liền liên tưởng ngay đến thằng Kyoshi - hay là hắn ???!!!
Lóc cóc nhảy lon ton trên những bậc cầu thang dẫn tới phía cổng trường, nó bỗng nghe thấy tiếng mọi người xung quanh bàn tán xôn xao. Thậm chí họ còn trầm trồ một cách đáng ngạc nhiên, về...người thanh niên mặc bộ vest trắng đang ngồi trên chiếc mui trần màu đen bóng loáng, xung quanh rải đầy những cánh hoa hồng màu đỏ rực rỡ đang nhẹ nhàng rơi xuống, như một làn mưa! Để ý kỹ hơn...thì ra, chúng được thả xuống từ một chiếc trực thăng đang bay vòng vòng phía trên cao...Trời đất! Chắc anh phi công phải chóng mắt lắm -__-"!!!
"Chẳng hiểu cô gái nào sẽ nhận được tất cả những điều tuyệt vời này nhỉ!"
Thấy mấy người xung quanh xì xào, nó cũng tò mò đôi chút...Nhưng rồi, thật ngạc nhiên hơn, khi con bé vừa xuất hiện...Hắn - chính hắn, bất ngờ bước ra khỏi xe, trên tay cầm một bó hoa hồng đỏ, nhưng chỉ với một bông, lại được kết từ muôn vàn cánh nhỏ...rất đẹp, tiến tới, quỳ xuống trước mặt và cẩn trọng đưa lên tặng con bé...