- Ở đây có rất nhiều phóng viên đang rình mò, chúng ta cứ giữ khoảng cách vẫn là tốt nhất.
Thiên Hoàng cười lạnh, anh hung hăng giật lấy bàn tay của Kim Ngân rồi nắm chặt. Gằn giọng đáp:
- Tôi thấy hình như không phải vậy. Lúc ở cạnh tôi, em vẫn giữ khoảng cách đó thôi.
- Tôi... – Kim Ngân không biết đáp lại ra sao. Cuối cùng cô đành bất lực để anh nắm lấy tay mình.
Quảng trường người đông nhộn nhịp. Bên tai còn vang lên tiếng nhạc sôi động của giới trẻ. Cột đồng hồ phía xa xa phát sáng, như tỏa sáng cho từng khoảnh khắc trong cuộc đời của mỗi con người. Từng gánh hàng rong đi qua đi lại, trên môi là những lời chào hàng đầy hấp dẫn. Kim Ngân thích thú ngắm nhìn cảnh vật, trong lòng không khỏi dâng lên một niềm háo hức.
Đã lâu rồi cô chưa tới quảng trường. Vào buổi tối thì lại càng không. Trước kia, cô thường phải làm việc vào buổi tối. Hôm nào nghỉ thì tới chỗ Hoàng Mai. Thời gian của cô dày tới nỗi có những lúc bản thân không còn khái niệm về nó nữa. Giờ đây, người đưa cô tới quảng trường thành phố lại là Thiên Hoàng. Trong lòng cô đúng là có gì đó rất khó tả.
Thiên Hoàng mặc một bộ đồ thể thao màu đen, đối lập hoàn toàn với bộ thể thao mười năm trước của Vĩnh Khanh. Khuôn mặt nghiêm nghị, nam tính. Đàn ông 33 tuổi như anh trên đời này không phải là thiếu, nhưng Kim Ngân thấy có rất ít người có thể che giấu cảm xúc giỏi như anh.
- Ngồi đây, tôi đi mua cà phê! – Thiên Hoàng nói.
- Để tôi đi cùng anh! – Kim Ngân vội vàng đáp.
Thiên Hoàng hơi sững người, một lúc lâu sau rồi anh cũng gật đầu:
- Được!
Kim Ngân tự nghĩ mình đúng là một con người mâu thuẫn. Khi Thiên Hoàng nắm tay cô, cô còn muốn vùng ra. Nỗi sợ hãi trong lòng cô tuy không lớn, nhưng vẫn là một lời nhắc nhở khiến cô không dám chạm vào anh. Rồi bây giờ, khi đôi bàn tay ấy sắp buông ra sao cô lại thấy sợ đến nhường này? Phải chăng như người ta vẫn thường nói: “Hối hận luôn nằm trong cái cuối cùng”? Cô không biết bản thân đã đi tới đâu, nhưng cô thấy bản thân như mang hai tâm hồn khác nhau. Đối lập hoàn toàn. Tựa như màu đen và màu trắng, luôn luôn tồn tại song song trong Kim Ngân, khiến cho cô phải khó nghĩ.
Hai người tay trong tay bước tới một quầy hàng. Trông họ như một đôi vợ chồng trẻ, nhìn vào cái nắm tay ấy thấy bình yên vô cùng. Nếu trên đời này mọi thứ đúng như những gì ta nhìn thấy thì tốt biết bao...
Tuy nhiên, cái cốt lõi mới quyết định tất cả. Vẻ bề ngoài đôi khi chỉ là vỏ bọc đầy giả dối!
Thiên Hoàng mua cho mình một cốc cà phê đen, còn Kim Ngân thì uống trà sữa. Sau đó hai người ngồi xuống một bậc thềm. Kim Ngân thổi nhẹ lớp váng của trà sữa, khuôn mặt lộ ra chút thích thú trẻ con. Cô cười cười rồi lại thổi tiếp, ánh mắt sáng như sao sa.
Thiên Hoàng chăm chú ngắm nhìn Kim Ngân, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy rối bời và xót xa. Thật tội nghiệp, chỉ một điều giản đơn cũng khiến cô ấy vui vẻ như thế. Hạnh phúc với Kim Ngân xa xỉ tới vậy sao? Tuy anh biết Kim Ngân đã chịu nhiều đau khổ, nhưng anh không hiểu cô đã phải chịu đau khổ tới mức độ như thế nào. Nếu cái đau khổ ấy khiến cô dần mất đi cảm giác hạnh phúc... thì thực là đáng thương.
Không kìm được, Thiên Hoàng đưa tay lên vén nhẹ lọn tóc của Kim Ngân. Các ngón tay của anh vẫn còn hơi ấm của cà phê, vừa chạm vào da thịt đã khiến Kim Ngân hơi rụt người lại. Cô nhìn anh, trong con ngươi đen láy không thể nhìn rõ bóng hình anh in trong đó. Mày cô hơi nhíu lại, như là đang phân vân. Cuối cùng cô mới gượng cười rồi nói:
- Anh đừng đối xử quá tốt với tôi.
- Tại sao? – Thiên Hoàng nhướn mày hỏi.
- Bởi vì tới một lúc nào đó, anh sẽ phải hối hận.
Thiên Hoàng khẽ cười, anh đưa cà phê lên miệng nhấp. Rồi mới nói:
- Thực ra có hối hận hay không thì cũng đâu thay đổi được gì. Chẳng phải mọi chuyện đã xảy ra rồi hay sao? Con người nên hướng tới tương lai, sống cho hiện tại và cất đi quá khứ. Anh không phải là một con người giỏi ăn nói, nhưng anh nghĩ trong lòng em hiểu rõ ý của anh.
Tất nhiên là Kim Ngân hiểu ý của Thiên Hoàng. Cô rất hiểu là đằng khác. Bởi mười năm qua cô vẫn nghĩ mình phải như vậy. Phải cất đi quá khứ và hướng về phía trước. Phải sống thật tốt, thật hạnh phúc. Nhưng trên đời này có quá nhiều sợi dây ràng buộc cô. Sợi dây thít chặt nhất là tình cảm. Cô vốn là một người con gái yếu đuối, lại luôn muốn khoác lên mình chiếc áo mạnh mẽ để đánh lừa mọi người. Có lẽ chính vì điều ấy nên cô cứ mãi loay hoay trong cô độc.
Kim Ngân mỉm cười, khi cười, đôi môi cô rất đẹp. Tựa như hai cánh hoa đang khép vào nhau, nhẹ nhàng và thanh thoát. Rồi Kim Ngân đặt cốc trà sữa sang bên cạnh. Sau đó cô ngẩng mặt lên trời nói:
- Anh có thấy trên bầu trời hôm nay có gì không?
Thiên Hoàng không hiểu ý của Kim Ngân, nhưng anh vẫn trả lời:
- Có trăng và có sao.
- Đúng vậy, có trăng và sao. Nhưng theo quy luật của tự nhiên thì tới một lúc nào đó, bầu trời sẽ chỉ còn sao mà thôi. Có đôi khi, trời còn không có cả sao. Anh nói xem, tại sao lại phải thay đổi như vậy? Tại sao nó lại không theo ý muốn của ta?
- Bởi vì nó vốn thế. Những chuyện thế này đâu phải do ta quyết định. Đâu phải ta muốn có sao là có sao, đâu phải muốn có trăng là có trăng.
Kim Ngân nghe Thiên Hoàng nói vậy liền cúi mặt xuống mỉm cười. Sau đó cô quay sang anh nói:
- Tôi không phải là một người giỏi ăn nói, nhưng tôi nghĩ là anh cũng sẽ hiểu được ngụ ý của tôi.
Thiên Hoàng nhất thời không biết nói sao. Trong lòng anh thầm cười khổ. Đúng là Kim Ngân, thế nào cũng có một bức tường bảo vệ. Dù cô ấy làm gì thì cũng có những nỗi khổ của riêng mình. Chính nỗi khổ ấy là những lời biện hộ. Khi bị người khác động vào, cô liền mang những thứ đó ra để bảo vệ cho những quan điểm của mình.
Bất ngờ, Thiên Hoàng cúi người xuống hôn Kim Ngân. Cốc cà phê được anh đặt xuống cạnh đó từ bao giờ. Đôi tay liền khóa lấy mọi sự chống cự của cô, không cho cô chạy thoát.
Anh không phải là kiểu người thích “đánh úp” như thế này, nhưng Kim Ngân phòng bị quá chặt, lúc sơ hở lại để hở quá lớn, khiến cho anh bị thu hút, không thể không lao lên tấn công.
Kim Ngân bị Thiên Hoàng hôn tới nỗi bàn tay cô chỉ biết chới với đằng sau lưng anh. Định kêu anh dừng lại nhưng khi mở miệng ra, lưỡi của Thiên Hoàng đã được thể lùa vào bên trong.
Hương cà phê và hương trà sữa hòa quyện vào nhau, khiến nụ hôn như mang hương vị rất lạ lùng. Đăng đắng, ngọt ngọt.
Cuối cùng, thần trí của Kim Ngân bị đánh bay hoàn toàn. Cô buông tất cả những dè chừng, những phòng bị bấy lâu xuống mà đáp lại anh. Tựa như một lần buông xuôi cho tất cả, phó mặc cho số phận định đoạt. Nếu chỉ vì một nụ hôn mà ông trời muốn trừng phạt cô thì cô thấy định mệnh đúng là đã quay lưng lại với cô rồi. Cô chưa bao giờ toàn tâm toàn ý hôn một người đàn ông, nếu đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng thì cô cũng chấp nhận.
Hai người ngồi trên bậc thềm lên tượng đài của quảng trường ôm hôn nhau. Mặc kệ tất cả những gì đang diễn ra xung quanh. Mặc kệ những ánh mắt ái ngại và hiếu kỳ đang đổ về phía họ. Cả thế giới này chỉ còn mình họ mà thôi.
Hơi thở dồn dập dần, cánh tay Thiên Hoàng đỡ sau gáy Kim Ngân không an phận dần trượt xuống dưới. Hương cà phê và trà sữa cũng mất dần theo cái trượt tay đó, chỉ còn lại dục vọng đê mê.
Kim Ngân bừng tỉnh, cô vội đẩy Thiên Hoàng ra với vẻ sợ hãi. Sau đó trừng mắt nhìn anh quát:
- Anh làm cái gì thế?
Thiên Hoàng cũng không biết nói sao. Bàn tay vẫn bơ vơ giữa khoảng không, ánh mắt dần dần trở lại vẻ bình thường. Thấy Kim Ngân hoang mang như vậy anh lại muốn tiến đến ôm cô vào lòng, nhưng nhớ lại hành động xúc phạm của mình vừa rồi anh đành thở dài rồi cúi mặt xuống nói:
- Xin lỗi!
Kim Ngân không nói gì. Cô quay mặt sang phía khác, không nhìn anh nữa.
Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ biết trong cái nhộn nhịp đang diễn ra ở quảng trường lại tồn tại một sự trầm mặc. Thiên Hoàng và Kim Ngân ngồi cạnh nhau, nhưng tưởng như giữa họ đang có một khoảng cách vững chắc. Kim Ngân miết nhẹ cốc trà sữa, trong lòng rối ren khôn cùng. Nếu vừa rồi cô không ngăn cản kịp lúc thì anh ta định làm gì cô? Kim Ngân không dám nghĩ tiếp, thực sự là không dám nghĩ tiếp.
Cô biết Thiên Hoàng là một người đàn ông phong lưu và có kinh nghiệm tình trường. Với phụ nữ, anh có đủ kinh nghiệm khiến họ sa vào bẫy tình. Nhưng cô không giống những người phụ nữ khác, cô còn có Hoàng Mai, còn có Vĩnh Khanh...Còn có những rào cản về tâm lý với anh.
Nếu như không có mười năm trước...Thì có lẽ cô đã thực sự bị Thiên Hoàng hạ gục.
- Mẹ ơi, họ vừa làm gì vậy? – Đằng trước, một đứa trẻ ngây thơ hỏi.
Câu hỏi này không chỉ khiến bà mẹ mà cả Thiên Hoàng và Kim Ngân đều cảm thấy bối rối. Trước ánh mắt hiếu kỳ, chờ đợi của đứa trẻ, Kim Ngân chỉ biết gật đầu vẻ bối rối. Nụ cười trên môi cô trông thật gượng gạo. Còn Thiên Hoàng ở bên cạnh thì có vẻ bình tĩnh hơn. Anh chỉ cười cười rồi gật đầu vẻ ái ngại với người phụ nữ kia.
Bà mẹ không biết cúi xuống nói thầm vào tai con những gì, chỉ biết sau khi họ bỏ đi, câu nói của đứa trẻ như đánh trúng vào trái tim của Kim Ngân:
- Hóa ra muốn người khác biết mình yêu họ thì ta phải làm vậy hả mẹ?
Kim Ngân từ từ quay lại nhìn Thiên Hoàng, trong ánh mắt như chất chứa một thứ tâm tư gì đó. Anh yêu cô không? Rốt cuộc thì anh có yêu cô không? Cô đã đau khổ mười năm cùng quá khứ? Đáng ra 28 tuổi cô đã có một gia đình êm ấm. Có một người chồng cùng những đứa con thơ...Nhưng vì cái gì mà cô phải chịu cô độc tới ngày hôm nay?
Bởi vì dằn vặt. Vì cô hận chính bản thân mình! Nên cô không cho phép bản thân được hạnh phúc hơn ai khác.
Nhưng trong tình yêu không nên miễn cường. Người Thiên Hoàng yêu không phải là Hoàng Mai, cũng giống như khi xưa, người Vĩnh Khanh chọn không phải là cô. Cô hà tất phải ép họ tới bước đường cùng? Ừ, cứ cho là cô cố chấp, là cô ngu dốt, là cô ích kỷ đi...Nhưng rõ ràng chỉ mình Hoàng Mai có quá khứ mà thôi. Còn Thiên Hoàng? Anh không có tình cảm với cô ấy. Khi đã không có tình cảm thì sao ép buộc được anh?
- Anh có yêu tôi không?
Câu hỏi của Kim Ngân như một đòn kích trúng trái tim của Thiên Hoàng. Anh mở to mắt nhìn cô, như nhìn kỹ lòng mình xem có yêu cô hay không? Yêu và thích là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau. Anh thừa nhận là mình thích và cảm thấy hứng thú với cô. Nhưng để yêu thì e là...
Anh bị ảnh hưởng bởi lời dạy của bố quá nhiều. Để yêu một người...Anh không biết như thế nào thì gọi là yêu một người nữa.
Thiên Hoàng thu ánh mắt lại, sau đó đáp:
- Con gái bọn em hình như rất thích hỏi mấy câu kiểu này!
- Anh trả lời tôi đi. Anh có yêu tôi không?
Trả lời rồi thì sao? Trả lời rồi cô sẽ làm gì anh? Đáp lại anh? Hay là vẫn giữ khoảng cách với anh? Ôi, anh chẳng quan tâm những điều đó đâu. Vì anh là Thiên Hoàng cơ mà!
Cuối cùng thì Thiên Hoàng cũng mỉm cười rồi trả lời rất nhẹ nhàng:
- Chẳng biết nữa. Nhưng hình như là có.
Trái tim Kim Ngân chợt run lên một nhịp, nhưng cô vẫn cố nén những cơn sóng lòng đang không ngừng dâng trào lại. Cô nói:
- Tôi muốn một câu trả lời chắc chắn...
Thiên Hoàng cười khổ. Hôm nay Kim Ngân sao vậy? Cô ấy dường như đang sợ hãi mọi thứ tuột khỏi tầm kiềm soát của mình. Cho nên mới hỏi anh những câu lãng nhách kiểu này hay sao? Thực ra mà nói, yêu hay không đối với anh không quan trọng. Cái quan trọng là anh đã đủ chín chắn để quan tâm tới cô, cho cô ấy một thứ hạnh phúc mà cô chưa bao giờ mơ tới. Đó có phải là yêu hay không?
Ba mươi ba sống trên đời, tình yêu vốn đã nằm sau sự nghiệp, anh không nghĩ rằng có một ngày bản thân phải đưa ra quyết định yêu hay không yêu một người con gái.
Thiên Hoàng thở một hơi dài, sau đó anh đứng dậy rồi nói:
- Đi ăn đã, anh đói rồi!
-...
Kim Ngân tức đến nỗi không biết nói gì. Tại sao anh ta không nghiêm túc một lần với cô được nhỉ? Lần nào cũng đùa đùa cợt cợt, cứ như thể dù trời có sập xuống cũng chẳng liên quan tới anh vậy. Đây là điểm mà Kim Ngân cô ghét nhất ở Thiên Hoàng. Bởi cô là một người nghiêm túc. Cái cô cần là sự tôn trọng từ anh. Tại sao anh lại không hiểu?
Thấy được vẻ khó chịu của Kim Ngân, Thiên Hoàng đành cúi xuống kéo cô dậy rồi nói với giọng bất lực:
- Anh chịu thua em rồi. Nhưng quả thực là từ tối tới giờ anh chưa có gì bỏ bụng. Người ta nói cái gì nhỉ? Có thực mới vực được đạo. Em phải để anh ăn no đã rồi mới tỉnh táo trả lời được câu hỏi hóc búa này chứ! Phải không?
Kim Ngân không còn cách nào khác đành bật cười trước những lý luận của Thiên Hoàng. Lại thế rồi, anh ta lại không nghiêm túc. Nhưng chẳng hiểu sao, mỗi lần thấy Thiên Hoàng đùa cợt, trong lòng Kim Ngân lại cảm thấy có gì đó ấm áp đang len lỏi. Cô từng tự làm bản thân vui rằng: Thiên Hoàng là môt người đàn ông lạnh lùng, không phải ai anh cũng để lộ vẻ dễ gần ấy ra. Người có được diễm phúc ấy chỉ có thể là cô thôi!
Rồi như nhớ ra được điều gì đó, Kim Ngân vội kéo tay Thiên Hoàng lại hỏi:
- Khoan đã, tại sao anh lại tới tìm tôi vậy?
Thiên Hoàng không trả lời ngay, anh ngẩng mặt lên trời thở dài. Như muốn gửi bảo nỗi ưu tư lên bầu trời rộng lớn kia. Sau đó mới đáp:
- Có đôi khi muốn tìm em tâm sự!
Kim Ngân cứng họng không nói được gì. Tâm sự ư? Cô thề nếu Thiên Hoàng tâm sự với cô được một câu gì thì cô đã chẳng khó nghĩ tới nỗi phải hỏi anh lý do cả. Rốt cuộc thì vẫn là không muốn cô biết. Những suy nghĩ trong anh vẫn là một dấu hỏi chấm lớn đối với cô.
Kim Ngân lắc đầu vẻ bất lực, rồi cô bỏ lên trước cùng một câu nói:
- Đi thôi!
Khi chiếc BMW X6 vừa rời đi thì cũng là lúc một chiếc taxi theo ngay sau đó. Cơ hồ chiếc taxi đã ở đó khá lâu rồi, và cũng đã chứng kiến tất cả. Nhưng không ai biết người đang ngồi trong chiếc taxi ấy nghĩ gì. Và rốt cuộc thì cô ta đang muốn làm gì.
.
.
.
Thiên Hoàng đưa Kim Ngân tới một khu resort nổi tiếng trong thành phố. Nếu chỉ vì muốn no bụng mà tới đây thì quả là khoa trương, nhưng Thiên Hoàng lại không nghĩ mình chỉ cần no bụng vào lúc này. Sau chuyện của Hữu Quân, anh muốn mình được tĩnh tâm đôi chút. Quả thực là anh thấy rất bất ngờ, bất ngờ thay cho cả Linh. Cũng may là em gái anh chưa nhận lời yêu cậu ta, nếu không thì đã có một tràng bi kịch rơi xuống đầu rồi!
Đây là khu resort của một người mà Thiên Hoàng quen, cũng là bạn của anh. Đã lâu rồi hai người chưa gặp gỡ và nói chuyện. Chắc cũng năm năm rồi chứ ít gì nữa. Nay nhân dịp tới đây, gọi cậu ta đến hàn huyên đôi chút.
Kim Ngân đưa mắt ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, trong lòng không khỏi trầm trồ khen ngợi. Đúng là nơi thượng lưu, chỉ có dân lắm tiền mới dám vào đây thôi. Trước giờ làm phóng viên, Kim Ngân cũng chưa thấy ca sĩ, diễn viên nào bước chân vào nơi này cả. Cô đang tự hỏi liệu có phải tay nghề của cô giảm xuống rồi hay không? Nhưng câu trả lời chính là đội bảo vệ đứng trước cổng và những thứ ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài trong khu resort này.