“Em sẽ không thay đổi tâm ý?”
“Anh cho rằng em là loại người hay thay đổi sao?”
“Anh đã biết, về sau trên đường gặp nhau, anh cũng sẽ làm như không biết em.” Anh nhìn cô một lần thật sâu, đặt bức thư lên bàn, đứng dậy rời khỏi quán cà phê. 0
Cô đột nhiên có cảm giác ông trời đang tra tấn cô, bằng không vì sao đau một lần còn không đủ, còn muốn cô đau thêm lần nữa? Chẳng lẽ muốn cô phải vĩnh viễn nhớ kỹ nỗi đau này sao?
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn có thói quen tạo áp lực cho mình, không để mình trở thành người yếu đuối, đương nhiên cũng không cho phép mình rơi nước mắt, thời điểm đau lòng khổ sở ngược lại cô lại càng hiên ngang đứng thẳng, nhưng hiện tại, cô muốn khóc lớn lên, vì mình mất đi tình yêu, vì mình đã dễ dàng thoả hiệp với số phận… Khóc đi, khóc thật lớn đi, làm cho nỗi đau theo nước mắt trôi đi, khóc đã, cô sẽ bắt đầu cuộc sống một lần nữa.
….
“Chuyện này đúng là kỳ quái a, Chương Gia Quân sao có thể xuất hiện trước của nhà tôi đây? Tôi đang nằm mơ sao?” Lí Duẫn Trạch khoa trương dụi mắt. Ách, cô gái trước mặt không biến mất, nói cách khác, đây là sự thật. “Bà là cố tình đến cảm ơn tôi sao?”
“Ông không thấy hiện tại tôi đang vô cùng tức giận sao?” Nếu không lo lắng kinh động đến hàng xóm, cô nhất định dùng sức hét lên, mà không phải đang cố hạ giọng thế này.
Thoáng một chút, anh buồn rầu nói “Tôi nhìn không ra bà đang tức giận, chỉ thấy mắt bà hồng hồng, giống như vừa khóc rất thảm… Học trưởng không phải làm chuyện gì chọc bà đau lòng khổ sở chứ? Bà nói cho tôi biết, tôi thay bà làm chỉ, nhất định sẽ cho anh ấy một trận thê thảm.”
“Chỉ là mắt cảm thấy không thoải mái, không liên quan đến anh ấy.”
Lí Duẫn Trạch như chợt hiểu, gật đầu “Đã biết, hôm nay bão cát rất lớn.” Lúc này làm gì lại không có cơn gió lớn thổi đến cho hợp tình hợp lý a, oi bức như vậy, thật dễ dàng cảm nắng.
Sắc mặt không tự nhiên, đỏ ửng, cô ảo não trừng mắt “Không cần nhiều lời vô nghĩa, ông làm gì mà lại xem vào chuyện của người khác?”
“Này… chờ một chút, bà định đứng ở đây nói chuyện sao?” Anh giơ tay chỉ phía sau cô. “Tôi thì không ngại, dù sao thỉnh thoảng phụ nữ cũng có ghé qua, danh sách đã sớm bị hàng xóm truyền miệng rồi, nhưng bà hẳn là không muốn thành đối tượng làm chuyện xấu của tôi đi.”
Chương Gia Quân thấp giọng mắng một câu, thật nhanh đẩy anh ra, đi vào phòng.
Lí Duẫn TRạch nhiệt tình vẫy tay với hàng xóm đối diện, sau đó đóng cửa vào nhà.
“Bà uống gì? Nơi này có nhiều loại lắm, muốn uống trà cũng có luôn.” Nói xong anh đi đến phía sau quầy bar, chuẩn bị lấy đồ uống và điểm tâm từ tủ lạnh ra mời khách.
“Tôi không phải đến đây để vui chơi giải trí, là tới hỏi ông, làm gì mà nhiều chuyện vậy?”
Thu hồi cánh tay đang định mở tủ lạnh, anh xoay người trừng mắt với cô, lắc đầu ngao ngán “Bà cho rằng tôi không biết tốt xấu, bà nghĩ tôi thích xen vào chuyện người khác lắm sao? Chỉ có quá đau lòng mới có thể sinh bệnh, còn khiến cả đoàn người lũ lượt đến thăm, tôi mặc kệ thì lương tâm sẽ không yên.”
“… Tôi là trúng gió, không cẩn thận bị cảm.”
Anh tức giận bĩu môi “Mấy ngày nay buồn muốn chết, không phải tại gió máy?”
Tuy rằng vị khách này không cần chủ nhà chiêu đãi, nhưng anh vẫn lấy từ tủ lạnh ra hai chai nước chanh, ngồi xuống sô pha trong phòng khách, để đồ uống lên bàn trà “Sao mà đứng vậy? Sô pha nhà tôi có cắn người sao?”
“Tôi không phải đến đây nói chuyện phiếm.” Có điều, cô vẫn đi đến, ngồi xuống.
“Bà biết không? Nghe chuyện bà với học trưởng yêu nhau, đối với tôi đúng là sự đả kích rất lớn, học trưởng thật sự rất vĩ đại, nhưng là người nối nghiệp tập đoàn Thiên Tuấn, vì thế không được phép tự do yêu đương, nhưng bà là một cô gái bình thường, lại có thể phá tan giới hạn đó… Bà không cần trừng tôi, chẳng lẽ tôi nói sai sao? Nếu không cho rằng bản thân bình thường thì làm gì phải lựa chọn chạy trốn?”
Hai mắt mở thật lớn, nhưng cô không có cách nào cãi lại anh.
“Lấy sự thật mà nói, hai người một trăm phần trăm là không có cơ hội, nhưng học trưởng bạo gan nắm bắt lấy bà, nói thật ra, tôi chỉ không thể thừa nhận, về mặt tình yêu anh ấy vĩ đại hơn tôi.” 0
“Anh ấy đã buông tay.”
“Đấy là bà ép anh ấy buông tay?” Lí Duẫn Trạch khiêu khích, khoẽ môi cong lên, lắc lắc đầu “Tôi còn nghĩ bà là cô gái không sợ gì quyền thế, cũng không nghĩ hoá ra bà cũng chỉ là con rùa đen rụt cổ.”
“Ông căn bản là không hiểu.”
“Tôi không hiểu, nếu hôm nay cho tôi cơ hội, đánh chết tôi cũng không làm con rùa rụt cổ.” Nếu trong lòng cô không có người đàn ông đó, biết rõ khi đối mặt với anh sẽ nghiến răng nghiến lợi, anh vẫn sẽ dũng cảm giống con gián, đánh chết cũng phải theo đuổi cô.
“…Ông là loại đàn ông nhiều chuyện.”
“Bà hẳn là nên cảm thấy vinh hạnh, tôi cũng sẽ không tuỳ tiện nhiều chuyện với bà.”
“Đúng vậy, thật cảm ơn ông quá, nhưng tôi không cần.”
Trừng mắt với cô một lúc, Lí Duẫn Trạch cầm một chai nước, mở nắp, hung hăng uống một ngụm, hàng phục cơn tức trong lòng, tránh bị cô làm cho tức chết. “Học trưởng coi trọng loại con gái không có lương tâm như bà đúng thật sự là ngu chết người.” Ngu giống anh luôn.
“Kỳ quái, sao ông không khích lệ tôi là cô gái thức thời?”
“Chỉ khi ông nội Bạch xuất hiện và đưa ra một tờ chi phiếu trống, đầu năm nay rất ít phụ nữ không thức thời.” {hana: chi phiếu trống là loại chi phiếu chưa ghi mệnh giá tiền, chỉ có chữ ký. Người nhận có thể tuỳ ý điền một số lên tờ chi phiếu đó}
“Đợi cho người ta đưa ra chi phiếu trống tôi mới đầu hàng, loại thức thời này tôi không cần.”
“Đúng vậy, có điều bà so sánh rất giỏi, lòng tự trọng được bảo toàn, đắc ý lắm đúng không?”
Nhìn sắc mặt trào phúng của anh, cô có cảm giác mình đang bị dội một gáo nước lạnh, làm gì mà đắc ý?
“Được rồi, bà cứ tiếp tục đắc ý đi, có điều đêm dài yên tĩnh, không cần trốn trong chăn khóc một mình, không ai có thể giải quyết giúp bà, bởi đây chính là lựa chọn của bà.” Lí Duẫn Trạch trẻ con lè lưỡi với cô.
“Ông thật là… không thèm nghe ông nói nữa, nhớ rõ về sau đừng tự cho mình là thông minh đi giúp đỡ kiểu này, nếu không tôi sẽ trở mặt với ông.” Mỗi lời anh nói ra đều như mũi kim đâm vào trái tim cô làm cô khó chịu, cô lập tức đứng dậy chuẩn bị bỏ của chạy lấy người.
“Nực cười, tôi mà sợ bà trở mặt sao? Bà có bao giờ hoà nhã với tôi chưa?” Anh không phục cãi lại.
“… Tóm lại ông không cần xen vào chuyện của người khác là được rồi.”
“Bà cho bổn thiếu gia tôi nhàn nhã lắm sao? Bà không nhận ý tốt của người ta, bổn thiếu gia làm gì mà phải tiếp tục hao tâm tổn trí vì bà?” Anh khoát tay, quyết định không thèm lãng phí nước bọt với cô gái làm người khác tức chết không đền mạng này.
Ba mươi giây sau, cửa đóng một tiếng nặng nề. Lí Duẫn Trạch đang căng phồng như bong bóng cao su, nháy mắt xì hơi sụp xuống.
Thật không biết bản thân đang suy nghĩ gì, làm gì mà phải cố gắng giúp hộ hàn gắn? Có lẽ, trời sinh anh là một người tôt, chỉ thấy người ta thống khổ sẽ thấy không đành lòng, huống chi là người mình thích? Thấy cô hạnh phúc, anh mới có thể chính thức buông tay, mà nhìn cô đau đớn khổ sở, anh chỉ biết giữ lại nỗi đau trong lòng.
Đêm dài yên tĩnh, Chương Gia Quân cuối cùng cũng cảm nhận được lời cảnh cáo của Lí Duẫn Trạch. Tuy rằng không có đoạn chui vào chăn khóc thầm, nhưng áp lực đau đớn lúc trước lại hiện lên trong lòng, suy nghĩ tràn đầy cảm giác mất mát, cảm thấy chính mình dường như không thở nổi.
Đúng vậy, cô rất giỏi, lòng tự tôn đã được bảo toàn, nhưng, cô thật sự không vui.
“Chị cả, em pha cà phê, chị có muốn uống không?” Chương Gia Nhạc sợ hãi đứng ghé ở cửa phòng gõ cửa hỏi.
Chương Gia Quân không nhúc nhích, ngồi cuộn tròn trên ghế, qua một lúc lâu sau, nhẹ giọng nói “Vào đi.”
Chương Gia Nhạc vội vàng dùng chân đẩy cửa phòng, bước vào lại dùng chân đóng lại, cô đi đến ngồi bên cạnh chị mình, đem một ly cà phê đưa đến trước mặt chị.
Nhìn thấy chị cả yên lặng uống cà phê, cô thẳng thắn nói “Em xin lỗi, em nghe anh Lí nói chị với Bạch Vũ Đường xảy ra hiểu lầm nhỏ, hai người chia tay, chị còn vì thế mới bị ốm, cho nên em chỉ muốn giúp anh ấy, nghĩ cách lừa chị đến quán cà phê gặp Bạch Vũ Đường.”
Sớm đoán được là có chuyện như vậy, bằng không, vì sao bắt cô thay quần áo?
“Hai người gặp mặt, đã giải toả hiểu lầm chưa?”
“Không phải hiểu lầm.”
“Sao?”
“Chị phát hiện anh ấy không phải con cháu nhà bình thường, mà là người sẽ nối nghiệp tập đoàn Thiên Tuấn.”
Chương Gia Nhạc thật nhanh hít một hơi, cái này không phải là quá xa cách đi.
“Khoảng cách giữa bọn chị không phải từ trung tâm thành phố đến ngoại thành, mà là từ thành phố đến một bộ lạc nơi biên cương.” {hana: *tưởng tượng Đường ca đi lùa dê* *mơ màng*.. Khán giả: *tưởng tượng* ..*ném đá* bà đi lùa dê ấy, mất cả hình tượng}
Đây là thời khắc nghiêm túc nhưng cô lại nhìn không được phì cười. Chị cả hình dung khôi hài quá.
“Nghe thấy tiếng cười của em, chị cảm thấy tâm tình cũng thoải mái hơn.”
Chương Gia Nhạc hắng giọng nói “Cho dù là thành phố với bộ lạc nơi biên cương thì sao? Quan trọng là hai người yêu nhau, yêu nhau là có thể vượt qua tất cả vấn đề a.” {hana: đang viết câu hay thế này mà bài hát đang nghe vang lên một câu làm mình tắt điện “tình thắm mấy cũng nhạt nhoà, dù tiếc mấy cũng đi qua, chẳng bão tố chẳng phong ba tự mình nên cách xa…” bó tay hêm}
“Em thật sự nghĩ tình yêu có thể giải quyết vấn đề này sao?”
“Đương nhiên, chỉ cần hai người đồng lòng, em tin trên đời này không khó khăn gì là không thể vượt qua.”
Chương Gia Quân nghe vậy cười, cô hai Chương gia quả nhiên là người lạc quan, thật sự khiến người khác phải ngưỡng mộ, nếu cô có được một nửa sự lạc quan của em gái nói không chừng đã có thể kiên trì cùng anh đi đến cùng.
“Chị cảm nếu chấm dứt thế làm chị thấy thoải mái, em tuyệt đối giờ hai tay ủng hộ, nhưng trên thực tế không phải như vậy, chị đi gặp Bạch Vũ Đường về, không khí vẫn trầm lặng, không như mất đi điều gì đó, chị xác định mình sẽ không hối hận chứ?”
“Không ai có thể xác định trước được tương lai.”
Về điều này Chương Gia Nhạc đồng ý, gật đầu nói “Đúng vậy, tương lại sẽ phát sinh chuyện gì, không ai có thể đoán biết, vậy sao chị nghĩ mình không có khả năng vượt qua khoảng cách từ thành phố đến bộ lạc biên cương? Ở trong mắt em, chị là người vĩ đại nhất. Em nhớ lúc trước gặp chó dữ, chị cả luôn che chắn cho bọn em, bộ dạng dũng cảm như những nữ chiến binh trong phim hoạt hình, em nghĩ, sở dĩ em có thể lớn lên vui vẻ chính là vì có chị.”
“Đấy là em không thấy được bộ dạng run rẩy của chị.” Quả thật cô sợ chết khiếp, nhưng cha đã nói, là chị cả phải bảo vệ các em, cô chỉ có thể dũng cảm đứng che ở phía trước các em thôi.
“Run rẩy thì sao, chị không lùi bước, đấy là dũng cảm.”
Đúng vậy, không lùi bước chính là một loại dũng cảm, mà cô chưa bao giờ là con rùa đen rụt cổ. Hơi trầm ngâm, cô thản nhiên nói ra ý nghĩ. “Có lẽ chĩ không phải không tin tưởng bản thân, mà chị không tin Bạch Vũ Đường.”
Suy nghĩ một chút, Chương Gia Quân lập tức hiểu được tâm tình của chị “Chị nói Bạch Vũ Đường căn bản sẽ không vì chị mà đối đầu với người nhà, đúng không?”
“Nếu không phải Hà Hi Nhiên ở trước mặt chị lắm mồm nhiều chuyện, đến giờ chị căn bản không biết gì về Bạch Vũ Đường, điều này làm chị không thể không nghi ngờ, vì sao anh lại không nói cho chị biết? Không lẽ anh ấy đối với chị không phải thật lòng sao? Chị càng nghĩ càng không xác định nổi, cái gì là chân tình, là tâm ý của anh ấy, chị thật sự không nắm được.” Nếu anh với cô không thể thành thật ngay cả điều cơ bản nhất, cô làm sao tin tưởng anh, tin anh yêu cô?
“Chờ một chút, ai là Hà Hi Nhiên?”
“Hà Hi Nhiên là đối tượng xem mắt lúc trước của Bạch Vũ Đường…” cô nhẹ nhàng kể chuyện phát sinh đêm dự tiệc.
Nghe xong, Chương Gia Nhạc nhăn mặt“Hà Hi Nhiên này thật xấu bụng, chị cả khinh địch như vậy rồi bỏ qua, chẳng phải rất tiện cho cô ta sao?”
“Cô ta quả thật là tâm tư gian sảo, nhưng sự thật là thế, ít nhất cũng không kém so với tin tức của Lí Duẫn Trạch là bao.”
“Chuyện gì thật? Chỉ có thật sự trải qua mới coi là sự thật, chị còn không trải qua, làm sao biết sự thật là thế nào?”
Cái này đúng là làm cô á khẩu không thể trả lời, đúng vậy, gặp mới có thể biết những điều Hà Hi Nhiên nói có phải thật không.
“Bạch Vũ Đường không thẳng thắn thân thừa nhận thân phận của mình với chị, có lẽ không muốn tạo áp lực cho chị, có lẽ cho rằng điều này cũng không ảnh hưởng đến tương lai của hai người, mặc kệ là thế nào, ít nhất chị nên hỏi qua anh ấy, chưa gì đã định tội anh ấy rồi.”
“Anh ấy nhất định sẽ viện cớ.”
“Viện cớ thì sao? Chị tin anh ấy là được rồi.”
Cô không dám tin trừng mắt “Em không lo lắng chị tiếp tục lún sâu xuống, có thể vì thế mà tổn thương sao.”
“Đừng quên còn có một khả năng nữa – hai người sẽ hát bài hát kết hôn, mà khả năng này có vẻ lớn a.”
“Em thật sự rất thích xem.”
“Nếu tương lại là điều không biết trước, đương nhiên phải sống với hiện tại rồi.”
“Được rồi.” Chương Gia Quân giơ hai tay đầu hàng. Tài ăn nói của cô chỉ kém cô tư Chương gia, tiếp tục tranh cãi sẽ khiến mình càng lúc càng hỗn loạn, càng không biết nên làm thế nào.
“Bất luận thế nào, chị cả nhất định phải hiểu rõ, đừng để bản thân trong tương lai phải hối hận.”
Đừng để bản thân trong tương lai phải hối hận… Cô biết rõ khi buông tay mình nhất định sẽ hối hận, nhưng sự đã rồi, chẳng lẽ sẽ không hối hận sao?
Happy women’s day!!! ♥♥♥
Hana: mọi người tiếp tục ủng hộ một editor mình mới câu được, có điều chị ấy giờ đang theo chồng bỏ cuộc chơi, suốt từ hum cưới đến giừ hêm thềm ngó ngàng gì đến cô em bé nhỏ này… *đá đá* ss Hoa Hồng Đen đâu mau hiện thân… ba hồn bảy vía mau xuất hiện a…..
Ngồi ở khách sạn năm sao dùng cơm Tây, nguyên bản là chuyện vui vẻ nhất, nhưng nếu là chọn sai người cùng ăn chính là sai lầm lớn, dù cho ăn bữa tối có bao nhiêu ngon cũng sẽ trở nên khó có thể nuốt xuống, Hà Hi Nhiên hiện tại có loại cảm giác này.
“Dùng cơm phải bảo trì tâm tình vui vẻ, anh giữ khuôn mặt khó coi thế tôi ăn bữa cơm thật khó nuốt trôi.” Khó trách cô nhìn người đàn ông này vô cùng vừa lòng, nhưng vẫn không có được cảm tình.
Bạch Vũ Đường buông dao nĩa, tao nhã dùng khăn lau miệng, bình tĩnh mặt hỏi: “Cô rốt cuộc muốn thế nào?”
Người đàn ông này thật là làm cho người ta rất muốn thưởng cho anh một cái tát, mặc dù nghĩ như vậy, Hà Hi Nhiên mặt ngoài vẫn là miệng vô tội nói. “Tôi không phải nói, chỉ cần anh có thể chuyên tâm cùng tôi ăn bữa cơm, về sau tôi sẽ tôn trọng ý của anh, anh bảo tôi không cần xuất hiện, tôi sẽ không sẽ xuất hiện, anh bảo tôi xuất hiện, tôi sẽ xuất hiện.”