Khi chàng trở lại xe, chàng mỉm cười và đưa nàng kẹo sô cô la.
Nàng kêu lên, "James, cám ơn." Chàng thích cho nàng những món quà nhỏ để có thể nghe thấy cái lời dịu ngọt tận đáy lòng sự biết ơn lễ phép của nàng, những lời cám ơn nói bằng một giọng chấp nhận ấm áp. "Và anh có nói chuyện với ba mẹ không?"
"Có, nói với ba anh. Chúng ta sẽ dừng lại ở Richmond đêm đầu tiên, trong một khách sạn sang trọng. Ba anh nói sẽ tới đó gặp anh."
Nàng kêu lên, "Ôi, ba anh thực là tốt và tử tế." Mắt nàng thoáng vương chút lệ. "Em hy vọng ba không quá già. Thực là phiền ba quá! Còn mẹ anh thì sao?"
Chàng bịa thêm. "Mẹ anh muốn ở nhà và sửa soạn nhà cho thật đẹp."
Dục Thủy rất sung sướng sau đó. Nàng đưa cho chồng ăn những miếng sô cô la trong lúc chồng lái xe, và nàng chỉ ăn chút ít. Nàng cẩn thận gói phần còn lại trong giấy bạc, bọc một lần giấy bao bên ngoài, và bỏ vào ngăn kéo, để lần khác dùng. Sự tiết kiệm của nàng làm chàng cảm động. Nàng cẩn thận với những đồ ăn còn dư, quần áo chàng và quần áo nàng, những trang giấy chưa viết hết, và những thứ nhỏ nhất có thể phí phạm. Nàng sống giữa những người đã được dậy phải tiết kiệm và xử dụng tối đa mọi nguyên liệu. Chàng tự hỏi không biết nàng sẽ đối xử với những phí phạm quá lớn trong căn nhà lớn của chàng, bốn người đầy tớ, những thùng đồ ăn mang về nhà, đồ ăn bỏ đi, sự cẩu thả về tiền bạc và quần áo, và nhiều thứ khác? Chàng lo ngại trước ý nghĩ ấy. Có một cái gì rất cứng cỏi ở nàng. Bên dưới cái bề ngoài dịu dàng, nàng có những nguyên tắc không lay chuyển được. Sự chính đáng là một tuyệt đối trong cái trí óc trẻ, trong sáng và mạnh mẽ của nàng. Mặc dù lòng nàng tràn ngập tình yêu cho chàng, sự chính đáng vẫn còn đó. Nàng có một nhiệt tâm cho bất cứ cái gì nàng cho là đúng đắn, trong thái độ trong lời nói và trong cử chỉ. Nàng không đòi hỏi chàng phải quá nghiêm túc như nàng, nhưng với bản thân, nàng rất khắt khẹ Chàng có thể trông thấy trong tương lai nàng sẽ sốt sắng trong việc bảo vệ chàng, hăng hái bảo vệ tiền bạc, nguồn lương thực, và hạnh phúc của chàng. Chàng sẽ không thể khuyến dụ nàng rằng sự phí phạm ấy có thể chính đáng, hoặc một sự ăn cắp vặt nhỏ của đầy tớ không phải là trộm cắp. Tất cả sẽ được làm vì chàng, nhưng chàng tiên đoán tình yêu này có thể không bao giờ suy giảm, tuy dịu dàng nhưng rất đỗi đâm mê.
° ° °
Chàng chọn một khách sạn nhỏ trên một con đường yên tĩnh tại thành phố Richmond, và chàng đủ thành thực biết rằng chàng làm thế để không gây nhiều chú ý khi chàng cùng Dục Thủy bước vào khách sạn. Chàng sẽ phải làm quen với những cái nhìn tò mò và những câu hỏi về chàng tại Nhật Bản. Nếu nàng nhận thấy thế thì liệu nàng có cho chàng biết không? Bây giờ chàng không dám hỏi nàng, sợ sẽ gây thương tích cho tâm hồn nàng.
Khách sạn thì sang trọng. Dục Thủy thích cái vẻ cổ kính yên tĩnh này, khi hai người bước vào một phòng nhỏ, cửa sổ mở ra một công viên, trong đó một vài cây vẫn còn mang màu sắc rực rỡ của mùa thụ James gọi điện thoại tới hội quán của cha chàng.
Ông Peterson đang chờ điện thoại của con. Ông tới đây ngày hôm trước và dùng thời giờ thăm các bạn cũ, không phải tại nhà riêng, mà tại văn phòng của họ. Ông thường tránh đến nhà riêng của bạn bè. Mọi người đều nhàn tản, và đều vui mừng gặp lại ông, bởi vì ông là người có một kho tàng kiến thức. Ông Peterson đáng giá hơn một tờ báo.
Ông trả lời con, "Ba sẽ đến ngaỵ"
Ông bỏ điện thoại xuống, khoan thai băng qua căn phòng lớn và vui mắt mà ông thuê thường xuyên tại hội quán, mặc áo choàng, đội nón và bước xuống chiếc cầu thang cong uốn tròn. Hội quá không có thang máy, nhưng dù có thang máy ông cũng không dùng.
Bên ngoài không khí oi nồng vì hơi nóng ẩm ướt cuối mùa. Ông chặn một chiếc tắc xi và ra lệnh, "Đưa tôi tới khách sạn Hoàng Gia," và ngồi như quên đi trong lúc chiếc tắc xi chạy vòng vèo trong thành phố. Ông không có ý định giấu diếm con trai về cuộc nói chuyện lâu dài với vợ. James càng biết sớm càng dễ cho chàng đương đầu với hoàn cảnh. Thời gian phải qua đi trước khi người ta biết lúc chấm dứt. Ông xuống xe bên ngoài khách sạn, trả tiền, và lắc đầu với người bồi da đen đang đứng vơ vẩn trước khách sạn.
"Tôi không ở khách sạn này. Tôi tới để thăm người quen."
Ông tự thấy ngạc nhiên. Tại sao ông không nói, "Tôi tới gặp con trai tôi?" Có phải trong ông cũng có sự bất mãn khốn nạn ấy? Nếu có, ông sẽ nhổ nó đi. Ông ghét thành kiến. Trong cõi riêng của óc ông, ông tin rằng ngày ấy sớm muộn cũng sẽ đến khi mọi người cùng một màu dạ Hãy để mọi người cùng màu da nâu dơ bẩn! Có sao đâu? Vì thế nên vất bỏ cái nguyên nhân rắc rối này càng nhanh càng tốt. Một lần ông ở New York và trong một bữa ăn tối công cộng, ông gặp một phụ nữ muốn cứu giúp quốc gia này.
Bà ta hỏi ông, "Ông Peterson, chúng ta phải làm gì với màu dả"
An toàn giữa những người lạ, và xa cách miền Nam và những người quen biết của ông, ông vui vẻ nói, "Hãy làm nhạt màu da đị" Người phụ nữ ấy không nói chuyện với ông nữa.
Bây giờ ông thong thả bước lại bàn giấy và nói với người thư ký, "Bảo ông James Peterson biết bố ông ta đang lên lầu gặp ông tạ"
"Thưa ngài vâng ạ." Người thư ký lễ phép trả lời, và nhìn ông trừng trừng.
Như vậy là người ta nhìn nhau chằm chằm, phải không? Ông không quan tâm.
Người thư ký nói, "Thưa ngài thang máy ở phía kiạ"
"Tôi thích đi bộ," ông Peterson trả lời. Chỉ là tầng thứ hai thôi mà. Ông hết tập thể dục, và an ủi lương tâm bằng cầu thang. Cầu thang rộng và dễ đi, và những hành lang trên lầu được trải thảm rất dầy. Bước chân ông không gây tiếng động và ông gõ mạnh cửa - phòng số 22, theo James cho biết. Ông nghe thấy một tiếng kêu nhỏ qua chiếc cánh cửa mở, một giọng nói con gái, rồi tiếng James trả lời, "Đó là ba anh đấy."
Cửa mở ngay lập tức. Căn phòng trống rỗng, ngoại trừ James đang mỉm cười với ông:
"Dục Thủy vào phòng ngủ để chải tóc. Cô ta lo lắng phải có một bề ngoài tề chỉnh. Mời ba vào."
"Ba đoán tất cả đàn bà đều lo lắng về mái tóc của mình."
Ông bước vào phòng và để James cởi áo choàng, nón và gậy cho ông. Rồi ông ngồi xuống trong chiếc ghế bành êm ái nhất và nhìn quanh căn phòng khách nhỏ bé. Ông không được kéo dài thêm nữa, nhưng ông chậm lại đủ để đốt một điếu xì gà.
"Trước khi cô ta bước vào, con ơi, ba phải cho con biết rằng trí óc mẹ con không được bình tĩnh. Ba không muốn nói chuyện này trước mặt vợ con, nhưng con và ba phải nghĩ về chuyện này."
James đứng nguyên tại chỗ, thất thần bởi sự nghiêm trọng của sự từ chối trên mặt cha.
Chàng hỏi, "Ba muốn nói mẹ không muốn chúng con về nhà?"
Ông Peterson trông có vẻ đau khổ. Ông quay đầu đi và hút một hơi xì gà. "Con ơi, ba sợ như thế. Ñt nhất mẹ con chưa sẵn sàng cho vợ con về nhà. Dĩ nhiên mẹ lúc nào cũng vui mừng gặp con. Thực ra, mẹ bảo ba nói với con rằng con lúc nào cũng được hoan nghênh tại nhà. Mẹ con nói phòng của con bao giờ cũng giữ riêng cho con, lúc nào cũng sẵn sàng bất cứ khi nào con cần đến."
"Xin chờ một phút - "
James chạy vội vào phòng ngủ và đóng cửa giữa hai phòng lại. Có một sự im lặng lâu dài, một sự chờ đợi lâu dài. Ông Peterson tiếp tục hút xì gà. Ông hy vọng James không nói cho người con gái biết. Dễ giải quyết vấn đề hơn nếu những người đàn bà không biết. Nhưng giống như những chú rể khác, James có lẽ nghĩ chàng phải nói cho vợ biết chuyện. Đàn ông phải mất thời gian mới học hỏi được, và một người bố cũng không thể dậy con trai mình được gì.
Trí óc ông trở về với bà vợ, và cái buổi tối khốn khổ hai người sống với nhau. Ông đã bảo cho bà biết sự thực, rằng ông sẽ đi Richmond để gặp James và người vợ mới cưới của con trai. Thay vì biết ơn ông, bà trách ông thậm tệ.
Ông giải thích, "Chúng ta phải tìm ra đường lối tốt đẹp nhất. Ai đau lòng nếu không là chúng tả Chỉ bà và tôi thôi. Những người trẻ có thể bỏ đi và tạo lập một đời sống riêng ở đâu đó. Chỉ có bà và tôi bị bỏ lại trong căn nhà này. Chúng ta không thể từ con được."
Bà cãi lại, "Tôi không đòi hỏi chuyện ấy. Tôi chỉ nói một điều tôi vẫn từng nói, là nó không thể đem người con gái ấy đến đây."
Ông nhắc nhở bà, "Chúng nó đã kết hôn rồi."
Trên bộ mặt xinh đẹp của bà, có lần lâu lắm rồi ông trông thấy một cái gì có thể gọi là khinh bỉ. Lần đầu ông trông thấy là lúc ông bà đi hưởng tuần trăng mật, và ông đã quên không biết tại sao. Ông chỉ nhớ lại sự xúc động khi trông thấy cái miệng đẹp đễ ấy, chỉ để hôn, có thể nhếch lên để xua đuổi cả tình yêu của ông. Nhưng vào những ngày ấy, ông vẫn không ngừng yêu bà, nhưng ông không còn yêu bà trọn vẹn như trước nữa. Có những giờ những ngày và chắc chắn có những giây phút ông thích không nghĩ đến bà nữa.
Bà tuyên bố, "Chúng nó chưa kết hôn." Bà nói bằng một giọng kéo dài nhẹ nhàng ngọt ngào, người đàn bà dịu dàng nhất khi bà muốn thế, nhưng cũng vẫn là cái giọng nói khô khan cứng cỏi mà ông sợ hãi.
"Tại sao bà nói thế? Bà biết tôi đã bảo bà một ngôi chùa thì cũng giống như một nhà thờ - "
"Tôi không cần biết về các ngôi chùa."
Ông không thích cái vẻ chiến thắng trên mặt bà. Ông đã từng thấy cái vẻ ấy trên mặt bà, hai ba lần, một lần khi James vào quân trường trái với ý muốn của James và ông. Ông đã để bà toại ý bởi vì nếu ông nhất định đòi con trai rút ra khỏi quân trường thì có thể tạo ra một sự Ồn ào công cộng.
Ông bắt đầu, "Đó không phải là cái bà quan tâm đến - "
Bà cắt ngang lời nói quanh co của ông bằng một tiếng kêu. "Ông đúng! Cái điều tôi nghĩ hay ông nghĩ không quan trọng, mà là luật lệ. Luật của tiểu bang này cấm hôn nhân giữa người da trắng và người da màu."
Bà nhìn ông và bắt buộc ông phải trả lời.
Ông nói to, "Bà biết luật ấy làm ra để chống lại người da đen!"
Bà nhắc lại, "Đó là luật pháp."
Ông đứng dậy và bỏ đi, nhưng trước khi ông có thể ngủ, ông đã gọi luật sư riêng của ông để hỏi. Điều đó đúng. Luật pháp của tiểu bang ngăn cản hôn nhân của James, bởi vì người con gái có dòng máu Á châu. Bây giờ ông phải bảo cho con biết.
Cửa phòng mở ra và James bước vào cùng với Dục Thủy. Ông Peterson rất sợ cái giây phút này, và bây giờ cái giây phút ấy tới. Ông chậm chạp đứng dậy, chăm chú nhìn người con gái mà con trai ông đang nắm tay, một người con gái e lệ xinh đẹp, nước da trắng ngà đang ửng đỏ và hai mắt đẹp đen láy long lanh vì sợ hãi. Ông nghĩ tại sao một khuôn mặt ngọt ngào như vậy, một đứa trẻ nhút nhát như thế, một đứa trẻ đau khổ, lo lắng muốn làm vừa lòng, đang năn nỉ để được hiểu và chấp nhận! Tất cả lòng tội nghiệp của ông, sẵn sàng và run rẩy, đổ dồn về phía nàng.
James nói, "Đây là Dục Thủy."
Ông Peterson nặng nề bước ngang qua phòng và chìa bàn tay phải to và mềm mại của ông. Ông nói, "Chào cô, tôi rất vui mừng gặp cộ Cô đã phải đi quá xa và tôi hoan nghênh cô tại đây." Ông cảm thấy bàn tay nhỏ bé của nàng trong tay ông, và khẽ nắm lại. "Có lẽ cô mệt và nhớ nhà lắm."
"Dạ không, cám ơn ba," Dục Thủy trả lời bằng một giọng chỉ to hơn tiếng thì thầm. Nàng cảm thấy quá bé nhỏ trước thân hình ông Peterson. Ông là một người quá to lớn, nhưng ngay lập tức nàng biết ông là người tử tế. Nàng mỉm cười, đôi môi run rẩy và mắt mở to hơn bao giờ khi nàng ngẩng lên nhìn ông.
Ông Peterson cúi xuống dịu dàng nhìn nàng, cảm thấy dễ chịu khi thấy nàng rõ ràng không phải là da mầu. Tại sao, có biết bao con gái của những gia đình tốt đẹp nhất của miền Nam lại đen hơn nàng nhiều. Ông sẽ phải bảo cho vợ biết thế.
Ông nói, "Cô có vẻ hơi bé nhỏ, phải không?" Ông quay lại con trai. "Có phải tất cả người Nhật bé nhỏ như cô tả"
James trả lời, "Dục Thủy không bé nhỏ đâu bạ" Chàng cảm thấy nức lòng. Cha chàng có phản ứng tức thời với cái duyên dáng cảm động và thanh tú của Dục Thủy, và chàng kiêu hãnh vì nàng. Cha chàng hiểu tại sao người ta phải yêu nàng. Cha chàng đứng về phía hai người.
Đứng giữa hai người đàn ông cao lớn, Dục Thủy bỗng nhiên mỉm cười. Nàng không còn sợ hãi nữa. Cái người đàn ông mập mạp to lớn này là cha chồng nàng sẽ giúp đỡ hai người và mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Nàng thích ông, nàng không bao giờ sợ hãi ông, nàng sẽ rất sung sướng sống trong căn nhà của ông. Thảo nào James cũng là một người tuyệt vời, vì là con trai của một người bố như thế. Và nàng sẽ là một con dâu hoàn toàn.
Nàng lùi ra khỏi James, và nói, "Xin ba ngồi xuống. James, chúng ta không có trà. Xin gọi khách sạn đem trà và vài món ăn lên."
"Tôi không muốn ăn gì cả," ông Peterson nói cũng bằng một giọng dịu dàng. Người con gái này thật là dễ thương! "Tôi vừa mới ăn sáng xong, và James sẽ cho cô biết tôi ăn sáng rất nhiều. Và tôi ăn rất ít trong ngày. Ban đêm là lúc tôi ăn tối."
Ông ngồi xuống và nhìn quanh ông. Nàng năn nỉ, "Xin dùng ít whisky với sô đả Hoặc cokẻ" Nàng đã tập cách uống và gọi chữ Coke trong khi hai người đi đường, bởi vì nàng không thích rượu.
"Hừ, có lẽ whisky-sô đa," ông Peterson nói để vui lòng nàng.
Vì thế James phải gọi rượu và nàng không cảm thấy thoải mái cho tới lúc người bồi mang rượu lên trong một cái khaỵ Nàng không cho James đụng vào ly và đá; nàng phải tự làm lấy tất cả. Mãi đến khi ông Peterson được mời rượu, khi nàng mang một chiếc bàn nhỏ đến bên ông và đặt mọi thứ trên bàn, và chỉ khi nhìn thấy ông đã cầm ly rượu trên tay nàng mới cảm thấy dễ chịu. Nàng đứng chờ đợi và lo lắng cho tới khi ông nhấp ngụm rượu đầu tiên.
"Có vừa không bả"
"Hoàn toàn lắm," ông nức lòng trả lời, sẵn sàng nói bất cứ cái gì làm vui lòng nàng. "Bây giờ hãy ngồi xuống đây và nghỉ đi. Tôi muốn nghe cô nói chuyện. Tôi muốn biết con trai tôi đối xử với cô như thế nào. Nó phải tử tế với cô!"
James yêu cầu, "Ngồi xuống, Dục Thủy."
Nàng ngồi xuống ngay lập tức, không trả lời, cái thân hình duyên dáng nhỏ nhắn của nàng vẫn còn căng thẳng, hết nhìn người bố lại nhìn người con.
Ông Peterson hỏi con trai, "Cô ta lúc nào cũng làm hư con như thế này, phải không?"
James mỉm cười trả lời, "Đó là quan niệm của người Nhật về bổn phận của người đàn bà."
Ông Peterson nói, "Họ là một dân tộc tuyệt vời."
Rồi ông nhớ lại. Thói quên lâu dài làm ông dễ quên cái điều buồn bã hoặc khó khăn, hoặc rắc rối, và trong một lúc ông quên hết. Nhưng dĩ nhiên ông không thể nói chuyện trước cái sinh vật nhỏ bé này. Trái tim nàng sẽ bị tan vỡ; không thể để nàng chịu đựng một việc như vậy. Ông và James phải nghĩ cách làm thế nào. Ông phải giúp con trai làm thật đúng. Nhưng thế nào là việc đúng?