Sao cậu lại không buồn được? Trong mắt cậu rõ ràng là có những tia máu đỏ, nhìn là biết mới vừa khóc xong. Hai cái quầng đen trên mắt cho thấy rõ cậu suốt đêm không ngủ rồi!
“Thượng Dân còn nói gì nữa?” tôi thật hy vọng Thượng Dân không phải thật lòng muốn chia tay với Vịnh Nhi. Quyền Thượng Dân vẫn luôn lý trí nhưng lại tình cảm, không phải là loại người nói chia tay là chia tay mà không có lý do gì.
“Lời của anh cũng giống như hai tên tối hôm qua. Thôi mà, Trinh Hy, mình có thể đi Mỹ. Cậu phải vui cho mình chứ!” Vịnh Nhi trốn tránh câu hỏi của tôi.
“Thế thì… thôi được rồi!” tôi do dự nhận lời. “Thế thì chúc mừng như thế nào? Hát karaoke?” tôi thật muốn giải tỏa nỗi buồn bực khiến người khác có thể phát điên.
“Không được” cậu ấy không chịu. Phương thức này đâu giống chúc mừng.
“Mình mời?”
“Ký hợp đồng!” cậu lộ ra nụ cười thắng lợi.Trong lòng tôi hiểu rõ, có lẽ lần này đi hát với cậu ấy, cũng chính là buổi tiễn đưa. Vì tất cả các giấy tờ, Vịnh Nhi đã chuẩn bị đầy đủ, Vịnh Nhi sắp phải đi rồi.
Nước Mỹ… lòng tôi thắt lại. Hàn Vĩnh Thái, bây giờ anh có còn ở Mỹ không? Anh có phải vẫn còn bên cạnh Khương n Anh…
Đúng như tôi nghĩ, Vịnh Nhi đã cất đi tất cả bi thương của mình. Cậu đã đem tất cả sức lực và nhiệt tình của mình đặt vào việc làm thủ tục. Quả nhiên, vừa ký giấy xong, cậu sẽ đi.
Tôi bắt đầu mẫn cảm đối với lịch ngày, lịch tháng, màn hình điện thoại, thời khóa biểu… tất cả những thứ có viết ngày tháng. Người đã từng thân thiết với tôi, đều đã rời khỏi tôi. Cuộc sống tôi trở nên trống trải. Vì để bù đắp những sự trống trải làm người khác nghẹt thở này, tôi chỉ có thể tìm kiếm sự quan tâm của Vân Trác đối với tôi.
Nhưng có thật là cô yêu anh không? Tiếng nói trong lòng lại vang dậy.
Ư… hỗn loạn quá, thật là quá hỗn loạn !
Cuối cùng cũng đến ngày tiễn Vịnh Nhi.
Buổi chiều, mặt trời phun ra những tia nắng thiêu đốt mặt đất. Nhưng dự báo thời tiết nói sẽ có mưa bão.
Mọi người trong sân bay đểu cảm thấy bất an, trong không khí toàn là tình cảm ly biệt. Bác trai và bác gái ngồi một bên nói chuyện, còn tôi và Vịnh Nhi ôm nhau mà khóc. Tối hôm qua, chắc Vịnh Nhi đã từ biệt ba mẹ, nên cậu muốn dành thời gian cuối cùng lại cho tôi- người bạn tốt nhất của cậu.
“Vịnh Nhi… đừng khóc nữa… đâu phải là không gặp nhau nữa!” nước mắt tôi đang trào ra.
“Thế thì cũng phải đợi đến lúc nghỉ hè…” Vịnh Nhi cất đi bộ mặt lạc quan, đột nhiên trở nên bi quan.
“Cậu phải gọi điện thoại cho mình đó!”
“Đồ ngốc, mình làm gì có nhiều tiền thế!”
“Đúng đó, cậu phải tiết kiệm tiền gọi điện thoại, cậu phải trang điểm cho bản thân, phải đối xử tốt với bản thân mình…”
“Đúng đó… mình còn phải kiếm một chàng đẹp trai nhiều tiền để làm bạn trai mình…”
“Ừm…cậu phải giới thiệu một người cho mình đó!”
“Nhưng mà Trinh Hy, bây giờ mình vẫn không thể quên anh…”
Chúng tôi vừa khóc vừa cười, nói lời tạm biệt cuối cùng. Mưa chưa xuống, mặt chúng tôi đã chỉ toàn là nước mắt.
Đột nhiên, sét đánh chiếu sáng những đám mây đen, một tiếng nổ vang lên.
Ngay sau đó, mưa đổ xuống như trút nước. Nước mưa đánh xuống đất, vang lên những tiếng ồn.
Một chiếc máy bay vội vàng từ trong mưa đáp xuống, như đang bỏ chạy trượt dài trên đường băng.
“Tất cả hành khách chú ý, vì nguyên nhân thời tiết, chuyến bay từ Thụy Thảo đến Cali sẽ được hoãn lại… tất cả các hành khách chú ý,vì nguyên nhân thời tiết, chuyến bay từ Thụy Thảo đến Cali sẽ đươc hoãn lại…”
Những hành khách bị nhốt trong sân bay, bắt đầu nói chuyện to nhỏ với nhau.
Thế giới của nước…làm người khác nghẹt thở…cứ như ngày tận thế…cứ như đến một nơi chưa từng qua.
Đột nhiên có một bóng người đi tới từ bên kia sân bay. Tôi như nghe thấy lời hô quen thuộc mà nín thở. Tim đập càng ngày càng mạnh, hít thở càng ngày càng gấp.
Là anh!
Tôi cũng đọc được sự kinh ngạc trong mắt Vịnh Nhi.
Hàn Vĩnh Thái trở về rồi!
Phần 3: Tạm biệt, Hàn Vĩnh Thái, thật đó.
Nỗi đau lớn nhất trên thế gian này
Không gì bằng Hàn Vĩnh Thái xuất hiện trên mặt tôi
Mà tôi không thể cho anh biết
Tôi vẫn còn yêu anh
Ngày hôm nay, tâm trạng của anh rất tốt.
Ngày hôm nay, anh kích động tới muốn phát điên.
Trở về Thụy Thảo, anh lại có thể gặp lại cô gái mà anh ngày đêm tưởng nhớ. Những ngày xa cách này, không lúc nào anh không nhớ đến cô. Sau khi xa nhau, anh mới hiểu được, không có cô, cả thế giới này chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh khát vọng được thấy nụ cười ngây thơ của cô, khát vọng nghe được giọng nói của cô, khát vọng thấy được bộ dạng đau lòng lúc cô nhớ anh. Cuối cùng anh cũng đã đợi được ngày này.
Trong những lúc anh buồn khổ nhất, trong đầu thường xuất hiện khuôn mặt cô, trong lòng anh sẽ cảm thấy ấm áp. Anh rất muốn biết, có phải cô vẫn đang ngoan ngoãn đợi anh về, đợi giây phút họ gặp lại nhau không? Anh thề, đây là lần xa nhau cuối cùng, từ nay về sau, cho dù như thế nào, anh cũng phải ở bên cạnh cô.
Cô sẽ hỏi chuyện của anh không? Cô có lo lắng cho anh không? Dù sao đi nữa, thì anh lại có thể gặp lại cô rồi! Anh nhớ cô điên cuồng.
Từ lần trước gặp anh đến nay, như đã qua mấy thế kỉ. Vĩnh Thái lại đứng trước mặt tôi, thân hình cao to, ngũ quan kiên chính, không ai sánh bằng.
“Hàn Vĩnh Thái, sao cậu lại ở đây?” Vịnh Nhi trợn mắt lên.
“Tôi vừa xuống máy bay, không ngờ lại gặp 2 người. Đã xảy ra chuyện gì vậy?” hai cô gái trước mặt anh, mắt đều đỏ ngầu.
“Tôi phải đi rồi, tôi sẽ đi du học trao đổi ở trường trung học ở Mỹ.” Vịnh Nhi đơn giản nói qua.
“Chúc mừng cậu… sao Thượng Dân không đến tiễn cậu?” Vĩnh Thái nhìn qua nhìn lại, nhưng rõ ràng là anh thất vọng, anh không hề tìm thấy Thượng Dân.
“Chúng tôi chia tay rồi.” Vịnh Nhi không thể kiềm chế nổi mà khóc lên.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Quyền Thượng Dân cũng sắp kết hôn với người khác rồi.” tôi cố tình đọc nặng chữ “Cũng”. Sắc mặt Vĩnh Thái có chút không tốt, tôi nhất định là anh thấy được sự căm phẫn trong mắt tôi.
“Thượng Dân sắp kết hôn?” câu đó của Vĩnh Thái làm Vịnh Nhi khóc nhiều hơn, Vịnh Nhi gật đầu, khuôn mặt trắng bệch toàn là sự bi thương.
“Mà bây giờ cậu phải đi?” Vịnh Nhi gật đầu lần nữa. Lời nói của Vĩnh Thái cứ như đang moi móc vết thương của người khác, sao anh đang ghét đến thế?
“Cậu đợi ở đây, tôi sẽ đưa cậu ta đến!” Vĩnh Thái nói xong quay người bỏ đi.
“Nhưng anh không muốn gặp tôi!” Vịnh Nhi đau khổ nói.
“Nếu cậu ấy ngay cả gặp cậu cũng không chịu, tôi sẽ đánh cho cậu ta một trận!” Vĩnh Thái bỏ lại câu đó, vội vàng bỏ đi.
Nhìn bóng anh đi ngày càng xa, tôi cảm thấy có chút lạc lõng. Sự xuất hiện của anh làm tôi cảm thấy hoảng hốt. Không biết anh có thấy tôi không, vì tôi cứ quay mặt đi, không để anh thấy được mặt tôi. Tôi thật hy vọng tim mình trở nên tê dại, như thể chắc tôi sẽ không vì anh mà dao động nữa, cũng không vì anh mà chịu tổn thương.
Lúc Vĩnh Thái đưa Thượng Dân đến, đã là chuyện của 45 phút sau.
“Vịnh Nhi!” Thượng Dân kích động nắm lấy tay của cậu ấy, giọng nói tràn đầy sự khát vọng và mong đợi vô hạn – rốt cuộc chuyện này là sao? Cậu chẳng phải đã quyết định bỏ Vịnh Nhi, đi cưới con gái nhà ngân hàng rồi sao?
“Vĩnh Thái! Tôi đang đợi cậu đánh cho anh một trận đó!” Vịnh Nhi kìm nén tất cả tức giận, ra vẻ bình tĩnh.
“Cậu tự mình nói với cô đi!” Vĩnh Thái tội nghiệp nhìn Thượng Dân, không có sự tức giận trong sự chờ đợi của Vịnh Nhi. Lời nói của Vĩnh Thái chứa đầy hàm ý, làm chúng tôi trở nên hiếu kỳ.
“Vịnh Nhi, anh nghĩ em nhất định biết là anh yêu em biết bao, nhất định sẽ không bỏ rơi em, đúng không? Chỉ là mấy ngày này anh bị nhốt trong nhà, hầu như không có cơ hội để nói rõ chuyện này, cũng may là Vĩnh Thái kéo anh ra được, nếu không anh vẫn còn đang nặn óc suy nghĩ gặp em như thế nào!” lời nói của Thượng Dân làm cho Vịnh Nhi vô cùng kinh ngạc, trợn cả mắt.
“Việc kết hôn với Lý Hiền Nhiên không phải là ý của anh, anh sẽ kháng cự tới cùng! Anh sẽ không chấp nhận loại hôn nhân như thế, thanh danh của tập đoàn Vũ Trụ không hoang đường tới phải dùng thủ đoạn vô vị này để duy trì! Hôm đó vì quá nguy cấp, nên anh mới nói lời chia tay với em. Vì anh nghe được bọn họ nói đã tìm được địa chỉ và hành tung của em, em không biết là anh đã lo lắng đến an nguy của em như thế nào đâu!” giọng của Thượng Dân tràn đầy sự đau lòng và lo lắng.
“Đồ ngốc! Cậu lo lắng cho cậu ấy thế không biết dẫn cậu ấy bỏ đi sao? Nếu là thật lòng thích cậu ấy, còn không dẫn cậu ấy đi đi!” những lời thành khẩn của Thượng Dân đổi lại những lời chế giễu của Vĩnh Thái.
“Trên thế giới này chẳng phải chỉ mình cậu dũng cảm quả đoán đâu!”
“Mình cũng đang có ý này!” Thượng Dân cho Vịnh Nhi một cái nhìn ấm áp. Nước mắt của Vịnh Nhi lập tức vỡ bờ.
“Em phản đối!” lời vừa dứt, tôi kinh ngạc phát hiện đó là tiếng của Vịnh Nhi. Vĩnh Thái và Thượng Dân đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Vịnh Nhi.
“Chúng ta sẽ đi đàm phán!” Vịnh Nhi đột nhiên vô cùng dũng cảm, “Chúng ta đi đàm phán, cố gắng có được sự đồng ý của gia đình anh, anh Thượng Dân, em phải cùng anh quang minh chính đại ở bên nhau!”
“Vịnh Nhi…” Thượng Dân kích động nói không nên lời.
“Chỉ vì 1 câu nói kháng cự đến cùng của anh! Nếu tất cả không thể vãn hồi, em sẽ đi cùng anh.” Lời nói của Vịnh Nhi thật có trọng lượng.
Ánh mắt Thượng Dân có chút thương tiếc và cảm động. Tình cảm của họ thật sâu đậm, ngay cả người ngoài cuộc như tôi, cũng không thể không cảm động.
“Chúng ta đi thôi!” Vĩnh Thái nhẹ nhàng đi qua người tôi, nói nhỏ bên tai tôi.
“Chúng ta…” từ này được tôi nghiên cứu rất lâu. Chúng tôi không phải đã chia tay rồi sao? Chúng tôi đã chia tay rồi cơ mà? Chúng tôi chẳng phải là chẳng thể ở bên nhau sao?
Vĩnh Thái đã đưa vị hôn thê của mình Khương n Anh đi Mỹ, mà tôi cũng đã có bạn trai Trịnh Vân Trác, lúc anh bỏ tôi mà đi trong buổi lễ đính hôn, từ “chúng ta” đã trở nên rất xa lạ.
Mà bây giờ, anh lại nói “chúng ta”?
Chúng ta đi thôi… lúc tan học, anh tửng nhỏ nhẹ nói câu này trước cửa phòng học…
Chúng ta đi thôi… sau cuộc hẹn, anh thường lưu luyến không muốn xa tôi…
Chúng ta đi thôi… câu nói này quen thuộc biết bao…
Trên mặt tôi, có những giọt nước chảy.
Tôi muốn nói với anh câu đó, cái câu mà phút cuối anh nhìn tôi chưa kịp nói ra, “Tạm biệt.”
Tạm biệt. Chẳng phải anh sớm phải nói thế sao, nếu không em đã không đợi anh lâu thế, nếu không em đã càng quyết tâm ở bên Vân Trác hơn. Em sớm đã phải gạt bỏ cái hy vọng hão huyền này.
Vĩnh Thái, tạm biệt.
Chúng ta nên có một kết thúc rõ ràng.
Tạm biệt, thật đó.
…
Phần 4: Quyết định cuối cùng
Em đứng bên cửa sổ có thể trông thấy mặt trăng
Bắt đầu có một dự cảm
Lúc mây đen che mất mặt trăng
Lòng sẽ đau thắt lại
Anh cũng có cảm giác như vậy không
Lúc em không ở bên anh
Nhẹ nhàng bỏ đi, để lại hai người chìm đắm trong hạnh phúc, tôi và Vĩnh Thái đi ra khỏi sân bay. Bên ngoài, mưa ngày càng lớn, còn có sấm chớp đột nhiên vang lên làm thủng cả màng nhĩ của chúng tôi. Bầu trời đen như mực, nếu không phải lắm lúc có những tia sét, chắc mọi người sẽ nghĩ đây là một màn đêm vô tận.
Gió lạnh thổi qua, như muốn cuốn nước mưa vào từng ngóc ngách của thế giới. Tôi lặng nhìn Vĩnh Thái chạy khắp cả thế giới tìm taxi, đờ đẫn đợi anh cởi áo ra che cho tôi tránh khỏi nước mưa, đưa tôi ra xe.
Lúc lên xe, tôi mới ý thức được người tôi chỉ có mấy giọt nước mưa, còn người Vĩnh Thái thì ướt sũng. Anh vắt nước trên áo, đang cố gắng bôi đi nước mưa trên mặt. Trên trán, mấy giọt nước mưa nhỏ xuống, ướt nhem. Trên mặt vẫn là khí chất cao ngạo, đôi mắt đen láy ánh lên màu sắc của bảo thạch.
Đáng chết! Tôi lại nhìn nhập thần như thế!
Chẳng phải tôi đã nói với bản thân rất nhiều lần, đừng uổng phí tâm trí cho anh nữa?
Kim Trinh Hy, cô đừng giày vò mình nữa!
Tôi phát hiện ánh mắt tôi nhìn anh, lập tức dời đi.
“Trinh Hy, anh đã về rồi… em không hoan nghênh anh sao?” từ lúc nào, anh nói chuyện với tôi lại đem theo khẩu khí tra hỏi chứ không phải là mệnh lệnh? Từ lúc nào, anh lại trở nên dịu dàng thế… là vì Khương n Anh sao? Trong thời gian bỏ tôi lại mà đi Mỹ, hai người đã có cuộc sống như thế nào? Hay là họ vửa trải qua tuần trăng mật trở về, còn cần sự hoan nghênh của bạn gái cũ sao? Thật buồn cười!
Anh hình như đã hiểu ra hàm ý trong câu nói của tôi.
“Từ trước đến giờ, anh chỉ xem n Anh là em gái, anh đối với cô chỉ có chiều chuộng, không có yêu thích.” Anh nói một cách kiên định.
“Hàn Vĩnh Thái, từ lúc nào anh trở nên giả dối thế?” tôi cười rất kỳ lạ, cũng rất buồn khổ. Anh chiều chuộng em gái đên nỗi cưới em gái về làm vợ sao? Thật buồn cười! Buồn cười đến cực điểm! Lời nói dối tệ như thế, anh cũng nói ra được sao?
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mưa đánh vào cửa kính của xe, hoàn toàn không thấy rõ cảnh vật bên đường.
Giây phút đó, tôi đã biết thế nào là cõi lòng tan nát.
“Trinh Hy, em tưởng là anh quên em sao? Em hiểu lầm anh rồi…” tiếng nói đó lại vang lên lần nữa.
“Bỏ đi!” ngữ khí của tôi vô cùng cứng đơ, câu nói này đã hoàn toàn đánh đổ sự dịu dàng của anh, “Em đã là bạn gái của Vân Trác rồi.” Tôi đã là bạn gái của Vân Trác rồi, anh cũng đã có tình yêu của anh. Giữa chúng tôi, ngoài bỏ đi, còn có thể nói với nhau thế nào?
Khuôn mặt anh bắt đầu biến dạng, để lộ bộ dạng bi ai không thể nào tin được.
“Thế không thể nào vãn hồi sao?”
“Không thể vãn hồi!”
Ánh mắt anh trở nên trống trải, đôi mắt sáng giờ đây đã trở nên tối hơn. Đầu óc tôi trở nên trống không. Ánh mắt đó của Vĩnh Thái, đã chiếm trọn toàn bộ ý thức của tôi.
“Thế tại sao em lại chọn anh ấy?” Anh hỏi, trong giọng toàn bi thương.
“Cái này, anh có cần phải biết không?” dùng ngón chân đếm cũng có thể nghĩ ra hàng đống lý do, Trịnh Vân Trác tốt hơn Hàn Vĩnh Thái cả ngàn cả vạn lần! Anh biết quan tâm tôi, chăm sóc tôi, thành tích lại tốt, đối với ai cũng rất lễ phép, có được sự yêu thương của anh, người của cả thế giới đều ngưỡng mộ tôi.