“Em chọn anh ta chẳng phải vì khuôn mặt đó giống anh sao?” Vĩnh Thái bi ai chất vấn tôi. Tôi nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của Vĩnh Thái, khuôn mặt anh đã chiếm trọn tầm nhìn của tôi. Hàn Vĩnh Thái, Trịnh Vân Trác, Hàn Vĩnh Thái, Trịnh Vân Trác. Khuôn mặt hai người từ từ chồng lên nhau. Rốt cuộc là tôi thích ai đây?
Phiền quá! Phiền quá! Con người này thật là phiền! Tôi không thể chịu đựng nổi nữa! Tôi không rảnh để nghe những lời quá tự tin của anh.
“Dừng xe!”
Giây phút cửa xe mở ra, Hàn Vĩnh Thái bị tôi đẩy xuống xe. Xe tiếp tục lăn bánh, tiếng gọi sau lưng tôi ngày càng xa.
Tôi bỏ anh ngoài xe như thế sao? Bỏ anh một mình trong trận mưa lớn như thế. Nhưng anh cũng đã tửng bỏ tôi một mình, bỏ tôi lại trong nỗi cô đơn vô bờ bến. Tôi đã tuyệt vọng bao nhiêu.
Tôi bắt đầu cười với nụ cười phục thù. Nhưng tại sao tôi vẫn nếm được cái mùi bị đắng đắng mặn mặn đó chứ? Hu hu hu…
“Cô gái à, bạn trai của cô rất tốt, sao cô lại đối xử tàn nhẫn với cậu ấy thế?” chú tài xế taxi im lặng đột nhiên lên tiếng. Lúc nãy, tôi cãi nhau với Vĩnh Thái, tôi hầu như quên sự tồn tại của chú.
“Nhưng bình thường anh rất dữ! Dữ không chịu nổi, dữ như con Bá Vương Long đáng ghét! Anh lại còn lạnh lùng, tự cao, kiêu ngạo, còn thường làm tổn thương người khác! Loại người này cho cháu năm trăm triệu cháu cũng không thèm! Cho dù đàn ông cả thế giới này chết hết, cháu cũng không cần anh!” tôi bắt đầu oán trách Vĩnh Thái trước mặt ông bác xa lạ này. Tội ác của Hàn Vĩnh Thái, đúng là kể hoài không hết!
“Ha ha ha, chú không thấy cậu ta lạnh lùng đến thế! Cháu đối xử như thế với bạn trai sao? Các cô gái bây giờ thật lợi hại, đúng là kiểu bạn gái bướng bỉnh…” ông chú tốt nhiên nói chuyện với tôi.
“Hơn nữa, anh đâu phải là bạn trai của cháu!” tôi tức đến nỗi trợn mắt, tôi không phải là bạn gái bướng bỉnh! “Cháu nhất định là rất thích cậu ấy rồi!”
“Bác à! Bác lại sai rồi! Nếu cháu thích anh thế, sao lại đuổi anh xuống xe?” đầu óc của ông chú này nhất định là rớt xuống nước rồi! Hôm nay, sao cứ có người nói ngược với tôi thế? Tôi đã nhẫn tâm đẩy Vĩnh Thái vào cơn mưa kinh khủng, ngay cả tôi cũng cảm thấy có chút không nhẫn tâm, chẳng lẽ chú ấy không thấy tôi hận Vĩnh Thái đến thấu xương hay sao? Thật là tôi hận chết cái tên ấy!
“Chính vì cháu rất thích cậu ấy, nên cháu mới để ý như thế! Nếu cháu không thích cậu ấy, thì chẳng bao giờ thèm nghĩ đến. Cháu nhìn dễ thương như thế, không ngờ miễng lưỡi cũng thật lợi hại…”
Tôi muốn phản bác lại, nhưng phát hiện ra là nói không nên lời. Chẳng lẽ tôi lại quyết định mặc nhận?
“Người trẻ tuổi chạy trốn sẽ đánh mất nhiều thứ hơn.”
“Chú à, cháu không phải là chạy trốn. Sao cháu lại chạy trốn chứ? Cháu đẩy anh xuống xe, sẽ tự trả tiền xe, chú cho xe chạy đi…” tôi hận là không thể để cho chú ấy lập tức ngậm miệng.
Ngoài cửa xe mưa vẫn rơi như trút nước.
Lòng tôi sao lại bất an thế này?
Vân Trác chỉ là vật thay thế của Vĩnh Thái, cái suy nghĩ ngay cả tôi cũng trốn tránh, thế mà lại bị Vĩnh Thái nhìn thấy sao?
Chẳng lẽ tôi chịu ở bên Vân Trác, chỉ vì lưu luyến khuôn mặt đó sao?
Có thể, sự thật chính là như thế, chỉ có tôi là vẫn luôn không chịu thừa nhận thôi…
Tôi không chịu thừa nhận đây là sự thật…
Chương 8: Mãi mãi ở bên nhau Phần 1: Tôi phải tìm được anh
Nếu như có một ngày
Thiên sứ trắng đi đến chỗ em
Muốn em nói ba nguyện vọng
Cái thứ nhất, quên anh
Cái thứ hai, quên anh
Cái thứ ba, em xin lỗi
Em vẫn không thể quên được anh
“Một ly cà phê?”, Vân Trác hỏi tôi, giọng nói vẫn cứ nho nhã như thế.
Tôi gật đầu. Làm như không có chuyện gì xảy ra cả. Không chuyện gì xảy ra cả, không phải sao? Tôi và Vân Trác, vẫn là đôi được ngưỡng mộ nhất trường Trụy Thảo.
Người phục vụ nhanh chóng mang đến hai ly cà phê, nhẹ nhàng uống một ngụm, hương thơm của cà phê tan ra trong miệng. Bên cạnh chỗ ngồi, trước cửa sổ có đặt một chậu cây cảnh lớn, những nhánh cây đua nhau vươn vai . Bên ngoài cửa sổ màu trà, ánh nắng đang thiêu đốt mọi thứ. Những tiếng ồn ào của tiếng chim hót và tiếng của người đi đường đã bị chặn lại bên ngoài cửa sổ, bên ngoài và bên trong cửa sổ, cứ như hai thế giới khác nhau.
Tôi nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Trong tư tưởng, tôi và Vĩnh Thái cũng đã gặp nhau trong buổi chiều như thế.
“Em không hề yêu anh, đúng không?”
Vân Trác lắc nhè nhẹ ly cà phê trong tay, cà phê trong ly tạo ra những cơn lốc nhỏ. Những cơn lốc đó như lắc lư theo tiếng nhạc. Trong quán rượu có một sân khấu hình tròn, trên sân khấu nho nhỏ đó, có một ca sĩ đang bi thương hát bài hát linh hồn của người da đen như đang khóc vậy.
Ánh mắt của tôi lại rơi vào tay Vân Trác. Chiếc muỗng màu bạc trong tay Vân Trác sao lại chói mắt đến như thế, làm đau cả mắt tôi.
“Anh nói gì thế!” tôi cười trả lời. Mỉm cười đã trở thành thói quen của tôi. Sao đột nhiên anh lại hỏi như thế? Chẳng phải không có chuyện gì xảy ra sao? Tôi ép mình phải chấp nhận cách nghĩ này, mà tốt nhất Vĩnh Thái cũng phải nghĩ như thế.
“Em không yêu anh, đúng không?” - trong lời nói bình lặng của Vân Trác như đã có thêm những cao trào trong điệu nhạc. Sự phối hợp quá cao của giọng hát và tiếng nhạc, làm cho người ta cảm thấy chói tai.
Đôi mắt đen láy của Vân Trác như phủ lên một lớp sương mù. Môi anh hơi nhếch lên, có chút khinh thường và tự trào.
“Bụp.” - đó là tiếng ly trong tay tôi đũng phải bàn. Tôi đột nhiên cảm thấy có chút choáng váng. Đợi khi tôi bình tĩnh lại mới phát hiện, lúc nãy tôi không nắm chặt cái ly, mà cà phê trong ly đã lan ra bàn. Tôi định thần lại, để cái ly đứng lên.
Người phục vụ nhanh chóng chạy tới, nhanh tay thay khăn trải bàn.
“Có biết anh đã yêu em từ lúc nào không?” – ngữ điệu của Vân Trác chậm rãi như thế, nhưng lại rất nặng, tôi cứ như đang trong mơ.
Tôi lắc đầu.
“Lúc đó, em nằm trong bệnh viện. Không biết lúc nào mới tỉnh. Anh nghe thấy tiếng em nói chuyện, em như đang thương lượng với ai đó, em nói: “Vĩnh Thái, em lạnh lắm, nhưng có anh bên cạnh, em cảm thấy ấm hơn rồi. Tuy anh vẫn cứ đối xử lạnh lùng với em.”
Tôi ngước đầu lên nhìn mắt anh.
“Sau đó, anh phát hiện anh đã yêu em.”
“Em không hề yêu anh, đúng không?” – tiếng nói của Vân Trác đau lòng như thế, tôi im lặng nhắm mắt lại. Lúc bắt đầu, anh đã biết tôi yêu Vĩnh Thái như thế nào, nhưng, tại sao anh vẫn cứ yêu tôi? Mỗi khi tôi yêu Vĩnh Thái thêm một chút. Mỗi khi anh đến gần tôi một tí, thì sẽ bị thương nhiều hơn một tí.
“Em thích anh!” – tôi sợ nói câu này. Nhưng tôi đã như không còn hơi, ngay cả tôi cũng không thấy đó là thật.
“Em nói dối!” – giọng thét lên của anh đánh bại lời nói dối của tôi. Anh sớm đã biết được! Anh đã sớm biết là tôi không thích anh.
“Em đang học thích anh… em đã sắp thích anh rồi…” – tôi bắt đầu nói năng lung tung.
“Không cần đâu, chúng ta chia tay thôi.”
“Đừng, em thật lòng…”
“Thật lòng thích anh, đúng không?”
“Sai rồi. Vĩnh Thái em…”
Tiếng tôi đột nhiên biến mất.
Ánh mắt anh có nỗi đau làm người khác nát lòng, đôi vai tôi không ngừng rung lên. Tôi thật hy vọng anh không nghe thấy lời tôi vừa nói. Tôi vừa gọi đúng tên Hàn Vĩnh Thái!
Dáng vẻ anh có sự đau khổ mà tôi chưa từng thấy qua, nỗi đau gần như sắp sụp đổ.
“Em xin lỗi…” – tôi núp vào đôi tay của mình, như con chim nhỏ trong trận mưa bão. Xin lỗi… Vân Trác, em xin lỗi…
Em còn xin lỗi nữa, anh sẽ không vui đó… tôi như nghe thấy tiếng nói dịu dàng đó.
Tôi lại nói xin lỗi với Vân Trác… thật đáng chết. Tôi thật là một kẻ bỉ ổi vô liêm sỉ. Tôi đã tổn thương anh một lần, lại còn đẩy anh vào trong nỗi tuyệt vọng.
Tôi đã thừa nhận với anh là tôi không thích anh… rốt cuộc tôi là một người thành thật, hay là một người giả dối?
“Người trẻ tuổi, trốn chạy luôn sẽ làm mất nhiều thứ hơn.”
Từ hôm trở về từ sân bay, lời nói của chú tài xế cứ như ruồi bay vo vo quanh tôi. Những lời nói đó có đạo lý sao? Tại sao tôi lại mẫn cảm với những lời nói của chú ấy thế?
Trốn chạy luôn sẽ làm mất đi nhiều thứ, thế còn không trốn chạy thì sao? Tôi đã bỏ lỡ rất nhiều thứ rồi… lòng tôi đau thắt lại.
Có lẽ tôi nên đi tìm Hàn Vĩnh Thái
Hàn gia.
Hàn gia gia thấy tôi đứng sau lưng quản gia, nở một nụ cười thân thiết như gặp lại người thân. Như đã sớm biết được mục đích đến đây của tôi, trên mặt Hàn gia gia không hề có một chút kinh ngạc.
“Vĩnh Thái vừa đi ra ngoài rồi.” – gia gia nói với tôi.
Ý! Sao Hàn gia gia biết tôi đến tìm Vĩnh Thái chứ?
“Gia gia, cháu không đến để tìm Vĩnh Thái… cháu và Vĩnh Thái đã chẳng còn quan hệ gì nữa…” – tôi vội vàng giải thích. Nhưng lời nói dối đó của tôi thì có thể gạt ai được chứ?
Trốn tránh luôn làm mất đi nhiều thứ hơn. Có một tiếng nói vang lên.
“Không, không, gia gia, nói cho cháu biết Vĩnh Thái đi đâu rồi?” – tôi lại vội vã sửa lại lời.
Gia gia hình như cảm thấy sự khác biệt giữa hai câu nói của tôi. Tôi đột nhiên phát hiện mình thật thất lễ. Gia gia đã có một nàng cháu dâu rồi, tôi còn liều lĩnh xông vào nhà Vĩnh Thái, hỏi Vĩnh Thái đi đâu, đây chẳng phải là quá thất lễ sao?
“n Anh… cô vẫn khỏe chứ?”- tôi vừa nói xong, như đụng phải máy móc gì, sắc mặt Hàn gia như có chút thất thường.
“Vĩnh Thái nó…vẫn chưa nói cháu nghe sao?”
“Chuyện gì?”- lỗ tai tôi đột nhiên trở nên tỉnh táo hơn.
“n Anh đã qua đời rồi.”
Tôi thật không dám tin vào những lời mình nghe.
“Lúc n Anh được đưa tới bệnh viện ở Mỹ, thì cơ thể đã bắt đầu xuất hiện rất nhiều bệnh biến rồi. Nhưng Vĩnh Thái vẫn cứ ở bên nó, sinh mạng của nó cứ như là xuất hiện kỳ tích mà kéo dài được một tháng. Bệnh án của n Anh ông cũng xem qua, bác sĩ dặn là không được chịu sự đả kích quá lớn. Ông nghĩ Vĩnh Thái đã sớm biết n Anh sắp phát bệnh, nên mới gấp đồng ý đính hôn với n Anh thế. Nếu như nó không giấu chúng ta như thế, chúng ta có thể giúp đỡ n Anh nhiều hơn. Nhưng Vĩnh Thái đã cùng n Anh đi hết quãng đời thời gian còn lại, cũng xem như là kết cục tốt nhất.” – Hàn gia gia đau buồn nói những lời này.
“Bệnh của n Anh, nghiêm trọng lắm sao?”- tiếng tôi đang rung.
“Là bệnh máu trắng.”-Hàn gia gia nói.
Vĩnh Thái xa tôi một tháng, là anh đang cùng n Anh đi hết quãng đường còn lại sao? Tôi nhớ những lời anh nói với tôi khi ở sân bay, “Anh đối với cô, chỉ có chiều chuộng, chứ không có yêu thích.” Lúc đó tôi lại không tin lời của anh! Tôi hối hận trong khi chưa biết tình hình thực tế như thế nào đã hiểu lầm Vĩnh Thái, tôi còn cho rằng anh đã bỏ rơi tôi.
Kim Trinh Hy, cô ngốc chết đi được!
“Mau nói cháu nghe, Vĩnh Thái hiện giờ đang ở đâu?”- tôi đột nhiên tỉnh ngộ.
“Nó đi đến trường rồi.”
Giây phút đó, tôi xông thẳng ra ngoài cửa Hàn gia. Tôi muốn gặp Vĩnh Thái, tôi thật muốn lập tức gặp được Hàn Vĩnh Thái! Tôi có rất nhiều điều muốn nói với anh. Tôi không thể trốn tránh nữa, tôi không muốn mất anh!
“Trinh Hy! Mấy ngày trước nó dầm phải mưa, đang sốt cao, tìm được nó thì lập tức đưa nó về đây!”- tiếng Hàn gia gia vang lên sau lưng tôi.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Phần 2: Sóng gió lại lên.
Cho đến một ngày
Cho đến khi em quen được một người bạn
Anh nói
Em không cần hoàn toàn hiểu anh
Anh chỉ cần em vui vẻ làm lại chính mình
Em mới biết nụ cười cũng là tàn nhẫn đối với anh
Vì cái mà em có thể cho anh
Chỉ có nụ cười
Có lẽ chúng ta không biết lúc nào sẽ quên rằng
Là ai đã từng yêu em với cùng một khuôn mặt
“Có thấy Hàn Vĩnh Thái không? Có thấy Hàn Vĩnh Thái không?”
Đi vào cổng trường, trông thấy một người, tôi lập tức xông vào nắm lấy áo của cô. Tôi tìm Vĩnh Thái khắp thế giới, chắc tôi điên mất rồi!
“Anh đang ở sân bóng rổ.”- cứ như kỳ tích, cô nữ sinh đó trả lời tôi.
Tôi đi vào khu thể thao, những cái đầu đen đen đã chiếm hết các ghế khán giả. Mọi người đều nín thở, mọi ánh mắt đều tập trung vào hai người trên sân bóng.
Trên sân bóng, hai người đang tranh giành nhau trong sân đấu trống không. Tiếng bóng chạm đất và tiếng chạy qua lại của hai người, vang lên khắp sân.
“Thế là thế nào?”- có một nữ sinh nửa chừng xông vào hỏi.
“Một đối một. Hàn Vĩnh Thái và Trịnh Vân Trác đang đấu đơn với nhau, đấu ba trận, ai vào trước mười trái, thì người đó thắng một trận. Người thua phải chấp nhận điều kiện của đối phương- rời xa Kim Trinh Hy, mãi mãi không xuất hiện." cô nữ sinh bị hỏi trả lời, nhưng mắt vẫn dán trên sân bóng.
Lòng tôi thắt lại.
Trong lời nói của hai cô nữ sinh lại xuất hiện tôi. Đột nhiên, việc tôi xuất hiện giữa đám đông đã gây nên sự xáo động. Các nữ sinh đi qua hai bên nhường đường cho tôi. Tôi từng bước đi đến sân bóng rổ, nhìn thẳng vào hai người nam sinh đó. Ánh mắt tôi rơi vào bảng tính điểm- tỉ số 6-5, Vân Trác dẫn trước một điểm. Trước đó, bọn họ đã mỗi người thắng một trận.
Hai người di chuyển nhanh trên sân bóng để cướp bóng. Kỹ thuật chơi bóng siêu hạng của họ làm cho mọi người nhìn hoa cả mắt. Cuộc đấu đã đi vào giai đoạn cao trào nhất, tất cả các khán giả đều không chớp mắt, tập trung tinh thần, khẩn trương xem trận cuối cùng.
Lúc này, banh trong tay Vân Trác. Nhưng có nam châm vậy, trái bóng bị tay anh hút chặt lấy.
Vĩnh Thái ép tới. Bám chặt lấy Vân Trác, Vân Trác gần như không thể nhúc nhích. Mắt nhìn thấy Vân Trác sắp đụng vào người Vĩnh Thái, cổ tay Vân Trác nhanh chóng quay lại, trái bóng đã nhảy qua tay bên kia , Vân Trác như tên lửa, xông thẳng lên, chân trái gập lại, Vân Trác nhảy lên, làm một động tác đưa bóng vào rổ.
Trái bóng bay một đường đẹp trên không.
Bước chân nhảy lên vừa chạm đất, trái bóng đó đã trúng vào bảng xanh, chính xác rơi vào trong rổ.
“YEAH…”- mọi người vỗ tay hoan hô! Tất cả mọi người đều bị kỹ thuật bóng siêu hạng của Vân Trác làm cho hoa mắt, tiếng la cố lên vang khắp sân! 7-5! Vân Trác ngẩng đầu lên, mồ hôi theo gương mặt anh chảy xuống. Tôi như trở về buổi chiều trong tiệm cà phê, ngữ điệu của Vân Trác bình tĩnh thế, nhưng lại rất đau lòng. Tôi tránh khỏi ánh mắt của anh.
Còn Vĩnh Thái, vẫn đặt tất cả tinh thần vào trong trái bóng. Màu da hồng của anh hơi đỏ, mặt và cổ đều đang tỏa sức nóng. Tôi như nghe thấy tiếng thở hổn hển của anh. Ánh mắt tôi rơi vào người của Vĩnh Thái, nhưng Vĩnh Thái vẫn chưa phát hiện ra tôi.
Tôi thật muốn anh nhìn thấy tôi! Tôi thật muốn nói cho anh biết, tôi đã tha lỗi cho anh! Tôi muốn bắt đầu lại với anh! Tôi muốn biết sự thật.