Đức Trung nói trong tiếng thở dài:
- Cả Vĩnh Khanh và em đều là những con người cố chấp. Ông trời để hai người gặp nhau đúng là một sự sai lầm.
Kim Ngân không trả lời lại, bởi cô không còn gì để nói nữa. Khi con người ta đã ngầm thừa nhận một điều, họ sẽ không muốn nói ra cho người khác biết. Đúng, ông trời đã sai lầm...Vì sai ngay từ đầu cho nên ông ta mới muốn sửa lại tình cuộc! Ông ta muốn anh và cô mãi mãi không thể đến được với nhau.
Cô đã rất yêu anh!
Nhưng ông trời lại không để anh yêu cô.
Đến tột cùng, cũng chỉ là do cô tự đa tình mà thôi.
Đến nơi, Kim Ngân mỉm cười chào Đức Trung rồi bước vào nhà. Cô đã sống ở ngôi nhà này mười năm, cũng là mười năm cùng nó sống với cơn ác mộng về Vĩnh Khanh. Có lẽ, tất cả nên chấm hết ở đây thôi. Dù sao thì anh vẫn còn sống, vẫn còn thở chung một bầu không khí với cô, vẫn còn có thể trở về bên Hoàng Mai và xây dựng gia đình...Kim Ngân cô còn mong gì hơn? Mọi chuyện nên kết thúc ở đây thôi.
Nhìn theo dáng người mảnh mai, yếu ớt của Kim Ngân bước vào trong nhà, Đức Trung không kìm được liền đưa tay lên cửa kính xe và miết khẽ. Cơ hồ như muốn bắt lấy hình dáng cô.
Mười năm rồi, mười năm không gặp mà cứ ngỡ là cả kiếp người đã đi qua. Cứ tưởng những tình cảm xưa kia đã nằm lại vùng trời ảm đạm ấy, Nhưng không, nó vẫn còn đây. Đợi một ngày gặp lại cố nhân liền bung nở như một bông hoa gặp thời...
Anh im lặng nhìn theo dáng cô, trong đầu chợt hiện lên một bài thơ mà ngày xưa ông nội vẫn hay ngâm:
“Cố nhân ơi hỡi cố nhân
Ngoảnh đi ngoảnh lại bỗng mòn tháng năm
Tóc người đã phủ hoa râm
Tóc ta cũng bạc, đồi mồi cũng chêm
Hoa rơi hoa sầu trước thềm
Duyên này đành lỡ, tình này đành phai.”
Duyên này đành lỡ, tình này đành phai!
Đức Trung nhìn vào khoảng hư không trước mắt. Mới vừa rồi nó còn lưu hình bóng cô, vậy mà giờ đã thành một mảng tối trống rỗng, cô lạnh.
Anh mỉm cười, tự vấn với lòng:
- Kim Ngân, em đi qua đời anh thật sao?
.
.
.
Sáng hôm sau, cạnh cửa sổ của một căn nhà nhỏ phía nam thành phố. Một người phụ nữ đẹp bưng tách cà phê đứng ngắm cảnh bình mình. Ánh mắt bà nhìn về phía xa xa, vô định như không có tiêu điểu. Khuôn mặt đượm một vẻ ưu tư.
Bình minh khác với hoàng hôn ở chỗ, màu đỏ của nền trời chỉ hồng chứ không ối! Không gây cho người ta cảm giác man mác buồn. Có một số người trầm tính thường thích hoàng hôn hơn bình minh. Họ cho rằng, những lúc như vậy, họ thấy mình bình yên giữa cuộc đời xô bồ này. Bất giác, đôi môi của người phụ nữ đó khẽ giãn ra thành một nụ cười. Một nụ cười theo đúng nghĩa.
Có lẽ là vậy, mỗi người mỗi tính, mỗi người một số phận...Dù thích hoàng hôn hay bình minh thì họ vẫn phải quyết định cho cuộc đời của mình.
Con trai bà cũng vậy. Mười năm trước, nó đã quyết định bỏ sang Mỹ, mặc kệ cho bà ngăn cản thế nào.
Nó thật đáng thương. Nó giống bà ở điểm sống tình cảm. Vì sống tình cảm nên mới đáng thương. Dù có lý trí tới đâu thì cũng không chèn ép những tình cảm thuần túy trong ta. Bà rất phản đối những con người như bố của Vĩnh Khanh, ông cả đời lăn lộn bên ngoài, cả đời nếm trải những khó khăn, gian khổ...Nhưng lại không bao giờ để bản thân được sống vì tình yêu một lần. Bà không quan trọng ai là đàn ông thế này, đàn bà thế kia...Bà chỉ nghĩ, trong cuộc sống đầy rối ren này, vẫn còn tồn tại một thứ có thể khiến con người ta chết đi sống lại được.
Đó là tình yêu.
Mười năm trước, Vĩnh Khanh vì một người con gái tên Kim Ngân mà phải bỏ sang Mỹ. Nếu không phải vì bố cô thiếu nợ, rồi bị người ta dọa giết thì Vĩnh Khanh đã chẳng bỏ sang Mỹ. Hương Liên nói, con trai bà có hai sự lựa chọn. Một là lấy Hương Liên, hai là tới một nơi thật xa. Nếu không thì Minh Duy sẽ giết bố của Kim Ngân.
Chính vì vậy mà nó mới bỏ sang Mỹ.
Bà là mẹ, nhưng lại không thể làm được gì cho con trai. Nhìn nó tiều tụy vì đau khổ từng ngày...Còn gì có thể đau khổ hơn chứ?
Người phụ nữ ấy cúi xuống nhìn tách cà phê đã nguội trong tay. Trái tim cũng lạnh ngắt theo từng cái thở dài trên môi. Cuộc sống này là một quả cầu tuyết. Khi bị thượng đế lắc lên, mọi thứ đều sẽ đảo lộn, rối ren. Con người hại con người để sống. Và tất nhiên, họ cũng sẽ yêu nhau để sống.
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trong túi áo của bà bỗng nhiên rung lên. Vội đặt tách cà phê lên bậu cửa sổ, bà đưa điện thoại lên tai nghe.
- Tôi nghe.
Không biết đầu dây bên kia đã nói những gì, chỉ biết sau khi nghe xong, khuôn mặt của bà chợt biến sắc. Trong đôi mắt như ánh lên sự kinh ngạc cùng lo lắng. Cuối cùng, bà nói:
- Con trai tôi đang nằm ở bệnh viện nào? Nó bị sao vậy?
- ...
- Vâng vâng, được rồi. Tôi sẽ đến ngay.
Gập điện thoại lại, trong lòng bà bỗng nhiên rối bời. Không xong rồi, cuối cùng thì ngày này cũng đã đến. Những bí mật vùi chôn bấy lâu nay cũng đã được mở ra.
Mười năm trước, con trai bà bị tai nạn. Không phải hy hữu! Bà nghĩ như vậy. Nhưng dù là cố tình hay vô tình đi chăng nữa, thì nó cũng đã thoát khỏi những đau khổ mà thời gian đó nó đang phải gánh chịu. Năm đó bà đã nhờ Hương Liên thông báo cho Kim Ngân rằng Vĩnh Khanh đã chết. Bà biết là cô sẽ không tin, nên đã làm một đám tang giả tại nhà.
Bà không có ý gì khác, bà chỉ mong Vĩnh Khanh có thể vứt toàn bộ quá khứ đi mà sống vui vẻ. Ông trời đã cho nó trở về sống, là phải bắt đầu một cuộc sống mới. Tất cả đều mới. Không có Kim Ngân, không có Hoàng Mai và không có những thứ gọi là tình yêu đau khổ đó.
Chỉ tiếc ông trời trêu ngươi, không ai có thể vùi chôn bí mật mãi mãi...
Cuối cùng, điều gì đến rồi cũng sẽ phải đến thôi.
.
.
.
Trong lúc ấy, tại quán cà phê quen thuộc. Linh cùng Hữu Quân đang ngồi nói chuyện với nhau. Tại nơi đây, lúc nào cũng thế, chỉ có những bản nhạc Jazz nhẹ nhàng, chỉ có hương cà phê nồng nàn và chỉ có một cảm giác yên tĩnh, thanh bình đang diễn ra. Tựa như cuộc sống xô bồ ngoài kia bị tấm cửa kính của quán cà phê này ngăn cản. Nó chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn vào bằng ánh mắt đầy thèm muốn mà thôi.
Hữu Quân đưa tay quấy nhẹ tách cà phê, ánh mắt mông lung, chăm chú nhìn vào chất lỏng màu đen sóng sánh trong thành tách ấy. Khuôn mặt anh lộ một nét gì đó như là buồn chán. Anh không nhìn người con gái xinh đẹp đối diện, nói:
- Lại bị lên báo rồi. Cuối cùng thì cũng vẫn là những bài viết tiêu cực. Chẳng có lời nào tốt đẹp cả.
Linh ngồi đối diện, mỉm cười đáp:
- Đã là một ngôi sao thì phải chấp nhận bị chèn ép bởi những ngôi sao khác. Và cũng đồng nghĩa với việc, anh phải chịu sự rình mò, soi mói của những con mắt trên thế gian này.
Hữu Quân khẽ cười:
- Nhưng anh chẳng quan tâm mấy. Mình sống ra sao thì lương tâm tự đánh giá. Cứ coi như họ đang PR cho anh đi cũng được.
- Anh biết thế là tốt.
Bản nhạc nhẹ nhàng vẫn như một dòng nước uyển chuyển trong thinh không, khiến thần thái con người ta trở lên nhẹ bẫng như một đám mây trắng. Hữu Quân nhìn về phía chiếc đàn mà hôm nọ anh đã chơi. Bài hát “rất muốn rất muốn” cũng đã thu xong rồi. Một đoạn cũng đã dự tính sẽ đưa lên làm nhạc nền cho trailer của phim. Chỉ tiếc là anh không thể dành riêng nó cho Linh mà thôi.
- Em không trách anh sao? – Hữu Quân nhìn Linh hỏi.
Đôi hàng mi cong của Linh khẽ chớp. Cô không biết phải trả lời sao với Hữu Quân nữa. Đương nhiên là cô có giận anh. Chỉ là cái giận trong cô không giống như cái giận mà người ta vẫn nghĩ. Cô trách anh sao lại đối xử với Quyên Vỹ như vậy. Cho dù biết chuyện tình cảm là không nên miễn cưỡng, nhưng Linh nghĩ, có đôi khi bản thân nên mở lòng một chút để đón nhận tình yêu. Tình yêu là quá trình cho và nhận. Người đời vẫn thích nhận mà chẳng thích cho. Giờ đây có người sẵn sàng cho anh thứ thiêng liêng nhất đời, sao anh ấy lại trốn tránh chứ?
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Mọi chuyện không phải chỉ đơn thuần như ta nghĩ. Vì đặt mình vào hoàn cảnh của anh sẽ hiểu rõ thôi. Ngay đến chính bản thân Linh cũng đâu có đón nhận anh?
Linh đã từng đọc được ở đâu đó một lời rằng: “Những hành trình đi từ trái tim tới trái tim là cả một hành trình dài, rất dài...và sẽ không bao giờ có điểm kết thúc.”
Đúng vậy, sẽ không bao giờ có điểm kết thúc.
Linh ngẩng mặt lên, nói:
- Chuyện qua rồi thì cứ cho qua đi. Em trách anh thì được gì?
- Tại sao em lại không có chút gì gọi là giận dỗi vậy? Anh đã mong em nổi khùng lên như cái cách em giận người yêu em năm xưa biết bao.
Hóa ra là thế. Hóa ra anh mong cô giận anh. Nhưng xin lỗi! Cô không làm được.
- Hữu Quân, anh si tình quá! – Linh nói.
- Phải, tôi si tình! Cuối cùng thì em cũng biết là tôi si tình rồi!
Hữu Quân bất ngờ đứng dậy quát lớn khiến cho bầu không khí trong quán cà phê như một phản ứng hóa học, bị biến đổi sang một dạng khác. Anh trừng mắt nhìn Linh, nhưng trong đôi mắt ấy lại chỉ toàn đam mê, phẫn nộ và không cam tâm.
Tại sao? Anh yêu cô như vậy, tại sao cô lại không yêu anh?
Chẳng phải cô từng nói ở bên cạnh anh rất yên bình hay sao? Chẳng phải cô nói cô thích sự thuần khiết của anh hay sao? Đã thích anh như vậy, tại sao lại không yêu anh?
Có rất nhiều người trong quán đã quay ra nhìn Hữu Quân, trong ánh mắt lộ ra vẻ tò mò. Linh cũng hơi bất ngờ về sự quá khích này của anh. Nhưng khi cô còn chưa kịp nói anh bình tĩnh lại thì anh đã nói tiếp:
- Linh, bây giờ tôi nói: Tôi yêu em! Và tôi hỏi: Em có yêu tôi không?
- ...
Linh không trả lời, ánh mắt cô chiếu thẳng vào Hữu Quân như muốn bộc lộ tâm trạng của cô lúc này. Cô đang tức giận!
Cô không thích có ai hỏi cô điều đó. Yêu hay không thì tự cô có câu trả lời, còn để người khác phải hỏi hay sao? Vả lại, nếu tình yêu chỉ được đặt trong hai từ “có” và “không” thì cô thấy nó quá đơn giản rồi.
Mất một khoảng thời gian khá dài đợi Linh trả lời, Hữu Quân mới có thể tỉnh táo lại được. Anh đang làm gì thế này? Ép cô yêu anh ư? Anh bị điên rồi. Bị điên mất rồi. Từ trước tới nay, Linh đối với anh thế nào, chẳng lẽ anh còn không biết?
Tất cả chỉ được gói gọn trong hai chữ bạn bè mà thôi!
Hữu Quân cười khổ, cuối cùng anh đành cúi đầu xuống. Như buông xuôi tất cả những lý trí, cao ngạo bấy lâu qua mình xây dựng lên. Giờ đây, anh chỉ là một kẻ bại trận trong tình yêu mà thôi.
- Được, anh đã có câu trả lời. Em không cần phải nói nữa.
Sau đó, Hữu Quân bỏ đi trước ánh mắt tò mò của những con người nơi đây và con mắt phức tạp của Linh. Anh tự dặn lòng rằng không được quay đầu lại, dù chỉ một lần. Trên con đường này, hãy cứ để mình anh làm kẻ lãng du cô độc đi, hãy cứ để anh là kẻ chỉ biết chờ đợi đi, hãy cứ để anh là một kẻ tồi tệ chỉ đáng nhận lấy sự thất bại trong tình yêu đi.
Và, hãy cứ để anh đáng thương như anh vốn vậy đi.
Cuối cùng thì Hữu Quân anh cũng ngộ ra một điều, tình yêu là thứ xa xỉ biết bao nhiêu!
Đoạn Hữu Quân vừa bỏ đi, thì cũng là lúc điện thoại Linh rung lên. Cô nhíu mày nhìn vào màn hình, phát hiện ra người gọi là bà Hướng – mẹ của Hữu Quân thì không khỏi ngạc nhiên. Tại sao mẹ lại gọi cô vào giờ này nhỉ? Gạt những mối tâm tư trong lòng qua một bên, không kịp suy nghĩ nhiều, Linh liền mở máy rồi đưa điện thoại lên nghe.
- Có chuyện gì vậy mẹ?
Giọng nói mệt mỏi của bà Hướng truyền đến tai Linh:
- Linh, có chuyện xảy ra với Thiên Hoàng rồi. Nó đã nhớ lại tất cả!
Chương 18.
Bến xe thành phố tấp nập những người là người. Kim Ngân xách theo hành lý đứng tìm xe trong bến. Cô đã quyết định rồi, cô phải ra đi. Cô phải để lại khoảng trời u tối ấy. Mọi chuyện đã kết thúc, mười năm dằn vặt trong đau khổ. Quá đủ rồi. Cô nghĩ, mọi chuyện nên kết thúc ở đây thôi.
Kim Ngân định sẽ về sống với bố mẹ ở thành phố H. Nơi ấy cô sẽ thấy bình yên hơn ở đây. Bố mẹ cô đều già rồi, con người có bao giờ thoát khỏi cái tuổi của chính mình đâu? Cô cũng thế. 28 tuổi không chồng không con, và có lẽ cũng chẳng ai muốn lấy cô nữa. Nhưng cô vẫn phải phụng dưỡng cha mẹ già. Dù không kiếm được một chàng rể tốt cho họ, thì Kim Ngân cô vẫn phải sống cho tròn đạo làm con.
Phụ xe về thành phố H mời Kim Ngân lên xe anh ta, và cô cũng đồng ý. Cô xách theo hành lý, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời nơi đây rồi bước theo phụ xe.
Khi Kim Ngân chuẩn bị lên xe thì từ đằng sau cô có một tiếng gọi lớn:
- Kim Ngân!
Kim Ngân quay người lại, ngạc nhiên nhìn Đức Trung và Như Phương đứng cạnh nhau.
Kim Ngân nói vài câu với phụ xe rồi bước đến chỗ bọn họ. Ánh nắng chiếu xiên xuống khuôn mặt cô, khiến cô phải đưa tay lên che đi.
Như Phương giận dỗi nói:
- Cái đồ chết tiệt nhà cậu! Mấy ngày qua không thèm đoái hoài gì đến mình. Chuyện lớn như vậy xảy ra cũng không thèm kể. Cậu còn coi tớ là bạn nữa không hả?
Đúng là mấy ngày qua Kim Ngân đã bỏ quên Như Phương trong một góc nào đó của cuộc sống. Quá nhiều chuyện diễn ra khiến cô không còn hơi sức đâu để ý tới người bạn này nữa. Vả lại Như Phương là người đã có gia đình, cô ấy có cuộc sống riêng của mình, Kim Ngân không để ý tới cũng đâu phải là chuyện to tát gì.
- Thì bây giờ chẳng phải là đã chú ý đến cậu rồi hay sao? – Kim Ngân cười cười. Rồi cô chuyển ánh mắt sang Đức Trung, hỏi với giọng ngạc nhiên – Hai người quen nhau à?
Như Phương nghe chừng có vẻ vẫn còn giận, nhưng cô cũng không ngại giải thích:
- Cậu còn nhớ lần trước tớ bảo muốn giới thiệu cho cậu một anh chàng cực phẩm không?
Kim Ngân đi hết từ kinh ngạc này tới kinh ngạc khác. Thực không ngờ, cuộc sống lại có nhiều điều trùng hợp đến như vậy. Cô đưa tay chỉ vào Đức Trung, nói với giọng không tin nổi:
- Đừng nói với mình...đây là cực phẩm mà cậu nói tới nhé?
Đức Trung cười cười. Dáng vẻ nho nhã của anh hoàn toàn được toát lên từ nụ cười đó. Phải nói là Đức Trung rất đẹp trai. So với Vĩnh Khanh, có khi còn nhỉnh hơn vài phần. Nhưng mỗi người mỗi vẻ, mỗi người có một độ lôi cuốn khác nhau. Nếu Vĩnh Khanh sở hữu một vẻ đẹp lạnh lùng, thì Đức Trung lại hoàn toàn đối lập. Anh mang một vẻ đẹp ấm áp, dịu dàng. Gây cho người ta thiện cảm ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thấy vẻ ngạc nhiên của Kim Ngân, Đức Trung tủm tỉm nói:
- Sao thế? Không ngờ à? Lần trước nghe Như Phương nói bạn cô ấy tên Kim Ngân, anh đã nghĩ tới em ngay. Nhưng vẫn không tin trên đời có sự trùng hợp đến vậy. Đến bây giờ, khi sự trùng hợp ấy thực sự xảy ra rồi thì...có lẽ phải mất một thời gian lâu sau đó anh mới dám tin.
- Phải! – Kim Ngân đáp lại đầy ngắn gọn.
Như Phương thấy vậy liền chen vào nói:
- Hai người đã quen nhau từ trước. Chỉ trách thành phố này quá lớn nên chẳng thể gặp được nhau. Kim Ngân, sau nay cậu định tới đâu sống?