Cho dù kết quả trận đấu thế nào, tôi cũng chỉ thích một người. Tôi không thể trốn tránh nữa, tôi không thể tự lừa dối mình. Từ đầu đến cuối, tôi chỉ thích Hàn Vĩnh Thái!
Lát sau, bóng về tay Vĩnh Thái. Bóng lại bị Vĩnh Thái cướp lại! Vĩnh Thái đang phàn công nhanh chóng! Vân Trác nhìn chặt quả bóng, trong mắt có sự bình tĩnh khác thường.
Chớp mắt, bóng đang trên đường được đưa vào rổ, tinh thần của Vĩnh Thái rất mạnh! Vĩnh Thái nhảy lên, tránh khỏi Vân Trác, tay vươn ra, đưa bóng vào rổ. Bóng trên thành rổ xoay mấy vòng, chính xác rơi vào trong rổ!
Tỉ số 7-6!
Sân trường nóng hẳn lên. “Hàn Vĩnh Thái! Cố lên!”- các fans của Vĩnh Thái la lên!
“Vân Trác! Tất thắng!”- người hâm mộ của Vân Trác cũng không chịu thua.
“Tỉ số 7-7!.”
“Tỉ số 8-7!.”
Hai người tranh giành với nhau trên sân bóng. Đột nhiên, Vân Trác thảy bóng lên. Bóng bay theo một đường rất đẹp nhưng lại bị tưng ra ngoài. Hiện trường đột nhiên im lặng, tất cả mọi chú ý đều tập trung vào quả bóng.
Vĩnh Thái giành được bóng. Nhưng lúc giành được, cơ thể Vĩnh Thái có chút dao động. Tất cả mọi người đều toát mồ hôi. Sắc mặt anh ngày càng đỏ, mồ hôi trên trán không ngừng chảy xuống. Đột nhiên khi đưa bóng qua người, người Vĩnh Thái lại rung lên. Vĩnh Thái chợt ngã xuống đất. Mọi người phát ra tiếng ồn.
Anh sao thế? Tôi nôn nóng nhìn Vĩnh Thái đang nằm trên sân, cảm giác lòng thắt lại ép lấy lý trí của tôi. Miệng anh mở to ra để hít thở, tôi như nghe thấy tiếng tim đập của anh.
Vĩnh Thái nằm trên đất chấp nhận đôi tay hướng đến anh, anh được Vân Trác đỡ dậy.
Còn phải tiếp tục sao?
Anh còn phải kiên trì sao?
Vĩnh Thái, anh còn đang sốt cao đó.
Anh đang cố gượng! Đáng chết, đừng có miễn cưỡng nữa!
Tôi cảm thấy có gì đó đang đè lấy tôi, tôi không thể để anh chịu sự dày vò như thế nữa! Một ý nghĩ xuất hiện ngày càng mãnh liệt- tôi phải ngăn cản anh!
Trận đấu có thật quan trong đến thế không? Đâu phải một trận đấu là có thể quyết định được số phận của tôi! Tôi lại không phải đồ vật, tôi có tay chân, tôi sẽ biết tự chọn cho mình một bạch mã hoàng tử. Đột nhiên tôi cảm thấy trận đấu này chẳng có ý nghĩa gì cả.
“Vĩnh Thái! Em tha thứ cho anh rồi!”- tôi la lớn lên, ngăn chặn động tác của Vĩnh Thái. Anh đang sốt cao đó! Sao anh lại có thể liều mạng như thế!
Cuối cùng Vĩnh Thái cũng dừng lại, thấy tôi đang đứng ở hàng đầu. Khuôn mặt tuấn tú của anh đẹp đến nỗi làm người khác nín thở. Anh nhăn mày, nhìn tôi lắc đầu, ánh mắt đó như đang nói với tôi, đây chỉ là trận đấu của hai người đàn ông, không liên quan tới tôi. Nhưng nhìn anh cứ thở hổn hển như thế, tôi không thể không đau lòng. Anh kiêu ngạo như thế sao, kiêu ngạo đến nỗi không nghe lời khuyên ngăn của tôi.
“Dừng lại đi! Mau dừng lại đi!”- tôi xông vào giữa sân, nhảy vào ôm lấy Vĩnh Thái. Tôi cố sức nắm lấy áo của anh, không muốn anh lại nhồi bóng. Đột nhiên anh ôm chặt tôi! Mồ hôi làm ướt cả người anh, sức nóng của cơ thể tỏa ra- đó là một cái ôm nóng bỏng.
“Tạch… tạch…”- bóng rơi từ tay Vĩnh Thái xuống, cho đến khi lăn tới trước mặt một người.
“Tôi thua rồi.”- Vân Trác đứng giữa sân, lớn tiếng tuyên bố.
Vân Trác nhặt quả bóng lên, âm thầm đi ra ngoài. Bước chân buồn tủi đi ngày càng xa, cho đến khi rời khỏi khu thể thao. Tôi nằm trong lòng của Vĩnh Thái, nhìn cái bóng quen thuộc ngày càng nhỏ, cho đến khi biến mất sau cánh cửa.
Có một tiếng nói trong ý thức nói với tôi rằng, Vân Trác ra đi, có lẽ sẽ không bao giờ trở lại.
Phần 3: Hạnh phúc đột nhiên giáng xuống.
Thích
Uốn mình trong vòng tay của anh
Em sẽ cảm thấy như con mèo ấm áp
Thích anh nhẹ nhàng gọi tên em
Kim… Trinh… Hy
Trong phòng nghỉ ngơi, tôi dùng khăn lông lau đi mồ hôi trên mặt anh. Nghĩ đến việc tôi cố sức hét lên và cảnh Vân Trác bỏ đi, cảm thấy thật khó xử.
Mồ hôi trên trán Vĩnh Thái không ngừng nhỏ xuống. Tôi sờ cái trán nóng sốt của anh, cảm động tới nói không ra lời. Anh đang sốt rất cao, thế mà còn liều mạng đi thi đấu- anh thật sự không cần mạng nữa hay sao?
“Hàn Vĩnh Thái, em hận anh!”
“Tại sao?”- anh ngước nhìn tôi, trong đôi mắt trong sáng đen láy có thêm chút ấm áp.
“Vì anh cứ bắt em phải lo lắng. Mỗi lần đều bắt em phải lo lắng muốn chết! Rõ ràng đã yếu ớt đến thế, mà còn kiên trì đấu đôi!”. Hàn gia gia mà biết Vĩnh Thái mang theo cái sốt 39ºC đi chơi một chọi một với người khác, chắc chắn sẽ toát mồ hôi lạnh. Cái tên này liều mạng đến thế sao? Thật là điên cuồng!
“Chẳng phải là tại em sao, em chết cũng không chịu tha thứ cho anh! Ai biểu anh đã quyết lòng thích con nha đầu như em?”- sao anh lại bắt đầu giở giọng trêu chọc đó ra chứ? Cứ như thoa lớp mật lên miệng anh vậy. Mặt tôi nóng lên.
“Anh thật đáng ghét!”- nấm đấm của tôi đấm vào ngực anh.
“Em mới đáng ghét đó! Ai biểu em nhân lúc anh không có bên cạnh đi nhận lời làm bạn gái của người khác chứ?”- anh nhăn mặt lại.
“Vì… anh gạt em!”
“Anh gạt em lúc nào?”
“Anh nói sau khi đưa n Anh đi bệnh viện, anh sẽ quay lại tìm em!”- tôi uất ức đầy bụng. Đây rõ ràng là anh sai mà!
“Bây giờ anh chẳng phải đã quay lại tìm em sao?”
“Lúc đó anh thật là đã đưa n Anh đi bệnh viện?”
“Ừm, bọn anh đã đi Mỹ. Lúc đó tình huống quá gấp rút.” Người nhà của n Anh thực ra đã sớm liên lạc với bệnh viện ở bên Mỹ. Nhưng cô vẫn cứ nhớ đến buổi lễ đính hôn, cứ muốn kết thúc lễ đính hôn, cô sẽ đi bệnh viện. Nhưng không ngờ buổi lễ chưa kết thúc, cô đã xảy ra chuyện! Lòng tôi thắt lại, n Anh có thể đã sớm biết nếu đã vào bệnh viện, sẽ không còn cơ hội trở về nữa, cho nên mới cố gắng bắt lấy hồi ức cuối cùng. Vĩnh Thái nhất định là hiểu được điều này, nên mới quyết định giúp n Anh thực hiện nguyện vọng cuối cùng này. Tôi tự trách muốn chết, thôi đã phá hoại cái đẹp cuối cùng trong cuộc đời cô.
“Vĩnh Thái, em có lỗi với n Anh!”- tôi nhớ tới khuôn mặt trắng bệch của cô ở buổi lễ đính hôn
“Cô rất cảm kích em.”
Tôi nghe câu nói đó, kinh ngạc ngước đầu lên nhìn anh.
“Cô rất cảm kích em đã cho cô mượn anh, cùng cô đi hết quãng đường còn lại. Cô cứ lo lắng hỏi em có hận cô không, vì cô đã cướp mất anh từ tay của em. Anh nói, anh đã nói với em sẽ trở lại. Cho nên, cô cũng không quá tự trách. Trái lại, lúc cô ra đi rất yên bình, rất mãn nguyện…”- lúc này trong Vĩnh Thái, có thêm sự dịu dàng và chân thật. Anh không giống như tôi nghĩ là người vô trách nhiệm, cũng không phải là người lạnh lùng.
“Vĩnh Thái, nhiều chuyện như thế, sao anh không nói sớm cho em biết?”
“Anh sợ em lo lắng”
“Nhưng anh không nói, thì em sẽ càng lo lắng!”- tôi kháng nghị.
“Anh tưởng em sẽ tin tưởng anh.”
Lòng tôi thắt lại. Anh cảm thấy tôi nên tin anh, mà vốn dĩ là tôi nên tin tưởng anh! Những hoài nghi và đố kị không đâu, chỉ là sự làm tàn lụi chính mình.
“Vĩnh Thái, xin lỗi…”—tôi lại phạm phải lỗi lầm hạ cấp thế! Tôi vốn dĩ nên tin tưởng anh!
“Nha đầu ngốc! Em còn nói xin lỗi một lần, anh sẽ nhéo em một cái. Xem em còn dám nói nữa không!”- trên mặt anh lại hồi phục dáng vẻ tà ác.
“Không dám nữa! Không dám nữa!”- tôi thật không muốn mặt tôi trở thành cái bánh bao thịt.
Anh nhè nhẹ ôm tôi vào lòng.
Tôi hít lấy mùi trên người anh, từ từ nhắm mắt lại.
Tôi thật không muốn lại rời xa cái vòng tay ấm áp này.
Chương 9:Thiên Sứ Và Ác Ma
Trên con đường dài trong sân trường, hai cô gái đang đùa giỡn với nhau,tiếng cười vang khắp sân.
Gió dịu dàng thổi qua, đưa đến hương thơm của cây tùng.
“Sau đó ai lợi hại hơn?”
“Vịnh Nhi cậu cứ thường khoanh sai trọng điểm, hèn chi lần kiểm tra này điểm lại thấp thế! Trọng điểm của mình là Hàn Vĩnh Thái! Hàn Vĩnh Thái!”
“Cậu và Vĩnh Thái đúng thật là rắc rối!”- cậu đột nhiên cảm thán nói!
“Mình cũng không biết tại sao lại dính vào cái tên đó, thật phiền chết được!”- tôi nói.
“Các cậu có được sự trải nghiệm như thế, cũng xem như là có được bảo bối trên đời.”- Vịnh Nhi sao tự nhiên lại nói câu triết lý thế.
“Suýt chút nữa đã trở thành trải nghiệm cuối cùng của cuộc đời rồi!”
“Cậu nói cái gì?”
“Cứ hết rắc rối này lại đến hiểu lầm khác, mình cũng sắp bị dày vò đến chết rồi!”- tôi buồn bực la lên.
“Ha ha, cậu phải học tập theo mình, ngoại biến bất kinh, như thế mới có thể trưởn thành, tiểu cô nương!”- Vịnh Nhi học theo cách nói của người lớn.
“Ngoại biến bất kinh? Lúc đó chẳng phải cậu cũng gấp đến muốn chạy trốn sao?”- Tôi cho Vịnh Nhi một cái trợn mắt. Mặt cậu lập tức ửng lên hai áng mây đỏ.
…
Xa xa, có một bóng người đang đứng dưới cây. Trên đầu anh lá cây bị gió thổi nhè nhẹ dao động, bóng lá cây chiếu lên người anh, bóng lá cây cứ như cá bơi qua bơi lại.
Trên miệng anh vẫn là nụ cười làm mê hồn người khác, những lọn tóc ngắn trên đầu dựng đứng lên, làm anh lộ vẻ tuấn tú.
Anh nhìn cô gái mặc chiếc áo đầm xanh đang đùa giỡn bên kia.
Dưới ánh nắng, nụ cười như có như không của anh, càng làm người khác say đắm.
Cô gái đó cũng đang nhìn anh. Ánh mắt vừa nhìn nhau được một lúc, cô gái đó như con chim nhỏ bay đến chỗ anh.
Hi hi, tôi nhìn thấy anh rồi!
Những lời nói xấu anh của tôi vừa nói với Vịnh Nhi, hy vọng là không bị anh nghe thấy!
Đợi đã, sao mặt anh lại có dáng vẻ như con sói xám thế? Tôi lại bị anh gạt rồi! Hu hu, rốt cuộc là anh muốn làm gì tôi đấy? Nhéo tôi? Mắng tôi? Hay là hôn?
Chết tiệt! Sao lại để tôi đụng phải tên vừa là thiên sứ vừa là ác ma thế này!
Hết