Phong Lan ngầm chắc chắn với những suy luận của mình. Cô tự gật đầu rồi cầm điện thoại tìm số của một người và gọi cho người đó.
Tiếng tút dài vang lên đầy lạnh lẽo, rồi tiếng nhấc máy rất ngắn gọn vang lên cũng một câu nói ngắn gọn không kém:
- Tôi nghe.
Phong Lan hít một hơi lạnh, sau đó cô nói:
- Thưa ông, Vĩnh Khanh đã trở về rồi.
- Cái gì?
Phong Lan cố gắng nhắc lại một lần nữa:
- Tôi nói, Thiên Hoàng đã nhớ lại mọi chuyện. Bây giờ anh ta không còn là Thiên Hoàng nữa, mà là Vĩnh Khanh.
Rụp!
Tiếng ngắt máy nhanh chóng đến đáng sợ. Phong Lan thẫn thờ nhìn vào màn hình của điện thoại, không hiểu sao trong lòng cô lúc này nóng như có lửa đốt. Chuyện của họ rõ ràng không liên quan đến cô, nhưng cô lại là một gián điệp được cài ở bên Thiên Hoàng vào năm năm trước. Tuy đã làm tốt nhiệm vụ, nhưng sao trong thâm tâm Phong Lan vẫn thấy có chút gì đó như là... tội lỗi!
Cô làm những việc này, có thật là đúng hay không?
Vừa lúc ấy, điện thoại của Phong Lan rung lên. Cô nhìn vào màn hình điện thoại, cái tên đang nhấp nháy trên đó lại khiến cô căng thẳng.
- Tôi nghe đây.
Giọng nói vang vọng, âm u từ đầu dây bên kia truyền sang:
- Cô đến bệnh viện nghe ngóng tình hình cho tôi. Hãy nhớ, nhất cử nhất động của chúng đều phải được lọt vào mắt cô.
Phong Lan nắm chặt lấy bàn tay mình, cô hiểu “chúng” ở đây là những ai. Sau đó, cô gật đầu như tuân mệnh:
- Vâng, tôi hiểu rồi!
Vừa lúc Phong Lan nói xong câu đó, thì cũng là lúc Hữu Quân bước vào. Thấy khuôn mặt căng thẳng của Phong Lan và chiếc điện thoại cô đang nghe bên tai, Hữu Quân không khỏi tò mò.
Đợi Phong Lan ngắt điện thoại, Hữu Quân liền khoanh hai tay lại nhìn cô từ đầu xuống chân với vẻ dò xét rồi nói:
- Cô làm cái gì mà lén lén lút lút như đi ăn trộm thế?
Bị hỏi như vậy, Phong Lan đã hoang mang lại càng lo sợ hơn. Chân tay cô lúc này bỗng nhiên trở lên thừa thãi, đầu óc cũng trống rỗng tới nỗi không biết nên đáp lại Hữu Quân như thế nào.
Bao nhiêu năm qua làm gián điệp, chưa lúc nào cô thấy lo sợ như lúc này. Cô còn cứ tưởng mình sẽ an nhàn làm gián điệp “vô dụng” và làm một thư ký ở đây tới hết đời nữa chứ. Ai ngờ...Đúng như người ta vẫn thường nói: Việc gì cần đến rồi cũng sẽ phải đến thôi.
Cuối cùng thì Vĩnh Khanh cũng đã nhớ lại mọi chuyện. Những thù hận bao năm qua bỗng như một quả bóng căng hơi, nổ bụp trong phút chốc. Cái nổ ấy không những khiến người trong cuộc đau, mà còn khiến người ngoài cuộc phải thót tim.
Phong Lan cười cười, cố gắng nén lại những căng thẳng, trả lời Hữu Quân một cách rất bình tĩnh:
- Em làm gì? Có anh mới là người lén lén lút lút thì có. Tự dưng vào phòng mà không gõ cửa.
Hữu Quân dường như vẫn không tin. Trực giác mách bảo cho anh thấy là trong mắt Phong Lan rõ ràng đang muốn che đậy một điều gì đó. Cô ấy tại sao vừa thấy anh lại luống cuống như vậy? Nghe điện thoại thì cứ bảo nghe điện thoại, việc gì phải chuyển mục tiêu sang anh?
Hữu Quân nhếch môi cười nhạt, anh bước tới gần. Đôi mắt như cú vọ nhìn thẳng vào Phong Lan, hòng bức cô nói ra sự thật.
- Tôi vào phòng là có lý do cả. Trước giờ tôi vào phòng này đâu có gõ cửa? Lúc tôi gõ cửa thì cô khó chịu bảo điếc tai với giật mình còn gì?
Phong Lan không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của Hữu Quân. Lần trước khi ngăn cản cuộc phỏng vấn giữa Quyên Vỹ và Kim Ngân, cô đã bị ánh mắt của Thiên Hoàng bức cho sợ hãi rồi. Bây giờ lại tới Hữu Quân. Hai người đàn ông này không khéo khiến cô tổn thọ mất.
Hít một hơi thật sâu như để bình ổn thần trí. Sau đó, Phong Lan mới lấy lại được giọng nói tự nhiên của mình:
- Anh không phải gây khó dễ cho em đâu. Cây ngay không sợ chết đứng, vừa rồi là cô Hướng, mẹ của Thiên Hoàng gọi điện.
- Làm gì?
- Thì hỏi số của Kim Ngân. Anh có biết vụ giám đốc phải năm viện không?
Hữu Quân lúc này mới đứng lại, ánh mắt cũng dịu đi phần nào. Anh gật đầu đáp:
- Có. Tôi cũng đang định hỏi cô và Quyên Vỹ có thể thay tôi tới thăm anh ta được hay không?
Như vớ được phao cứu sinh, Phong Lan liền bắt lấy thời cơ, đưa câu chuyện đi theo một hướng khác:
- Tại sao lại phải thay anh?
Hữu Quân trầm ngâm không nói, dường như là anh không muốn tiết lộ những chuyện đã xảy ra. Anh không muốn Thiên Hoàng vừa mới tỉnh dậy đã phải nhìn thấy mặt anh. Mà chắc anh tới đó, Linh cũng không cho anh vào đâu. Với người vừa mới trải qua một tai nạn ở đầu như Thiên Hoàng thì tránh gây kích động cho anh ta là điều tốt nhất.
Thực ra, đó chỉ là một phần của nguyên do tại sao anh lại không tới thăm Thiên Hoàng. Phần lý do còn lại là anh phải đi đón một người ở sân bay. Người đó là chị họ của anh và rất quan trọng với anh. Nếu không có chị, thì chắc anh đã chẳng quen được Linh.
Một lúc lâu sau, Hữu Quân liền đáp lại câu hỏi của Phong Lan:
- Tôi còn có việc. Cô và Quyên Vỹ giúp tôi chuẩn bị chút quà đi thăm anh ấy nhé?
Lúc đầu, Hữu Quân không định cho Quyên Vỹ đi. Nhưng đây là đề nghị của Linh, anh cũng chẳng biết làm thế nào. Anh là người sai trước, Quyên Vỹ thực ra chỉ là một người đáng thương trong tình yêu. Vì anh mà cô ấy đã phải vứt bỏ đứa con của mình, vì anh mà cô ấy đã phải tới gặp mẹ của Thiên Hoàng để tránh gây scandal cho anh...Cả cuộc đời này, có lẽ anh có chết cũng vẫn mang nợ cô ấy.
Đây là cơ hội của Phong Lan, bởi cô cũng đang cần tới đó gấp. Chỉ tiếc cô là thư ký, khi sếp không có mặt thì tạm thời phải sắp xếp công việc cho ổn thỏa. Cũng may là có Hữu Quân tới nhờ giúp, coi như là anh ta đã giúp cô một phần đi. Chính vì vậy, nên vừa nghe Hữu Quân nói, Phong Lan liền mỉm cười rồi đáp:
- Được, nửa tiếng nữa tôi sẽ cùng với Quyên Vỹ tới thăm giám đốc. Nhưng anh có việc gì thế?
Hữu Quân cho hai tay vào túi quần, nhìn ra bên ngoài cửa sổ rồi nói:
- Đón một người từ rất xa trở về.
- Ai cơ?
- Chị họ tôi.
Phong Lan giật mình, cái giật mình này như không tin nổi những gì đang diễn ra trước mắt. Tại sao ông trời lại để sự trùng hợp một cách ngẫu nhiên như vậy xảy ra chứ? Chẳng lẽ mười năm trước, ông ta đã cài đặt giờ cho mọi chuyện hay sao?
Lúc này, trong đầu của Phong Lan không ngừng vang lên những tiếng nói rời rạc, lo lắng. Chị họ của Hữu Quân? Vậy không phải là...
Song, trước khi hệ thần kinh trung ương của Phong Lan kịp trả lời thì miệng cô đã hành động trước:
- Anh nói gì? Chị họ anh...Anh nói chị Hương Liên đã trở về rồi ư?
Chương 20.
Hữu Quân châm cho mình một điếu thuốc, rồi anh đứng dựa người vào thân xe nhìn dòng người đang qua lại trước mặt. Vẫn còn 20 phút nữa chị Hương Liên mới tới, cơ mà anh cũng chẳng có việc gì làm nên đành chạy đến đây trước vậy. Từ lúc Thiên Hoàng vào bệnh viện, AP như loạn cả lên. Phong Lan thì bận tối mắt tối mũi với các dự án, chẳng có thời gian nói chuyện với anh nữa. Trong thời gian này, Hữu Quân đã quay hết các chương trình quảng cáo, rồi chụp ảnh, rồi ghi hình...Nói chung chỉ cần đợi tới tháng mười là anh có thể quay bộ phim đầu tiên của mình.
Vài năm trước, chị họ anh là Hương Liên có đưa anh tới một bar. Tại đó, anh đã gặp Linh. Chị Hương Liên rất tốt, nếu không muốn nói là quá tốt. Chỉ tiếc là có đôi khi hơi độc đoán một chút. Từ khi anh trai của chị là Minh Duy vào tù, thì chị lại mắc thêm một bệnh nữa là đa nghi. Nghĩ tới đây, Hữu Quân lại đưa điếu thuốc lên miệng hút. Làn khói xanh xám mỏng manh che lấy đôi mắt của anh, như muốn giấu đi những điều mà anh đang suy nghĩ.
Hương Liên đã lấy chồng từ năm năm trước, một năm sau thì chị ly hôn. Chẳng ai biết lý do là gì. Anh hỏi thì chị bảo là do không hợp nhau. Đây là cái lý do chết tiệt nhất mọi thời đại! Nhưng không có nó thì người ta cũng chẳng biết lấy lý do là gì nữa.
Hữu Quân cứ hút hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác, cuối cùng thì anh cũng thấy bóng dáng quen thuộc của một người phụ phía xa xa. Hữu Quân mỉm cười, anh vứt điếu thuốc xuống đất rồi bước về phía người phụ nữ đó.
- Chị! – Hữu Quân gọi lớn.
Người phụ nữ kia tháo kính râm xuống, hơi khựng lại nhìn anh rồi cuối cùng cũng mỉm cười bước đến.
- Chà, cậu làm tôi không nhận ra nữa rồi. Sao lại thay đổi dữ vậy?
Hữu Quân cười cười, nháy mắt nói:
- Sao? Ngay đến chị cũng phải ngạc nhiên đúng không? Bây giờ em đã là ngôi sao nổi tiếng rồi, chị phải nịnh em nhiều vào đấy.
- Cha bố cậu! Cậu ăn được tí màu mè là lại giở giọng tắc kè hoa với chị. Yên tâm đi, bà chị này không có hứng thú gì với mấy cái giới giải trí lắm điều nhiều tiếng của cậu đâu.
Hữu Quân cúi đầu mở cửa, nụ cười trên môi đã không còn tươi như lúc đầu nữa. Anh giúp Hương Liên cất đồ và mở cửa cho cô. Sau đó đi vòng qua cửa kia vào bước vào trong xe.
Khi chiếc xe vừa lăn bánh thì cũng là lúc điện thoại của Hương Liên rung lên. Nhìn vào màn hình điện thoại, trong lòng cô bất chợt cảm thấy có chút mệt mỏi. Cô đang cảm tưởng thời gian như bị bàn tay của ai đó vặn ngược lại vậy. Mười năm trước dường như đang chầm chậm quay về...
“Ngày mai tới chỗ tôi gấp”. Dòng tin nhắn ngắn gọn ấy được cô đọc lên trong suy nghĩ. Sau đó, sẽ phải xóa đi trong yên lặng.
Đặt túi xách sang bên cạnh. Hương Liên nhìn Hữu Quân, hỏi:
- Thế nào? Đã cưa đổ Linh chưa?
Không hỏi đến thì thôi, vừa hỏi đến liền khiến trái tim anh đau nhói. Có người đã từng nói “cô ấy là vết thương lớn nhất của tôi.” Đúng vậy, Linh là vết thương lòng lớn nhất của anh. Bất cứ thứ gì liên quan đến cô đều làm cho anh cảm thấy mình như không thể đứng vững được. Anh đang u mê vì cô, đang không thể tìm thấy lối thoát trong chính tình cảm của mình.
Hữu Quân thở dài, anh vừa nhìn đường vừa trả lời:
- Cô ấy vốn không dành cho em!
- Cái gì mà dành với không dành? – Đôi mày được tô vẽ cẩn thận của Hương Liên khẽ cau lại, cô nói – Em cứ cả nghĩ quá. Cái gì cũng cần phải có thời gian nữa chứ?
Hữu Quân cười nhạt:
- Thời gian? Em đã đợi cô ấy suốt hai năm rồi. Vậy mà cô ấy có chịu hiểu cho em đâu?
- Vậy có người đã từng chờ tình yêu của mình suốt mười năm thì sao?
Chỉ có điều, tình yêu đó được nuôi trong thù hận!
Hữu Quân không nói gì, Hương Liên cũng không nói thêm gì nữa. Không khí bỗng chốc chỉ còn lại tiếng động cơ xe rì rì. Chỉ đến khi Hữu Quân đưa tay bật radio lên thì sự yên lặng kia mới chấm dứt.
“Thiên Hoàng – người đang đứng đầu của AP hiện nay bất ngờ bị tai nạn trong resort của chính bạn thân ngày trước. Không biết nguyên do từ đâu. Có rất nhiều ý kiến cũng như suy luận được đưa ra. Nhưng theo thông tin mà chúng tôi tìm được thì hiện tại, anh đang được bạn gái và người bạn thân bị tình nghi của mình chăm sóc tại bệnh viện Q...”
Tiếng nói trong trẻo, dễ nghe của phát thanh viên vẫn vang lên bên tai, nhưng cả Hữu Quân và Hương Liên đã chẳng muốn nghe nữa. Hữu Quân liền đưa tay chuyển sang kênh khác, lần này thì là kênh ca nhạc.
- Đúng là báo chí, có một cũng nói thành mười được – Hương Liên nhếch môi cười nhạt và nói.
- Nếu không nói mười thì phóng viên lấy gì mà ăn?
- Cũng đúng – Hương Liên gật gù.
Cũng chẳng có gì sai khi nói như vậy. Bởi nhà báo thì cũng chỉ là người trần mắt thịt, họ không thể rửa ra tiền như một cái máy được. Họ còn có gia đình của mình, còn chính bản thân cần phải nuôi nữa cơ mà. Chẳng ai muốn đi soi mói đời tư của người khác, nhưng trong hoàn cảnh đời tư của người khác lại chính là bát cơm của mình thì sao họ hờ hững cho được?
Chiếc xe rẽ sang đường cao tốc và lao vút đi. Tựa như một mũi tên có gia tốc thật lớn. Muốn lao ra khỏi thế giới này ngay lập tức. Biến mất không một dấu vết.
.
.
.
Trong căn phòng không được rộng cho lắm, Kim Ngân ngồi thần người trước bàn trang điểm, chiếc điện thoại đã được tắt nguồn từ bao giờ nằm ngay bên cạnh, như cũng thần người theo cô. Mái tóc ướt, nước nhỏ giọt xuống sàn nhà, nhưng cô lại chẳng để ý. Ánh mắt cô lúc này chỉ đang chăm chú nhìn chính mình qua gương. Mà tựa như, người đó không phải là cô.
Lúc sau, Kim Ngân mới đưa tay lên rờ qua gương, ánh mắt mông lung vừa rồi bỗng có tiêu điểm, chợt rưng rưng. Đôi môi cô mấp máy, dường như đang cố nói cho chính mình nghe:
- Mười năm rồi.Nhưng mày đã bao giờ được là chính mày chưa?
Phải, điều cô luôn tự hỏi bản thân nhiều nhất chính là cô đã bao giờ được là cô chưa? Bao năm qua cô luôn phải sống cho người khác, luôn phải nghĩ xem làm thế nào để họ được hạnh phúc hơn mình. Cũng chính vì vậy mà cô đã bỏ quên hạnh phúc của mình trong góc tối của con tim. Cô không thể là chính cô mười năm trước được nữa.
Kim Ngân hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn xuống chiếc điện thoại. Lưỡng lự hồi lâu rồi cô cũng quyết định mở máy.
Điện thoại vừa mở lên đã rung liên hồi. Đếm sơ qua cũng thấy mười tin nhắn. Nhưng Kim Ngân còn chưa kịp đọc thì tiếng chuông điện thoại đã vang lên. Là một số lạ!
Kim Ngân cau mày ngẫm xem là mình có quen người nào dùng đuôi số này hay không, nhưng hình như là cô không quen ai dùng số này cả. Cuối cùng, Kim Ngân đành đưa máy lên tay nghe:
- Alo, ai đấy?
Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói nhẹ nhàng của một người phụ nữ:
- Chào cháu, Kim Ngân.
Kim Ngân vẫn chưa thể đoán ra được người này là ai. Cô hỏi tiếp:
- Xin hỏi, cô là ai ạ?
- Cô là mẹ của Vĩnh Khanh!
Như một tiếng sét đánh ngang tai, Kim Ngân chỉ biết giật mình đón nhận nó. Chiếc điện thoại trên tay cơ hồ muốn rơi xuống. Trái tim cô bắt đầu loạn nhịp, không còn theo sự điều khiển của cô nữa.
Ký ức mười năm trước bỗng như lại đổ về:
“Xin lỗi, nhà chúng tôi không thể tiếp cô!” – Người phụ nữ đó nói, ánh mắt lạnh lùng như con dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim Kim Ngân.
Bên ngoài trời đổ mưa lớn, cơn mưa trắng xóa như muốn bít lấy mọi lối đi của cô. Cô không thể tự tìm cho mình một con đường để thoát khỏi những đau khổ mà bản thân đang phải gánh chịu. Cơn mưa như trút nước, nhấn chìm tất cả vào trong tuyệt vọng.
Kim Ngân đứng trước cổng nhà Vĩnh Khanh, ngước mắt nhìn lá cờ báo tang ướt nhẹp nước mưa. Đám tang của anh đã qua được hai ngày, vậy mà sao nó vẫn còn cắm ở đây? Lá cờ ấy ủ rũ xuống theo nước mưa, tựa như dáng của một người cứ đứng mãi ở đó chờ đợi. Nhưng chờ đợi ai thì Kim Ngân không biết. Cô chỉ biết rằng, Vĩnh Khanh – người mà cô yêu đã chết rồi. Anh thực sự đã chết rồi.
Kim Ngân đưa tay lên đập cổng. Mặc kệ trời có mưa lớn như thế nào thì cô vẫn phải gọi.
“Cháu xin bác, xin hãy để cháu được gặp anh ấy lần cuối.”
Không hề có ai đáp lại. Chỉ có tiếng mưa rào rào đổ xuống bên tai như đang trách mắng cô.