Người phụ nữ với khuôn mặt khắc khổ thấy con gái đau cũng như bị dao cứa từng khúc ruột. Bà vỗ nhẹ lên lưng con nói giọng an ủi:
- Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Nói cho mẹ biết, có chuyện gì đã xảy ra với con?
Kim Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngàu đi vì nước. Khuôn mặt cô như phủ một màn sương mờ, che lấy mọi con đường mà cô sắp bước đi. Cô không thể nhìn được đâu là đúng và đâu là sai nữa. Cô hoàn toàn đau đến nỗi mất đi tri giác rồi.
- Mẹ ơi, tại sao lại sinh con ra trên đời này?
- Con đang nói cái gì thế? – Bà dường như không tin nổi vào tai mình, con gái bà đang hỏi tại sao bà lại sinh nó ra trên cõi đời này?!
Kim Ngân đưa tay quệt ngang mắt, nức nở nói:
- Tại sao ông trời lại độc ác với con như thế hả mẹ?
Người phụ nữ này không hiểu tại sao con gái bà lại đau khổ đến vậy. Nhìn vào đôi mắt nó, bà như cảm thấy tất cả mọi tin yêu về cuộc sống đều không còn nữa. Trong đó chỉ có một màu tro xám xịt, và nó đang vùng vẫy trong cái màu tro tàn lụi ấy.
Con gái bà năm nay đã 28 tuổi, nhưng nó lại không kiếm được một đời chồng để hai ông bà già được yên tâm. Song, bà vẫn tin, vẫn tin nó có thể được sống hạnh phúc. Mười năm trước nó ra đi trong dòng nước mắt, bà làm mẹ mà không hiểu được nỗi khổ của con. Để bây giờ khi trở về, trong đôi mắt nó vẫn cứ là nỗi đau của mười năm về trước. Ngay tại lúc này, bà cảm thấy lòng đau như bị cắt đi từng khúc ruột.
Kim Ngân nhìn mẹ, cô đưa tay lau những giọt nước đang thấp thoáng nơi khóe mắt đã nhăn lại vì năm tháng của bà. Cô ngừng khóc, ngừng mơ hồ. Tự nói với lòng phải mạnh mẽ mà vượt qua tất cả. Cô phải kiên cường lên, phải sống để bố mẹ cô được sống. Hai người chỉ có mình cô, nếu cô chết thì cũng đồng nghĩa với việc cô đã giết họ. Cô không thể là một đứa con bất hiếu, cô còn phải phụng dưỡng họ cho tới lúc nhắm mắt xuôi tay.
Kim Ngân hít lấy một hơi lạnh, rồi cô mỉm cười nói:
- Con xin lỗi! Là do vừa rồi con uống hơi quá chén. Sao mẹ còn chưa đi ngủ ạ?
- Con không muốn nói cho mẹ biết thật sao? – Mẹ Kim Ngân nhìn vào mắt cô nói bằng một giọng tha thiết. Như là bà đang mong nó nói tất cả ra cho vơi nhẹ nỗi lòng. Bà chắc chắn, con gái bà có những tâm sự thầm kín. Bà là mẹ, không có lý nào mà lại không thể san sẻ cùng con.
Kim Ngân lắc đầu:
- Có quá nhiều chuyện để nói mẹ ạ! Con nghĩ là một lúc nào đó, khi con tĩnh tâm lại con mới có đủ can đảm để mang nó ra kể với mẹ. Quả thực, đó là khoảng ký ức tồi tệ mà con không bao giờ muốn lục lại nữa.
Một tiếng thở dài vang lên. Trong không gian vắng lặng, tiếng thở dài ấy như kéo tất cả vào tịch mịch, ê chề. Kim Ngân khẽ ôm lấy mẹ, như ôm lấy tất cả những gì mà cô đang có trong tay. Cô vẫn còn gia đình, vẫn còn một mái ấm cơ mà. Cô sao có thể quên cha quên mẹ được cơ chứ? Cho dù trời có sụp xuống thì gia đình vẫn là chỗ dựa vững chắc nhất giúp cô vượt qua tất cả.
Cô nhất định sẽ vượt qua!
.
.
.
Sáng hôm sau, Linh đến gặp bà Hướng. Cô đã đứng ở ngoài đợi nửa tiếng đồng hồ, trong lòng sốt ruột như ngồi trên đống lửa.
Cuối cùng thì cô cũng đã biết được bí mật của mười năm về trước, đây đúng là một chuyện động trời. Là một kế hoạch hoàn hảo và đầy tàn khốc. Ba người trong cuộc là Hoàng Mai, Kim Ngân và anh trai cô bị cuốn vào đó, rồi bị nó đánh lừa cũng là phải thôi.
.
.
.
“Chị Hương Liên, em muốn hỏi chị một chuyện. Được không?”
“Chuyện gì?”
Linh có phần hơi do dự, cô ngại là ngại Hữu Quân đang ngồi đây. Nhưng thiết nghĩ Hữu Quân đâu phải người xa lạ gì? Hơn nữa, anh ấy còn là em họ của chị Hương Liên, cô hà tất phải tỏ vẻ bí mật.
Linh hít một hơi như để tiếp sức, cô không hiểu sao khi đối mặt với những câu hỏi mà mình đã chuẩn bị cô lại thấy căng thẳng như vậy. Cũng có lẽ sự thật mà Hương Liên sắp nói sẽ liên quan đến hạnh phúc cả đời của anh trai cô, cho nên cô mới cảm thấy tâm lý bị đè nặng đến như vậy.
“Mười năm trước, chị biết chuyện của anh trai em đúng không?”
Hương Liên không hề do dự, cô đáp lại:
“Phải, chị biết. Nhưng em đừng mong chị sẽ nói cho em.”
Vừa mới cho cô nhìn thấy chút nắng ấm, rồi lại dội một gáo nước lạnh vào người cô, đây đúng là tác phong của chị Hương Liên. Chị ta lúc nào cũng như vậy, không lạnh lùng, tàn độc thì không chịu được. Lúc nào cũng phải làm cho người ta phát điên phát giận lên thì mới thôi. Chị ta sợ rằng cả thế giới này quên chị ta là Hương Liên hay sao?
Từ xưa đến nay, Linh rất giỏi trong khoản ăn nói và thuyết phục người khác. Mong rằng lần này cô cũng thành công.
Với bà chị lạnh như băng đá và tính tình cứng như sắt thép này, tốt nhất là nên nói nhẹ nhàng một chút.
“Chị Hương Liên, em là em gái của Vĩnh Khanh, em thực sự muốn hiểu chuyện của anh ấy. Bây giờ chỉ có chị mới cứu được anh ấy thôi, vậy nên mong chị hãy nói cho em biết.”
Hương Liên nhếch môi cười, màu son đỏ như cũng rộ lên tô điểm cho cái cười nhạt nhẽo ấy:
“Cô đừng có dùng miệng lưỡi của mình để thuyết phục tôi. Mười năm trước, chính tôi là người đã đẩy anh cô đến vực sâu không đáy. Vậy hà cớ gì mười năm sau, tôi phải vớt anh ta lên?”
“Em...- Linh bỗng nhiên không biết nói lời nào. Đúng là cô không hiểu gì về tính của bà chị này, cũng không hiểu rõ lắm chuyện của mười năm về trước. Nhưng bây giờ, chỉ có mình cô biết Hương Liên là người giữ chìa khóa, và chỉ có chị ấy mới có thể đưa mọi chuyện ra ánh sáng được thôi.”
Hít một hơi thật sâu nữa, Linh quyết định nói:
“Vậy cứ coi như đây là một cuộc trao đổi nhé? Chị nói cho em biết chuyện của mười năm về trước, còn em thì...tùy chị.”
Linh không biết mang bản thân ra đặt cược có làm Hương Liên lung lay quyết định được hay không, nhưng trong tình cảnh này thì cô không còn cách nào khác. Hương Liên là một con người kiên định, lạnh lùng, trừ những chuyện ảnh hưởng tới chị ta, gây bất lợi cho chị ta ra, còn lại thì đừng hòng sẽ làm chị thay đổi quyết định.
Hữu Quân đang lái xe nghe vậy liền cười và nói:
“ Sao mà phải như vậy chứ? Có một câu chuyện thôi, hà tất phải mang bản thân ra đặt cược”
Hương Liên hơi nghiêng đầu suy nghĩ, những chuyện của mười năm về trước đúng là cô biết, thậm chí, cô còn là người nắm rõ, nhưng cô lại không thể nói ra. Anh Minh Duy đã vào tù, coi như một đầu mối đã bị bịt, nhưng còn cô? Cô phải sống để giữ mãi bí mật này ư? Cô bắt đầu thấy mệt mỏi rồi, bắt đầu thấy bản thân rệu rã với trò chơi này rồi. Để đổi lại được cái gì chứ? Anh trai cô chẳng phải cuối cùng vẫn vào tù hay sao? Mười năm trước cô ngây ngô, mười năm sau tại sao cô vẫn phải làm một con người ngốc nghếch như thế?
Hương Liên thở một hơi dài, cô nhìn đường phố qua bên ngoài ô cửa. Phát hiện ra tuổi xuân đã bị thời gian vùi lấp ở một nơi nào đó, mãi mãi không thể quay lại được nữa. Hóa ra, cô đã giữ được bí mật đó mười năm rồi cơ đấy. Từ sau cái buổi chiều nhận lấy số tiền đó và toàn bộ hồ sơ gây án của anh trai cô...Cô đã bỏ sang Mỹ, quyết định là sẽ không bao giờ trở về.
Và cuối cùng thì cô vẫn phải quay lại đây, kể lại câu chuyện đã khiến mình tức giận suốt mười năm qua.
Hương Liên ngoảnh đầu lại nhìn Linh, trong ánh mắt cô, vẻ mệt mỏi hiện lên như một màn sương mù. Cô nói:
“Được, chúng ta trao đổi điều kiện. Chị kể chuyện, còn em...Tùy chị! Như lời em nói nhé”
Linh gật đầu:
“Được, cứ quyết định thế đi.”
.
.
.
Khi Linh còn đang suy nghĩ về câu chuyện của Hương Liên thì bà Hướng đã từ trong phòng ngủ bước ra. Bà vẫn đẹp như vậy, nét quý phái toát ra từ chiếc nhẫn ngọc màu đen ở tay.Màu tím nhạt của chiếc váy khiến bà trông thật quý phái. Quanh cổ của chiếc váy đó là một hàng đá quý xếp so le nhau, dưới ánh sáng, những viên đá tím như rộ lên đầy lấp lánh. Đây là chiếc váy mà Vĩnh Khanh đã mua tặng bà trong lần sinh nhật thứ 50. Lúc đầu bà không thích màu của nó lắm, vì từ xưa đến nay, bà chỉ trung thành với màu đen. Nhưng đến bây giờ, bỗng nhiên trong lòng lại cảm thấy màu tím này có một ma lực gì đó khiến bà bị thu hút, muốn nhìn nó thật lâu và mặc nó thật lâu.
Màu tím tượng trưng cho sự thủy chung. Chồng ba năm xưa đã không thể thủy chung với bà, nhưng bà tin, con trai bà là người đàn ông chung tình nhất thế gian này.
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Linh, bà Hướng liền mỉm cười nói:
- Sao thế? Có chuyện gì mà mới sáng ra đã chạy tới đây thế này?
Linh bước vội đến chỗ bà Hướng, vẻ bồn chồn trong ánh mắt vẫn chưa hề mất đi. Cả đêm qua cô đã không ngủ được. Nếu không phải vì sợ ảnh hưởng tới giấc ngủ của mẹ thì cô đã chạy đến tìm bà ngay rồi. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc trời sáng, nên vừa mới sáu giờ cô đã chạy đến đây ngay.
- Mẹ, mọi chuyện của mười năm trước con đã biết được hết rồi.
Bà Hướng liền quay lại nhìn Linh, hỏi vội:
- Con bảo gì? Chuyện nào?
- Chuyện của anh Khanh, Kim Ngân và Hoàng Mai. Uẩn khúc trong câu chuyện này cuối cùng con cũng tìm ra rồi.
Bà Hướng vội nắm lấy tay Linh, trong đôi mắt như có một ánh sáng lướt qua. Tựa như là hy vọng và mong chờ. Thực tốt quá, nếu mọi chuyện có thể được tháo gỡ thì chuyện của bọn trẻ cũng coi như là có chút hy vọng rồi. Bà Hướng nói:
- Con mau kể cho mẹ nghe. Không chừng, đây chính là cơ hội do ông trời ban xuống cho Vĩnh Khanh.
Linh gật đầu, kéo bà Hướng ngồi xuống ghế và bắt đầu kể.
Hai mươi năm trước.
“Hải, đợi anh. Đợi anh về, anh nhất định sẽ cầu hôn em – Người đàn ông đó đã cầm tay mẹ của Linh nói như vậy.”
Còn mẹ cô hồi đó vẫn còn là một người con gái xinh đẹp, trái tim mới lần đầu rung động. Sau khi nghe những lời nói như vậy, bà chỉ biết cảm động gật đầu. Trong lòng tự hứa rằng, nhất định phải đợi anh ấy về.
Nhưng mọi thứ trên đời này đều không dễ dàng mà đạt được. Thời gian cứ thế trôi qua, ba năm không có lấy một dòng thư hồi âm, không có một sự liên lạc từ người đàn ông đó. Mẹ của cô cứ đợi trong câm lặng. Nước mắt đã cạn khô, trái tim cũng héo rút đi từng ngày. Có lẽ, ông ấy đẫ quên bà rồi. Cho đến năm bà 20 tuổi, khi hy vọng chờ đợi đã bị thời gian vùi lấp hoàn toàn, bà gặp được ông Hướng – bố của Vĩnh Khanh. Khi ông nói muốn lấy bà làm vợ, nhưng là làm vợ hai, chẳng hiểu sao bà lại đồng ý và gật đầu không chút suy nghĩ. Thực ra, trái tim con người rất khó hiểu. Nó có thể dành cho một người, nhưng nó không chắc chắn có thay đổi hay không. Song, trong hoàn cảnh này, bà Hải không hề thay đổi, chỉ là bà đang sợ. Người bà yêu trước kia đã không giữ đúng lời hứa, vậy hà tất bà phải bỏ lỡ cơ hội một lần? Huống hồ, bà thực sự đã thích bố của Vĩnh Khanh.
Thời gian như nước chảy mau, khi Linh được hai tuổi thì người đàn ông đó quay về. Nghe tin bà đã lấy chồng, ông rất tức giận. Ông ta hẹn bà đến một quán cà phê để nói chuyện. Trong buổi chiều buồn ngày hôm đó, lần đầu tiên bà cảm nhận được nỗi đau không thể đến bên một người là như thế nào.
“Tại sao cô lại lấy hắn ta?”- người đàn ông kia nói.
“Bởi vì anh không trở về.” – Bà Hải đáp.
“Chẳng phải tôi đã trở về rồi hay sao?” – Ông ta gần như tức giận.
Bà Hải nhấp một ngụm cà phê. Giờ đây, bà không còn là cô bé 17 tuổi ngây thơ ngày trước nữa rồi. Năm năm đã trôi qua, trái tim bà dành cho ông cũng đã mệt mỏi mà ngủ quên ở một góc trời nào đó. Và chắc chắn, bà sẽ không bao giờ có cơ hội tìm lại.
Bởi vì bà đã là vợ của người ta.
“Lam, xin anh hãy quên em đi. Tất cả những gì trước kia đều chỉ là hồi ức. Giờ đây em là người đã có gia đình. Chúng ta...vốn đã không còn đi chung một con đường nữa rồi.”
Vốn đã không còn đi chung một con đường?
Người đàn ông đó cười lạnh. Nụ cười ấy như một lưỡi dao ông tự cầm đâm vào trái tim của mình. Ông đau đớn, nhưng không biết làm cách nào để khiến mình bớt đau.
Đúng thế, năm năm ông vật lộn với bọn trùm thuốc phiện ở khu vực Tam Giác Vàng bên Thái Lan để trở về đây gặp lại người ông yêu, cuối cùng cái ông nhận được lại chính là một câu nói “vốn đã không cùng đi trên một con đường” của bà. Cuộc đời này thực bất công, ông trời thực độc ác. Khi ông đang vui mừng được gặp lại người xưa, khi ông đặt chân lên mảnh đất quê hương này ông đã nghĩ, việc đầu tiên ông cần làm là cầu hôn bà. Ấy thế mà...giờ người đã không còn là của ông nữa. Ông cố gắng kiếm tiền, cố gắng vật lộn với tử thần là vì cái gì đây?
“Cô bảo là tôi hãy quên cô đi ư?” – Người đàn ông nói gằn – “Cô nghĩ tôi sẽ quên cô được hay sao?”
Choang!
Tách cà phê bất ngờ bị người đàn ông đó đập xuống nền đất lạnh. Những người trong quán ai nấy đều hoảng sợ quay ra nhìn, nhân viên phục vụ cũng không ai dám đến gần. Ánh mắt của người đàn ông ấy giờ đây sao mà đáng sợ. Trong đó đang vằn vện những tia máu đỏ, như biểu lộ cho sự tức giận đến cực điểm.
Tuy nhiên, bà Hải vẫn ngồi yên lặng. Không hề tỏ ra chút sợ hãi. Trong đôi mắt bà chỉ ngập tràn đau thương và nuối tiếc. Chẳng ai biết, bà đang suy nghĩ gì trong cái đau thương tràn ngập đó.
Người đàn ông đó nhặt lấy một mảnh vỡ lên rồi cứa vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ trào ra khiến những người xung quanh sợ hãi la ó. Nhưng cả thế giới này, cả thế giới này chỉ còn lại hai con người kia thôi.
“Hải, em nói đi, làm sao tôi có thể quên em? Ngay cả khi máu tôi đã nhỏ xuống, máu từ tim tôi đã chảy ra rồi tôi cũng không thể quên được em. Em có biết không?”
Bà Hải hoảng hốt chạy lại. Bịt lấy vết thương trên tay người đàn ông đó rồi quay ra nói vội với nhân viên phục vụ:
“Xin cô, mau cho tôi bông băng và thuốc!”
Cô phục vụ thấy vậy liền gật đầu rồi chạy đi lấy. Lúc này, bà Hải mới ngẩng đầu lên nói:
“Anh không quên được tôi, nhưng tôi thì đã quên anh rồi. Chúng ta, đời này kiếp này không thể ở bên nhau.”
Ngay khi nghe những lời nói đó, người đàn ông bất ngờ đẩy mạnh bà Hải ra một cách tức giận. Hóa ra là thế, hóa ra bà đã quên ông. Người phản bội không phải là ông, ngay từ đầu, bà ta vốn là người ham hư vinh và tiền tài.
Ông nghiến rằng, chỉ tay vào bà và nói:
“Tôi nhìn lầm cô. Hóa ra, cô cũng chỉ tầm thường như bao nhiều người khác mà thôi.”
Bà Hải nhếch môi cười nhạt:
“Đúng, là tại anh nhìn lầm tôi.”
“Được, cô muốn đời này kiếp này chúng ta không thể ở bên nhau. Vậy cô cũng đừng mong tôi đời này kiếp này thôi hận cô.”
Nói rồi ông ta bỏ đi. Dáng ông hòa tan vào trong màu ráng chiều đỏ như máu ấy. Bầu trời dường như đang dần sụp đổ dưới chân ông.
Bà Hải ngồi lại trong quán, nhìn theo người đàn ông đó khuất xa dần trong tầm mắt. Bà cúi xuống cười, nước mắt theo đó chảy vào bờ môi. Đau xót.
“Xin lỗi!”
.
.
.
Tất nhiên là Linh không thể biết được chi tiết những chuyện đó, chính vì vậy mà khi nghe xong câu chuyện về hai mươi năm trước, bà Hướng đã hỏi cô một cách khó hiểu: