- Hai đứa đi bộ bên nhau khắp các con phố, ngắm tất cả những chiếc lồng đèn lớn nhỏ, cuối cùng cậu vòi tớ mua cho cậu 1 cái lồng đèn giấy nhỏ nhỏ xinh xinh. Chụp 1 vài tấm ảnh với cậu. Trên đầu đeo tai thỏ chớp đèn, 1 tay cầm lồng đèn, 1 tay trong tay của tớ. Tí nữa mà post cái này lên facebook thì tụi bạn sẽ ghen tị lắm đây. Chắc chắn luôn rồi !
- Gần về rồi, mém nữa quên mất chuyện qua trọng hôm nay. Tập trước gương trước khi đi cả chục lần rồi. Cố lên nào Huy ơi, tim tập rộn ràng, loạn nhịp. Bước tới trước cậu, đứng lại. Cất tiếng :
- Yến ơi, mấy ngày nay bên cậu, tớ thấy tớ được là chính mình, tớ thấy vui lắm. Vui nhất là những lúc chọc cậu đó. Tớ thích cậu mất rồi Yến à. Tớ cảm nhận cậu cũng thế đúng không cậu, đúng không
- ................ (cậu bất ngờ chưa cất được lời).............
- Yến ơi cậu làm bạn gái tớ nhé, tớ sẽ không để cậu thiệt thòi đâu !
- Tớ tớ ....
- Cậu làm sao ?
- Chút về nhà tớ trả lời cậu cho !
- Nhớ nha !
- Bước đi tiếp cùng cậu, ra chỗ lấy xe. Vừa đi vừa nhìn mặt cậu mãi không thôi. Không biết sau khi tớ hỏi cậu cảm thấy thế nào nhỉ ? Cậu nhìn lại, cười mỉm
- Nhìn gì mà nhìn
- Nhìn mặt ngốc của cậu đó !
- Không cho hả
- Không cho ! Plez
- Thế thôi tớ nhìn mấy đứa bên kia vậy
- Cậu mà dám. - Vừa nói vừa cậu nhăn mặt, nhéo bụng tớ, đau quá trời luôn
- Aaaaa !
- Cả 2 đứa thấy hơi đói rồi, cùng cậu lên quán chè Thái trên đường Nguyễn Tri Phương. Chè Thái ở đây là số dzách rồi. Ăn 1 muỗng, đút cậu 1 muỗng. Ai cũng nhìn. Kệ ! Tớ thích như thế đó. Nhìn kệ người ta. Mẹ gọi :
- Về chưa Bin, sao lấy thế ??
- Dạ dạ, con đang đi vòng lại mua chè cho mẹ, con về liền, dạ dạ !
-
10 giờ rồi, xin mẹ đi tới 9 rưỡi thôi, kiểu nay về chắc chắn ăn chửi rồi.
- Mua chè cho mẹ luôn, con ngoan ghê ta
- Chứ sao !
- Mốt không biết có thương vợ như vậy không nữa ?
- Cưới tớ đi thì biết
- Ai thèm cưới cậu !
- Đi về không quên gọi thêm 1 bịch đem về nữa. Vừa hối lộ mẹ, vừa lấy le trước mặt cậu. Tỏ vẻ con trai hiếu thảo ^^!. Sài Gòn đêm xuống lạnh quá, mùa mưa mà. Chạy nhanh về nhà không sợ cậu bị mẹ la. Con gái mà, đi chơi khuya thế đâu có được. Cậu lại ôm tớ, lần này còn ôm chặt hơn nữa.
- Cậu ơi đừng bao giờ buông ra nhé !
- Sao được, về nhà thì phải buồn ra chứ ??
- Đồ ngốc, ý tớ có phải thế đâu !
- Tới nhà rồi, cậu cởi nón bảo hiểm ra. Hất mái tóc nâu xinh xắn vào tớ. Cảm nhận được mùi hương trên tóc cậu. Chắc là cậu cố ý phải không. Muốn tối nay tớ mất ngủ sao hả ?
- Hì hì bye H, tối về nhắn tin cho tớ nhé !
- Khoannnnnnnnnnnnn
- Khoan gì ?
- Cậu chưa trả lời câu hỏi của tớ ?
- À, xíu về tớ nhắn tin trả lời cho.
- Không được
- Bước xuống xe, nắm 2 tay cậu, nhìn thẳng đôi mắt cậu :
- Cậu ơi làm gà bông của tớ nhé !
- Cậu về đi, rồi tới trả lời cho
- Không được, trả lời ngay bây giờ cơ. Cậu làm gà bông của tớ nhé !
- Tớ.....
- Nhanh không tớ đổi ý bây giờ
- Tớ đồng ý
- Cậu suy nghĩ kỹ chưa nè !
- Kĩ rồi !
- Không được đổi ý nhé
- Uhm ! Tớ hứa
- Cậu nhắm mắt lại đi, tớ có cái này tặng cậu
- Cái gì
- Nhắm đi !
- Nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên môi cậu. Sao mà ngọt ngào đến thế ! Nụ hôn đầu của tới cho cậu ! Một cơn gió nhẹ thổi ngang. Lay động những cành cây bên đường. Những giọt nước đọng trên cao rớt xuống. 1 giọt vô tình rơi vào giữa cậu và tớ.
- Ý ! Mưa rồi kìa - Tớ vừa nói, vừa thu người lại, thế là chấm dứt 1 nụ hôn ngọt ngào rồi.
- Mưa đâu mà mưa, nước trên cây rơi xuống đó !
- Ừ nhỉ !
- Cậu làm tớ ngại quá Huy ơi ! Thôi tớ vào nhà nhé ! Tạm biệt cậu
- Tối ngủ ngon nhé, nhớ đắp chăn không thôi lạnh đó !
Hôm đó là 30/9/2012
Chương 5 : Những ngày ngọt ngào và 1 cơn mưa !
Phần 5.1 : Gà bông lớn, gà bông nhỏ.
- Tới nhà mình rồi :
- Mẹ ơi mở cửa cho con với !
- Sao mà vễ trễ thế ?
- Dạ con đi vòng lại mua chè cho mẹ, nè mẹ.
- Chà bữa nay đi chơi mà cũng nhớ tới tui nữa ha!
- Phóng thật nhanh lên lầu, nhắn tin thật nhanh gởi cậu :
- Sweettest kiss ever (nụ hôn ngọt ngào nhất mà tớ từng có)
- Cậu xạo quá đi, nụ hôn trước của cậu thì sao !
- Mỗi người một cảm giác khác nhau chứ ! Với cậu tuyệt lắm
- Cậu nói hoài à, làm tớ ngại quá đi !
- Tối nay chắc cậu ngủ ngon lắm nhỉ ?
- Chắc thế, cậu cũng vậy phải không !
- Không ! tớ vui quá không ngủ được đâu cậu ơi
- Leo lên giường nằm tiếc nuối. Muốn chạy xe thật chậm, muốn được ai đó ôm lâu hơn. Muốn được 1 ‘thiên thần’ ngồi sau ôm thật chặt. Mà thiên thần gì không mọc cánh dài ra, mà lại mọc tai thỏ dài ra nhỉ. Chắc chỉ có gà bông của tớ thôi. Tiếc nuối một nụ hôn ngắn ngủi, tại mình nhát quá cơ, tại giọt nước tự dưng rơi trúng mũi nữa. Mún kéo dài nó thêm 1 xíu nữa, xíu nữa thôi. Đi ngủ thôi nào, hi vọng sẽ được gặp cậu trong mơ nhé, lúc đó tớ sẽ hôn cậu thật nhiều. Chắc chắn luôn đấy, giấc mơ của tớ mà. Cậu sao mà cấm được.
- Sáng 4g30 ngủ dậy chạy bộ, dạo này không còn ngái ngủ nữa rồi. Tớ quyết tâm ăn nhiều, mập nhiều cho cậu ôm. Hôm qua cậu nói tớ ốm quá ôm chả ấm gì hết, nghe ghét lắm cơ. Chờ tớ nhé, tớ sẽ thay đổi vì cậu mà.
- Trên đường đi học hôm đó thấy 1 xe bán thú bông nhỏ nhỏ làm móc khóa. Đủ các con heo, thỏ, vịt, chim, chồn, mèo ú... À có con này hợp với cậu nhất này. Con gà bông con màu vàng, đầu nó đính 1 cái hoa màu hồng. Mua gà bông tặng gà bông ha ha. Chắc chắn cậu sẽ thích lắm cho mà xem.
- Yến ơi, tớ mới lượm được con này nè !
- Con gì thế, cho tớ xem với
- Con gà bông.
- Ơ dễ thương quá, Huy ơi tặng tớ đi, tặng tớ đi ha
- Hơm, gà bông của tớ mà, tối về tớ ôm, sao mà cho được.
- Thôi tặng tớ đi, tớ thích con này lắm đó, nha Huy, nha Huy !
- Con gà tớ cưng lâu nay, qua nhà cậu nó buồn lắm đó !
- Hơm có đâu, con gà mà được qua ở với tớ nó mừng lắm á
- Làm gì mà mừng, nó sẽ bị cậu hành hạ nè, nằm đè lên, vẽ bậy lên mặt, có khi lâu lâu bóp nó nữa chứ.
- Ơ hay, cái cậu này, tớ sẽ ôm nó ngủ rồi treo nó vào cặp tớ !
- Thế lỡ mai mốt giận tớ, cậu quýnh nó không thương tiếc thì sao ?
- Giận cậu thì quýnh cậu chứ, sao lại uýnh nó tội nghiệp thế. Nó xinh xắn thế kia ai mà uýnh nó được.
- Vậy con gà bông sướng hơn tớ nhiều rồi. Được cậu cưng, được cậu ôm ngủ, lúc nào cũng bên cậu, còn không bị nhéo mỗi lúc giận nữa. Sướng quá đi !
- Đương nhiên rồi, cậu còn lâu mới được như thế !
- Trời ơi, chẳng lẽ giờ tớ đi ghen với con gà bông sao >.<
- Kệ cậu hi hi, thế cậu tặng tớ nha ?
- Hôm nay học ngoan đi, cô mà la là tớ không tặng đâu.
- Hứa đó nha!
- Hứa.
- Nói chuyện đi, nói chuyện đi, bà tám mỗi ngày đâu rồi, bị cô la đi. Để mai còn có người phải năn nỉ mình nữa. Lâu lâu mới được cậu xuống nước năn nỉ thế mà. Lâu nay chọc cậu bị giận hoài, năn nỉ muối cong cả lưỡi. Phải tranh thủ xíu chứ. Ngồi học Lý chả được gì cả, cứ ngồi nói chuyện với mấy đứa xung quanh mãi :
- Huy im lặng coi, cứ nói chuyện với bạn Thịnh hoài thế. Để yên cho mấy bạn nữ bên kia học nữa chứ. Thấy con gái người ta ngoan thế không !
- Dạ dạ, con biết rồi cô ! (ngoan cái gì mà ngoan, tụi nó chưa nói đấy thôi)
- Sặc kiểu này thì hố hàng quá rồi, đang cầu người ta nói chuyện thế mà lại! Nhìn qua thấy Yến đang bụm miệng cười. Lúc mình nhìn còn cười rõ hơn nữa chứ. Quê quá, nhét cục ‘quê’ đâu bây giờ. Kiểu này thì đi con gà bông mất rồi. Hết giờ rồi, chắc cậu đợi nãy giờ rồi phải không ?
- Huy ơi, Huy ơi, đưa gà bông cho tớ !
- Ơ. Nhanh quá ha, nè !
- Gà bông ơi, qua ở với tao nhé !
- Bắt cóc nó đi thế mà, chơi với nó 1 mình luôn đi nha.
- Ơ. Chơi với H nữa chứ, cám ơn con gà của Huy nhiều nha !
- Hông có gì, cậu vui là tớ vui rồi, nhớ treo nó ở cặp nhé !
- Sao mà đang muốn giận cậu rồi lại đổi giọng nhanh thế nhỉ. Cứ mỗi lần nhìn thấy cậu, mỗi lần cậu mở đôi mắt to nhìn tớ, mỗi lần giọng nói ngọt ngào đó cất lên là mỗi lần tớ xiêu lòng. Chả thể giận lâu được, chả thể làm mặt lạnh để được năn nỉ hoài. Cậu ơi là cậu, thế mà mỗi lúc tớ bị giận, tớ lại không thể đứng yên. Má cậu phồng lên trông dễ ghét lắm, không thèm nhìn tớ, tớ nói gì cũng lắc đầu trông ghét lắm cơ. Nhưng mà mỗi lần năn nỉ được cậu xong, lúc nào cũng có 1 nụ cười cho tớ cả, 1 nụ cười mà tớ sẽ khó mà quên được lắm đây.
- Tối về, như thường lệ, chat với cậu đến thật khuya :
- Yến ơi, biết sao tớ thích cậu không ?
- Không biết, sao thế cậu
- Thích thì thích thôi, cần gì lý do ha ha
- Thế mà cũng nói, đồ khùng !
- Đúng mà, lúc thích nhau thì chả cần lý do gì đâu, nhưng mà khi chia tay lại có đến cả ngàn. Chả hiểu sao lại như vậy nữa ?
- Có lẽ lúc đó họ thấy không hợp nhau nữa nên chia tay.
- Không hợp nhau sao lúc đầu lại có thể thích nhau nhiều như vậy được !
- Cậu ngốc thế, thích nhau một thời gian mới phát hiện ra mình không hợp chứ !
- Tớ chả tin, lúc đó thì yêu luôn cả điểm khác biệt và khuyết điểm của người kia nữa chứ. Tớ nghĩ đó là lời biện minh lúc người ta chia tay thôi !
- Không hợp thì không hợp thôi, cậu ơi là cậu ! – Yến nói
- Tớ thấy lúc đó chán nhau rồi mới nói vậy thôi, tớ bị mấy lần rồi. Nhiều lúc tớ không dám đặt hết tình cảm lên 1 ai nữa !
- Thế lần này cũng không dám à
- Đương nhiên là dám rồi, phải thử 1 lần cuối chứ, có gì khỏi hối hận.
- Lần cuối mới ghê chứ, thế lỡ lại tan vỡ rồi sao?
- Tan vỡ thì tớ sẽ cố gắng làm bạn đó thích lại tớ, sẽ níu kéo bạn đó, không buông tay dễ dàng đâu, vì bạn đó quan trong với tớ lắm !
- Cậu nhớ đó nhé, tớ sẽ nhớ những lời này mãi !
- Chỉ cần cậu vẫn còn đó, vẫn chưa quen ai khác tớ chắc chắn sẽ kéo cậu lại. Tin tớ nhé gà bông!
Phần 5.2: Yêu thương là tin tưởng mà.
Tối thứ 2, cả ngày hôm nay không được gặp cậu. Nhớ ! Chỉ biết chọc cậu vui bằng những dòng tin nhắn ngốc nghếch này thôi :
- Ê ngốc đố cậu cái này nha !
- Sao biết người ta sẽ không trả lời được mà dám kêu ngốc !
- Thích thế đấy. Thế biết con gì không gáy mà người ta vẫn kêu là gà không ?
- Đúng thì được gì không
- Đúng thưởng cho, yên tâm nhé.
- Xời, câu gì dễ ẹt, gà con !
- Còn gà nhỉ nữa
- Để tớ nghĩ ... à gà mái
- Còn một con nữa !
- Con gì ??? hết rồi mà
- Gà móng đỏ !
- Là gà gì thế, tớ chưa nghe bao giờ ?
- Chưa nghe thì thôi, mốt sẽ biết ha ha
- Đồ khùng. Thấy tớ giỏi chưa ^^!
- Câu này con nít chưa biết nói nó cũng trả lời được. Thế mà dám kêu giỏi.
- Xạo vừa thôi, con nít chưa biết nói sao nó trả lời !
- Ờ thì nó chỉ vô con gà, nó chưa biết nói nhưng nó biết nghe rồi mà !
- Cái gì cậu cũng nói được, đồ lưỡi không xương !
- Trên đời có ai có lưỡi có xương đâu !
- Cậu, cậu... Ghét cậu luôn, không nói chuyện nữa
- Thôi tớ giỡn đó, chọc cậu hoài tội nghiệp ghê. Mai tớ tặng cậu 1 cái K nha
- Kẹo hả ?? Thích thế!
- Còn nhớ hồi Chủ Nhật đi trung thu, có mua tặng cậu 1 cái lồng đèn nho nhỏ. Thế mà con nhỏ đi chung nó cầm về mất rồi. Nó hơm chịu trả. Cậu giận tớ quá trời, bắt hôm nay (thứ 3) phải lên đòi cho được. Thì ra trước mặt Yến nó cố tình chọc mình quê. Chứ lên lớp kêu cái là nó đưa liền. Chà tự nhiên đi học mang theo lồng đèn làm gì nhỉ, có nến đâu mà thắp. À treo lên giữa lớp đi cho đẹp. Có gì cô hỏi nói là trang trí lớp mùa ‘hậu trung thu’, có khi được khen nữa chứ. Hì hì, treo đó đi !
- Lồng đèn của tớ đâu ?
- Chết cha !! Tớ tớ...
- Cậu chưa đòi phải không, đồ đáng ghét !
- Không mà tớ đòi rồi mà
- Sao không đưa cho tớ .
- Hồi sáng tớ treo lên giữa lớp cho nó đẹp !
- Thế giờ mất rồi chứ gì. Tớ giận luôn. Giận thật đó.
- Mất đâu mà mất, còn đó mà.
- Sáng giờ sao mà còn được. Hu hu cậu lo đền cho tớ
- Không tin chút cuối giờ học cậu lên tìm với tớ nha !
- Giờ học Toán buổi tối, cậu ngồi sau tớ. Lâu lâu đợi thầy viết bài trên bảng thì lại quay xuống nhìn lén cậu 1 cái. Cơ mà nhìn lén làm gì nhỉ, cậu là gà bông của tớ rồi mà. Nhìn lén có cái thích của nó chứ. Nhìn lén cậu viết bài, lâu lâu lại lấy 2 ngón tay vuốt tóc rũ trước mặt lên tai, thích nhất là nhìn mặt ngố của cậu khi đang học mà tớ gửi tin nhắn này đó : “học hành kiểu gì, lo học đi, còn dám lấy điện thoại ra nhắn tin với trai nữa, thầy thu bây giờ”. Hai mắt nhăn lại, gò má hích lên, nhìn chằm vào tớ :
- Đồ khùng
- Khùng kệ tui !
Cuối giờ học :
- Cậu ơi lên lầu 4 tìm lồng đèn với tớ đi – Mình nói
- Nó mà mất là cậu chết với tớ !
- Hông mất được đâu, ai mà lấy là tớ ...
- Cậu làm sao !
- Thì tớ... đi xin lại cho bằng được
- Thế mà cũng nói. Nhưng mà trên kia tối lắm, không có ai nữa, tớ sợ lắm.
- Sợ gì mà sợ hả
- Sợ ma lắm, ghê lắm
- Lớn rồi mà còn sợ ma cái gì nữa
- Kệ tớ, hu hu. Không lên đâu !
- Thôi đi sát vào tớ là không sao đâu. Nắm tay tớ lại nè ! - (Sợ ma kiểu này hay chứ nhỉ)
- Kìa kìa nó kia kìa, Huy ơi trèo lên bàn lấy cho tớ đi
- Thôi trong lớp tối om à, thấy đường đâu mà trèo giờ.
- Thế giờ làm sao ?
- Mai tớ đi học sớm tớ lấy cho, tối rồi không mất đâu.
- Nhớ đó, thôi xuống nhanh đi, người ta về gần hết rồi kìa !
- Hôm qua tớ hứa tặng cậu 1 cái K phải không?
- Kẹo hả, đâu đâu ??
- Không phải kẹo, kiss đó !
- Ơ, cậu...
- Nhẹ nhàng kéo cậu lại, đặt một nụ hôn lên môi cậu. Lần trước tớ vẫn còn tiếc vì nhanh quá, tại bị nước rơi trúng mặt. Giờ thì khỏi nhé. Cậu ngượng ngùng vội nhắm mặt chặt lại, như chưa biết rằng tớ sẽ định...
- Huy ơi là Huy, cậu làm tớ đỏ mặt lắm luôn rồi nè !
- Hì hì, đỏ mặt thế trông cậu dễ thương lắm đó.
- Dễ thương gì, ngại chết đi được. Ghét cậu lắm!
- Mai mốt cho tớ làm cậu đỏ mặt nữa được không?
- Không, không, không. Ghét cậu lắm !
- Ghét tớ sao mà giờ vẫn nắm tay tớ chặt thế ?
- Kệ tớ, tớ thích như vậy đấy. Không nắm cho ma bắt à!
- Ngốc ơi là ngốc làm gì có ma !
- Thế tớ buông ra nhé ??
- Không không, tớ giỡn thôi, lo mà nắm chặt lại đi, không là nó bắt mất gà bông của tớ đó.
- Yến ơi, sao lúc nào cậu cũng ngây thơ một cách dễ thương như vậy nhỉ ! Sao lúc nào tớ cũng bị vẻ mặt ngốc của cậu làm cho tớ đêm nào cũng phải nghĩ tới nó mấy lần mới ngủ được. Lúc cậu ngượng lên xinh lắm cơ. Hi vọng sẽ được làm cậu ngượng thêm nhiều lần nữa, để tớ có thể nhìn chằm chằm mặt cậu lúc đó. Tối nay tớ sẽ ngủ thật ngon đây (cậu cũng thế phải không ?), tớ sẽ không phải tiếc nuối vì 1 nụ hôn ngắn ngủ như lần trước nữa đâu. Sẽ ngủ thật ngon, để được cảm nhận nó 1 lần nữa... trong mơ!