Tuấn cười :"Cóa gì đâu , đây coi như là tiệc ra mắt đi kỉ niệm ngày đầu tiên chúng ta làm bạn "
2 người nói chiện rôm rả , hắn xuất hiện mắt hắn rực lửa nhìn thật đáng sợ . Không ngần ngại hắn lôi nóa lại không nói không rằng kéo nóa đi tới xe hắn .
"Để rồi xem sau này mày còn kéo cô ấy ra khỏi cuộc đời tao không ?"- mặt Tuấn hiện lên 1 nụ cười của 1 ác quỷ ...
-Hắn lao xe nhanh ngang qua Tuấn không ngại để lại 1 ánh nhìn khiếm nhã như 1 sự bất cần và hãy cẩn thận hắn .
"Làm gì vậy ! Anh nghĩ anh là ai mà lại cóa thể hành động trơ trẻn như vậy ?"- Nóa cố gắng không khóc nhưng mà tại sao nóa cứ khóc trước mặt hắn , nóa trách nóa wá yếu đuối ...
"Đã bảo là không được đi vs tên kia mà vẫn cứ ngoang cố àh ."- Mặt hắn lạnh không ngước nhìn nóa mắt hắn chau lại lộ vẻ tức tói .
"Vậy còn anh ! Tay trong tay 1 ng` con gái khác thì sao ?"- Mặt nóa nước mắt ràng rụa như 1 sự cầu khẩn hãy cho nóa 1 lời giải thích .
"Cái gì ? Ai nói ?"- Hắn đột ngột dừng xe quay sang nhìn nóa như là ng` bị oan .
"Chính mắt tôi đã thấy ..."- Mắt nóa không thôi nhìn hắn .
"...Àh ! Vậy ra cô nghĩ cô ta là bồ tôi àh . Cô đúng là đồ mít ướt ..."- Hắn vừa nói vừa lấy tay xoa vào mắt nóa như muốn chùi đi những giọt nước mắt ngắn dài trên mặt nóa vậy.
"Vậy ... Vậy cô gái đóa là ai ?"- Nóa ngưng khóc bật hẳng ng` dzậy .
"Bồ ba tôi đấy "- Hắn cười nhếch mép quay sang phía trước gương mặt lạnh.
-Nóa dần hiểu ra vấn đề , điều cóa thể làm cho hắn lúc này là làm chảy cái tản băng trong con ng` hắn , nóa ôm hắn thì thầm vs hắn những suy nghĩ của nóa .
Hắn không kháng cự , hắn như cóa 1 chỗ dựa tinh thần mà đã lâu hắn không còn cảm nhận được điều đóa nữa .
Sau khi tắm xong nó cãm thấy thoãi mái hẵn...
"Haizzzz!"-Nó vươn vai rồi oáp 1 cái thật kêu.Nó nằm phịch trên chiếc giường bé bé cũa nó.
-"Nhìn cậu ta như vậy mà cũng thật tội nghiệp.Mà mẹ cậu ta dâu nhỉ...?"-Nó nghĩ về hắn mặt nó đâm chiêu...
RING!RING-Nó giật mình và ngừng ngay dòng suy nghỉ đang giang dở cũa nó.
"A lô!"-Nó gấp gáp đáp
"Sao bắt mày lâu thế?lại đang ở vs tên kia à?"-Hắn quát lên trong điện thoại,khiến nó rớt lăng xuống giường.
-"Ai nói chứ,người ta đang at home mà?"-Nó giằng giọng...vì hắn suốt ngày nghi ngờ nó thôi.
"Làm gì dữ vậy,mai nhớ đem cơm sáng đó.!"-Hắn nói 1 cach bình thản pha chút tiếng cười ...
"tại sao lại phải làm đồ ăn sáng chứ ?"- Mặt noá lộ vẻ ngạc nhiên .
-"Tại sao lại hok , chẳng phải cô đã đồng ý làm nô lệ cho tôi rồi àh ."
"Cái gì ?"- Noá nhớ lại wá khứ , trở về vs thực tại noá thiết nghĩ không fải là ...
-"Mới hum wa thuj màk đã wên nhanh vậy sao ? không ngờ trí nhớ cô tệ thật đấy "- Hắn nói vs vẻ mặt thích thú cử chỉ lời nói khiêu chiến , noá bực .
"Được ! nếu anh muốn tôi làm thì tôi sẽ làm"- mặt noá hiện lên 1 nụ cười nham hiểm rồi cúp máy cái rụp .
............................................................................... Sáng hôm nay noá dzậy sớm hơn mọi khi , noá làm những món ăn mà mẹ noá thấy đều xanh mặt .
"Cái này mà để cho ng` ăn àh ?"- Mẹ noá hớt hải nói.
"Đâu fải con ăn đâu màk con fải lo ."- Noá vừa cười vừa cầm cái đũa cái chảo ,mặt nó ngố trông thấy rõ.
Hôm nay tâm trạng noá vui lạ,có thể nó đang dần dần đc hiểu hắn hơn chăng.Nó đi và lẩm nhẫm trong miệng noá câu hát.Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ ỗn nhưng ko phải vậy nó ko biết có người đang đọi nó.
Đang hì hụt bước lên cầu thang,nó bất ngờ bị bao vây bởi nhóm nữ khá nỗi cũa trường...
"Cuối cùng cũng gặp mày rồi nhỉ.?Tao đa hỏi thăm mày thì mày nên tự động biết chứ?phải để tao tới mới chịu buông tha Trịnh Khải Vân của tao àh ."- Gia Hân cô ta nói trong giọng bực tức và ganh tức...
-Nó biết đụng đến đàn chị cũa trường là ko yên,...,nhưng hắn là người nó thích ko lẻ nó lại vì Gia Hân mà từ bỏ hắn.
"Hình như có sự hiễu lầm ở đây?tôi chưa bao giờ làm wen vs Khải Vân .Chính anh ấy đã ngỏ lời vs tôi trc cơ mà?"-Nó nói vs vẻ mặt nghiêm túc,nhìn thẳng mắt Gia Ngân nó biết bây giờ hẳn cô ta đang tức lắm.
"Mày còn trả treo à...."-Nói đi đôi vs hành động cô ta zdơ tay tát nó...nhưng mà...
-"Cô nghĩ cô đang làm gì vậy hả?"-cánh tay Gia Ngân bi siết chặt...
"a...aa....a đau...."-Cô ta bắt đầu thấy sợ,gương mặt cô ta ước đãm mồ hôi.Hắn nắm quá chặt,cô ta cố kéo ra khỏi nhưng vẫn bất lực...
-"Nói cho mà biết,đùng nghĩ cô ko thể ko bị đuổi khỏi trường này.Nếu cô nghĩ vậy thì đa lầm rồi!"-Hắn trừng mắt nhìn cô ta như sự đe doạ và cảnh báo vs những đúa bạn cũa cô ta.
_Cô ta bỏ đi.Nói đúng hơn là bỏ chạy gương mặt hớt hải cũa cô ta khiến những người chứng kiến đều ôm bụng cười.
Linh Đan lo lắng chay lại chỗ nó hỏi nó có bị gì ko.Nó cười trừ rồi way mặt nhìn về phía hắn...nó nhìn lại hộp cơm đang cầm trên tay.
"Mày giúp tao chuyện này đc ko Linh Đan?"
..............................................................................
RẦM!!!-"Ui zaaaa!vết thương hôm wa chưa hết hôm nay lại thêm vài em nữa..."
Nó leo cổng sau nhưng vì bất cẩn bị trượt từ trên xuống wả là buồn thay cho nó...nó nhớ lại...
"Ừm!chiện gì cũng đc hết?"
-"Đừng điểm danh tao nha,tao về nhà có xíu việc,yêu mày!!!"-Nó kiss gió con bạn nó rồi te te te bỏ đi.
Về tới nhà nó ko sợ bị mẹ bắc gặp nó thừa biết giờ này mẹ nó đangđi công tác tận bên Hà Nội,ba thì càng hiếm hoi.
Sau 1 tiếng kì công nó cũng hoàn thành món ăn sáng nhìn sõ bộ thì tạm ổn hõn cái đầu nó làm...về sau chắc ai cũng biết.
.
Nó nhý 1 điệp viên FBI vậy,hết núp lùm cây thì ko tránh khỏi núp sau thùng rác,thể xác lẫn tinh thần đều bị tra tấn,mém xíu nó xĩu nữa chừng.
..."Phù sao hôm nay mấy ông giám thị này lại kiểm soát kỉ thế nhỉ.."-Nó ngả phịch trong phòng photo,nhiệm vụ cũa nó bây giờ là ngồi chờ tới ra chõi sẽ đưa thành quả cũa mình cho hắn xem.Nó hí hửng mở nắp hộp...mặt nó trắng ra miệng nó há i nhý vừa gặp ma
"Chết rồi!!!"-Nó thét lên,đột nhiên tiếng býớc chân cũa thầy giám thị ngày càng gần.........
Xoạch!!!-"rõ ràng mình nghe thấy giọng nói mà ?ko lẽ mình bi lãng tai?"-Xoạch
Nó cũng nhanh trí trốn lẹ sau bàn photo nếu ko là bản tự kiểm và bài ca tổ quốc thì nó lãnh trọn..."Xui thật!sau này mình ko đc la to thế nữa,mình hý quá"-nó vuốt mồ hôi trên trán rồi nhìn lại hộp cõm"bấy nhầy"cũa nó.
Cũng vì mãi lo trốn mấy thầy giám thị nó đã làm hộp cõm bị mấtđi hình hài đáng có ^^!
"Kệ!làm là do tấm lòng ngon mới wan trọng,đẹp mà dở cũng = zero hà"- nó tự khuyên nó,tự an ũi bản thân=>bệnh tự kĩ lên lé vờ rồi
...............KING KONG.........................
Chiện gì tới sẽ tới,nó đưa hộp cõm choa hắn gýõng mặt ko khỏi lo lắng nó sợ hắn sẽ chê.Mặt nó nhýđèn pha lúc trắng lúc lại xanh khi thì tái nhợt...đưa mắt nhìn hắn ko hết nổi lo âu.
Dù rất muốn ăn nhýng nhìn nó hắn cýời nhiều hõn...
"Cái gì đây?"-mắt hắn nhìn nó rồi nhìn lại hộp cõm.Nó nhýđoán dự thể mặt nó way sang chổ khác,rồi ra sức thể hiện gýõng mặt"Bánh bao thúi"
"sao ko trả lời?cái này mà cô dám đưa tôi ăn à?"-hắn cảm thấy bực.
-Nó ra sức giải thích vs cách trả đủa cù chúi cũa nó rồi nguyên nhân cũa hôp cõm.đầu hắnđịnh ko ăn nhýng nghe nó van nài quá đành bấm bụng vậy...
"Cũng tạm."-Câu nhận xét cũa hắn khiến nó buồn vì công sức 10 quả trứng,8 cây xúc xích 2 trái cà chua cũa nó chỉ đổi lại câu tạm dc9 thôi sao???????
-Nhìn mặt nó hắn thừa biết nó đang nghĩ gì,rồi nhý theo hành động và mục dích cũa hắn ko phải vì bữa sáng mà vì hắn muốn gặp nó...hắn ôm nó thật nhẹ,nhẹ nhàng hôn trán nó vuốt tóc nó.Hắn dành ánh mắt trìu mến nhất cho nó,có lẽ nó la người con gái may mắn nhất trên đời này
Chap 10
-Mấy tiết học trôi wa nó cảm thấy nặng nề hẵn.Môn nào giáo viên đều đễ lại lời trối:"Tiết sau các em sẽ kiễm tra 1 tiết,nhớ học bài đấy."Hồi xưa thì nó còn thích,nếu so đến bây giờ thì từ "thích" sẽ ko còn nữa.Vì dạo gần đây nó lo "yêu" hơn lo học.
"Ê mày sao nhìn thãm thế!"-Con bạn nó way xuống hỏi.
-"Ừ!tao mệt thôi đó mà"-Nó trả lời xong lại tiếp tục gục mặt xuống bàn.
"Ủa!cậu mệt à?"-Tuấn thù lù xuất hiên khiến nó rất hãi..
-"Ko.. ko!ừ mà sáng giờ cậu ở đâu?-Nó hỏi Tuấn mắt nó ko thôi nhìn Tuấn vì cách ăn mặc cũa Tuấn hôm nay ko đc chỉnh tề cho lắm.,áo quần Tuấn có vài vết bẩn,dặc biệt hơn mặt Tuấn có vài vết trày,bầm nữa...
-"Mặt câu sao thế?cả quần áo nữa?"-Mặt nó lo lằng hỏi.
"À!Nãy đi tớ bị té xe đó mà!!!"-Tuấn vừa nói tay vừa gãi đầu.
-"Hậu đậu thế là cùng"-Nó dõng dạc trích mắng Tuấn như thể nó là bật phụ mẫu vậy.Thế là hết tiết giờ ra chơi +thêm tiết học cuối,miệng nó tía lia ko ngừng.
"Thôi!thôi!xì tóp tớ hiễu rồi,tha cho tớ 1 lần đi!"-Tuấn cười khục khịch nói
-"Nói vậy ko biết có thấm chưa đó?"-Mặ nó ra vẻ suy tư
."E hèm!2 em nói đũ chưa...,vậy 2 em lên giúp tôi giải 2 bài toán trên bản nhé"-tiếng thầy giằng giọng nhìn chằm chằm nó và Tuấn khiến 2 đứa lạnh sóng lưng.
-Tất nhiên,hậu quả là 2 cô cậu nhà ta đứng như trời trồng...
-"Tại cậu hết đấy,nếu ko phải cậu nói nhiều thế thì giờ này chúng ta ko phải ở chốn này."-Tuấn càm ràm,tay bịt mũi.Chẳng là anh chị đc thầy đặc cách cho dọn dẹp nhà vệ sinh 3 ngày..
-Mặt nó xụ xuống...ko trả lời.
"Thôi thôi xin lỗi đc chưa nè"-Miệng Tuấn gặng 1 nụ cười gượng gạo,ko phải Tuấn trách móc gì nó vì nhà vệ sinh thúi quá chịu ko nổi,nhất là 1 công tử như cậu ta mà lại ở lại trực nhật thì là ko thể.
...
"Tớ chở cậu về nhé,chịu ko?"-Tuấn vừa nói vừa bá vai nó
-"Ơ...ko đc đâu nếu ai mà nhìn thấy thì sẽ hiễu lầm chết..."-mặt nó có vẽ lúng túng hẵn
"Sao vậy,à...."-Tuấn dần hiểu ra vấn đề.
-"Tớ ko muốn làm hắn ta bực nên...xin lỗi!!"-Nó ấp úng nói,nhìn Tuấn nó cười như một angle.
-...-Tuấn im lậng cười trừ.Nhưng thật chất rong lòng Tuấn đang rất rất tức,tại sao 1 tên như hắn lại đc 1 người như nó thích nhỉ.
-Vả lại,tớ rất thích chạy ... chạy thật nhanh ...quên đi tất cả,chạy vừa muốn tìm 1 đích đến...cũng như sự trốn tránh vậy"-Nó nói rồi nở 1 nụ cười nhẹ...Nó vụt chạy khỏi vòng tay cũa Tuấn,nó quay đầu lại nở 1 nụ cười rạng rở...mái tóc nó xoà tung bay trong cơn gió...nó như 1 đứa trẻ ngây ngô,đôi lúc nó biết đấu tranh...có khi lại mạnh mẽ...Tuấn ngước nhìn nó nở 1 nụ cười khẽ cũa sự đê mê...
"Đúng là..."
...............................................................................
Về tới nhà nó chỉ thấy 1 tờ giấy tiện lợi+ 1 số tiền...
"Vậy mà mình nghĩ mai ba mới đi Sin ai dè>.<"-Nó ngẩn mặt nằm phịch xuống bộ ghế sa-long...Nó thiếp đi lúc nào ko biết
RING,RING-"...."
RING,RING-"...."
Nó ngũ say như chết nó ko biết coá người đang lo lắng cho nó....
...Nhà Họ Trịnh...
-"Sao mình gọi mãi mà ko thấy cô ta bắc máy nhỉ?Hay là xảy ra chuyện gì..."-Mặt hắn bắt đầu lo lắng...hắn nhớ tới người hắn yêu lúc trước...
-Hắn liền lấy áo khoác,tức tốc hắn chạy xuống nhà ,nhưng ...
"Đã muộn rồi mà còn đi đâu nữa đấy.?"-Đó là mẹ kế cũa hắn,ả trõng trẹo ánh mắt nhìn vẽ mặt hớt hãi của hắn,tay cầm ly rượu cô ta tiến lại hắn .
"..."-hắn ko đáp vì hắn coi khinh cô ta nhiều lắm,thứ đàn bà chỉ vì tiền,hắn trước giờ ko hề ưa cô ta nhưng khổ là cô ta lại cứ bám theo hắn.
"Sao ko trả lời chứ tuy trên mặt giấy tờ chúng ta là mẹ con nhưng dù sao tôi chỉ hơn anh vài tuổi...vẫn có thể mà..."-cô ta ẻo lã trước mặt hắn khiến hắn cãm thấy chướng mắt...hắn ko nói gì nhìn cô ta ánh mắt khinh bỉ...Hắn hất cô ta ra khỏi người hắn rồi bước lên xe.
-Hắn nhìn cô ta rồi nói vs giọng cảnh tĩnh cô ta:"Giọng cô đạt chất lượng lắm...,cô như con đĩa đói nhỉ,cô thử bám theo tôi thử xem,cuộn ghi âm này tôi ko dám chắc sẽ tới tay ba tôi ko đấy"-hắn cười rồi thản nhiên lái xe đi..
"Để tao xem mày còn xấc xược tới khi nào"-cô ta ném chiếc li xuống đất khuôn mặt đằng đằng sát khí...
-Trên xe hắn ko ngừng gọi cho nó nhưng vô tác dụng..."-Hắn càng ngày càng lo hắn lao xe vs vận tốc tối đa khiến ai nhìn cũng đều hãi..
Về phần nó đánh 1 giấc ngàn thu nó lật đật đi nấu mì,món ăn tại gia cũa nó rất đơn giản.Nó ko hề kiễm tra đt nó,nói có đt chứ nó ít khi gọi cho ai ngoài ba mẹ nó(vòi xin money í mà).
-Nó hí hững bưng bát mì,miệng chảy nước miếng,nó từ từ gắp 1 đũa mì bự thiệt bự kê lên miệng...-KING KONG-KING KONG
-Mắt nó trợn tròng,mặt nhăn lại,nó bực tức chạy ra ngoài cổng miệng la chí choé
"Ai vậy????"-mặt nó ko hết nổi ngac nhiên nó láy tay chùi mắt nó mấy lần...nó ko thể tin...tai sao hắn lại biết nhà nó ở đây mà tới..
Chap11
-"Anh Anh Anh..."-Nó cà lâm vừa nói vừa chỉ tay về phía hắn.
"Sao ko mở cữa,mời khách là như thế à.?"-hắn đã bớt lo hẵn,khi thấy nó,mặt hắn như vừa trút đc 1 gánh nặng vậy.
"...Ơ..ko đc?"-Nó trố mắt nói vỗ mạnh vào mặt miệng lẫm bẫm-"Tĩnh lại,mình nhớ hắn wá riết tẩu hõa rồi"
"Này!!!"-Hắn bật người khỏi xe tiến lại gần cữa hắn lấy tay mở cánh cữa ra rồi thản nhiên dắx xe vào.
Nó đứng ngơ ngác,tay ko ngừng gãi đầu...
"Nhà mà ko khóa cữa à!mà đầu có chí sao gãi hoài thế?"-hắn nhìn nó vs ánh mắt nhăn nhó,rồi bước vào nhà nó.
-Nó thì nhìn hắn nhìn cánh cữa,nhìn xe hắn,...nóa te te đi đóng cữa mà nghỉ-"loạn rồi,nhà mình mà cứ ngở nhà hắn vậy.."
...
"Đang ăn mì à?"-hắn ngước mắt nhìn nó.Rồi hắn từ từ tới tù lạnh nhà nó...nói sao nhỉ trống trơn.
Quả là nếu mà mẹ nó ko đi chợ 1 là 2 bố con nó đi ăn tiệm,2 là ăn mì,nhưng kì này bố nó đi, nên đành mì vậy.
"Sao tủ lạnh ko có gì thế?ko trả lời tôi à?"-hắn cau có nhìn nó
"ko phải tại mẹ vs ba đi rồi nên..."-nó lấy 2 ngón tay chì vào nhau mặt nó nhìn xuống đất...
-Hắn nhìn nó rồi cười ,hắn đành trổ tài vậy...ai nói đại gia là ko biết nấu ăn...lầm rồi đấy.
"Đi theo tôi!"-hắn vừa nói vừa nắm tay nó kéo đi,nó thì chẳng biết chẳng rằng nhìn hắn...
"Chúng ta đi đâu?"-Nó ko kìm nỗi đành hỏi
"Siêu thị chứ đâu!"-hắn quay mặt sang nó nhìn nó rồi cười.
"Siêu thị!!!"-nó hả họng ra rồi trố mắt nhìn hắn.
------SIÊU THỊ------
-"Này hay mình mua mì đi"-mặt nó hớn hở chỉ chỉ.
-"A! mì làm pasta nè!"-Ánh mắt nó sáng lên,nó ngước sang nhìn hắn vs gương mặt cún con..,
"Thôi đc làm pasta vậy!!"-hắn lấy hết những vật liệu cần thiết,nó lẽo đẽo theo sau chỉ để...
"1 bịch đủ rồi"-hắn
"Ko đủ đâu !!"-Nó lắc đầu nguầy nguậy rồi bỏ vào rổ bưng đi.
-Hắn nhìn nó rồi gườm 1 câu:"Ko ăn hết là chết vs tôi"
Miệng nóa cười,cười như là nóa sẽ ăn mà ăn hết ấy chứ.Nó vs hắn như 1 cặp vợ chồng vậy...nó cãm thấy hạnh phúc biết bao.Nó cười mĩm như 1 con hề,nó nghỉ nó la người hanh phúc nhất thế gian.....
_Nó quàng tay hắn,vừa di nó vừa cười tủm tĩm...nó khiến ai nhìn cũng phải chạnh lòng vì nó đi kế 1 tên đep trai là thứ 1.thứ nhì là lại đi mua đồ ăn chung,thoạt nhìn thì nhìn hạnh phúc lắm nhưng ai biết nó phải trải wa nhiều chuyện mới có đc ngày hôm nay.
"Nè!mai mốt đừng vừa đi vừa cười nữa,người ta nhìn vào ko nên đâu"-hắn nhắc nó
"Xì!ko cười thì thôi"-No xụ mặt way đi chổ khác...kèm theo là bỏ tay ra khỏi hắn,mỗi người đi 1 nơi...
""XIN QUÝ KHÁCH HÃY THỬ LOẠI KEM NÀY VÀ CHO CHÚNG TÔI 1 Ý KIẾN ĐI Ạ"-1 anh bảnh trai đấy đưa cho nó 1 hộp kem hương dâu...rồi nhìn nó cười tươi.
-Nó đỏ mặt,ăn thử tuy mùi ko mấy ngon nhưng nó cũng khen vì 1 anh bảnh trai thế lại mời nóa...
"Kẹo gì mà chẳng cóa chút mùi vị gì"-hắn vừa nói vừa nhổ viên kẹo ra,hắn nói tiếp..
"Còn em!ko lo đi về muốn ở đây làm gì,con nó khóc ở nhà kìa."-hắn nói rồi lôi nó đi.